Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 183: Tái Cấu Trúc: Mở Rộng Quy Mô

Đêm đã về khuya, nhưng trong căn nhà nhỏ của Lâm Dịch ở Thôn Làng Sơn Cước, ánh đèn dầu vẫn hắt ra thứ ánh sáng vàng vọt, lập lòe qua khung cửa sổ gỗ. Bên trong, không khí không hề tĩnh lặng mà tràn ngập sự trầm tư và khẩn trương. Trên chiếc bàn gỗ cũ kỹ, nơi từng là nơi bày biện những bữa cơm đạm bạc, giờ đây trải ra một tấm bản đồ Linh Dược Cốc được Lâm Dịch tự tay phác họa một cách tỉ mỉ, cùng với vài bản vẽ sơ đồ quy trình sản xuất đơn giản mà hiệu quả. Mùi khói gỗ từ bếp lò đã tàn, hòa lẫn với mùi đất ẩm và hương thảo mộc thoang thoảng từ những túi dược liệu khô vẫn còn vương vấn đâu đó, tạo nên một bầu không khí đặc trưng của vùng biên thùy, mộc mạc nhưng cũng đầy sinh khí. Tiếng côn trùng rả rích bên ngoài, cùng với tiếng gió xào xạc luồn qua kẽ lá, càng làm nổi bật sự tập trung của những con người đang ngồi quanh bàn.

Lâm Dịch, với vóc dáng gầy gò nhưng ánh mắt sâu thẳm ẩn chứa sự sắc bén, trầm ngâm nhìn những người trước mặt. Vương Đại Trụ ngồi đối diện, thân hình vạm vỡ nhưng lúc này lại hơi cúi xuống, vẻ mặt nghiêm túc, đôi lông mày nhíu lại thể hiện sự lo lắng nhưng cũng đầy quyết tâm. Kế bên hắn là Trần Nhị Cẩu, vóc dáng trung bình, đôi mắt sáng và nhanh nhẹn, nhưng vẫn mang nét ngây ngô thường thấy, hắn đang chăm chú nhìn Lâm Dịch như sợ bỏ lỡ một lời nào. Lý Hổ, với vẻ mặt hung dữ thường trực và vết sẹo nhỏ trên lông mày, ngồi tựa vào cột nhà, ánh mắt cảnh giác nhưng cũng đầy tin tưởng hướng về Lâm Dịch. Và Hồ Gia Gia, râu tóc bạc phơ, dáng người nhỏ bé nhưng ánh mắt lại toát lên vẻ từ bi và sự hiểu biết sâu sắc, ông đang nhấp ngụm trà thảo mộc nóng, điềm tĩnh lắng nghe.

“Chúng ta đã có một khởi đầu thuận lợi,” Lâm Dịch mở lời, giọng nói trầm ổn, dứt khoát, vang vọng trong không gian nhỏ hẹp. Hắn dùng ngón tay gầy gò chỉ vào bản đồ Linh Dược Cốc. “Nhưng đây mới chỉ là những bước chân đầu tiên. Để giữ vững và phát triển thành quả này, chúng ta cần phải tối ưu hóa mọi thứ, từ khâu thu hái đến chế biến và phân phối.” Hắn lật giở vài trang của cuốn Cẩm Nang Kế Sách, đôi khi lướt qua một cách nhanh chóng như để củng cố ý tưởng, dù những nguyên tắc quản lý hiện đại trong đó dường như quá xa vời với thế giới này. "Tri thức là vũ khí mạnh nhất, và việc chúng ta biết cách vận dụng nó sẽ quyết định sự sống còn của chúng ta." Lâm Dịch nhìn thẳng vào mắt từng người. "Chúng ta không thể cứ mãi dựa vào cách làm manh mún như trước. Quy trình phải rõ ràng, kỷ luật phải nghiêm minh, và sự hợp tác giữa chúng ta phải chặt chẽ hơn bao giờ hết."

Lý Hổ, vốn dĩ là người ít nói nhất, lại là người đầu tiên đặt câu hỏi, giọng hắn trầm khàn: “Lâm huynh, Linh Dược Cốc rộng lớn, nhưng những nơi có dược liệu tốt lại không nhiều. Liệu chúng ta có thể đảm bảo an toàn cho những người đi thu hái ở những khu vực hiểm trở hơn không? Và làm sao để khai thác mà không làm cạn kiệt nguồn gốc của chúng?” Hắn nhìn Lâm Dịch với vẻ mặt nghi hoặc nhưng đầy mong chờ, như thể đang chờ đợi một câu trả lời mà hắn chưa từng nghĩ tới.

Lâm Dịch gật đầu, hiểu rõ sự lo lắng của Lý Hổ. "Đây chính là lý do chúng ta cần một kế hoạch rõ ràng. Lý Hổ, ngươi sẽ phụ trách chính việc bảo vệ và hướng dẫn những người thu hái. Trên bản đồ này, ta đã đánh dấu những khu vực ta nghĩ là an toàn và có tiềm năng. Ngươi hãy cùng Vương Đại Trụ đi khảo sát kỹ lưỡng, đánh giá mức độ nguy hiểm và đưa ra phương án bảo vệ. Về việc khai thác, ta đã ghi chú một số loại thảo dược trong 'Thần Nông Bách Thảo Phổ' mà chúng ta có thể thử trồng trọt. Chúng ta sẽ không khai thác một khu vực quá mức, mà sẽ luân phiên, và chỉ hái những cây đã đến độ trưởng thành. Việc bảo vệ Linh Dược Cốc chính là bảo vệ sinh kế của chúng ta." Hắn nói, tay chỉ vào một vài hình vẽ đơn giản về các loại cây và chu kỳ sinh trưởng của chúng.

Trần Nhị Cẩu, sau khi nghe lời Lâm Dịch, liền hăng hái hỏi: “Đại ca, vậy còn việc phân loại và sơ chế? Những bó thảo dược tươi hái về rất dễ hỏng nếu không xử lý kịp thời. Em đã thấy có vài lần, dù đã cố gắng hết sức, vẫn có một phần bị hư hại. Làm sao để đảm bảo tất cả đều đạt chất lượng tốt nhất đây?” Hắn gãi đầu, vẻ mặt tràn đầy sự sốt sắng.

Lâm Dịch mỉm cười nhẹ, ánh mắt lộ vẻ hài lòng. "Nhị Cẩu, ngươi hỏi rất đúng trọng tâm. Chất lượng là yếu tố sống còn của sản phẩm. Ta đã phác thảo một quy trình sơ chế và phân loại mới." Hắn quay sang bản vẽ sơ đồ quy trình. "Chúng ta sẽ chia thảo dược thành nhiều loại ngay từ khi thu hái. Sau đó, tại khu vực sơ chế, chúng sẽ được rửa sạch, thái lát (nếu cần), rồi phơi khô hoặc sấy khô theo phương pháp ta hướng dẫn. Phải đảm bảo vệ sinh tuyệt đối và không để lẫn tạp chất. Hồ Gia Gia, kinh nghiệm của ông là vô giá trong việc này. Ông có thể giúp Nhị Cẩu giám sát và hướng dẫn dân làng về cách bảo quản, đặc biệt là những loại thảo dược nhạy cảm với độ ẩm hay ánh sáng."

Hồ Gia Gia gật đầu nhẹ, đặt tách trà xuống. "Lâm Dịch nói rất đúng. Mỗi loại thảo dược đều có tính chất riêng, cần được đối xử khác nhau. Việc phân loại kỹ càng từ đầu sẽ tiết kiệm rất nhiều công sức và đảm bảo dược tính. Lão phu sẽ cố hết sức mình." Giọng ông vẫn bình thản, nhưng ánh mắt lại ánh lên vẻ nghiêm túc.

Vương Đại Trụ, người đã im lặng lắng nghe, cuối cùng cũng lên tiếng, giọng nói hơi cục cằn nhưng tràn đầy sự chân thật: “Lâm huynh, tất cả những điều này đều rất tốt. Nhưng làm sao để tổ chức dân làng đây? Ai sẽ làm gì, và làm thế nào để đảm bảo mọi người đều hiểu và làm đúng? Dân làng chúng ta quen với việc làm nông, những việc này đối với họ còn khá mới mẻ.” Hắn lo lắng nhìn Lâm Dịch, biết rằng việc quản lý con người đôi khi còn khó hơn cả việc quản lý đất đai.

Lâm Dịch quay sang Vương Đại Trụ, ánh mắt kiên định. "Đại Trụ, đây chính là vai trò của ngươi. Ngươi là người có uy tín nhất trong làng, ngươi hiểu rõ tính cách của từng người. Ta sẽ phác thảo một bảng phân công công việc chi tiết. Chúng ta sẽ chia dân làng thành các nhóm nhỏ. Mỗi nhóm sẽ có một người đứng đầu chịu trách nhiệm, báo cáo cho ngươi. Ngươi và Nhị Cẩu sẽ là người giám sát chung. Ta muốn chúng ta có một hệ thống vận hành trơn tru, nơi mỗi người biết rõ nhiệm vụ của mình và làm việc có trách nhiệm. Ưu tiên những gia đình khó khăn, nhưng phải thực sự chăm chỉ và quan trọng nhất là phải giữ kín bí mật. Công thức cốt lõi của 'Linh Dược Hoạt Lạc Cao' tuyệt đối không được để lộ ra ngoài. Đây là sinh mệnh của chúng ta."

Một luồng gió lạnh thổi qua khe cửa, làm ánh đèn dầu khẽ lay động, kéo theo cái lạnh se sắt của đêm muộn. Lâm Dịch siết chặt cuốn Cẩm Nang Kế Sách trong tay. Hắn biết, việc quản lý một tập thể lớn hơn, dù chỉ là vài chục người, cũng phức tạp hơn nhiều so với việc chỉ tự mình làm mọi thứ. Áp lực trách nhiệm đè nặng lên vai hắn, nhưng hắn không cho phép mình lùi bước. Hắn nhìn từng gương mặt quen thuộc đang ngồi đối diện, mỗi người một vẻ lo lắng, một vẻ quyết tâm, nhưng tất cả đều hướng về hắn, đặt niềm tin vào hắn. "Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu," hắn thầm nhủ. "Và để sinh tồn, chúng ta phải mạnh mẽ hơn, tổ chức tốt hơn."

Hắn nhấp một ngụm trà thảo mộc mà Hồ Gia Gia đã pha, cảm nhận vị đắng nhẹ lan tỏa trong cổ họng, rồi chuyển thành hậu vị ngọt ngào. "Hơn nữa," Lâm Dịch tiếp tục, "chúng ta cần phải nghĩ đến việc mở rộng. Thị trường ở thị trấn không phải là giới hạn cuối cùng. Sẽ có ngày, chúng ta phải vươn xa hơn." Ánh mắt hắn xa xăm, vượt ra khỏi những bức tường gỗ đơn sơ, hướng về một tương lai mà chỉ hắn mới có thể hình dung rõ ràng nhất. Hắn biết, đó sẽ là một hành trình đầy chông gai, đầy rẫy những kẻ thèm khát và những thử thách bất ngờ, nhưng hắn đã sẵn sàng.

***

Bình minh hé rạng, những tia nắng vàng đầu tiên xuyên qua kẽ lá, rải rắc những đốm sáng lung linh trên thảm thực vật xanh tươi của Linh Dược Cốc. Không khí buổi sáng trong lành, ẩm ướt, mang theo mùi đất tươi xốp và hàng ngàn hương thảo dược đa dạng, ngọt ngào của hoa dại, quyện vào nhau tạo nên một bản giao hưởng khứu giác đầy mê hoặc. Tiếng chim hót líu lo, tiếng côn trùng vo ve, tiếng suối chảy róc rách, tất cả hòa quyện tạo nên một bức tranh sống động của sự sống.

Hôm nay, Linh Dược Cốc không chỉ có tiếng chim hót. Tiếng người nói chuyện râm ran, tiếng dao cắt, tiếng chà xát thảo dược vang lên đều đặn, tạo nên một nhịp điệu mới mẻ, hăng hái. Dân làng Sơn Cước, giờ đây không còn vẻ mệt mỏi, uể oải như trước, mà thay vào đó là những khuôn mặt rạng rỡ, đầy hy vọng. Họ chia thành từng nhóm nhỏ, mỗi nhóm được giao nhiệm vụ cụ thể, cẩn thận thu hái thảo dược dưới sự giám sát chặt chẽ của Lý Hổ.

Lý Hổ, với thân hình vạm vỡ và vẻ mặt vẫn còn chút hung dữ, nhưng ánh mắt lại lộ rõ sự tập trung và trách nhiệm. Hắn đi lại giữa các nhóm, trầm giọng nhắc nhở: “Này, các ngươi phải hái đúng cành, đúng lá, đừng làm nát. Lá này phải hái lúc mặt trời mọc, rễ kia phải đào sâu xuống, tránh làm đứt rễ con.” Hắn chỉ tay, hướng dẫn từng người một cách tỉ mỉ. “Nhớ lời Lâm công tử dặn, phải bảo vệ Linh Dược Cốc. Đừng khai thác quá mức một chỗ. Hãy nghĩ đến ngày mai, đến con cháu chúng ta nữa.” Dù lời nói có vẻ cứng rắn, nhưng thái độ của hắn lại cho thấy sự quan tâm sâu sắc. Một vài người dân làng gật đầu lia lịa, tay thoăn thoắt làm theo.

“Đúng là Lâm công tử có khác, cách làm này vừa nhanh vừa hiệu quả!” Một người phụ nữ trung niên thốt lên, tay nhanh nhẹn hái những lá cây thuốc còn đọng sương đêm. “Trước đây chúng ta cứ làm bừa, vừa không được nhiều, lại vừa phí phạm. Giờ đây, mỗi người một việc, đâu ra đó, năng suất tăng lên gấp bội.” Nụ cười rạng rỡ trên khuôn mặt hằn rõ dấu vết thời gian của bà.

Không xa khu vực thu hái, tại một khoảng đất trống vừa được dọn dẹp tạm bợ, Trần Nhị Cẩu đang cùng những người khác sơ chế và phân loại thảo dược. Mùi thảo dược tươi nồng nàn lan tỏa trong không khí, xua đi cả cái lạnh còn sót lại của buổi sớm. Nhị Cẩu, với đôi mắt sáng, nhanh nhẹn, liên tục hướng dẫn: “Cái này phải rửa thật sạch bùn đất, cái kia thì chỉ cần lau khô nhẹ nhàng. Loại này phơi nắng, loại kia phải để trong bóng râm. Đừng để chúng bị dập nát, kẻo mất hết dược tính!” Hắn không ngừng tay, vừa nói vừa thị phạm, kiểm tra từng bó thảo dược. "Hồ Gia Gia đã dặn rồi, chất lượng là trên hết! Đại ca nói, chúng ta phải giữ chữ tín!"

Vương Đại Trụ, vóc dáng cao lớn, đi lại giữa hai khu vực thu hái và sơ chế, kiểm tra tiến độ công việc. Khuôn mặt chất phác của hắn tràn đầy vẻ tự hào. Hắn nhìn những bó thảo dược ngày càng nhiều được vận chuyển về, nhìn những khuôn mặt hăng hái, tươi cười của dân làng, trong lòng dâng lên một niềm vui khó tả. "Mọi thứ đang đi đúng hướng," hắn thầm nhủ. "Lâm huynh thật sự đã mang lại hy vọng cho thôn làng này." Hắn dừng lại trò chuyện với một vài người dân, động viên họ, hỏi thăm công việc. Tiếng cười nói vui vẻ vang lên, xua tan đi sự mệt mỏi, thay vào đó là sự gắn kết và niềm tin vào một tương lai tốt đẹp hơn.

Lâm Dịch thỉnh thoảng cũng xuất hiện trong Linh Dược Cốc. Hắn không trực tiếp tham gia vào công việc tay chân, mà lặng lẽ quan sát, đôi khi dừng lại để hướng dẫn một vài kỹ thuật nhỏ, đảm bảo chất lượng và năng suất. Hắn giải thích cặn kẽ cách phân biệt giữa các loại thảo dược có hình dáng tương tự, cách kiểm tra độ ẩm khi phơi, hay cách đóng gói để bảo quản tốt nhất. Những lời hướng dẫn của hắn không chỉ dừng lại ở kỹ thuật, mà còn là những lời nhắc nhở về sự cẩn trọng, tỉ mỉ, và tinh thần trách nhiệm. "Mỗi bó thảo dược này đều là công sức của chúng ta, là hy vọng của chúng ta. Đừng để nó uổng phí chỉ vì một chút bất cẩn," hắn nói, ánh mắt quét qua từng bó dược liệu.

Khi đi qua một con đường mòn nhỏ dẫn vào sâu hơn trong Linh Dược Cốc, Lâm Dịch chợt nghe thấy Lý Hổ đang nói chuyện với một nhóm dân làng. "Mấy ngày nay, ta để ý thấy có vài kẻ lạ mặt lảng vảng quanh rìa Linh Dược Cốc, thậm chí cả trên đường ra thị trấn. Chúng nó hỏi han về việc làm ăn của làng chúng ta. Chắc là tai mắt của Trần Thị Gia Tộc bắt đầu dò xét rồi đấy. Các ngươi đi hái thuốc phải cẩn thận, đừng để lộ thông tin gì." Lời nói của Lý Hổ tuy nhỏ, nhưng lọt vào tai Lâm Dịch rõ mồn một. Hắn khẽ nhíu mày. Quả nhiên, 'tiếng lành đồn xa' cũng đồng nghĩa với 'họa cũng đến theo'. Hắn đã dự liệu được điều này, nhưng việc nó đến nhanh như vậy vẫn khiến hắn cảm thấy áp lực.

Lâm Dịch quay lại khu vực sơ chế, nơi Nhị Cẩu đang hăng say làm việc. Hắn nhìn những bó thảo dược tươi và khô được phân loại gọn gàng, cảm nhận mùi hương nồng nàn của chúng. Đây là thành quả của sự cố gắng, là minh chứng cho thấy tri thức và sự tổ chức có thể thay đổi cuộc sống của những người dân nghèo khổ này. Nhưng đồng thời, hắn cũng nhận ra sự mong manh của nó. Để bảo vệ thành quả này, để bảo vệ những nụ cười và hy vọng này, hắn phải làm nhiều hơn nữa. Hắn phải nghĩ lớn hơn, đi xa hơn.

***

Khi màn đêm buông xuống, mang theo cái lạnh se sắt của vùng núi, nhưng trong căn nhà nhỏ của Lâm Dịch, không khí lại ấm cúng đến lạ thường. Ánh đèn dầu hắt sáng lên khuôn mặt rạng rỡ của Lâm Tiểu Nguyệt, cô bé đang hồn nhiên kể chuyện về những chú bướm mà mình nhìn thấy trong Linh Dược Cốc hôm nay. Mùi khói gỗ từ bếp lò đã dịu bớt, thay vào đó là mùi thức ăn nấu chín, tuy giản dị nhưng tươm tất và đầy đủ hơn nhiều so với những bữa cơm chỉ có rau rừng và ít thịt khô trước đây.

Lâm phụ, với làn da rám nắng và bàn tay thô ráp vì lao động, nở nụ cười mãn nguyện. Ông nhìn Lâm Dịch, ánh mắt tràn đầy sự tự hào. "Dịch nhi của ta thật sự đã trưởng thành rồi. Con đã làm được những điều mà cha cả đời này cũng không dám nghĩ tới." Giọng ông trầm ấm, chứa đựng biết bao tình cảm. Ông không nói nhiều, nhưng mỗi lời nói đều là sự công nhận lớn lao nhất.

Lâm mẫu, người phụ nữ lam lũ với khuôn mặt hằn rõ dấu vết thời gian, dịu dàng gắp thức ăn cho Lâm Dịch. "Con trai, con vất vả rồi. Mấy ngày nay ta thấy con gầy đi nhiều. Con phải giữ gìn sức khỏe, đừng làm việc quá sức." Ánh mắt bà đầy lo lắng nhưng cũng ánh lên niềm hạnh phúc. Bà không còn phải thức trắng đêm lo lắng về cái đói, về bệnh tật, về tương lai mờ mịt của gia đình nữa. Nụ cười của Lâm Dịch, sự ấm no của Tiểu Nguyệt, là tất cả những gì bà cần.

Lâm Dịch mỉm cười nhẹ, đón nhận sự quan tâm của mẹ. "Mẫu thân yên tâm, con vẫn ổn. Con biết mình phải làm gì để bảo vệ gia đình chúng ta." Hắn vuốt nhẹ mái tóc của Tiểu Nguyệt đang ngồi cạnh, cảm nhận hơi ấm từ cơ thể bé nhỏ của cô bé. Nụ cười ngây thơ của Tiểu Nguyệt, ánh mắt tin tưởng của cha mẹ chính là động lực lớn nhất của hắn. Hắn muốn bảo vệ nụ cười ấy, bảo vệ sự bình yên và hạnh phúc đơn sơ này. "Chúng ta sẽ có một cuộc sống tốt đẹp hơn, con hứa."

Tuy nhiên, dù đang tận hưởng khoảnh khắc bình yên hiếm có này, tâm trí Lâm Dịch lại không thể hoàn toàn tĩnh lặng. Ánh mắt hắn đôi khi lơ đãng nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi màn đêm bao phủ cả Thôn Làng Sơn Cước. Hắn nhớ lại lời cảnh báo của Cố lão bản về 'tiếng lành đồn xa' và những kẻ lạ mặt mà Lý Hổ đã đề cập. "Thế giới này không nợ ai một sự công bằng," hắn thầm nhủ. "Và sự thành công của chúng ta chắc chắn sẽ thu hút những ánh mắt thèm khát."

Sau bữa cơm tối, khi Tiểu Nguyệt đã ngủ say và cha mẹ hắn cũng đã nghỉ ngơi, Lâm Dịch trở lại chiếc bàn gỗ. Hắn mở cuốn Cẩm Nang Kế Sách, lướt qua những dòng chữ về quản lý, chiến lược, và mở rộng thị trường. Hắn không chỉ nhìn vào bản đồ Linh Dược Cốc nữa, mà còn trải ra vài tấm bản đồ thô sơ hơn mà hắn đã vẽ, phác họa những con đường dẫn đến các thị trấn lớn hơn, xa hơn, thậm chí cả Thành Thiên Phong.

"Để giữ vững những gì đã có, chúng ta phải phát triển. Để phát triển, chúng ta phải đối mặt với những thách thức lớn hơn," Lâm Dịch lẩm bẩm. Hắn biết, Trần Thị Gia Tộc chỉ là một chướng ngại vật nhỏ trên con đường này. Phía trước còn có những thế lực lớn hơn, những thương hội có quy mô khổng lồ, những quan lại mục ruỗng ở cấp cao hơn, và cả những bang phái giang hồ như Thiên Phong Thương Hội hay Hắc Sa Bang mà hắn từng nghe nói đến. Để đối phó với họ, hắn cần không chỉ là tri thức và mưu lược, mà còn là nguồn lực, là thông tin, là những đồng minh mạnh mẽ hơn.

Hắn suy nghĩ về việc cần có thêm nguồn lực, không chỉ là con người mà còn là tài chính và thông tin. Liệu Cố lão bản có thể giúp hắn kết nối với những thương nhân lớn hơn, những người có tầm ảnh hưởng hơn? Liệu hắn có thể tìm được những người có khả năng, có tâm huyết để cùng hắn xây dựng một đế chế nhỏ, đủ sức chống lại sóng gió?

Ánh trăng vằng vặc chiếu qua cửa sổ, hắt lên khuôn mặt trầm tư của Lâm Dịch. Hắn không mơ ước trở thành hoàng đế hay tiên nhân. Mục tiêu của hắn vẫn là sinh tồn, là bảo vệ những người hắn yêu thương. Nhưng để đạt được điều đó, hắn phải trở nên mạnh mẽ hơn, đủ sức để đứng vững trước mọi phong ba bão táp. Ngọn lửa hy vọng đã được thắp lên, nhưng nó cũng sẽ thu hút những con thiêu thân lao vào, hoặc những cơn gió dữ dội muốn dập tắt nó.

Lâm Dịch siết chặt bàn tay, trong lòng thầm nhủ. Hắn đã chuẩn bị sẵn sàng cho trận chiến sắp tới. Cuộc chơi lớn hơn đang chờ đợi, và hắn, một người đàn ông hiện đại bị lạc vào thế giới cổ đại này, sẽ không bao giờ bỏ cuộc.

Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free