Lạc thế chi nhân - Chương 182: Sóng Ngầm Dưới Làn Gió Mới: Tiếng Lành Đồn Xa
Tiếng gió xào xạc qua những rặng tre, tiếng côn trùng rả rích hòa quyện với tiếng nói chuyện trầm bổng của những người dân làng, tạo nên một bản giao hưởng của sự sống. Lâm Dịch ngẩng đầu nhìn bầu trời đêm đã bắt đầu lấp lánh sao. Con đường phía trước còn dài, còn đầy chông gai, nhưng hắn đã sẵn sàng. Hắn sẽ không lùi bước. Đây mới chỉ là khởi đầu của một hành trình lớn hơn, một cuộc chiến thực sự để tự mình viết nên số phận trong thế giới khắc nghiệt này.
Và quả thật, hành trình đó đã không chờ đợi lâu. Chỉ vài ngày sau buổi họp bàn về kế hoạch mở rộng, những tin tức từ thị trấn đã bắt đầu đổ về, qua lời của những người dân làng ra vào buôn bán nhỏ lẻ, qua những lời thì thầm của các tiểu thương mà Nhị Cẩu đã kịp làm quen. Tiếng lành đồn xa, Linh Dược Hoạt Lạc Cao của Lâm Dịch đã không chỉ dừng lại ở việc được biết đến, mà còn trở thành một chủ đề bàn tán sôi nổi, một món hàng được săn đón. Những cơn đau nhức lâu ngày, những vết thương do lao động nặng nhọc hay do va chạm trong cuộc sống thường nhật, đều tìm thấy sự xoa dịu kỳ diệu trong thứ cao dán màu xanh lục ấy.
Lâm Dịch hiểu rằng, đây là lúc cần phải thúc đẩy mạnh mẽ hơn nữa. Hắn không thể để sức nóng của thị trường nguội lạnh. Với một thế giới mà thông tin di chuyển chậm chạp và thường bị bóp méo, việc nắm bắt thời cơ là yếu tố sống còn. Hắn lại một lần nữa khăn gói lên đường, cùng với Nhị Cẩu đầy nhiệt huyết và Lý Hổ trầm ổn, hướng về thị trấn quen thuộc. Lần này, trong lòng Lâm Dịch không chỉ có sự thận trọng mà còn dâng lên một niềm tự tin nhất định. Hắn đã thấy được tiềm năng, và quan trọng hơn, hắn đã thấy được sự khao khát của thị trường.
Quán trọ của Cố lão bản vẫn ồn ào như mọi khi, nhưng hôm nay, không khí dường như náo nhiệt hơn, và ánh mắt mọi người đổ dồn về một góc quen thuộc. Lâm Dịch, Nhị Cẩu và Lý Hổ an tọa tại chiếc bàn gỗ sờn cũ, nơi mà chỉ vài tuần trước đây, hắn còn phải dè dặt dò hỏi từng chút thông tin. Giờ đây, vị thế đã có phần thay đổi. Ánh nắng ban mai trong vắt xuyên qua khung cửa sổ, chiếu rọi lên những hạt bụi nhảy múa trong không khí, tạo nên một vẻ đẹp tĩnh lặng giữa sự huyên náo của quán trọ. Mùi trà xanh phảng phất hòa lẫn với mùi thức ăn mới ra lò, cùng tiếng chén đĩa va vào nhau lách cách, tạo nên một bản hòa tấu đặc trưng của chốn phồn hoa.
Trưởng đoàn buôn, người đã ký hợp đồng thử nghiệm với Lâm Dịch trong chuyến đi trước, là người đầu tiên đến gặp. Khuôn mặt y giờ đây không còn vẻ dè dặt, tính toán mà thay vào đó là sự rạng rỡ, pha chút phấn khích. Y tiến đến, cúi đầu chào Lâm Dịch một cách cung kính, khác hẳn với thái độ ngang hàng trước đó.
"Lâm huynh đệ, quả thật Linh Dược Hoạt Lạc Cao của huynh là thần dược!" Trưởng đoàn buôn không kìm được sự hưng phấn, giọng nói oang oang đủ để cả những người xung quanh đều nghe thấy. "Hàng vừa ra đã hết, người hỏi mua xếp hàng dài. Có những kẻ còn muốn đặt cọc trước cả tháng trời! Ta muốn đặt thêm gấp đôi, không, gấp ba số lượng lần trước!"
Nhị Cẩu ngồi cạnh Lâm Dịch, đôi mắt sáng rực, khóe miệng không kìm được mà nhếch lên thành một nụ cười toe toét. Hắn vỗ vỗ vào đùi, vẻ mặt đầy tự hào, như thể chính hắn là người đã bào chế ra thứ thần dược ấy. Lý Hổ thì vẫn giữ vẻ mặt điềm tĩnh, ánh mắt sắc bén lướt qua những người xung quanh, cảnh giác với bất kỳ động tĩnh nào khác thường, nhưng trong sâu thẳm, một tia mừng rỡ cũng lướt qua đôi mắt hắn.
Lâm Dịch nghe Trưởng đoàn buôn nói, trong lòng thầm gật đầu. Điều này nằm trong dự đoán của hắn. Hắn không hề ngạc nhiên, bởi hắn biết giá trị của sản phẩm mình tạo ra. Tuy nhiên, hắn không thể thể hiện sự vội vàng hay phấn khích thái quá. Hắn chỉ khẽ gật đầu, môi mỏng mím chặt, vẻ mặt vẫn giữ sự trầm tư thường thấy.
"Trưởng đoàn buôn đã quá khen," Lâm Dịch đáp, giọng điệu điềm đạm. "Nhưng ta cũng rất mừng khi sản phẩm của chúng ta được đón nhận. Việc này chứng tỏ rằng những nỗ lực của chúng ta không uổng phí." Hắn dừng lại một chút, như để cân nhắc từng lời. "Tuy nhiên, sản lượng của Linh Dược Hoạt Lạc Cao hiện tại vẫn còn hạn chế. Việc bào chế đòi hỏi sự tỉ mỉ, và nguồn nguyên liệu cũng cần được thu hái cẩn thận để đảm bảo chất lượng tốt nhất."
Trưởng đoàn buôn sốt ruột. "Vậy thì... có cách nào để tăng sản lượng không, Lâm huynh đệ? Ta tin chắc rằng nếu có đủ hàng, chúng ta có thể mở rộng ra cả các thị trấn lân cận, thậm chí là các thành lớn hơn!"
Ngay lúc đó, Cố lão bản, với thân hình tròn trĩnh và khuôn mặt luôn tươi cười, chậm rãi tiến đến bàn của Lâm Dịch, trên tay bưng một ấm trà mới pha. Đôi mắt ti hí của ông ta lướt qua một lượt những người đang vây quanh.
"Xem ra, Linh Dược Hoạt Lạc Cao của Lâm huynh đệ đã thực sự làm mưa làm gió rồi." Cố lão bản đặt ấm trà xuống, khẽ nháy mắt với Lâm Dịch. "Tiếng lành đồn xa, e rằng không chỉ có người tốt tìm đến đâu." Lời nói của ông ta không chỉ là một lời cảnh báo, mà còn là một xác nhận về tầm ảnh hưởng ngày càng lớn của Lâm Dịch. Sự nhạy bén của Cố lão bản trong việc nắm bắt thông tin và đánh hơi lợi nhuận chưa bao giờ khiến Lâm Dịch thất vọng.
Chỉ vài phút sau lời của Cố lão bản, một vài thương nhân khác, được ông ta khéo léo giới thiệu, đã lần lượt tiến đến. Họ là những chủ tiệm nhỏ, những người buôn bán vặt vãnh nhưng có mạng lưới riêng, ánh mắt đầy sự háo hức và mong chờ, như những con sói ngửi thấy mùi thịt tươi.
Một thương nhân với bộ râu quai nón rậm rạp, áo vải thô nhưng sạch sẽ, chắp tay chào Lâm Dịch. "Vị huynh đệ này, ta đã nghe tiếng từ lâu, nay tận mắt thấy sản phẩm thần kỳ, nguyện ý bỏ vốn lớn để phân phối ở các trấn lân cận!"
Một người khác, có vẻ là chủ tiệm thuốc nhỏ, cũng vội vàng chen lời: "Lâm huynh đệ, Linh Dược Hoạt Lạc Cao của huynh đã giúp giải quyết được rất nhiều ca bệnh mà các loại thuốc thông thường không làm được. Ta tin rằng nó có thể trở thành mặt hàng chủ lực của tiệm ta. Xin hãy cho ta một cơ hội!"
Lâm Dịch lắng nghe chăm chú, đầu óc nhanh chóng phân tích từng lời nói, từng ánh mắt. Hắn biết, đây là cơ hội vàng để mở rộng, nhưng cũng là một cái bẫy tiềm ẩn. Sự hấp tấp có thể dẫn đến những rủi ro khôn lường. Hắn nhớ lại lời cảnh báo của Cố lão bản, và cả những gì hắn đã lường trước về Trần Thị Gia Tộc.
"Các vị đã quá khen," Lâm Dịch đáp, giọng nói vẫn giữ sự bình tĩnh đáng ngạc nhiên giữa sự huyên náo. Hắn đưa tay ra hiệu cho mọi người ổn định lại. "Sản phẩm của ta tuy hiệu nghiệm, nhưng sản xuất thủ công, số lượng có hạn. Chúng ta cần bàn bạc kỹ lưỡng về giá cả, số lượng và thời gian giao hàng để đảm bảo cả hai bên đều có lợi và uy tín." Hắn không muốn tạo ra một làn sóng cung cấp ồ ạt rồi mất kiểm soát chất lượng, hay tệ hơn là bị các thế lực lớn hơn nuốt chửng. Tri thức là vũ khí mạnh nhất, và sự cẩn trọng là lá chắn vững chắc nhất trong thế giới này.
Hắn bắt đầu đàm phán. Thay vì đồng ý ngay với những yêu cầu "gấp đôi, gấp ba" hay "phân phối ở các trấn lân cận" mà Trưởng đoàn buôn và các thương nhân khác đưa ra, Lâm Dịch cẩn thận đặt ra các câu hỏi về mạng lưới phân phối của họ, khả năng vận chuyển, và quan trọng nhất là khả năng giữ bí mật về nguồn gốc sản phẩm. Hắn không muốn lộ ra Thôn Làng Sơn Cước quá sớm.
"Số lượng lớn như vậy, liệu các vị có thể đảm bảo việc vận chuyển an toàn không?" Lâm Dịch hỏi, ánh mắt sắc bén quét qua từng người. "Hàng hóa có giá trị, dễ sinh lòng tham của kẻ xấu."
"Và nếu xảy ra tranh chấp, các vị sẽ giải quyết thế nào với khách hàng của mình? Uy tín của Linh Dược Hoạt Lạc Cao là điều chúng ta phải giữ gìn." Hắn nhấn mạnh.
Nhị Cẩu ngồi bên cạnh, thỉnh thoảng lại thì thầm vào tai Lâm Dịch những thông tin hắn đã thu thập được về các thương nhân này, ai đáng tin, ai có tiếng xấu. Lý Hổ thì vẫn đứng đó, đôi mắt như chim ưng quan sát mọi ngóc ngách của quán trọ, đôi khi lại liếc nhìn về phía cửa ra vào, đảm bảo không có kẻ nào khả nghi tiếp cận.
Cố lão bản, với vai trò trung gian, thỉnh thoảng lại chêm vào vài câu nói khéo léo, vừa để xoa dịu những thương nhân sốt ruột, vừa để đẩy giá lên một chút, mang lại lợi ích cho cả Lâm Dịch và chính ông ta. Ông ta hiểu rõ giá trị của thông tin và vị thế của người kết nối. "Các vị thương nhân đều là người có mắt nhìn xa trông rộng, nhưng Lâm huynh đệ cũng là người cẩn trọng. Hàng tốt thì phải có giá tốt, và người bán hàng tốt thì cần phải có đối tác tốt."
Lâm Dịch không từ chối hoàn toàn bất kỳ ai, nhưng hắn khéo léo từ chối những yêu cầu quá đáng hoặc những thương nhân mà hắn cảm thấy không đáng tin cậy. Hắn chỉ đồng ý ký những hợp đồng cung cấp thử nghiệm nhỏ hơn, với số lượng vừa phải, đủ để họ kiểm chứng thêm một lần nữa hiệu quả của sản phẩm và khả năng phân phối của chính họ. Hắn cũng đặt ra các điều khoản rõ ràng về việc không được phép sao chép công thức hay tiết lộ nguồn gốc nguyên liệu.
"Chúng ta sẽ bắt đầu với số lượng nhỏ trước," Lâm Dịch nói với Trưởng đoàn buôn, người vẫn kiên trì đòi gấp ba. "Nếu mọi việc suôn sẻ, và các vị có thể đảm bảo được uy tín, ta tin rằng chúng ta sẽ còn nhiều cơ hội hợp tác lớn hơn trong tương lai." Hắn biết, việc này không chỉ là để kiểm soát sản lượng, mà còn là để tạo ra một cuộc cạnh tranh ngầm giữa các thương nhân, khiến họ phải cố gắng hơn để chứng tỏ bản thân, từ đó mang lại lợi ích lớn nhất cho hắn. Đây là một chiêu thức kinh doanh cơ bản mà hắn đã học được từ thế giới hiện đại.
Sau nhiều giờ đàm phán căng thẳng nhưng hiệu quả, Lâm Dịch đã có trong tay thêm vài hợp đồng mới, tuy chưa phải là những thương vụ khổng lồ, nhưng đủ để khẳng định sự thành công bước đầu của Linh Dược Hoạt Lạc Cao trên thị trường. Hắn cũng nhận được một khoản đặt cọc không nhỏ, những thỏi bạc nặng trịch, sáng loáng nằm gọn trong chiếc túi vải thô, mang theo cả hy vọng và gánh nặng.
Cố lão bản tiễn Lâm Dịch ra cửa, gương mặt vẫn giữ nụ cười quen thuộc, nhưng ánh mắt lại trở nên nghiêm túc hơn một chút. "Lâm huynh đệ, tiếng lành đồn xa, cũng là tiếng dữ sắp đến. Ta nghe nói, Lý Quản Sự của Trần Thị Gia Tộc dạo này rất để tâm đến những sản phẩm mới nổi ở thị trấn. Hắn là một kẻ độc ác và thâm hiểm, Lâm huynh đệ nên cẩn trọng."
Lâm Dịch khẽ gật đầu, sự thận trọng trong lòng càng được củng cố. Hắn biết, đây chỉ là vấn đề thời gian. Thế giới này không nợ ai một sự công bằng, và sự thành công của một kẻ yếu thế chắc chắn sẽ bị những kẻ mạnh hơn dòm ngó. "Đa tạ Cố lão bản đã nhắc nhở. Ta sẽ cẩn trọng."
Với những thỏi bạc nặng trịch trong tay, Lâm Dịch cùng Nhị Cẩu và Lý Hổ rời thị trấn, hướng về Thôn Làng Sơn Cước. Hoàng hôn đã bắt đầu buông xuống, nhuộm đỏ cả một góc trời. Gió nhẹ lay động những tán cây ven đường, mang theo hương đất ẩm và mùi lá khô. Lòng Lâm Dịch dâng trào một cảm xúc lẫn lộn: vui mừng, tự hào, nhưng cũng đầy lo lắng và trách nhiệm. Hắn biết, những gì đang chờ đợi phía trước sẽ không hề dễ dàng.
***
Khi Lâm Dịch trở về làng, mặt trời đã lặn hẳn, chỉ còn lại vệt sáng cam cuối cùng nơi chân trời. Bóng đêm bắt đầu bao trùm Thôn Làng Sơn Cước, nhưng không khí trong làng không hề u ám, mà trái lại, vẫn còn náo nhiệt với tiếng cười nói, tiếng chó sủa văng vẳng từ xa. Mùi khói bếp thoang thoảng cùng mùi cơm mới nấu, mang theo sự ấm cúng, quen thuộc của một buổi tối sum vầy.
Hắn đi thẳng về sân nhà mình, nơi Lâm phụ, Lâm mẫu và Tiểu Nguyệt đã ngồi đợi sẵn bên bếp lửa. Vương Đại Trụ, Nhị Cẩu và Lý Hổ cũng có mặt, ánh mắt đầy mong chờ. Khi thấy Lâm Dịch bước vào, gương mặt khắc khổ của Lâm phụ chợt giãn ra, Lâm mẫu vội vàng đứng dậy, còn Tiểu Nguyệt thì reo lên một tiếng, chạy lại ôm chầm lấy hắn.
"Ca ca về rồi!" Giọng nói trong trẻo của cô bé như một làn gió mát lành xua tan đi những mệt mỏi trên đường của Lâm Dịch. Hắn xoa đầu Tiểu Nguyệt, cảm nhận sự ấm áp của bàn tay nhỏ bé. Chính vì những khoảnh khắc như thế này, vì những con người mà hắn yêu thương, hắn mới có thêm động lực để tiếp tục chiến đấu.
Lâm Dịch ngồi xuống bên bếp lửa, ánh lửa bập bùng chiếu rọi lên khuôn mặt của mọi người. Hắn lấy ra chiếc túi vải thô, nhẹ nhàng đặt lên bàn. Khi những thỏi bạc sáng loáng lăn ra, cả căn phòng như bừng sáng.
"Cha, mẹ, Tiểu Nguyệt, đây là những gì chúng ta đã đạt được," Lâm Dịch nói, giọng hắn trầm ấm nhưng chứa đựng một niềm vui khó tả. "Tiền bạc đủ để chúng ta có một cuộc sống ấm no hơn, không còn lo đói rét nữa. Chúng ta sẽ không phải ăn cháo loãng mỗi ngày, sẽ có đủ vải vóc ấm áp cho mùa đông, và Tiểu Nguyệt có thể học chữ, học tính toán như con vẫn hằng mong muốn."
Lâm mẫu đưa tay lên che miệng, đôi mắt rưng rưng. Người phụ nữ lam lũ, cả đời chịu đựng cảnh nghèo khó, giờ đây không thể kìm được những giọt nước mắt hạnh phúc. "Trời ơi, Dịch nhi của mẹ... Con làm được rồi! Mẹ cứ tưởng đây chỉ là giấc mơ thôi chứ..." Bà nắm chặt tay Lâm Dịch, những ngón tay chai sần run rẩy. Hạnh phúc của bà không đến từ số bạc, mà từ sự an tâm rằng con mình, gia đình mình sẽ không còn phải lo lắng miếng ăn, manh áo.
Lâm phụ, với vẻ ngoài trầm tĩnh hơn, cũng không giấu được niềm vui sướng. Ông vỗ vai Lâm Dịch, lực đạo mạnh mẽ, nhưng tràn đầy tình yêu thương và tự hào. "Lâm huynh, huynh thật sự là người trời phái xuống giúp đỡ dân làng chúng ta!" Vương Đại Trụ nói, giọng nói to vang, khuôn mặt chất phác của hắn rạng rỡ hẳn lên. Hắn không nói về mình, mà nói về dân làng, về những người đã đặt niềm tin vào Lâm Dịch.
Nhị Cẩu thì vẫn đầy phấn khích, hắn nhảy cẫng lên, vỗ tay bôm bốp. "Đại ca của em là nhất! Thấy chưa, em đã bảo mà!"
Lý Hổ đứng tựa vào cột nhà, ánh mắt vẫn cảnh giác nhưng khóe miệng khẽ cong lên một nụ cười nhẹ. Hắn nhìn Lâm Dịch, trong lòng dâng lên sự ngưỡng mộ sâu sắc. Từ một thiếu niên gầy gò, Lâm Dịch đã từng bước, từng bước thay đổi cuộc sống của cả một ngôi làng, bằng trí tuệ và sự kiên cường của mình.
Lâm Dịch nhìn vào ánh mắt của mọi người, cảm nhận được niềm vui, sự tin tưởng mà họ dành cho hắn. Điều đó khiến hắn cảm thấy ấm lòng, nhưng cũng đồng thời nhận ra gánh nặng trách nhiệm đang đè nặng trên vai mình. Những thỏi bạc này không chỉ là tiền, mà còn là niềm tin, là hy vọng của rất nhiều người. Hắn biết, đây không phải là điểm dừng.
"Đây mới chỉ là khởi đầu," Lâm Dịch nói, ánh mắt kiên định quét qua từng gương mặt. "Chúng ta còn nhiều việc phải làm để giữ vững thành quả này." Hắn quay sang Vương Đại Trụ. "Đại Trụ, với số tiền này, chúng ta có thể mua thêm nguyên liệu, sắm sửa thêm dụng cụ bào chế, thậm chí có thể mở rộng khu vực sản xuất. Ngươi hãy cùng Nhị Cẩu khảo sát lại Linh Dược Cốc một lần nữa, tìm kiếm những khu vực mới để thu hái, nhưng phải đảm bảo không khai thác quá mức. Ta sẽ đưa thêm một số loại thảo dược mới trong 'Thần Nông Bách Thảo Phổ' cho ngươi tham khảo, xem xét khả năng trồng trọt chúng."
Vương Đại Trụ gật đầu lia lịa, vẻ mặt đầy quyết tâm. "Yên tâm đi, Lâm huynh. Ta sẽ làm hết sức mình. Linh Dược Cốc là gốc rễ của chúng ta, ta sẽ bảo vệ nó thật tốt."
"Về nhân lực," Lâm Dịch tiếp tục. "Nhị Cẩu, ngươi và Đại Trụ hãy chọn lựa thêm những người đáng tin cậy trong làng, ưu tiên những gia đình khó khăn, nhưng phải thực sự chăm chỉ và quan trọng nhất là phải giữ kín bí mật. Chúng ta sẽ đào tạo họ các công đoạn đơn giản, không liên quan đến công thức cốt lõi. Lý Hổ, ngươi hãy tăng cường tuần tra, đặc biệt là ở những con đường dẫn vào làng và Linh Dược Cốc. Hàng hóa của chúng ta ngày càng có giá trị, và tin tức về sự thành công của chúng ta chắc chắn sẽ lan đến tai những kẻ không mong muốn."
Lý Hổ trầm giọng đáp: "Ta hiểu. Sẽ không có kẻ nào dám bén mảng đến đây quấy phá." Hắn siết chặt nắm tay, thể hiện sự quyết tâm.
Lâm Dịch biết, việc mở rộng quy mô sản xuất sẽ đặt ra vô vàn thách thức. Từ việc quản lý chất lượng khi không thể tự mình kiểm soát từng công đoạn, đến việc đảm bảo nguồn cung nguyên liệu ổn định mà không làm cạn kiệt tài nguyên thiên nhiên. Rồi còn vấn đề nhân lực, việc giữ cho những người mới không làm lộ bí mật hay bị cám dỗ bởi lợi ích cá nhân. Nhưng lớn nhất, vẫn là mối đe dọa từ Trần Thị Gia Tộc. Sự thành công của hắn, dù chỉ là một đốm lửa nhỏ, chắc chắn sẽ không thoát khỏi ánh mắt thèm khát của họ. Tiếng lành đồn xa, nhưng cũng là tiếng gọi của hiểm nguy.
Hắn nhìn Tiểu Nguyệt đang vô tư đùa nghịch với một thỏi bạc nhỏ, cười khúc khích. Cô bé không hiểu được ý nghĩa sâu xa của món tiền này, nhưng ánh sáng trong đôi mắt cô bé, nụ cười trên môi cô bé chính là động lực lớn nhất của Lâm Dịch. Hắn muốn bảo vệ nụ cười ấy, bảo vệ sự bình yên của gia đình và dân làng.
Đêm đã về khuya. Tiếng côn trùng rả rích hòa vào tiếng gió xào xạc qua kẽ lá. Lâm Dịch ôm Tiểu Nguyệt vào lòng, cảm nhận hơi ấm từ cơ thể bé nhỏ. Hắn biết, hành trình phía trước sẽ còn nhiều sóng gió, nhưng hắn sẽ không đơn độc. Hắn có gia đình, có những người bạn đồng hành, và quan trọng nhất, hắn có tri thức và ý chí sinh tồn của riêng mình.
Đây chỉ là khởi đầu. Ngọn lửa hy vọng đã được thắp lên, nhưng nó cũng sẽ thu hút những con thiêu thân lao vào, hoặc những cơn gió dữ dội muốn dập tắt nó. Lâm Dịch siết chặt bàn tay, trong lòng thầm nhủ. Hắn đã chuẩn bị sẵn sàng cho trận chiến sắp tới.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, được phát hành độc quyền tại truyen.free.