Lạc thế chi nhân - Chương 181: Khế Ước Đầu Tiên: Vươn Lên Từ Mầm Mống
Sáng hôm sau, ánh nắng ban mai len lỏi qua ô cửa sổ gỗ, rải những vệt sáng vàng nhạt xuống sàn nhà quán trọ Lạc Nguyệt. Không khí trong quán đã bắt đầu náo nhiệt, tiếng người nói chuyện râm ran, tiếng bát đĩa va chạm lách cách và mùi thức ăn thơm lừng lan tỏa khắp nơi. Lâm Dịch, Trần Nhị Cẩu và Lý Hổ ngồi trong một góc khuất, dùng bữa sáng đạm bạc. Dù vậy, không khí trên bàn vẫn không kém phần sôi nổi. Nhị Cẩu, với gương mặt tươi rói và đôi mắt sáng, liên tục kể về những phản hồi tích cực mà hắn đã thu lượm được ngày hôm qua.
"Đại ca, mấy ông thương nhân kia cứ hỏi tới tấp, ai cũng muốn thêm hàng! 'Linh Dược Hoạt Lạc Cao' của chúng ta hot thật đấy!" Nhị Cẩu hào hứng, vừa nhồm nhoàm miếng bánh bao vừa nói, "Ông chủ tiệm vải ở đầu phố còn nói, chưa bao giờ thấy loại cao nào có thể làm dịu cơn đau lưng của lão nhanh đến vậy. Lão còn bảo sẽ giới thiệu cho cả gia đình, bà con nữa chứ!" Hắn cười tít mắt, vui vẻ tột độ.
Lý Hổ trầm ngâm lắng nghe, thỉnh thoảng gật gù, ánh mắt vẫn giữ vẻ nghiêm túc thường thấy. "Đúng là có rất nhiều người hỏi mua. Nhưng họ cũng dò hỏi về nguồn cung và khả năng cung cấp số lượng lớn." Hắn nói, giọng điệu điềm tĩnh hơn Nhị Cẩu nhiều, "Mấy người đó đều là những tiểu thương có chút tiếng tăm trong thị trấn, không phải loại buôn gian bán lận."
Lâm Dịch khẽ nhấp một ngụm trà nóng, vị chát nhẹ lan tỏa trong khoang miệng, giúp hắn giữ tỉnh táo. Hắn không nói gì nhiều, chỉ lẳng lặng quan sát biểu cảm của hai người đồng hành và lắng nghe từng lời họ nói. Trong đầu hắn, một cỗ máy tính toán đang vận hành không ngừng. Thành công bước đầu này, đúng như hắn dự liệu, đã bắt đầu thu hút sự chú ý. "Ánh sáng càng rực rỡ, càng dễ thu hút bướm đêm," hắn tự nhủ. Những "bướm đêm" này không chỉ bao gồm những kẻ cơ hội muốn kiếm lời, mà còn cả những thế lực lớn hơn, mạnh hơn, có thể nuốt chửng mọi thứ nếu hắn không cẩn trọng.
Đúng lúc đó, Cố lão bản, với thân hình tròn trĩnh và khuôn mặt luôn tươi cười, bước ngang qua bàn họ. Đôi mắt ti hí của ông ta lướt qua ba người, dừng lại lâu hơn một chút trên gương mặt Lâm Dịch. "Ồ, mấy vị đây dạo này làm ăn khấm khá nhỉ? Nghe nói có 'thần dược' gì đó làm cả trấn sôi sục. Tiếng lành đồn xa lắm rồi đấy, ha ha." Ông ta cười ha hả, nhưng trong ánh mắt tinh tường lại ẩn chứa một tia dò xét.
Lâm Dịch mỉm cười đáp lại, một nụ cười xã giao không chút nhiệt tình. "Cũng chỉ là chút việc làm ăn nhỏ mọn, kiếm miếng cơm manh áo thôi, Cố lão bản."
Cố lão bản vuốt chòm râu bạc, chậm rãi nói: "Việc nhỏ mọn mà làm cả thị trấn xôn xao thì không còn là nhỏ nữa đâu, công tử. Ta đây làm chủ quán trọ này đã mấy chục năm, chứng kiến biết bao thương nhân đến rồi đi. Có người phất lên nhanh chóng, cũng có kẻ lụi bại không kèn không trống. Cái nghề buôn bán này, ngoài chất lượng hàng hóa, còn cần cả quan hệ và một cái 'ô' vững chắc nữa." Ông ta dừng lại, nhìn thẳng vào Lâm Dịch, như muốn đọc thấu suy nghĩ của hắn.
Lâm Dịch không đáp lời ngay, hắn chỉ nhấp thêm một ngụm trà. Hắn biết Cố lão bản đang muốn nói gì. Ông ta đang thăm dò, và cũng có thể đang ngầm đưa ra một lời đề nghị. Trong thế giới này, mọi mối quan hệ đều có giá trị, và Cố lão bản, với mạng lưới thông tin rộng khắp quán trọ, chắc chắn không phải là một nhân vật đơn giản.
"Ta có quen một lão Trưởng đoàn buôn," Cố lão bản tiếp tục, giọng nói nhỏ hơn một chút, đủ để chỉ ba người họ nghe thấy. "Tuy là tiểu thương, nhưng lão cực kỳ giữ chữ tín, làm ăn đã mấy chục năm nay, lại có chút tài sản đáng kể. Quan trọng hơn, lão có mối quan hệ tốt với một vài thương hội lớn hơn, thậm chí cả quan lại trong trấn. Nếu công tử muốn mở rộng việc làm ăn, lão ta có thể là một đối tác không tồi. Ngài Lâm Dịch có muốn thử gặp mặt không?"
Nhị Cẩu và Lý Hổ nhìn Lâm Dịch, chờ đợi quyết định của hắn. Đối với họ, lời đề nghị này nghe có vẻ hấp dẫn. Có một đối tác đáng tin cậy, lại có quan hệ rộng, chắc chắn sẽ giúp ích rất nhiều cho việc kinh doanh đang lên của họ.
Lâm Dịch đặt chén trà xuống, nhẹ nhàng vuốt ve vành chén. Trong lòng hắn, một cuộc đấu tranh đang diễn ra. Chấp nhận lời đề nghị này đồng nghĩa với việc hắn sẽ phải tiết lộ nhiều hơn về hoạt động của mình, chấp nhận rủi ro bị lợi dụng hoặc bị kiểm soát. Nhưng nếu từ chối, hắn sẽ phải tự mình đối mặt với vô vàn khó khăn khi mở rộng quy mô, và có thể sẽ bị các thế lực khác chèn ép. Hắn cần một tấm bình phong, một đối tác có đủ uy tín để che chắn cho sự phát triển của mình, ít nhất là trong giai đoạn đầu. Trần Thị Gia Tộc chắc chắn đã bắt đầu để mắt đến hắn rồi. Hắn cần một sự hợp pháp hóa, một con dấu chứng nhận cho sản phẩm của mình trên thị trường.
"Thành công này có thể mang lại tai ương. Cần một đối tác đủ uy tín và ổn định để che chắn bớt sự dòm ngó," Lâm Dịch tự nhủ, ánh mắt sắc bén lướt qua Cố lão bản. Ông ta không hề đơn giản, nhưng ông ta cũng không phải là kẻ thù. Ít nhất, chưa phải là kẻ thù. "Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu." Hắn gật đầu nhẹ. "Đa tạ Cố lão bản đã quan tâm. Nếu lão bản đã có lòng giới thiệu, vậy Lâm Dịch xin được gặp mặt vị Trưởng đoàn buôn đó một lần. Nhưng ta muốn cuộc gặp mặt diễn ra kín đáo, và ta sẽ là người quyết định điều khoản."
Cố lão bản cười tươi hơn, nếp nhăn nơi khóe mắt hằn sâu. "Tất nhiên, tất nhiên. Việc làm ăn, ai cũng có nguyên tắc của mình. Để ta sắp xếp. Chiều nay, tại quán trà nhỏ ở cuối phố, thế nào?"
Lâm Dịch gật đầu. "Được. Chiều nay."
Cố lão bản hài lòng, khẽ cúi đầu rồi rời đi, tiếp tục công việc của mình. Nhưng Lâm Dịch biết, ánh mắt tinh tường kia vẫn sẽ dõi theo hắn, đánh giá mọi động thái. "Thế giới này không nợ ai một sự công bằng," hắn thầm nhắc nhở bản thân một lần nữa. Để sinh tồn và phát triển, hắn phải luôn cảnh giác, luôn tính toán. Dù sao, đây cũng là một bước đi cần thiết.
***
Đến giữa trưa, một tia nắng ấm áp chiếu xuyên qua tán lá cổ thụ, rải những đốm sáng lung linh xuống con đường đá rêu phong dẫn đến quán trà nhỏ ở cuối phố. Quán trà này không đồ sộ như Lạc Nguyệt quán trọ, mà ẩn mình trong một con hẻm yên tĩnh, nép mình dưới mái hiên cong vút, toát lên vẻ bình yên và thanh tịnh. Bên trong, mùi hương trà thơm ngát thoang thoảng trong không khí, hòa quyện với mùi trầm hương thoang thoảng từ một góc phòng, tạo nên một bầu không khí dễ chịu, rất thích hợp cho những cuộc đàm phán cần sự tập trung và kín đáo. Tiếng chén trà va chạm khẽ khàng, tiếng nước rót nhẹ nhàng là những âm thanh duy nhất phá vỡ sự tĩnh lặng.
Lâm Dịch bước vào, theo sau là Trần Nhị Cẩu và Lý Hổ. Bên trong, một người đàn ông trung niên đã ngồi chờ sẵn. Hắn có vóc dáng trung bình, ăn vận giản dị nhưng trang phục sạch sẽ, gọn gàng. Gương mặt ông ta có phần khắc khổ, nhưng đôi mắt lại tinh anh, sắc sảo, ẩn chứa sự từng trải của một người lăn lộn trên thương trường nhiều năm. Đó chính là vị Trưởng đoàn buôn mà Cố lão bản đã giới thiệu.
Sau khi chào hỏi và dùng trà, cuộc đàm phán bắt đầu. Lâm Dịch không vòng vo, đi thẳng vào vấn đề. "Lão Trưởng đoàn, sản phẩm của tôi tuy mới, nhưng hiệu quả là điều đã được kiểm chứng. Tôi tin rằng ngài đã nghe qua tiếng tăm của 'Linh Dược Hoạt Lạc Cao' rồi."
Trưởng đoàn buôn khẽ gật đầu, nhấp một ngụm trà rồi đặt chén xuống. "Lời đồn thì nhiều, nhưng mắt thấy tai nghe mới là thật. Sáng nay, lão phu cũng đã đích thân đến hỏi vài khách hàng quen của ta. Quả thật, họ đều khen ngợi không ngớt. Có người nói, cơn đau nhức hành hạ họ mấy năm trời, dùng đủ thứ thuốc không khỏi, vậy mà chỉ dùng vài lần 'Linh Dược Hoạt Lạc Cao' của công tử đã thấy thuyên giảm rõ rệt. Lão phu làm nghề buôn bán đã mấy chục năm, chưa từng thấy loại cao nào thần kỳ như vậy." Ông ta nói, giọng điệu điềm tĩnh, không giấu nổi sự kinh ngạc trong ánh mắt.
"Đó là vì công thức của 'Linh Dược Hoạt Lạc Cao' là độc nhất vô nhị, được bào chế từ những thảo dược quý hiếm theo phương pháp cổ truyền," Lâm Dịch giải thích, giọng điệu tự tin nhưng không kiêu ngạo. Hắn biết, trong kinh doanh, không chỉ cần sản phẩm tốt mà còn cần cả sự tin tưởng. "Điều tôi cần là một đối tác có thể giữ chữ tín và cùng tôi phát triển lâu dài, không phải chỉ kiếm lợi nhất thời. Một đối tác có thể giúp sản phẩm của tôi đến được nhiều người hơn, mà vẫn đảm bảo chất lượng và uy tín."
Trưởng đoàn buôn vuốt râu, ánh mắt sắc bén nhìn thẳng vào Lâm Dịch. "Công tử nói rất có lý. Nhưng chuyện làm ăn lớn, cũng cần phải cẩn trọng. Công tử còn trẻ tuổi, lại có sản phẩm độc đáo như vậy, ắt hẳn sẽ có nhiều người dòm ngó. Ngài muốn một khế ước thế nào?"
Lâm Dịch không vội trả lời, hắn ra hiệu cho Nhị Cẩu đưa ra một cuộn giấy da. Đó là bản nháp khế ước mà hắn đã chuẩn bị từ tối qua, với sự giúp sức của trí nhớ về các điều khoản hợp đồng hiện đại. Hắn đã dành thời gian suy nghĩ kỹ lưỡng về từng chi tiết, đảm bảo rằng nó sẽ bảo vệ lợi ích của mình trong khi vẫn tạo ra một mối quan hệ công bằng.
"Đây là bản nháp khế ước cung cấp thử nghiệm của tôi," Lâm Dịch nói, mở cuộn giấy ra đặt lên bàn. "Chúng ta sẽ bắt đầu với một số lượng nhất định, trong một khoảng thời gian nhất định. Tôi sẽ cung cấp 'Linh Dược Hoạt Lạc Cao' với giá ưu đãi, và ngài sẽ là nhà phân phối chính thức đầu tiên của chúng tôi trong thị trấn này, với một tỷ lệ chiết khấu hợp lý. Đổi lại, tôi mong ngài sẽ sử dụng mạng lưới của mình để quảng bá sản phẩm, và quan trọng nhất, đảm bảo giá cả ổn định, tránh việc nâng giá quá cao hoặc bán phá giá." Hắn nhấn mạnh vào hai chữ "ổn định", bởi vì hắn hiểu rằng, sự hỗn loạn về giá cả có thể phá hoại bất kỳ thương hiệu nào. "Tôi cũng mong ngài sẽ cung cấp phản hồi thường xuyên về thị trường và nhu cầu của khách hàng."
Trưởng đoàn buôn cầm lấy bản nháp, chậm rãi đọc từng dòng. Ánh mắt ông ta quét qua các điều khoản về số lượng, giá cả, thời hạn, trách nhiệm của mỗi bên. Nhị Cẩu và Lý Hổ im lặng theo dõi, có chút lo lắng nhưng cũng đầy hy vọng. Lâm Dịch thì vẫn giữ vẻ mặt điềm tĩnh, nhưng trong lòng hắn, từng nhịp đập của trái tim đều mang theo sự căng thẳng. Đây không chỉ là một khế ước làm ăn, mà còn là một bước ngoặt quan trọng, một ván cược cho tương lai.
Sau một lúc lâu, Trưởng đoàn buôn ngẩng đầu lên. "Điều khoản khá rõ ràng, nhưng công tử có thể đảm bảo về nguồn cung và chất lượng không? Nếu sản phẩm của công tử bán chạy, mà lại không đủ hàng, hoặc chất lượng không ổn định, e rằng sẽ làm ảnh hưởng đến uy tín của cả hai bên."
Lâm Dịch gật đầu. "Tôi có thể đảm bảo. Nguồn nguyên liệu được thu hái từ vùng núi hoang dã, và quy trình bào chế được kiểm soát chặt chẽ. Về số lượng, chúng tôi sẽ nỗ lực hết sức để đáp ứng. Khế ước này là 'thử nghiệm' cũng vì lý do đó. Nếu mọi thứ suôn sẻ, chúng ta có thể mở rộng quy mô và ký kết hợp đồng dài hạn hơn." Hắn đã lường trước câu hỏi này. Với việc sản xuất thủ công hiện tại, việc tăng quy mô sẽ là một thách thức lớn. Nhưng hắn cần phải tự tin.
Trưởng đoàn buôn trầm ngâm một lúc, rồi khẽ thở dài. "Công tử nói có lý. Lão phu làm ăn từ trước đến nay, luôn xem trọng chữ tín. Sản phẩm của công tử đúng là có tiềm năng rất lớn." Ông ta đặt bản nháp xuống, rút từ trong tay áo ra một chiếc bút lông và một nghiên mực nhỏ. "Được, lão phu đồng ý. Chúng ta sẽ ký khế ước này." Ông ta nói, rồi đặt bút xuống, nét chữ rồng bay phượng múa hiện rõ trên giấy da.
Lâm Dịch cảm thấy một gánh nặng vô hình vừa được trút bỏ. Hắn cũng nhanh chóng ký tên mình, đóng dấu vân tay vào chỗ quy định. Tiếng bút sột soạt trên giấy da nghe rõ mồn một trong không gian tĩnh lặng của quán trà. Mùi mực mới quyện với hương trà thơm ngát. Hắn nhìn vào Trưởng đoàn buôn, người đàn ông này, với sự uy tín của mình, có thể là một kênh thông tin hoặc cầu nối quan trọng cho Lâm Dịch đến các thương hội lớn hơn sau này. Đây là bước đi đầu tiên, một bước đi vững chắc trên con đường đầy chông gai phía trước.
"Tri thức là vũ khí mạnh nhất," Lâm Dịch thầm nhủ. Nhờ những kiến thức về quản lý, marketing, và hợp đồng từ thế giới cũ, hắn mới có thể tự tin đàm phán và đạt được thành công này. Nhưng hắn biết, đây mới chỉ là khởi đầu. Sự thành công của hợp đồng này sẽ khiến Trần Thị Gia Tộc không thể làm ngơ, dẫn đến những động thái chèn ép, quấy phá rõ ràng hơn trong các chương tới.
***
Hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả một góc trời. Những tia nắng cuối ngày rải vàng trên những mái nhà tranh, những con đường đất quen thuộc của Thôn Làng Sơn Cước. Tiếng trẻ con chơi đùa đâu đó vọng lại, tiếng gà gáy thưa thớt, và mùi khói bếp lan tỏa trong không khí, mang theo hương vị của bữa cơm chiều. Gió nhẹ xào xạc qua những rặng tre xanh rì, tạo nên một bản giao hưởng dịu êm của miền quê.
Lâm Dịch trở về làng, trên tay cầm theo bản khế ước vừa ký. Dù đã có chút thành công, hắn vẫn không thể lơ là. Hắn biết rõ rằng, việc mở rộng quy mô sản xuất sẽ đặt ra những thách thức lớn về quản lý, lao động và hậu cần. Hắn cần phải chuẩn bị kỹ càng.
Vừa về đến nhà, hắn đã triệu tập Vương Đại Trụ, Trần Nhị Cẩu, Lý Hổ và một vài người dân làng đáng tin cậy khác đến sân nhà mình. Vương Đại Trụ, với thân hình vạm vỡ và khuôn mặt chất phác, đã có mặt từ sớm. Nhị Cẩu và Lý Hổ, với vẻ mặt hớn hở sau khi chứng kiến Lâm Dịch ký khế ước, cũng nhanh chóng ngồi vào chỗ.
Lâm Dịch không nói nhiều lời, hắn trải rộng một tấm bản đồ phác thảo của khu vực Linh Dược Cốc và làng ra giữa sân. Tấm bản đồ được hắn vẽ nguệch ngoạc bằng than củi, nhưng khá chi tiết, đánh dấu những khu vực có thể thu hái thảo dược và những con đường mòn quen thuộc. Ánh mắt sắc bén của hắn lướt qua từng gương mặt, nhìn thấy sự tò mò, hào hứng nhưng cũng pha lẫn chút lo lắng.
"Hôm nay, ta đã ký một khế ước cung cấp 'Linh Dược Hoạt Lạc Cao' với một Trưởng đoàn buôn lớn trong thị trấn," Lâm Dịch bắt đầu, giọng nói trầm ổn vang vọng trong không gian tĩnh lặng của buổi chiều tà. "Khế ước này sẽ đảm bảo cho chúng ta một nguồn thu ổn định và lâu dài. Nhưng cũng có nghĩa là chúng ta phải tăng cường sản xuất gấp bội. Số lượng yêu cầu hàng tháng lớn hơn rất nhiều so với những gì chúng ta đang làm bây giờ."
Mọi người nghe vậy đều ngạc nhiên. Vài người xì xào bàn tán, gương mặt lộ rõ sự kinh ngạc. Vương Đại Trụ, người luôn sát cánh cùng Lâm Dịch, là người đầu tiên lên tiếng, giọng nói hơi có phần lo lắng: "Số lượng lớn vậy, đại ca. E rằng phải huy động thêm người và cả Linh Dược Cốc cũng cần phải khai thác cẩn thận hơn. Sợ rằng sức người trong làng không đủ để đáp ứng."
Nhị Cẩu thì vẫn đầy phấn khích: "Tuyệt vời quá, đại ca! Vậy là chúng ta sẽ làm ăn lớn thật rồi!"
Lý Hổ thì suy nghĩ thực tế hơn: "Việc vận chuyển và bảo vệ cũng cần phải được tính toán kỹ. Số lượng hàng hóa lớn sẽ dễ thu hút kẻ gian."
Lâm Dịch gật đầu, lắng nghe ý kiến của mọi người. Hắn biết, những lo lắng của họ là chính đáng. Việc mở rộng quy mô không chỉ là vấn đề sản xuất, mà còn là vấn đề quản lý, bảo mật và nhân sự. Anh nhìn vào tấm bản đồ, ngón tay khẽ di chuyển trên những đường nét. "Đại Trụ nói đúng. Chúng ta cần phải có kế hoạch rõ ràng. Trước hết, về nhân lực, Nhị Cẩu và Lý Hổ đã đi dò hỏi trong làng rồi. Chúng ta cần tìm thêm những người đáng tin cậy. Ưu tiên những người nhà nghèo, chăm chỉ, và quan trọng nhất là phải biết giữ mồm giữ miệng. Ta sẽ hướng dẫn họ cách bào chế, nhưng chỉ là những công đoạn đơn giản, không liên quan đến bí mật cốt lõi."
Hắn dừng lại, nhìn Vương Đại Trụ. "Đại Trụ, ngươi là người am hiểu nhất về Linh Dược Cốc. Ngươi hãy phụ trách việc thu hái nguyên liệu. Chúng ta cần phải mở rộng khu vực thu hái, nhưng phải đảm bảo không khai thác quá mức, giữ gìn sự cân bằng của tự nhiên. Nếu cần, ta sẽ tham khảo thêm 'Thần Nông Bách Thảo Phổ' để tìm kiếm những loại thảo dược mới hoặc khu vực mới." Hắn nghĩ đến cuốn sách cổ mà hắn đã đọc qua, biết đâu nó có thể giúp hắn tìm ra giải pháp cho vấn đề nguyên liệu.
"Về quy trình chế biến, chúng ta cần phải tối ưu hóa. Hiện tại chúng ta làm thủ công, nhưng nếu số lượng tăng lên, chúng ta cần phải tìm cách để hiệu quả hơn, nhanh hơn mà vẫn đảm bảo chất lượng. Lý Hổ, ngươi phụ trách việc bảo vệ. Từ nay, việc vận chuyển hàng hóa sẽ trở nên quan trọng hơn bao giờ hết. Ngươi cần phải có kế hoạch cụ thể để đảm bảo an toàn cho hàng hóa và người của chúng ta."
Vương Đại Trụ, Nhị Cẩu, Lý Hổ và những người khác lắng nghe chăm chú. Họ hiểu rằng, một chương mới, một thử thách mới đang chờ đợi họ. Nét mặt họ lúc này không chỉ còn sự hào hứng mà còn là sự quyết tâm. Lâm Dịch không chỉ là người đưa ra ý tưởng, mà còn là người lãnh đạo, người đưa ra các giải pháp.
"Việc này không phải chuyện một sớm một chiều," Lâm Dịch nói, ánh mắt kiên định. "Sẽ có rất nhiều khó khăn, và có thể sẽ có cả nguy hiểm. Sự thành công của chúng ta chắc chắn sẽ thu hút sự chú ý không mong muốn từ các thế lực khác, đặc biệt là Trần Thị Gia Tộc. Chúng ta phải luôn cẩn trọng, luôn đoàn kết. Nhưng ta tin rằng, chỉ cần chúng ta cùng nhau cố gắng, chúng ta sẽ vượt qua được."
Vương Đại Trụ gật đầu mạnh mẽ. "Đại ca yên tâm, chúng ta sẽ dốc hết sức mình! Linh Dược Cốc ta sẽ đi khảo sát lại, tìm thêm những khu vực mới. Còn chuyện nhân lực, ta sẽ cùng Nhị Cẩu chọn lựa thật kỹ."
Nhị Cẩu cũng vỗ ngực: "Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy! Cứ giao cho bọn em!"
Lý Hổ trầm giọng: "Bảo vệ an toàn, ta sẽ lo liệu."
Lâm Dịch nhìn những gương mặt đầy nhiệt huyết, nhưng cũng có chút lo lắng trước viễn cảnh mới. Hắn biết, gánh nặng trên vai mình ngày càng lớn. Việc quản lý một đội ngũ ngày càng đông đảo, duy trì sự đoàn kết và bảo mật thông tin sẽ là một thử thách không nhỏ. Anh cũng lo lắng về việc duy trì chất lượng sản phẩm trong khi mở rộng quy mô, và làm thế nào để tránh sự dòm ngó của Trần Thị Gia Tộc, những kẻ sẽ không dễ dàng để hắn yên.
Nhưng trong sâu thẳm, hắn cũng cảm thấy một niềm hy vọng lớn lao. Đây là cơ hội để hắn không chỉ sinh tồn, mà còn để xây dựng một cuộc sống tốt đẹp hơn cho bản thân và những người mà hắn trân trọng. Tiếng gió xào xạc qua những rặng tre, tiếng côn trùng rả rích hòa quyện với tiếng nói chuyện trầm bổng của những người dân làng, tạo nên một bản giao hưởng của sự sống. Lâm Dịch ngẩng đầu nhìn bầu trời đêm đã bắt đầu lấp lánh sao. Con đường phía trước còn dài, còn đầy chông gai, nhưng hắn đã sẵn sàng. Hắn sẽ không lùi bước. Đây mới chỉ là khởi đầu của một hành trình lớn hơn, một cuộc chiến thực sự để tự mình viết nên số phận trong thế giới khắc nghiệt này.
Truyện nguyên tác Long thiếu, hiện chỉ phát hành duy nhất tại truyen.free.