Lạc thế chi nhân - Chương 194: Ám Lưu Quan Trường: Lưới Pháp Luật Vô Hình
Bên trong thư phòng rộng lớn của Trần Thị Gia Chủ, không khí nặng nề bởi mùi hương trầm cao cấp và sự tĩnh lặng đến ngột ngạt. Những bức tranh thủy mặc đắt giá treo trên tường, những bộ bàn ghế gỗ lim bóng loáng phản chiếu ánh sáng dịu nhẹ từ chiếc đèn lồng lụa đỏ. Trần Thị Gia Chủ, thân hình béo tốt trong bộ cẩm bào thêu kim tuyến, ngồi tựa vào ghế bành, đôi mắt híp lại, vẻ mặt tròn trịa ẩn chứa sự xảo quyệt thường thấy. Ngồi đối diện hắn là Lý Quản Sự, dáng người gầy gò, lưng hơi khom, vẻ mặt nịnh hót thường trực, nhưng ánh mắt lại lóe lên sự đắc ý. Còn Thị trưởng Tôn, vị quan huyện bụng phệ, gương mặt tròn trịa và hám lợi, đang ngồi thẳng lưng trên chiếc ghế được kê trang trọng nhất, vẻ mặt vừa có chút e dè, lại vừa không che giấu được sự tham lam.
Tiếng lụa xào xạc khẽ vang lên khi Lý Quản Sự hơi nghiêng người về phía trước, giọng nói nhỏ nhẹ, lươn lẹo nhưng đầy tự tin. “Thị trưởng đại nhân, ngài thấy đấy, tên Lâm Dịch kia tuy chỉ là một tiểu dân thôn dã, xuất thân từ chốn sơn dã heo hút, nhưng lại vô cùng ngoan cố. Hắn ta như một con rắn độc, dùng thủ đoạn kinh tế, hắn có thể lách. Trần Gia chúng ta đã dùng hết cách, nhưng hắn vẫn tìm được khe hở để tồn tại, thậm chí còn phát triển được một chút. Còn dùng giang hồ… ài, sợ rằng sẽ rước thêm phiền phức không đáng có, lại làm ô danh Trần Gia chúng ta. Hơn nữa, việc này cũng không tiện để ngài ra mặt.” Lý Quản Sự khẽ liếc nhìn Trần Thị Gia Chủ, thấy lão ta khẽ gật đầu tỏ vẻ đồng tình, hắn lại càng thêm đắc ý.
Thị trưởng Tôn vuốt vuốt chòm râu thưa thớt, đôi mắt ti hí đảo qua Trần Thị Gia Chủ rồi lại dừng trên Lý Quản Sự. Hắn ta là kẻ tinh ranh, biết rõ ý đồ của Trần Gia là muốn mượn tay hắn, nhưng hắn cũng không muốn bị lợi dụng mà không được gì. “Vậy ý ngươi là…?” Giọng hắn the thé, mang theo chút thăm dò.
Lý Quản Sự cười khẩy trong lòng, biết lão quan này đã cắn câu. Hắn chậm rãi nói, giọng điệu đầy vẻ bí hiểm: “Dùng chính pháp luật của triều đình để trói buộc hắn, thưa Thị trưởng đại nhân. Pháp luật vốn là sợi dây vô hình, nhưng lại kiên cố nhất. Một vài quy định mới, một vài lệnh cấm khéo léo, ban hành dưới danh nghĩa bảo vệ trật tự, an ninh, hoặc thậm chí là vì lợi ích chung của bách tính… sẽ khiến tên Lâm Dịch kia không thể xoay sở. Hắn ta chỉ là một kẻ nhà quê, làm sao hiểu được những khúc mắc trong luật pháp? Hắn sẽ bị nghiền nát dưới bánh xe của luật pháp mà không kịp kêu một tiếng nào.” Hắn dừng lại, nhìn thẳng vào Thị trưởng Tôn, ánh mắt sắc như dao. “Trần Gia chúng tôi sẽ không để ngài thiệt thòi đâu, Thị trưởng đại nhân. Mọi công sức của ngài đều sẽ được đền đáp xứng đáng.”
Nói đoạn, Lý Quản Sự từ từ đặt một túi vải màu nâu sẫm, trông nặng trịch, lên bàn. Tiếng “cộp” nhẹ vang lên, đủ để Thị trưởng Tôn nhận ra bên trong chất chứa thứ gì. Cạnh túi vải là một cuộn giấy được niêm phong cẩn thận bằng lớp sáp đỏ, dấu ấn của Trần Gia in rõ ràng. Thị trưởng Tôn không khỏi liếc nhìn túi vải, ánh mắt lóe lên sự thèm muốn không che giấu. Hắn ta là kẻ tham lam, nhưng cũng không hoàn toàn ngu ngốc. Hắn hiểu rằng, một khi đã nhúng chàm vào vũng bùn này, hắn sẽ bị Trần Gia nắm thóp. Nhưng cái giá mà Trần Gia đưa ra… thật sự quá hấp dẫn. Hắn nuốt khan một tiếng, rồi với lấy cuộn giấy, cẩn thận mở ra đọc. Bên trong là một danh sách các điều khoản, những quy định mới được Lý Quản Sự phác thảo, thoạt nhìn thì vô cùng hợp lý, nhưng từng chữ, từng câu đều nhằm vào con đường làm ăn của Lâm Dịch, đặc biệt là việc vận chuyển hàng hóa từ vùng núi ra thị trấn.
Mùi hương trầm dịu nhẹ bỗng trở nên nồng nặc hơn trong thư phòng, như muốn che giấu đi những âm mưu bẩn thỉu đang được dệt nên. Trần Thị Gia Chủ khẽ nhếch mép, đôi mắt híp lại càng híp hơn, ánh lên vẻ hài lòng. Hắn ta đã mất kiên nhẫn với Lâm Dịch, và kế hoạch này, do Lý Quản Sự đề xuất, thực sự là một nước cờ cao tay. Dùng pháp luật để đàn áp, vừa hợp lý hợp tình trên danh nghĩa, vừa không để lại bất kỳ dấu vết nào của Trần Gia. Hắn ta tin rằng, lần này, tên tiểu tử Lâm Dịch kia sẽ không còn đường thoát. Thị trưởng Tôn sau khi đọc xong cuộn giấy, gương mặt tròn trịa lộ rõ vẻ đắc ý, nhưng cũng không quên giữ lại chút e dè. Hắn ta biết, đây là một canh bạc, nhưng nếu thắng, hắn sẽ có được cả danh lẫn lợi. Hắn ta gật đầu nhẹ, như một lời cam kết không cần nói ra. Lý Quản Sự đứng đó, lưng vẫn hơi khom, nhưng trong lòng lại ngập tràn sự tự mãn. Hắn ta đã vạch ra một cái bẫy hoàn hảo, và tên Lâm Dịch kia, dù có lanh lợi đến mấy, cũng khó lòng thoát khỏi tấm lưới pháp luật vô hình này.
***
Khi ánh chiều tà buông xuống, nhuộm màu cam đỏ lên những mái ngói của thị trấn, Quán Ăn Đại Phong đã bắt đầu nhộn nhịp. Tòa nhà gỗ hai tầng với khu vực ăn uống mở luôn là nơi hội tụ của đủ mọi tầng lớp người dân. Tiếng bát đĩa lạch cạch xen lẫn tiếng cười nói ồn ào của thực khách, tiếng thức ăn xèo xèo từ bếp vọng ra, tất cả tạo nên một bản giao hưởng quen thuộc, ấm áp và mời gọi. Mùi gia vị nồng nàn, mùi dầu ăn thơm phức và mùi thịt nướng lan tỏa khắp không gian, khiến ai ngang qua cũng phải nuốt nước bọt.
Lâm Dịch ngồi tại một góc khuất, gần cửa sổ, nơi có thể quan sát được dòng người qua lại trên phố mà không quá bị chú ý. Thân hình hắn vẫn gầy gò, hơi xanh xao, nhưng đôi mắt sâu thẳm lại ánh lên vẻ sắc bén và trầm tư. Hắn nhấm nháp ly trà nóng, giả vờ như đang thưởng thức không khí náo nhiệt của quán, nhưng tai hắn vẫn dỏng lên, lắng nghe từng lời Cố lão bản đang lúi húi lau bàn gần đó. Cố lão bản, với thân hình tròn trĩnh và khuôn mặt luôn tươi cười, đôi mắt ti hí nhưng rất tinh tường, có vẻ như đang vô tình kể chuyện, nhưng Lâm Dịch biết, đó là cách lão ta truyền đạt thông tin quan trọng.
“...Ài, gần đây, mấy tên quan lại nhỏ ở nha môn tự nhiên lại hăng hái lạ thường,” Cố lão bản vừa nói vừa dùng khăn lau sạch sẽ mặt bàn gỗ, động tác chậm rãi, tự nhiên. “Suốt ngày kiểm tra giấy tờ, hỏi han đủ thứ. Rồi còn rục rịch bàn chuyện ban hành ‘quy định mới’ về buôn bán, đặc biệt là với hàng hóa từ vùng núi ra. Cứ như thể ai đó đang cố tình gây khó dễ vậy. Ai mà biết được lý do là gì chứ, ha ha.” Lão ta cười gượng gạo, đôi mắt ti hí liếc nhanh về phía Lâm Dịch, như muốn xem phản ứng của hắn.
Lâm Dịch khẽ cau mày, ngón tay miết nhẹ vào thành ly trà sứ. "Quy định mới? Hàng hóa vùng núi? Lại là chiêu của Trần Thị sao?" Hắn thầm nhủ trong lòng, một làn sóng lạnh lẽo chạy dọc sống lưng. Kế hoạch của Lý Quản Sự trong Chương 193 đã nói rõ là sẽ dùng pháp luật. Và giờ đây, những dấu hiệu đầu tiên đã xuất hiện. Tri thức là vũ khí mạnh nhất, và thông tin là chìa khóa để sử dụng vũ khí đó. Cố lão bản, với mạng lưới quan hệ rộng khắp và khả năng quan sát nhạy bén của một thương nhân lão luyện, chính là nguồn thông tin quý giá.
Cố lão bản lại tiếp tục, giọng điệu có vẻ hờ hững hơn, nhưng nội dung lại càng thêm gai góc: “Nói đến nha môn, hôm qua ta còn thấy Lý Quản Sự nhà Trần Gia ra vào đấy. Còn cười nói vui vẻ với Thị trưởng Tôn nữa chứ. Thật là lạ lùng. Trần Gia vốn dĩ chỉ quan tâm đến việc làm ăn của mình, ít khi giao du với quan phủ đến thế, đặc biệt là với Thị trưởng Tôn. Chắc lại có chuyện lớn.” Lão ta lắc đầu vẻ bí ẩn, rồi quay lưng đi phục vụ khách khác, để lại Lâm Dịch chìm sâu vào suy nghĩ.
Lâm Dịch nhắm mắt lại một chút, hít thở sâu, cố gắng sắp xếp lại những mảnh ghép thông tin. "Thị trưởng Tôn... Lý Quản Sự... quy định mới về hàng hóa vùng núi..." Mọi thứ khớp với nhau một cách đáng sợ. Trần Thị Gia Tộc không chỉ muốn cô lập hắn về kinh tế, mà còn muốn dùng chính quyền lực của pháp luật để nghiền nát hắn. Đây là một nước cờ hiểm, một đòn tấn công mà hắn chưa từng đối mặt trực tiếp. Trong thế giới cũ của hắn, luật pháp là nền tảng của trật tự xã hội, là công cụ để bảo vệ công lý. Nhưng ở Đại Hạ vương triều này, luật pháp lại có thể bị bẻ cong, bị lợi dụng bởi những kẻ có quyền lực và tiền bạc.
Hắn mở mắt, ánh mắt lạnh lẽo và kiên định. "Thế giới này không nợ ai một sự công bằng." Câu nói này lại vang vọng trong đầu hắn. Hắn không thể trông chờ vào công lý từ những kẻ tham lam như Thị trưởng Tôn hay xảo quyệt như Lý Quản Sự. Hắn phải tự tìm cách bảo vệ mình, bảo vệ những người xung quanh hắn. "Mục ruỗng. Đúng là mục ruỗng từ trong ra ngoài." Hắn nghĩ đến những vụ án tham nhũng, những bê bối trong lịch sử thế giới cũ, và nhận ra bản chất con người, ở thời đại nào, cũng không mấy khác biệt. Sự thèm khát quyền lực và tiền bạc luôn là động lực mạnh mẽ nhất.
Lâm Dịch khẽ thở dài, nhấp thêm một ngụm trà. Mùi trà đắng chát lan tỏa trong khoang miệng. Hắn cảm thấy một sự bất an mơ hồ, nhưng cũng pha lẫn một sự quyết tâm sắt đá. Hắn không phải là người dễ dàng bỏ cuộc. Hắn đã sống sót trong thế giới này bằng trí tuệ và sự thích nghi. Và hắn sẽ tiếp tục như vậy. Hắn biết, Cố lão bản đã đưa ra thông tin quan trọng nhất. Giờ là lúc hắn phải hành động, không phải bằng cách chống đối trực diện, mà bằng cách thấu hiểu và tìm kiếm kẽ hở trong chính cái lưới mà Trần Thị đang giăng ra.
***
Đêm khuya, thôn làng Sơn Cước chìm trong sự tĩnh lặng, chỉ còn tiếng gió rì rào qua những tán lá cây cổ thụ và tiếng côn trùng rả rích. Trăng sáng vằng vặc, rọi ánh bạc xuống những mái nhà tranh đơn sơ, những con đường đất mờ mịt. Mùi khói gỗ từ những bếp lửa tàn, mùi đất ẩm và mùi động vật trang trại xa xăm hòa quyện vào không khí lạnh lẽo của đêm, tạo nên một bức tranh yên bình, mộc mạc đến lạ thường. Nhưng trong căn nhà nhỏ của Lâm Dịch, sự yên bình đó bị phá vỡ bởi ánh đèn dầu leo lét và bóng hình một người đàn ông đang miệt mài bên bàn.
Lâm Dịch ngồi một mình, trên chiếc bàn gỗ thô sơ trải ra một tấm bản đồ cũ kỹ của thị trấn Thiên Phong và các vùng lân cận. Bên cạnh bản đồ là những chồng ghi chép dày đặc về luật lệ Đại Hạ, những văn bản mà hắn đã tìm đọc từ thư quán của Cố lão bản, cố gắng thu thập càng nhiều thông tin càng tốt về hệ thống pháp luật của vương triều này. Mùi giấy cũ và mực bay lên trong không khí, hòa lẫn với mùi dầu đèn, tạo nên một không gian riêng biệt, chỉ có hắn và tri thức.
"Dùng pháp luật để chèn ép? Đây đúng là nước cờ hiểm." Lâm Dịch thầm nhủ, ngón tay hắn di chuyển chậm rãi trên bản đồ, vạch ra các tuyến đường vận chuyển, các địa điểm tập kết hàng hóa. "Nếu không hiểu rõ luật chơi, sẽ bị chúng nghiền nát mà không kịp kêu một tiếng nào." Hắn nhớ lại những bài học về luật pháp, về hệ thống hành chính từ thế giới cũ. Dù khác biệt về hình thức, nhưng bản chất của quyền lực và sự thao túng vẫn không thay đổi. Một bộ luật, dù có vẻ công bằng đến mấy, cũng có thể bị lợi dụng bởi những kẻ có dã tâm.
Hắn lật giở một trang ghi chép, đọc đi đọc lại những điều khoản về việc buôn bán, về thuế má, về việc cấp phép vận chuyển. Từng chữ, từng câu hắn đều nghiền ngẫm kỹ lưỡng. "Thị trưởng Tôn... lão cáo già này. Hắn sẽ ban hành những quy định gì đây? Làm sao để lách qua, hoặc biến nó thành lợi thế của mình?" Ánh mắt hắn sáng lên với sự tập trung cao độ, tựa như một thám tử đang giải mã một vụ án phức tạp. Hắn không chỉ muốn tìm cách phòng thủ, mà còn muốn tìm cách phản công.
Pháp luật là một con dao hai lưỡi. Nó có thể là công cụ để đàn áp, nhưng cũng có thể là vũ khí để tự vệ, thậm chí là để tấn công, nếu biết cách sử dụng. Lâm Dịch nhớ lại những câu chuyện về các luật sư tài ba, những người đã lật ngược thế cờ chỉ bằng cách tìm ra một kẽ hở nhỏ trong luật. Hắn không có kiến thức chuyên sâu về luật pháp Đại Hạ, nhưng hắn có tư duy logic, khả năng phân tích và thích nghi vượt trội của một người hiện đại. Hắn tin rằng, với đủ thông tin, hắn có thể tìm ra điểm yếu trong cái lưới mà Trần Thị đang giăng ra.
Hắn dùng ngón tay vuốt nhẹ lên chiếc bút lông đặt bên cạnh cuốn sổ, cảm nhận sự lạnh lẽo của cán bút gỗ. Dù không có Hắc Mộc Lệnh hay bất kỳ báu vật nào của thế giới này, Cẩm Nang Kế Sách – cuốn sổ ghi chép mọi suy nghĩ và chiến lược của hắn – và trí tuệ của hắn chính là vũ khí mạnh nhất. Hắn không thể để những quy định mới này ảnh hưởng đến việc kinh doanh, đến cuộc sống của dân làng. Đây không chỉ là cuộc chiến của riêng hắn, mà là cuộc chiến vì sự tồn vong của cả thôn làng Sơn Cước.
"Trần Thị muốn dùng pháp luật để tạo ra tiền lệ bất lợi cho ta, nhưng cũng có thể tạo ra tiền lệ cho nhiều tiểu thương khác." Hắn suy nghĩ. "Nếu thế, có lẽ ta có thể tập hợp họ lại, tạo thành một liên minh để cùng đối phó. Sức mạnh của chúng ta không nằm ở tiền bạc hay quyền lực, mà nằm ở sự đoàn kết và ý chí không bao giờ khuất phục." Đây là điều hắn đã nghiệm ra từ những ngày đầu ở thôn làng Sơn Cước.
Lâm Dịch di chuyển ngón tay trên bản đồ, vạch ra các tuyến đường phụ, các ngôi làng nhỏ xung quanh, những nơi mà luật pháp của Thị trưởng Tôn có thể chưa vươn tới được, hoặc có thể bị lách qua dễ dàng hơn. Hắn phác thảo những sơ đồ về cấu trúc nha môn, về mối quan hệ giữa các quan lại, cố gắng tìm hiểu xem ai là kẻ có thể bị mua chuộc, ai là kẻ có thể bị đe dọa, và ai là kẻ có thể bị lợi dụng.
Đêm dần về khuya, ánh đèn dầu vẫn leo lét, soi rõ khuôn mặt Lâm Dịch đầy vẻ kiên định. Hắn biết, cuộc chiến này sẽ không dễ dàng. Nó không phải là một trận chiến trực diện, mà là một cuộc đấu trí cam go, nơi hắn phải đối mặt với một hệ thống quan trường mục ruỗng và những kẻ quyền thế xảo quyệt. Nhưng hắn đã sẵn sàng.
"Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu." Hắn thầm nhắc nhở bản thân. Và để sinh tồn, đôi khi, phải chiến đấu. Chiến đấu không chỉ bằng sức mạnh, mà bằng trí tuệ và sự kiên cường. Ánh mắt Lâm Dịch trở nên lạnh lẽo và sắc bén hơn bao giờ hết. Hắn đã sẵn sàng cho cuộc chiến không tiếng súng nhưng đầy cam go này, một cuộc chiến nơi tri thức sẽ là ngọn đèn dẫn lối, giúp hắn tìm ra con đường thoát khỏi tấm lưới pháp luật vô hình mà Trần Thị đang giăng ra. Cuộc chiến thực sự đã bắt đầu, và Lâm Dịch sẽ không ngồi yên để bị nghiền nát.
Tác phẩm thuộc quyền sáng tác của Long thiếu, được phát hành riêng tại truyen.free.