Lạc thế chi nhân - Chương 179: Thương Cơ Nổi Sóng: Tiếng Lành Lan Xa
Đêm khuya, quán trọ Lạc Nguyệt chìm vào một vẻ tĩnh mịch hiếm hoi. Ánh trăng rằm tháng sáu trong vắt như gương soi, rải bạc khắp vạn vật bên ngoài ô cửa sổ, nhưng trong căn phòng nhỏ, chỉ có ngọn đèn dầu lay lắt hắt lên vách tường những cái bóng chập chờn. Không khí vẫn còn vương vấn mùi khói than và hương thảo mộc nhàn nhạt từ những bọc dược liệu Lâm Dịch thường xuyên mang theo. Lâm Dịch ngồi bên chiếc bàn gỗ thô sơ, tấm bản đồ phác thảo trải rộng trước mặt, những đường nét, ký hiệu chằng chịt như một mạng nhện phức tạp nhưng đầy trật tự. Cây bút chì trong tay hắn thỉnh thoảng lại lướt nhẹ trên mặt giấy, bổ sung thêm vài ghi chú nhỏ, vài con số hay một mũi tên chỉ hướng. Đối diện hắn, Trần Nhị Cẩu và Lý Hổ ngồi thẳng lưng, ánh mắt vẫn còn ánh lên vẻ hưng phấn sau một ngày dài ở thị trấn.
Nhị Cẩu, với gương mặt phúng phính và đôi mắt nhanh nhẹn, không giấu nổi sự phấn khởi. Cậu ta vừa kể một hơi không ngớt về những gì đã diễn ra ở chợ. “Đại ca, ngài không thấy cảnh tượng đó thì phí quá! Từ sáng sớm, tiệm của Bán Thử đã đông nghẹt người. Không chỉ những người đã dùng qua ‘Linh Dược Hoạt Lạc Cao’ quay lại mua thêm, mà còn có cả những người mới, được truyền tai nhau mà tìm đến. Có một bà lão lưng còng, sau khi dùng thử, sáng nay đã sai con cháu tới mua liền một lúc ba hộp! Bà ta còn nói, cả đời này chưa từng thấy loại thuốc nào thần hiệu như vậy!” Nhị Cẩu khoa tay múa chân, giọng nói tràn đầy tự hào, như thể chính cậu ta là người đã sáng chế ra thứ thần dược ấy. “Bán Thử ca còn nói, nếu cứ đà này, chỉ sợ hàng không đủ bán mất!”
Lý Hổ, vốn trầm tính hơn, cũng gật đầu đồng tình, vẻ mặt vạm vỡ của hắn giờ đây cũng hiện rõ nét vui mừng. “Không chỉ vậy đâu đại ca,” hắn nói, giọng khàn khàn nhưng dứt khoát. “Lúc chúng ta cải trang đi quanh chợ, ta để ý thấy mấy tiểu thương ở sạp hàng bên cạnh Bán Thử, ban đầu còn hững hờ, nay cứ lén lút nhìn sang, ánh mắt đầy vẻ tò mò. Có người còn giả vờ mua đồ ở tiệm Bán Thử, rồi cố ý hỏi han về nguồn gốc của loại cao bôi đó. Bán Thử ca đã làm rất tốt, hắn chỉ trả lời chung chung, nói là có nguồn hàng đặc biệt, nhưng tuyệt đối không tiết lộ danh tính chúng ta.” Lý Hổ nhíu mày, vết sẹo nhỏ trên lông mày hắn càng thêm rõ nét dưới ánh đèn. “Họ không chỉ tò mò về sản phẩm, mà còn muốn biết ai là người đứng sau.”
Lâm Dịch lắng nghe, thỉnh thoảng lại gõ nhẹ đầu bút xuống mặt bàn. Hắn hiểu rõ sự hưng phấn của hai người đồng đội. Đối với họ, đây là một thành công ngoài sức tưởng tượng, một tia sáng giữa cuộc sống mưu sinh đầy vất vả. Nhưng trong tâm trí Lâm Dịch, niềm vui ấy luôn đi kèm với sự thận trọng. “Họ tò mò về nguồn gốc, về ‘người đứng sau’,” Lâm Dịch lặp lại lời Lý Hổ, giọng trầm ấm. “Vậy thái độ của những người đó ra sao? Họ có vẻ muốn hợp tác, hay chỉ đơn thuần là dò xét? Có kẻ nào lộ ra ý đồ xấu hay không?” Hắn ngẩng đầu, đôi mắt sâu thẳm nhìn thẳng vào Nhị Cẩu và Lý Hổ, ánh mắt ấy sắc bén như có thể nhìn thấu tâm can.
Nhị Cẩu hơi khựng lại, cố gắng nhớ lại từng chi tiết. “Ưm... ban đầu thì có vẻ là dò xét thôi đại ca. Nhưng sau đó, khi thấy Bán Thử ca bán chạy quá, lại nghe mấy người khách khen ngợi không ngớt, thì ánh mắt họ cũng thay đổi. Có vẻ... có chút mong muốn được như Bán Thử ca. Kiểu như muốn biết cách để cũng bán được hàng như vậy đó đại ca.”
Lý Hổ bổ sung: “Ta thấy có mấy kẻ, ánh mắt có vẻ tham lam. Nhưng chúng cũng dè dặt, không dám hành động lộ liễu. Có lẽ vì chúng ta chưa lộ mặt, và Bán Thử ca cũng không tiết lộ gì.”
Lâm Dịch gật đầu. Điều này hoàn toàn nằm trong dự đoán của hắn. Tiếng lành đồn xa, nhưng cũng là con dao hai lưỡi. Ánh sáng càng rực rỡ, càng dễ thu hút bướm đêm. Hắn đã từng trải qua những điều tương tự ở thế giới cũ, nơi những ý tưởng hay, những sản phẩm độc đáo luôn bị sao chép, bị cạnh tranh, thậm chí là bị đánh cắp trắng trợn. Trong thế giới này, sự tàn khốc còn được đẩy lên một tầm cao mới, nơi luật pháp và đạo đức đôi khi chỉ là những khái niệm xa xỉ. "Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu," hắn thầm nhắc nhở bản thân. "Và để sinh tồn, không thể chỉ dựa vào may mắn hay sự ưu ái của số phận. Phải tự mình tạo ra thế trận, tự mình kiểm soát cuộc chơi."
“Tiếng lành đồn xa là tốt,” Lâm Dịch nói, giọng điệu bình thản, nhưng ẩn chứa sự tính toán. “Nó giúp sản phẩm của chúng ta nhanh chóng được biết đến, tạo dựng uy tín ban đầu. Nhưng cũng chính vì vậy, nó sẽ khiến chúng ta trở thành mục tiêu.” Hắn đặt bút chì xuống, khoanh tay trước ngực, ánh mắt quét qua bản đồ. “Ánh sáng càng rực rỡ, càng dễ thu hút bướm đêm. Bướm đêm không chỉ là những tiểu thương tham lam muốn chia chác lợi nhuận, mà còn có thể là những con cáo già của Trần Thị Gia Tộc, hay thậm chí là những con sói đói của Hắc Sa Bang.”
Lý Hổ và Nhị Cẩu nghe vậy, nét hưng phấn trên mặt cũng dần vơi đi, thay vào đó là sự lo lắng. “Vậy chúng ta phải làm sao bây giờ đại ca?” Nhị Cẩu hỏi, giọng nói không còn vẻ hớn hở ban đầu. “Nếu chúng nó mà tìm đến gây sự, chúng ta làm sao chống đỡ nổi?”
Lâm Dịch khẽ mỉm cười, nụ cười nhẹ ẩn chứa sự tự tin. “Không sao, điều này ta đã lường trước. ‘Tri thức là vũ khí mạnh nhất’,” hắn nhắc lại câu nói quen thuộc của mình. “Chúng ta đã có khởi đầu tốt, điều đó chứng tỏ sản phẩm của chúng ta có giá trị thực sự. Bây giờ, chúng ta cần phải biến giá trị đó thành lợi thế, thành một bức tường thành vững chắc để bảo vệ chúng ta.” Hắn chỉ vào một điểm trên bản đồ. “Việc các tiểu thương khác bắt đầu dò hỏi là một dấu hiệu tốt. Điều đó cho thấy thị trường đang mở rộng, và chúng ta không thể chỉ phụ thuộc vào một mình Bán Thử. Chúng ta cần mở rộng kênh phân phối, nhưng phải có chọn lọc.”
Hắn liếc nhìn Lý Hổ. “Lý Hổ, từ ngày mai, ngươi hãy cùng Nhị Cẩu tiếp tục đến thị trấn. Nhưng không phải để bán hàng. Hãy để Bán Thử tự bán. Nhiệm vụ của hai ngươi là quan sát. Quan sát thật kỹ xem những tiểu thương nào thực sự có tiềm năng, có uy tín, và quan trọng nhất là có vẻ đáng tin cậy. Đừng bỏ qua bất kỳ chi tiết nhỏ nào, từ cách họ giao tiếp với khách hàng, thái độ của họ khi nhìn thấy hàng hóa của Bán Thử, cho đến những lời họ thì thầm với nhau.”
“Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy!” Nhị Cẩu lập tức đáp lời, nét nghiêm túc hiếm có hiện rõ trên gương mặt.
Lý Hổ cũng gật đầu mạnh mẽ. “Đã rõ, đại ca. Chúng ta sẽ làm thật cẩn thận.”
Lâm Dịch hài lòng với phản ứng của họ. Hắn biết, trong thế giới này, sự tin tưởng là một thứ xa xỉ. Để xây dựng một mạng lưới vững chắc, không thể chỉ dựa vào lợi nhuận. Hắn cần những con người có thể cùng hắn vượt qua gian khó. Hắn quay lại với bản đồ, cây bút chì lại bắt đầu vẽ thêm những đường nét mới, những vòng tròn kết nối các điểm lại với nhau. “Chúng ta cần phải tạo ra một thế trận, nơi chúng ta là người cầm trịch. Không phải ai cũng có thể dễ dàng tiếp cận nguồn hàng của chúng ta. Chúng ta sẽ tạo ra một ‘ma trận’ phân phối, nơi mỗi tiểu thương chỉ là một mắt xích nhỏ, không ai có thể nắm giữ toàn bộ bí mật.”
Hắn dừng lại, nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh trăng vẫn đang tỏa sáng rực rỡ. “Thị trấn Thiên Phong này còn quá nhỏ bé. Mục tiêu của chúng ta phải là cả Thành Thiên Phong, thậm chí là các thành trấn lân cận.” Hắn thầm nghĩ, đây mới chỉ là khởi đầu. Con đường phía trước còn dài, đầy rẫy chông gai và thử thách. Nhưng Lâm Dịch đã sẵn sàng. Hắn sẽ không ngồi chờ đợi số phận, mà sẽ tự mình tạo ra con đường, từng bước, từng bước một. Hắn sẽ khiến những kẻ thù phải chú ý, nhưng đồng thời cũng phải khiến chúng phải dè chừng. Bởi lẽ, trong thế giới này, kẻ yếu sẽ bị nuốt chửng. Và hắn, Lâm Dịch, sẽ không bao giờ là kẻ yếu.
***
Sáng hôm sau, khu chợ trung tâm thị trấn Thiên Phong lại bừng lên sức sống quen thuộc. Tiếng rao hàng, tiếng mặc cả ồn ã, tiếng bánh xe ngựa lộc cộc trên đường đá, cùng mùi hương hỗn tạp của gia vị, thức ăn đường phố, khói gỗ và cả mùi đất ẩm sau trận mưa đêm qua, tạo nên một bản giao hưởng quen thuộc của cuộc sống nơi đây. Ánh nắng ban trưa tuy không quá gay gắt, nhưng cũng đủ để hâm nóng không khí, khiến dòng người qua lại càng thêm tấp nập.
Lâm Dịch, cùng với Nhị Cẩu và Lý Hổ, vẫn trong bộ dạng cải trang giản dị, hòa mình vào dòng người. Hắn đội một chiếc mũ rộng vành che gần hết khuôn mặt, khoác chiếc áo vải thô bạc màu, trông không khác gì một người nông dân lên thị trấn mua bán. Nhị Cẩu và Lý Hổ cũng ăn mặc tương tự, cố gắng giữ vẻ bình thường nhất có thể. Tuy nhiên, dù đã cố gắng hòa mình, Lâm Dịch vẫn không thể giấu đi ánh mắt sắc bén và sự quan sát tinh tường của mình. Hắn không bỏ qua bất kỳ chi tiết nào, từ cử chỉ của người bán hàng đến biểu cảm của khách mua, từ những lời rao to tiếng đến những câu chuyện phiếm thì thầm.
Họ lướt qua sạp hàng của Tiểu thương Bán Thử. Hôm nay, tiệm của Bán Thử vẫn đông đúc một cách bất thường so với các sạp hàng tạp hóa khác. Lâm Dịch thấy Bán Thử, với gương mặt hớn hở quen thuộc, đang thoăn thoắt tay chân gói hàng, miệng không ngừng tươi cười đáp lời khách.
“Ông ơi, cái loại cao bôi lưng mà lần trước tôi mua ấy, nó thần kỳ thật!” Một khách hàng trung niên, với vẻ mặt rạng rỡ, đang nói với Bán Thử. “Mấy năm nay, cái lưng già của tôi cứ đến mùa lạnh là đau buốt, uống thuốc thang đủ kiểu cũng không ăn thua. Vậy mà mới bôi có vài lần cái cao của cậu, đêm ngủ ngon hẳn, sáng ra dậy thấy người nhẹ nhõm như không! Hôm nay tôi đến mua thêm cho bà nhà tôi dùng thử.”
Bán Thử cười tươi rói, tay vẫn thoăn thoắt lấy ra một hộp ‘Linh Dược Hoạt Lạc Cao’ mới. “Dạ, cảm tạ ông đã tin tưởng ạ! Loại cao này là do một vị lương y tài ba chế ra, đảm bảo hiệu quả ạ.” Hắn vẫn giữ kín thông tin về Lâm Dịch, chỉ dùng chung chung là “lương y tài ba”.
Lâm Dịch khẽ gật đầu. Bán Thử đang làm rất tốt.
Ngay cạnh sạp của Bán Thử, là sạp bán vải vóc của một tiểu thương tên Triệu Tam. Triệu Tam, với thân hình gầy gò và đôi mắt ti hí, đang cố gắng mời chào khách mua hàng của mình, nhưng ánh mắt hắn cứ liên tục liếc sang sạp của Bán Thử. Khi nghe thấy lời khen ngợi của vị khách trung niên, Triệu Tam khẽ hắng giọng, rồi quay sang người tiểu thương bán đồ gốm bên cạnh, thì thầm: “Này, ngươi thấy không? Cái thằng Bán Thử đó, không hiểu sao tự nhiên lại có được cái loại cao bôi gì mà bán chạy như tôm tươi vậy. Mấy hôm nay, khách của hắn đ��ng nghịt, còn hơn cả mấy tiệm thuốc lớn trong thành.”
Người bán đồ gốm, một ông lão râu bạc phơ tên Vương Đại Căn, nhíu mày. “Ta cũng lạ. Mấy chục năm nay ta bán hàng ở đây, chưa từng thấy loại thuốc nào lại nổi tiếng nhanh đến vậy. Nghe đâu là hàng từ biên thùy xa xôi mang đến. Chẳng hay hắn kiếm đâu ra cái nguồn cung bí ẩn đó nhỉ?” Vương Đại Căn nói, ánh mắt lộ rõ vẻ tò mò và cả chút tham lam.
Lâm Dịch, đi ngang qua, cố tình bước chậm lại một chút để nghe rõ. Hắn cảm nhận được sự thay đổi trong không khí. Ban đầu, có thể chỉ là tò mò, nhưng giờ đây, sự ganh tị và tham vọng đã bắt đầu nhen nhóm. Những lời thì thầm ấy không chỉ là những câu chuyện phiếm thông thường, mà là sự dò xét, sự đánh giá tiềm năng của một “miếng bánh” mới.
Hắn cũng nhận ra một vài ánh mắt khác, không chỉ từ những tiểu thương nhỏ lẻ. Tại một quầy hàng bán đồ trang sức bạc, một người đàn ông trung niên ăn mặc khá sang trọng, có vẻ là chủ một tiệm lớn trong thành, đang đứng đó. Hắn không mua bán gì, chỉ lơ đãng nhìn quanh, nhưng đôi mắt sắc sảo của hắn lại liên tục quét qua sạp của Bán Thử, rồi lướt qua Nhị Cẩu và Lý Hổ khi hai người họ đi ngang qua. Ánh mắt đó không có vẻ tham lam như Triệu Tam hay Vương Đại Căn, mà lại mang theo sự tính toán, phân tích. Người này có vẻ không chỉ quan tâm đến việc bán hàng, mà còn muốn hiểu rõ hơn về chuỗi cung ứng, về khả năng mở rộng.
Lâm Dịch thầm ghi nhớ khuôn mặt của người đàn ông đó. Hắn biết, đây mới là những đối tượng thực sự cần dè chừng, hoặc có thể là những đối tác tiềm năng. “Thế giới này không nợ ai một sự công bằng,” hắn tự nhủ. “Mỗi cơ hội đều đi kèm với rủi ro, và mỗi thành công đều là một lời mời gọi cho những kẻ săn mồi.”
Sau khi đi hết một vòng chợ, Lâm Dịch ra hiệu cho Nhị Cẩu và Lý Hổ đi về hướng khác, tránh xa sạp của Bán Thử một khoảng. Hắn không muốn quá gần gũi, để tránh gây sự chú ý không cần thiết. “Nhị Cẩu, Lý Hổ,” Lâm Dịch nói khẽ khi cả ba đang đi dọc một con hẻm vắng người hơn, “hai ngươi đã thấy rồi đó. Tiếng tăm của ‘Linh Dược Hoạt Lạc Cao’ đang lan rất nhanh. Điều này là tốt, nhưng cũng đồng nghĩa với việc chúng ta phải cẩn trọng hơn gấp bội.”
Nhị Cẩu gật đầu, vẻ mặt nghiêm nghị. “Vâng đại ca, những lời họ nói, chúng tiểu đệ đều nghe thấy rồi. Có vẻ họ đang muốn nhăm nhe đến nguồn hàng của chúng ta.”
“Đúng vậy,” Lâm Dịch tiếp lời. “Và không chỉ là nhăm nhe. Kẻ mạnh sẽ nuốt chửng kẻ yếu. Nếu chúng ta không nhanh chóng tạo dựng được vị thế vững chắc, chúng ta sẽ rất dễ bị chèn ép, hoặc tệ hơn là bị cướp đoạt công thức.” Hắn dừng lại, nhìn thẳng vào hai người đồng đội. “Từ giờ trở đi, hai ngươi khi giao dịch với Bán Thử, hay bất kỳ tiểu thương nào khác, phải hết sức kín kẽ. Tuyệt đối không được tiết lộ bất kỳ thông tin nào về nguồn gốc, về nơi sản xuất, hay về những người đứng sau. Hãy tạo cho họ một cảm giác bí ẩn, rằng chúng ta có một thế lực nào đó bảo hộ. Điều đó sẽ khiến chúng phải dè chừng hơn.”
Lý Hổ gật đầu, nắm chặt tay. “Đã rõ đại ca. Chúng ta sẽ cẩn trọng.”
“Và còn một điều nữa,” Lâm Dịch nói, ánh mắt híp lại. “Hãy để ý đến những người không chỉ tò mò về sản phẩm, mà còn tò mò về cách thức vận hành, về quy mô của chúng ta. Đặc biệt là những thương nhân lớn, có vẻ có tiềm lực. Đó có thể là những con cá mập muốn nuốt chửng chúng ta, nhưng cũng có thể là những đối tác tiềm năng, những người có thể giúp chúng ta mở rộng ra xa hơn thị trấn nhỏ bé này.”
Hắn biết, việc giữ bí mật là cần thiết, nhưng cũng không thể mãi mãi giữ kín. Đến một lúc nào đó, hắn sẽ phải lựa chọn đối tác, sẽ phải lộ diện để mở rộng quy mô. Nhưng thời điểm đó, chưa phải là bây giờ. Bây giờ, hắn cần phải tiếp tục quan sát, tiếp tục thu thập thông tin, để có thể đưa ra quyết định sáng suốt nhất. “Mỗi bước đi đều phải được tính toán kỹ lưỡng,” hắn tự nhủ. “Bởi lẽ, một sai lầm nhỏ cũng có thể phải trả giá bằng cả mạng sống.”
***
Chiều tà, ánh hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả một góc trời. Quán Ăn Đại Phong, một trong những quán ăn lớn nhất thị trấn, đã bắt đầu tấp nập khách. Mùi thức ăn thơm lừng từ các món xào nấu, mùi rượu gạo nồng nàn, cùng tiếng cười nói ồn ã của khách hàng, tạo nên một bầu không khí ấm cúng và sống động.
Lâm Dịch, Nhị Cẩu và Lý Hổ chọn một bàn ăn ở góc khuất, gần cửa sổ, nơi họ có thể vừa dùng bữa, vừa quan sát được những gì đang diễn ra trong quán. Họ gọi vài món ăn đơn giản nhưng nóng hổi, để xua đi cái lạnh se sắt của buổi chiều muộn. Lâm Dịch vẫn giữ vẻ trầm tư, thỉnh thoảng nhấm nháp một ngụm trà nóng, ánh mắt vẫn không ngừng lướt qua từng vị khách trong quán. Hắn biết, những nơi đông người như thế này thường là nơi tin tức được truyền đi nhanh nhất, và cũng là nơi những kẻ có mưu đồ thường xuất hiện.
Khi ba người đang dùng bữa, bỗng nhiên, một nhóm người tiến lại gần bàn họ. Đó chính là Triệu Tam, tiểu thương bán vải, và Vương Đại Căn, ông lão bán đồ gốm mà Lâm Dịch đã thấy ở chợ. Đi cùng họ còn có một người đàn ông trung niên khác, thân hình mập mạp, ăn mặc chỉnh tề hơn, có vẻ là chủ một tiệm buôn lớn hơn trong thị trấn. Ánh mắt của cả ba người đều đầy vẻ dò xét và tò mò, nhưng cũng xen lẫn chút dè dặt.
Triệu Tam, có vẻ là người mạnh dạn nhất, khép nép hỏi Nhị Cẩu, giọng nói có chút nịnh nọt: “Vị tiểu ca đây… có phải là người cung cấp ‘Linh Dược Hoạt Lạc Cao’ cho Bán Thử ca không ạ? Chẳng hay ta có thể hỏi thăm vài điều về nguồn hàng được chăng?” Hắn cố gắng nở một nụ cười thân thiện, nhưng ánh mắt lại không thể giấu được sự tính toán.
Nhị Cẩu, theo đúng dặn dò của Lâm Dịch, lập tức đáp lại một cách cộc lốc, tạo ra một rào cản nhỏ. “Chúng ta chỉ là những người đi đường qua lại, thấy hàng tốt thì giúp Bán Thử huynh một tay thôi. Chuyện nguồn hàng, e là không tiện tiết lộ.” Cậu ta nói xong, liền quay sang Lý Hổ, cố ý làm lơ ba người kia.
Lý Hổ, với vẻ mặt hung dữ quen thuộc, chỉ lườm nhẹ nhóm Triệu Tam một cái, rồi tiếp tục cúi xuống ăn. Sự lạnh lùng và bất cần của hai người khiến nhóm tiểu thương kia có chút lúng túng.
Lâm Dịch, từ đầu đến cuối không nói một lời, chỉ ngẩng đầu lên, ánh mắt sắc bén lướt qua từng người một. Ánh mắt hắn không hề có vẻ thân thiện, mà ngược lại, mang theo sự cảnh giác và một chút uy quyền. Cái nhìn đó khiến Triệu Tam và Vương Đại Căn giật mình, không dám tiến thêm. Người đàn ông mập mạp đi cùng, tuy vẫn giữ được vẻ điềm tĩnh hơn, nhưng cũng có chút dao động.
“À… vậy sao…” Triệu Tam ấp úng, không biết nên nói gì thêm.
Ngay lúc đó, Cố lão bản, chủ quán trọ Lạc Nguyệt, nơi Lâm Dịch đang ở, cũng là chủ của Quán Ăn Đại Phong này, bưng một khay trà đi ngang qua. Thân hình tròn trĩnh của ông ta di chuyển thoăn thoắt giữa các bàn. Khi đi ngang qua bàn của Lâm Dịch, Cố lão bản bỗng dừng lại một chút. Ánh mắt ti hí của ông ta lướt qua nhóm Lâm Dịch, rồi dừng lại ở ba vị tiểu thương đang đứng lúng túng kia. Một nụ cười khó hiểu nở trên môi Cố lão bản, tựa như ông ta đã biết trước mọi chuyện, hoặc đang chờ đợi một điều gì đó.
“Các vị khách quý muốn dùng thêm gì không?” Cố lão bản hỏi, giọng nói vẫn điềm đạm, nhưng ánh mắt lại ẩn chứa sự dò xét kỹ lưỡng. Nụ cười của ông ta, trong mắt Lâm Dịch, không phải là một nụ cười thân thiện đơn thuần, mà là một nụ cười của một kẻ đang tính toán, một kẻ đang đánh giá.
Nhóm Triệu Tam cảm thấy có chút mất mặt, đành miễn cưỡng nói: “À không, không cần đâu Cố lão bản. Chúng tôi chỉ là… muốn hỏi thăm vài chuyện thôi.”
“Ồ, vậy sao?” Cố lão bản đáp, rồi lại nhìn sang Lâm Dịch một cái, ánh mắt lóe lên một tia sáng khó hiểu, trước khi quay đi, tiếp tục công việc của mình. Sự xuất hiện của Cố lão bản, và đặc biệt là ánh mắt cùng nụ cười của ông ta, càng làm tăng thêm sự phức tạp cho tình hình. Lâm Dịch biết, Cố lão bản không hề đơn giản. Ông ta là một người tinh tường, có mối quan hệ rộng rãi trong thị trấn, và có lẽ đã sớm nhận ra điều gì đó bất thường về nhóm của hắn. Ông ta có thể là một nguồn thông tin tiềm năng, nhưng cũng có thể là một mối nguy hiểm khôn lường, một kẻ có thể bán thông tin về họ cho Trần Thị Gia Tộc.
Nhóm Triệu Tam cuối cùng cũng đành phải bỏ đi, vẻ mặt có chút thất vọng. Họ không thể moi được thông tin gì từ Lâm Dịch và hai người đồng đội của hắn.
Lâm Dịch nhấp một ngụm trà, cảm nhận vị chát nhẹ tan trong miệng. “Các ngươi thấy rồi đấy,” hắn nói khẽ, chỉ đủ cho Nhị Cẩu và Lý Hổ nghe thấy. “Sự tò mò của họ không phải là thứ có thể dễ dàng xua đi. Và Cố lão bản… ông ta là một con cáo già.” Hắn nghĩ thầm, “ánh sáng càng rực rỡ, càng dễ thu hút bướm đêm.” Lời nói này không chỉ đúng với Trần Thị Gia Tộc hay Hắc Sa Bang, mà còn đúng với những kẻ như Triệu Tam, Vương Đại Căn, và cả Cố lão bản. Mỗi người đều có mục đích riêng, mỗi người đều là một biến số trong ván cờ này.
Lâm Dịch biết, đây mới chỉ là khởi đầu. Sự quan tâm ngày càng tăng của các thương nhân nhỏ sẽ sớm dẫn đến sự chú ý của các thương hội lớn hơn, đặc biệt là Thiên Phong Thương Hội, hoặc các thế lực có tiền lực mạnh hơn. Thái độ dò xét và những câu hỏi thăm dò của Cố lão bản gợi ý rằng ông ta có thể đóng vai trò quan trọng trong việc truyền tin (tốt hoặc xấu) về Lâm Dịch. Việc các thương nhân chủ động tiếp cận cho thấy Lâm Dịch sẽ cần phải xây dựng một chiến lược giao thiệp và đối tác rõ ràng hơn trong tương lai.
Hắn phải đối mặt với xung đột nội tâm giữa việc muốn mở rộng kinh doanh nhanh chóng để tạo lập nền tảng vững chắc và sự thận trọng cần thiết để tránh thu hút quá nhiều sự chú ý từ Trần Thị Gia Tộc quá sớm. Anh cân nhắc giữa việc giữ bí mật nguồn gốc và công thức với việc cần phải công khai nhất định để xây dựng uy tín và mạng lưới. Áp lực từ nhu cầu thị trường ngày càng tăng, đòi hỏi Lâm Dịch phải tìm cách mở rộng nguồn cung và sản xuất.
“Tri thức là vũ khí mạnh nhất,” hắn thầm nhắc nhở bản thân. “Và trong ván cờ này, ta cần phải sử dụng nó một cách khôn ngoan nhất.” Hắn không chỉ muốn sống sót, mà còn muốn bảo vệ những người đã tin tưởng vào hắn. Con đường phía trước còn đầy rẫy hiểm nguy, nhưng Lâm Dịch đã sẵn sàng. Hắn sẽ không lùi bước, mà sẽ tiếp tục tiến lên, từng bước một, để tự mình viết nên số phận của mình trong thế giới khắc nghiệt này.
Truyện do Long thiếu chấp bút, độc quyền đăng tải tại truyen.free.