Lạc thế chi nhân - Chương 178: Hiệu Ứng Lan Truyền: Sức Mạnh Của Tiếng Lành
Ánh trăng đã lùi xa, nhường chỗ cho những tia nắng ban mai yếu ớt xuyên qua kẽ lá, nhuộm vàng những mái nhà lợp ngói âm dương của thị trấn Thiên Phong. Sau một đêm dài suy tính, Lâm Dịch không ngủ được bao nhiêu. Hắn dậy sớm, rửa mặt qua loa bằng nước lạnh để xua đi chút mệt mỏi, rồi lặng lẽ chuẩn bị. Bên ngoài, tiếng gà gáy thưa thớt, tiếng rao hàng buổi sớm từ những người bán rong đã vọng vào, mang theo hơi thở của một ngày mới. Mùi khói bếp từ những căn nhà lân cận phảng phất trong không khí, hòa lẫn với mùi ẩm mốc đặc trưng của những con hẻm cổ kính.
Trần Nhị Cẩu và Lý Hổ đã chờ sẵn. Vẻ mặt của Nhị Cẩu hưng phấn đến độ đôi mắt ti hí của hắn sáng lên như hai đốm lửa, còn Lý Hổ tuy trầm tĩnh hơn, nhưng khóe miệng cũng không giấu được một nụ cười thỏa mãn. Họ đã nghe những báo cáo sơ bộ từ tiểu thương Bán Thử tối qua, và dù Lâm Dịch đã cố gắng giữ thái độ bình thản, hắn biết trong lòng hai người đồng đội này đang rộn ràng như trẩy hội.
"Đại ca, chúng ta đi ngay chứ?" Nhị Cẩu hỏi, giọng nói không giấu được sự nôn nóng. "Tiểu nhân nóng lòng muốn xem khách hàng đông đúc thế nào!"
Lâm Dịch gật đầu nhẹ, đặt tay lên vai Nhị Cẩu. "Đi thôi. Nhưng nhớ, đừng quá lộ liễu. Chúng ta cần quan sát."
Ba người hòa vào dòng người đông đúc dần lên của buổi chợ sớm. Con đường lát đá gồ ghề dưới chân, lấm tấm bùn đất từ đêm qua, tỏa ra một mùi ẩm ngai ngái đặc trưng. Hai bên đường, các quầy hàng đã tấp nập bày bán đủ loại mặt hàng, từ rau cỏ tươi non, thịt thà đỏ au đến những món đồ thủ công mỹ nghệ đơn sơ. Tiếng rao hàng lanh lảnh của các tiểu thương hòa cùng tiếng mặc cả của khách hàng, tạo nên một bản giao hưởng ồn ào, sống động, đặc trưng của một phiên chợ cổ. Mùi gia vị nồng nàn từ các quán ăn ven đường, mùi thảo dược thoang thoảng từ tiệm thuốc, và cả mùi mồ hôi của những người lao động chen chúc nhau, tất cả quyện vào nhau, tạo nên một bầu không khí đặc quánh, chân thực.
Khi đến gần quầy hàng của tiểu thương Bán Thử, cảnh tượng trước mắt khiến Trần Nhị Cẩu và Lý Hổ không khỏi sững sờ. Gian hàng nhỏ bé của Bán Thử, vốn dĩ chỉ là một góc khuất ít người qua lại, giờ đây bị bao vây bởi một đám đông người mua. Họ không chỉ đứng ngắm nghía, mà còn chen chúc, xô đẩy nhẹ nhàng để có thể đến gần hơn, để mua được thứ "Linh Dược Hoạt Lạc Cao" đang gây sốt.
Tiểu thương Bán Thử, với khuôn mặt nhanh nhẹn thường ngày, giờ đây còn rạng rỡ hơn gấp bội. Hắn ta không ngừng tay múc thuốc, gói ghém và thu tiền, miệng thì luôn nở nụ cười toe toét, đáp lại những lời khen ngợi không ngớt từ khách hàng.
"Đúng là linh dược!" một bà lão gầy gò, lưng còng, giọng nói run run nhưng đầy phấn khích, "Sau mấy ngày dùng, cái khớp gối già của tôi đỡ hẳn, đi lại nhẹ nhõm hơn nhiều! Trước đây mỗi khi trở trời là đau buốt, giờ thì khỏe hẳn rồi!" Bà lão vừa nói vừa chống gậy đi vài bước thử, khuôn mặt nhăn nheo ánh lên vẻ mãn nguyện.
Một người đàn ông vạm vỡ, thân hình rắn chắc của một phu khuân vác, cũng gật đầu lia lịa, tay vỗ vào tấm lưng trần đã sạm nắng. "Không sai, không sai! Ta đã giới thiệu cho thằng em ta rồi, hắn cũng khen lấy khen để! Mấy bữa nay vác hàng nặng, dùng cái cao này thấy đỡ mỏi lưng hẳn, tối về ngủ cũng ngon giấc hơn nhiều!"
"Đúng vậy, hàng tốt mà! Nhanh tay kẻo hết!" Tiểu thương Bán Thử nhanh nhảu tiếp lời, tay thoăn thoắt đưa những hũ cao nhỏ cho khách hàng, tiếng đồng tiền xu va vào nhau lách cách trong túi vải của hắn. "Hôm nay ta chỉ còn ngần này thôi, các vị nhanh tay kẻo lại phải chờ đến mấy ngày nữa đó!"
Nhị Cẩu không kìm được, khẽ huých tay Lâm Dịch, thì thầm với vẻ phấn khích tột độ, đôi mắt lấp lánh như muốn nhảy ra khỏi tròng: "Đại ca, huynh thấy chưa! Thật sự là bán chạy như tôm tươi! Tiểu nhân chưa từng thấy cảnh này bao giờ!" Hắn ta còn muốn reo lên nhưng kịp thời nhớ lời dặn của Lâm Dịch nên chỉ dám thì thầm.
Lý Hổ cũng gật gù, ánh mắt sáng lên đầy tự hào. Vết sẹo nhỏ trên lông mày hắn dường như cũng giãn ra theo nụ cười hiếm hoi. "Khách hàng đông như vậy, chưa từng thấy... Đúng là thần kỳ!" Hắn không nói nhiều như Nhị Cẩu, nhưng vẻ mặt đã đủ để thể hiện sự vui mừng khôn xiết.
Lâm Dịch chăm chú lắng nghe từng lời khen ngợi, từng câu chuyện về hiệu quả của 'Linh Dược Hoạt Lạc Cao'. Hắn quan sát kỹ lưỡng vẻ mặt của từng khách hàng, từ những người già yếu tìm kiếm sự an ủi cho xương khớp đau nhức, đến những người lao động chân tay mong muốn giảm bớt mệt mỏi sau một ngày dài. Hắn cũng không bỏ qua ánh mắt tò mò, xen lẫn chút ghen tị của các tiểu thương xung quanh, những người đang kinh doanh những mặt hàng khác nhưng rõ ràng bị thu hút bởi sự náo nhiệt tại quầy của Bán Thử.
"Tiếng lành đồn xa... quả nhiên là một thứ vũ khí đáng sợ," Lâm Dịch thầm nhủ. Sự lan truyền của sản phẩm này còn nhanh hơn hắn tưởng. Hắn đã dự đoán được hiệu quả thông qua truyền miệng, nhưng không nghĩ nó lại bùng nổ mạnh mẽ đến vậy chỉ sau vài ngày. Điều này chứng tỏ 'Linh Dược Hoạt Lạc Cao' không chỉ là một sản phẩm tốt, mà nó còn đáp ứng đúng một nhu cầu cấp thiết của người dân lao động ở thế giới này – những người ít có điều kiện tiếp cận y dược đắt đỏ, nhưng lại phải chịu đựng những cơn đau nhức do lao động nặng nhọc và điều kiện sống khắc nghiệt.
Nụ cười mỉm hiện trên môi Lâm Dịch, nhưng sâu thẳm trong đôi mắt hắn vẫn là sự tỉnh táo và cẩn trọng. "Thị trường đã phản ứng, và phản ứng rất tốt," hắn nhắc lại câu nói của mình đêm qua. "Nhưng tốc độ này... nhanh quá. Nó sẽ sớm thu hút những ánh mắt không mong muốn." Hắn biết rõ quy luật của thị trường, dù là ở thế giới nào. Một khi có lợi nhuận, sẽ có sự cạnh tranh. Và ở một thế giới không có luật pháp bảo hộ rõ ràng như Đại Hạ vương triều, sự cạnh tranh đó có thể trở nên tàn khốc.
Hắn khẽ đảo mắt nhìn xa hơn, ra khỏi khu chợ, về phía những con đường lớn hơn dẫn vào trung tâm thị trấn. Những khu vực đó là nơi tọa lạc của các thương hội lớn, của những cửa hàng sang trọng, nơi quyền lực và tiền bạc tập trung. Liệu thông tin về 'Linh Dược Hoạt Lạc Cao' đã lan đến đó chưa? Chắc chắn là đã có những lời đồn thổi. Những ánh mắt dò xét từ các tiểu thương nhỏ lẻ quanh đây chỉ là dấu hiệu đầu tiên. Sớm muộn gì, những "cá lớn" cũng sẽ ngửi thấy mùi.
"Chúng ta cần nhanh chóng hơn nữa," hắn tự nhủ, trong đầu đã bắt đầu hình thành những bước đi tiếp theo, những phương án đối phó với những tình huống xấu nhất. "Không thể để bị động. Lợi thế của người đi trước phải được tận dụng triệt để, và phải biến nó thành một bức tường thành vững chắc." Cảm giác chen lấn trong đám đông, sự nóng bức của phiên chợ, tất cả dường như càng thúc giục hắn hành động. Lâm Dịch biết, sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, và trong thế giới này, sự chậm trễ có thể phải trả giá bằng mọi thứ hắn đã dày công gây dựng.
Sau khi quan sát thêm một lúc, Lâm Dịch ra hiệu cho Nhị Cẩu và Lý Hổ, rồi ba người lặng lẽ rời khỏi đám đông, để lại phía sau quầy hàng vẫn còn náo nhiệt của tiểu thương Bán Thử. Bước chân của Lâm Dịch có chút vội vã hơn mọi ngày, trong đầu hắn là hàng loạt tính toán phức tạp, đan xen giữa cơ hội và nguy hiểm.
Buổi tối hôm đó, quán trọ của Cố lão bản vẫn ồn ào như thường lệ, tiếng bát đĩa va chạm lanh canh, tiếng cười nói, tiếng cụng ly vang vọng khắp không gian. Tuy nhiên, trong một góc khuất, dưới ánh đèn lồng treo lơ lửng, một không khí khác hẳn đang bao trùm quanh chiếc bàn gỗ ọp ẹp nơi Lâm Dịch, Trần Nhị Cẩu và Lý Hổ ngồi. Mùi rượu và khói gỗ từ bếp lò lan tỏa, pha lẫn với mùi thức ăn đậm đà, nhưng không thể xua tan được vẻ nghiêm nghị trên khuôn mặt Lâm Dịch.
"Đại ca, huynh không thể tin được đâu!" Trần Nhị Cẩu, vẫn còn vẻ hưng phấn tột độ, hai tay khoa chân múa tay kể lại câu chuyện của buổi chiều. "Sau khi huynh đi, tiểu thương Bán Thử đã phải lấy thêm hai chuyến hàng nữa! Hắn nói, khách hàng đến nườm nượp, cứ như sợ hết vậy! Hắn còn bảo, muốn nhập gấp đôi số hàng lần trước, còn muốn ký giao kèo lâu dài với chúng ta nữa!" Đôi mắt Nhị Cẩu sáng rực, tràn đầy hy vọng. Với hắn, đây là một chiến thắng vang dội, một khởi đầu không thể tốt đẹp hơn.
Lý Hổ cũng tiếp lời, giọng điệu có phần điềm tĩnh hơn nhưng cũng lộ rõ sự vui mừng. "Đúng vậy, đại ca. Không chỉ Bán Thử, mà có đến mấy tiệm tạp hóa khác cũng cử người đến hỏi thăm, ngỏ ý muốn lấy hàng về bán thử. Thậm chí, có người còn nói muốn mua đứt công thức 'Linh Dược Hoạt Lạc Cao' của chúng ta với giá cao. Nhưng tiểu nhân đã từ chối thẳng thừng theo lời đại ca dặn." Hắn khẽ liếc nhìn Lâm Dịch, ánh mắt mang theo sự kiên định.
Lâm Dịch khẽ nhấp một ngụm trà nóng, cảm nhận vị chát nhẹ tan trên đầu lưỡi, xua đi chút mệt mỏi. "Tốt," hắn nói, giọng điệu trầm lắng, không thể hiện quá nhiều cảm xúc. "Đây là dấu hiệu mừng, cho thấy chúng ta đã đi đúng hướng. Nhưng cũng là khởi đầu cho những rắc rối lớn hơn." Hắn đặt chén trà xuống bàn, tiếng gốm sứ va vào mặt gỗ khô khốc, tạo ra một âm thanh nhỏ nhưng đủ để kéo sự chú ý của hai người kia. "Càng nhiều người biết đến, càng nhiều ánh mắt dòm ngó. Không chỉ là thương nhân muốn hợp tác, mà còn là những kẻ có quyền thế, những kẻ muốn chiếm đoạt. Thế giới này không nợ ai một sự công bằng. Chúng ta phải tự mình tạo ra sự bảo vệ."
Nhị Cẩu và Lý Hổ nhìn nhau, vẻ hưng phấn trên mặt Nhị Cẩu dần lắng xuống, thay vào đó là sự lo lắng. Lý Hổ thì gật đầu, thấu hiểu. Họ đã trải qua đủ khó khăn để biết rằng không phải lúc nào thành công cũng chỉ mang lại niềm vui.
Từ xa, Cố lão bản, với thân hình tròn trĩnh và khuôn mặt luôn tươi cười, đang chậm rãi lau bàn. Đôi mắt ti hí của lão thỉnh thoảng lại liếc nhanh về phía bàn của Lâm Dịch. Ánh mắt đó không chỉ có sự tò mò, mà còn ẩn chứa những tia tính toán, như thể lão đang cân nhắc một điều gì đó rất quan trọng. Mặc dù không nói gì, nhưng Lâm Dịch cảm nhận được sự chú ý của lão chủ quán. "Cố lão bản... không đơn giản," hắn thầm nghĩ. "Một nguồn tin tiềm năng, nhưng cũng có thể là một tai mắt cho bất kỳ thế lực nào. Lão ta đã ở đây đủ lâu để hiểu được quy luật sống còn của thị trấn này." Trong đầu Cố lão bản, một ý nghĩ lóe lên: *'Chàng trai trẻ này... không đơn giản. Hàng hóa của hắn ta đúng là một mỏ vàng. Tiếng đồn đã lan đến tai ta, vậy thì đến tai những người khác, những kẻ có quyền lực, ắt hẳn cũng chỉ là vấn đề thời gian. Ai sẽ là người đầu tiên đặt chân vào đây đây? Trần Thị Gia Tộc, hay Thiên Phong Thương Hội?'*
Lâm Dịch lật một trang giấy trắng trên bàn, lấy cây bút chì từ trong túi áo ra. Hắn bắt đầu phác thảo những sơ đồ, những đường kẻ chằng chịt, những ghi chú nhỏ. Đây không chỉ là một bản đồ phân phối đơn thuần, mà là một chiến lược phức tạp, bao gồm cả các phương án dự phòng và đối phó.
"Tiểu thương Bán Thử chỉ là một khởi đầu nhỏ," Lâm Dịch nói, ánh mắt dán chặt vào những đường nét trên giấy. "Để sản phẩm của chúng ta thực sự bùng nổ, chúng ta cần một kênh phân phối rộng lớn hơn, một 'chất xúc tác' mạnh hơn." Hắn vẽ một vòng tròn lớn ở trung tâm tờ giấy, rồi khoanh lại. "Thị trấn Thiên Phong này còn quá nhỏ bé. Mục tiêu của chúng ta phải là cả Thành Thiên Phong, thậm chí là các thành trấn lân cận."
"Nhưng đại ca, như vậy không phải sẽ càng thu hút sự chú ý của Trần Thị Gia Tộc sao?" Lý Hổ hỏi, giọng đầy lo lắng. Hắn nhớ rõ những lời cảnh báo của Lâm Dịch về thế lực cường hào này.
Lâm Dịch ngẩng đầu lên, đôi mắt sâu thẳm nhìn vào hai người đồng đội. "Đúng vậy," hắn thừa nhận. "Trần Thị Gia Tộc sẽ không bỏ qua đâu. Chúng sẽ tìm mọi cách để bóp chết nó ngay từ trong trứng nước, hoặc tìm cách chiếm đoạt. Nhưng đây cũng là điều ta đã lường trước." Hắn hạ giọng, đôi mắt ánh lên vẻ sắc bén. "Thành công của chúng ta đã quá rõ ràng. Nếu chúng ta cứ mãi co cụm lại, chúng sẽ nghĩ chúng ta yếu kém, và sẽ càng dễ dàng ra tay. Thay vào đó, chúng ta phải chủ động. Phải khiến kẻ thù chú ý, nhưng đồng thời cũng phải khiến chúng phải dè chừng."
Hắn chỉ vào một điểm trên bản đồ. "Chúng ta cần tìm kiếm đối tác lớn hơn, những người có thế lực, có mạng lưới rộng khắp để giúp chúng ta mở rộng. Thiên Phong Thương Hội là một lựa chọn không tồi." Hắn nghĩ đến Bạch Vân Nhi, cô gái thông minh và sắc sảo mà hắn đã có dịp tiếp xúc. Nàng ta có vẻ có tầm nhìn và khả năng hơn nhiều so với những thương nhân nhỏ lẻ. Hoặc Trương Quản Sự, người có mối quan hệ rộng rãi trong giới thương nhân, cũng là một đối tượng đáng cân nhắc. "Hợp tác với những thế lực lớn sẽ giúp chúng ta có thêm sự bảo hộ, đồng thời cũng là một cách để 'khuếch trương thanh thế', khiến Trần Thị Gia Tộc không dám hành động quá lộ liễu."
"Vậy còn Hắc Sa Bang thì sao?" Nhị Cẩu hỏi, nhớ lại lời cảnh báo của Lý Hổ về thế lực giang hồ này. "Liệu chúng có bị Trần Thị thuê để quấy phá chúng ta không?"
Lâm Dịch gật đầu. "Hoàn toàn có thể. Đó là lý do chúng ta không thể chỉ trông cậy vào một mình thương hội. Chúng ta cần xây dựng một 'vùng an toàn' của riêng mình. Một mạng lưới những người đáng tin cậy, những kẻ sẵn sàng chiến đấu để bảo vệ lợi ích của chúng ta." Hắn nhấn mạnh từ "chúng ta", như muốn nhắc nhở hai người đồng đội về sự gắn kết. "Tri thức là vũ khí mạnh nhất, nhưng trong thế giới này, đôi khi sức mạnh và liên minh cũng quan trọng không kém."
Ánh đèn lồng hắt bóng Lâm Dịch lên tấm bản đồ trải rộng, tạo thành một hình ảnh kiên định. Trong căn phòng tĩnh mịch, chỉ có tiếng bút chì sột soạt trên giấy, và tiếng thở đều của hắn, cùng với tiếng thì thầm thỉnh thoảng của Nhị Cẩu và Lý Hổ khi họ lắng nghe kế hoạch vĩ đại của đại ca.
Lâm Dịch biết, đây không chỉ là một kế hoạch kinh doanh. Đây là một ván cờ lớn, nơi hắn phải tính toán từng bước đi, từng nước cờ, không chỉ để làm giàu mà còn để sinh tồn, để bảo vệ những người xung quanh, những người đã đặt niềm tin vào hắn. "Một nền tảng vững chắc không thể được xây dựng chỉ bằng những thành công nhỏ," hắn tự nhủ. "Nó cần sự chuẩn bị kỹ lưỡng cho những cuộc chiến lớn hơn. Và cuộc chiến này, ta sẽ không lùi bước." Con đường phía trước còn dài, đầy rẫy hiểm nguy và thách thức, nhưng Lâm Dịch đã sẵn sàng. Hắn sẽ không ngồi chờ đợi số phận, mà sẽ tự mình tạo ra con đường, từng bước, từng bước một.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, được phát hành độc quyền tại truyen.free.