Lạc thế chi nhân - Chương 176: Chợ Phường Khó Tính: Bước Thử Đầu Tiên
Ánh nắng ban mai của thị trấn Thiên Phong trải vàng trên những mái ngói rêu phong, len lỏi qua từng con hẻm nhỏ, đánh thức một ngày mới ồn ào và tấp nập. Sau bữa ăn trưa đầy suy tư tại Quán Ăn Đại Phong, Lâm Dịch không chần chừ thêm nữa. Hắn biết, thời gian là thứ xa xỉ nhất trong cái thế giới khắc nghiệt này, và mỗi khoảnh khắc trôi qua đều là một cơ hội để sinh tồn, để vươn lên, hoặc để lụi tàn. Hắn đã có một cái nhìn tổng thể về thị trấn, về những cơ hội tiềm ẩn và cả những cạm bẫy đang rình rập. Giờ là lúc để hành động.
Trần Nhị Cẩu, dù vẫn còn chút thất vọng vì những lời của Cố lão bản, nhưng sự nhiệt huyết của tuổi trẻ và niềm tin tuyệt đối vào "đại ca" Lâm Dịch đã nhanh chóng đẩy lùi mọi e ngại. Hắn hăng hái vác chiếc giỏ mây đựng đầy những hũ "Linh Dược Hoạt Lạc Cao" được gói ghém cẩn thận. Bên cạnh, Lý Hổ với vẻ mặt nghiêm nghị, tay luôn đặt hờ trên chuôi đao giắt bên hông, ánh mắt sắc lẹm không ngừng quét qua đám đông, dò xét mọi ánh nhìn, mọi cử chỉ khả nghi. Hắn biết, trong cái chốn thị thành phức tạp này, không chỉ có những kẻ buôn bán tranh giành lợi lộc, mà còn có cả những ánh mắt thèm khát từ các bang phái giang hồ, những kẻ chỉ chực chờ sơ hở để ra tay cướp bóc. Lời cảnh báo của Cố lão bản về "bang phái giang hồ" vẫn văng vẳng bên tai hắn, khiến sự cảnh giác của hắn tăng lên gấp bội.
Cả ba bắt đầu hành trình "công du" chào hàng của mình, không phải tại những cửa tiệm lớn hay các khu phố sầm uất, nơi Trần Thị Gia Tộc giăng mắc mạng lưới quyền lực, mà là tại những khu chợ nhỏ, len lỏi vào các ngóc ngách ít người để ý, hay những tiệm tạp hóa cũ kỹ nằm khuất trong hẻm. Lâm Dịch đã có chiến lược riêng. Hắn không muốn đối đầu trực diện ngay từ đầu. "Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu," hắn tự nhủ. "Và để sinh tồn, đôi khi phải biết ẩn mình, tìm đường đi riêng."
Mùi hương tổng hợp của chợ phường xộc vào mũi họ: mùi cá khô mặn mòi, mùi rau củ tươi non, mùi thuốc bắc thoang thoảng từ một tiệm thuốc gần đó, xen lẫn mùi mồ hôi và bụi đường. Âm thanh huyên náo vang vọng khắp nơi: tiếng rao hàng the thé, tiếng mặc cả ồn ào, tiếng bước chân lẹt quẹt, tiếng trẻ con khóc ré. Khung cảnh ấy vừa lạ lẫm vừa quen thuộc, một bức tranh sinh động về cuộc sống mưu sinh khắc nghiệt.
Trần Nhị Cẩu bước đến một quầy bán vải vóc, nơi một bà lão gầy gò đang cặm cụi may vá. "Bà ơi, bà ơi! Bà xem này, 'Linh Dược Hoạt Lạc Cao' của chúng cháu đây! Bôi vào là hết đau lưng, nhức mỏi ngay! Bà làm việc vất vả thế này, chắc chắn sẽ cần đến nó!" Giọng Nhị Cẩu hồ hởi, tràn đầy niềm tin.
Bà lão ngẩng đầu lên, đôi mắt mờ đục nhìn chiếc hũ trong tay Nhị Cẩu. "Cái gì thế hả thằng bé? Lạ hoắc! Bà mày cả đời chỉ tin vào mấy thang thuốc lá của thầy lang trong làng thôi. Đồ lạ lẫm này, lỡ có chuyện gì thì ai chịu trách nhiệm?" Bà phẩy tay, vẻ mặt tỏ rõ sự nghi ngờ và khó chịu. "Thôi, dẹp ra cho tôi buôn bán! Mấy thứ lừa lọc này mà cũng bày đặt mang ra chợ à?"
Nhị Cẩu sững sờ, nụ cười trên môi chợt cứng lại. Hắn quay sang nhìn Lâm Dịch, đôi mắt bỗng chốc mất đi vẻ lanh lợi thường ngày.
Lâm Dịch khẽ lắc đầu, ra hiệu cho Nhị Cẩu lùi lại. Hắn đã lường trước điều này. Sự nghi ngờ là lẽ tự nhiên của con người, đặc biệt là với một sản phẩm mới toanh, không có danh tiếng hay sự bảo chứng. "Thế giới này không nợ ai một sự công bằng," hắn thầm nghĩ. "Muốn được chấp nhận, phải tự mình chứng minh."
Họ tiếp tục đi, Nhị Cẩu vẫn cố gắng tiếp cận vài tiểu thương khác, nhưng kết quả không mấy khả quan. Một ông chủ tiệm tạp hóa bán đủ thứ từ dầu đèn, gạo muối đến hương liệu, chỉ liếc nhìn qua loa rồi xua tay: "Chưa nghe bao giờ. Đồ lạ hoắc, lỡ có chuyện gì thì ai chịu trách nhiệm? Thôi, dẹp ra cho tôi buôn bán." Một bà bán hàng rong khác, đang bận rộn với mớ rau cải của mình, thậm chí còn không thèm ngẩng đầu lên, chỉ ậm ừ qua quýt. Những người mua hàng vãng lai thì vội vã lướt qua, ánh mắt cảnh giác, dường như sợ bị lôi kéo vào một trò lừa đảo nào đó.
Lý Hổ đứng cạnh Lâm Dịch, vẻ mặt ngày càng khó chịu. Hắn là người trọng tình nghĩa, ghét nhất loại người khinh thường người khác. Nhìn thấy Lâm Dịch và Nhị Cẩu bị hắt hủi, bị coi thường, hắn cảm thấy bực bội khó tả. "Đại ca, bọn này khó chiều quá," Lý Hổ thì thầm, giọng khẽ gằn. "Hay mình cứ bán phá giá cho xong? Bán rẻ cho bọn họ xài, rồi tự khắc sẽ biết hàng tốt hay xấu." Hắn vốn là người thẳng tính, chỉ muốn dùng cách trực tiếp nhất để giải quyết vấn đề.
Lâm Dịch đưa tay vỗ nhẹ lên vai Lý Hổ, ánh mắt trấn an. "Không được, Lý Hổ. Bán phá giá không phải là cách. Sản phẩm tốt cần có giá trị tương xứng. Hơn nữa, nếu chúng ta bán phá giá, bọn họ sẽ càng nghi ngờ hơn, cho rằng đây là hàng kém chất lượng hoặc hàng lậu." Hắn hít một hơi thật sâu, trong lòng không khỏi cảm thấy áp lực. "Phải kiên nhẫn. Sản phẩm tốt thì cần thời gian để chứng minh. Chúng ta phải tìm ra cách để họ tin tưởng."
Hắn quan sát kỹ lưỡng phản ứng của từng người. Hầu hết đều từ chối vì sự lạ lẫm, không có nguồn gốc rõ ràng, và sợ rủi ro. Một số khác thì thờ ơ, bận rộn với công việc của mình, không muốn bị làm phiền. Lâm Dịch ghi nhớ từng ánh mắt, từng lời nói. Tri thức là vũ khí mạnh nhất, nhưng tri thức phải được áp dụng đúng cách, đúng thời điểm. Ở đây, giữa chốn thị thành cổ đại này, tri thức về marketing hiện đại của hắn vẫn cần được "bản địa hóa" và điều chỉnh cho phù hợp.
Mặt trời bắt đầu lên cao, ánh nắng gay gắt hơn. Cơn đói bắt đầu cồn cào trong bụng. Nhị Cẩu đã hoàn toàn mất đi vẻ hào hứng ban đầu, thay vào đó là sự nản chí hiện rõ trên gương mặt. Hắn cứ đi theo sau Lâm Dịch, thỉnh thoảng lại thở dài một tiếng. Lý Hổ thì vẫn giữ vẻ cảnh giác, nhưng đôi mày hắn vẫn nhíu lại, lộ rõ sự thất vọng.
Lâm Dịch dừng lại trước một tiệm bán đồ gốm sứ nhỏ, nơi ông chủ đang ngồi gật gù bên ấm trà. Hắn nhìn vào những hũ cao còn nguyên vẹn trong giỏ mây của Nhị Cẩu, rồi lại nhìn ra dòng người hối hả. "Chúng ta cần thay đổi chiến lược," hắn lẩm bẩm, không chỉ nói với Nhị Cẩu và Lý Hổ mà còn nói với chính mình. "Không thể cứ tiếp tục như thế này." Hắn biết, thất bại ban đầu là điều tất yếu, nhưng không được phép để nó kéo dài. "Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, nhưng sinh tồn không có nghĩa là chấp nhận thất bại một cách dễ dàng."
***
Giữa trưa, cái nóng oi ả bao trùm thị trấn Thiên Phong. Ba người quay trở lại Quán Ăn Đại Phong, tìm một góc khuất để dùng bữa. Tiếng bát đĩa lạch cạch, tiếng cười nói ồn ào và mùi thức ăn thơm lừng từ nhà bếp xộc vào mũi, dường như càng làm tăng thêm sự mệt mỏi và thất vọng của Trần Nhị Cẩu.
"Đại ca, bọn họ chẳng thèm nhìn lấy một cái," Trần Nhị Cẩu đặt mạnh chiếc giỏ mây xuống sàn, tiếng thở dài thườn thượt. Hắn dùng đũa khuấy loạn chén cơm, vẻ mặt chán nản. "Có phải sản phẩm của chúng ta không tốt không? Hay là... hay là cái tên 'Linh Dược Hoạt Lạc Cao' nghe không hay?" Hắn bắt đầu hoài nghi chính sản phẩm mà mình đã đổ công sức chế tạo.
Lý Hổ cũng không khá hơn là bao. Hắn nhấp một ngụm trà, ánh mắt vẫn còn vương vấn sự khó chịu từ những lời từ chối buổi sáng. "Hay là bị bọn cường hào ở đây dằn mặt rồi?" Hắn ngờ vực. "Bọn chúng không cho phép chúng ta bán hàng lạ hoắc này, sợ ảnh hưởng đến mối làm ăn của chúng?" Suy nghĩ của Lý Hổ luôn hướng về những thế lực ngầm, những kẻ có thể dùng sức mạnh để chèn ép người khác. Hắn đã từng chứng kiến nhiều điều như vậy ở những vùng biên giới hỗn loạn.
Lâm Dịch hít một hơi sâu, mùi canh xương hầm thoang thoảng dịu đi phần nào sự căng thẳng trong lòng hắn. Hắn không vội vàng ăn uống, mà chậm rãi nhìn Nhị Cẩu và Lý Hổ, vẻ mặt bình tĩnh đến lạ. "Không phải. Thứ nhất, chúng ta là người lạ, sản phẩm lạ. Thứ hai, họ chưa hiểu công dụng. Thứ ba, ai cũng lo tiền mất tật mang. Đây là tâm lý chung của người dân ở bất cứ đâu, không chỉ ở trấn Thiên Phong này." Hắn phân tích, giọng điệu từ tốn nhưng đầy sức thuyết phục. "Họ không tin chúng ta, vì họ không biết chúng ta. Họ không tin sản phẩm, vì họ chưa thấy được hiệu quả."
Hắn nhớ lại những lời Cố lão bản đã nói tối qua về Trần Thị Gia Tộc, về việc họ nắm giữ gần hết các cửa tiệm lớn, các kho hàng. Hắn cũng nhớ về lời dặn dò của Cố lão bản: "Làm ăn ở cái trấn này, cần nhất là chữ tín và biết cách quảng cáo. Hàng lạ thì càng phải vậy." Hắn gật gù. "Lời Cố lão bản nói không sai. Chúng ta cần chữ tín, và cần biết cách quảng cáo."
"Nhưng quảng cáo như thế nào ạ, đại ca? Chúng ta có tiền đâu mà thuê người rao, thuê gánh hát?" Nhị Cẩu hỏi, vẻ mặt vẫn còn đầy bối rối.
Lâm Dịch mỉm cười nhẹ. "Không cần tiền. Chúng ta có thứ còn quý hơn tiền: sự chân thành, và chất lượng sản phẩm." Hắn cầm lấy một hũ "Linh Dược Hoạt Lạc Cao" từ chiếc giỏ, chậm rãi xoay nó trong tay. Bao bì đơn giản nhưng tinh tế, với những đường nét được vẽ tay tỉ mỉ, vẫn giữ được vẻ trang trọng. "Chúng ta cần thay đổi cách tiếp cận."
Hắn ngừng lại một chút, để cho những lời mình nói thấm vào đầu Nhị Cẩu và Lý Hổ. "Buổi sáng, chúng ta chỉ giới thiệu sản phẩm. Chúng ta chỉ nói về công dụng. Nhưng những lời nói suông thì không đủ để thuyết phục. Con người tin vào những gì họ thấy, những gì họ cảm nhận được."
"Vậy chúng ta phải làm gì, đại ca?" Lý Hổ hỏi, ánh mắt đã có phần sáng hơn, sự tò mò đã lấn át sự thất vọng.
"Chúng ta sẽ không chỉ nói. Chúng ta sẽ chứng minh," Lâm Dịch đáp, giọng dứt khoát. "Từ chiều nay, khi chào hàng, Nhị Cẩu không chỉ giới thiệu. Con phải mời họ dùng thử ngay tại chỗ. Bất kỳ ai than đau nhức, con hãy đề nghị họ bôi một chút cao. Nếu họ từ chối, con hãy kiên nhẫn giải thích, cam đoan rằng nếu không hiệu quả, chúng ta sẽ không lấy một đồng nào, thậm chí còn bồi thường nếu có bất kỳ rủi ro nào."
"Nhưng... lỡ họ không trả tiền thì sao?" Nhị Cẩu ngập ngừng.
"Nếu họ không trả, thì coi như chúng ta mất một hũ cao. Nhưng đổi lại, chúng ta có thể có được một khách hàng tin tưởng, và hơn thế nữa, một lời đồn tốt," Lâm Dịch giải thích. "Chữ tín được xây dựng từ những điều nhỏ nhặt nhất, và đôi khi, phải chấp nhận rủi ro để có được nó. Chúng ta sẽ bắt đầu từ những tiệm tạp hóa nhỏ, ít người qua lại, nơi ông chủ có thời gian lắng nghe hơn."
Đúng lúc đó, Cố lão bản đi ngang qua bàn, tay vẫn cầm chiếc khăn lau. Ông ta nghe được loáng thoáng cuộc trò chuyện của ba người. Đôi mắt ti hí của ông ta nheo lại, nhìn Lâm Dịch với vẻ đánh giá. "Làm ăn ở cái trấn này, cần nhất là chữ tín và biết cách quảng cáo. Hàng lạ thì càng phải vậy." Ông ta lặp lại lời khuyên của mình, giọng điệu có chút thâm thúy, như thể ông ta đã nhìn thấy được một tia sáng khác biệt trong con người Lâm Dịch. Nói xong, ông ta lại bận rộn với khách hàng khác, để lại ba người với suy nghĩ của riêng mình.
Lâm Dịch nhìn theo bóng Cố lão bản, trong lòng thầm cảm kích. Lời nói của ông ta tuy ngắn gọn nhưng lại rất sâu sắc, và hoàn toàn trùng khớp với chiến lược mà hắn đang định triển khai. Hắn biết, con đường phía trước vẫn còn nhiều chông gai, nhưng ít nhất, hắn đã tìm thấy một hướng đi mới. "Tri thức là vũ khí mạnh nhất," hắn tự nhủ, "nhưng nó cần được mài giũa và sử dụng khéo léo trong mọi tình huống."
***
Buổi chiều, ánh nắng đã dịu bớt, mang theo một chút hơi mát từ những cơn gió nhẹ. Ba người tiếp tục hành trình chào hàng, nhưng lần này với một chiến lược hoàn toàn khác. Lâm Dịch hướng họ đến một con hẻm nhỏ, nơi có một tiệm tạp hóa cũ kỹ, ít người qua lại. Cửa tiệm không lớn, bên trong bày biện đủ thứ hàng hóa lỉnh kỉnh, từ kim chỉ, vải vóc đến vài loại bánh kẹo, dầu đèn. Ông chủ tiệm là một người đàn ông trung niên, dáng người gầy gò, khuôn mặt khắc khổ, đang ngồi co ro trên một chiếc ghế gỗ, tay xoa xoa bả vai, vẻ mặt lộ rõ sự mệt mỏi và đau nhức.
"Lão bản, chúng tôi có thứ này muốn giới thiệu đến lão bản," Lâm Dịch bước vào, giọng nói không còn vẻ hồ hởi mời chào như Nhị Cẩu buổi sáng, mà thay vào đó là sự trầm tĩnh và chân thành. "Đây là 'Linh Dược Hoạt Lạc Cao', chuyên trị đau nhức xương khớp, nhức mỏi cơ thể. Chúng tôi thấy lão bản có vẻ đang bị đau vai, không biết có muốn dùng thử một chút không?"
Ông chủ tiệm ngẩng đầu lên, ánh mắt đầy hoài nghi quét qua ba người. Ông ta đã quen với những kẻ bán hàng dạo, nhưng đa phần đều là những kẻ nói khoác, bán hàng kém chất lượng. Tuy nhiên, thái độ của Lâm Dịch lại khác. Hắn không vồn vã, không nài nỉ, mà chỉ nhẹ nhàng đề nghị.
"Cao thuốc ư?" Ông chủ tiệm xoa xoa vai, giọng nói uể oải. "Mấy thứ đó ta dùng nhiều rồi, có cái nào ra hồn đâu. Lời ra tiếng vào thì sao? Lỡ bôi vào lại nặng thêm thì ai chịu trách nhiệm?" Ánh mắt ông ta vẫn đầy cảnh giác, nhưng trong giọng nói đã có chút tò mò.
Lâm Dịch tiến lại gần hơn một bước, cúi người xuống ngang tầm ông chủ tiệm, ánh mắt chân thành nhìn thẳng vào ông ta. "Lão bản, sản phẩm này tuy mới, nhưng hiệu nghiệm thật sự. Không tin, lão bản có thể tự bôi thử một chút vào chỗ đau nhức. Chúng tôi tự tin vào chất lượng của nó." Hắn đặt chiếc hũ cao đã được mở nắp lên bàn, mùi thảo mộc dịu nhẹ, thanh khiết thoang thoảng bay ra, không hề nồng gắt hay khó chịu như những loại cao thuốc thông thường. "Nếu không hiệu quả, chúng tôi sẽ không lấy một đồng nào. Hơn nữa, chúng tôi còn cam đoan rằng nó hoàn toàn vô hại. Sản phẩm này được bào chế từ những loại thảo dược quý hiếm, theo công thức bí truyền."
Nhị Cẩu đứng cạnh, cố gắng giữ vẻ bình tĩnh theo lời dặn của đại ca, nhưng đôi mắt hắn vẫn không ngừng dõi theo phản ứng của ông chủ tiệm. Lý Hổ thì vẫn đứng ở cửa tiệm, ánh mắt cảnh giác quét ra bên ngoài, nhưng đôi tai hắn thì dỏng lên, lắng nghe từng lời nói của Lâm Dịch.
Ông chủ tiệm nhìn chiếc hũ cao, rồi lại nhìn Lâm Dịch. Vẻ mặt hắn không có chút gì là lừa gạt, lại còn toát lên sự kiên định và chân thành. Cái mùi hương dịu nhẹ của cao thuốc cũng khiến ông ta cảm thấy dễ chịu. Ông ta đã đau vai mấy ngày nay, làm việc nặng nhọc khiến cơn đau càng thêm hành hạ. "Thật sao? Bôi vào mà không thấy gì thì không lấy tiền?" Ông ta hỏi lại, vẻ mặt vẫn còn chút do dự.
"Thật. Chúng tôi muốn xây dựng chữ tín lâu dài," Lâm Dịch khẳng định, giọng điệu chắc chắn. "Đây là cơ hội cho cả hai bên. Lão bản không mất gì cả, chỉ là thử một lần xem sao. Nếu nó thực sự hiệu nghiệm, lão bản không chỉ hết đau nhức, mà còn có thể bán nó cho những khách hàng khác, cùng chúng tôi mang đến một sản phẩm tốt cho mọi người."
Ông chủ tiệm thở dài một tiếng, cuối cùng cũng gật đầu. "Thôi được rồi, thấy cậu nhóc có vẻ thật thà. Cứ để lại vài hũ. Bán được thì trả tiền. Không bán được thì thôi." Ông ta lấy một chút cao từ trong hũ, chậm rãi xoa lên bả vai đang nhức mỏi. Cảm giác mát lạnh ban đầu nhanh chóng chuyển thành một cảm giác ấm nóng lan tỏa, cơn đau dường như dịu đi ngay lập tức. Ông ta nhíu mày, có chút bất ngờ. "Cũng... cũng có vẻ khác biệt thật."
"Được! Cảm ơn lão bản!" Trần Nhị Cẩu không kìm được sự phấn khích, mắt sáng rỡ như vừa tìm thấy kho báu. Hắn vội vàng lấy ra năm hũ "Linh Dược Hoạt Lạc Cao" đặt lên bàn, cẩn thận ghi lại tên tiệm và những thỏa thuận đã đạt được. Tuy chỉ là một giao dịch nhỏ, lại là giao dịch "ký gửi", nhưng đối với Nhị Cẩu, đó là một bước tiến lớn, một tia hy vọng sau buổi sáng đầy thất vọng.
Lâm Dịch mỉm cười nhẹ. Hắn biết, đây chỉ là bước khởi đầu. Một hạt mầm vừa được gieo xuống, cần thời gian để nảy mầm và phát triển. Sự chấp thuận của ông chủ tiệm tạp hóa này không chỉ là một giao dịch đơn thuần, mà nó còn là một minh chứng cho chiến lược của hắn: kiên nhẫn, chân thành, và chứng minh bằng thực tế. "Tri thức là vũ khí mạnh nhất," hắn thầm nhắc nhở mình. "Nhưng nó cần được kết hợp với sự thấu hiểu con người và lòng kiên định."
Hắn biết, để "Linh Dược Hoạt Lạc Cao" thực sự bùng nổ, hắn sẽ cần một "chất xúc tác" mạnh hơn, một kênh phân phối rộng lớn hơn, hoặc một cách thức quảng bá hiệu quả hơn. Cái tên Trần Thị Gia Tộc lại hiện lên trong đầu hắn, cùng với những lời đồn về các thương hội lớn ở Thiên Phong và cả những thế lực ngầm như Hắc Sa Bang mà Lý Hổ đã cảnh báo. Thành công nhỏ này, dù là bước đệm, nhưng cũng sẽ sớm thu hút sự chú ý không mong muốn.
Ánh chiều tà hắt qua khung cửa tiệm, nhuộm vàng những hũ cao thuốc lấp lánh trên bàn. Một ngày mệt mỏi, đầy thử thách đã khép lại, nhưng nó cũng mang đến một tia hy vọng. Lâm Dịch nhìn ra ngoài con hẻm, nơi dòng người đã thưa thớt dần. Hắn biết, con đường phía trước còn rất dài, và sẽ có nhiều chông gai hơn nữa. Nhưng với sự kiên cường và khả năng thích nghi của một người đến từ thế giới khác, với sự đồng hành của Nhị Cẩu và Lý Hổ, hắn tin rằng mình sẽ tìm được cách để Lạc Thế Chi Nhân này an toàn sinh tồn, và thậm chí là vươn lên giữa dòng xoáy khắc nghiệt của Đại Hạ vương triều.
Truyện gốc Long thiếu, độc quyền dành cho độc giả của truyen.free.