Lạc thế chi nhân - Chương 175: Chân Ướt Chân Ráo Đến Phố Thị: Mắt Thấy Tai Nghe
Gió lạnh thổi qua, làm những chiếc lá khô xào xạc dưới chân. Lâm Dịch hít một hơi thật sâu, cảm nhận cái lạnh buốt của đêm và mùi hương của đất mẹ. Hắn quay người, leo lên chiếc xe bò. Chuyến đi đến thị trấn, chuyến đi đầu tiên để đưa 'Linh Dược Hoạt Lạc Cao' ra ngoài, sẽ là phép thử đầu tiên cho kế hoạch vĩ đại của hắn. Và dù trong lòng còn ẩn chứa bao nhiêu lo lắng, ánh mắt hắn vẫn kiên định, tràn đầy quyết tâm. Bình minh sắp đến, và một chương mới trong cuộc đời của Lâm Dịch, cũng như của thôn Sơn Cước, sắp sửa bắt đầu.
***
Bình minh vừa ló dạng, những tia nắng yếu ớt đầu tiên len lỏi qua rặng cây, vẽ nên những vệt sáng vàng cam trên nền trời xám bạc. Không khí Thôn Làng Sơn Cước vẫn còn se lạnh, mang theo mùi ẩm của đất, thoảng chút hương khói bếp từ những căn nhà đã bắt đầu đỏ lửa. Tiếng gà gáy lanh lảnh từ xa vọng lại, xen lẫn tiếng chó sủa lác đác và tiếng bước chân lạo xạo trên con đường đất quen thuộc. Màn sương đêm vẫn còn vương vấn trên những mái tranh cũ kỹ, tạo nên một vẻ đẹp mộc mạc, tĩnh lặng đến nao lòng.
Bên cạnh chiếc xe bò cũ kỹ, Lão Mã phu, với tấm lưng còng và mái râu bạc phơ, đang cẩn thận kiểm tra lại dây cương. Đôi tay gân guốc của ông thoăn thoắt, thể hiện sự chuyên nghiệp của người đã gắn bó cả đời với những chuyến xe đường dài. Chiếc xe, dù đã trải qua không biết bao nhiêu dặm đường, vẫn vững chãi như một người bạn cũ. Trên thùng xe, những hũ ‘Linh Dược Hoạt Lạc Cao’ được gói ghém cẩn thận trong lớp lá sen khô và dây mây, xếp ngay ngắn thành từng chồng, phủ bên ngoài bằng một tấm bạt thô. Mỗi hũ cao đều mang theo niềm hy vọng của cả thôn làng.
Lâm Dịch, thân hình gầy gò nhưng ánh mắt kiên nghị, cùng Trần Nhị Cẩu và Lý Hổ, đang giúp Lão Mã phu chất nốt những túi đồ cuối cùng lên xe. Trần Nhị Cẩu, dù mới thức dậy, vẫn không giấu nổi vẻ hào hứng. Đôi mắt sáng lanh lợi của hắn không ngừng nhìn ngó, tưởng tượng về những điều mới mẻ sắp sửa diễn ra ở thị trấn. Hắn cẩn thận đặt một túi vải chứa lương thực và nước uống vào một góc xe, miệng lẩm bẩm: “Đại ca cứ yên tâm, Nhị Cẩu sẽ học hỏi thật nhiều! Chuyến này trở về nhất định sẽ có tin tốt!”
Lý Hổ thì khác, vẻ mặt hắn nghiêm túc đến lạ thường, đôi mắt sắc lạnh không ngừng quan sát xung quanh. Tay hắn đặt nhẹ lên chuôi đao giấu trong áo, vẻ cảnh giác hiện rõ trên từng đường nét khuôn mặt vạm vỡ. Hắn biết rõ con đường ra thị trấn không phải lúc nào cũng yên bình, và nhiệm vụ của hắn là bảo vệ chuyến đi này. “Sẽ không có chuyện gì đâu, Lâm Dịch,” Lý Hổ trầm giọng nói, như một lời hứa chắc nịch. “Ta sẽ bảo vệ hàng hóa và huynh đệ cẩn thận. Bất kỳ kẻ nào dám động vào, ta sẽ không để chúng yên.” Giọng nói của hắn vang vọng trong không gian tĩnh lặng, mang theo sự kiên quyết và trung thành.
Vài người dân làng, đã sớm thức dậy để chuẩn bị cho một ngày làm việc mới, đứng từ xa dõi theo nhóm người. Ánh mắt họ vừa tò mò, vừa chất chứa nỗi lo lắng cho những người con của làng lần đầu mang sản vật ra ngoài. Những lời dặn dò, những cái vẫy tay vội vã, tất cả đều hòa vào không khí tiễn biệt đầy xúc động.
Lâm Dịch quay lại, nhìn cha mẹ mình đứng giữa đám đông. Lâm phụ gật đầu, ánh mắt ông ẩn chứa sự tin tưởng nhưng cũng không giấu được vẻ lo âu. Lâm mẫu thì đưa tay lau khóe mắt, nỗi lo lắng của một người mẹ hiện rõ trên khuôn mặt khắc khổ. Hắn hít một hơi thật sâu, giọng nói trấn an vang lên đầy tự tin: “Cha mẹ, mọi người ở nhà cẩn thận, chờ tin tốt từ con.” Hắn muốn mọi người tin rằng chuyến đi này không chỉ là một cuộc phiêu lưu, mà là một bước đi có tính toán, một cơ hội để thay đổi số phận của thôn làng.
“Đi thôi, đường xa còn nhiều chuyện, đừng để lỡ mất giờ chợ,” Lão Mã phu thúc giục, phá vỡ bầu không khí tĩnh lặng. Tiếng vó ngựa lộc cộc bắt đầu vang lên, bánh xe kẽo kẹt lăn trên con đường đất. Chiếc xe bò chầm chậm rời khỏi thôn, mang theo những hũ cao Linh Dược, mang theo hy vọng và cả những lo toan.
Ngồi trên xe, Lâm Dịch ngoái đầu nhìn lại thôn làng nhỏ bé đang dần khuất sau màn sương. Trong lòng hắn, một cảm giác phức tạp dâng lên. Hắn đã sống ở đây gần hai năm, đã cùng dân làng trải qua biết bao khó khăn, đã chứng kiến sự kiên cường và lòng tốt của những con người chất phác này. Giờ đây, hắn không chỉ đơn thuần là một người xuyên không cố gắng sinh tồn, mà còn là người gánh vác trách nhiệm, là niềm hy vọng của cả một cộng đồng. "Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu," hắn thầm nhắc nhở, nhưng giờ đây, khái niệm "sinh tồn" đã mở rộng hơn rất nhiều. Nó không chỉ là sống sót cá nhân, mà còn là sự sống còn của cả một cộng đồng, của một tương lai mà hắn đang cố gắng xây dựng. Hắn biết, con đường phía trước sẽ không trải đầy hoa hồng, mà sẽ đầy rẫy chông gai, thử thách. Nhưng hắn đã sẵn sàng. Với tri thức hiện đại và sự kiên cường của mình, hắn tin rằng mình sẽ vượt qua tất cả.
***
Chiếc xe bò chầm chậm lăn bánh trên Con Đường Mòn Cổ, con đường độc đạo nối liền thôn Sơn Cước với thế giới bên ngoài. Giữa sáng, nắng đã lên cao, xuyên qua tán lá cây cổ thụ rậm rạp, tạo thành những đốm sáng nhảy nhót trên mặt đất. Gió nhẹ thổi qua, mang theo mùi hương của đất ẩm, lá cây mục và thoang thoảng mùi hoa dại ven đường. Tiếng lá xào xạc như những lời thì thầm của khu rừng, xen lẫn tiếng côn trùng kêu vo ve, tạo nên một bản giao hưởng yên bình của tự nhiên. Thỉnh thoảng, một vài cột mốc đá cổ, rêu phong phủ kín, lặng lẽ đứng đó như những chứng nhân của thời gian, kể câu chuyện về những chuyến đi đã qua.
Lâm Dịch ngồi bên cạnh Lão Mã phu, thân hình hơi nghiêng về phía trước, ánh mắt sâu thẳm không ngừng quan sát cảnh vật hai bên đường. Hắn không chỉ nhìn bằng mắt thường, mà còn dùng tư duy của một người hiện đại để phân tích, ghi nhớ từng chi tiết. Những khúc cua gấp, những đoạn đường gồ ghề, những bụi cây rậm rạp có thể là nơi ẩn nấp của kẻ xấu, tất cả đều được hắn âm thầm ghi lại trong đầu. Đây chính là ranh giới giữa sự bình yên và hỗn loạn, một thế giới hoàn toàn khác so với những gì hắn đã quen thuộc ở thôn Sơn Cước.
Trần Nhị Cẩu ngồi đối diện, đôi mắt háo hức nhìn ngó xung quanh. Đối với hắn, mỗi bụi cây, mỗi tảng đá đều là một điều mới lạ. Hắn thỉnh thoảng lại chỉ trỏ, reo lên khe khẽ khi nhìn thấy một con sóc chuyền cành hay một đàn chim bay qua. "Đại ca, con đường này dài thật đấy! Chắc là trấn lớn lắm mới xa thế này phải không?" hắn hỏi, giọng nói tràn đầy sự tò mò trẻ con.
Lâm Dịch khẽ gật đầu, ánh mắt vẫn không rời khỏi con đường. "Đúng vậy, Nhị Cẩu. Thị trấn là nơi tập trung buôn bán, giao thương, khác hẳn với thôn làng của chúng ta. Ở đó có nhiều người, nhiều cơ hội, nhưng cũng có không ít hiểm nguy." Hắn không nói thêm, nhưng trong lòng đang suy nghĩ miên man. Thị trấn là một xã hội thu nhỏ, với những quy tắc riêng, những luật chơi ngầm mà hắn cần phải nhanh chóng nắm bắt. "Tri thức là vũ khí mạnh nhất," hắn tự nhủ. Và giờ đây, việc thu thập thông tin chính là ưu tiên hàng đầu.
Lý Hổ thì luôn giữ vẻ cảnh giác cao độ. Hắn ngồi ở cuối xe, tấm lưng vững chãi dựa vào thành thùng, nhưng đôi mắt thì không ngừng quét ngang dọc khu rừng. Tay hắn đặt nhẹ lên chuôi đao giấu trong áo, sẵn sàng rút ra bất cứ lúc nào. Vết sẹo nhỏ trên lông mày của hắn càng làm tăng thêm vẻ dữ tợn nhưng cũng đầy đáng tin cậy. Hắn không nói nhiều, nhưng sự hiện diện của hắn là một lời khẳng định về an ninh cho chuyến đi. Hắn biết, trên những con đường vắng vẻ này, không ít kẻ cướp bóc, sơn tặc thường xuyên rình rập. Dù Lâm Dịch đã nói về những mưu lược, những chiến lược kinh doanh, nhưng đối với Lý Hổ, sức mạnh vẫn là yếu tố quyết định để bảo vệ những gì mình trân trọng.
Càng đi sâu vào con đường mòn, cảnh vật càng trở nên hoang sơ. Những đoạn dốc cao, những con suối nhỏ vắt ngang đường, tất cả đều là thử thách cho chiếc xe bò và Lão Mã phu. Tiếng bánh xe kẽo kẹt, tiếng vó ngựa lộc cộc giờ đây không còn mang vẻ yên bình nữa, mà như một nhịp điệu đều đặn của sự cố gắng.
"Sắp đến cổng trấn rồi, mấy đứa giữ mồm giữ miệng. Lính gác ở đó khó tính lắm," Lão Mã phu cất tiếng, giọng nói trầm đục vang lên giữa không gian tĩnh mịch. Ông quay đầu lại, nhìn ba người trẻ tuổi với ánh mắt đầy kinh nghiệm. "Ở trấn, không phải chuyện gì cũng có thể nói toạc ra được đâu. Cẩn trọng là trên hết." Lời dặn dò của ông như một lời cảnh báo, nhắc nhở Lâm Dịch về những khác biệt của cuộc sống phố thị.
Nghe lời Lão Mã phu, cả ba người đều im lặng. Lâm Dịch nhắm mắt lại trong giây lát, sắp xếp lại những thông tin đã thu thập được. Hắn tưởng tượng ra cảnh thị trấn, với những con người xa lạ, những quy tắc mới. "Thế giới này không nợ ai một sự công bằng," hắn thầm nghĩ. Để tồn tại và phát triển trong một thế giới khắc nghiệt như vậy, họ phải luôn cẩn trọng, phải thông minh, và phải luôn sẵn sàng đối phó với mọi tình huống.
Khi chiếc xe bò vượt qua một khúc cua cuối cùng, một khung cảnh mới dần hiện ra. Tiếng ồn ào, huyên náo từ xa vọng lại, không còn là tiếng lá xào xạc hay côn trùng kêu nữa, mà là một hỗn hợp âm thanh của con người: tiếng rao hàng, tiếng trò chuyện, tiếng xe cộ lạch cạch. Những mái nhà lợp ngói đỏ tươi, những bức tường gạch xám hiện ra lờ mờ sau rặng cây, như một lời mời gọi đến một thế giới hoàn toàn khác. Bầu không khí cũng thay đổi, không còn là sự trong lành của núi rừng, mà dần pha lẫn mùi khói bếp, mùi đất bụi và mùi của cuộc sống thị thành. Từ xa, những bóng dáng lính gác mặc giáp sắt cũ kỹ, đứng sừng sững bên cổng thành, đã bắt đầu hiện rõ, như những người gác cổng cho một cánh cửa bước vào một chương mới.
***
Chiếc xe bò chầm chậm tiến đến cổng trấn. Cổng thành được xây bằng những khối đá xám to lớn, cao vút, hai bên là những bức tường thành dày dặn, sừng sững như một pháo đài. Trên cổng có khắc ba chữ Hán cổ kính: "Thiên Phong Trấn". Hai lính gác, mặc giáp sắt cũ kỹ, có vẻ đã trải qua nhiều năm tháng phục vụ, đứng gác với vẻ mặt mệt mỏi, đôi mắt vô hồn quét qua những người ra vào. Mùi bụi đường và mùi mồ hôi của những người bộ hành trộn lẫn với mùi ẩm mốc của đá cổ, tạo nên một thứ không khí đặc trưng của nơi giao thoa giữa thôn dã và phố thị.
"Dừng lại! Người từ đâu đến? Mang gì vào trấn?" Một tên lính gác, với bộ giáp đã hoen gỉ và khuôn mặt chai sạn, cất tiếng hỏi, giọng nói thờ ơ như thể đã lặp lại câu này hàng vạn lần. Hắn thậm chí không buồn nhìn thẳng vào mặt người hỏi, chỉ đưa cây giáo gác ngang, ra hiệu dừng lại.
Lão Mã phu, với kinh nghiệm dày dạn, lập tức kéo dây cương. "Bẩm quan gia, chúng tôi từ thôn Sơn Cước đến, mang ít thổ sản vào trấn bán ạ," ông đáp, giọng điệu cung kính, tay đưa ra một vài đồng tiền lẻ đã chuẩn bị sẵn. Đây là luật bất thành văn ở các cổng trấn, một thứ "phí thông hành" không chính thức nhưng ai cũng phải tuân theo.
Tên lính gác đón lấy mấy đồng tiền, liếc mắt qua chiếc xe bò một cách chiếu lệ, ánh mắt lướt qua những hũ cao được che phủ nhưng không mấy quan tâm. "Thổ sản gì? Có khai báo đầy đủ chưa?" hắn hỏi thêm, vẫn với giọng điệu đều đều, nhưng ánh mắt đã ánh lên chút tham lam.
Lâm Dịch, ngồi trên xe, quan sát toàn bộ quá trình. Hắn nhận ra sự mục ruỗng của quan trường, dù chỉ là ở cấp thấp nhất. Những tên lính gác này không quan tâm đến an ninh hay trật tự, mà chỉ chú trọng đến những lợi ích cá nhân nhỏ nhặt. "Lý Hổ, Nhị Cẩu, các ngươi nhớ kỹ, ở những nơi như thế này, quy tắc không phải lúc nào cũng nằm trên mặt giấy," hắn thầm thì, giọng nói trầm thấp chỉ đủ cho hai người kia nghe thấy. Trần Nhị Cẩu gật đầu lia lịa, còn Lý Hổ thì vẫn giữ vẻ mặt nghiêm nghị, đôi mắt sắc bén quét qua từng cử chỉ của tên lính gác.
Sau một vài câu hỏi xã giao và một vài đồng tiền nữa, chiếc xe bò được phép lăn bánh qua cổng thành. Vừa vào trấn, một thế giới hoàn toàn khác mở ra trước mắt họ.
Khu chợ trấn Thiên Phong là một bức tranh sống động, ồn ào và đầy màu sắc. Tiếng rao hàng lanh lảnh, tiếng mặc cả oang oang, tiếng bước chân lạo xạo trên nền đất trộn lẫn với tiếng vó ngựa, tiếng xe cộ, tạo thành một bản giao hưởng hỗn loạn nhưng đầy sức sống. Mùi hương cũng vô cùng đa dạng: mùi khói bếp từ những quán ăn ven đường, mùi gia vị nồng nàn từ các gánh hàng rong, mùi thảo dược từ các tiệm thuốc, và cả mùi hôi thối đặc trưng của rác thải và cống rãnh. Tất cả hòa quyện vào nhau, tấn công mọi giác quan của Lâm Dịch.
Lâm Dịch cố gắng giữ vẻ bình tĩnh bên ngoài, nhưng nội tâm anh như một cỗ máy đang phân tích từng chi tiết một. Anh quan sát cách các thương nhân bày hàng, cách họ chào mời khách, cách người mua kẻ bán tương tác. Những chiếc chiếu tre trải đầy các loại rau củ quả tươi ngon, những sạp hàng treo đầy vải vóc thô sơ nhưng cũng có những tấm lụa là bắt mắt. Đâu đó, một người bán thịt vạm vỡ, tay cầm dao phay sáng loáng, đang xẻ thịt lợn một cách điêu luyện, tiếng "phập phập" vang lên khô khốc. Một cậu bé đánh giày quần áo rách rưới, gương mặt lấm lem, nhanh nhẹn chạy giữa dòng người, miệng không ngừng rao: "Đánh giày không ạ? Sáng bóng như mới!"
"Đại ca, nhiều hàng quá! Giá cũng khác ở làng mình nhiều," Trần Nhị Cẩu thốt lên, đôi mắt mở to ngạc nhiên. Hắn lăng xăng nhảy xuống xe, không ngừng nhìn ngó, như thể muốn thu vào hết tất cả những điều mới lạ này.
"Đúng vậy, Nhị Cẩu. Thị trường này không đơn giản... Cần phải hiểu rõ luật chơi của nó," Lâm Dịch đáp, giọng trầm ngâm. Hắn biết, ở đây, sự cạnh tranh khốc liệt hơn rất nhiều. Sản phẩm của họ, dù có hiệu quả, nhưng nếu không biết cách tiếp cận, không biết cách định vị, sẽ rất khó để tạo dựng chỗ đứng.
Lão Mã phu dẫn chiếc xe bò đến một góc chợ tương đối yên tĩnh, gần một bức tường đá. Nơi này ít người qua lại hơn, nhưng lại khá rộng rãi để bày hàng. Lý Hổ lập tức nhảy xuống xe, khoanh tay đứng cạnh, đôi mắt sắc lạnh quét một vòng, cảnh giác với mọi ánh mắt tò mò và khả nghi. Hắn đặc biệt chú ý đến một vài nhóm người ăn mặc có vẻ "bất hảo" hoặc "giang hồ" thoáng qua, ánh mắt họ sắc lẹm, chứa đựng sự hung hãn và có phần thèm khát. Những kẻ này không hẳn là cướp bóc công khai, nhưng lại là những "cái gai" luôn rình rập để kiếm chác hoặc gây rối. Lý Hổ siết chặt chuôi đao, cơ bắp cuồn cuộn dưới lớp áo vải thô. Hắn đã sẵn sàng cho bất kỳ rắc rối nào có thể xảy ra.
Lâm Dịch xuống xe, bước đi chậm rãi giữa chợ, từng bước chân như đang dò xét, thăm dò. Hắn nhìn những gánh hàng rong, những cửa tiệm lớn nhỏ, cố gắng tìm kiếm một sản phẩm tương tự 'Linh Dược Hoạt Lạc Cao'. Hắn nhận thấy có một vài loại cao thuốc được bán, nhưng đa phần đều thô sơ, bao bì đơn giản, và công dụng không rõ ràng. Giá cả cũng rất khác nhau, từ vài đồng bạc lẻ cho đến vài lượng bạc cho những loại quý hiếm hơn. Hắn ghi nhớ tất cả vào "Cẩm Nang Kế Sách" trong đầu mình. Để thành công ở đây, họ không chỉ cần một sản phẩm tốt, mà còn cần một chiến lược tiếp thị khôn ngoan, một thương hiệu đủ mạnh để vượt qua những đối thủ cạnh tranh đã có chỗ đứng. Thành công ban đầu ở làng không thể đảm bảo thành công ở trấn. Đây là một cuộc chiến mới, một sân chơi mới, và hắn phải là người hiểu rõ luật chơi nhất.
***
Sau buổi sáng thăm dò thị trường đầy căng thẳng, Lâm Dịch quyết định dẫn Nhị Cẩu và Lý Hổ đến Quán Ăn Đại Phong để dùng bữa và nghỉ ngơi. Anh biết rằng, để hiểu rõ một thị trường, không chỉ cần quan sát hàng hóa, mà còn cần lắng nghe những câu chuyện, những lời đồn thổi từ chính người dân địa phương. Quán Ăn Đại Phong là một tòa nhà gỗ hai tầng, nằm ở một góc phố sầm uất. Bên trong, tiếng bát đĩa lạch cạch, tiếng cười nói huyên náo của khách hàng, và tiếng thức ăn xèo xèo từ nhà bếp hòa quyện vào nhau, tạo nên một bầu không khí sôi động, ấm áp và mời gọi. Mùi thơm phức của các món ăn, mùi gia vị nồng nàn, và mùi dầu ăn thoảng nhẹ lấp đầy không gian, khiến bụng ba người không hẹn mà cùng réo lên.
Cố lão bản, chủ quán, một người đàn ông mập mạp, thân hình tròn trĩnh, khuôn mặt luôn tươi cười, đôi mắt ti hí nhưng rất tinh tường, vui vẻ tiếp đón họ. "Ôi chao! Ba vị khách quý từ đâu đến mà trông lạ mặt thế này? Mời vào, mời vào! Quán Đại Phong của lão đây có đủ mọi món ngon vật lạ, đảm bảo ba vị ăn rồi sẽ nhớ mãi!" Giọng ông ta sang sảng, đầy nhiệt tình.
Lâm Dịch khẽ mỉm cười, đáp lời: "Cố lão bản quả là người khéo léo. Chúng tôi từ xa đến, nghe danh quán ăn của ngài đã lâu, hôm nay mới có dịp ghé qua." Hắn chọn một chiếc bàn khuất trong góc, vừa đủ yên tĩnh để trò chuyện nhưng cũng đủ gần để nghe ngóng những câu chuyện của các bàn khác. Lý Hổ ngồi cạnh, vẫn giữ vẻ cảnh giác, đôi mắt không ngừng quét qua những vị khách khác, đặc biệt là những người có vẻ ngoài thô lỗ hoặc mang theo vũ khí. Nhị Cẩu thì đã bị cuốn hút bởi mùi thức ăn, mắt không rời khỏi bàn ăn của những khách hàng khác.
Một tiểu nhị nhanh nhẹn, lanh lợi, mặc đồ phục vụ sạch sẽ, vội vàng mang ra ấm trà nóng và thực đơn. "Ba vị muốn dùng gì ạ? Hôm nay quán có món gà tiềm thuốc bắc, cá kho tộ, và canh măng nấu sườn rất ngon ạ!" cậu ta thao thao bất tuyệt.
Lâm Dịch gọi vài món ăn đơn giản nhưng đủ no bụng, sau đó quay sang Cố lão bản, người đang tự tay lau bàn gần đó. "Cố lão bản, quán ăn của ngài đông khách thật. Ngài thấy, ở trấn này, loại hàng hóa nào là dễ bán nhất? Và liệu có loại thuốc bổ nào được ưa chuộng không ạ?" Lâm Dịch khéo léo hỏi, ánh mắt ẩn chứa sự tò mò chân thành.
Cố lão bản ngừng lau bàn, đôi mắt ti hí nheo lại, nhìn Lâm Dịch với vẻ đánh giá. Ông ta đã tiếp xúc với đủ loại người, và ông ta nhận ra rằng chàng trai trẻ này không chỉ đơn thuần là một vị khách qua đường. "Ồ, tiểu huynh đệ là người mới đến sao? Ở trấn này, cái gì cũng có giá của nó, nhưng muốn bán chạy thì phải có chỗ dựa vững chắc... như Trần Thị chẳng hạn." Ông ta hạ giọng, nhưng vẫn đủ để ba người nghe thấy. "Trần Thị Gia Tộc là thế lực lớn nhất trấn này, họ nắm giữ gần hết các cửa tiệm lớn, các kho hàng, và cả những mối làm ăn béo bở. Muốn buôn bán yên ổn, không bị làm khó dễ, thì tốt nhất là nên có giao hảo với Trần Thị, hoặc ít nhất là không chọc giận họ." Lời nói của Cố lão bản như một gáo nước lạnh dội vào sự háo hức của Trần Nhị Cẩu, nhưng lại như một tia sáng khai mở trong đầu Lâm Dịch.
"Vậy 'Linh Dược Hoạt Lạc Cao' của chúng ta thì sao ạ?" Trần Nhị Cẩu không kìm được sự tò mò, hỏi vọng lên.
Cố lão bản khẽ cười, lắc đầu. "Thuốc bổ thì cũng có nhiều loại, nhưng muốn bán chạy, lại là thứ thuốc mới lạ, thì phải có nguồn gốc rõ ràng, phải có người bảo chứng. Mà cái chuyện bảo chứng này, ở trấn Thiên Phong này, cũng chỉ có Trần Thị là có tiếng nói nhất thôi." Ông ta nhấp một ngụm trà, vẻ mặt đầy thâm thúy. "Còn nữa, mấy loại cao thuốc này cũng dễ bị làm giả lắm. Nếu không cẩn thận, có khi còn bị kẻ xấu lợi dụng, hoặc bị các bang phái giang hồ để mắt tới."
Lý Hổ, nghe đến "bang phái giang hồ", lông mày khẽ giật. Hắn thì thầm với Lâm Dịch: "Có vẻ không đơn giản như ở làng. Ở đây, cường hào và giang hồ đều móc nối với nhau cả." Hắn đã nhìn thấy những ánh mắt đầy vẻ thèm khát từ những kẻ "bất hảo" ở chợ, và giờ đây, lời nói của Cố lão bản càng khẳng định những lo lắng của hắn.
Lâm Dịch gật đầu, ánh mắt trầm tư. "Cảm ơn Cố lão bản đã chỉ giáo." Hắn đã thu thập được những thông tin quan trọng. "Trần Thị Gia Tộc" – cái tên này không hề xa lạ, hắn đã từng nghe phong thanh về họ. Giờ đây, hắn hiểu rõ hơn về tầm ảnh hưởng của họ. Hắn cũng nhận ra rằng, thành công ban đầu của 'Linh Dược Hoạt Lạc Cao' sẽ không chỉ thu hút sự chú ý của các thương nhân, mà còn có thể kéo theo những rắc rối từ các thế lực ngầm, những kẻ tham lam.
Hắn nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh nắng chiều đã bắt đầu ngả vàng. Dòng người vẫn tấp nập, ồn ào. Thị trấn này là một thế giới hoàn toàn khác, một đấu trường khốc liệt hơn nhiều so với thôn Sơn Cước. Nhưng hắn không hề nản lòng. Ngược lại, những thông tin này càng làm hắn thêm quyết tâm. "Tri thức là vũ khí mạnh nhất," hắn tự nhắc nhở. Và giờ đây, hắn đã có thêm những "vũ khí" mới từ chính lời nói của Cố lão bản. Hắn đã bắt đầu hình dung ra chiến lược phù hợp cho 'Linh Dược Hoạt Lạc Cao', một chiến lược không chỉ dựa vào chất lượng sản phẩm, mà còn dựa vào sự khôn ngoan, mưu lược để đối phó với những thế lực ngầm và sự cạnh tranh khốc liệt.
Bữa ăn trưa kết thúc, Lâm Dịch đứng dậy, ánh mắt kiên định. Hắn đã có một cái nhìn tổng thể về thị trấn Thiên Phong, về những cơ hội và thách thức. Chuyến đi này không chỉ là để bán hàng, mà còn là một khóa học thực tế về kinh doanh và sinh tồn. Hắn biết rằng, con đường phía trước còn rất dài, và sẽ có nhiều chông gai. Nhưng với sự đồng hành của Nhị Cẩu và Lý Hổ, với tri thức và Cẩm Nang Kế Sách trong đầu, hắn tin rằng mình sẽ tìm được cách để Lạc Thế Chi Nhân này có thể an toàn sinh tồn, và thậm chí là vươn lên.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, được phát hành độc quyền tại truyen.free.