Lạc thế chi nhân - Chương 174: Bao Bì Sơ Khai: Ấn Tượng Thị Trường
Những tia nắng đầu tiên của bình minh len lỏi qua khe cửa sổ, vẽ nên những vệt sáng vàng nhạt trên nền đất nện. Không khí trong căn nhà nhỏ của Lâm Dịch vẫn còn vương vấn chút hơi sương đêm, mang theo mùi đất ẩm và cỏ cây. Hắn, Lâm Dịch, người thanh niên với thân hình gầy gò nhưng đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa sự tinh anh của một tâm hồn đến từ thế giới khác, đã thức dậy từ rất sớm. Chiếc bàn gỗ cũ kỹ ở giữa nhà giờ đây đã biến thành một "phòng thí nghiệm" tạm thời, bày la liệt những vật liệu thô sơ: vài tấm giấy thô được làm từ vỏ cây, những mẩu vải vụn được tận dụng từ quần áo cũ, và đặc biệt là những chiếc lá sen khô đã được phơi cẩn thận, mang màu nâu sẫm của thời gian nhưng vẫn giữ được đường gân lá mềm mại.
Lâm Dịch tỉ mỉ sắp xếp chúng. Trong đầu hắn, một ý tưởng về "thương hiệu" đang dần hình thành, một khái niệm xa lạ với thế giới cổ đại này nhưng lại là chìa khóa để sản phẩm của họ nổi bật giữa một thị trường vốn dĩ đã có quá nhiều sự cạnh tranh ngầm. Hắn nhớ lại những lời dặn dò của mình với Nhị Cẩu, Lý Hổ, Đại Trụ tối qua: "Thị trấn này chỉ là bước khởi đầu." Bước khởi đầu đó cần phải thật ấn tượng. "Chúng ta không chỉ bán thuốc, chúng ta bán niềm tin và hy vọng," Lâm Dịch lẩm nhẩm. "Và cái vỏ bên ngoài, dù đơn giản, cũng phải truyền tải được sự tinh túy bên trong." Hắn hiểu rõ, trong thế giới mà thông tin khan hiếm và niềm tin dễ bị lung lay, ấn tượng ban đầu đôi khi quyết định tất cả. Một sản phẩm được đóng gói cẩn thận, dù chỉ bằng những vật liệu tầm thường nhất, cũng sẽ tạo nên sự khác biệt, gợi lên cảm giác về sự tỉ mỉ, tâm huyết của người làm ra nó.
Tiếng bước chân gấp gáp vang lên ngoài cửa, rồi Trần Nhị Cẩu, Lý Hổ và Vương Đại Trụ lần lượt xuất hiện. Nhị Cẩu, với gương mặt ngây ngô nhưng đôi mắt sáng quắc, là người đầu tiên lên tiếng, giọng đầy háo hức: "Đại ca, sáng sớm đã thấy người bận rộn rồi!" Lý Hổ, vóc dáng vạm vỡ, vẻ mặt trầm tư hơn, chỉ gật đầu chào. Còn Vương Đại Trụ, dù vóc người cũng không kém phần đồ sộ, nhưng ánh mắt lại chứa đựng sự nhiệt tình khó giấu.
Lâm Dịch không nói nhiều, chỉ mỉm cười ra hiệu cho họ ngồi xuống. Hắn đưa tay chỉ vào đống vật liệu trên bàn. "Đây là những thứ chúng ta sẽ dùng để 'khoác áo' cho Linh Dược Hoạt Lạc Cao." Hắn cầm một chiếc lá sen khô lên, cảm nhận độ giòn của nó dưới đầu ngón tay. "Lá sen, một vật liệu tự nhiên, gần gũi với mọi nhà. Nó gợi lên sự thuần khiết, thanh cao. Khi bọc quanh hũ cao, nó không chỉ bảo vệ mà còn tạo nên một vẻ ngoài mộc mạc, gần gũi nhưng không kém phần tinh tế." Hắn đặt chiếc lá xuống, rồi cầm một đoạn dây mây đã được tước nhỏ, xoắn lại một cách khéo léo. "Dây mây, chắc chắn và bền bỉ. Chúng ta sẽ dùng nó để buộc chặt gói lá sen, tạo điểm nhấn và giữ cho gói hàng không bị bung ra." Cuối cùng, hắn cầm lấy một miếng giấy thô nhỏ, đã được cắt vuông vắn. "Và đây, sẽ là 'tấm danh thiếp' của chúng ta."
Trần Nhị Cẩu nghiêng đầu, đôi mắt chớp chớp. "Tấm danh thiếp? Ý đại ca là sao?"
Lâm Dịch kiên nhẫn giải thích, giọng trầm tĩnh nhưng rõ ràng từng chữ. "Trên miếng giấy này, chúng ta sẽ ghi tên sản phẩm và một câu nói ngắn gọn, dễ nhớ, để mọi người biết chúng ta là ai, và sản phẩm của chúng ta có công dụng gì." Hắn phác thảo nhanh vài nét trên một tấm giấy khác, một hình vẽ đơn giản nhưng rõ ràng: một hũ cao được bọc lá sen, buộc dây mây, và một miếng giấy nhỏ gắn bên trên. "Khi một người cầm hũ cao của chúng ta, điều đầu tiên họ thấy không chỉ là một hũ thuốc, mà là sự chăm chút, là lời hứa về chất lượng. Cái gọi là 'ấn tượng đầu tiên', Nhị Cẩu ạ, nó rất quan trọng."
Trần Nhị Cẩu vỗ đùi một cái cái bốp, vẻ mặt bừng tỉnh. "Đại ca nói đúng! Nhìn sang mấy lão buôn ở trấn, hàng hóa của họ gói ghém sơ sài lắm, chẳng hấp dẫn chút nào. Toàn là những túi vải cũ kỹ, hay chỉ đơn giản là hũ sành trần trụi. Cái này của chúng ta nhìn vào đã thấy khác biệt rồi!" Hắn tưởng tượng ra cảnh những người buôn ở chợ trầm trồ trước món hàng mới lạ này, và nụ cười lại nở trên môi hắn. "Lại còn có tên tuổi, có lời giới thiệu rõ ràng nữa chứ!"
Lý Hổ, vốn dĩ ít nói, nãy giờ vẫn lắng nghe một cách chăm chú. Giờ hắn mới cất tiếng, giọng trầm đục, mang chút ngờ vực. "Chỉ cần thuốc tốt là được chứ, cần gì màu mè? Người ta mua thuốc là để chữa bệnh, chứ có phải để ngắm đâu?" Hắn vẫn giữ quan niệm thực tế của một người quen sống bằng sức mạnh và sự chân thật. Đối với Lý Hổ, cái gì phức tạp quá đều là không cần thiết.
Lâm Dịch khẽ thở dài, trong lòng thầm nghĩ, "Đúng là tư duy của người cổ đại, chưa quen với khái niệm marketing." Hắn nhìn Lý Hổ, kiên nhẫn giải thích. "Lý Hổ, ngươi nói không sai, chất lượng sản phẩm là quan trọng nhất. Nhưng làm sao để người ta biết được sản phẩm của chúng ta tốt? Nếu nó bị chôn vùi trong vô vàn những món hàng khác, ai sẽ chú ý đến nó? Một chiến binh ra trận, ngoài vũ khí sắc bén, chẳng phải cũng cần một bộ giáp chắc chắn, một lá cờ hiệu rõ ràng để đồng đội nhận ra và kẻ địch e dè sao?" Hắn ngừng một lát, để Lý Hổ suy nghĩ. "Cái vỏ bên ngoài này, nó chính là 'lá cờ hiệu' của chúng ta. Nó giúp chúng ta nổi bật, nó thu hút ánh nhìn đầu tiên. Sau đó, chất lượng bên trong mới là thứ giữ chân khách hàng. Nếu ngay từ đầu họ đã không muốn nhìn, thì làm sao họ biết được bên trong có gì tốt?"
Lý Hổ gật gù, vẻ mặt dần giãn ra. Hắn bắt đầu hiểu được một phần ý của Lâm Dịch. Quả thật, giữa một rừng người, một bộ giáp sáng bóng, một lá cờ bay phấp phới sẽ dễ dàng được chú ý hơn. "Thì ra là vậy," hắn lẩm bẩm. "Đúng là có lý."
Vương Đại Trụ, người nãy giờ chỉ im lặng lắng nghe, vẻ mặt đầy suy tư, bỗng bật dậy, giọng nói sang sảng. "Để ta đi kiếm loại lá sen to nhất, đẹp nhất trong hồ! Hồ làng mình có rất nhiều sen, lá nào lá nấy to bằng cả cái mâm, phơi khô lên chắc chắn sẽ đẹp mắt!" Hắn là người nông dân chất phác, thấy việc gì có thể dùng sức là xung phong ngay.
Lâm Dịch mỉm cười, ánh mắt tràn đầy sự hài lòng. "Tốt lắm, Đại Trụ. Nhưng nhớ chọn những lá còn nguyên vẹn, không bị sâu hay rách nát. Chúng ta cần sự hoàn hảo trong từng chi tiết nhỏ." Hắn cầm lấy cuốn "Thần Nông Bách Thảo Phổ" đặt trên bàn, lật đến trang nói về cây sen. "Lá sen không chỉ đẹp, nó còn có dược tính riêng, giúp thanh nhiệt, an thần. Dùng lá sen để bọc cao, chẳng phải càng làm tăng thêm giá trị và ý nghĩa cho sản phẩm của chúng ta sao?" Hắn nhìn họ, ánh mắt lấp lánh ý tưởng. "Chúng ta đang xây dựng không chỉ một sản phẩm, mà là một câu chuyện, một niềm tin về những gì tinh túy nhất từ thiên nhiên và bàn tay con người có thể tạo ra." Hắn biết, trong thế giới này, những câu chuyện như vậy đôi khi còn mạnh hơn cả vàng bạc. "Tri thức là vũ khí mạnh nhất," hắn tự nhủ, "và cách ta sử dụng nó để kết nối với lòng người, đó mới là nghệ thuật."
Sáng sớm hôm đó, căn nhà nhỏ của Lâm Dịch rộn ràng hơn bao giờ hết. Sự hồ hởi của Nhị Cẩu, sự điềm tĩnh có phần tò mò của Lý Hổ, và sự nhiệt tình của Vương Đại Trụ đã xua đi những lo lắng ban đầu của Lâm Dịch. Hắn biết, hành trình phía trước sẽ còn nhiều chông gai, nhưng ít nhất, họ đã có một khởi đầu với sự đồng lòng và một kế hoạch rõ ràng. Ấn tượng đầu tiên, dù chỉ là một chiếc lá sen khô và một đoạn dây mây, nhưng nó lại mang theo cả một chiến lược, một tầm nhìn về tương lai.
***
Khi ánh nắng chiều tà bắt đầu dát vàng lên những mái nhà tranh vách đất, không khí trong xưởng tạm của làng trở nên ấm áp và tấp nập. Xưởng vốn là một kho chứa cũ kỹ, giờ đã được dọn dẹp sạch sẽ, bày biện những chiếc bàn gỗ thô sơ. Mùi gỗ mục và đất ẩm giờ đây hòa quyện cùng mùi thảo dược thoang thoảng từ những hũ cao đã hoàn thành, tạo nên một hương vị đặc trưng, dễ chịu. Dưới sự hướng dẫn tỉ mỉ của Lâm Dịch, vài người phụ nữ khéo tay trong làng, cùng với Trần Nhị Cẩu và Lý Hổ, đang miệt mài với công việc đóng gói.
Lâm Dịch, vẫn với vẻ mặt trầm tư thường thấy, đi đi lại lại giữa các bàn, đôi khi dừng lại để uốn nắn một động tác, hoặc giải thích một điều gì đó. Hắn mặc một bộ y phục thô sơ, vá víu, nhưng phong thái lại toát lên sự cẩn trọng và chuyên nghiệp. "Phải làm thật cẩn thận," hắn nhắc nhở, giọng không quá to nhưng đủ để mọi người nghe rõ. "Mỗi hũ cao này đều là tâm huyết của chúng ta, nó sẽ đại diện cho danh tiếng của làng Sơn Cước. Nếu gói ghém không kỹ, để bụi bẩn bám vào hay bị hư hại, thì dù cao có tốt đến mấy cũng sẽ mất đi giá trị." Hắn chỉ vào một hũ cao đang được Trần Nhị Cẩu bọc dở. "Nhị Cẩu, lá sen phải được bọc sát vào thân hũ, đừng để hở nhiều quá. Và dây mây phải buộc thật chắc chắn, nhưng không được quá chặt làm biến dạng hũ cao."
Trần Nhị Cẩu, với đôi bàn tay lanh lẹ nhưng chưa thực sự khéo léo trong công việc đòi hỏi sự tỉ mỉ, gật đầu lia lịa. "Vâng, đại ca! Nhị Cẩu nhớ rồi." Hắn cố gắng làm theo hướng dẫn, đôi lúc cau mày vì sự vụng về của mình, nhưng vẫn tràn đầy nhiệt huyết. "Đại ca, câu 'Khí huyết lưu thông, thân thể khỏe mạnh' nghe rất thuận tai, dễ nhớ! Chắc chắn mọi người ở trấn sẽ thích!" Hắn lặp lại câu slogan mà Lâm Dịch đã chọn, giọng điệu vui vẻ. Hắn là người đơn giản, dễ bị thu hút bởi những điều trực quan và dễ hiểu.
Lý Hổ, với đôi bàn tay to lớn, thô ráp, vốn quen với việc cầm đao, vác nặng, giờ đây lại phải tập trung vào việc buộc dây mây. Hắn có vẻ lúng túng hơn cả Nhị Cẩu, nhưng lại rất kiên nhẫn. Thỉnh thoảng, hắn lại khịt mũi, hít hà mùi thảo dược thoang thoảng từ những hũ cao, dường như bị cuốn hút bởi nó. "Không ngờ cái đồ gói ghém này lại tốn công vậy," hắn lầm bầm, giọng trầm đục. "Nhưng nhìn cũng đẹp mắt đấy chứ." Hắn cầm một hũ cao đã được gói ghém hoàn chỉnh lên ngắm nghía, ánh mắt có chút ngạc nhiên. Vết sẹo nhỏ trên lông mày của hắn càng làm tăng thêm vẻ nghiêm nghị, nhưng giờ đây, trong ánh mắt đó lại có một tia tò mò khó tả. Hắn bắt đầu hiểu được ý nghĩa của sự tinh tế mà Lâm Dịch đã nói.
Những người phụ nữ trong làng, với kinh nghiệm may vá, thêu thùa, lại tỏ ra khéo léo hơn cả. Đôi bàn tay chai sạn của họ thoăn thoắt bọc lá sen, buộc dây mây, tạo ra những gói hàng đẹp mắt và đều đặn. Họ trò chuyện râm ran, tiếng cười khúc khích hòa lẫn với tiếng lạch cạch của những hũ cao khi được đặt vào giỏ. Bầu không khí trong xưởng đầy ắp sự cộng tác và hy vọng.
Lâm Dịch lúc này lại ngồi xuống một góc, trên đầu gối là một tấm ván gỗ phẳng. Hắn cầm một cây bút lông nhỏ, chấm vào lọ mực tàu đen nhánh, rồi chăm chú viết lên từng miếng giấy thủ công. Nét chữ của hắn không quá hoa mỹ, nhưng lại rất thanh thoát và rõ ràng: "Linh Dược Hoạt Lạc Cao." Bên dưới, hắn viết thêm dòng slogan: "Khí huyết lưu thông, thân thể khỏe mạnh." Từng nét chữ như chứa đựng tâm huyết và kỳ vọng của hắn. Hắn dán những miếng giấy nhỏ này lên từng gói cao đã hoàn thiện, đảm bảo chúng nằm ngay ngắn và dễ đọc. Hắn muốn mỗi gói cao khi đến tay người mua đều phải là một thông điệp rõ ràng, một lời cam kết.
Đúng lúc đó, một bóng dáng nhỏ nhắn, lanh lợi chạy vào xưởng. Đó là Lâm Tiểu Nguyệt, em gái Lâm Dịch, khuôn mặt bầu bĩnh đáng yêu nhưng hơi gầy gò, đôi mắt to tròn long lanh nhìn khắp nơi. "Ca ca, ca ca!" Cô bé reo lên, giọng nói trong trẻo như tiếng chim hót. Cô bé chạy đến bên Lâm Dịch, đôi mắt tò mò dán chặt vào những gói cao trên bàn. "Ca ca, cái này đẹp quá!" Tiểu Nguyệt cầm một hũ cao đã được gói ghém lên, đôi bàn tay bé xíu cẩn thận vuốt ve lớp lá sen. "Có phải để bán không, ca ca?"
Lâm Dịch mỉm cười hiền hậu, đưa tay xoa đầu em gái. Hắn nhìn vào đôi mắt ngây thơ của Tiểu Nguyệt, chợt cảm thấy một nỗi ấm áp len lỏi trong lòng. Đây chính là một trong những lý do lớn nhất để hắn cố gắng. "Đúng vậy, Tiểu Nguyệt. Chúng ta sẽ mang chúng ra thị trấn bán. Nếu bán được nhiều, chúng ta sẽ có tiền mua gạo, mua thịt, và mua cả những bộ quần áo mới cho em nữa." Hắn nói, giọng điệu chứa đựng sự hứa hẹn.
Lời nói của Lâm Dịch khiến Tiểu Nguyệt cười tươi rói, cô bé ôm chặt hũ cao vào lòng như một món đồ chơi quý giá. Sự hồn nhiên của Tiểu Nguyệt như một lời nhắc nhở cho Lâm Dịch về mục đích cuối cùng của mình: không phải là quyền lực hay danh vọng, mà là một cuộc sống bình yên, no đủ cho những người hắn yêu thương. Hắn cúi xuống, thì thầm vào tai cô bé. "Em thấy nó đẹp, tức là mọi người cũng sẽ thấy nó đẹp. Cái vỏ bên ngoài là thứ đầu tiên thu hút ánh mắt. Nhưng chất lượng bên trong mới là thứ khiến người ta tin tưởng và quay lại. Chúng ta phải luôn ghi nhớ điều đó."
Trong không khí ấm cúng của xưởng, dưới ánh nắng vàng dịu nhẹ cuối ngày, từng hũ 'Linh Dược Hoạt Lạc Cao' được gói ghém cẩn thận, mang theo không chỉ tinh túy của thảo dược mà còn là tâm huyết và hy vọng của cả một ngôi làng nhỏ bé. Những giỏ tre dần đầy ắp, xếp chồng lên nhau, sẵn sàng cho một chuyến đi mang tính bước ngoặt. Lâm Dịch nhìn chúng, trong lòng vừa tự hào, vừa mang nặng nỗi lo âu. Thị trường bên ngoài không phải là một nơi dễ dàng, và hắn biết, những thử thách thực sự vẫn còn ở phía trước.
***
Đêm đã về khuya, trăng sáng vằng vặc treo lơ lửng trên bầu trời đen thẫm, rải một lớp bạc mỏng lên khung cảnh làng quê yên tĩnh. Không khí se lạnh đặc trưng của vùng biên thùy len lỏi vào từng ngóc ngách, mang theo mùi sương đêm và đất ẩm. Tiếng côn trùng rả rích đâu đó trong bụi cây, tạo nên một bản giao hưởng tĩnh mịch của đêm tối.
Trước cổng căn nhà nhỏ của Lâm Dịch, một chiếc xe bò cũ kỹ của làng đã được chất đầy những giỏ tre. Mỗi giỏ đều chứa đầy những hũ 'Linh Dược Hoạt Lạc Cao', được gói ghém tỉ mỉ bằng lá sen và dây mây, dưới ánh trăng mờ ảo, chúng như những viên ngọc thô đang chờ được mài giũa. Lâm Dịch đứng đó, thân hình gầy gò của hắn như bị bao phủ bởi cái bóng đổ dài của chiếc xe bò. Hắn kiểm tra lại lần cuối cùng mọi thứ: từ số lượng hàng hóa được xếp gọn gàng, đến độ chắc chắn của những sợi dây buộc giỏ, đảm bảo không có bất kỳ hũ cao nào có thể rơi ra trong chuyến hành trình dài sắp tới. Từng chi tiết nhỏ đều được hắn xem xét kỹ lưỡng, như một chiến lược gia đang chuẩn bị cho một trận đánh quan trọng. Trong lòng hắn, sự hồi hộp, lo lắng hòa lẫn với quyết tâm kiên định. Hắn biết, chuyến đi này không chỉ là một giao dịch thương mại đơn thuần, mà còn là bước đi đầu tiên để khẳng định vị thế của thôn Sơn Cước, và để bảo vệ những người hắn yêu thương.
Lâm phụ và Lâm mẫu đứng ngay cạnh, ánh mắt họ không rời khỏi con trai. Khuôn mặt Lâm phụ, rám nắng và hằn rõ những vết chân chim của thời gian, đầy vẻ lo lắng nhưng cũng không giấu được sự tự hào. Lâm mẫu, dáng người nhỏ nhắn, đôi mắt đỏ hoe vì mất ngủ, đưa tay vuốt nhẹ tà áo con trai. "Con đi đường cẩn thận, Lâm Dịch," Lâm phụ cất tiếng, giọng trầm ấm nhưng chứa đựng sự nặng trĩu. "Mọi chuyện ở trấn phức tạp hơn ở làng nhiều. Người ở đó không ai hiền lành như dân làng mình đâu. Đừng tin người lạ quá dễ dàng, và cũng đừng quá tin vào những lời đường mật. Phải luôn giữ mình, con nhé." Lời dặn dò của ông chất chứa kinh nghiệm sống của cả một đời người, là lời cảnh báo về những hiểm nguy ẩn chứa nơi phố thị.
Lâm mẫu đưa cho hắn một túi vải nhỏ. "Đây là ít bánh khô và mấy miếng thịt nướng mẹ chuẩn bị. Ăn uống cho tử tế, đừng để bị lừa gạt. Có gì khó khăn thì cứ quay về, làng mình vẫn là nhà, mẹ và cha vẫn luôn ở đây chờ con." Giọng bà run run, nỗi lo lắng của một người mẹ hiện rõ trong từng lời nói. Bà lo cho đứa con trai gầy gò của mình, lo cho cái thế giới ngoài kia đầy rẫy bất trắc mà con bà sắp phải đối mặt.
Lâm Dịch quay lại, nhìn cha mẹ, trong lòng dâng lên một cảm xúc phức tạp. Hắn nắm lấy bàn tay chai sạn của cha, rồi nhẹ nhàng vỗ về vai mẹ. "Cha mẹ yên tâm, con sẽ lo liệu ổn thỏa. Con sẽ không để mình gặp nguy hiểm đâu. Chuyến này là cơ hội cho làng ta, con sẽ không làm mọi người thất vọng." Hắn hít một hơi thật sâu, ánh mắt kiên định nhìn về phía con đường mờ ảo dưới ánh trăng. "Con sẽ cẩn trọng, con sẽ dùng cái đầu của mình để vượt qua mọi khó khăn."
Lý Hổ và Trần Nhị Cẩu cũng đã có mặt, đứng sừng sững bên cạnh chiếc xe bò. Trần Nhị Cẩu, dù vẫn còn chút ngái ngủ, nhưng vẻ mặt lại tràn đầy nhiệt huyết. "Đại ca cứ yên tâm, có ta và Nhị Cẩu ở đây, không ai dám làm càn đâu. Bất cứ kẻ nào dám động vào hàng của làng, ta sẽ cho chúng biết tay!" Hắn vỗ ngực, giọng nói kiên quyết, đôi mắt lóe lên vẻ tinh nghịch nhưng cũng đầy trung thành. Hắn đã sẵn sàng cho bất kỳ cuộc đối đầu nào có thể xảy ra.
Lý Hổ, với vẻ mặt nghiêm nghị thường thấy, gật đầu mạnh mẽ. Tay hắn siết chặt thanh kiếm đeo bên hông, như thể đang hứa hẹn sự bảo vệ tuyệt đối. "Đúng vậy! Chúng ta nhất định sẽ thành công, mang tiền về cho làng!" Giọng hắn trầm đục, vang vọng trong màn đêm tĩnh mịch, như một lời thề. Hắn biết rằng, con đường ra thị trấn không hề yên bình, và những kẻ thèm khát lợi lộc thì luôn rình rập khắp nơi. Sự cẩn trọng của Lâm Dịch, cùng với sức mạnh của hắn, sẽ là tấm khiên bảo vệ cho chuyến đi này.
Lâm Dịch nhìn ba người đồng hành, những người đã đặt trọn niềm tin vào hắn. "Được rồi, mọi thứ đã sẵn sàng." Hắn quay lại nhìn con đường dẫn ra thế giới bên ngoài, một con đường mịt mờ trong bóng đêm, nhưng lại chứa đựng vô vàn cơ hội và cũng không ít hiểm nguy. "Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu," hắn tự nhắc nhở, nhưng giờ đây, khái niệm "sinh tồn" đã mở rộng hơn rất nhiều. Nó không chỉ là sống sót cá nhân, mà còn là sự sống còn của cả một cộng đồng, của một tương lai mà hắn đang cố gắng xây dựng.
Hắn nhớ đến những lời nhắc nhở nội tâm của mình về tình hình loạn lạc của Đại Hạ vào năm 1550, về sự mục ruỗng của quan trường, về những thế lực ngầm như Trần Thị Gia Tộc hay Hắc Sa Bang. Thành công sẽ đi kèm với sự chú ý, và sự chú ý đó có thể là con dao hai lưỡi. "Thế giới này không nợ ai một sự công bằng," hắn thầm nghĩ. Để tồn tại và phát triển trong một thế giới khắc nghiệt như vậy, họ phải luôn cẩn trọng, phải thông minh, và phải luôn sẵn sàng đối phó với mọi tình huống.
Một cơn gió lạnh thổi qua, làm những chiếc lá khô xào xạc dưới chân. Lâm Dịch hít một hơi thật sâu, cảm nhận cái lạnh buốt của đêm và mùi hương của đất mẹ. Hắn quay người, leo lên chiếc xe bò. Chuyến đi đến thị trấn, chuyến đi đầu tiên để đưa 'Linh Dược Hoạt Lạc Cao' ra ngoài, sẽ là phép thử đầu tiên cho kế hoạch vĩ đại của hắn. Và dù trong lòng còn ẩn chứa bao nhiêu lo lắng, ánh mắt hắn vẫn kiên định, tràn đầy quyết tâm. Bình minh sắp đến, và một chương mới trong cuộc đời của Lâm Dịch, cũng như của thôn Sơn Cước, sắp sửa bắt đầu.
Bản truyện chính thức do Long thiếu sáng tác, độc quyền trên truyen.free.