Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 173: Thương Lộ Khai Sơ: Định Giá và Chiến Lược

Ngọn đèn dầu vẫn leo lét, hắt những vệt sáng yếu ớt lên khuôn mặt trầm tư của Lâm Dịch. Ngoài kia, đêm vẫn tĩnh mịch, nhưng trong tâm trí hắn, một kế hoạch lớn lao hơn đang dần hình thành, một kế hoạch để không chỉ sinh tồn, mà còn vươn lên giữa loạn thế. Hắn gập tấm bản đồ thô sơ lại, cất vào tay áo, rồi chậm rãi ngẩng đầu nhìn bốn gương mặt đang đổ dồn ánh mắt vào mình. Không khí trong căn nhà gỗ nhỏ vẫn còn đọng lại mùi khói bếp, mùi đất ẩm và thoang thoảng dư vị thảo mộc từ mẻ cao vừa hoàn thành, một hỗn hợp hương vị vừa quen thuộc, vừa mang theo những hứa hẹn xa vời.

Vương Đại Trụ, người có vóc dáng vạm vỡ nhất trong số họ, vẫn còn hơi ngẩn ngơ sau những lời Lâm Dịch vừa nói. Vết sẹo nhỏ trên má hắn, vốn dĩ chỉ là một dấu ấn thời thơ ấu, giờ đây dường như đậm thêm một nét lo âu. Trần Nhị Cẩu, đôi mắt sáng và nhanh nhẹn, vẫn giữ vẻ háo hức, nhưng cũng đã pha chút suy tư. Lý Hổ, với thân hình to lớn và vết sẹo trên lông mày, trông có vẻ điềm tĩnh hơn, nhưng ánh mắt hắn cũng phản chiếu sự nghiêm trọng của tình hình. Họ đều tin tưởng Lâm Dịch, nhưng những lời cảnh báo về loạn lạc, về Trần Thị Gia Tộc và Hắc Sa Bang đã gieo vào lòng họ một nỗi bất an mơ hồ.

Lâm Dịch biết, sự tin tưởng là vô giá, nhưng nó cũng đi kèm với một gánh nặng trách nhiệm to lớn. Hắn không thể để niềm tin ấy trở thành sự mù quáng. Hắn phải dẫn dắt họ một cách khôn ngoan, từng bước một, qua những cạm bẫy của thế giới này. "Được rồi, mọi người," Lâm Dịch cất tiếng, giọng hắn trầm ổn, đủ để xua tan phần nào sự căng thẳng. Hắn đặt tay lên chiếc bàn gỗ thô ráp, nơi vài hũ 'Linh Dược Hoạt Lạc Cao' đã được đóng gói cẩn thận, nằm ngay ngắn trong ánh đèn leo lét. Những hũ cao nhỏ, màu nâu sẫm, tỏa ra một mùi hương dịu nhẹ của thảo mộc, tựa như một lời hứa hẹn về sự an lành, về một tương lai tốt đẹp hơn. Nhưng để lời hứa ấy thành hiện thực, họ còn phải vượt qua một chặng đường dài.

"Mẻ cao đầu tiên đã hoàn tất. Hiệu quả thì Vương Đại Trụ đã nếm trải, Hồ Gia Gia cũng đã xác nhận." Lâm Dịch nhìn sang Vương Đại Trụ, người ngay lập tức gật đầu lia lịa, trên mặt thoáng hiện vẻ tự hào. "Giờ là lúc chúng ta bàn cách đưa nó ra ngoài, tiếp cận những người thực sự cần đến nó."

Trần Nhị Cẩu không kìm được sự sốt sắng, hắn vội vàng nói: "Đại ca cứ nói, Nhị Cẩu nghe theo! Cần sai gì, Nhị Cẩu sẽ làm ngay!" Sự nhiệt tình của Nhị Cẩu như một làn gió mát thổi qua không khí căng thẳng, nhưng Lâm Dịch biết, nhiệt huyết không thôi là chưa đủ.

Lý Hổ, với kinh nghiệm từng trải của mình, trầm ngâm hơn. Hắn nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi bóng đêm vẫn bao trùm lấy thôn làng, như thể đang nhìn xuyên qua màn đêm để thấy những hiểm nguy đang rình rập. "Thị trấn gần đây có mấy hiệu thuốc lớn, nhưng nghe nói họ có quan hệ mật thiết với Trần Thị Gia Tộc. Chúng ta cần cẩn thận." Giọng Lý Hổ tuy trầm đục nhưng chứa đầy sự cảnh báo. Lâm Dịch gật đầu, thầm đánh giá cao sự tỉnh táo của Lý Hổ. Trần Thị Gia Tộc, cái tên đó như một cái bóng khổng lồ bao phủ lấy mọi ngóc ngách của vùng biên thùy này, và việc đối phó với chúng là điều không thể tránh khỏi.

Vương Đại Trụ, vẫn giữ vẻ chất phác, đặt ra câu hỏi thực tế nhất: "Vậy chúng ta sẽ bán thế nào? Giá cả ra sao? Mang ra chợ thôn bán thì sợ không đủ vốn, mà mang ra thị trấn thì lại... phức tạp quá." Hắn gãi đầu, ánh mắt đầy sự bối rối. Đối với một người nông dân quen với việc bán nông sản theo mùa, việc định giá một loại dược phẩm quý giá là một điều hoàn toàn xa lạ.

Lâm Dịch mở cuốn sổ tay nhỏ của mình, một vật dụng mà hắn đã quen dùng từ khi còn ở thế giới hiện đại. Trong ánh đèn dầu, những nét chữ trên trang giấy hiện ra rõ ràng, đó là những ghi chép cẩn thận về các loại thảo dược, quy trình sản xuất, và cả những phân tích thị trường sơ bộ mà hắn đã thu thập được từ Hồ Gia Gia và những cuộc trò chuyện với dân làng. Hắn biết, để thành công trong thế giới này, tri thức là vũ khí mạnh nhất. "Chúng ta không thể cứ thế mà mang ra chợ bán như mớ rau được," hắn nói, ngón tay lướt trên trang giấy. "Đây là 'Linh Dược Hoạt Lạc Cao', một sản phẩm có dược tính mạnh và hiệu quả rõ rệt. Nó không chỉ là một món hàng, mà còn là niềm hy vọng của thôn Sơn Cước chúng ta." Hắn dừng lại, ánh mắt quét qua từng người, như muốn truyền tải niềm tin vững chắc của mình vào sản phẩm này. "Chúng ta cần một chiến lược rõ ràng, một kế hoạch chi tiết, để không chỉ bán được hàng, mà còn tạo dựng được tiếng tăm và bảo vệ được lợi ích của mình."

Hắn bắt đầu trình bày kế hoạch, giọng nói đều đều nhưng đầy sức thuyết phục. Bên ngoài, tiếng gió đêm xào xạc qua mái tranh, thỉnh thoảng xen lẫn tiếng côn trùng rỉ rả, tạo nên một bản giao hưởng tĩnh mịch của vùng quê. Trong căn nhà nhỏ, bốn con người, với những suy nghĩ và lo lắng khác nhau, đang cùng nhau dệt nên một tương lai mà có lẽ, ngay cả Lâm Dịch cũng chưa thể hình dung trọn vẹn. Hắn biết, đây mới chỉ là bước khởi đầu, và con đường phía trước còn đầy rẫy chông gai. Nhưng hắn không thể lùi bước. Hắn phải sống sót, và phải bảo vệ những người đã tin tưởng hắn.

Đêm đã về khuya, không khí trở nên lạnh hơn, sương bắt đầu giăng mờ ngoài cửa sổ, bám vào những tán cây cổ thụ quanh làng. Ngọn đèn dầu trên bàn đã cháy vơi đi một nửa, ánh sáng yếu ớt hơn nhưng vẫn đủ để soi rõ những đường nét trên khuôn mặt đăm chiêu của Lâm Dịch. Hắn vẫn đang miệt mài với cuốn sổ của mình, giải thích cặn kẽ từng con số, từng khái niệm cho ba người đàn ông đang ngồi đối diện.

"Chúng ta cần phải hiểu rõ, giá trị của một món hàng không chỉ nằm ở nguyên liệu đầu vào," Lâm Dịch nói, ngón tay chỉ vào một hàng chữ viết tay trên trang giấy. "Nó còn bao gồm công sức thu hái, sơ chế, chế biến, và cả rủi ro trong quá trình vận chuyển. Hơn nữa, 'Linh Dược Hoạt Lạc Cao' của chúng ta có hiệu quả vượt trội so với các loại thuốc giảm đau thông thường mà thị trấn đang bán."

Hắn dừng lại một chút, nhìn vào Vương Đại Trụ, người đang chăm chú lắng nghe. "Vương Đại Trụ, ngươi đã dùng cao, ngươi thấy thế nào?"

Vương Đại Trụ gật đầu mạnh mẽ. "Thật sự rất hiệu nghiệm, đại ca! Vết đau nhức ở lưng ta do vác củi nặng, bôi vào một lát là thấy nhẹ hẳn. Cảm giác ấm nóng lan tỏa, rất dễ chịu." Hắn nói với vẻ mặt thành thật, không chút khoa trương.

"Đúng vậy," Lâm Dịch tiếp lời, "Hồ Gia Gia cũng đã xác nhận dược tính của nó. Các loại thuốc xương khớp ở thị trấn hiện nay, phần lớn chỉ có tác dụng xoa dịu tạm thời, hoặc dùng những loại dược liệu phổ thông, giá thành rẻ mạt. Còn chúng ta, chúng ta dùng những thảo dược quý hiếm từ Linh Dược Cốc, được sơ chế theo phương pháp đặc biệt, và kết hợp với kinh nghiệm của Hồ Gia Gia. Chất lượng là không thể bàn cãi."

Lâm Dịch bắt đầu giải thích các khái niệm về chi phí sản xuất. "Tính toán sơ bộ, mỗi hũ cao này, chúng ta tốn khoảng ba mươi văn tiền cho nguyên liệu và công sức lao động. Nếu chúng ta bán ở chợ thôn, có lẽ chỉ có thể bán được khoảng bốn mươi đến năm mươi văn là cùng, lời lãi không đáng kể. Hơn nữa, chợ thôn nhỏ bé, lượng người mua hạn chế."

"Nhưng ở thị trấn, tình hình sẽ khác," hắn nhấn mạnh. "Thị trấn có dân cư đông đúc hơn, có các thương nhân giàu có, và cả những người bệnh sẵn sàng chi trả để tìm kiếm sự chữa trị hiệu quả. Chúng ta cần định giá cao hơn một chút, nhưng phải tương xứng với hiệu quả của nó, để người mua cảm thấy xứng đáng với đồng tiền bỏ ra."

Trần Nhị Cẩu, vẫn chưa hoàn toàn hiểu hết về "thị trường" và "định giá", tỏ vẻ lo lắng: "Cao như vậy... liệu có ai mua không, đại ca? Lỡ như không ai mua thì sao?"

Lý Hổ lại có cái nhìn thực tế hơn. "Giá cao quá sẽ bị để ý. Người ta sẽ tò mò nguồn gốc, sẽ có kẻ muốn độc quyền. Nhưng nếu rẻ quá lại bị coi thường, họ sẽ nghĩ là hàng kém chất lượng, không xứng đáng." Lời nói của Lý Hổ chạm đúng vào một trong những nỗi lo lớn nhất của Lâm Dịch. Sự chú ý không mong muốn là điều hắn muốn tránh nhất lúc này.

Lâm Dịch gật đầu. "Lý Hổ nói rất đúng. Chúng ta cần một mức giá mà người giàu có thể chấp nhận, người có chút tiền cũng có thể cố gắng mua được, và quan trọng nhất, mức giá đó phải thể hiện đúng giá trị và hiệu quả của sản phẩm. Chúng ta không bán rẻ công sức và dược tính của nó, nhưng cũng không thể thách giá quá cao để rồi không ai dám mua."

Hắn lấy ra một cây bút than và bắt đầu vẽ một biểu đồ đơn giản trên cuốn sổ. "Đây là chi phí sản xuất. Đây là giá bán của các loại thuốc tương tự trên thị trường. Và đây là hiệu quả của 'Linh Dược Hoạt Lạc Cao' so với chúng." Hắn chỉ rõ từng phần, giải thích cách mà hiệu quả vượt trội có thể cho phép họ định giá cao hơn.

"Ta dự tính, ban đầu chúng ta có thể đặt giá khoảng một trăm văn tiền cho mỗi hũ cao nhỏ. Giá này sẽ giúp chúng ta có đủ lợi nhuận để duy trì sản xuất, trả công cho dân làng, và quan trọng hơn, nó đủ để khiến các hiệu thuốc khác phải suy nghĩ lại, nhưng không quá cao đến mức khiến chúng ta trở thành mục tiêu ngay lập tức." Lâm Dịch nhìn vào ba người, ánh mắt thăm dò.

Trần Nhị Cẩu tròn mắt: "Một trăm văn sao? Nhiều vậy!" Đối với hắn, một trăm văn là một số tiền không nhỏ.

Vương Đại Trụ lại hỏi một câu thực tế khác: "Vậy ai sẽ đi bán? Sẽ có ai đi cùng? Mang nhiều hàng như vậy ra thị trấn, lỡ bị cướp thì sao?" Hắn không khỏi nhớ đến những câu chuyện về đạo tặc hoành hành trên các con đường dẫn ra thị trấn, đặc biệt là trong bối cảnh loạn lạc gần đây.

Lâm Dịch thở dài, hắn đã dự liệu được những câu hỏi này. "Đây là lý do chúng ta cần một kế hoạch cụ thể. Không thể cứ đơn độc mang hàng ra bán được. Chúng ta cần sự bảo vệ, cần sự khôn ngoan." Hắn gõ nhẹ ngón tay lên cuốn sổ, như thể đang gõ vào một cánh cửa của tương lai đầy biến động.

Hắn biết, việc đưa sản phẩm ra thị trường không chỉ là một cuộc chiến kinh tế, mà còn là một cuộc chiến sinh tồn. Mỗi bước đi phải được tính toán kỹ lưỡng, mỗi quyết định đều có thể ảnh hưởng đến vận mệnh của cả thôn Sơn Cước. "Thế giới này không nợ ai một sự công bằng," hắn thầm nhắc nhở mình lần nữa. Để có được sự công bằng, hay ít nhất là một chỗ đứng an toàn, họ phải tự mình giành lấy.

Trong căn nhà nhỏ, những gương mặt chất phác của Lý Hổ, Trần Nhị Cẩu và Vương Đại Trụ vẫn còn đầy vẻ băn khoăn. Họ chưa từng nghĩ rằng việc bán một hũ cao dược lại phức tạp đến thế. Lâm Dịch thấy rõ điều đó. Hắn cần phải truyền cho họ không chỉ kế hoạch, mà cả niềm tin và sự kiên định. Ngọn lửa leo lét trong đèn dầu như phản chiếu ngọn lửa ý chí trong lòng hắn, đang bừng sáng giữa đêm tối của m��t thế giới cổ đại khắc nghiệt.

Trời đã ngả sang rạng sáng, không khí bên ngoài càng thêm se lạnh, sương giăng dày đặc hơn, phủ trắng những mái nhà tranh và cây cỏ. Tiếng gà gáy lác đác đã bắt đầu vọng lại từ xa, báo hiệu một ngày mới sắp sửa bắt đầu, nhưng trong căn nhà của Lâm Dịch, cuộc họp chiến lược vẫn chưa kết thúc. Mùi khói gỗ và trà thảo mộc đã quyện vào nhau, tạo thành một hương vị đặc trưng của những đêm dài trăn trở. Lâm Dịch, dù đã mệt mỏi sau nhiều giờ tính toán và giải thích, vẫn giữ được vẻ tỉnh táo đáng kinh ngạc. Đôi mắt sâu thẳm của hắn vẫn sắc bén, lướt qua từng gương mặt, đảm bảo mọi người đều nắm rõ kế hoạch.

"Được rồi," Lâm Dịch nói, giọng hắn vang lên dứt khoát, xóa tan sự mệt mỏi còn đọng lại trong không khí. Hắn gập cuốn sổ lại, đặt nó sang một bên, như thể đã gói gọn tất cả những con số và phân tích vào đó. "Sau khi bàn bạc kỹ lưỡng, ta đã có quyết định cho chuyến đi đầu tiên này."

Trần Nhị Cẩu, Lý Hổ và Vương Đại Trụ đều ngồi thẳng dậy, ánh mắt dán chặt vào Lâm Dịch. Đây là thời điểm quan trọng nhất, thời điểm họ nhận nhiệm vụ của mình.

"Chuyến này, ta và Nhị Cẩu sẽ đi trước." Lâm Dịch bắt đầu phân công. "Nhị Cẩu lanh lẹ, ăn nói khéo léo, sẽ giúp ta giao tiếp với các thương nhân và tìm hiểu thị trường." Trần Nhị Cẩu nghe vậy, gương mặt hắn lập tức rạng rỡ, cái gật đầu đầy vẻ tự tin và háo hức. "Đại ca yên tâm, Nhị Cẩu sẽ học hỏi thật nhanh! Sẽ không làm đại ca thất vọng!"

Lâm Dịch khẽ mỉm cười, ánh mắt chuyển sang Lý Hổ. "Lý Hổ, ngươi có sức mạnh và kinh nghiệm giang hồ, sẽ đi cùng chúng ta để đảm bảo an toàn. Đường ra thị trấn không phải lúc nào cũng yên bình, và chúng ta không muốn trở thành mục tiêu của bất kỳ kẻ xấu nào." Hắn biết, mối đe dọa từ đạo tặc, hay tệ hơn là từ Hắc Sa Bang, là hoàn toàn có thật. Lý Hổ gật đầu mạnh mẽ, nắm chặt tay thành quyền, một hành động quen thuộc mỗi khi hắn thể hiện sự quyết tâm. "Cứ giao cho ta. Ai dám gây sự, ta sẽ cho chúng biết tay!" Giọng hắn trầm đục, đầy uy lực, khiến không khí trong phòng như nặng hơn. Đây chính là điều Lâm Dịch cần, một sự răn đe ngầm đối với những kẻ có ý đồ xấu.

Cuối cùng, Lâm Dịch nhìn sang Vương Đại Trụ. "Vương Đại Trụ, ngươi có sức khỏe, lại là người đáng tin cậy. Ngươi sẽ ở lại làng để phụ trách sản xuất cao tiếp theo và bảo vệ gia đình ta, đặc biệt là cha mẹ và Tiểu Nguyệt." Vương Đại Trụ nghe vậy, gương mặt hắn tuy có chút tiếc nuối vì không được cùng đi, nhưng vẫn gật đầu nghiêm túc. "Đại ca cứ yên tâm, ta sẽ bảo vệ mọi người, và sẽ đốc thúc dân làng làm cao thật tốt!" Hắn hiểu được tầm quan trọng của nhiệm vụ này. Việc duy trì nguồn cung ổn định và bảo vệ những người thân yêu là nền tảng cho mọi kế hoạch.

Lâm Dịch thở ra một hơi nhẹ nhõm. Kế hoạch đã được vạch ra, nhiệm vụ đã được phân công. Nhưng hắn vẫn còn một điều quan trọng cần nhắc nhở. "Hãy nhớ, thị trấn này chỉ là bước khởi đầu." Hắn nhìn ba người, ánh mắt kiên định. "Mục tiêu của chúng ta còn xa hơn nhiều. Một khi 'Linh Dược Hoạt Lạc Cao' có tiếng tăm, sẽ có nhiều kẻ dòm ngó hơn. Trần Thị Gia Tộc chắc chắn sẽ không ngồi yên. Và cả những tin đồn về Hắc Sa Bang cũng không phải là vô căn cứ."

"Chúng ta phải luôn cẩn trọng, không ai biết được những ánh mắt nào đang dõi theo chúng ta." Lời của Lâm Dịch vang lên trong không gian tĩnh mịch của rạng sáng, như một lời cảnh báo, một lời tiên tri. Hắn nhớ đến những gì mình đã đọc về lịch sử Đại Hạ, về sự mục ruỗng của quan trường, về những thế lực ngầm thao túng mọi thứ. Mọi thành công đều đi kèm với rủi ro, và trong một thế giới loạn lạc như Đại Hạ vào năm 1550 này, rủi ro ấy có thể phải trả giá bằng cả mạng sống.

Lâm Dịch đứng dậy, hít một hơi thật sâu. "Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu. Chúng ta không chỉ bán cao, chúng ta đang xây dựng một tương lai cho thôn Sơn Cước. Và để bảo vệ tương lai đó, chúng ta phải thận trọng, phải thông minh, và phải luôn sẵn sàng đối phó với mọi tình huống."

Ba người đàn ông còn lại cũng đứng dậy theo. Sự mệt mỏi trên gương mặt họ đã được thay thế bằng một vẻ quyết tâm mới. Họ nhìn Lâm Dịch, người thanh niên gầy gò nhưng ẩn chứa một ý chí thép, một trí tuệ vượt xa những gì họ từng biết. Trong khoảnh khắc đó, họ không chỉ nhìn thấy một người dẫn dắt, mà còn là một ngọn hải đăng giữa biển lớn loạn lạc.

Ngoài trời, những tia nắng đầu tiên bắt đầu len lỏi qua làn sương mỏng, nhuộm hồng phía chân trời. Một ngày mới đã đến, mang theo những hy vọng mới, nhưng cũng đi kèm với những thử thách mới. Chuyến đi đến thị trấn, chuyến đi đầu tiên để đưa 'Linh Dược Hoạt Lạc Cao' ra ngoài, sẽ là phép thử đầu tiên cho kế hoạch vĩ đại của Lâm Dịch. Hắn biết, cuộc chiến trên thương trường không hề kém phần khốc liệt so với bất kỳ trận chiến nào khác, và họ đã sẵn sàng để đối mặt với nó.

Truyện nguyên tác của Long thiếu, được công bố độc quyền tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free