Lạc thế chi nhân - Chương 172: Mẻ Cao Đầu Tiên: Dấu Hiệu Tiềm Năng
Màn đêm buông xuống thôn Sơn Cước, mang theo cái lạnh se sắt của vùng biên. Trong xưởng tạm, ánh lửa từ lò sấy hắt ra những vệt sáng vàng cam lên vách gỗ, nhảy múa trên gương mặt lấm tấm mồ hôi của những người đang miệt mài làm việc. Mùi khói gỗ hòa quyện với hương thảo dược dịu nhẹ, tạo nên một không khí vừa ấm cúng vừa căng thẳng. Tiếng gà gáy đã tắt hẳn, thay vào đó là tiếng dế kêu rả rích từ xa vọng lại, cùng tiếng lách tách của lửa và tiếng khuấy trộn nhẹ nhàng.
Lâm Dịch đứng bên chiếc nồi lớn bằng đất nung, ánh mắt không rời mặt cao dược đang sôi nhẹ. Hắn đã đứng đây suốt mấy canh giờ, giám sát từng li từng tí một. Đây không chỉ là một mẻ cao thông thường; đây là mẻ cao đầu tiên, là hiện thân của bao công sức, trí tuệ và hy vọng của cả thôn Sơn Cước. "Tri thức là vũ khí mạnh nhất," hắn thầm nhủ, và giờ đây, tri thức ấy đang được biến thành hiện thực ngay trước mắt hắn, trong cái nồi đất thô sơ này.
Trần Nhị Cẩu, với gương mặt ngây ngô nhưng đôi mắt sáng quắc, đang cẩn thận khuấy trộn nồi cao bằng một chiếc muỗng gỗ dài. Hắn làm theo từng lời chỉ dẫn của Lâm Dịch, chậm rãi và đều tay, như thể đang thực hiện một nghi lễ thiêng liêng. "Đại ca, liệu chừng này đã được chưa ạ? Hay còn cần khuấy thêm nữa?" Hắn hỏi, giọng điệu xen lẫn chút tò mò và lo lắng. Tay hắn vẫn không ngừng nghỉ, chiếc muỗng gỗ tạo nên những vòng xoáy nhẹ nhàng trên bề mặt cao dược, khiến nó sánh mịn và óng ả dưới ánh lửa.
Lâm Dịch khẽ nhíu mày, đưa ngón tay trỏ nhẹ nhàng chạm vào một chút cao bám trên thành nồi, cảm nhận độ dính và độ đặc. Hắn kiểm tra màu sắc, ngửi mùi hương đang bay lên. "Nhị Cẩu, chậm lại một chút, khuấy đều tay. Đừng vội. Chúng ta cần sự kiên nhẫn lúc này." Hắn đáp, giọng trầm ổn nhưng không kém phần nghiêm túc. "Màu sắc này, hương vị này, đều cần đạt đến mức chuẩn xác nhất. Một chút sai lệch cũng có thể ảnh hưởng đến dược tính." Hắn biết, công đoạn này đòi hỏi sự tỉ mỉ đến từng khắc, bởi lẽ họ không có những thiết bị đo lường chính xác như ở thế giới cũ. Tất cả đều dựa vào kinh nghiệm, vào cảm quan và sự tập trung cao độ.
Bên cạnh lò sấy, Lý Hổ đang giữ lửa ổn định. Thân hình vạm vỡ của hắn đổ bóng xuống nền đất, tạo nên một hình ảnh vững chãi. Hắn không nói nhiều, chỉ gật đầu với Lâm Dịch, đôi mắt tập trung vào ngọn lửa đang bùng cháy dưới đáy lò. Hắn thêm củi một cách đều đặn, đảm bảo nhiệt độ không quá lớn cũng không quá nhỏ, đúng như Lâm Dịch đã hướng dẫn. Vết sẹo nhỏ trên lông mày hắn ánh lên dưới ánh lửa, khiến vẻ mặt vốn đã có phần hung dữ của hắn càng thêm kiên nghị. Hắn hiểu tầm quan trọng của việc giữ lửa, và hắn làm phần việc của mình một cách hoàn hảo, không một chút sai sót. Đối với Lý Hổ, đây không chỉ là công việc, mà là một phần trách nhiệm hắn gánh vác cho tương lai của thôn làng.
Đại Nương Lý và Lâm mẫu, với đôi tay chai sạn vì lao động, đang cẩn thận chuẩn bị các hũ sứ nhỏ. Bà Lâm mẫu vuốt ve từng chiếc hũ, kiểm tra xem có vết nứt hay sứt mẻ nào không, sau đó dùng vải sạch lau đi lau lại đến khi chúng sáng bóng. Đại Nương Lý thì kiểm tra độ kín của nắp hũ, đảm bảo sau khi cao được múc vào sẽ không bị không khí lọt vào làm giảm chất lượng. Khuôn mặt phúc hậu của Đại Nương Lý tràn đầy sự tập trung, tháo vát. Bà Lâm mẫu, dù đôi lúc vẫn còn chút lo lắng, nhưng nhìn thấy sự chuyên tâm của con trai và mọi người, sự an tâm dần hiện rõ trên gương mặt hằn rõ dấu vết thời gian. Hai người phụ nữ, bằng sự khéo léo và kinh nghiệm của mình, đang đóng góp vào công đoạn cuối cùng, quan trọng không kém gì việc nấu cao.
"Mùi này... thơm quá, Dịch nhi." Lâm mẫu khẽ thốt lên, hít hà mùi hương thảo dược đang lan tỏa. "Khác hẳn với những loại cao mà ta từng ngửi."
Lâm Dịch mỉm cười nhẹ. "Đó là sự kết hợp của nhiều loại dược liệu quý, thưa mẫu thân. Và quan trọng hơn là quy trình tinh chế cẩn thận. Tất cả đều là bí quyết mà con đã học được." Hắn quay lại kiểm tra nồi cao một lần nữa. Cao dược đã sánh lại, màu nâu sẫm óng ả, toát lên một vẻ đẹp huyền bí. "Được rồi," hắn nói, giọng pha chút nhẹ nhõm. "Nhị Cẩu, Hổ ca, có thể dừng lại được rồi. Múc cao ra hũ đi."
Trần Nhị Cẩu thở phào nhẹ nhõm, nhưng động tác vẫn không kém phần cẩn trọng. Hắn dùng muỗng gỗ múc từng muỗng cao nóng hổi, đổ vào các hũ sứ đã được Lâm mẫu và Đại Nương Lý chuẩn bị sẵn. Hơi nóng bốc lên, làm mờ đi đôi mắt hắn, nhưng hắn vẫn giữ vững tay. Lý Hổ nhanh chóng điều chỉnh lửa nhỏ lại, sau đó cũng xích lại gần, phụ giúp Nhị Cẩu. Hắn dùng khăn bọc lấy hũ sứ nóng, giữ cho Nhị Cẩu múc dễ dàng hơn.
Từng hũ sứ nhỏ dần được lấp đầy bởi thứ cao dược sánh mịn. Chúng được xếp ngay ngắn trên một chiếc bàn gỗ, tỏa ra mùi hương dịu nhẹ mà nồng nàn. Ánh lửa lò hắt lên, khiến những hũ cao trông càng thêm quý giá. Lâm Dịch nhìn thành quả trước mắt, một cảm giác hài lòng dâng lên trong lòng. Đây không chỉ là một sản phẩm, mà là một bước ngoặt. Hắn biết, con đường phía trước còn dài và đầy chông gai, nhưng ít nhất, họ đã vượt qua được thử thách đầu tiên. Sự gắn kết và tin tưởng của dân làng vào hắn, vào thứ sản phẩm này, sẽ là nền tảng vững chắc cho những gì sắp tới. "Sản phẩm tốt là điều kiện cần, nhưng chưa phải là đủ," hắn tự nhủ. "Chúng ta còn phải chứng minh hiệu quả của nó."
Tiếng gió đêm thổi nhẹ qua khe cửa, mang theo cái lạnh buốt xương. Nhưng trong căn xưởng tạm bợ này, một ngọn lửa hy vọng đang bùng cháy, được thắp lên từ những đôi bàn tay lao động cần cù và trí tuệ của một người đàn ông đến từ thế giới khác. Lâm Dịch biết, Nữ tướng quân và lời cảnh báo về tình hình biên giới không yên ổn vẫn còn đó, nhưng đêm nay, ít nhất, họ đã tạo ra được một thứ có thể giúp họ vững vàng hơn khi đối mặt với phong ba bão táp.
***
Trong căn nhà gỗ của Lâm Dịch, ánh đèn dầu leo lét soi sáng không gian ấm cúng. Ngoài trời, tiếng gió rít qua mái tranh nghe rõ mồn một, nhưng bên trong, một bầu không khí của sự chờ đợi và hy vọng đang bao trùm. Mùi khói gỗ từ lò sưởi nhỏ tỏa ra, hòa lẫn với một mùi thảo dược dịu nhẹ, ngọt ngào từ hũ cao mới được đặt trên bàn. Lâm Dịch ngồi đối diện với Hồ Gia Gia, vẻ mặt trầm tĩnh nhưng ánh mắt không giấu được sự lo lắng. Lâm phụ và Lâm mẫu ngồi ở góc phòng, tay nắm chặt, thỉnh thoảng liếc nhìn đứa con trai và những vị khách. Trần Nhị Cẩu và Lý Hổ đứng ngay sau Lâm Dịch, nét mặt căng thẳng, chờ đợi phán quyết cuối cùng. Vương Đại Trụ, với thân hình vạm vỡ, đang xoa bóp vai mình một cách uể oải.
"Hôm nay vác gỗ cả ngày, vai ta như muốn rụng ra vậy. Đau nhức đến phát điên." Vương Đại Trụ cằn nhằn, nhưng giọng điệu không hề khó chịu, chỉ là một lời than vãn quen thuộc của người lao động. Khuôn mặt chất phác của hắn hiện rõ sự mệt mỏi, vết sẹo nhỏ trên má căng ra khi hắn nhăn nhó.
Lâm Dịch khẽ gật đầu, sau đó hướng về phía Hồ Gia Gia. "Hồ Gia Gia, xin người xem qua mẻ cao đầu tiên này. Cháu đã cố gắng hết sức theo những gì đã học từ 'Thần Nông Bách Thảo Phổ' và những lời chỉ dẫn quý báu của người." Hắn cẩn thận mở một hũ 'Linh Dược Hoạt Lạc Cao' nhỏ. Mùi hương thảo dược nồng nàn nhưng không hề hắc, mà lại dịu nhẹ và dễ chịu, lập tức lan tỏa khắp căn phòng, xua đi mùi ẩm mốc của gỗ và đất.
Hồ Gia Gia, với râu tóc bạc phơ, dáng người nhỏ bé nhưng đôi mắt lại sáng quắc như sao đêm, khẽ gật đầu. Ông đưa tay đón lấy hũ cao từ Lâm Dịch, ngửi thật kỹ, sau đó dùng đầu ngón tay chấm một chút, nếm thử. Ông nhắm mắt lại, trầm ngâm. Mọi ánh mắt trong phòng đều đổ dồn vào ông, nín thở chờ đợi. Tiếng gió ngoài cửa dường như cũng ngừng thổi, chỉ còn lại tiếng lửa reo khe khẽ trong lò sưởi.
Sau một lúc lâu, Hồ Gia Gia chậm rãi mở mắt, khẽ thở ra một hơi dài. "Ừm... dược liệu thuần khiết, hòa quyện tốt. Hương vị cũng rất chuẩn xác, không hề có tạp chất." Ông gật gù, nhưng nét mặt vẫn chưa hoàn toàn biểu lộ sự hài lòng. "Nhưng hiệu quả thế nào, cần thử mới biết. Y lý không thể chỉ dựa vào mắt nhìn tai nghe, Dịch nhi à."
Lời của Hồ Gia Gia khiến không khí trong phòng càng thêm căng thẳng. Trần Nhị Cẩu và Lý Hổ liếc nhìn nhau, nét mặt có chút thất vọng. Lâm phụ và Lâm mẫu lại càng lo lắng hơn, đôi tay lại nắm chặt hơn nữa. Chỉ có Lâm Dịch là vẫn giữ được sự bình tĩnh. Hắn đã lường trước được điều này.
"Để ta thử trước!" Vương Đại Trụ đột nhiên lên tiếng, giọng nói vang dội phá vỡ sự im lặng. Hắn đứng dậy, vai uốn éo. "Vai ta hôm nay đau nhức quá. Nếu cao này thật sự có tác dụng, thì thử trên người ta là rõ nhất!" Hắn nói xong, quay sang nhìn Lâm Dịch với ánh mắt đầy tin tưởng.
Lâm Dịch nhìn Vương Đại Trụ, trong lòng dâng lên một sự cảm kích. Vương Đại Trụ không chỉ là một người bạn, một đồng minh, mà còn là người luôn sẵn lòng tin tưởng và ủng hộ hắn. "Được, Đại Trụ huynh." Lâm Dịch gật đầu, đưa hũ cao cho Vương Đại Trụ. "Nhưng huynh đừng bôi nhiều quá, chỉ một chút thôi."
Vương Đại Trụ gật đầu, cẩn thận lấy một lượng cao nhỏ bằng hạt đậu, xoa lên vùng vai đang đau nhức của mình. Cao dược có màu nâu sẫm, sánh mịn, khi tiếp xúc với da có cảm giác mát lạnh rồi dần dần ấm lên. Mọi người lại một lần nữa nín thở quan sát. Lâm Dịch cũng nhìn chằm chằm vào vai của Vương Đại Trụ, nội tâm hắn như lửa đốt. Hắn đã tính toán rất kỹ, nhưng dược tính là một thứ khó lường, và cơ địa mỗi người cũng khác nhau. Đây là thời khắc quyết định.
Vương Đại Trụ nhắm mắt lại, vẻ mặt căng thẳng. Sau vài khắc, hắn khẽ cựa mình, rồi lại cựa mình mạnh hơn. Đôi mắt hắn từ từ mở ra, nét mặt từ căng thẳng chuyển sang kinh ngạc, rồi ngạc nhiên tột độ. Hắn xoay vai, vặn mình, động tác ngày càng dứt khoát, dường như quên mất cơn đau ban đầu. "Này! Kỳ lạ thật!" Hắn thốt lên, giọng nói đầy vẻ không thể tin được. "Cơn đau... cơn đau dường như đã biến mất! Ta cảm thấy như vai mình được xoa dịu, không còn nặng trĩu nữa!" Hắn lại vươn vai thêm mấy lần, vẻ mặt ngày càng rạng rỡ. "Thật sự là không còn đau nữa! Thần kỳ! Thần kỳ quá!"
Lời của Vương Đại Trụ như một làn gió mát thổi qua căn phòng, xua đi mọi căng thẳng. Trần Nhị Cẩu và Lý Hổ mừng rỡ ra mặt, suýt chút nữa thì reo hò. Lâm phụ và Lâm mẫu cũng lộ rõ vẻ vui mừng, ánh mắt nhìn Lâm Dịch tràn đầy sự tự hào.
Hồ Gia Gia, vẫn giữ vẻ bình tĩnh, tiến lại gần Vương Đại Trụ. Ông đặt ngón tay lên mạch của Vương Đại Trụ, nhắm mắt lại. Sau đó, ông nhẹ nhàng xoa nắn vùng vai vừa được bôi cao. Ông gật gù, rồi nở một nụ cười hiếm hoi. "Mạch của ngươi đã ổn định hơn nhiều. Khí huyết lưu thông, các gân cơ cũng được thư giãn. Quả nhiên là có hiệu quả rất tốt." Ông quay sang nhìn Lâm Dịch, ánh mắt đầy vẻ tán thưởng. "Dịch nhi, cao này của cháu, quả thật là một loại linh dược hiếm có. Lão phu hành nghề y mấy chục năm, chưa từng thấy loại cao nào có tác dụng nhanh chóng và rõ rệt đến vậy."
Lời xác nhận của Hồ Gia Gia như một sự đóng dấu cho thành công của mẻ cao đầu tiên. Một niềm vui sướng không thể diễn tả bằng lời lan tỏa khắp căn phòng. Lâm Dịch thở phào nhẹ nhõm, một nụ cười cũng nở trên môi hắn. Đây không chỉ là thành công của riêng hắn, mà là của cả thôn. Sự xác nhận này không chỉ củng cố niềm tin của dân làng vào sản phẩm, mà còn là một lời khẳng định cho giá trị của tri thức hiện đại trong thế giới cổ đại này. Hắn biết, Vương Đại Trụ không chỉ là người đầu tiên trải nghiệm hiệu quả của cao, mà còn là một minh chứng sống, một lời quảng cáo đáng tin cậy nhất cho "Linh Dược Hoạt Lạc Cao" trong tương lai.
***
Đêm đã về khuya, ánh đèn dầu trong nhà Lâm Dịch chỉ còn leo lét. Ngoài trời, tiếng côn trùng đã thưa thớt dần, nhường chỗ cho sự tĩnh lặng sâu thẳm của màn đêm. Sau lời xác nhận đầy tán thưởng của Hồ Gia Gia về hiệu quả phi thường của 'Linh Dược Hoạt Lạc Cao', một niềm vui nho nhỏ, ấm áp lan tỏa khắp căn phòng. Lâm phụ và Lâm mẫu giờ đây đã hoàn toàn an tâm, nét mặt rạng rỡ hẳn lên. Bà Lâm mẫu thậm chí còn khẽ lau đi giọt nước mắt hạnh phúc. Trần Nhị Cẩu và Lý Hổ, sau khi chứng kiến tận mắt hiệu quả của cao dược, giờ đây ánh mắt họ tràn đầy sự hưng phấn và tin tưởng tuyệt đối. Vương Đại Trụ thì không ngừng cử động vai, miệng cười tươi roi rói, lâu lâu lại thốt lên "Thật kỳ diệu!"
Hồ Gia Gia, với nụ cười hiền hậu, đặt hũ cao đã thử nghiệm xuống bàn. "Hiệu quả thật sự rất tốt, Dịch nhi. Lão phu chưa từng thấy loại cao nào có tác dụng nhanh đến vậy. Dược liệu được kết hợp một cách tinh tế, phát huy tối đa công dụng của từng loại. Ngươi đã làm rất tốt." Giọng ông bình thản, nhưng sự tán thưởng trong đó là điều không thể nghi ngờ. Ông biết, thứ cao này không chỉ đơn thuần là một loại thuốc xoa bóp thông thường. Nó ẩn chứa một dược tính đặc biệt, một sự hòa quyện mà ngay cả những y sư lão luyện nhất cũng khó lòng đạt được. Điều này báo hiệu rằng sản phẩm sẽ rất được săn đón, không chỉ bởi dân thường mà có thể cả giới tu hành hay quan chức, những người có điều kiện tìm kiếm những dược phẩm quý hiếm.
Trần Nhị Cẩu không giấu nổi sự phấn khích, hắn vội vàng hỏi: "Vậy là chúng ta thành công rồi sao, Đại ca? Giờ thì chúng ta có thể mang cao đi bán rồi chứ?" Đôi mắt hắn sáng lên, như thể đã nhìn thấy một tương lai tươi sáng, nơi những hũ cao chất đầy tiền bạc.
Lâm Dịch, dù cũng cảm thấy hài lòng, nhưng nhanh chóng quay lại với những tính toán chiến lược đã ăn sâu vào trong máu. Hắn không thể để cảm xúc nhất thời che mờ lý trí. Hắn nhìn những gương mặt đầy hy vọng xung quanh, nhận ra trách nhiệm nặng nề đang đặt trên vai mình. "Mới chỉ là bước đầu, Nhị Cẩu." Lâm Dịch nói, giọng điệu vẫn trầm ổn, không hề có chút khoa trương. "Sản phẩm tốt là một chuyện, bán được nó lại là chuyện khác. Chúng ta cần một kế hoạch rõ ràng để mang nó ra ngoài làng, tiếp cận được những người cần đến nó nhất."
Hắn dừng lại một chút, ánh mắt lướt qua từng người, như muốn khắc ghi sự tin tưởng và kỳ vọng của họ. "Thế giới này không nợ ai một sự công bằng," hắn thầm nhắc nhở bản thân, "và thành công không tự nhiên mà có."
"Hơn nữa," Lâm Dịch tiếp tục, giọng nói nhỏ hơn một chút, nhưng đủ để mọi người nghe rõ. "Sản phẩm này có dược tính mạnh như vậy, nếu không cẩn thận, rất dễ thu hút sự chú ý không mong muốn. Trong tình hình loạn lạc của Đại Hạ vương triều hiện tại, đặc biệt là vào năm 1550 này, mọi thứ đều tiềm ẩn hiểm nguy. Một sản phẩm tốt có thể là cứu cánh, nhưng cũng có thể là con dao hai lưỡi nếu bị kẻ xấu để mắt."
Lời nói của Lâm Dịch khiến không khí trong phòng chùng xuống. Nụ cười trên môi Vương Đại Trụ tắt dần, thay vào đó là vẻ mặt nghiêm trọng. Trần Nhị Cẩu và Lý Hổ cũng im lặng, sự hưng phấn ban đầu bị thay thế bằng một chút lo lắng. Lâm phụ và Lâm mẫu nhìn con trai với ánh mắt vừa tự hào vừa xót xa. Họ biết, con trai họ đang gánh vác một trọng trách lớn.
Lâm Dịch đặt hũ cao xuống bàn, sau đó trải ra một tấm bản đồ thô sơ. Đó là tấm bản đồ vùng biên giới mà hắn đã tự tay vẽ, với những con đường mòn, những làng mạc lân cận và cả thị trấn gần nhất được đánh dấu bằng những nét mực đơn giản. Hắn chỉ vào một điểm trên bản đồ. "Thị trấn là mục tiêu đầu tiên của chúng ta. Nhưng để vào được thị trấn, tiếp cận các thương nhân, chúng ta cần chuẩn bị kỹ lưỡng. Không thể cứ thế mà mang hàng ra chợ bán được."
"Trước hết, chúng ta cần tìm hiểu thị trường. Ai sẽ là người mua sản phẩm này? Họ sẽ trả giá bao nhiêu? Và làm thế nào để chúng ta đảm bảo chất lượng, cũng như nguồn cung ổn định?" Lâm Dịch bắt đầu phác thảo những ý tưởng đầu tiên về việc tiếp cận thị trấn, những câu hỏi mà hắn đã trăn trở từ lâu. Hắn biết, việc mang sản phẩm ra thị trấn đồng nghĩa với việc anh sẽ sớm tiếp xúc với thế giới bên ngoài, với các thương nhân như Bạch Vân Nhi, và có thể cả quan lại địa phương. Đây sẽ là bước đầu tiên để xây dựng mạng lưới kinh doanh, nhưng cũng là lúc anh phải đối mặt với những cạm bẫy của thương trường và quyền lực.
"Chưa kể," hắn lại tiếp lời, ngón tay gõ nhẹ lên tấm bản đồ, "chúng ta còn phải đối phó với Trần Thị Gia Tộc. Họ sẽ không để yên cho chúng ta dễ dàng gây dựng sự nghiệp. Và những tin đồn về 'Hắc Sa Bang' cũng không phải là vô căn cứ." Lâm Dịch đưa mắt nhìn về phía cửa sổ, nơi màn đêm đen kịt bao phủ. Trong bóng tối đó, hắn hình dung ra những ánh mắt tham lam, những âm mưu xảo quyệt đang rình rập. Nỗi lo về việc sản phẩm tốt sẽ thu hút sự chú ý không mong muốn từ các thế lực cường hào hoặc giang hồ trong bối cảnh loạn lạc của Đại Hạ vương triều là hoàn toàn có cơ sở.
"Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu," hắn nói, giọng điệu kiên quyết hơn. "Chúng ta không chỉ bán cao, chúng ta đang xây dựng một tương lai cho thôn Sơn Cước. Và để bảo vệ tương lai đó, chúng ta phải thận trọng, phải thông minh, và phải luôn sẵn sàng đối phó với mọi tình huống."
Lâm Dịch gập tấm bản đồ lại, cất vào trong tay áo. Hắn nhìn những người xung quanh, ánh mắt kiên định. "Đêm nay, chúng ta hãy nghỉ ngơi. Ngày mai, chúng ta sẽ bắt đầu một cuộc chiến mới. Cuộc chiến trên thương trường."
Mọi người gật đầu, trong lòng dẫu còn chút lo lắng, nhưng niềm tin vào Lâm Dịch và thứ cao dược thần kỳ kia vẫn không hề suy suyển. Họ biết, con đường phía trước còn nhiều thử thách, nhưng với Lâm Dịch dẫn dắt, họ sẽ không đơn độc. Ngọn đèn dầu vẫn leo lét, hắt những vệt sáng yếu ớt lên khuôn mặt trầm tư của Lâm Dịch. Ngoài kia, đêm vẫn tĩnh mịch, nhưng trong tâm trí hắn, một kế hoạch lớn lao hơn đang dần hình thành, một kế hoạch để không chỉ sinh tồn, mà còn vươn lên giữa loạn thế.
Tác phẩm thuộc quyền sáng tác của Long thiếu, được phát hành riêng tại truyen.free.