Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 171: Bàn Tay Thôn Nữ: Nền Tảng Dược Liệu

Tiếng vó ngựa và bước chân đội quân tuần tra đã khuất hẳn sau rặng cây, nhưng không khí căng thẳng vẫn còn vương vấn trong Linh Dược Cốc như một lớp sương mù lạnh lẽo. Lâm Dịch vẫn đứng đó, ánh mắt dõi theo hướng những bóng người cuối cùng biến mất, cho đến khi chỉ còn lại tiếng chim hót xa xăm và tiếng suối chảy róc rách quen thuộc. Trong khoảnh khắc đó, hắn cảm nhận được một gánh nặng vô hình đè lên vai, nặng hơn cả những gánh tre chất đầy thảo dược mà dân làng vẫn thường vác. Cuộc gặp gỡ bất ngờ với Nữ tướng quân không chỉ xác nhận những linh cảm bấy lâu nay của hắn về một cuộc chiến tranh sắp bùng nổ, mà còn khắc sâu vào tâm trí hắn sự cấp bách của tình hình. Biên giới bất an, loạn lạc cận kề, và hắn, một kẻ xuyên không không hề có bàn tay vàng, không có thiên phú tu luyện, lại đang đứng giữa một thôn làng nhỏ bé, yếu ớt, không hề có khả năng tự vệ.

Hắn quay lại nhìn những khuôn mặt dân làng vẫn còn trắng bệch vì sợ hãi. Đại Nương Lý tay run rẩy ôm chặt giỏ thảo dược, đôi mắt đục mờ lộ rõ vẻ hoang mang. A Phúc và A Tứ thì nép sát vào nhau, đôi mắt to tròn vẫn còn ngơ ngác. Trần Nhị Cẩu và Lý Hổ, những người vốn dĩ dũng cảm hơn, cũng không giấu được vẻ lo lắng trên gương mặt. Họ nhìn hắn, chờ đợi một lời trấn an, một hướng đi. Lâm Dịch biết, hắn không thể để họ chìm trong sợ hãi quá lâu. Hắn phải là trụ cột, là người dẫn dắt. "Thế giới này không nợ ai một sự công bằng," hắn thầm nhắc nhở bản thân. Sự an toàn không tự nhiên mà có, mà phải do chính hắn tạo ra, từng bước một.

Hắn hít một hơi thật sâu, nén lại mọi lo toan trong lòng, cố gắng nở một nụ cười trấn an. "Được rồi, mọi người đừng quá lo lắng. Tướng quân đã đi rồi. Chúng ta tiếp tục công việc của mình thôi." Giọng hắn vẫn trầm ổn, cố gắng mang đến sự tin tưởng tuyệt đối. "Tình hình biên giới tuy căng thẳng, nhưng chúng ta ở đây, trong Linh Dược Cốc này, vẫn an toàn. Điều quan trọng nhất bây giờ là chúng ta phải hoàn thành tốt công việc, tạo ra sản phẩm tốt nhất." Hắn liếc nhìn những giỏ thảo dược đã được thu hái cẩn thận. Đó là hy vọng, là nền tảng cho kế hoạch sinh tồn của hắn và cả thôn Sơn Cước.

Trần Nhị Cẩu là người đầu tiên lấy lại tinh thần. Hắn gật đầu lia lịa, "Đại ca nói đúng! Chúng ta làm việc thôi! Phải làm thật tốt để Đại ca có tiền mua thịt về cho cả làng!" Lời nói ngây thơ của Nhị Cẩu đã phần nào phá tan bầu không khí nặng nề.

Lý Hổ cũng khẽ gật đầu, ánh mắt kiên định hơn. Hắn không nói gì, nhưng Lâm Dịch biết, sự trung thành và quyết tâm của Lý Hổ là không thể nghi ngờ.

Đại Nương Lý thở dài một hơi, khuôn mặt phúc hậu dần lấy lại vẻ bình tĩnh. "Dịch nhi nói chí phải. Lo lắng cũng chẳng giải quyết được gì. Chúng ta cứ làm tròn bổn phận của mình." Nàng bắt đầu nhắc nhở A Phúc và A Tứ tiếp tục công việc.

Lâm Dịch cảm thấy nhẹ nhõm hơn một chút. Ít nhất, tinh thần của dân làng vẫn vững vàng. Hắn biết, một nền kinh tế tự chủ, một cộng đồng đoàn kết, và khả năng tự vệ sẽ là những yếu tố then chốt để họ sống sót qua cơn bão loạn lạc sắp tới. Và "Linh Dược Hoạt Lạc Cao" chính là bước khởi đầu cho tất cả những điều đó. Hắn không thể chờ đợi được nữa. Hắn phải bắt tay vào xây dựng nền tảng vững chắc cho thôn Sơn Cước, trước khi bóng tối của chiến tranh bao trùm hoàn toàn.

***

Sáng sớm hôm sau, một màn sương mỏng giăng mắc khắp thôn Sơn Cước, biến những ngôi nhà gỗ đơn sơ, mái tranh cũ kỹ thành một bức tranh thủy mặc huyền ảo. Tiếng gà gáy vang vọng từ xa, tiếng chó sủa lanh lảnh, xen lẫn tiếng trẻ con í ới gọi nhau, tạo nên một bản giao hưởng quen thuộc của cuộc sống nơi thôn dã. Mùi khói bếp từ những căn nhà mới nhóm lửa, cùng với mùi đất ẩm và hơi sương sớm, quyện vào nhau, đánh thức các giác quan. Lâm Dịch đứng giữa khoảng sân rộng nhất trong làng, nơi thường ngày là chỗ tụ họp của dân làng mỗi khi có chuyện quan trọng. Hôm nay, khoảng sân đó được dọn dẹp sạch sẽ, vài chiếc bàn gỗ thô sơ được kê gọn gàng, bên trên bày đủ loại giỏ tre, dao nhỏ, vải thưa, và những bó thảo dược mẫu mà hắn đã cất công thu hái từ hôm qua.

Gió sớm mơn man qua khuôn mặt hắn, mang theo chút se lạnh nhưng cũng đầy trong lành. Ánh mắt Lâm Dịch lướt qua những gương mặt đang tập trung trước mặt mình. Không chỉ có Trần Nhị Cẩu, Lý Hổ, Vương Đại Trụ, mà còn có Đại Nương Lý, A Phúc, A Tứ, cùng vài ba người phụ nữ trung niên khác trong thôn, những người hắn tin tưởng và đã ngỏ lời nhờ giúp đỡ. Họ là những người có kinh nghiệm thu hái thảo dược truyền thống, nhưng hôm nay, họ sẽ học một phương pháp hoàn toàn mới, một phương pháp mà Lâm Dịch tin rằng sẽ nâng cao chất lượng sản phẩm lên một tầm cao mới.

"Hôm qua, mọi người đã thấy tình hình biên giới căng thẳng thế nào rồi," Lâm Dịch mở lời, giọng điệu trầm lắng nhưng không kém phần kiên định. Hắn biết, phải nhắc nhở họ về thực tế khắc nghiệt, để họ hiểu được tầm quan trọng của công việc mình đang làm. "Để thôn Sơn Cước chúng ta có thể đứng vững trong những ngày tháng khó khăn sắp tới, chúng ta cần phải có một nền tảng vững chắc. Và Linh Dược Hoạt Lạc Cao chính là hy vọng của chúng ta." Hắn dừng lại một chút, để lời nói thấm vào từng người. "Chất lượng là yếu tố sống còn. Sản phẩm của chúng ta không chỉ giúp người bệnh, mà còn là kế sinh nhai của cả thôn. Vì vậy, từ nay, việc thu hái và sơ chế thảo dược sẽ phải tuân thủ một quy trình mới."

Hắn nhấc lên một cành thảo dược đã khô, rồi một cành khác còn tươi nguyên. "Trước giờ, chúng ta thường hái tất cả những gì nhìn thấy, phơi khô rồi dùng. Nhưng mỗi cây thảo dược đều có sinh mệnh, có cách thu hái riêng để giữ được dược tính tốt nhất. Thu hái đúng cách không chỉ giữ được dược tính mà còn giúp chúng sinh trưởng trở lại, đảm bảo nguồn cung lâu dài." Hắn bắt đầu thị phạm, từ cách dùng dao nhỏ cắt một cành non mà không làm tổn thương thân cây mẹ, đến cách tỉ mỉ loại bỏ lá úa, sâu bệnh.

Đại Nương Lý, với đôi tay chai sạn vì bao năm làm ruộng và thu hái, khẽ lắc đầu, đôi mắt lộ vẻ ngạc nhiên. "Trước giờ chúng tôi chỉ biết hái về rồi phơi khô, không ngờ lại lắm công phu đến vậy." Nàng đưa tay sờ vào phiến lá mà Lâm Dịch vừa cắt, cảm nhận sự mịn màng của nó. "Làm vậy có mất nhiều thời gian hơn không, Dịch nhi?"

Lâm Dịch gật đầu. "Có thể sẽ mất thời gian hơn ban đầu, Đại Nương. Nhưng bù lại, dược liệu sẽ tinh khiết hơn, dược tính được bảo toàn tốt hơn, và sản phẩm cuối cùng sẽ có chất lượng vượt trội. Điều đó sẽ giúp chúng ta có được giá tốt hơn, và quan trọng hơn, là tạo dựng được danh tiếng. Một khi sản phẩm có danh tiếng, chúng ta sẽ có chỗ đứng, không ai có thể xem thường thôn Sơn Cước chúng ta nữa." Hắn dùng một cành cây nhỏ, vẽ lên nền đất một hình ảnh minh họa đơn giản về cấu trúc của rễ, thân, lá và hoa, giải thích phần nào về sự khác biệt trong dược tính của từng bộ phận. Đối với những người dân làng chỉ quen với lối sống dựa vào kinh nghiệm truyền miệng, cách giải thích khoa học của Lâm Dịch quả thật rất mới mẻ và đôi khi hơi khó hiểu.

Trần Nhị Cẩu đứng bên cạnh, chăm chú lắng nghe từng lời Lâm Dịch nói, đôi mắt sáng lên vẻ nhiệt tình. "Đại ca cứ yên tâm, Nhị Cẩu sẽ học thật nhanh! Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy!" Hắn nắm chặt tay, thể hiện quyết tâm.

Vương Đại Trụ, người đàn ông vạm vỡ với khuôn mặt chất phác, đang kiểm tra những chiếc giỏ tre mới đan và vài con dao nhỏ mà hắn đã mài sắc. Hắn gật đầu tán thành. "Dịch đệ nói có lý. Ta cũng thấy, làm việc gì cũng phải có tâm, có đầu óc thì mới hiệu quả. Những dụng cụ này ta đã chuẩn bị kỹ lưỡng theo lời đệ dặn, đảm bảo sắc bén và dễ dùng." Hắn đưa một con dao nhỏ cho Lâm Dịch kiểm tra, lưỡi dao sáng bóng, không một vết gỉ.

Lâm Dịch nhận lấy con dao, khẽ thử độ sắc. "Tốt lắm, Đại Trụ huynh. Nhờ có huynh, công việc của chúng ta mới suôn sẻ thế này." Hắn quay sang nhóm dân làng. "Mỗi loại thảo dược sẽ có cách thu hái và sơ chế khác nhau. Chúng ta sẽ bắt đầu với những loại cơ bản nhất, sau đó sẽ dần dần nâng cao. Điều quan trọng nhất là sự cẩn thận và tỉ mỉ trong từng công đoạn."

Hắn bắt đầu hướng dẫn họ cách phân loại thảo dược ngay từ khi hái, dùng các giỏ tre khác nhau cho từng loại. "Tuyệt đối không được trộn lẫn. Mỗi loại thảo dược có dược tính và thời gian sơ chế khác nhau. Nếu trộn lẫn, chúng ta sẽ làm hỏng cả mẻ thuốc." Hắn cũng giải thích về tầm quan trọng của vệ sinh, yêu cầu họ phải rửa tay sạch sẽ trước khi chạm vào thảo dược, và không để thảo dược tiếp xúc trực tiếp với đất bẩn. Những điều này, đối với những người dân làng vốn quen với sự thô sơ, đôi khi còn có vẻ hơi cực đoan.

Một người phụ nữ trẻ tên là A Hoa khẽ hỏi, "Dịch công tử, nếu chỉ dùng lá non, vậy những lá già thì sao? Bỏ đi có phí quá không?"

Lâm Dịch mỉm cười. "Không bỏ đi, A Hoa. Lá già vẫn có thể dùng, nhưng dược tính không bằng lá non. Chúng ta sẽ phân loại chúng ra, dùng cho những mục đích khác hoặc bán với giá thấp hơn. Điều quan trọng là chúng ta phải biết rõ cái nào là tinh túy nhất, cái nào là thứ cấp." Hắn nhấn mạnh sự khác biệt giữa chất lượng và số lượng.

Lý Hổ, người thường ngày ít nói, cũng chăm chú lắng nghe. Hắn biết nhiệm vụ của mình không chỉ là bảo vệ, mà còn phải hiểu được công việc của mọi người. Hắn quan sát cách Lâm Dịch chỉ dẫn, ghi nhớ từng chi tiết. Hắn thấy được sự nghiêm túc và trách nhiệm trong từng ánh mắt, cử chỉ của Lâm Dịch. Sự tin tưởng của hắn vào Lâm Dịch ngày càng sâu sắc.

Trong lòng Lâm Dịch, một cảm giác vừa tự hào, vừa lo lắng dâng lên. Hắn tự hào vì đã có thể dẫn dắt những con người chất phác này đi theo một con đường mới, một con đường có thể mang lại cuộc sống tốt đẹp hơn cho họ. Nhưng hắn cũng lo lắng, vì con đường này không hề bằng phẳng. Sự thiếu hiểu biết, những thói quen cũ, và quan trọng nhất là những biến cố từ bên ngoài, đều có thể đe dọa đến công sức của hắn. Hắn nhìn những bàn tay thoăn thoắt của Đại Nương Lý khi bà bắt đầu thử cắt tỉa thảo dược theo cách hắn vừa hướng dẫn, rồi đến A Phúc, A Tứ, những người trẻ tuổi đầy nhiệt huyết. Hắn biết, sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, và hắn phải làm tất cả những gì có thể để bảo vệ những con người này, bảo vệ hy vọng của họ. Tri thức là vũ khí mạnh nhất, và hắn sẽ dùng nó để chống lại sự tàn khốc của thế giới này.

***

Khi mặt trời lên cao, những tia nắng vàng óng ả bắt đầu len lỏi qua tán lá rừng, rọi xuống Linh Dược Cốc, làm bừng sáng những thảm thực vật xanh tươi. Không khí trong cốc vẫn trong lành và mát mẻ, mang theo mùi đất ẩm, mùi thảo dược đa dạng và thoang tho���ng hương hoa dại ngọt ngào. Tiếng suối chảy róc rách, tiếng chim hót líu lo và tiếng côn trùng vo ve tạo nên một bản giao hưởng tự nhiên, xua đi phần nào sự căng thẳng từ cuộc gặp gỡ hôm qua.

Lâm Dịch dẫn nhóm dân làng đi sâu vào Linh Dược Cốc. Hắn đi trước, đôi mắt sắc bén không ngừng quan sát, tìm kiếm. Hắn không chỉ tìm kiếm thảo dược, mà còn tìm kiếm những dấu hiệu bất thường, dù chỉ là nhỏ nhất. Lý Hổ đi ngay phía sau hắn, thân hình vạm vỡ, ánh mắt cảnh giác quét ngang dọc, đề phòng mọi mối nguy hiểm có thể rình rập. Phía sau Lý Hổ là Trần Nhị Cẩu, Vương Đại Trụ, Đại Nương Lý, A Phúc, A Tứ và những người khác, mỗi người đều mang theo một chiếc giỏ tre trống rỗng và một con dao nhỏ.

"Loại này, chúng ta gọi là 'Thanh Phong Thảo'," Lâm Dịch chỉ vào một loại cây thân mảnh, lá xanh biếc, mọc rải rác dưới bóng cây cổ thụ. "Nó có tác dụng thư giãn gân cốt, giảm đau nhức. Nhưng nó rất dễ bị nhầm lẫn với 'Hắc Hồ Thảo' có độc tính nhẹ. Cách phân biệt là ở phiến lá và mùi hương." Hắn cúi xuống, cẩn thận ngắt một lá Thanh Phong Thảo, đưa lên mũi ngửi, rồi truyền cho mọi người. "Mùi thơm nhẹ nhàng, hơi the mát. Còn Hắc Hồ Thảo thì có mùi hăng hơn, và lá có một lớp lông tơ mịn."

A Phúc, với đôi mắt tò mò và sự háo hức của tuổi trẻ, nhanh chóng làm theo. Hắn ngắt một lá, ngửi thử, rồi so sánh với những cây xung quanh. "Đúng là khác thật, Dịch ca! Cây này có mùi thơm lạ quá, có phải là 'Cầm Đinh Hương' mà ca ca nhắc đến không?" Hắn chỉ vào một bụi cây nhỏ khác, với những bông hoa màu tím li ti.

Lâm Dịch mỉm cười gật đầu. "Đúng vậy, A Phúc. Đó chính là Cầm Đinh Hương. Loài này thì chỉ lấy phần hoa và nụ, tuyệt đối không được lấy lá hay thân. Và phải hái vào lúc trời khô ráo, khi sương đã tan hết, để giữ được hương thơm và dược tính tốt nhất." Hắn tỉ mỉ thị phạm cách dùng ngón tay ngắt nhẹ từng bông hoa, từng nụ nhỏ, đặt chúng vào một chiếc giỏ riêng biệt.

Đại Nương Lý theo dõi Lâm Dịch làm việc, đôi mắt đục mờ nay lại sáng lên vẻ ngưỡng mộ. "Dịch nhi quả nhiên hiểu biết rộng. Những điều này ngay cả những lang y trong trấn cũng chưa chắc đã biết hết." Bà tự mình thử hái Cầm Đinh Hương, đôi tay thô kệch nay lại trở nên khéo léo và cẩn trọng lạ thường.

Hồ Gia Gia, người cố vấn già am hiểu thảo dược của thôn, hôm nay cũng đi cùng nhóm. Dáng người nhỏ bé của ông khuất sau những bụi cây, nhưng đôi mắt ông vẫn tinh tường quan sát mọi cử động. Ông khẽ gật đầu, râu tóc bạc phơ rung nhẹ. "Đúng là có thần y dẫn dắt, những kiến thức này quý hơn vàng. Ta sống cả đời trong Linh Dược Cốc này, cũng chỉ biết một vài thứ truyền miệng. Nghe Dịch nhi nói, mới thấy mình còn kém cỏi quá." Lời nhận xét của Hồ Gia Gia có sức nặng, khiến những người khác càng thêm tin tưởng vào Lâm Dịch.

Lâm Dịch quay sang Hồ Gia Gia, khẽ cúi đầu. "Hồ Gia Gia quá khen. Cháu chỉ là may mắn được đọc qua vài cuốn sách cổ. Những kinh nghiệm của Gia Gia mới là vô giá, là nền tảng cho tất cả." Hắn biết, phải tôn trọng kiến thức truyền thống, kết hợp nó với tri thức hiện đại mới có thể đạt được hiệu quả cao nhất.

Cả nhóm tiếp tục tiến sâu hơn vào cốc. Lâm Dịch liên tục chỉ dẫn, từ cách nhận biết "Long Phụng Đằng" với những chiếc lá hình trái tim và quả mọng màu đỏ, đến cách hái "Thổ Phục Linh" mà không làm tổn hại đến rễ cây. "Loại này phải cắt ở gốc, loại kia chỉ lấy lá non. Tuyệt đối không được nhổ cả rễ nếu không cần thiết, trừ khi chúng ta cần rễ. Chúng ta phải bảo vệ nguồn tài nguyên của cốc. Nếu chúng ta khai thác cạn kiệt, sau này sẽ không còn gì để dùng nữa." Hắn nhấn mạnh nguyên tắc bảo vệ môi trường, một khái niệm mà có lẽ những người dân làng cổ đại này chưa từng được nghe.

Vương Đại Trụ, dù không phải là người tinh tế với thảo dược, nhưng hắn vẫn làm theo chỉ dẫn của Lâm Dịch một cách cẩn thận. Hắn dùng sức mạnh của mình để dọn dẹp những cành cây khô, mở đường cho mọi người, đồng thời cũng tập trung lắng nghe những lời giải thích của Lâm Dịch. Hắn biết, mọi điều Lâm Dịch nói đều có lý do của nó.

Lý Hổ không ngừng quan sát xung quanh, đôi mắt sắc bén như chim ưng. Hắn cũng cố gắng ghi nhớ hình dạng, mùi vị của từng loại thảo dược mà Lâm Dịch chỉ dẫn. Hắn hiểu rằng, một khi hắn nắm rõ những điều này, hắn sẽ có thể tự mình tìm kiếm và bảo vệ nguồn tài nguyên của thôn. Thỉnh thoảng, hắn cũng thử hái vài cọng thảo dược, cảm nhận kết cấu của chúng trong lòng bàn tay.

Trong đầu Lâm Dịch, một kế hoạch lớn hơn đang dần hình thành. Linh Dược Cốc này là một kho báu vô giá, nhưng nó cũng tiềm ẩn nhiều nguy hiểm. Hắn phải tìm cách bảo vệ nó, không chỉ khỏi sự khai thác quá mức của chính dân làng, mà còn khỏi ánh mắt thèm muốn của những kẻ bên ngoài. Việc huấn luyện dân làng cách thu hái có phương pháp không chỉ giúp nâng cao chất lượng sản phẩm, mà còn là bước đầu tiên trong việc tạo ra một ý thức bảo vệ tài nguyên. Hắn thầm nghĩ, nếu một ngày nào đó, thôn Sơn Cước có thể tự chủ hoàn toàn về dược liệu, đó sẽ là một lợi thế cực kỳ lớn.

Tiếng suối chảy róc rách, tiếng chim hót véo von, và mùi hương thảo dược dịu nhẹ quyện vào nhau, tạo nên một không gian làm việc hiệu quả và đầy cảm hứng. Những giỏ tre dần được lấp đầy bởi các loại thảo dược được phân loại rõ ràng, tươi xanh và tinh khiết. Ánh mắt Lâm Dịch lướt qua từng gương mặt, thấy được sự chuyên tâm và nhiệt huyết của họ. Hắn biết, hắn đã gieo được những hạt giống đầu tiên cho một tương lai tốt đẹp hơn, dù rằng con đường phía trước vẫn còn đầy chông gai và thử thách. Hắn vẫn nhớ lời cảnh báo của Nữ tướng quân, và hắn biết, những ngày tháng bình yên như thế này sẽ không còn kéo dài bao lâu nữa. Do đó, hắn phải tận dụng từng khoảnh khắc, xây dựng từng viên gạch cho bức tường thành vững chắc của thôn Sơn Cước.

***

Hoàng hôn buông xuống, những tia nắng cuối cùng còn sót lại trên đỉnh núi dần tắt lịm, nhường chỗ cho bóng tối chầm chậm bao trùm thôn Sơn Cước. Không khí bắt đầu se lạnh, mang theo hơi ẩm của đêm. Mùi khói bếp đã dịu đi, thay vào đó là mùi thảo dược tươi mới, thanh khiết, tỏa ra từ khoảng sân nơi nhóm dân làng đang hăng say làm việc. Sau một ngày dài thu hái trong Linh Dược Cốc, họ trở về làng với những giỏ tre đầy ắp, nhưng không hề tỏ ra mệt mỏi, mà ngược lại, ánh mắt họ vẫn sáng ngời sự nhiệt huyết và quyết tâm.

Lâm Dịch đứng giữa sân, dưới ánh sáng lờ mờ của vài ngọn đèn dầu, tiếp tục hướng dẫn nhóm dân làng về quy trình sơ chế thảo dược. Hắn không chỉ nói, mà còn tự mình thị phạm từng bước, từ việc rửa sạch thảo dược, thái lát, đến cách sắp xếp chúng lên các giá phơi và đưa vào lò sấy thô sơ.

"Sơ chế không kỹ, công sức thu hái coi như đổ sông đổ biển," Lâm Dịch nói, giọng hắn trầm ấm nhưng đầy dứt khoát. Hắn nhặt một nhánh thảo dược đã được rửa sạch, giũ nhẹ cho ráo nước, rồi dùng dao thái thành từng lát mỏng đều tăm tắp. "Hãy nhớ, chất lượng là trên hết. Một lát thảo dược không đều, một mảnh lá còn bám bẩn, đều có thể ảnh hưởng đến dược tính của cả mẻ thuốc."

Đại Nương Lý gật gù, đôi mắt chăm chú theo dõi từng động tác của Lâm Dịch. "Dịch nhi nói đúng, làm gì cũng phải có tâm thì mới tốt được. Trước giờ chúng tôi cứ nghĩ phơi khô là xong, không ngờ lại còn nhiều công đoạn như vậy." Bà bắt đầu thực hành theo, đôi bàn tay vốn thô ráp vì lao động nay lại trở nên khéo léo lạ thường khi thái từng lát thảo dược.

Vương Đại Trụ, với thân hình vạm vỡ, đang cẩn thận khuân vác những giá phơi bằng tre được đan chắc chắn. Hắn đặt chúng gần lò sấy, một cấu trúc đơn giản được làm từ đất sét và đá, với hệ thống thông gió thô sơ do chính hắn và thợ rèn Vương cải tiến. "Cái giá phơi này ta làm theo lời chú Dịch, thông gió tốt, lại tránh được côn trùng. Lò sấy cũng đã được nhóm lửa nhỏ, nhiệt độ ổn định rồi." Hắn lau mồ hôi trên trán, khuôn mặt lộ rõ vẻ tự hào.

Lâm Dịch kiểm tra lò sấy, cảm nhận hơi ấm tỏa ra. "Tốt lắm, Đại Trụ huynh. Nhờ có huynh mà mọi việc suôn sẻ hơn rất nhiều." Hắn biết, Vương Đại Trụ không chỉ là một người bạn đáng tin cậy mà còn là một mắt xích quan trọng trong kế hoạch của hắn. Khả năng tìm kiếm và chế tạo vật tư của Vương Đại Trụ là vô cùng cần thiết.

Trần Nhị Cẩu ngồi ở một góc, với một tấm ván gỗ và một cây bút lông, cẩn thận ghi chép lại từng bước mà Lâm Dịch hướng dẫn. Hắn không chỉ ghi chép lời nói, mà còn cố gắng phác họa lại các dụng cụ và động tác. "Đại ca, vậy nhiệt độ của lò sấy này phải giữ ở mức nào là tốt nhất ạ? Và thời gian sấy cho từng loại thảo dược có khác nhau không?" Hắn hỏi, đôi mắt sáng lên vẻ ham học hỏi.

Lâm Dịch mỉm cười. "Đúng vậy, Nhị Cẩu. Mỗi loại thảo dược sẽ có nhiệt độ và thời gian sấy riêng để giữ được dược tính tốt nhất. Ví dụ, Cầm Đinh Hương cần sấy ở nhiệt độ thấp hơn và thời gian ngắn hơn để không làm mất đi hương thơm. Còn Thanh Phong Thảo thì có thể chịu nhiệt cao hơn một chút. Ta sẽ hướng dẫn chi tiết từng loại." Hắn giải thích tỉ mỉ, kiên nhẫn, đảm bảo rằng mọi người đều hiểu rõ. Hắn biết, sự kiên trì và tỉ mỉ không chỉ là yêu cầu công việc, mà còn là một phẩm chất cần thiết để sinh tồn trong thế giới này.

A Phúc và A Tứ, hai thiếu niên trẻ tuổi, cũng đang hăng say làm việc. Họ thái thảo dược, đôi khi còn lóng ngóng làm rơi vài lát, nhưng rồi lại nhanh chóng nhặt lên, cẩn thận làm lại. Tiếng cười đùa khe khẽ vang lên khi A Phúc lỡ tay thái một lát thảo dược quá dày. Lâm Dịch không trách mắng, chỉ nhẹ nhàng chỉnh sửa, giải thích lý do vì sao lát thảo dược cần phải mỏng và đều. Hắn nhấn mạnh tầm quan trọng của việc học hỏi từ sai lầm.

Lý Hổ, sau khi giúp Vương Đại Trụ di chuyển các giá phơi, cũng bắt đầu học cách phân loại và sắp xếp thảo dược lên giá. Hắn không nói nhiều, nhưng đôi mắt hắn lộ rõ sự tập trung. Hắn hiểu rằng, mọi công việc đều quan trọng, và hắn phải làm tốt phần của mình.

Trong lòng Lâm Dịch, một cảm giác ấm áp dâng lên. Hắn nhìn những con người đang miệt mài làm việc dưới ánh đèn dầu, nhìn những bàn tay thoăn thoắt, những khuôn mặt lấm tấm mồ hôi nhưng tràn đầy hy vọng. Hắn biết, hắn đang xây dựng một cái gì đó lớn lao hơn chỉ là một sản phẩm. Hắn đang xây dựng một cộng đồng, một nền tảng vững chắc cho sự sống còn của thôn Sơn Cước. Tuy nhiên, đằng sau sự ấm áp đó, vẫn là một áp lực vô hình. Tình hình loạn lạc đang ngày càng hiển hiện rõ ràng hơn, và hắn cảm thấy trách nhiệm nặng nề trên vai. Hắn phải nhanh chóng củng cố nền tảng kinh tế này, phải biến 'Linh Dược Hoạt Lạc Cao' thành một sản phẩm chủ lực, có thể nuôi sống cả thôn và trang bị cho họ khả năng tự vệ.

"Thế giới này không nợ ai một sự công bằng," hắn thầm nhắc nhở bản thân một lần nữa. Sự công bằng, sự an toàn, phải do chính hắn và những người này cùng nhau tạo ra. Sự thành công trong việc xây dựng đội ngũ sản xuất chất lượng cao cho 'Linh Dược Hoạt Lạc Cao' báo hiệu khả năng sản xuất quy mô lớn hơn trong tương lai. Sự gắn kết và tin tưởng của dân làng vào hắn sẽ là nền tảng vững chắc cho các cuộc đối đầu sắp tới với Trần Thị Gia Tộc và các thế lực khác. Lâm Dịch nhìn ra màn đêm tĩnh mịch, nhưng trong tâm trí hắn, hình ảnh Nữ tướng quân và lời cảnh báo của nàng vẫn còn văng vẳng. Hắn biết, đây mới chỉ là khởi đầu. Những thử thách lớn hơn đang chờ đợi phía trước, nhưng ít nhất, hắn đã có một đội ngũ, một hy vọng.

Truyện nguyên tác Long thiếu, hiện chỉ phát hành duy nhất tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free