Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 170: Cao Hoạt Lạc: Định Hướng Sản Phẩm và Bóng Dáng Loạn Ly

Ánh nắng ban mai rải những tia vàng dịu nhẹ lên mái tranh của thôn Sơn Cước, xua đi màn sương đêm còn vương vấn. Không khí trong lành mang theo mùi khói bếp vương vấn từ những bữa ăn sớm, tiếng gà gáy eo óc xen lẫn tiếng trẻ con nô đùa phía xa, tạo nên một bức tranh bình yên đến lạ. Thế nhưng, trong một góc khuất của làng, nơi có một nhà kho cũ kỹ được Lâm Dịch cải tạo thành xưởng sản xuất thô sơ, bầu không khí lại căng thẳng và nghiêm túc hơn nhiều.

Lâm Dịch, với vóc dáng gầy gò nhưng ánh mắt kiên nghị, đứng trước ba người đàn ông quen thuộc: Trần Nhị Cẩu, Lý Hổ và Vương Đại Trụ. Hắn dùng một cành cây khô, tỉ mẩn vẽ lên nền đất ẩm ướt một bản đồ phác thảo đơn giản, nhưng đầy đủ chi tiết về Linh Dược Cốc, những con đường mòn nhỏ dẫn vào đó, và cả con đường gập ghềnh ra thị trấn. Mái tóc đen bù xù của hắn lay động nhẹ trong gió sớm, đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa sự tính toán và lo âu. Hắn vừa dứt lời về những thành công ban đầu của mẻ "Linh Dược Hoạt Lạc Cao" mới nhất, sự hài lòng về chất lượng sản phẩm vẫn còn đọng lại trên nét mặt, nhưng giờ đây, tâm trí hắn đã hướng về những thách thức lớn hơn.

"Chúng ta đã có sản phẩm," Lâm Dịch mở lời, giọng nói trầm ấm nhưng dứt khoát, "chất lượng đã được kiểm chứng. Giờ là lúc biến nó thành nguồn sống ổn định cho cả làng, không chỉ là vài bữa cơm no bụng." Hắn dừng lại, ánh mắt quét qua từng người, tìm kiếm sự thấu hiểu. "Nhưng muốn làm được điều đó, chúng ta cần phải có tổ chức và quy củ. Không thể cứ làm theo kiểu cũ, mạnh ai nấy làm được."

Trần Nhị Cẩu, với gương mặt ngây ngô nhưng đôi mắt sáng ngời, vội vàng đáp lời, sự hăng hái hiện rõ trong từng cử chỉ. "Đại ca cứ ra lệnh, Nhị Cẩu và Lý Hổ sẽ làm theo! Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy!" Hắn vỗ ngực, thể hiện lòng trung thành tuyệt đối. Lý Hổ bên cạnh, thân hình vạm vỡ, khuôn mặt nghiêm túc, gật đầu khẳng định. "Chỉ cần là việc ra sức, ta không ngại. Đại ca cứ phân phó." Ánh mắt hắn kiên định, không chút do dự.

Vương Đại Trụ, cao lớn hơn Lâm Dịch một cái đầu, khuôn mặt chất phác nhưng đầy vẻ suy tư, trầm ngâm nhìn bản đồ đất. "Dân làng chúng ta sẽ ủng hộ Lâm Dịch, điều đó ta tin chắc." Anh ta nói, giọng nói to rõ, mang theo sự vững chãi của một người đã trải qua nhiều sương gió. "Nhưng việc này cần sự đồng lòng của tất cả. Không phải ai cũng hiểu được những điều cao siêu như chú nói đâu." Anh ta chỉ vào những đường vẽ phức tạp trên mặt đất mà Lâm Dịch vừa phác thảo, ánh mắt đầy sự thực tế.

Lâm Dịch khẽ gật đầu, hiểu ý của Vương Đại Trụ. Hắn biết, việc thay đổi tư duy và thói quen của một cộng đồng không phải là chuyện dễ dàng. "Đúng vậy," hắn nói, "và chúng ta sẽ bắt đầu từ việc cơ bản nhất: thu hái và sơ chế thảo dược. Ta cần đảm bảo mọi nguyên liệu đều được chọn lọc và xử lý đúng cách ngay từ đầu." Hắn đứng thẳng dậy, nhìn về phía Linh Dược Cốc xa xa, nơi những vạt cây xanh thẫm ẩn hiện dưới ánh nắng. "Mục tiêu của chúng ta không chỉ là kiếm tiền, mà còn là xây dựng một nền tảng vững chắc cho tương lai. Một khi mọi người quen với quy trình, chất lượng sản phẩm sẽ ổn định, và uy tín của chúng ta sẽ được xây dựng."

Trong tâm trí Lâm Dịch, hắn đang hình dung ra một hệ thống sản xuất nhỏ gọn nhưng hiệu quả, giống như một dây chuyền thủ công trong thời hiện đại. Hắn biết, để cạnh tranh trong cái thế giới cổ đại khắc nghiệt này, chất lượng phải là yếu tố hàng đầu. "Tri thức là vũ khí mạnh nhất," hắn thầm nhắc nhở bản thân. Hắn đã vận dụng kiến thức về hóa học, vật lý cơ bản để cải tiến quy trình sản xuất, và giờ đây, hắn cần áp dụng tư duy quản lý, tổ chức để biến một nhóm dân làng thành một lực lượng lao động có kỷ luật. Tuy nhiên, nỗi lo âu vẫn luẩn quẩn trong tâm trí hắn. Nguồn tài nguyên của Linh Dược Cốc, mặc dù phong phú, liệu có đủ để duy trì quy mô sản xuất lớn? Và quan trọng hơn, liệu dân làng có đủ kiên nhẫn và lòng tin để đi theo hắn trên con đường dài và đầy thử thách này? Sinh tồn không chỉ là cá nhân hắn, mà là của cả cộng đồng, và trách nhiệm đó đè nặng lên vai hắn.

Hắn quay lại, ánh mắt nghiêm nghị. "Ta sẽ đích thân hướng dẫn mọi người cách thu hái và sơ chế. Nhị Cẩu và Lý Hổ, hai người sẽ là những người đầu tiên học hỏi kỹ càng nhất, sau đó sẽ giúp ta giám sát. Còn Đại Trụ, ta cần anh giúp ta sắp xếp dân làng thành từng nhóm, và quan trọng nhất, là giúp ta truyền đạt cho họ hiểu rõ tầm quan trọng của việc này."

Vương Đại Trụ gật đầu, vẻ mặt trầm ngâm giờ đã thay bằng sự quyết tâm. "Được, việc này cứ để ta lo. Dân làng tin ta, và ta tin chú. Chú cứ yên tâm." Anh ta nói, giọng chắc nịch. Trần Nhị Cẩu và Lý Hổ cũng hăng hái không kém, ánh mắt tràn đầy sự ngưỡng mộ và tin tưởng vào vị "Đại ca" của mình. Họ đã chứng kiến Lâm Dịch biến những điều không thể thành có thể, từ việc tìm thức ăn trong rừng cho đến việc tạo ra "Linh Dược Hoạt Lạc Cao" thần kỳ. Đối với họ, Lâm Dịch chính là niềm hy vọng duy nhất.

Lâm Dịch cảm thấy một luồng sức mạnh lan tỏa từ sự tin tưởng của họ. Hắn biết, con đường phía trước còn rất dài, nhưng có những người đồng đội này, hắn không đơn độc. "Vậy thì, chúng ta bắt đầu ngay thôi," Lâm Dịch nói, một nụ cười nhẹ xuất hiện trên môi, xua đi phần nào vẻ trầm tư thường thấy. "Hôm nay, ta sẽ dẫn một nhóm nhỏ vào Linh Dược Cốc để thực hành."

Dưới ánh nắng ấm áp của buổi trưa, Linh Dược Cốc hiện lên với vẻ đẹp hoang sơ và sống động. Tiếng gió nhẹ luồn qua tán lá cổ thụ xào xạc, tiếng chim hót líu lo xen lẫn tiếng côn trùng vo ve, cùng tiếng suối chảy róc rách từ những khe đá, tạo nên một bản giao hưởng êm đềm của tự nhiên. Mùi đất tươi ẩm hòa quyện với hương thơm ngào ngạt của vô vàn loài thảo dược và hoa dại, tạo nên một không khí trong lành, sảng khoái, mang đến cảm giác về sự phong phú vô tận và linh khí tiềm ẩn.

Lâm Dịch dẫn một nhóm nhỏ dân làng, bao gồm Đại Nương Lý, A Phúc và A Tứ, cùng với Trần Nhị Cẩu và Lý Hổ, sâu vào trong thung lũng. Hắn không vội vàng, mà kiên nhẫn dừng lại trước từng bụi cây, từng loại thảo dược, cúi xuống chỉ tận tay cho mọi người. Ánh mắt hắn sắc sảo, quét qua từng chi tiết nhỏ nhất của cây cỏ.

"Loại Ngân Hoa này," Lâm Dịch chỉ vào một cụm hoa trắng muốt đang hé nở, "chúng ta phải hái cả cụm khi nó vừa mới nở rộ. Đừng để nó tàn, cũng đừng hái khi còn là nụ xanh. Hoa phải còn nguyên vẹn, không dập nát." Hắn cẩn thận dùng hai ngón tay nâng nhẹ cụm hoa, mô phỏng động tác hái. "Cẩn thận đừng làm dập nát, dược tính sẽ giảm đi đáng kể."

Đại Nương Lý, với khuôn mặt phúc hậu và đôi tay chai sạn vì lao động, ban đầu còn có vẻ hoài nghi. Bà đã sống cả đời ở thôn này, đã bao lần vào Linh Dược Cốc hái thuốc, nhưng chưa từng thấy ai tỉ mỉ đến vậy. "Trước giờ chúng tôi chỉ biết hái cho đủ, không ngờ lại nhiều công phu thế này." Bà lẩm bẩm, đôi mắt tò mò dõi theo từng cử chỉ của Lâm Dịch. Bà nghĩ, một đứa trẻ gầy gò như Lâm Dịch thì biết gì về thảo dược, nhưng những lời hắn nói lại có lý đến lạ.

Lâm Dịch quay sang bà, ánh mắt nghiêm túc. "Đại Nương, chất lượng là điều quan trọng nhất. Nó quyết định sản phẩm của chúng ta có được tin dùng hay không. Nếu dược tính không đủ, sản phẩm sẽ không hiệu quả, và danh tiếng của chúng ta sẽ bị ảnh hưởng. Đến lúc đó, chúng ta sẽ không còn gì để bán nữa." Hắn giải thích một cách dễ hiểu nhất, cố gắng làm cho bà và những người khác thấu hiểu tầm quan trọng của việc này.

Rồi hắn lại chỉ vào một loại cây khác, lá xanh sẫm. "Còn loại Lá Bạc này, chúng ta chỉ lấy những lá già, đã ngả màu xanh đậm. Những lá non dược tính chưa đủ, những lá úa thì đã mất hết chất." Hắn cẩn thận ngắt một chiếc lá già, không làm rách cuống. "Khi hái, phải dùng móng tay bấm nhẹ vào cuống lá, không được giật mạnh làm tổn thương thân cây. Để lần sau chúng ta còn có thể thu hoạch tiếp."

A Phúc, một cậu bé gầy gò, đen nhẻm, đôi mắt tò mò luôn dõi theo Lâm Dịch, cẩn thận làm theo từng động tác. Cậu bé vốn chăm chỉ, và giờ đây, sự ngưỡng mộ dành cho Lâm Dịch càng khiến cậu tập trung cao độ. Bên cạnh cậu, A Tứ, dáng người cao gầy, hơi nhút nhát, cũng cố gắng hết sức để làm theo chỉ dẫn của Lâm Dịch. Cậu bé hiền lành này thường dễ bảo, và việc làm theo lời Lâm Dịch mang lại cho cậu một cảm giác an tâm.

Trần Nhị Cẩu và Lý Hổ không chỉ hỗ trợ vận chuyển những giỏ thảo dược đã thu hái, mà còn chú ý quan sát cách Lâm Dịch hướng dẫn, cố gắng ghi nhớ từng chi tiết nhỏ. Họ biết, sau này họ sẽ là những người truyền đạt lại những kiến thức này cho dân làng khác. Nhị Cẩu thậm chí còn bắt chước Lâm Dịch, cúi xuống kiểm tra từng chiếc lá, từng bông hoa trước khi cho vào giỏ. Lý Hổ thì dùng sức mạnh của mình, cẩn thận vác những giỏ thảo dược đầy ắp, đảm bảo chúng không bị dập nát trên đường đi.

Ban đầu, dân làng còn lúng túng, thói quen hái bừa bãi đã ăn sâu vào tiềm thức. Nhưng khi Lâm Dịch kiên nhẫn giải thích, khi họ thấy hắn đích thân làm mẫu, và quan trọng hơn, khi họ hiểu được rằng việc này không chỉ vì cá nhân Lâm Dịch mà vì tương lai của cả thôn, họ dần trở nên tỉ mỉ hơn. Sự tập trung và hy vọng dần hiện lên trong ánh mắt họ. Họ bắt đầu cảm nhận được rằng, những gì Lâm Dịch đang làm không chỉ là một công việc kiếm sống, mà là một cách để họ tự chủ, để thoát khỏi cảnh đói nghèo triền miên.

Lâm Dịch đi từ người này sang người khác, nhẹ nhàng sửa chữa những động tác sai, khuyến khích những cố gắng nhỏ nhất. Hắn biết, đây là một quá trình dài, đòi hỏi sự kiên nhẫn và lòng tin. Hắn cũng nhận ra, việc này không chỉ là truyền đạt kỹ thuật, mà còn là xây dựng một tinh thần trách nhiệm, một ý thức về chất lượng cho cả cộng đồng. "Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu," hắn thầm nhủ, "và muốn sinh tồn bền vững, chúng ta phải có những sản phẩm tốt nhất." Hắn ngước nhìn những vách đá sừng sững của Linh Dược Cốc, nơi ẩn chứa biết bao bí mật và nguồn tài nguyên quý giá. Dưới sự hướng dẫn của hắn, những người dân làng chất phác này đang dần biến thành những người thợ lành nghề, những người sẽ cùng hắn xây dựng nên một tương lai mới.

Buổi chiều muộn, khi mặt trời đã ngả vàng, trải một lớp màu hổ phách lên những rặng cây phía tây, và những cơn gió nhẹ bắt đầu thổi qua thung lũng, mang theo hơi sương mát lành, Lâm Dịch đang kiểm tra lại khu vực thu hái gần rìa Linh Dược Cốc. Hắn đang xem xét những cây thảo dược đã được hái, đảm bảo không có cây nào bị tổn thương quá mức, và dặn dò mọi người về việc bảo vệ nguồn tài nguyên. Những giỏ thảo dược đã đầy ắp, tỏa ra mùi hương dịu nhẹ, khiến không khí càng thêm phần thư thái.

Bất chợt, một tiếng vó ngựa dồn dập vang lên từ phía con đường mòn cổ, kéo theo tiếng bước chân nặng nề, dứt khoát. Âm thanh ấy, khô khốc và đầy uy lực, phá vỡ sự yên bình của Linh Dược Cốc, khiến những chú chim đang hót líu lo cũng phải im bặt, bay tán loạn. Lâm Dịch lập tức ngẩng đầu, ánh mắt sắc bén quét về phía phát ra âm thanh. Trong tâm trí hắn, một hồi chuông cảnh báo vang lên. Hắn đã sống đủ lâu ở thế giới này để hiểu rằng, những âm thanh như vậy thường không báo hiệu điều gì tốt đẹp.

Từ con đường mòn cổ, nơi những cây cổ thụ rậm rạp và những cột mốc đá phủ rêu xanh đứng sừng sững như những chứng nhân của thời gian, một đội quân nhỏ, khoảng hơn hai mươi người, xuất hiện. Họ mặc giáp sắt sáng loáng dưới ánh nắng chiều tà, mỗi người đều mang theo vũ khí sắc lạnh – trường thương, kiếm, và cung tên, khiến không khí vốn đã yên tĩnh nay càng thêm phần nặng nề. Tiếng giáp sắt va chạm, tiếng bước chân đồng loạt của những người lính tạo nên một sự uy hiếp vô hình.

Dẫn đầu đội quân là một Nữ tướng quân trẻ tuổi. Thân hình nàng cao ráo, được bao bọc trong bộ giáp sắt tinh xảo, nhưng không hề che giấu đi vẻ uyển chuyển và mạnh mẽ vốn có. Gương mặt nàng xinh đẹp nhưng toát lên vẻ kiên nghị và sắt đá, ánh mắt sắc bén như chim ưng, quét qua mọi ngóc ngách của thung lũng. Mái tóc đen nhánh được búi gọn gàng dưới mũ trụ, càng làm nổi bật đường nét thanh tú nhưng cứng rắn của nàng.

Đội quân dừng lại cách nhóm dân làng một quãng, ánh mắt cảnh giác tập trung vào họ. Những người lính đứng thẳng tắp, không một tiếng động thừa thãi, thể hiện sự huấn luyện nghiêm ngặt và kỷ luật sắt thép. Ánh mắt sắc lạnh của Nữ tướng quân dừng lại lâu hơn ở Lâm Dịch, như thể nàng đang dò xét, đánh giá từng cử chỉ, từng biểu cảm của hắn. Phía sau Lâm Dịch, những người dân làng, bao gồm Đại Nương Lý, A Phúc, A Tứ, Trần Nhị Cẩu và Lý Hổ, đều tái mét mặt mày. Họ nép vào nhau, ánh mắt hoảng sợ nhìn chằm chằm vào đội quân. Tiếng thì thầm lo lắng bắt đầu vang lên, nhưng nhanh chóng bị nuốt chửng bởi sự im lặng đầy đe dọa từ phía quân lính.

Lâm Dịch hít sâu một hơi, cố gắng giữ vẻ bình tĩnh nhất có thể. Hắn biết, đây không phải lúc để hoảng sợ. Hắn bước lên phía trước một bước nhỏ, đứng chắn trước nhóm dân làng, khẽ cúi chào Nữ tướng quân với một thái độ vừa phải, không quá cung kính cũng không quá kiêu ngạo.

"Các ngươi là dân làng này?" Nữ tướng quân cất lời, giọng nói dứt khoát, vang vọng khắp thung lũng, mang theo một sự uy quyền không thể nghi ngờ. "Có thấy kẻ khả nghi nào qua lại khu vực biên giới không? Gần đây có điều gì bất thường xảy ra không?"

Lâm Dịch ngẩng đầu, ánh mắt trực diện đối mặt với nàng, không hề né tránh. "Bẩm tướng quân," hắn đáp, giọng nói trầm ổn, không chút run rẩy. "Chúng tôi là dân làng Sơn Cước, đang thu hái thảo dược trong Linh Dược Cốc. Từ sáng đến giờ, chúng tôi không thấy điều gì bất thường, cũng không thấy bất kỳ kẻ khả nghi nào qua lại khu vực này." Hắn nói dối một cách trôi chảy, che giấu sự lo lắng về việc hắn đã xâm nhập Linh Dược Cốc để tìm hiểu bí mật của nó. Trong tình huống này, sự trung thực có thể gây ra nhiều rắc rối hơn là lợi ích.

Ánh mắt Nữ tướng quân vẫn dò xét, như muốn xuyên thấu tâm can hắn. Nàng im lặng một lát, đôi mắt sắc bén quét qua những giỏ thảo dược đầy ắp của dân làng, rồi lại trở về nhìn Lâm Dịch. Lâm Dịch đứng thẳng, cố gắng giữ thái độ điềm tĩnh, mặc dù trong lòng hắn đang phân tích nhanh chóng tình hình. Sự xuất hiện của đội quân này cho thấy tình hình biên giới đã thực sự căng thẳng, có thể đã có những cuộc giao tranh nhỏ hoặc dấu hiệu của một cuộc xung đột lớn hơn. Điều này không chỉ ảnh hưởng đến kế hoạch kinh doanh của hắn, mà còn đe dọa trực tiếp đến sự an toàn của cả thôn.

"Tình hình biên giới đang căng thẳng," Nữ tướng quân cuối cùng cũng lên tiếng, giọng nàng có vẻ dịu đi một chút, nhưng vẫn đầy vẻ cảnh giác. "Các ngươi nên cẩn thận giữ mình. Đừng để bị lợi dụng, cũng đừng dính líu vào những chuyện không liên quan đến dân chúng. Nếu thấy bất cứ điều gì khả nghi, lập tức báo cáo cho quan phủ." Nàng không đợi Lâm Dịch đáp lời, lập tức quay sang đội quân của mình. "Tiếp tục! Chúng ta còn phải tuần tra khu vực phía Bắc!"

"Rõ!" Các binh sĩ đồng thanh đáp, giọng nói mạnh mẽ, dứt khoát.

Ngay lập tức, đội quân chuyển động. Tiếng vó ngựa và bước chân lại vang lên, dần nhỏ lại rồi khuất hẳn sau rặng cây, để lại phía sau một bầu không khí tĩnh lặng đến đáng sợ. Lâm Dịch vẫn đứng yên tại chỗ một lúc, ánh mắt dõi theo hướng đội quân vừa đi, cho đến khi âm thanh cuối cùng cũng biến mất. Hắn cảm thấy một sự nặng nề đè lên vai. Cuộc gặp gỡ bất ngờ này đã xác nhận những lo lắng bấy lâu nay của hắn: chiến tranh và loạn lạc đang đến gần.

Hắn quay lại nhìn những người dân làng đang run rẩy, ánh mắt vẫn còn tràn đầy sự sợ hãi. Hắn biết, việc bảo vệ những người này khỏi vòng xoáy của loạn lạc sẽ là một nhiệm vụ khó khăn hơn nhiều so với việc chỉ kiếm miếng ăn. "Thế giới này không nợ ai một sự công bằng," hắn thầm nghĩ, và hắn phải chuẩn bị sẵn sàng cho những thử thách sắp tới. Nữ tướng quân đã đi, nhưng bóng dáng của cuộc chiến tranh đã đổ dài xuống Linh Dược Cốc, báo hiệu một tương lai đầy bất trắc. Tuy nhiên, sự kiện này cũng làm hắn kiên định hơn với quyết định của mình: hắn phải xây dựng một cộng đồng vững mạnh, có khả năng tự chủ và phòng thủ. "Linh Dược Hoạt Lạc Cao" không chỉ là một sản phẩm, nó còn là hy vọng, là nền tảng cho sự sống còn của thôn Sơn Cước trong những ngày tháng đen tối sắp tới.

Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free