Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 169: Cải Tiến Quy Trình: Bàn Tay Thô Kệch, Trí Óc Sắc Sảo

Đêm dần buông xuống trên Thôn Làng Sơn Cước, ánh trăng vắt vẻo trên những mái nhà tranh, phủ lên vạn vật một lớp bạc mờ ảo. Trong căn nhà kho nhỏ của Lâm Dịch, những chiếc lọ thủy tinh chứa đựng mẻ cao đầu tiên lấp lánh như những viên ngọc hổ phách dưới ánh đèn dầu. Mặc dù Lâm Dịch đã khẽ gật đầu, nở một nụ cười nhạt nhòa biểu lộ sự hài lòng nhất định, nhưng sâu thẳm trong lòng, hắn biết rằng đó chỉ là một bước khởi đầu. Hắn đã nói, “Thế này có thể dùng được. Tuy nhiên, chúng ta cần cải thiện nữa để đạt được sự hoàn hảo.” Câu nói ấy, không chỉ là sự đánh giá về sản phẩm, mà còn là kim chỉ nam cho hành trình phía trước.

“Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu,” Lâm Dịch tự nhủ, ánh mắt dừng lại trên những chiếc lọ cao. Chúng không chỉ là thuốc, mà còn là hy vọng, là nền tảng cho sự phát triển kinh tế mà hắn đang ấp ủ. Hắn biết, một khi sản phẩm này được đưa ra thị trường, nó sẽ thu hút sự chú ý, không chỉ từ những người cần nó, mà còn từ những kẻ muốn dòm ngó. Nhưng đã đến lúc phải dấn thân, đã đến lúc phải bước ra khỏi vòng an toàn của thôn làng nhỏ bé này. Những hạt mầm kinh doanh đã được gieo, và giờ là lúc để chăm sóc chúng, để chúng nảy nở thành một cây đại thụ vững chắc giữa phong ba bão táp của Đại Hạ vương triều.

Sáng hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên còn đang cố gắng len lỏi qua khe cửa sổ cũ kỹ của nhà kho, Lâm Dịch đã có mặt. Không gian bên trong vẫn còn vương vấn mùi thảo dược đặc trưng, quyện lẫn chút mùi khói và đất ẩm. Trần Nhị Cẩu và Lý Hổ cũng đã có mặt, vẻ mặt tràn đầy mong đợi. Nhị Cẩu vẫn còn ngây ngất với thành quả đêm qua, đôi mắt sáng rực như vẫn còn nhìn thấy những giọt cao vàng óng. Lý Hổ thì ít nói hơn, nhưng cái cách hắn cẩn thận sắp xếp lại các dụng cụ thô sơ, vuốt ve chiếc cối đá hay nồi đất đã làm việc cật lực đêm qua, cũng đủ để thấy được sự trân trọng và tin tưởng vào con đường mà Lâm Dịch đang dẫn dắt.

Lâm Dịch chậm rãi cầm một lọ “Linh Dược Hoạt Lạc Cao” lên, xoay nhẹ trong lòng bàn tay. Ánh sáng mờ ảo của buổi ban mai phản chiếu lên bề mặt cao, lộ ra những chấm nhỏ li ti mà mắt thường khó nhận ra. Hắn đưa lên mũi hít hà, mùi hương đã thanh khiết hơn rất nhiều so với những mẻ thử nghiệm đầu tiên, nhưng vẫn còn một chút gì đó chưa thực sự hoàn hảo, một chút gắt nhẹ mà chỉ khứu giác nhạy bén của hắn mới có thể phân biệt được.

“Mẻ cao này tuy đã tốt hơn,” Lâm Dịch mở lời, giọng nói trầm ấm, “nhưng dược tính vẫn chưa đạt tối ưu, tạp chất còn nhiều.” Hắn lắc nhẹ lọ cao, cho thấy những hạt nhỏ li ti lơ lửng trong chất lỏng sánh. “Vấn đề nằm ở cách chúng ta chiết xuất và tinh lọc. Cần những dụng cụ tốt hơn.”

Trần Nhị Cẩu nghe vậy, gương mặt đang hớn hở bỗng chốc có chút bối rối. “Đại ca nói phải. Nhưng dụng cụ như thế nào mới là tốt hơn ạ? Chúng ta chỉ có cối đá, nồi đất, và những tấm vải thô… Nhị Cẩu đã cố gắng tìm loại vải mịn nhất ở chợ rồi.” Cậu bé chỉ vào đống vải đã được giặt sạch, xếp gọn gàng ở một góc.

Lâm Dịch mỉm cười nhẹ. “Vải của Nhị Cẩu tìm rất tốt, nhưng nó vẫn chưa đủ. Tưởng tượng thế này, nếu chúng ta muốn tách cát khỏi nước, chúng ta dùng một tấm vải. Nhưng nếu muốn tách những hạt bụi nhỏ xíu, chúng ta cần một cái rây mịn hơn nhiều, thậm chí là một tấm lụa tơ tằm. Dược tính cũng vậy. Chúng ta cần loại bỏ hết tạp chất để dược lực được tinh khiết nhất, và đó là lý do chúng ta cần một bộ lọc tinh hơn.” Hắn dừng lại một chút, quan sát phản ứng của hai người. Nhị Cẩu vẫn còn mơ hồ, nhưng Lý Hổ đã nhíu mày suy nghĩ, ánh mắt lộ vẻ đăm chiêu.

Lý Hổ lên tiếng, giọng trầm và chắc. “Chúng ta có thể tìm thêm gỗ tốt để làm cối xay, hoặc nhờ Thợ rèn Vương làm nồi lớn hơn?” Hắn hướng ánh mắt về phía những vật dụng quen thuộc. Đối với những người dân làng, việc “cải thiện” thường gắn liền với “lớn hơn” hoặc “mạnh hơn”.

Lâm Dịch lắc đầu. “Không hẳn là lớn hơn, Hổ ca. Mà là tinh xảo hơn, phù hợp hơn với mục đích của chúng ta.” Hắn đặt lọ cao xuống một chiếc bàn gỗ cũ kỹ, rồi nhặt một cành cây khô nhỏ trên mặt đất. Hắn bắt đầu phác họa những hình dáng đơn giản lên nền đất ẩm. “Hiện tại, chúng ta đun trực tiếp thảo dược trong nồi, nhiệt độ không đều, dễ bị cháy khét, và không chiết xuất được hết dược chất. Chúng ta cần một hệ thống đun cách thủy hiệu quả hơn, nghĩa là sẽ có một nồi lớn chứa nước, và một nồi nhỏ hơn chứa thảo dược được đặt bên trong, không tiếp xúc trực tiếp với lửa. Như vậy, nhiệt độ sẽ ổn định hơn, dược chất sẽ được chiết xuất từ từ và trọn vẹn hơn.”

Nhị Cẩu và Lý Hổ cúi xuống nhìn những nét vẽ nguệch ngoạc của Lâm Dịch. Đối với họ, đó là những hình thù kỳ lạ, nhưng qua lời giải thích của Lâm Dịch, một tia sáng dần lóe lên trong đầu. “Đun cách thủy… giống như chúng ta hâm nóng thức ăn mà không sợ cháy vậy sao, đại ca?” Nhị Cẩu hỏi, giọng đầy tò mò.

“Đúng vậy, Nhị Cẩu. Nhưng tinh vi hơn nhiều.” Lâm Dịch gật đầu. “Còn về phần lọc, chúng ta cần một bộ lọc đa tầng, không chỉ là vải. Tưởng tượng một cái phễu, bên trong có nhiều lớp vật liệu khác nhau, từ thô đến mịn, để giữ lại từng loại tạp chất. Và quan trọng nhất, sau khi có được cao thành phẩm, chúng ta cần bảo quản nó thật tốt. Những chiếc lọ thủy tinh này tuy tạm được, nhưng nắp đậy không đủ kín. Dược liệu rất dễ bị oxy hóa, mất đi dược tính nếu tiếp xúc với không khí quá lâu. Chúng ta cần những hũ sành, hoặc sứ, có nắp đậy thật chặt, thậm chí có thể niêm phong bằng sáp ong để đảm bảo không khí không lọt vào.”

Hắn nhìn thẳng vào mắt Nhị Cẩu và Lý Hổ. “Việc này đòi hỏi sự tỉ mỉ, kiên nhẫn, và đặc biệt là sự sáng tạo trong việc sử dụng những vật liệu có sẵn ở đây. Chúng ta không có những máy móc hiện đại như ta từng biết, nhưng chúng ta có tri thức và đôi bàn tay. Tri thức là vũ khí mạnh nhất, và bây giờ là lúc chúng ta cần vận dụng nó để biến những điều không thể thành có thể.”

Nói đoạn, Lâm Dịch cúi xuống, dùng tay gạt đi những nét vẽ cũ, và bắt đầu phác thảo chi tiết hơn về cấu tạo của chiếc nồi đun cách thủy cải tiến. Hắn vẽ một cái nồi lớn, bên trong có một giá đỡ để đặt nồi nhỏ hơn. Sau đó, hắn vẽ một hệ thống ống dẫn hơi thô sơ, dựa trên nguyên lý chưng cất đơn giản, để thu lại những tinh chất bay hơi, đảm bảo không lãng phí dược liệu quý giá. Hắn cũng vẽ một cái phễu lọc nhiều tầng, mô tả cách sắp xếp các lớp vải, bông, hoặc thậm chí là cát mịn đã được làm sạch để tăng hiệu quả lọc.

“Chiếc nồi này, ta gọi nó là nồi chưng cất dược liệu. Nó sẽ giúp chúng ta thu được tinh dầu, hoặc những phần dược chất quý giá nhất mà phương pháp đun thông thường không thể làm được,” Lâm Dịch giải thích, ánh mắt lấp lánh sự say mê của một nhà khoa học. “Còn những hũ bảo quản, chúng ta cần tìm những loại đất sét tốt nhất, và nhờ thợ gốm nung thật kỹ để chúng thật bền, không thấm khí.”

Nhị Cẩu và Lý Hổ ban đầu còn ngỡ ngàng, nhưng khi Lâm Dịch giải thích từng nguyên lý một cách cặn kẽ, đơn giản hóa những khái niệm phức tạp, họ dần dần hiểu ra. Sự ngưỡng mộ trong mắt Nhị Cẩu càng thêm sâu sắc, còn Lý Hổ, với bản tính thực tế hơn, đã bắt đầu hình dung ra những vật liệu cần thiết và cách để chế tạo chúng. Hắn biết rằng đây sẽ là một thử thách lớn, nhưng cái ánh sáng trong đôi mắt Lâm Dịch đã truyền cho hắn một niềm tin mãnh liệt. Hắn tin vào Lâm Dịch, tin vào những điều mà “đại ca” của hắn có thể làm được. Bởi vì từ khi Lâm Dịch xuất hiện, mọi thứ trong cuộc sống của hắn, của thôn làng, dường như đã thay đổi theo một hướng tích cực hơn, dù là nhỏ nhất.

***

Buổi trưa hôm đó, nắng vàng ươm trải khắp con đường đất gập ghềnh của Thôn Làng Sơn Cước. Tiếng trẻ con cười đùa vọng lại từ xa, tiếng gà gáy thỉnh thoảng vang lên lanh lảnh, hòa cùng tiếng xì xào của những người dân làng đang tụ tập bên giếng nước hoặc trước hiên nhà. Mùi khói bếp thoang thoảng, xen lẫn mùi đất ẩm và mùi của các loài động vật nuôi trong trang trại, tạo nên một bức tranh sinh hoạt bình dị mà đầy sức sống.

Lâm Dịch bước đi trên con đường quen thuộc dẫn đến nhà Vương Đại Trụ. Vóc dáng của hắn vẫn còn hơi gầy gò, nhưng bước chân đã vững vàng hơn nhiều so với ngày đầu xuyên không đến thế giới này. Đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa sự từng trải và sắc bén của người hiện đại, giờ đây lại mang theo một tia quyết tâm. Hắn đã suy nghĩ rất kỹ về việc này. Việc nhờ Đại Trụ giúp sức không chỉ vì sức vóc của anh ta, mà còn vì sự trung thực, chất phác và đặc biệt là khả năng thực thi những ý tưởng dù có vẻ “điên rồ” của Lâm Dịch.

Khi đến gần nhà Vương Đại Trụ, Lâm Dịch đã nghe thấy tiếng búa đập cộp cộp từ phía sân sau – Đại Trụ chắc đang sửa chữa gì đó. Căn nhà của Đại Trụ cũng đơn sơ như bao căn nhà khác trong làng, mái tranh đã ngả màu thời gian, tường đất vững chãi. Lâm Dịch bước vào sân, thấy Vương Đại Trụ đang cặm cụi đẽo một khúc gỗ lớn thành một cái máng. Thân hình vạm vỡ, cao lớn của anh ta nổi bật dưới ánh nắng, mồ hôi ướt đẫm tấm áo vải thô. Vết sẹo nhỏ trên má anh ta lấp lánh.

“Đại Trụ huynh!” Lâm Dịch cất tiếng gọi.

Vương Đại Trụ ngẩng đầu lên, thấy Lâm Dịch thì vội đặt dụng cụ xuống, nở nụ cười chất phác. “Ồ, là đệ đệ! Sao hôm nay đệ rảnh rỗi ghé qua đây vậy?” Giọng anh ta to, rõ ràng, mang đậm nét thật thà của người lao động.

Lâm Dịch đi đến gần, nhìn vào cái máng đang được đẽo dở. “Ta có việc muốn nhờ huynh, Đại Trụ huynh. Việc này cần sức lực và sự khéo léo của huynh.” Hắn biết, để thuyết phục một người dân làng chấp nhận những ý tưởng lạ lùng của mình, cần phải giải thích một cách thật cụ thể và tạo được sự tin tưởng tuyệt đối.

Vương Đại Trụ cười xòa, gãi đầu. “Cứ nói đi, đệ đệ. Có gì ta giúp được sẽ giúp hết sức. Đệ giúp thôn làng nhiều như vậy, ta há lại không giúp đệ một tay sao?” Ánh mắt anh ta kiên định, không chút do dự. Sự chân thành của Vương Đại Trụ khiến Lâm Dịch cảm thấy ấm lòng.

Lâm Dịch gật đầu. “Huynh biết mẻ cao chúng ta làm đêm qua chứ?”

“Biết chứ! Mùi thơm ngát cả nhà kho, Nhị Cẩu kể sáng nay còn khoe khắp làng rồi đấy!” Vương Đại Trụ hào hứng nói.

“Đúng vậy. Nhưng mẻ cao đó vẫn chưa phải là tốt nhất.” Lâm Dịch nói, rồi hắn lại nhặt một cành cây nhỏ từ dưới đất, bắt đầu phác họa lên nền đất ẩm ướt cạnh đó. “Ta c��n một loại nồi có thể đun cách thủy tốt hơn, và một bộ lọc tinh hơn nhiều so với vải thô chúng ta đang dùng. Còn cả những hũ sành có nắp đậy thật chặt để bảo quản dược liệu.”

Hắn vẽ lại hình ảnh chiếc nồi chưng cất thô sơ mà hắn đã phác thảo cho Nhị Cẩu và Lý Hổ, cố gắng đơn giản hóa từng chi tiết. “Chiếc nồi này sẽ có hai tầng, một tầng chứa nước, một tầng chứa thảo dược. Tầng chứa thảo dược sẽ không tiếp xúc trực tiếp với lửa, mà sẽ được đun nóng bằng hơi nước. Như vậy, chúng ta sẽ thu được dược liệu tinh khiết hơn, không bị cháy khét.” Hắn chỉ vào nét vẽ. “Và quan trọng là một hệ thống ống dẫn hơi nhỏ, có thể làm bằng đồng hoặc gốm sứ, để dẫn hơi nước mang theo tinh chất dược liệu sang một bình chứa khác, để ngưng tụ lại thành tinh dầu hoặc tinh chất đặc.”

Vương Đại Trụ cúi xuống nhìn, khuôn mặt anh ta ban đầu tỏ vẻ khó hiểu, nhíu mày thật sâu. “Nồi hai tầng? Ống dẫn hơi? Cái này… ta chưa từng thấy bao giờ.” Anh ta gãi gãi mái tóc bù xù của mình. Đối với anh ta, một cái nồi chỉ đơn giản là một cái nồi, dùng để nấu cơm hoặc đun nước. Những khái niệm của Lâm Dịch quá xa lạ.

“Đúng vậy, Đại Trụ huynh. Đó là một cách thức mới để chúng ta có thể làm ra thứ cao dược tốt hơn rất nhiều, có thể chữa trị được nhiều bệnh tật hơn, và quan trọng là có thể bảo quản được lâu hơn.” Lâm Dịch kiên nhẫn giải thích, từng chút một, liên hệ với những điều gần gũi với cuộc sống của Đại Trụ. “Huynh cứ tưởng tượng như chúng ta nấu rượu vậy, nhưng thay vì rượu, chúng ta thu được tinh hoa của thảo dược.”

Vương Đại Trụ nghe đến “nấu rượu” thì ánh mắt bỗng sáng lên một chút. “À, nấu rượu thì ta hiểu! Tức là mình cho thảo dược vào, đun lên, rồi hơi nước mang theo cái… cái tinh chất gì đó của nó, đi qua cái ống này rồi ngưng tụ lại thành giọt à?” Anh ta chỉ vào nét vẽ của Lâm Dịch, một sự lĩnh hội bất ngờ.

Lâm Dịch gật đầu mạnh mẽ. “Đúng là như vậy! Huynh quả là thông minh, Đại Trụ huynh! Chỉ có huynh mới có thể hiểu được ý ta nhanh như vậy.” Hắn biết cách khích lệ Đại Trụ. “Phần nồi lớn có thể nhờ Thợ rèn Vương đập một cái nồi đồng lớn hơn, còn nồi nhỏ bên trong, có thể là một cái niêu đất tốt, hoặc cũng có thể là đồng. Còn ống dẫn, nếu có thể, dùng đồng sẽ tốt nhất, vì nó bền và dẫn nhiệt tốt. Nếu không có đồng, dùng ống gốm sứ cũng được, nhưng phải thật bền và kín.”

Rồi Lâm Dịch tiếp tục phác họa về bộ lọc tinh xảo hơn. “Về bộ lọc, ta cần một cái khung gỗ, bên trong có thể đặt nhiều lớp lọc khác nhau. Lớp dưới cùng là vải thô, rồi đến vải mịn hơn, có thể là lụa, rồi bông gòn, hoặc thậm chí là cát đã được rửa sạch và nung khô. Mục đích là để loại bỏ mọi tạp chất dù là nhỏ nhất. Huynh có thể tìm giúp ta những loại vải mịn nhất mà huynh có thể tìm thấy trong làng, và kiểm tra xem có ai có cát mịn đã được lọc sạch sẽ không.”

Cuối cùng, Lâm Dịch nói về việc bảo quản. “Và những chiếc hũ sành. Chúng ta cần những chiếc hũ có nắp đậy thật kín, càng kín càng tốt. Tốt nhất là những chiếc hũ mà khi đậy nắp vào, không khí không thể lọt vào được. Ta sẽ chỉ cho huynh cách niêm phong bằng sáp ong sau. Huynh có thể đi khắp làng, tìm xem nhà nào có những chiếc hũ sành cũ mà còn tốt, hoặc có thể nhờ thợ gốm làm riêng cho chúng ta.”

Vương Đại Trụ lắng nghe một cách chăm chú, đôi mắt chất phác giờ đây ánh lên vẻ suy tư. Hắn không hiểu hết mọi nguyên lý khoa học đằng sau, nhưng hắn hiểu được rằng Lâm Dịch đang muốn làm ra một thứ gì đó vô cùng đặc biệt. Và điều đó, đối với hắn, là đủ. Hắn là một người đàn ông của hành động, không phải của lý thuyết suông. “Được! Đệ đệ cứ tin tưởng ở ta! Những thứ này, ta nhất định sẽ tìm đủ cho đệ, hoặc nhờ Thợ rèn Vương làm cho đệ!” Anh ta nói một cách dứt khoát, ánh mắt kiên định. “Đệ cứ vẽ rõ ràng ra đây, ta sẽ mang đến cho Vương thúc xem. Những việc nặng nhọc như tìm kiếm vật liệu, đập đồng, cứ để ta lo!”

Lâm Dịch nhìn Vương Đại Trụ, trong lòng dâng lên một cảm giác nhẹ nhõm. Hắn biết, mình đã tìm được đúng người. Đại Trụ có thể không thông minh theo kiểu học thức, nhưng anh ta có sức mạnh, sự kiên trì, và trên hết là lòng trung thành. Trong thế giới đầy rẫy mưu toan này, đó là những phẩm chất quý giá nhất. "Thế giới này không nợ ai một sự công bằng," Lâm Dịch thầm nghĩ. Nhưng ít nhất, hắn có thể tạo ra công bằng cho bản thân và những người tin tưởng hắn bằng chính tri thức và sự nỗ lực của mình.

***

Mặt trời bắt đầu ngả về tây, nhuộm đỏ cả một khoảng trời. Từ xưởng rèn của Thợ rèn Vương, tiếng búa đập chan chát vẫn vang vọng không ngớt, hòa cùng tiếng than hồng reo tí tách và tiếng gió rít qua những khe hở. Mùi khói than, mùi kim loại nung nóng và mồ hôi đặc quánh trong không khí, tạo nên một bầu không khí lao động miệt mài và đầy khắc nghiệt.

Thợ rèn Vương, một lão già gân guốc với thân hình vạm vỡ, áo luôn lấm lem bồ hóng và gương mặt đen sạm, đang cắm cúi đập một tấm đồng đỏ rực trên đe. Từng nhát búa của lão đều dứt khoát và mạnh mẽ, tạo ra những tia lửa tóe lên trong bóng tối lờ mờ của xưởng. Bên cạnh lão, Vương Đại Trụ đang phụ giúp, dùng một chiếc kẹp sắt lớn giữ chặt tấm đồng, mồ hôi nhễ nhại trên vầng trán.

“Cái thằng Lâm Dịch này, cái gì mà nồi có ống dẫn hơi chứ? Chưa từng nghe qua!” Thợ rèn Vương cằn nhằn, giọng lão khàn đục vì khói và bụi. Lão vẫn còn khó chịu với những yêu cầu “kỳ quặc” của Lâm Dịch. Đời lão làm rèn bao nhiêu năm, chưa từng có ai yêu cầu lão làm ra một cái nồi “hai tầng” với cái ống cong queo như vậy. “Cứ vẽ vời ra những thứ lạ lùng, làm khó lão già này!”

Vương Đại Trụ cười xòa, tay vẫn chắc chắn giữ tấm đồng. “Cứ làm theo lời đệ ấy đi, Vương thúc. Đệ ấy nói vậy chắc chắn có lý. Phần nặng cứ để ta lo!” Anh ta trấn an, giọng nói vẫn to và rõ ràng. “Đệ ấy bảo cái này sẽ giúp làm ra thứ thuốc tốt hơn gấp bội, chữa được nhiều bệnh hơn. Cứ coi như chúng ta đang làm việc thiện đi, Vương thúc.”

Thợ rèn Vương hừ một tiếng, nhưng bàn tay lão vẫn không ngừng nghỉ. Lão đã quen với việc Đại Trụ luôn tin tưởng Lâm Dịch một cách mù quáng. Dù sao thì, Lâm Dịch cũng là đứa trẻ thông minh nhất thôn này, và những việc hắn làm từ trước đến nay đều mang lại lợi ích cho dân làng. Lão tuy cằn nhằn, nhưng trong lòng cũng có chút tò mò về thứ sản phẩm mà Lâm Dịch đang cố gắng tạo ra. Hơn nữa, Đại Trụ đã hứa sẽ phụ giúp lão toàn bộ công việc nặng nhọc, nên lão cũng không thiệt gì.

Từng nhát búa dồn dập, tấm đồng dần dần được uốn nắn thành hình một chiếc nồi nhỏ hơn, với một cái vành để có thể đặt vừa vào miệng chiếc nồi lớn hơn mà lão đã đập xong trước đó. Sau đó, là phần khó nhất: uốn một ống đồng nhỏ, cong cong theo đúng hình vẽ của Lâm Dịch. Thợ rèn Vương phải hết sức tỉ mỉ, nung đồng đến độ mềm dẻo vừa phải rồi dùng kìm và búa nhỏ uốn cong từng chút một. Mồ hôi lão ròng ròng chảy xuống, nhưng ánh mắt vẫn tập trung cao độ.

“Cái ống này phải thật kín, không được hở một khe nhỏ nào, Vương thúc!” Vương Đại Trụ nhắc nhở. Anh ta đã nghe Lâm Dịch giải thích rất kỹ về việc hơi nước mang theo dược chất sẽ thoát ra ngoài nếu ống không kín, và sản phẩm sẽ không đạt chất lượng.

“Biết rồi! Ta làm rèn mấy chục năm, lẽ nào không biết làm cho kín sao!” Thợ rèn Vương gắt nhẹ, nhưng trong giọng nói không có chút ác ý, chỉ là sự tập trung cao độ.

Trong khi Thợ rèn Vương miệt mài với chiếc nồi và ống đồng, Vương Đại Trụ cũng không hề rảnh rỗi. Anh ta theo lời Lâm Dịch, đi khắp thôn làng để tìm kiếm những vật liệu khác. Anh ta đến từng nhà, hỏi xin những mảnh vải lụa cũ đã sờn, nhưng còn giữ được độ mịn màng. Dân làng thấy Đại Trụ sốt sắng giúp Lâm Dịch, đều nhiệt tình lục lọi tìm kiếm. Anh ta cũng cẩn thận kiểm tra từng chiếc hũ sành trong nhà mình và những nhà lân cận, gõ nhẹ vào thân hũ để kiểm tra độ bền, dùng tay di di quanh miệng hũ và nắp để đảm bảo chúng khớp khít, không có kẽ hở nào.

Vương Đại Trụ còn nhớ Lâm Dịch đặc biệt dặn dò về việc tìm kiếm cát mịn và sạch. Anh ta phải ra tận bờ suối, cẩn thận xúc từng xẻng cát nhỏ, mang về nhà rửa sạch nhiều lần, phơi khô dưới nắng rồi nung nóng trên bếp lửa để loại bỏ hết tạp chất và mầm bệnh. Công việc tuy đơn giản nhưng đòi hỏi sự kiên nhẫn và tỉ mỉ vô cùng.

Mặt trăng đã lên cao, những vì sao lấp lánh như những hạt kim cương rải trên nền nhung đen của bầu trời. Trong xưởng rèn, ánh lửa đã tắt, chỉ còn lại mùi kim loại nguội lạnh và than tro. Thợ rèn Vương đã trở về nhà nghỉ ngơi sau một ngày làm việc cật lực, để lại Vương Đại Trụ một mình với những thành quả của họ. Chiếc nồi đồng hai tầng đã hoàn thiện, chiếc ống dẫn hơi cũng đã được uốn nắn một cách khéo léo, dù còn thô sơ nhưng chắc chắn là một bước tiến vượt bậc so với những dụng cụ trước đây. Anh ta cũng đã gom góp được một đống vải lụa cũ mịn màng, một vài chiếc hũ sành có nắp đậy kín, và một túi cát mịn đã được xử lý cẩn thận.

Vương Đại Trụ nhìn những món đồ đó, trong lòng dâng lên một niềm tự hào. Anh ta không hiểu hết giá trị khoa học của chúng, nhưng anh ta biết rằng mình đã hoàn thành tốt nhiệm vụ mà Lâm Dịch giao phó. Anh ta biết, Lâm Dịch sẽ rất hài lòng. Và đó là điều quan trọng nhất đối với anh ta.

***

Đêm khuya, ánh trăng sáng vằng vặc soi chiếu qua khung cửa sổ nhỏ của căn nhà kho, đổ xuống nền đất những vệt sáng bạc mờ ảo. Bên trong, thay vì sự hỗn loạn và mùi khét lẹt của những mẻ thử nghiệm đầu tiên, giờ đây là một sự trật tự đáng ngạc nhiên. Các dụng cụ mới, dù còn thô sơ, nhưng đã được sắp đặt một cách khoa học.

Lâm Dịch đứng giữa căn phòng, ánh mắt tập trung cao độ. Bên cạnh hắn, Trần Nhị Cẩu và Lý Hổ, cùng với Vương Đại Trụ, đang chăm chú lắng nghe từng chỉ dẫn. Chiếc nồi đồng hai tầng, do Thợ rèn Vương và Vương Đại Trụ miệt mài chế tác, giờ đây được đặt vững chãi trên bếp lửa đã được cải tiến để điều chỉnh nhiệt độ tốt hơn. Bên dưới là nồi lớn chứa nước, bên trên là nồi nhỏ chứa thảo dược đã được sơ chế tỉ mỉ. Chiếc ống đồng cong cong nối từ nồi nhỏ sang một bình chứa khác, nơi hơi nước mang theo tinh chất dược liệu sẽ ngưng tụ.

“Đúng rồi, Nhị Cẩu, khuấy đều tay.” Lâm Dịch hướng dẫn, ánh mắt không rời khỏi hỗn hợp thảo dược đang sôi nhẹ trong nồi nhỏ. Trần Nhị Cẩu, với gương mặt ngây thơ nhưng đôi mắt sáng và nhanh nhẹn, dùng một chiếc đũa gỗ dài khuấy nhẹ nhàng, cẩn thận không làm văng ra ngoài. Cậu bé cảm nhận được sự khác biệt rõ rệt. Nhiệt độ ổn định hơn, mùi hương thảo dược không còn bị gắt hay cháy khét, mà lan tỏa một cách dịu nhẹ, tinh khiết. “Mùi hương khác hẳn mẻ trước, đại ca! Trong lành hơn rất nhiều!” Nhị Cẩu reo lên, không giấu được vẻ phấn khích.

Lý Hổ, với vẻ mặt nghiêm túc đặc trưng, đảm nhiệm việc giữ lửa. Hắn không còn thổi bùng lửa một cách vô tội vạ như trước, mà duy trì một ngọn lửa nhỏ, đều đặn, đảm bảo nồi nước lớn luôn trong trạng thái sôi nhẹ. Ánh lửa bập bùng chiếu lên gương mặt vạm vỡ của hắn, làm nổi bật vết sẹo nhỏ trên lông mày. Hắn học được rằng, trong việc này, sự kiên nhẫn và ổn định quan trọng hơn sức mạnh.

Vương Đại Trụ đứng lùi lại một chút, quan sát toàn bộ quá trình với ánh mắt kinh ngạc. Anh ta đã tốn không ít công sức để làm ra những món đồ này, nhưng anh ta chưa từng nghĩ chúng lại có thể hoạt động một cách kỳ diệu đến vậy. “Thật không thể tin được… chỉ mấy món đồ này mà lại khác biệt đến vậy,” anh ta lẩm bẩm, giọng nói xen lẫn sự thán phục. Anh ta đã chứng kiến Lâm Dịch biến những ý tưởng tưởng chừng như không tưởng thành hiện thực ngay trước mắt mình.

Khi quá trình chưng cất diễn ra, từng giọt tinh chất dược liệu trong suốt, óng ánh như sương đêm, từ từ chảy ra từ đầu ống đồng, nhỏ giọt vào bình chứa. Sau đó, đến công đoạn lọc. Lâm Dịch đã bố trí chiếc phễu lọc đa tầng mà Vương Đại Trụ đã giúp hắn chuẩn bị. Lớp vải thô, lớp lụa mịn, lớp bông gòn, và cả lớp cát đã được làm sạch, tất cả được xếp đặt một cách khéo léo. Cao dược từ bình chứa được đổ từ từ qua hệ thống lọc này.

Mỗi giọt cao chảy xuống chiếc chậu sứ sạch sẽ đều trong suốt và tinh khiết đến khó tin. Không còn những cặn bã lợn cợn, không còn chút tạp chất nào có thể nhìn thấy bằng mắt thường. Mùi hương giờ đây đã đạt đến sự hoàn h��o, một mùi thơm thảo dược thanh khiết, dịu nhẹ, có chút ngọt ngào, lan tỏa khắp căn nhà kho, làm tan biến mọi mùi khó chịu còn sót lại.

Lý Hổ cúi xuống nhìn, đôi mắt sáng lên. “Cao này nhìn trong suốt hơn, không còn cặn bẩn nữa.” Hắn nói, giọng trầm ấm, nhưng không giấu được sự kinh ngạc.

Lâm Dịch dùng ngón tay chạm nhẹ vào một giọt cao vừa chảy ra. Hắn xoa nhẹ giữa hai đầu ngón tay, cảm nhận độ sánh, độ mịn hoàn hảo. Hắn đưa lên mũi hít hà, rồi khẽ nếm một chút. Hương vị thảo dược đậm đà, tinh khiết, lan tỏa trong khoang miệng. Hắn gật đầu hài lòng, một nụ cười rạng rỡ nở trên môi, khác hẳn nụ cười nhạt nhòa của đêm hôm trước. “Đây mới là ‘Linh Dược Hoạt Lạc Cao’ mà ta muốn,” hắn nói, giọng nói đầy tự tin. “Dược tính sẽ được bảo toàn tối đa, và hiệu quả sẽ vượt xa mẻ trước.”

Khi toàn bộ hỗn hợp đã được chưng cất và lọc xong, những giọt cao cuối cùng cũng chảy vào chậu sứ, tạo thành một lượng cao sánh đặc, màu hổ phách tuyệt đẹp. Lâm Dịch cẩn thận đổ sản phẩm vào những chiếc hũ sành mà Vương Đại Trụ đã tìm được. Những chiếc hũ này không chỉ đẹp mắt mà còn có nắp đậy cực kỳ kín, đảm bảo không khí không thể lọt vào. Hắn còn dùng sáp ong nóng chảy, niêm phong kỹ càng quanh nắp hũ, đảm bảo tuyệt đối sự bảo quản.

Ngắm nhìn những chiếc hũ cao dược được niêm phong cẩn thận, Lâm Dịch cảm thấy một niềm tự hào sâu sắc. Đây không chỉ là thành quả của tri thức, mà còn là minh chứng cho khả năng thích nghi và sự kiên trì của con người. Hắn đã dùng tư duy của thế giới hiện đại, kết hợp với sức mạnh và tài nguyên thô sơ của thế giới cổ đại này, để tạo ra một sản phẩm vượt trội. “Tri thức là vũ khí mạnh nhất,” hắn thầm nghĩ, và những chiếc hũ cao này chính là viên đạn đầu tiên mà hắn sẽ bắn ra thị trường.

Sự thành công của mẻ “Linh Dược Hoạt Lạc Cao” chất lượng cao hơn báo hiệu Lâm Dịch đã sẵn sàng mang sản phẩm ra thị trường, bắt đầu tiếp xúc với thế giới bên ngoài làng. Vương Đại Trụ đã chứng tỏ mình là một đồng minh đáng tin cậy và có khả năng giải quyết vấn đề thực tế, đặc biệt trong việc tìm kiếm và chế tạo vật tư, điều này sẽ rất hữu ích khi Lâm Dịch mở rộng kinh doanh. Sự ngưỡng mộ của Trần Nhị Cẩu và Lý Hổ đối với Lâm Dịch càng củng cố vai trò của họ như những người thực thi trung thành, giúp Lâm Dịch xây dựng một đội ngũ cốt cán. Việc cần đến Thợ rèn Vương cho thấy Lâm Dịch sẽ cần mở rộng mạng lưới quan hệ với các thợ thủ công và nguồn cung cấp nguyên liệu khác trong tương lai.

Lâm Dịch biết, đây chỉ là bước đầu của một hành trình dài. Những chiếc hũ cao dược này không chỉ là sản phẩm, mà còn là lời hứa, là cam kết của hắn với những người đã tin tưởng và đi theo hắn. Con đường phía trước sẽ còn nhiều khó khăn, nhưng với tri thức, sự kiên trì và những người đồng đội đáng tin cậy, hắn tin rằng mình có thể vượt qua mọi thử thách. Hắn đã sẵn sàng cho bước tiếp theo, sẵn sàng để dấn thân vào những vòng xoáy phức tạp của thương trường và xã hội Đại Hạ vương triều.

Bản quyền sáng tác thuộc về Long thiếu, phát hành chính thức tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free