Lạc thế chi nhân - Chương 168: Mẻ Cao Đầu Tiên: Thử Thách Của Tri Thức
Sáng sớm hôm sau, căn nhà kho nhỏ của Lâm Dịch, vốn dĩ dùng để chứa củi và vài món đồ nông cụ cũ kỹ, nay đã biến thành một xưởng chế biến thô sơ, tràn ngập mùi thảo dược hăng nồng. Ánh nắng ban mai xuyên qua những khe hở trên vách gỗ, vẽ nên những vệt sáng vàng vọt trên nền đất, nơi bụi bặm vẫn còn vương vấn dù đã được quét dọn qua loa. Tiếng gà gáy đâu đó ngoài sân vọng vào, hòa lẫn với tiếng cối giã thảo dược thô của Lý Hổ, đều đặn và mạnh mẽ như tiếng trống trận. Trần Nhị Cẩu thì hăng hái thổi lửa dưới một chiếc nồi đất lớn, khói bếp cay xè mắt nhưng gương mặt cậu vẫn hừng hực nhiệt huyết.
Lâm Dịch đứng ở giữa, thân hình gầy gò của hắn nổi bật trong chiếc áo vải thô đã sờn cũ. Đôi mắt sâu thẳm của hắn lướt qua từng động tác của Nhị Cẩu và Lý Hổ, đôi khi lại cúi xuống tờ giấy đã chi chít chữ viết và ký hiệu mà hắn mới ghi chép đêm qua. Mùi thảo dược tươi ngai ngái, lẫn với mùi khói gỗ cháy âm ỉ, tạo nên một bầu không khí vừa hăng hái vừa có chút căng thẳng. Hắn biết, mẻ cao đầu tiên này chính là phép thử, không chỉ cho công thức mà còn cho cả khả năng ứng biến của hắn trong điều kiện thiếu thốn của thế giới này. Tri thức là vũ khí mạnh nhất, nhưng vũ khí đó có phát huy hiệu quả hay không lại phụ thuộc vào người sử dụng và môi trường xung quanh.
“Lý Hổ, ngươi giã kỹ hơn một chút. Cần phải phá vỡ hoàn toàn cấu trúc tế bào của thảo dược để dược chất dễ dàng thoát ra khi đun nấu.” Lâm Dịch lên tiếng, giọng hắn trầm và rõ ràng, át đi tiếng cối giã. “Nhị Cẩu, lửa giữ đều, đừng để tắt nhưng cũng đừng quá lớn. Chúng ta cần nhiệt độ ổn định để chiết xuất từ từ, không phải để đốt cháy.”
Lý Hổ gật đầu, cánh tay vạm vỡ của hắn lại vung lên, tiếng cối giã càng thêm dồn dập. Những giọt mồ hôi lấm tấm trên trán hắn, nhưng ánh mắt vẫn kiên định tập trung vào công việc. Trần Nhị Cẩu thì khéo léo điều chỉnh củi, thổi phù phù vào đám tro tàn để ngọn lửa bùng lên dịu nhẹ. Cậu nhìn Lâm Dịch với vẻ ngưỡng mộ không giấu giếm. “Đại ca, ngài nói xem, mẻ cao này liệu có thần kỳ như ngài mô tả không? Vừa bôi da, vừa giảm đau, lại còn dưỡng nhan nữa chứ!”
Lâm Dịch khẽ mỉm cười, một nụ cười nhạt nhòa trên khuôn mặt thanh tú đã có phần xanh xao vì thiếu ngủ. “Thần kỳ hay không thì phải xem chúng ta làm ra nó như thế nào. Nhưng ta có thể đảm bảo, nếu làm đúng cách, nó sẽ tốt hơn bất kỳ thứ cao dán hay thuốc mỡ nào các ngươi từng thấy ở đây.” Hắn tiến đến gần nồi đất, khẽ cúi xuống hít hà. Mùi thảo dược đã bắt đầu bay ra, hòa quyện với hơi nước bốc lên nghi ngút. “Dược liệu cần được đun trong một thời gian nhất định, không quá lâu để tránh bay hơi hết dược tính, cũng không quá nhanh để đảm bảo các hoạt chất kịp hòa tan.”
Nhưng sự lý tưởng trong lý thuyết và thực tế luôn có một khoảng cách. Khi thảo dược được cho vào nồi, nước sôi sùng sục, Nhị Cẩu theo bản năng lại thổi lửa mạnh hơn một chút để duy trì nhiệt độ. Lâm Dịch muốn can ngăn, nhưng đã muộn. Một tiếng “xèo” nhỏ vang lên, và một mùi khét nhẹ bắt đầu len lỏi trong không khí.
“Đại ca, mẻ này có vẻ không ổn rồi!” Nhị Cẩu lo lắng kêu lên, khuôn mặt ngây ngô giờ đây hiện rõ vẻ hốt hoảng. Cậu vội vàng ngừng thổi lửa, nhưng mùi khét đã bắt đầu đậm hơn, át đi cả mùi thảo dược tươi ban đầu.
Lý Hổ cũng cau mày, dừng tay giã cối. Hắn tiến lại gần nồi, nhìn vào bên trong. Nước trong nồi đã cạn đi một phần đáng kể, và một lớp thảo dược dưới đáy đã bắt đầu chuyển màu nâu sẫm, dính chặt vào thành nồi.
Lâm Dịch thở dài, trong lòng dâng lên một chút thất vọng nhưng nhanh chóng trấn tĩnh lại. Hắn đã lường trước những khó khăn này. Không có đồng hồ đo nhiệt độ, không có thiết bị khuấy tự động, không có hệ thống kiểm soát hơi nước. Tất cả đều phụ thuộc vào cảm giác, kinh nghiệm, và sự phối hợp của những người chưa từng làm việc này bao giờ. “Không sao, mẻ đầu tiên thất bại là chuyện thường tình.” Hắn vỗ vai Nhị Cẩu, trấn an. “Chúng ta học hỏi từ lỗi lầm. Bài học rút ra là gì?”
Nhị Cẩu cúi đầu, giọng lí nhí: “Là… là không nên thổi lửa quá mạnh ạ?”
“Chính xác.” Lâm Dịch gật đầu. “Và cũng là không nên để nhiệt độ tăng quá nhanh. Chúng ta cần một phương pháp khác để kiểm soát nhiệt độ ổn định hơn.” Hắn nhìn vào nồi cao, rồi lại nhìn ra ngoài, nơi ánh nắng mặt trời đang chiếu rọi gay gắt. “Và cả việc chiết xuất. Với cách đun trực tiếp thế này, một số dược chất nhạy cảm với nhiệt sẽ bị phá hủy, chưa kể đến việc khó lòng tách được tạp chất.”
Hắn ra hiệu cho Lý Hổ và Nhị Cẩu. “Múc bỏ mẻ này đi. Chúng ta sẽ làm lại.” Cả hai dù có chút tiếc nuối khi công sức bỏ ra đổ sông đổ bể, nhưng vẫn răm rắp nghe lời. Lý Hổ dùng gáo múc phần thảo dược cháy dở ra một cái xô cũ, mùi khét bốc lên càng nồng nặc hơn. Nhị Cẩu cọ rửa nồi đất, gương mặt lấm lem tro bụi nhưng vẫn không hề nản chí. “Đại ca yên tâm, Nhị Cẩu sẽ cố gắng hết sức lần sau!” Cậu bé cam đoan, giọng nói vẫn đầy nhiệt huyết.
Lâm Dịch nhìn hai người, trong lòng một lần nữa cảm thấy ấm áp. Sự nhiệt tình và tin tưởng của họ chính là động lực lớn nhất để hắn không bỏ cuộc. Hắn biết, hắn không đơn độc trong hành trình này. Nhưng những khó khăn về kỹ thuật và công nghệ vẫn còn đó. "Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu," hắn thầm nhắc nhở bản thân. Và để sinh tồn, hắn cần phải tạo ra những sản phẩm có giá trị thực sự, không chỉ để kiếm sống, mà còn để xây dựng một tương lai vững chắc cho bản thân và những người xung quanh. Cuộc chiến với sự lạc hậu của thời đại này mới chỉ bắt đầu, và hắn phải là người chiến thắng. Mùi khét của mẻ cao thất bại vẫn còn vương vấn trong không khí, như một lời nhắc nhở về những thử thách đang chờ đợi.
***
Đêm buông xuống, mang theo cái lạnh se sắt của vùng biên thùy. Trăng non ẩn hiện sau những đám mây mỏng, chỉ đủ để soi rọi một thứ ánh sáng mờ ảo xuống thôn làng. Trong căn phòng nhỏ của mình, dưới ánh đèn dầu leo lét, Lâm Dịch ngồi một mình. Ngọn lửa nhỏ trong ngọn đèn dầu nhảy nhót, hắt những cái bóng chập chờn lên vách tường gỗ, khiến căn phòng vốn đã nhỏ hẹp lại càng thêm tịch mịch. Ngoài cửa sổ, tiếng gió nhẹ luồn qua khe vách, mang theo tiếng côn trùng kêu rả rích, tạo nên một bản giao hưởng buồn bã của đêm tối. Mùi đất ẩm và mùi giấy cũ từ cuốn Thần Nông Bách Thảo Phổ pha lẫn vào nhau, tạo nên một không khí tĩnh lặng, trầm tư, nhưng cũng ẩn chứa sự căng thẳng nội tâm của Lâm Dịch.
Hắn lật giở từng trang của Thần Nông Bách Thảo Phổ, những nét chữ cổ kính, những hình vẽ thảo dược tinh xảo. Hắn nghiền ngẫm những phương pháp bào chế truyền thống được ghi lại, đối chiếu chúng với tri thức y học, hóa học, và vật lý mà hắn vẫn còn ghi nhớ từ thế giới hiện đại. “Đun sắc, hầm, phơi khô, sao vàng…” Hắn lẩm bẩm. “Những phương pháp này tuy có hiệu quả, nhưng quá thô sơ. Làm sao để tách chiết dược chất hiệu quả hơn mà không có máy móc? Làm sao để bảo quản mà không có tủ lạnh hay chất bảo quản hóa học?”
Nỗi thất vọng từ mẻ cao thất bại ban ngày vẫn còn vương vấn trong tâm trí hắn. Cái mùi khét, cái màu nâu sẫm của thảo dược cháy xém, là minh chứng rõ ràng nhất cho khoảng cách giữa lý thuyết và thực hành, giữa tri thức hiện đại và điều kiện cổ đại. Hắn biết, nếu chỉ dựa vào những phương pháp truyền thống, sản phẩm của hắn sẽ khó lòng đạt được chất lượng ổn định và hiệu quả tối ưu mà hắn mong muốn. Hắn không thể chấp nhận một sản phẩm nửa vời, bởi vì đó không chỉ là danh tiếng của hắn, mà còn là sinh mạng, là niềm tin của những người đã đặt kỳ vọng vào hắn. "Thế giới này không nợ ai một sự công bằng," hắn tự nhủ, "nhưng ta nợ chính mình và những người tin tưởng ta một sự cố gắng hết sức."
Lâm Dịch nhíu mày, ngón tay miết nhẹ lên trang giấy cũ kỹ. Hắn nhắm mắt lại, cố gắng tái hiện lại những kiến thức đã học ở trường đại học, những khái niệm về chưng cất, cô đặc, chiết xuất dung môi, kiểm soát nhiệt độ. Trong đầu hắn, những sơ đồ máy móc phức tạp bắt đầu giản lược lại, biến đổi thành những hình ảnh của các dụng cụ thô sơ có thể tự chế.
“Đun cách thủy…” Hắn thì thầm, mở mắt ra và vội vàng ghi chép lên một tấm da dê đã được làm sạch. “Một nồi nước lớn bên ngoài, một nồi nhỏ hơn chứa thảo dược bên trong. Nhiệt độ sẽ ổn định hơn, tránh cháy khét. Nhưng làm sao để chiết xuất tinh chất hiệu quả hơn?” Hắn lại vẽ nguệch ngoạc lên tấm da. Một bình thủy tinh hình bầu, nối với một ống dẫn nhỏ dẫn qua một thùng nước lạnh… Đó là mô hình sơ khai của một hệ thống chưng cất. Dù biết rằng việc tìm kiếm một bình thủy tinh đủ lớn và chịu nhiệt ở đây là điều không tưởng, nhưng hắn vẫn phải nghĩ đến nó, như một mục tiêu, một định hướng.
“Bộ lọc nhiều lớp…” Hắn tiếp tục. “Vải thô, rồi vải mịn, rồi bông gòn… xếp chồng lên nhau để loại bỏ cặn bã. Nhưng làm sao để đảm bảo vệ sinh? Và làm sao để tăng tốc độ lọc?” Hắn nhớ đến những chiếc phễu lọc bằng gốm sứ trong phòng thí nghiệm. Liệu có thể tìm được một người thợ gốm đủ khéo léo để tạo ra những chiếc phễu tương tự, hoặc ít nhất là những chiếc lọc bằng vải có khung đỡ?
“Bảo quản…” Đây là vấn đề lớn nhất. Không có tủ lạnh, không có chất bảo quản hóa học. “Hộp sáp ong kín khí…” Hắn chợt nhớ đến phương pháp bảo quản thực phẩm của người xưa. Sáp ong có tính kháng khuẩn tự nhiên, và khi đông đặc sẽ tạo thành một lớp bảo vệ kín khí. “Nếu sản phẩm được chứa trong những chiếc lọ nhỏ, rồi được niêm phong bằng sáp ong, có thể kéo dài thời gian sử dụng lên đáng kể.” Hắn vẽ phác thảo những chiếc lọ sứ nhỏ, có nắp đậy kín, bên ngoài được tráng một lớp sáp ong dày.
Hắn còn nghĩ đến việc sử dụng các loại dầu nền có tính kháng khuẩn tự nhiên như dầu vừng, dầu lạc, để tăng cường khả năng bảo quản. Việc điều chỉnh nồng độ các thành phần, đảm bảo cân bằng giữa hiệu quả và độ bền cũng là một bài toán khó. Lâm Dịch cắm cúi ghi chép, từng nét chữ vững vàng hiện rõ trên tấm da dê. Đó không chỉ là những công thức, mà là cả một cuộc chiến đấu không ngừng nghỉ của tri thức hiện đại với sự lạc hậu của thời đại.
Ánh đèn dầu hắt lên khuôn mặt hắn, đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa sự mệt mỏi nhưng cũng rực sáng lên ngọn lửa của sự quyết tâm. Hắn không cho phép mình bỏ cuộc. Nỗi lo lắng về việc liệu anh có thể thực sự tạo ra sản phẩm chất lượng và bền vững để thay đổi cuộc sống của dân làng, để bảo vệ những người thân yêu, vẫn lởn vởn trong đầu. Nhưng hắn tin vào tri thức của mình, tin vào khả năng thích nghi c��a bản thân. Những hạt mầm kinh doanh đã được gieo, và hắn phải chăm sóc chúng, vun trồng chúng bằng mồ hôi và trí tuệ, để chúng nảy nở thành một cây đại thụ vững chắc giữa phong ba bão táp của Đại Hạ vương triều. Sẽ có những ngày thất bại, những đêm trắng suy tư, nhưng hắn biết, con đường này là con đường đúng đắn. Và hắn, Lâm Dịch, sẽ đi đến cùng.
***
Sương sớm giăng mắc trên những mái nhà tranh, không khí trong lành và se lạnh. Tiếng chim hót líu lo đâu đó trên những tán cây cổ thụ, đánh thức thôn làng sau một đêm dài yên tĩnh. Trong căn nhà kho nhỏ, lần này, không còn mùi khét nồng nặc của mẻ cao thất bại nữa. Thay vào đó là một hương thơm dịu nhẹ, thanh khiết của thảo dược đang từ từ lan tỏa, hòa quyện với mùi khói gỗ thoảng nhẹ từ bếp lửa.
Lâm Dịch, dù đêm qua gần như không chợp mắt, vẫn giữ được vẻ tỉnh táo và tập trung cao độ. Hắn đã thay đổi hoàn toàn quy trình chế biến. Một chiếc nồi đồng lớn hơn được đặt trên bếp lửa, bên trong chứa đầy nước đang sôi nhẹ nhàng. Trong lòng nồi lớn đó, một chiếc nồi đất nhỏ hơn được đặt nổi, chứa hỗn hợp thảo dược đã được giã nát và ngâm trong dầu nền theo tỷ lệ hắn đã tính toán kỹ lưỡng. Phương pháp đun cách thủy này giúp kiểm soát nhiệt độ một cách ổn định hơn rất nhiều, tránh được tình trạng cháy khét như mẻ đầu tiên.
“Nhị Cẩu, ngươi khuấy đều tay, nhẹ nhàng thôi. Đảm bảo thảo dược không bị lắng xuống đáy.” Lâm Dịch chỉ đạo, giọng hắn trầm ấm và dứt khoát.
Trần Nhị Cẩu, với gương mặt rửa sạch sẽ và mái tóc buộc gọn gàng, gật đầu lia lịa. Cậu dùng một cái thìa gỗ lớn, khuấy nhẹ nhàng hỗn hợp trong nồi nhỏ. Lần này, cậu làm việc cẩn trọng hơn hẳn, từng động tác đều được Lâm Dịch giám sát tỉ mỉ. “Đại ca, hương thơm lần này thật dễ chịu, không còn bị cay nữa!” Nhị Cẩu reo lên, đôi mắt sáng rực.
Lý Hổ thì phụ trách bếp lửa. Hắn không còn thổi bùng lửa như trước, mà chỉ duy trì một ngọn lửa nhỏ, đều đặn, đủ để giữ cho nồi nước lớn luôn trong trạng thái sôi nhẹ. Vẻ mặt hắn nghiêm túc, tập trung, đôi mắt thỉnh thoảng liếc nhìn Lâm Dịch như chờ đợi chỉ dẫn. Hắn cũng đã học được cách nhận biết một số loại thảo dược qua hình dáng và mùi vị, và tự tay sơ chế chúng trước khi đưa vào nồi.
Sau một thời gian đun nấu, khi Lâm Dịch thấy hỗn hợp trong nồi đất đã đạt đến độ cô đặc nhất định, hắn ra hiệu. “Được rồi, bây giờ đến công đoạn lọc.” Hắn đã chuẩn bị một cái khung gỗ đơn giản, bên trên được phủ nhiều lớp vải. Lớp dưới cùng là vải thô dày, rồi đến hai lớp vải lụa mỏng hơn mà Nhị Cẩu đã tìm kiếm được từ thị trấn, và cuối cùng là một lớp bông gòn mỏng lấy từ một chiếc chăn cũ. “Lý Hổ, ngươi từ từ múc hỗn hợp qua bộ lọc này.”
Lý Hổ cẩn thận dùng gáo múc từng muỗng hỗn hợp thảo dược nóng hổi, đổ nhẹ nhàng lên bộ lọc. Từng giọt cao sánh mịn, trong suốt, màu vàng óng như mật ong, từ từ chảy xuống chiếc chậu sứ sạch sẽ đặt bên dưới. Không còn những cặn bã lợn cợn, không còn mùi khét khó chịu. Thay vào đó là hương thơm thanh thoát, dịu nhẹ lan tỏa khắp căn nhà kho.
Lâm Dịch cúi xuống, dùng ngón tay chạm nhẹ vào một giọt cao vừa chảy ra. Hắn xoa nhẹ giữa hai đầu ngón tay, cảm nhận độ sánh, độ mịn. Hắn đưa lên mũi hít hà, rồi khẽ nếm một chút. “Được rồi,” hắn khẽ gật đầu, một nụ cười nhạt nhòa nở trên môi. “Thế này có thể dùng được. Tuy nhiên, chúng ta cần cải thiện nữa để đạt được sự hoàn hảo.”
Trần Nhị Cẩu không kìm được sự vui mừng. Cậu nhảy cẫng lên. “Đại ca, ngài thật sự là thần nhân! Nhị Cẩu không ngờ chúng ta có thể làm ra thứ cao diệu kỳ như vậy!” Đôi mắt cậu lấp lánh sự ngưỡng mộ và tin tưởng tuyệt đối. Lý Hổ cũng nhìn Lâm Dịch với ánh mắt đầy tôn kính. Hắn có thể không nói nhiều, nhưng sự tập trung và đôi mắt sáng lên đã thể hiện rõ sự kinh ngạc và thán phục của hắn trước khả năng của Lâm Dịch.
Khi toàn bộ hỗn hợp đã được lọc xong, những giọt cao cuối cùng cũng chảy vào chậu sứ, tạo thành một lượng cao sánh đặc, màu hổ phách tuyệt đẹp. Lâm Dịch cẩn thận đổ sản phẩm vào những chiếc lọ thủy tinh nhỏ mà Lý Hổ đã mua được từ thị trấn. Tuy chúng không được tinh xảo lắm, nhưng đủ để chứa đựng sản phẩm.
Hắn ngắm nhìn những chiếc lọ cao, trong lòng dâng lên một cảm giác hài lòng khó tả. Đây là thành quả của tri thức, của sự kiên trì, và của khả năng thích nghi. Mẻ cao đầu tiên này tuy chưa hoàn hảo, nhưng đã chứng minh được tính khả thi của ý tưởng. "Sinh tồn là ưu tiên hàng hàng đầu," hắn lại tự nhủ. Và những chiếc lọ cao này, chính là một bước tiến quan trọng trên con đường sinh tồn ấy. Chúng sẽ là nền tảng cho sự phát triển kinh tế, là đòn bẩy để hắn vươn xa hơn, đối mặt với những thử thách lớn hơn đang chờ đợi.
Tuy nhiên, Lâm Dịch biết, hành trình mới chỉ bắt đầu. Nhu cầu về các dụng cụ chuyên biệt hơn – như nồi chưng cất hiệu quả, bộ lọc tinh xảo, hay những hộp đựng kín khí được niêm phong bằng sáp ong một cách chuyên nghiệp – vẫn còn đó. Điều này báo hiệu một chuyến đi ra thị trấn sắp tới không chỉ để tìm kiếm nguyên liệu phụ trợ, mà còn để tìm kiếm những thợ thủ công tài năng, những người có thể giúp hắn biến những ý tưởng từ thế giới hiện đại thành hiện thực trong thế giới cổ đại này. Sự thành công bước đầu của 'Linh Dược Hoạt Lạc Cao' đã khẳng định tiềm năng kinh tế của nó, và đó sẽ là nền tảng cho việc mở rộng sản phẩm trong tương lai. Hắn biết, một khi sản phẩm này được đưa ra thị trường, nó sẽ thu hút sự chú ý, không chỉ từ những người cần nó, mà còn từ những kẻ muốn dòm ngó. Nhưng đã đến lúc phải dấn thân, đã đến lúc phải bước ra khỏi vòng an toàn của thôn làng nhỏ bé này. Những hạt mầm kinh doanh đã được gieo, và giờ là lúc để chăm sóc chúng, để chúng nảy nở thành một cây đại thụ vững chắc giữa phong ba bão táp của Đại Hạ vương triều.
Bản truyện chính thức do Long thiếu sáng tác, độc quyền trên truyen.free.