Lạc thế chi nhân - Chương 167: Hồi Xuân Cao: Công Thức Đầu Tiên
Ánh đèn dầu leo lét rung rinh trên bàn, hắt những vệt sáng vàng vọt lên chồng giấy tờ chi chít chữ và những bó thảo dược khô. Đêm đã khuya lắm rồi, ngoài kia, thôn làng Sơn Cước chìm trong màn đêm tĩnh mịch, chỉ còn tiếng gió heo may thổi qua khe cửa lùa vào căn nhà gỗ đơn sơ, và thỉnh thoảng là tiếng côn trùng rỉ rả không ngừng nghỉ. Lâm Dịch vẫn ngồi đó, bóng lưng gầy gò đổ dài trên vách tường, chăm chú nghiên cứu.
Hắn miệt mài bên Thần Nông Bách Thảo Phổ, cuốn sách cũ kỹ đã trở thành báu vật vô giá, là cầu nối duy nhất giữa tri thức y học cổ đại và những gì hắn từng biết về hóa học, dược lý học hiện đại. Từng trang giấy ố vàng được lật giở cẩn trọng, từng nét chữ Hán cổ được hắn đối chiếu với những ghi chép trong cuốn sổ tay của riêng mình – một cuốn sổ da bìa cũ, bên trong là những dòng chữ Latinh, tiếng Việt, và những ký hiệu hóa học mà chỉ mình hắn mới hiểu. Xung quanh hắn, trên chiếc bàn gỗ thô sơ và cả trên nền đất đã trải một tấm vải sạch, là những mẫu thảo dược đã được phân loại cẩn thận sau chuyến đi Linh Dược Cốc. Cỏ Thiên Niên Kiện xanh đậm, rễ Ngưu Tất chắc nịch, lá Bạc Hà the mát, và cả những loại cây không tên mà hắn chỉ có thể đoán định công dụng thông qua hình thái và mùi hương.
Lâm Dịch đưa một nhánh thảo dược khô, có tên trong Thần Nông Bách Thảo Phổ là "Cốt Toái Bổ", lên mũi ngửi. Mùi hăng nồng, hơi đất, lẫn chút vị đắng. Trong ký ức của hắn, Cốt Toái Bổ được biết đến với khả năng bổ thận, cường gân cốt, nhưng dưới góc nhìn hiện đại, hắn tự hỏi, hoạt chất nào đã tạo nên công dụng ấy? Có phải là flavonoid, triterpenoid, hay một loại alkaloid nào đó? Liệu có thể chiết xuất những hoạt chất này một cách tập trung hơn, hay chí ít là tăng cường hiệu quả bằng cách kết hợp với các loại thảo dược khác?
"Tri thức là vũ khí mạnh nhất," hắn tự nhủ thầm, ánh mắt lướt qua những dòng chữ về phương pháp bào chế truyền thống. "Nhưng vũ khí này cần được mài giũa bằng thực tiễn, và phải phù hợp với điều kiện hiện có." Hắn hình dung lại những phòng thí nghiệm hiện đại với máy chiết ly tâm, máy sắc ký lỏng hiệu năng cao, hay đơn giản chỉ là những chiếc máy chưng cất thủy tinh tinh xảo. Rồi hắn nhìn quanh căn nhà gỗ tuềnh toàng, không một dụng cụ nào có thể sánh được. Đây chính là "bài toán mà ta phải giải" – làm thế nào để biến những công thức phức tạp thành sản phẩm đơn giản, hiệu quả bằng những phương tiện thô sơ nhất?
Nỗi lo lắng về sự thiếu thốn công cụ luôn thường trực trong tâm trí Lâm Dịch. Một loại cao hay dầu xoa bóp, để đạt hiệu quả cao, cần phải có quá trình chiết xuất tinh chất, loại bỏ tạp chất. Nếu chỉ đơn thuần đun sắc rồi cô đặc, dược tính sẽ không được tối ưu, thậm chí có thể gây kích ứng. Hắn nhớ đến nguyên lý "chiết lạnh" bằng dầu nền, hoặc "chưng cất hơi nước" thô sơ mà những người dân bản địa ở một số vùng lạc hậu vẫn áp dụng. Liệu hắn có thể cải tiến chúng? Một cái nồi đồng lớn, một nắp vung úp ngược, và một chậu nước lạnh bên trên để ngưng tụ hơi nước chứa tinh dầu... Nghe có vẻ khả thi, nhưng độ tinh khiết sẽ là một dấu hỏi lớn.
Hắn ghi chép liên tục vào cuốn sổ tay. "Cốt Toái Bổ - bổ gân cốt, giảm đau. Thiên Niên Kiện - trừ phong thấp, mạnh gân xương. Ngưu Tất - hoạt huyết, khứ ứ, dẫn thuốc đi xuống. Đại Hồi, Quế Chi - ôn ấm, tăng cường tuần hoàn, kháng viêm nhẹ." Từng cái tên, từng công dụng được hắn phân tích, đối chiếu với những gì hắn biết về các loại thuốc giảm đau, kháng viêm không steroid, hay các loại dầu xoa bóp thảo dược phổ biến ở thế giới cũ. Hắn muốn tạo ra một sản phẩm đa năng, dễ sử dụng và quan trọng nhất là dễ sản xuất với nguồn nguyên liệu sẵn có ở Linh Dược Cốc.
Cuối cùng, hắn dừng lại ở một công thức mà hắn gọi tạm là "Linh Dược Hoạt Lạc Cao". Đây là sự kết hợp của các loại thảo dược có tính ấm, kháng viêm, giảm đau và kích thích tuần hoàn. Công dụng chính sẽ là giảm đau nhức xương khớp, cơ bắp, hỗ trợ điều trị vết bầm tím, sưng tấy nhẹ, và thậm chí là dưỡng ẩm cho da khô nứt nẻ. Hắn nghĩ đây sẽ là sản phẩm "phổ thông" nhất, đáp ứng được nhu cầu cơ bản của người dân lao động nơi đây, những người thường xuyên phải làm việc nặng nhọc.
Tỷ lệ pha trộn, phương pháp bào chế sơ bộ, các bước cần thực hiện, tất cả đều được hắn phác thảo chi tiết. "Đun sôi thảo dược với nước trong nồi đất lớn, lửa nhỏ liu riu trong ba canh giờ. Chắt lấy nước cốt. Tiếp tục cô đặc nước cốt, cho thêm dầu thực vật (dầu lạc hoặc dầu vừng) và sáp ong vào. Đun cách thủy cho đến khi hỗn hợp đồng nhất và đạt độ đặc mong muốn. Lọc bỏ bã, đổ vào lọ." Nghe thì đơn giản, nhưng để đảm bảo chất lượng và độ an toàn, mỗi bước đều cần sự tỉ mỉ. "Thế giới này không nợ ai một sự công bằng," hắn thì thầm, "và để sinh tồn, ta phải tự tạo ra công bằng cho mình, bằng trí tuệ và sự kiên trì."
Trăn trở về việc bảo mật công thức cũng là một gánh nặng trong lòng hắn. Khi sản phẩm thành công, chắc chắn sẽ có kẻ dòm ngó. Nguồn nguyên liệu quý hiếm từ Linh Dược Cốc cũng sẽ trở thành mục tiêu. Hắn không thể giữ bí mật mãi mãi, nhưng ít nhất, ở giai đoạn đầu, hắn phải tạo ra một rào cản đủ lớn. Việc chế biến thủ công, không có máy móc hiện đại, cũng là một con dao hai lưỡi: vừa là thách thức, vừa là bức tường thành ngăn cản sự sao chép dễ dàng. Kẻ khác có thể bắt chước công thức, nhưng để có được sự cân bằng và hiệu quả, họ cần nhiều hơn là một danh sách nguyên liệu.
Ánh đèn dầu hắt lên khuôn mặt gầy gò của Lâm Dịch, hiện rõ vẻ trầm tư nhưng cũng đầy quyết đoán. Hắn biết đây chỉ là bước khởi đầu, một bước đi dò dẫm trong một thế giới đầy rẫy hiểm nguy và cạnh tranh. Nhưng hắn không thể dừng lại. Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, và để bảo vệ những người xung quanh, hắn phải mạnh mẽ hơn, phải tạo ra một chỗ đứng vững chắc. Những công thức này, những dòng chữ này, không chỉ là khởi điểm cho một kế hoạch kinh doanh, mà còn là lời tuyên bố về ý chí sống, về khát vọng vươn lên của một kẻ lạc lõng giữa thời đại. Hắn lại cúi xuống, viết thêm một dòng cuối cùng vào công thức: "Kiểm tra kỹ lưỡng trước khi đóng gói. Chất lượng là trên hết."
***
Sáng sớm hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên của bình minh vừa rọi qua kẽ lá, nhuộm vàng mái ngói rêu phong của những căn nhà trong thôn, Lâm Dịch đã thức dậy từ rất sớm. Hắn không ngủ được nhiều, những suy nghĩ về công thức và kế hoạch sản xuất cứ xoáy vần trong đầu. Không khí buổi sớm trong lành, mang theo mùi đất ẩm, mùi khói bếp từ những gia đình đã bắt đầu nấu bữa sáng, và tiếng gà gáy thưa thớt từ xa xa. Lâm Dịch hít một hơi thật sâu, cảm nhận sự tươi mới của một ngày mới, dường như xua tan đi phần nào sự mệt mỏi sau một đêm thức trắng.
Hắn đợi cho đến khi mặt trời lên cao hơn một chút, đủ để xua đi cái lạnh se se của đêm. Như đã hẹn, Trần Nhị Cẩu và Lý Hổ đã có mặt trước cửa nhà hắn, dáng vẻ đầy mong chờ. Nhị Cẩu, với gương mặt có phần ngây ngô nhưng đôi mắt sáng rực, không giấu nổi sự háo hức. Lý Hổ thì đứng thẳng, vẻ mặt nghiêm túc thường thấy, nhưng ánh mắt anh ta cũng ánh lên sự tò mò và sẵn sàng hành động. Cả hai đều đã hoàn thành nhiệm vụ được giao đêm qua – Lý Hổ đã tìm được vài chiếc lọ sành nhỏ cũ kỹ và vài hộp gỗ thô, đã được rửa sạch sẽ, còn Nhị Cẩu thì hào hứng kể về việc đã hỏi được một người già trong làng về cách thu hoạch sáp ong và địa điểm mua dầu thực vật.
"Đại ca, Nhị Cẩu đã hỏi được rồi! Ông Tư đầu làng nói trong rừng sâu có nhiều tổ ong dại, nếu cẩn thận thì có thể lấy được sáp ong. Còn dầu thực vật thì phải ra thị trấn mới mua được loại tốt, ở đây chỉ có vài nhà ép dầu nhỏ lẻ, chất lượng không đồng đều." Nhị Cẩu vừa nói vừa gãi đầu, lộ vẻ hơi thất vọng vì không tìm được đủ thứ trong làng.
Lý Hổ đặt những chiếc lọ và hộp xuống đất một cách cẩn trọng. "Đại ca, những thứ này là tốt nhất ta có thể tìm được trong làng. Tuy không tinh xảo, nhưng đều đã được rửa sạch."
Lâm Dịch mỉm cười nhẹ. "Được rồi, hai đệ làm rất tốt. Cứ như vậy là đủ dùng cho việc thử nghiệm rồi." Hắn dẫn hai người vào căn nhà kho nhỏ cạnh nhà mình. Căn nhà kho ẩm thấp, mùi gỗ mục và đất ẩm xộc vào mũi, nhưng bên trong đã được hắn dọn dẹp tương đối gọn gàng. Trên chiếc bàn gỗ cũ kỹ đặt ở giữa, hắn trải ra cuốn sổ tay với công thức "Linh Dược Hoạt Lạc Cao" đã được phác thảo cẩn thận.
"Đây là 'Linh Dược Hoạt Lạc Cao'," Lâm Dịch nói, giọng điệu trầm ổn nhưng đầy sức thuyết phục. Hắn chỉ vào dòng chữ Hán mà hắn đã cẩn thận ghi chú bên cạnh tên sản phẩm. "Nó có thể giúp giảm đau nhức xương khớp, cơ bắp, làm lành vết thương nhỏ do xây xát, và cả dưỡng da tay chân khô nứt nữa."
Trần Nhị Cẩu mở to mắt, kinh ngạc. "Cao đa năng ư? Nghe lạ quá, nhưng nếu Đại ca nói được, nhất định sẽ được!" Cậu ta luôn có một niềm tin tuyệt đối vào Lâm Dịch, dù những điều hắn nói đôi khi vượt quá sức tưởng tượng của cậu. "Dùng những loại thảo dược nào vậy Đại ca?"
Lâm Dịch chỉ tay vào các loại thảo dược đã được phân loại trên bàn. "Chúng ta sẽ dùng Cốt Toái Bổ, Thiên Niên Kiện, Ngưu Tất để giảm đau và bổ gân cốt. Thêm một chút Đại Hồi, Quế Chi để làm ấm và tăng tuần hoàn máu. Và vài loại khác nữa để tăng tính kháng khuẩn, chống viêm." Hắn giải thích tỉ mỉ từng thành phần, công dụng và cách chúng tương tác với nhau, cố gắng dùng những từ ngữ đơn giản nhất để hai người có thể hiểu. "Quy trình chế biến sẽ gồm các bước chính: đun sắc lấy nước cốt, sau đó cô đặc nước cốt và trộn với dầu thực vật cùng sáp ong để tạo thành dạng cao đặc."
Lý Hổ chăm chú lắng nghe, ánh mắt anh ta không rời khỏi Lâm Dịch. "Vậy chúng ta cần làm gì trước? Cần bao nhiêu người, đi đâu tìm đồ?" Anh ta hỏi, giọng nói trầm và chắc, đi thẳng vào vấn đề thực tế. Đối với Lý Hổ, mọi lý thuyết đều phải được kiểm chứng bằng hành động.
"Đầu tiên, chúng ta cần chuẩn bị nguyên liệu và dụng cụ. Nhị Cẩu, ngươi hãy tìm cách liên hệ với ông Tư, xem ông ta có thể giúp chúng ta thu hoạch sáp ong dại không, hoặc chí ít là chỉ cho chúng ta cách thu hoạch an toàn. Nhớ phải cẩn thận, ong dại rất hung dữ. Nếu không được, chúng ta sẽ phải mua sáp ong ở thị trấn." Lâm Dịch nhìn Nhị Cẩu, dặn dò kỹ lưỡng. Nhu cầu về sáp ong tinh khiết là rất quan trọng để đảm bảo độ đặc và khả năng bảo quản của sản phẩm.
Nhị Cẩu gật đầu lia lịa. "Đại ca yên tâm, Nhị Cẩu sẽ cố gắng hết sức!"
"Còn dầu thực vật, Lý Hổ, ngươi hãy đi cùng Nhị Cẩu, tìm hiểu các nhà ép dầu ở thị trấn. Chúng ta cần loại dầu lạc hoặc dầu vừng tinh khiết nhất có thể, không lẫn tạp chất. Mua một lượng đủ dùng cho việc thử nghiệm ban đầu." Lâm Dịch tiếp tục. "Và cả những chiếc lọ thủy tinh hoặc sành sứ nhỏ, tinh xảo hơn một chút nếu có thể. Bao bì cũng rất quan trọng, nó thể hiện giá trị sản phẩm." Hắn không quên nhấn mạnh tầm quan trọng của bao bì, một yếu tố mà ở thế giới này ít ai để ý đến.
Lý Hổ gật đầu mạnh mẽ. "Rõ, Đại ca. Chúng tôi sẽ đi ngay."
Lâm Dịch còn phân công thêm một số nhiệm vụ nhỏ khác: "Lý Hổ, ngươi cũng cần giúp ta chuẩn bị củi khô, sạch, và một cái nồi đồng lớn đủ để đun sắc thảo dược. Chúng ta cần đảm bảo nhiệt độ ổn định trong thời gian dài. Nhị Cẩu, ngươi hãy giúp ta sắp xếp và rửa sạch thêm các loại thảo dược này, loại bỏ lá sâu, đất cát bám dính."
Hai người nghe xong nhiệm vụ, gương mặt đều ánh lên sự quyết tâm. Trần Nhị Cẩu thì hăng hái như con ngựa non háo hức được chạy, còn Lý Hổ thì tỏ ra nghiêm túc, sẵn sàng nhận lấy trách nhiệm. Lâm Dịch nhìn họ, trong lòng dâng lên một cảm xúc ấm áp. Hắn biết, hắn không đơn độc trong hành trình này. Sự nhiệt tình của Nhị Cẩu và sự đáng tin cậy của Lý Hổ chính là những trụ cột vững chắc cho những kế hoạch lớn lao mà hắn đang ấp ủ.
Tuy nhiên, trong sâu thẳm tâm trí Lâm Dịch, những lo lắng vẫn chưa hoàn toàn tan biến. Hạn chế về công nghệ và dụng cụ vẫn là một thách thức lớn. Làm sao để đảm bảo chất lượng sản phẩm ổn định khi mọi thứ đều làm thủ công? Làm sao để cạnh tranh với những loại "thần dược" được thêu dệt bằng những câu chuyện huyền bí, khi sản phẩm của hắn chỉ dựa trên khoa học và thực tế? Và quan trọng hơn, làm sao để bảo vệ công thức và nguồn nguyên liệu quý hiếm khỏi sự dòm ngó của các thế lực bên ngoài? Lời đồn về "Thiên Phong Thương Hội" và "Hắc Sa Bang" đã bắt đầu lan truyền, và hắn biết, thành công của mình sẽ không thể tránh khỏi sự chú ý. Một khi "Linh Dược Hoạt Lạc Cao" tạo được tiếng vang, nó sẽ không chỉ mang lại lợi ích mà còn kéo theo những rắc rối không lường trước được.
"Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu," hắn tự nhủ thầm một lần nữa, ánh mắt lướt qua những gương mặt tin tưởng của hai người bạn. "Và để sinh tồn, ta phải không ngừng tiến lên." Hắn biết, chuyến đi ra thị trấn sắp tới không chỉ là để tìm kiếm nguyên liệu, mà còn là cơ hội để hắn mở rộng tầm nhìn, tiếp xúc với thế giới bên ngoài làng, và chuẩn bị cho những bước đi lớn hơn. Sẽ có những thương nhân, những thợ thủ công, và cả những ánh mắt dò xét. Nhưng đã đến lúc phải dấn thân.
Lâm Dịch lại quay sang cuốn sổ tay, ghi thêm vài dòng chú thích về các tiêu chuẩn kiểm tra chất lượng sơ bộ mà hắn có thể áp dụng bằng mắt thường và khứu giác. Hắn muốn sản phẩm của mình không chỉ hiệu quả mà còn phải an toàn. Đây là một khởi đầu mới, một con đường mới để hắn chứng minh rằng, ngay cả trong một thế giới cổ đại lạc hậu, tri thức và ý chí kiên cường vẫn có thể tạo ra những điều vĩ đại, không phải để xưng bá, mà để bảo vệ những giá trị và con người mà hắn trân trọng. Những hạt mầm kinh doanh đã được gieo, và giờ là lúc để chăm sóc chúng, để chúng nảy nở thành một cây đại thụ vững chắc giữa phong ba bão táp của Đại Hạ vương triều.
Truyện do Long thiếu chấp bút, độc quyền đăng tải tại truyen.free.