Lạc thế chi nhân - Chương 166: Phân Tích Thảo Dược: Nền Tảng Kinh Doanh Mới
Con đường trở về làng dường như ngắn hơn, bởi trong lòng họ, một ngọn lửa mới đã bùng cháy, soi sáng con đường phía trước. Linh Dược Cốc, kho báu thiên nhiên này, đã mở ra một chân trời mới, một tương lai đầy tiềm năng nhưng cũng không kém phần gian nan cho Lâm Dịch và những người đồng hành của hắn.
***
Sáng hôm sau, ánh bình minh rạng rỡ xuyên qua kẽ lá, đánh thức vạn vật sau một đêm dài tĩnh mịch. Trong căn nhà gỗ đơn sơ của Lâm Dịch, một tấm vải thô sạch sẽ được trải rộng trên chiếc bàn gỗ cũ kỹ, nơi từng là nơi gia đình quây quần bên mâm cơm đạm bạc. Giờ đây, thay vì những bát cháo loãng hay đĩa rau rừng, mặt bàn lại được phủ kín bởi một bộ sưu tập màu sắc và hình thù đa dạng của các loại thảo dược. Chúng được sắp xếp một cách có hệ thống, từ những chiếc lá xanh mướt còn đọng sương đêm, những bông hoa nhỏ li ti đủ màu sắc, đến những đoạn rễ cây xù xì, những thân cây khô đã được cạo vỏ cẩn thận. Mùi hương của đất, của cây cỏ tươi mới và của tinh dầu tự nhiên thoang thoảng khắp căn phòng, xua đi mùi khói bếp còn vương vấn từ tối qua.
Lâm Dịch ngồi đó, dáng vẻ gầy gò nhưng toát lên một sự tập trung cao độ. Đôi mắt sâu thẳm của hắn, thường ngày trầm tư, giờ đây lấp lánh sự hưng phấn và niềm say mê của một nhà khoa học đang đứng trước những khám phá mới. Hắn cẩn thận cầm một cọng cỏ dại, dùng chiếc kính lúp tự chế – một mảnh thủy tinh được mài giũa thô sơ nhưng hiệu quả – để quan sát từng sợi lông nhỏ li ti trên thân cây, từng đường gân lá mảnh mai. Bên cạnh hắn, cuốn *Thần Nông Bách Thảo Phổ* cũ kỹ được mở ra, những trang giấy ố vàng với hình vẽ minh họa chi tiết về hàng trăm loại thảo mộc. Hắn so sánh, đối chiếu, rồi lại cẩn thận ghi chép vào một cuốn sổ tay nhỏ, những dòng chữ cổ điển xen lẫn với những ký hiệu và thuật ngữ mà chỉ riêng hắn mới hiểu.
"Loại này có vẻ chứa tannin," Lâm Dịch lẩm bẩm trong đầu, đôi mắt không rời khỏi chiếc lá xanh đậm mà hắn đang cầm. "Khả năng kháng khuẩn khá tốt. Nếu chiết xuất được, có thể dùng làm chất se khít lỗ chân lông, hoặc sát trùng nhẹ cho các vết thương hở. Khá hữu ích cho những người lao động chân tay ở đây." Hắn nghĩ đến những vết xước, vết chai sạn trên bàn tay của Lý Hổ, của những người nông dân trong làng. "Còn cái này," hắn chuyển sang một bông hoa màu tím nhạt, mùi hương dịu nhẹ lan tỏa, "mùi hương đặc trưng, rất dễ chịu. Có thể là tinh dầu. Nếu chiết xuất được, sẽ rất tốt để thư giãn, giảm stress. Hoặc là một thành phần quan trọng trong nước hoa, thứ xa xỉ phẩm mà các tiểu thư khuê các ưa chuộng."
Trần Nhị Cẩu ngồi đối diện, đôi mắt tròn xoe đầy vẻ tò mò, chăm chú quan sát mọi hành động của Lâm Dịch. Cậu ta vốn đã quen với những điều kỳ lạ mà "đại ca" mình làm, nhưng mỗi lần chứng kiến Lâm Dịch say mê nghiên cứu, cậu ta lại càng thêm khâm phục. "Đại ca, loại lá xanh này có phải là 'Cỏ Chỉ Huyết' mà Hồ Gia Gia hay dùng không ạ?" Nhị Cẩu hỏi, chỉ vào một loại lá có màu xanh sẫm, mặt dưới có những đường gân đỏ tía. Cậu ta đã giúp Lâm Dịch thu thập, và được Lâm Dịch chỉ dạy cách nhận biết một số loại cơ bản.
Lâm Dịch ngẩng đầu lên, khẽ gật. "Đúng vậy, Nhị Cẩu. Mắt ngươi tinh tường đấy. Loại này theo y học cổ truyền dùng để cầm máu, tiêu viêm. Nhưng theo những gì ta biết, nó còn có nhiều công dụng khác nữa, đặc biệt là trong việc làm lành da và giảm sưng tấy." Hắn lại cúi xuống, tiếp tục ghi chép. "Nếu chúng ta có thể chiết xuất được tinh chất của nó, hiệu quả sẽ tăng lên gấp bội."
Lý Hổ, với thân hình vạm vỡ, cao lớn, ngồi phía bên kia bàn, đang cặm cụi nghiền một loại rễ cây khô bằng chiếc cối đá nhỏ. Anh ta vốn kiệm lời, nhưng hành động của anh ta luôn thể hiện sự tận tâm và kiên nhẫn. Tiếng "cộp cộp" đều đặn của chày đá vang lên, hòa vào không khí yên tĩnh. Anh ta cau mày, sức mạnh cơ bắp của anh ta cũng không dễ dàng khuất phục được sự cứng rắn của loại rễ này. "Loại rễ cây này cứng thật, nghiền mãi không nát, đại ca cần loại cối đá lớn hơn không?" Lý Hổ hỏi, giọng trầm ấm, tay vẫn không ngừng giã. Anh ta không hiểu sâu xa những gì Lâm Dịch đang làm, nhưng anh ta tin tưởng vào tầm nhìn của Lâm Dịch. Đã từng lăn lộn trong giang hồ, Lý Hổ biết rõ giá trị của một người có đầu óc, và Lâm Dịch chính là người đó.
Lâm Dịch nhìn sang, thấy mồ hôi lấm tấm trên trán Lý Hổ. "Không cần vội, Lý Hổ. Cứ từ từ thôi. Cái này cần nghiền mịn, nhưng không nhất thiết phải là cối đá lớn. Có lẽ chúng ta cần một loại cối có bề mặt ma sát tốt hơn, hoặc một kỹ thuật nghiền khác. Ta sẽ thử nghĩ cách. Tạm thời cứ làm theo sức mình." Hắn biết, sự thiếu thốn công cụ là một trong những trở ngại lớn nhất. Trong thế giới hiện đại, chỉ cần một chiếc máy xay công suất lớn là xong, nhưng ở đây, mọi thứ đều phải dựa vào sức người và sự khéo léo của đôi tay.
Hắn lại quay trở lại với những ghi chép của mình. "Tri thức là vũ khí mạnh nhất," hắn tự nhủ thầm. "Và sự kiên nhẫn là chìa khóa." Việc phân loại và tìm hiểu công dụng của từng loại thảo dược không chỉ đơn thuần là tra cứu sách vở. Hắn còn phải dựa vào khả năng quan sát của mình, đối chiếu với những kiến thức về thực vật học, dược liệu học mà hắn từng học được. Hắn xem xét cấu trúc lá, màu sắc hoa, mùi vị của rễ, thậm chí là cảm giác khi chạm vào. Hắn cố gắng giải mã từng bí ẩn mà thiên nhiên ban tặng, từng chút một, để biến chúng thành những giá trị cụ thể.
Trần Nhị Cẩu, sau khi giúp Lâm Dịch sắp xếp xong một chồng lá khô, lại tò mò hỏi: "Đại ca, sao đại ca lại biết nhiều về mấy thứ cây cỏ này vậy? Hồ Gia Gia cũng giỏi lắm rồi, nhưng đại ca còn biết cả những công dụng lạ lùng nữa."
Lâm Dịch khẽ cười, nụ cười hiếm hoi lướt qua đôi môi hắn. "Thế giới này rộng lớn lắm, Nhị Cẩu. Kiến thức cũng vô bờ. Hồ Gia Gia có kinh nghiệm và trí tuệ của người xưa, ta lại có cách nhìn nhận khác. Mỗi người một vẻ, nhưng mục đích cuối cùng đều là biến những thứ này thành có ích cho con người." Hắn không thể giải thích về "y học hiện đại" hay "khoa học" cho Nhị Cẩu hiểu, nhưng hắn có thể truyền đạt tinh thần của sự khám phá và ứng dụng.
Hắn lại tiếp tục công việc của mình, ánh mắt lướt qua *Thần Nông Bách Thảo Phổ*. Cuốn sách này, dù cũ kỹ, nhưng lại là một cây cầu nối giữa quá khứ và hiện tại, giữa tri thức cổ xưa và tầm nhìn của hắn. Những hình vẽ chi tiết, những mô tả về tính vị, công dụng của từng loại thảo dược đã giúp hắn rất nhiều trong việc nhận diện và phân loại ban đầu. Nhưng hắn biết, để tạo ra "linh đan diệu dược" như hắn đã hứa, hắn phải đi xa hơn những gì cuốn sách này ghi chép, phải ứng dụng những nguyên lý mà người xưa chưa từng biết đến.
Trong lúc Nhị Cẩu và Lý Hổ tiếp tục phụ giúp những công việc đơn giản như phơi khô, nghiền thô, Lâm Dịch đã đi được một chặng đường dài trong việc phác thảo những công thức sơ bộ. Hắn chia các loại thảo dược thành từng nhóm: nhóm có tính kháng viêm, nhóm có tính dưỡng ẩm, nhóm có mùi hương dễ chịu, nhóm có tác dụng phục hồi. Hắn bắt đầu hình dung ra những sản phẩm cụ thể: một loại cao bôi trị đau nhức cơ bắp từ rễ cây "Thiên Niên Kiện", một loại dầu xoa dịu vết côn trùng cắn từ lá "Đinh Hương", một loại kem dưỡng da tay từ "Mộc Liên Tử" và sáp ong.
Mỗi khi hắn ghi xuống một ý tưởng mới, một tia sáng lại lóe lên trong đôi mắt hắn. Hắn biết, đây không chỉ là việc tạo ra sản phẩm, mà còn là việc kiến tạo một tương lai. Một tương lai mà người dân Sơn Cước không còn phải chịu cảnh đói nghèo triền miên, không còn phải lo lắng về những vết thương hở nhiễm trùng hay làn da khô nứt nẻ vì lao động vất vả. Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, và đối với Lâm Dịch, việc tạo ra giá trị từ những gì thiên nhiên ban tặng chính là con đường để sinh tồn và phát triển.
Bầu không khí trong căn nhà tuy tĩnh lặng nhưng lại căng tràn năng lượng sáng tạo. Bên ngoài, tiếng gà gáy thưa thớt, tiếng trẻ con nô đùa xa xa, tiếng dân làng nói chuyện vọng lại, tất cả đều tạo nên một bức tranh bình dị của cuộc sống thôn quê. Nhưng ở đây, trong căn nhà nhỏ này, một kế hoạch lớn đang dần được hình thành, từng nét bút, từng suy nghĩ của Lâm Dịch đang đặt những viên gạch đầu tiên cho một đế chế kinh doanh chưa từng có ở Đại Hạ. Hắn đã sẵn sàng để biến những ý tưởng điên rồ nhất của mình thành hiện thực.
***
Chiều muộn, khi ánh nắng vàng ươm bắt đầu ngả dần về phía tây, Lâm Dịch mang theo một túi vải nhỏ chứa vài mẫu thảo dược đã được hắn phân loại kỹ lưỡng, cùng với những ghi chép dày đặc thuật ngữ "lạ tai" của mình, bước đến nhà thuốc nhỏ của Hồ Gia Gia. Tiếng cối giã thuốc "lộc cộc" đều đặn vang lên từ bên trong, hòa cùng tiếng nước sôi lách tách từ chiếc ấm trà đặt trên bếp lửa. Mùi thảo dược nồng nàn, hơi ngai ngái đặc trưng của các loại thuốc sắc quyện vào không khí, tạo nên một bầu không khí thanh tịnh, học thuật, mang đậm dấu ấn của người già.
Hồ Gia Gia đang ngồi trên chiếc ghế gỗ cũ kỹ, mái tóc bạc phơ được búi gọn gàng, đôi mắt hiền từ nhưng sắc sảo chăm chú vào chiếc cối đá trên tay. Ông chậm rãi giã nát một loại rễ cây khô, động tác đều đặn, điêu luyện. Khi Lâm Dịch bước vào, ông lão chỉ khẽ ngẩng đầu lên, ánh mắt lướt qua túi vải trên tay hắn, rồi mỉm cười hiền hậu. "Lâm Dịch đấy à? Lại có thứ gì lạ cần lão già này thẩm định nữa sao?"
Lâm Dịch đặt túi vải và cuốn sổ tay lên chiếc bàn gỗ bóng loáng vì năm tháng sử dụng. "Hồ Gia Gia nói đúng. Cháu có vài điều muốn thỉnh giáo lão." Hắn mở túi, cẩn thận đặt ba loại thảo dược ra trước mặt ông lão. Một loại là lá của cây Mộc Liên Tử, có màu xanh đậm, mặt dưới phủ một lớp lông tơ mịn màng; một loại là hoa của cây Dã Cúc, sắc vàng tươi tắn; và cuối cùng là một đoạn rễ cây không tên mà hắn tin rằng có tính kháng viêm mạnh. "Hồ Gia Gia, theo kinh nghiệm của lão, loại 'Mộc Liên Tử' này có thể dùng để làm gì ngoài việc trị ho không? Cháu thấy nó có vẻ có chất nhầy, có thể giữ ẩm rất tốt." Lâm Dịch hỏi, chỉ vào những chiếc lá xanh.
Hồ Gia Gia cầm lấy một chiếc lá Mộc Liên Tử, đưa lên mũi ngửi, rồi nhẹ nhàng xoa giữa các đầu ngón tay. "Ồ, Mộc Liên Tử à... Đúng là có tính giữ ẩm, lá của nó khi giã nát có thể tạo ra một chất nhầy sền sệt. Từ xưa đến nay, người ta thường dùng nó để sắc uống trị ho khan, viêm họng, hay làm dịu chứng khó tiêu. Cũng có thể dùng lá tươi giã đắp lên vết bỏng nhẹ để làm dịu da. Nhưng chưa ai nghĩ đ���n việc dùng nó bôi ngoài da để dưỡng da cả." Ông lão nhíu mày suy nghĩ, ánh mắt thoáng chút ngạc nhiên. "Ngươi nói 'kem dưỡng da' là sao? Cái thứ mà ngươi từng nhắc đến, 'Thanh Tâm Lộ' thì ta hiểu, là để làm sạch và thơm. Nhưng 'kem dưỡng da' lại là thứ gì?"
Lâm Dịch mỉm cười giải thích: "Là một thứ giúp da không bị khô nứt, trở nên mềm mại hơn, đặc biệt là vào mùa đông khắc nghiệt này, hoặc những người lao động chân tay thường xuyên tiếp xúc với nước, đất cát. Nó sẽ tạo một lớp màng bảo vệ, giúp da giữ được độ ẩm tự nhiên, tránh bị tổn thương do thời tiết hay công việc." Hắn biết, khái niệm về "kem dưỡng da" là quá xa lạ đối với thế giới này, nhưng hắn phải cố gắng giải thích một cách đơn giản nhất. "Cháu tin rằng, nếu chúng ta có thể chiết xuất được chất nhầy từ Mộc Liên Tử, kết hợp với một số loại dầu thực vật và sáp ong, chúng ta có thể tạo ra một sản phẩm tuyệt vời để chăm sóc da."
Hồ Gia Gia trầm ngâm, đôi mắt nhìn xa xăm, như thể đang lục lọi trong kho tàng kiến thức y học cổ truyền của mình. "Chất nhầy... dưỡng ẩm... bảo vệ da..." Ông lão lặp lại, cố gắng hình dung ra thứ "kem dưỡng da" mà Lâm Dịch vừa mô tả. "Cũng có lý. Y thư cổ có ghi chép về việc dùng một số loại dầu thực vật để xoa bóp, làm mềm da, nhưng chưa bao giờ đạt đến mức độ tinh tế như cách ngươi mô tả." Ông quay sang loại hoa Dã Cúc vàng tươi. "Còn loại này thì sao? Dã Cúc thì dùng để thanh nhiệt giải độc, làm mát gan, trị mụn nhọt, rôm sảy... rất phổ biến. Ngươi có ý định gì với nó?"
"Cháu nghĩ đến việc chiết xuất tinh chất của hoa Dã Cúc để làm một loại nước làm sạch da mặt, hoặc kết hợp với Mộc Liên Tử để tăng cường khả năng kháng viêm, giảm sưng tấy cho những làn da nhạy cảm. Mùi hương của nó cũng rất dễ chịu, có thể giúp tinh thần thư thái." Lâm Dịch trình bày, giọng điệu đầy tự tin. Hắn biết, việc chiết xuất tinh dầu hay tinh chất từ thực vật là một kỹ thuật phức tạp trong thế giới hiện đại, nhưng hắn tin rằng với sự kiên trì và một chút sáng tạo, hắn có thể tìm ra những phương pháp thủ công thay thế.
Hồ Gia Gia gật gù, ánh mắt sáng lên vẻ kinh ngạc. "Ngươi có những ý tưởng thật táo bạo, Lâm Dịch. Đem những thứ vốn chỉ dùng để uống hay đắp thô sơ, lại biến hóa thành những sản phẩm tinh tế đến vậy. Lão già này sống gần trọn đời với cây cỏ, cũng chưa từng nghĩ đến." Ông lão cầm lấy cuốn sổ tay của Lâm Dịch, lướt qua những dòng chữ chi chít. Dù không hiểu hết những ký hiệu và thuật ngữ lạ, ông vẫn cảm nhận được sự tỉ mỉ, logic trong từng ghi chép. "Nhưng để chiết xuất tinh chất, hay tạo ra cái 'kem dưỡng da' mà ngươi nói, e rằng không hề đơn giản. Cần có kỹ thuật, cần có dụng cụ đặc biệt. Liệu chúng ta có thể làm được ở nơi hẻo lánh này không?"
Lâm Dịch hiểu được mối lo ngại của Hồ Gia Gia. "Đó chính là điều cháu đang trăn trở. Nhưng cháu tin, 'Tri thức là vũ khí mạnh nhất'. Chúng ta sẽ phải thử nghiệm, tìm tòi những phương pháp thủ công, những công cụ thay thế. Có thể sẽ tốn nhiều thời gian và công sức, nhưng cháu tin là chúng ta sẽ tìm ra cách." Hắn biết, đây là một thách thức lớn, nhưng cũng là cơ hội để hắn chứng minh khả năng của mình.
Hồ Gia Gia thở dài một tiếng, nhưng không phải vì nản lòng, mà vì sự thán phục. "Ngươi là một người kỳ lạ, Lâm Dịch. Nhưng những gì ngươi làm, những gì ngươi nói, lại khiến lão già này thấy được một tương lai khác. Một tương lai mà cây cỏ không chỉ là thuốc men chữa bệnh, mà còn là thứ mang lại vẻ đẹp và sự thoải mái cho cuộc sống." Ông lão khẽ đặt tay lên vai Lâm Dịch, ánh mắt ấm áp. "Lão tin ngươi. Cứ làm những gì ngươi thấy đúng. Có gì khó khăn, cứ đến hỏi lão. Dù không hiểu hết những ý tưởng cao siêu của ngươi, nhưng kinh nghiệm về tính vị, công dụng của cây cỏ thì lão có thể chia sẻ."
Cuộc trò chuyện giữa Lâm Dịch và Hồ Gia Gia kéo dài cho đến khi ánh chiều tà hoàn toàn biến mất, nhường chỗ cho màn đêm buông xuống. Mùi thảo dược trong nhà thuốc càng trở nên nồng nàn hơn, hòa quyện với mùi khói gỗ ấm áp. Lâm Dịch rời đi, trong lòng tràn đầy sự biết ơn và niềm hy vọng. Hồ Gia Gia, với sự cẩn trọng và kinh nghiệm của mình, không chỉ là một người thầy thuốc tài ba, mà còn là một người cố vấn quý giá, một cầu nối quan trọng giữa tri thức cổ truyền và những ý tưởng đột phá của hắn. Cuộc gặp gỡ này đã củng cố thêm niềm tin của Lâm Dịch rằng, sự kết hợp giữa kiến thức hiện đại và trí tuệ cổ xưa chính là chìa khóa để tạo ra những điều phi thường.
***
Đêm khuya, thôn làng Sơn Cước chìm vào giấc ngủ sâu. Tiếng côn trùng kêu rả rích từ những bụi cây ven đường, tiếng lá cây xào xạc theo làn gió đêm, và ánh trăng sáng vằng vặc treo lơ lửng giữa bầu trời trong vắt. Trong căn nhà gỗ nhỏ của Lâm Dịch, một ngọn đèn dầu leo lét tỏa ra thứ ánh sáng yếu ớt, nhưng đủ để soi rọi lên gương mặt tập trung của hắn. Hắn ngồi đó, bên chiếc bàn gỗ cũ kỹ, vây quanh là những tờ giấy chi chít chữ viết, những hình vẽ phác thảo sơ sài nhưng đầy ý nghĩa.
Lâm Dịch đã tổng hợp mọi thông tin đã thu thập được từ Linh Dược Cốc, từ cuốn *Thần Nông Bách Thảo Phổ*, và từ cuộc trao đổi với Hồ Gia Gia. Hắn đang trong giai đoạn phác thảo những công thức chi tiết hơn cho các sản phẩm tiềm năng. "Để làm được kem dưỡng da, cần có chất nền, chất nhũ hóa... Sáp ong có thể dùng, dầu thực vật cũng cần. Nhưng làm sao để chiết xuất được tinh dầu hiệu quả mà không cần thiết bị chưng cất phức tạp?" Lâm Dịch lẩm bẩm trong đầu, tay cầm cây bút lông gà, cẩn thận ghi xuống từng nguyên liệu, từng tỉ lệ ước tính. Hắn gạch xóa liên tục, đôi khi vò đầu bứt tai suy nghĩ về các giải pháp thay thế cho công nghệ hiện đại.
Hắn vẽ ra sơ đồ một hệ thống chưng cất đơn giản bằng nồi đồng và ống tre, cố gắng mô phỏng nguyên lý chiết xuất tinh dầu mà không cần đến thiết bị thủy tinh phức tạp hay nguồn nhiệt kiểm soát chính xác. "Chất nhũ hóa... làm sao để dầu và nước hòa quyện mà không tách lớp?" Hắn nghĩ đến lòng đỏ trứng gà, đến một số loại nhựa cây có tính kết dính. Mỗi vấn đề lại mở ra một chuỗi những thách thức mới, buộc hắn phải vận dụng tối đa tri thức và khả năng sáng tạo của mình. "Thế giới này không nợ ai một sự công bằng," hắn tự nhủ thầm, "và sự hạn chế của công nghệ chính là bài toán mà ta phải giải."
Trên những tờ giấy, những cái tên sản phẩm bắt đầu hiện rõ: "Thảo Dược Dưỡng Nhan Cao" (kem dưỡng da), "Thảo Dược Hoạt Lạc Dầu" (dầu xoa bóp giảm đau nhức), "Thanh Tâm Thuốc Sắc" (một loại trà thảo mộc an thần, bồi bổ), "Thảo Dược Kháng Khuẩn Cao" (thuốc mỡ sát trùng). Mỗi công thức đều đi kèm với danh sách các loại thảo dược, tỉ lệ pha chế ước tính, và cả những ghi chú về cách thức bào chế sơ bộ. Hắn còn liệt kê ra những dụng cụ và nguyên liệu phụ trợ cần tìm kiếm: sáp ong (có thể thu hoạch từ rừng), các loại dầu thực vật (dầu lạc, dầu vừng từ các nhà ép dầu ở thị trấn), lọ thủy tinh nhỏ (để đựng sản phẩm), hay thậm chí là những chiếc hộp gỗ nhỏ tinh xảo.
"Việc tìm kiếm một thợ thủ công khéo léo để làm ra những vật chứa này là vô cùng quan trọng," Lâm Dịch nghĩ thầm, nhớ lại lời hứa về việc tìm kiếm thợ thủ công tài năng. "Nếu sản phẩm tốt mà bao bì thô kệch, giá trị sẽ giảm đi rất nhiều. Phải ra thị trấn, tìm Tôn Bá, hoặc những người thợ khác." Những suy nghĩ về việc mở rộng kinh doanh, về việc vươn ra khỏi làng đã bắt đầu nhen nhóm trong tâm trí hắn.
Tiếng bước chân khẽ khàng vang lên từ phía cửa. Trần Nhị Cẩu và Lý Hổ, sau khi hoàn thành các công việc khác trong ngày, quay trở về và thấy Lâm Dịch vẫn còn miệt mài bên bàn. "Đại ca, đêm đã khuya rồi, đại ca chưa nghỉ ngơi sao?" Nhị Cẩu hỏi, giọng nói đầy lo lắng. Cậu ta thấy Lâm Dịch gầy đi trông thấy, nhưng tinh thần lại tràn đầy năng lượng.
Lâm Dịch ngẩng đầu lên, dụi mắt. "À, Nhị Cẩu, Lý Hổ. Ta đang phác thảo vài thứ quan trọng." Hắn chỉ vào đống giấy tờ trên bàn. "Chúng ta cần phải có kế hoạch thật chi tiết trước khi bắt tay vào làm."
Lý Hổ tiến lại gần, nhìn vào những hình vẽ và chữ viết của Lâm Dịch. Anh ta không hiểu nhiều, nhưng anh ta cảm nhận được sự nghiêm túc và quyết tâm trong từng nét bút của Lâm Dịch. "Có việc gì chúng ta có thể làm ngay bây giờ không, đại ca?" Lý Hổ hỏi, sẵn sàng nhận nhiệm vụ. Anh ta biết, không phải mọi việc đều cần đến sức mạnh, có những việc cần đến đầu óc, và đó là lúc Lâm Dịch tỏa sáng.
Lâm Dịch mỉm cười nhẹ nhõm. Hắn biết, hắn không đơn độc trong hành trình này. "Có chứ. Nhị Cẩu, ngày mai ngươi hãy đi hỏi thăm xem ở làng mình hay các làng lân cận, có ai biết cách thu hoạch sáp ong một cách an toàn không, hoặc có ai bán dầu thực vật loại tốt không. Lý Hổ, ngươi hãy giúp ta tìm kiếm những chiếc lọ, chiếc hộp nhỏ, dù là thô sơ cũng được, để chúng ta có thể thử nghiệm sản phẩm. Quan trọng nhất là chúng phải sạch sẽ."
"Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy!" Nhị Cẩu nói ngay lập tức, đôi mắt sáng rực. Cậu ta luôn tin tưởng tuyệt đối vào Lâm Dịch.
Lý Hổ gật đầu mạnh mẽ. "Rõ, đại ca. Chúng tôi sẽ làm ngay."
Lâm Dịch nhìn hai người bạn đồng hành, trong lòng dâng lên một cảm xúc ấm áp. Sự tò mò, sẵn lòng học hỏi của Nhị Cẩu, và sự nghiêm túc, thực tế của Lý Hổ, chính là những nền tảng vững chắc cho những kế hoạch lớn lao của hắn. Hắn biết, con đường phía trước còn rất nhiều chông gai, không chỉ là vấn đề kỹ thuật hay nguyên liệu, mà còn là sự cạnh tranh, sự nhòm ngó từ các thế lực khác. Lời đồn về "Thiên Phong Thương Hội" và "Hắc Sa Bang" đã bắt đầu lan truyền, và hắn biết, thành công của mình sẽ không thể tránh khỏi sự chú ý. Nhưng với sự đoàn kết này, hắn tin rằng họ có thể vượt qua mọi thử thách.
Hắn lại cúi xuống, tiếp tục ghi chép, phác thảo. Ánh đèn dầu vẫn leo lét, soi sáng bóng dáng gầy gò của một người đàn ông hiện đại đang miệt mài kiến tạo tương lai của mình trong một thế giới cổ đại. Những công thức trên giấy không chỉ là sự kết hợp của các loại thảo dược, mà còn là sự kết tinh của tri thức, mưu lược, và ý chí kiên cường. Chúng là những hạt mầm đầu tiên cho một đế chế kinh doanh mới, một con đường mới để bảo vệ những người hắn yêu thương, và để khẳng định rằng, ngay cả trong nghịch cảnh, con người vẫn có thể tạo ra những điều vĩ đại.
Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.