Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 165: Linh Dược Cốc: Mở Ra Chân Trời Mới

Màn đêm buông xuống trên Thôn Làng Sơn Cước như một tấm chăn nhung đen, dày đặc và tĩnh mịch, chỉ có tiếng côn trùng rả rích và tiếng gió heo may thổi qua khe cửa sổ. Ngọn nến trong phòng Lâm Dịch đã lụi tàn từ lâu, nhưng trong tâm trí hắn, một ngọn lửa khác vừa được thắp lên, bùng cháy dữ dội. Ý tưởng về "Thanh Tâm Lộ" không chỉ là một sản phẩm, mà là một bước ngoặt, một cánh cửa hé mở ra vô vàn khả năng. Hắn đã ngủ không sâu giấc, từng chập chờn với những suy tính miên man về những loài thảo dược vừa được Hồ Gia Gia chỉ điểm, về cách chúng có thể được kết hợp, tinh chế, và biến thành những "kỳ dược" mà thế giới này chưa từng biết đến. Hắn biết, để biến những ý tưởng đó thành hiện thực, hắn cần phải hiểu rõ hơn về kho báu thiên nhiên đang ẩn mình ngay sát sườn làng – Linh Dược Cốc.

Sáng hôm sau, khi ánh bình minh còn đang chật vật len lỏi qua những đỉnh núi hùng vĩ, nhuộm một vệt hồng nhạt lên nền trời xám xịt, Lâm Dịch đã thức dậy. Không khí trong lành mang theo hơi sương lạnh lẽo của núi rừng như một lời chào mời. Hắn ra sân, hít thở sâu, cảm nhận sự tươi mới của một ngày mới, một khởi đầu mới. Bên hiên nhà, Lâm phụ và Lâm mẫu đã chuẩn bị bữa sáng đơn giản. Họ nhìn hắn với ánh mắt đầy ắp lo lắng nhưng cũng chất chứa niềm tin. Đêm qua, sau khi Hồ Gia Gia rời đi, hắn đã giải thích cho cha mẹ về kế hoạch khám phá Linh Dược Cốc, về những nguy hiểm tiềm tàng, nhưng cũng không quên nhấn mạnh cơ hội to lớn mà nó mang lại.

Trần Nhị Cẩu và Lý Hổ cũng đã có mặt, vẻ mặt tràn đầy năng lượng. Nhị Cẩu với đôi mắt lấp lánh sự tò mò và phấn khích, trong khi Lý Hổ đứng sừng sững như một pho tượng đá, nét mặt điềm tĩnh nhưng đôi mắt lại không ngừng đảo qua lại, quan sát từng động tĩnh nhỏ nhất xung quanh. Đống hành trang của họ đã được chuẩn bị sẵn: vài túi vải thô đựng lương khô, những con dao sắc bén để phát quang đường đi và phòng thân, cuộn dây thừng chắc chắn, và vài bình nước lớn được làm từ bầu khô.

Lâm Dịch bước đến bên chiếc bàn gỗ ọp ẹp đặt ở góc sân, trải ra một tấm da dê cũ kỹ. Đó là bản đồ thô sơ về khu vực Linh Thú Sơn Mạch mà Hồ Gia Gia đã phác họa cho hắn. Những nét vẽ nguệch ngoạc, những ký hiệu khó hiểu, nhưng Lâm Dịch vẫn có thể hình dung ra được con đường dẫn vào Linh Dược Cốc. Hắn chỉ tay vào một điểm trên bản đồ, nơi mà Hồ Gia Gia miêu tả là "Thung lũng của ngàn thảo dược".

"Thanh Tâm Lộ chỉ là khởi đầu," Lâm Dịch nói, giọng điềm đạm nhưng ẩn chứa sự quyết đoán. Hắn nhìn thẳng vào mắt Nhị Cẩu và Lý Hổ, rồi lướt qua Lâm phụ, Lâm mẫu đang đứng tựa cửa. "Để thực sự thay đổi cuộc sống của chúng ta, chúng ta cần nhiều hơn. Chúng ta cần một nền tảng vững chắc, một nguồn lực dồi dào, và quan trọng nhất là những sản phẩm độc đáo mà không ai có thể sao chép. Linh Dược Cốc, nơi mà Lão Hồ từng nhắc đến, có lẽ là chìa khóa để đạt được điều đó."

Nhị Cẩu vỗ ngực, vẻ mặt hăng hái: "Đại ca cứ yên tâm! Dù là núi đao biển lửa, Nhị Cẩu cũng không sợ! Đại ca nói đi đâu, Nhị Cẩu theo đó, bảo vệ đại ca thật tốt!" Hắn nói xong, còn giơ nắm đấm lên trời, biểu lộ sự nhiệt huyết của tuổi trẻ. Lâm Dịch khẽ mỉm cười trước sự bốc đồng đáng yêu của Nhị Cẩu, nhưng ánh mắt hắn vẫn không rời khỏi bản đồ.

Lý Hổ bước tới, giọng trầm ổn hơn: "Lâm huynh, ta sẽ đi trước mở đường. Nơi đó tuy đẹp đẽ, phong phú, nhưng cũng không ít hung thú và hiểm nguy. Ta sẽ đảm bảo an toàn cho Lâm huynh và Nhị Cẩu." Hắn đưa tay nắm chặt chuôi đao bên hông, ánh mắt kiên định, toát lên sự cẩn trọng và trách nhiệm. Lâm Dịch gật đầu, biết rằng có Lý Hổ bên cạnh, hắn có thể yên tâm hơn rất nhiều. Hắn hiểu rằng, trong thế giới này, tri thức chỉ là một phần của sức mạnh, và đôi khi, một lưỡi đao sắc bén còn đáng tin cậy hơn cả ngàn lời lẽ.

Lâm phụ tiến lại gần, vỗ vai Lâm Dịch: "Con đi cẩn thận. Nhớ lời ta dặn, đừng ham của lạ mà quên đi an nguy bản thân." Giọng ông chứa đựng sự dặn dò và tình yêu thương vô bờ. Lâm mẫu thì không nói nên lời, chỉ đưa tay vuốt nhẹ mái tóc rối bù của hắn, đôi mắt đỏ hoe. Lâm Dịch nắm lấy tay mẹ, khẽ siết: "Mẹ cứ yên tâm, con sẽ về sớm. Con biết mình đang làm gì." Hắn biết, để bảo vệ gia đình này, để họ không còn phải sống trong cảnh nghèo đói và bị áp bức, hắn phải mạo hiểm. Đây là một cuộc đầu tư, không chỉ bằng sức lực mà còn bằng cả mạng sống.

Hắn kiểm tra lại lần cuối những vật dụng mang theo: chiếc túi vải nhỏ đựng một cuốn sổ tay và cây bút chì hắn tự chế từ than củi, một vài mẫu thử của "Thanh Tâm Lộ", và quan trọng nhất là khối óc chứa đầy những kiến thức vượt thời đại. "Tri thức là vũ khí mạnh nhất," hắn thầm nhủ. "Và sinh tồn là ưu tiên hàng đầu." Hắn nhìn lại ngôi nhà gỗ cũ kỹ, nơi gắn bó với hắn từ khi xuyên không đến đây. Nơi đây là điểm tựa, là động lực để hắn không ngừng tiến lên. Với một cái gật đầu dứt khoát, Lâm Dịch quay người, cùng Nhị Cẩu và Lý Hổ, bước đi trên con đường mòn phủ đầy sương sớm, tiến về phía Linh Thú Sơn Mạch, nơi Linh Dược Cốc đang chờ đợi. Ánh mặt trời bắt đầu le lói, chiếu rọi lên con đường mòn, báo hiệu một ngày mới đầy hứa hẹn nhưng cũng không kém phần thử thách. Hắn biết, chuyến đi này không chỉ là một cuộc thám hiểm, mà là một bước ngoặt lớn trong hành trình sinh tồn và kiến tạo của mình.

Con đường dẫn vào Linh Dược Cốc không dễ đi chút nào. Từ Thôn Làng Sơn Cước, ba người phải mất gần nửa buổi sáng để vượt qua những con dốc cheo leo, những khu rừng rậm rạp mà Hồ Gia Gia đã miêu tả. Lý Hổ luôn đi trước, dùng con dao rừng sắc bén của mình phát quang những bụi cây rậm rạp, mở ra một lối đi hẹp. Anh ta liên tục đảo mắt quan sát xung quanh, lắng nghe mọi âm thanh nhỏ nhất, từ tiếng chim hót líu lo đến tiếng lá cây xào xạc, đảm bảo không có bất kỳ mối hiểm nguy nào rình rập. Nhị Cẩu đi ngay sau Lý Hổ, thỉnh thoảng lại quay đầu nhìn Lâm Dịch, vẻ mặt vừa tò mò vừa cảnh giác. Còn Lâm Dịch, hắn chậm rãi bước đi, ánh mắt không ngừng quét qua từng bụi cây, từng loại cỏ dại ven đường, ghi nhớ mọi chi tiết. Hắn cảm nhận được sự thay đổi của không khí, mùi hương trong rừng. Ban đầu là mùi đất ẩm, lá khô mục nát, nhưng càng đi sâu, một mùi hương ngọt ngào, phức tạp hơn bắt đầu lan tỏa.

Khi ánh nắng mặt trời đã lên cao, xuyên qua những tán cây cổ thụ dày đặc, tạo thành những vệt sáng lấp lánh trên mặt đất phủ đầy rêu phong, họ cuối cùng cũng đến được rìa Linh Dược Cốc. Trước mắt họ là một cảnh tượng ngoạn mục. Một thung lũng rộng lớn, xanh mướt trải dài đến tận chân trời, được bao bọc bởi những vách đá dựng đứng và những ngọn núi cao chót vót. Không khí ở đây trong lành đến lạ thường, như thể chưa từng có dấu chân người đặt đến. Tiếng chim hót vang vọng khắp nơi, hòa cùng tiếng ve kêu râm ran và tiếng suối chảy róc rách từ đâu đó vọng lại, tạo nên một bản giao hưởng của thiên nhiên hoang dã.

"Đây... đây chính là Linh Dược Cốc sao?" Nhị Cẩu thốt lên, đôi mắt mở to ngạc nhiên, gần như quên mất nhiệm vụ cảnh giác. Cậu ta chưa từng thấy một nơi nào đẹp đẽ và nguyên sơ đến vậy. Những bụi cây gai góc, những thân cây cổ thụ với những cành lá xum xuê, tất cả đều được bao phủ bởi một màu xanh mướt đầy sức sống. Xen lẫn trong màu xanh ấy là vô vàn những bông hoa dại đủ màu sắc, từ trắng tinh khôi đến vàng rực rỡ, đỏ thẫm và tím biếc, tạo nên một bức tranh sống động mà không họa sĩ nào có thể tái hiện được.

Lâm Dịch bước chậm rãi vào trong thung lũng, ánh mắt hắn lướt qua từng chi tiết nhỏ nhất. Mùi hương ở đây thật sự khác biệt. Không chỉ là mùi đất ẩm hay hương hoa thông thường, mà là một sự pha trộn phức tạp của hàng trăm loại thảo mộc khác nhau, vừa nồng nàn vừa dịu nhẹ, vừa tươi mát vừa có chút cay nồng, như thể mỗi hơi thở đều đang nạp vào cơ thể một nguồn năng lượng tinh khiết. Hắn cúi xuống, chạm tay vào một thân cây thân thảo nhỏ bé, lá có hình trái tim, màu xanh đậm, mọc thành cụm. Hắn ngắt một chiếc lá, đưa lên mũi ngửi. Một mùi hương thoang thoảng, thanh khiết, gần giống như mùi bạc hà nhưng có phần dịu nhẹ hơn, lập tức xua tan đi sự mệt mỏi trên đường đi.

Hắn đi thêm vài bước, rồi dừng lại trước một bụi cây nhỏ, thân mảnh mai nhưng cành lá lại xòe rộng, trên đó là những bông hoa màu tím biếc, cánh hoa mỏng manh như lụa, phảng phất một làn sương mỏng. Lá cây có những đường gân màu tím đậm chạy dọc theo phiến lá, rõ rệt và tinh xảo như một tác phẩm nghệ thuật. Hắn quỳ xuống, tỉ mỉ quan sát. Trong trí nhớ của một người đến từ thế giới hiện đại, hắn nhận ra ngay loại cây này.

"Đây là... Lam Tinh Thảo?" Lâm Dịch lẩm bẩm, giọng nói xen lẫn sự ngạc nhiên và một chút phấn khích. "Trong ký ức của mình, loại này có tác dụng an thần, dưỡng nhan cực tốt, thường được dùng trong các loại mỹ phẩm cao cấp và thuốc bổ thần kinh. Nhưng ở thế giới này... nó lại mọc dại đầy rẫy, trải dài như một thảm hoa!" Hắn không thể tin vào mắt mình. Ở thế giới cũ, một gram chiết xuất từ Lam Tinh Thảo có thể bán với giá cắt cổ, vậy mà ở đây, nó lại vô chủ, mọc tràn lan như cỏ dại ven đường.

Nhị Cẩu thấy Lâm Dịch dừng lại khá lâu, tò mò hỏi: "Đại ca, cây này đẹp quá! Nó có dùng được không? Trông nó giống hoa dại thôi mà." Cậu ta chỉ vào những bông hoa tím biếc, đôi mắt vẫn còn sự ngây thơ của một thiếu niên chưa từng tiếp xúc nhiều với thế giới bên ngoài làng.

Lý Hổ cũng lại gần, ánh mắt anh ta tập trung vào bụi Lam Tinh Thảo: "Hình như ta từng nghe Hồ Gia Gia nói qua về một loài thảo dược màu tím như vậy. Ông ấy bảo nó rất hiếm, chỉ mọc ở những nơi linh khí hội tụ, và cực kỳ khó tìm. Ông ấy còn nói, chỉ cần một vài lá nhỏ cũng có thể giúp người bệnh an giấc, giảm đau nhức... Nhưng sao ở đây lại nhiều thế này?" Lý Hổ thốt lên, giọng điệu xen lẫn sự kinh ngạc và hoài nghi. Kiến thức của anh ta về thảo dược có lẽ chỉ dừng lại ở những gì Hồ Gia Gia từng kể vãn, nhưng ngay cả những lời kể đó cũng đã đủ để anh ta nhận ra giá trị bất thường của loại cây này.

Lâm Dịch khẽ gật đầu, ngắt một vài lá Lam Tinh Thảo cho vào túi vải nhỏ của mình. Hắn biết, đây không chỉ là một loài thảo dược quý hiếm, mà còn là một biểu tượng cho sự lạc hậu của y học và tri thức ở thế giới này. Họ không nhận ra giá trị thực sự của những gì mình đang có. "Đây không chỉ là hoa dại đâu, Nhị Cẩu," Lâm Dịch nói, giọng hắn trầm hơn một chút. "Nó là một kho báu. Một kho báu mà chúng ta cần phải khai thác đúng cách." Hắn đứng dậy, ánh mắt quét qua cả thung lũng đang ngập tràn sắc tím, xanh. "Và đây, có lẽ chỉ là phần nổi của tảng băng chìm." Hắn không khỏi suy nghĩ về những loại thảo dược khác, những loại mà có thể ngay cả Hồ Gia Gia cũng chưa từng biết đến, nhưng lại có thể được ứng dụng một cách thần kỳ bằng tri thức của hắn. Linh Dược Cốc, đúng như cái tên của nó, thực sự là một thế giới mới, một chân trời mới đang mở ra trước mắt hắn.

Sau khi dành một khoảng thời gian khá lâu để thăm dò khu vực rìa Linh Dược Cốc và thu thập một vài mẫu Lam Tinh Thảo, ba người quyết định tiến sâu hơn vào bên trong. Càng đi, cảnh quan càng trở nên kỳ vĩ. Những thân cây cổ thụ cao vút, tán lá rậm rạp đan xen vào nhau, tạo thành một vòm trời tự nhiên. Ánh nắng chiều tà phải chật vật lắm mới có thể xuyên qua lớp lá dày đặc ấy, tạo thành những quầng sáng lấp lánh trên mặt đất. Không khí ở đây trở nên mát mẻ hơn, thậm chí có phần se lạnh, và mùi hương thảo mộc càng trở nên đậm đặc, phức tạp hơn, như một bản hòa tấu của các loại tinh dầu tự nhiên.

Lý Hổ vẫn giữ vững vị trí tiền phong, cảnh giác trước mọi âm thanh lạ. Tiếng bước chân của ba người trở nên nhẹ nhàng hơn trên lớp lá khô mục nát, để không làm kinh động đến bất cứ thứ gì có thể ẩn nấp trong khu rừng. Nhị Cẩu, sau những phút giây kinh ngạc ban đầu, giờ đây đã tập trung hơn vào nhiệm vụ của mình, nhưng đôi lúc vẫn không kìm được mà cúi xuống nhặt một bông hoa lạ, đưa lên ngửi, hoặc chỉ tay vào một loài cây có hình dáng kỳ quái, hỏi Lâm Dịch tên gọi và công dụng của nó. Lâm Dịch kiên nhẫn giải thích, đôi khi là bằng những cái tên hắn nhớ được từ thế giới cũ, đôi khi lại là bằng những phỏng đoán dựa trên kinh nghiệm và kiến thức của mình.

Họ tìm thấy một dòng suối nhỏ, nước trong vắt, chảy róc rách qua những tảng đá phủ đầy rêu xanh. Bên bờ suối, thảm thực vật càng trở nên phong phú và tươi tốt hơn bao giờ hết. Lâm Dịch ra hiệu cho Lý Hổ và Nhị Cẩu dừng lại nghỉ ngơi. Hắn ngồi xuống bên bờ suối, lấy ra những mẫu thảo dược đã thu thập được. Trong túi vải của hắn giờ đây đã có không ít loại: ngoài Lam Tinh Thảo tím biếc, còn có một loại cây thân cỏ màu trắng, lá hình mũi mác, tỏa ra mùi hương thanh mát như bạc hà; một loại nấm nhỏ màu đỏ cam mọc trên thân cây mục; và cả những loại rễ cây xù xì, vỏ sần sùi.

Hắn tỉ mỉ trải từng loại ra trên một tấm lá sen lớn mà Nhị Cẩu vừa hái được. Ánh mắt hắn tập trung cao độ, như một nhà khoa học đang phân tích các mẫu vật quý giá. Hắn lấy ra cuốn sổ tay nhỏ và cây bút chì than củi, bắt đầu ghi chép, phác thảo. Trong đầu hắn, những kiến thức về dược liệu, hóa học, sinh học từ thế giới hiện đại đang cuộn chảy, kết nối với những gì hắn đang nhìn thấy trước mắt.

"Loại cây thân cỏ màu trắng này... mùi hương rất đặc trưng, có vẻ như là một loại kháng viêm tự nhiên," Lâm Dịch lẩm bẩm, ngắt một mẩu nhỏ của nó, thử chạm vào vết xước nhỏ trên tay. "Nếu kết hợp với Lam Tinh Thảo, có thể tạo ra một loại cao bôi ngoài da, vừa làm dịu vết thương, vừa giảm đau, lại có tác dụng an thần."

Hắn nhấc một loại củ nhỏ màu vàng từ túi, ngửi thử. Mùi đất ẩm và một chút vị cay nồng đặc trưng. "Còn đây, loại củ này... rất giống với Sâm Đất trong các tài liệu cổ. Nếu được tinh chế, có thể là một loại thuốc bổ khí huyết cực tốt." Ánh mắt hắn sáng lên. "Nếu kết hợp Lam Tinh Thảo với Bạch Hoa Căn (tên hắn tạm đặt cho loại cây thân trắng có tác dụng kháng viêm) và một chút Linh Chi Tán (tên hắn đặt cho loại nấm đỏ cam có vẻ ngoài giống Linh Chi, khả năng bồi bổ khí huyết)..." Một ý tưởng lớn dần hình thành trong tâm trí hắn. "Đây không chỉ là những loại thảo dược riêng lẻ. Đây là nguyên liệu thô để tạo ra một chuỗi sản phẩm hoàn toàn mới!"

Lâm Dịch ngước nhìn lên, ánh mắt đầy sự tính toán. "Một loại cao dưỡng nhan hoặc thuốc bổ, không chỉ chữa bệnh mà còn nâng cao chất lượng cuộc sống. Đây chính là sản phẩm cao cấp mà chúng ta cần!" Hắn hình dung ra một loại kem dưỡng da làm từ Lam Tinh Thảo giúp làm dịu, dưỡng ẩm và chống lão hóa; một loại cao xoa bóp giảm đau từ Bạch Hoa Căn; và một loại trà thảo mộc bổ dưỡng từ củ Sâm Đất kết hợp với nấm Linh Chi Tán. Đó là những sản phẩm mà ngay cả ở kinh thành, với những y quán lớn nhất, cũng chưa chắc có được.

"Hai người thấy đấy," Lâm Dịch nói, quay sang Nhị Cẩu và Lý Hổ, những người đang chăm chú lắng nghe, vẻ mặt nửa hiểu nửa không. "Nơi đây không chỉ có cỏ cây mà là cả một kho báu. Chúng ta có thể dùng những thứ này để tạo ra những sản phẩm mà ngay cả ở kinh thành cũng chưa chắc có! Không chỉ là chữa bệnh, mà còn là nâng cao sức khỏe, làm đẹp, mang lại sự thoải mái cho con người. Đây là thứ mà ai cũng sẽ cần, từ dân thường lao động vất vả cho đến những tiểu thư, công tử giàu có."

Lý Hổ gật đầu, ánh mắt anh ta đã thay đổi, không còn chỉ là sự cảnh giác đơn thuần mà đã có thêm sự thán phục. "Lâm huynh quả là có nhãn lực phi thường. Ta chỉ thấy đây là rừng rậm, cỏ cây dại, nhưng huynh lại nhìn ra được bảo vật."

Nhị Cẩu thì đã hoàn toàn bị cuốn hút bởi viễn cảnh mà Lâm Dịch vẽ ra. "Kinh thành sao, đại ca? Chúng ta sẽ bán thứ này ở kinh thành ư? Vậy là sẽ kiếm được rất nhiều tiền!" Cậu ta không giấu được sự phấn khích, tưởng tượng ra cảnh mình và Lâm Dịch trở thành những thương nhân giàu có, không còn phải lo cái ăn cái mặc.

Lâm Dịch cười nhẹ, nhưng trong lòng hắn, những suy tính phức tạp hơn nhiều đang diễn ra. "Đúng vậy, chúng ta sẽ kiếm được rất nhiều tiền. Nhưng không chỉ vì tiền. Chúng ta sẽ tạo ra giá trị thực sự, cải thiện cuộc sống của mọi người. Và quan trọng nhất, chúng ta sẽ có đủ nguồn lực để bảo vệ bản thân, bảo vệ làng, bảo vệ những người chúng ta yêu quý." Hắn biết, để làm được điều đó, hắn phải biến những ý tưởng này thành hiện thực, bất chấp những khó khăn về công nghệ, về quy trình sản xuất thủ công. Hắn phải tìm ra cách chiết xuất, bào chế một cách hiệu quả nhất, đảm bảo chất lượng và an toàn. Đó là một thách thức lớn, nhưng cũng là một động lực mạnh mẽ.

Hắn nhấc một loại củ nhỏ màu vàng từ túi, ngửi thử lần nữa, rồi nhìn xa xăm về phía trước, nơi những tán cây xanh mướt trải dài vô tận. Trong ánh mắt hắn, không chỉ có sự tính toán mà còn có cả niềm hy vọng, niềm tin vào một tương lai tươi sáng hơn, được xây dựng từ chính những kho báu thiên nhiên này và tri thức của hắn. Linh Dược Cốc, giờ đây không chỉ là một khu rừng hoang dã, mà đã trở thành một xưởng sản xuất khổng lồ trong tâm trí Lâm Dịch.

Khi mặt trời bắt đầu nghiêng mình về phía tây, nhuộm đỏ cả một góc trời, ba người đã leo lên một gò đất cao nhất trong Linh Dược Cốc. Từ đây, toàn bộ thung lũng hiện ra dưới mắt họ như một bức tranh hùng vĩ. Những ngọn núi trùng điệp, những dòng suối uốn lượn, và hàng ngàn loại cây cỏ, hoa lá đang rung rinh trong làn gió nhẹ. Ánh sáng vàng nhạt của hoàng hôn chiếu xiên qua những tán cây, tạo nên một khung cảnh huyền ảo, thơ mộng đến lạ thường. Hương thơm của các loại thảo mộc càng trở nên nồng nàn hơn trong không khí se lạnh của buổi chiều tà, như muốn níu giữ bước chân người lữ khách.

Lâm Dịch đứng trên đỉnh gò, ánh mắt hắn quét qua toàn cảnh thung lũng, như một vị tướng đang xem xét chiến trường, hoặc một kiến trúc sư đang hình dung công trình vĩ đại của mình. Hắn giơ tay chỉ về phía trước, giọng nói tràn đầy sự tự tin và quyết đoán, nhưng vẫn giữ được sự điềm tĩnh vốn có.

"Chúng ta không chỉ đến đây để hái lá cây, cũng không chỉ để bán thảo dược thô như những y quán thông thường." Lâm Dịch bắt đầu, giọng hắn vang vọng trong không gian tĩnh lặng của thung lũng. "Chúng ta sẽ làm nhiều hơn thế. Chúng ta sẽ tạo ra 'linh đan diệu dược' của riêng mình. Với kiến thức của ta và sự phong phú của nơi này, chúng ta có thể làm được điều đó."

Hắn quay sang Lý Hổ và Nhị Cẩu, ánh mắt rực sáng. "Hãy hình dung xem. Một loại cao bôi có thể xoa dịu vết thương, làm mát da, giúp người lao động bớt mệt mỏi sau một ngày làm việc nặng nhọc. Một loại trà thảo mộc có thể giúp an thần, bồi bổ cơ thể, giúp mọi người có giấc ngủ ngon hơn, tinh thần minh mẫn hơn. Hay thậm chí, một loại tinh chất dưỡng nhan mà các tiểu thư khuê các, các phu nhân quyền quý sẽ khao khát." Hắn dừng lại một chút, để những lời nói của mình thẩm thấu vào tâm trí hai người bạn đồng hành. "Chúng ta sẽ không chỉ bán sản phẩm, mà chúng ta sẽ bán một cuộc sống tốt đẹp hơn. Đó là điều mà không một thương nhân nào ở Đại Hạ này có thể làm được với những loại thảo dược thông thường của họ."

Nhị Cẩu, với đôi mắt tròn xoe, đã hoàn toàn bị thuyết phục. Cậu ta gật đầu lia lịa, vẻ mặt hưng phấn tột độ. "Đại ca nói đúng! Kiếm tiền lớn! Sau này, cả cái làng này sẽ đổi đời nhờ đại ca! Chúng ta sẽ không còn phải sợ cái lão Trần Gia kia nữa!" Cậu ta nắm chặt hai tay, như thể đã nhìn thấy tương lai rực rỡ mà Lâm Dịch vừa vẽ ra. Trong tâm trí non nớt của Nhị Cẩu, Lâm Dịch không chỉ là một đại ca, mà đã trở thành một vị thần may mắn, một người có khả năng biến không thành có, biến ước mơ thành hiện thực.

Lý Hổ thì suy nghĩ sâu xa hơn. Anh ta nhìn chằm chằm vào thung lũng, ánh mắt kiên định. "Vậy chúng ta cần phải bảo vệ nơi này thật tốt, Lâm huynh. Một kho báu như thế này, nếu để kẻ khác nhòm ngó, chắc chắn sẽ gây ra rắc rối lớn." Giọng anh ta trầm ấm, nhưng ẩn chứa một sự cảnh giác cao độ. Lý Hổ đã từng trải qua nhiều biến cố, anh ta hiểu rõ lòng tham của con người và những nguy hiểm mà nó có thể mang lại. Anh ta biết, những gì Lâm Dịch vừa nói ra, nếu thành sự thật, sẽ không chỉ mang lại tài lộc mà còn cả tai họa.

Lâm Dịch quay sang nhìn Lý Hổ, khẽ gật đầu. Hắn hiểu ý của Lý Hổ. "Đúng vậy. Sự thành công cũng sẽ mang lại rắc rối. Nhưng chúng ta sẽ không lùi bước. Chúng ta sẽ xây dựng một nền tảng vững chắc, một thế lực đủ mạnh để tự bảo vệ mình và bảo vệ những gì chúng ta trân trọng." Hắn biết, lời nói của Lý Hổ là một lời cảnh báo, một foreshadowing cho những thử thách sắp tới. Linh Dược Cốc này, với sự phong phú của nó, chắc chắn sẽ trở thành mục tiêu tranh giành của nhiều thế lực khác nhau, từ các thương hội lớn đến các băng đảng giang hồ hay thậm chí là quan lại mục ruỗng.

"Nhưng trước hết, chúng ta cần phải bắt tay vào việc," Lâm Dịch nói, ánh mắt quay trở lại với thung lũng. "Chúng ta cần lên kế hoạch chi tiết cho việc thu hái, sơ chế, và quan trọng nhất là tìm kiếm những người thợ thủ công tài năng, những người có thể giúp chúng ta tạo ra những vật chứa tinh xảo, những công cụ cần thiết để bào chế. Đây không phải là việc có thể hoàn thành trong một sớm một chiều." Hắn biết, để biến những ý tưởng hiện đại thành sản phẩm trong một thế giới thiếu thốn công nghệ, hắn sẽ phải đối mặt với vô vàn khó khăn. Việc bào chế thủ công mà vẫn đảm bảo chất lượng là một thách thức lớn, đòi hỏi sự sáng tạo và kiên trì không ngừng.

Lý Hổ và Nhị Cẩu gật đầu mạnh mẽ, ánh mắt họ tràn đầy quyết tâm. Họ nắm chặt tay, như một lời thề nguyền cho tương lai. Hoàng hôn dần buông xuống, những vệt mây hồng rực rỡ trên bầu trời cũng dần phai nhạt, nhường chỗ cho màn đêm tĩnh mịch. Ba bóng người bắt đầu xuống núi, mang theo không chỉ những mẫu thảo dược quý giá mà còn là những ý tưởng táo bạo, những hy vọng lớn lao và một tinh thần chiến đấu kiên cường. Con đường trở về làng dường như ngắn hơn, bởi trong lòng họ, một ngọn lửa mới đã bùng cháy, soi sáng con đường phía trước. Linh Dược Cốc, kho báu thiên nhiên này, đã mở ra một chân trời mới, một tương lai đầy tiềm năng nhưng cũng không kém phần gian nan cho Lâm Dịch và những người đồng hành của hắn.

Truyện gốc của Long thiếu, chỉ được công bố chính thức trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free