Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 164: Hương Thơm Đầu Tiên: Hoàn Thiện Thần Dược

Màn đêm buông xuống, nuốt chửng những vệt sáng cuối cùng của hoàng hôn, nhưng trong căn phòng nhỏ của Lâm Dịch, ngọn nến vẫn kiên cường tỏa ra ánh sáng vàng vọt, soi rõ những nét chữ ngay ngắn trên cuốn sổ. Hắn không ngừng hoạt động. Hắn đang xem xét lại những tính toán về sản lượng thảo dược, ước lượng về chất lượng sau khi áp dụng phương pháp bảo quản mới, và đặc biệt là nguồn nhân lực mới đã tham gia vào chuỗi sản xuất.

*Hôm nay, mọi thứ đã diễn ra suôn sẻ hơn mình tưởng,* Lâm Dịch thầm nghĩ, cầm cây bút lông chấm vào nghiên mực, ghi thêm vài dòng vào cuốn sổ. *Dân làng, dù ban đầu còn hoài nghi, nhưng khi thấy được lợi ích và cách làm rõ ràng, họ đã nhiệt tình hưởng ứng. Nhị Cẩu và Lý Hổ cũng đã làm rất tốt vai trò của mình. Đặc biệt là Lý Hổ, sự nghiêm khắc của hắn lại có hiệu quả bất ngờ.* Hắn nhấp một ngụm trà thảo dược nóng, hương vị thanh mát lan tỏa trong khoang miệng, giúp hắn tỉnh táo hơn đôi chút.

Tuy nhiên, niềm vui nhỏ nhoi ấy nhanh chóng bị xua tan bởi những mối lo ngại lớn hơn. *Bắt đầu rồi... con đường này sẽ còn gian nan hơn nhiều.* Hắn đặt bút xuống, nhìn chằm chằm vào ngọn nến đang cháy leo lét. *Việc sản xuất quy mô lớn hơn chắc chắn sẽ thu hút sự chú ý. Những lời đồn về 'Thiên Phong Thương Hội' và 'Hắc Sa Bang' ngày càng nhiều. Chắc chắn, họ sẽ không ngồi yên khi thấy một thôn làng nhỏ bé tự nhiên nổi lên với sản phẩm chất lượng cao.*

Lâm Dịch biết, thế giới này không nợ ai một sự công bằng. Để sinh tồn, hắn phải mạnh mẽ hơn, phải chuẩn bị cho những cuộc đối đầu không thể tránh khỏi. *Quan trường cấp cao hơn cũng đang mục ruỗng. Những vụ việc nhỏ liên quan đến 'lính tuần tra' cho thấy sự tham nhũng đã lan rộng. Khi có lợi ích, những kẻ đó sẽ không ngần ngại nhúng tay vào.* Hắn thở dài. *Liệu họ có đủ kiên nhẫn? Liệu mình có đủ thời gian trước khi biến động ập đến? Loạn Tam Phiên đã bùng nổ, dù chưa ảnh hưởng trực tiếp đến đây, nhưng nó là một lời nhắc nhở thường trực về sự mong manh của trật tự.*

Những câu hỏi cứ xoáy sâu trong tâm trí Lâm Dịch. Hắn không phải là một anh hùng, không có ý định thay đổi thế giới. Mục tiêu của hắn vẫn luôn là sinh tồn và bảo vệ những người xung quanh. Nhưng để làm được điều đó, hắn buộc phải xây dựng một nền tảng vững chắc, một thế lực đủ mạnh để tự bảo vệ mình. Và nền tảng đó, chính là từ những điều nhỏ bé nhất: từ việc thu hái, sơ chế, bảo quản thảo dược một cách khoa học, từ việc đoàn kết những người dân chất phác này.

Hắn nhìn ra ngoài cửa sổ, màn đêm đen đặc như nuốt chửng mọi thứ. Ngoài kia là những cánh rừng bao la của Linh Dược Cốc, nơi còn ẩn chứa vô vàn bí ẩn và tài nguyên chưa được khai thác. *Thần Nông Bách Thảo Phổ* vẫn còn rất nhiều trang chưa được hắn nghiên cứu kỹ lưỡng, rất nhiều công thức bào chế đặc biệt mà hắn muốn thử nghiệm. *Linh Dược Cốc, nó sẽ là kho báu tiếp theo của chúng ta, là nguồn tài nguyên vô tận để phát triển,* hắn nghĩ, một tia hy vọng le lói trong ánh mắt mệt mỏi. *Nhưng để khai thác nó, chúng ta cần phải có kế hoạch, có phương pháp. Và quan trọng nhất, chúng ta cần có những dụng cụ tốt hơn.*

Hắn chợt nhớ đến những dụng cụ sơ chế thảo dược còn thô sơ, những phương pháp bảo quản tạm bợ. *Chúng ta cần hũ, hộp kín để cất giữ thảo dược khô ráo, tránh ẩm mốc. Cần những công cụ chuyên dụng để cắt, thái dược liệu chính xác hơn.* Điều này đồng nghĩa với việc hắn sẽ phải ra thị trấn, tìm kiếm những người thợ thủ công tài năng, những nguồn cung cấp nguyên liệu tốt hơn. *Sớm muộn gì cũng phải tiếp xúc với thế giới bên ngoài, và đó cũng là lúc chúng ta phải đối mặt với những thử thách lớn hơn.* Hắn biết, việc mở rộng kinh doanh ra Thành Thiên Phong là một bước đi tất yếu.

Lâm Dịch khẽ nhắm mắt, hít thở thật sâu. Sự mệt mỏi bao trùm lấy hắn, nhưng không thể dập tắt ý chí kiên cường bên trong. Hắn là một người hiện đại, mang theo tri thức của một thế giới khác, và hắn sẽ dùng nó để dẫn dắt những người dân này vượt qua nghịch cảnh. *Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu. Và để sinh tồn, chúng ta phải không ngừng tiến lên, không ngừng học hỏi, không ngừng mạnh mẽ hơn.* Ánh nến vẫn lập lòe, chiếu sáng gương mặt trầm tư nhưng kiên định của Lâm Dịch, như một ngọn hải đăng nhỏ bé trong màn đêm rộng lớn, hứa hẹn một tương lai đầy thử thách nhưng cũng tràn đầy hy vọng.

***

Bình minh hé rạng, xua đi màn đêm u ám, mang theo cái lạnh se sắt của buổi sớm vùng sơn cước. Những tia nắng đầu tiên xuyên qua kẽ lá, rọi xuống con đường đất lấm tấm sương đêm, đánh thức một ngày mới nơi Thôn Làng Sơn Cước. Tiếng gà gáy xé tan tĩnh mịch, hòa cùng tiếng trẻ con í ới gọi nhau chơi đùa, tiếng lợn ụt ịt trong chuồng và mùi khói bếp len lỏi từ những mái nhà tranh. Mùi đất ẩm sau đêm sương trộn lẫn với mùi phân gia súc thoang thoảng, tạo nên thứ hương vị đặc trưng của cuộc sống mộc mạc nơi đây. Bầu không khí vẫn giữ nguyên vẻ bình yên vốn có, nhưng ẩn sâu bên trong, một sự thay đổi đang dần nhen nhóm.

Trong một góc sân được Lâm Dịch cải tạo thành xưởng sơ chế tạm thời, một không gian tuy đơn sơ nhưng lại được sắp xếp gọn gàng một cách lạ thường so với những gì dân làng vẫn quen thuộc, Lâm Dịch đã thức dậy từ sớm. Thân hình hắn vẫn gầy gò, hơi xanh xao sau những đêm dài trăn trở tính toán, nhưng đôi mắt sâu thẳm lại ánh lên vẻ tập trung cao độ. Mái tóc đen bù xù được buộc đơn giản, vài sợi lòa xòa trước trán không làm giảm đi sự sắc bén trên khuôn mặt thanh tú, mà ngược lại, càng tăng thêm vẻ trầm tư. Hắn mặc một bộ y phục thô sơ, vá víu, nhưng toát lên vẻ sạch sẽ tươm tất.

Hồ Gia Gia, với bộ râu tóc bạc phơ và dáng người nhỏ bé nhưng nhanh nhẹn, đã có mặt từ lúc nào. Ông cụ mặc một bộ áo vải nâu sồng, bên hông đeo một túi thuốc đã ngả màu thời gian. Đôi mắt từ bi của ông chăm chú nhìn vào từng khay thảo dược đang được phơi trên những tấm phên tre, thi thoảng lại đưa tay chạm nhẹ, ngửi sâu.

"Tiểu Lâm à, xem ra đêm qua con lại thức trắng rồi," Hồ Gia Gia khẽ nói, giọng trầm ấm. "Thần sắc con không được tốt lắm."

Lâm Dịch khẽ lắc đầu, nụ cười nhạt hiện lên trên môi. "Không sao đâu Hồ Gia Gia, con đã quen rồi. Hơn nữa, những thứ này không thể lơ là được." Hắn đưa tay chỉ vào một chồng thảo dược đã được cắt lát mỏng, đều tăm tắp, phơi khô vừa độ. "Mẻ này phơi đủ nắng, dược tính giữ tốt. Nhị Cẩu, Lý Hổ, hai người làm rất khá."

Vừa lúc đó, Trần Nhị Cẩu và Lý Hổ cũng bước vào. Nhị Cẩu, với gương mặt ngây ngô nhưng đôi mắt sáng và nhanh nhẹn, không giấu được vẻ tự hào. Hắn cao trung bình, nhưng luôn tràn đầy năng lượng. "Đại ca! Sáng sớm con đã cho người mang mấy mẻ tốt nhất đến đây rồi ạ!"

Lý Hổ đứng cạnh, thân hình vạm vỡ, cao lớn, vẻ mặt có chút nghiêm nghị. Vết sẹo nhỏ trên lông mày khiến hắn trông có vẻ hung dữ, nhưng ánh mắt lại chứa đựng sự cẩn trọng và có phần ngưỡng mộ khi nhìn về phía Lâm Dịch. Hắn gật đầu, không nói gì nhiều, nhưng cái gật đầu đó mang sức nặng của sự tin tưởng.

Lâm Dịch gật đầu hài lòng. *Mấy ngày qua, họ đã thực sự cố gắng.* Hắn bước đến một khay thảo dược khác, nhặt một lát lá khô lên, đưa lên mũi ngửi thật kỹ. Mùi hương thanh khiết, khô ráo, không lẫn tạp chất, đúng như tiêu chuẩn hắn mong muốn. Hắn thậm chí còn nhấm thử một chút, cảm nhận vị chát nhẹ rồi vị ngọt hậu lan tỏa. "Đúng là chất lượng đã cải thiện đáng kể. Việc phân loại và sơ chế cẩn thận đã phát huy tác dụng."

Hồ Gia Gia gật gù phụ họa: "Đúng vậy, những phương pháp này tuy có vẻ phức tạp hơn cách cũ, nhưng hiệu quả rõ rệt. Dược liệu giữ được màu sắc tươi, hương thơm cũng nồng đậm hơn nhiều. Ngày trước, dân làng chỉ biết hái về rồi phơi đại ngoài sân, có khi còn lẫn cả đất đá, lá khô cũng bị côn trùng gặm nhấm. Giờ thì khác rồi." Ông vuốt bộ râu bạc, ánh mắt hiện rõ sự thán phục. "Cách con hướng dẫn Nhị Cẩu và Lý Hổ tỉ mỉ đến từng chi tiết, từ cách rửa sạch, thái lát, cho đến việc kiểm soát độ ẩm khi phơi, quả thực là khác biệt một trời một vực."

Nhị Cẩu hớn hở: "Là nhờ Đại ca chỉ bảo cả! Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy! Lúc đầu thấy rắc rối thật, nhưng làm quen rồi thì thấy cũng không khó lắm. Mà Đại ca nói đúng, thảo dược sạch sẽ thì dược tính mới không bị hao hụt."

Lý Hổ bổ sung, giọng trầm hơn: "Và giữ được lâu hơn. Mấy loại lá cây trước đây chỉ vài ngày là mốc, giờ phơi khô kỹ thế này, để cả tháng vẫn còn nguyên vẹn."

Lâm Dịch lắng nghe, trong lòng cảm thấy một chút ấm áp. *Sự tin tưởng và thành quả lao động của họ chính là động lực lớn nhất.* Hắn quay sang Hồ Gia Gia. "Hồ Gia Gia thấy đấy, dù thiếu thốn đủ thứ, nhưng nếu có phương pháp đúng đắn và sự kiên trì, chúng ta vẫn có thể tạo ra sản phẩm chất lượng." Hắn lại đưa mắt nhìn quanh, ánh mắt dừng lại ở những dụng cụ sơ chế còn thô sơ: những con dao cùn được mài đi mài lại, những chiếc thớt gỗ đã sờn cũ, những chiếc cối đá mẻ cạnh. *Chất lượng đã cải thiện, nhưng hiệu suất thì vẫn còn thấp. Để mở rộng quy mô, cần phải có dụng cụ tốt hơn, chuyên nghiệp hơn.*

Hắn biết, việc này sẽ là bước đi tiếp theo. Dù không muốn mạo hiểm ra khỏi làng quá sớm, nhưng nhu cầu là điều không thể tránh khỏi. *Tri thức là vũ khí mạnh nhất, nhưng vũ khí đó cần được mài giũa và trang bị đầy đủ.* Hắn nhớ lại những lời đồn về Thiên Phong Thương Hội và Hắc Sa Bang, về sự mục ruỗng của quan trường. *Thành công sẽ đi kèm với sự chú ý, và sự chú ý sẽ kéo theo phiền phức. Chúng ta phải chuẩn bị thật kỹ lưỡng.*

Lâm Dịch hít một hơi thật sâu, mùi thảo dược khô ngai ngái, thanh mát lấp đầy buồng phổi. *Mọi thứ đều là một quá trình. Không thể vội vàng. Bước đầu tiên là sản phẩm. Một sản phẩm độc đáo, chất lượng vượt trội. Đó sẽ là tấm vé thông hành đầu tiên của chúng ta ra thế giới bên ngoài.* Hắn nhìn Nhị Cẩu và Lý Hổ đang hăm hở chuẩn bị cho mẻ thảo dược tiếp theo, nhìn Hồ Gia Gia đang tỉ mẩn kiểm tra từng cọng rễ. *Họ là những người đầu tiên tin tưởng mình. Mình không thể để họ thất vọng.*

Ánh nắng đã lên cao, xuyên qua những khe hở trên mái nhà tranh, tạo thành những vệt sáng lấp lánh trên nền đất. Tiếng chim hót líu lo ngoài cửa sổ, hòa cùng tiếng dân làng đang dần tấp nập hơn. Mặc dù vẫn còn nhiều mối lo ngại, nhưng trong khoảnh khắc đó, Lâm Dịch cảm thấy một niềm hy vọng nhỏ nhoi len lỏi trong lòng. *Chúng ta đang đi đúng hướng. Chỉ cần kiên trì, chỉ cần cố gắng hết sức mình, sinh tồn không còn là một giấc mơ xa vời nữa.*

***

Nắng đã lên đến đỉnh đầu, rọi thẳng xuống sân, sưởi ấm không gian xưởng sơ chế tạm thời. Nhiệt độ tăng lên, mang theo hơi ẩm nhẹ từ những loại thảo dược tươi mới được mang về. Mùi khói gỗ từ bếp l��a cạnh đó đã bắt đầu bay lên, hòa quyện với mùi hăng nhẹ của các loại cây cỏ. Hồ Gia Gia đã kéo một chiếc ghế mộc lại gần, ngồi xuống quan sát từng cử động của Lâm Dịch, trong khi Nhị Cẩu và Lý Hổ bận rộn ở một góc khác, tiếp tục công việc phân loại và sơ chế thảo dược thô.

Lâm Dịch đứng trước một chiếc nồi đồng lớn, đen bóng, được đặt vững chãi trên một bếp lửa xây tạm bằng đá. Anh không có cân tiểu ly hay các dụng cụ đo lường chính xác như ở thế giới cũ, nhưng những kinh nghiệm tích lũy từ vô số lần thực hành và khả năng quan sát nhạy bén của một người hiện đại đã giúp anh ước lượng mọi thứ một cách đáng kinh ngạc. Bằng mắt thường, anh phân chia từng loại thảo dược đã được sơ chế thành những phần bằng nhau, sau đó cẩn thận cho vào nồi. Tiếng cối đá nhỏ giã đều đều từ tay Nhị Cẩu và Lý Hổ, nơi họ đang nghiền nát một số loại rễ và vỏ cây để chiết xuất tinh chất dễ hơn.

"Hồ Gia Gia, theo kinh nghiệm của lão, nếu muốn tăng độ thẩm thấu của tinh chất này, ta nên dùng lửa nhỏ hay lớn hơn?" Lâm Dịch cẩn thận dùng một chiếc đũa tre khuấy nhẹ hỗn hợp đang sôi lăn tăn trong nồi, ánh mắt không rời khỏi làn hơi bốc lên. Anh cần sự kết hợp giữa tri thức hiện đại và kinh nghiệm y thuật cổ truyền để tối ưu hóa quá trình này.

Hồ Gia Gia vuốt râu, đôi mắt nheo lại nhìn vào nồi. "Tiểu Lâm à, dược liệu quý không thể vội vã. Lửa phải ôn hòa như nước chảy, từ từ mới thấm vào tận cùng. Nhưng nếu muốn tinh chất đặc hơn, thì cần một chút 'chấn động' ở cuối, dùng lửa lớn hơn một chút để kích hoạt dược tính, nhưng phải thật nhanh, kẻo cháy khét thì hỏng hết." Ông khẽ dừng lại, rồi nói tiếp, giọng đầy suy tư. "Y thuật cổ truyền của Đại Hạ ta coi trọng 'hỏa hậu', tức là sự kiểm soát lửa. Nó không chỉ là nhiệt độ, mà còn là thời gian, là sự kiên nhẫn của người bào chế. Mỗi loại cây cỏ, mỗi bài thuốc đều có 'tính', và lửa là để khơi dậy cái 'tính' đó."

Lâm Dịch gật gù, ghi nhớ lời Hồ Gia Gia. *Sự "chấn động" và "kích hoạt dược tính" mà Hồ Gia Gia nói, có thể hiểu theo góc độ hóa học là việc tăng nhiệt độ đột ngột để đẩy nhanh phản ứng chiết xuất, hoặc để phá vỡ cấu trúc tế bào ở một ngưỡng nhất định, giải phóng các hoạt chất.* Đây là lúc anh phải vận dụng tối đa tư duy logic và khả năng thích nghi của mình. Anh không có thiết bị đo nhiệt, nên đành phải dựa vào màu sắc của lửa, độ sôi của nước và kinh nghiệm để phán đoán.

Anh cẩn thận điều chỉnh lượng củi dưới đáy nồi, khéo léo dùng một ống thổi để điều khiển ngọn lửa. Ban đầu là lửa liu riu, giữ cho hỗn hợp sôi nhẹ nhàng, từng chút một chiết xuất tinh chất từ thảo dược. Mùi hương ban đầu còn hơi hăng, dần dần dịu đi, rồi chuyển thành một mùi thơm nồng nàn, thanh thoát hơn. Lâm Dịch thỉnh thoảng lại lật giở cuốn *Thần Nông Bách Thảo Phổ* cũ kỹ, so sánh những ghi chép về các loại thảo dược và phương pháp tinh chế cơ bản. Cuốn sách này, dù mang nhiều yếu tố huyền bí và kinh nghiệm truyền miệng, nhưng vẫn chứa đựng những kiến thức nền tảng quý giá về dược tính và cách kết hợp chúng.

*Cuốn sách này là một kho tàng, nhưng nó cũng đầy rẫy những lỗ hổng và thiếu chính xác theo tiêu chuẩn hiện đại,* Lâm Dịch thầm nghĩ. *Nó nói về 'linh khí', 'dược hồn', nhưng không hề đề cập đến cấu trúc hóa học hay nồng độ hoạt chất. Mình phải kết hợp cả hai, dùng kiến thức của mình để lấp đầy những khoảng trống đó.*

Quá trình tinh chế diễn ra chậm rãi, tỉ mỉ. Lâm Dịch không ngừng khuấy, không ngừng quan sát. Mồ hôi lấm tấm trên trán, nhưng ánh mắt anh vẫn sắc bén, không một chút lơ là. Anh cảm nhận sự thay đổi của hỗn hợp qua từng giai đoạn: từ màu nước đục ban đầu, dần dần chuyển sang màu xanh lục nhạt, rồi cuối cùng là một màu vàng sánh trong suốt. Tiếng sôi nhẹ nhàng của chất lỏng trong nồi, tiếng củi cháy lép bép, hòa cùng tiếng giã thảo dược đều đều của Nhị Cẩu và Lý Hổ, tạo nên một bản giao hưởng lao động đầy tập trung.

Hồ Gia Gia vẫn ngồi đó, đôi mắt không rời khỏi Lâm Dịch. Ông đã từng chứng kiến vô số bài thuốc được bào chế, nhưng chưa bao giờ thấy ai tỉ mỉ và khoa học đến vậy. Mặc dù Lâm Dịch không giải thích chi tiết về "phân tử," "phản ứng hóa học" hay "nhiệt độ sôi tối ưu," nhưng cách anh kiểm soát từng yếu tố lại mang một sự chính xác đáng kinh ngạc, như thể anh đang thực hiện một nghi lễ cổ xưa vậy.

Đến khi chất lỏng trong nồi đã cô đặc lại một phần, Lâm Dịch quyết định. "Được rồi, đến lúc 'chấn động' rồi Hồ Gia Gia." Hắn ra hiệu cho Nhị Cẩu và Lý Hổ chuẩn bị thêm củi khô. Ngọn lửa được thổi bùng lên, nhiệt độ tăng vọt trong chốc lát. Chất lỏng trong nồi sôi sùng sục mạnh mẽ, bốc lên những làn hơi đậm đặc, mang theo mùi hương nồng nàn hơn bao giờ hết. Lâm Dịch nhanh chóng khuấy đều, rồi đúng lúc, hắn ra hiệu dập lửa. Ngọn lửa lập tức tắt đi, chỉ còn lại than hồng âm ỉ.

Sau đó là quá trình chiết xuất tinh chất. Lâm Dịch dùng một tấm vải màn mỏng đã được luộc sạch, cẩn thận lọc bỏ bã thảo dược, chỉ giữ lại phần chất lỏng trong suốt, sánh vàng. Mỗi giọt tinh chất chảy qua tấm vải đều mang theo sự kỳ vọng và công sức của anh.

*Đây không chỉ là một bài thuốc,* Lâm Dịch thầm nghĩ, nhìn dòng chất lỏng quý giá. *Đây là biểu tượng của sự kiên trì, của tri thức, và của hy vọng. Nó phải đủ mạnh để cạnh tranh, đủ độc đáo để thu hút, và đủ hiệu quả để tạo dựng niềm tin.*

Anh đã phải thử đi thử lại rất nhiều lần, đôi khi phải bỏ đi cả mẻ tinh chất vì một chút sơ suất trong kiểm soát nhiệt độ hay tỉ lệ nguyên liệu. Mỗi lần thất bại là một lần học hỏi, một lần điều chỉnh. Trong thế giới hiện đại, anh có thể dễ dàng tra cứu công thức, sử dụng thiết bị hiện đại để đảm bảo độ chính xác. Nhưng ở đây, anh chỉ có kinh nghiệm, sự quan sát, và một cuốn sách cổ với những ghi chép mơ hồ.

Lâm Dịch cảm thấy kiệt sức, nhưng một niềm hưng phấn khó tả lại trỗi dậy trong lòng. Hắn đã biến những loại thảo dược bình thường thành một thứ gì đó đặc biệt. Hắn đã tái hiện một phần tri thức từ thế giới cũ bằng bàn tay và khối óc của mình, trong một thế giới hoàn toàn xa lạ. Đây là bước đi đầu tiên, nhưng lại là bước đi quan trọng nhất. Nó chứng minh rằng tri thức, dù ở đâu, vẫn luôn là sức mạnh.

***

Khi ánh nắng chiều tà bắt đầu dát vàng lên những mái nhà tranh, nhuộm đỏ cả một góc trời, trong căn xưởng sơ chế tạm bợ của thôn làng, không khí trở nên tĩnh lặng một cách lạ thường. Mọi ánh mắt đều đổ dồn về chiếc bàn gỗ cũ kỹ, nơi Lâm Dịch đang cẩn thận đặt xuống một lọ thủy tinh nhỏ. Lọ thủy tinh này vốn là một chiếc bình đựng rượu gạo được rửa sạch sẽ, nhưng giờ đây nó chứa đựng một thứ chất lỏng hoàn toàn khác biệt.

Chất lỏng bên trong sánh vàng, trong suốt như mật ong tinh khiết, tỏa ra một mùi hương thanh khiết, dễ chịu, hoàn toàn khác biệt với bất kỳ loại dược liệu nào mà dân làng từng biết. Nó không hề nồng gắt, mà nhẹ nhàng, tinh tế, như một làn gió mát lành lướt qua tâm hồn. Đây chính là thành quả của bao ngày Lâm Dịch miệt mài nghiên cứu, thử nghiệm – sản phẩm đầu tiên của anh tại thế giới Đại Hạ này.

Lâm phụ và Lâm mẫu, vốn đang lo lắng đứng ngoài quan sát, giờ đây cũng đã tiến lại gần hơn, ánh mắt vừa tò mò vừa e ngại. Lâm phụ, với làn da rám nắng và bàn tay thô ráp của một lão nông chân chất, ánh mắt chất chứa vẻ lo âu nhưng cũng đầy tin tưởng vào đứa con trai khác thường của mình. Lâm mẫu, dáng người nhỏ nhắn, khuôn mặt hằn rõ dấu vết thời gian và sự lam lũ, nhưng ánh mắt lúc này lại ánh lên sự tự hào và một chút bàng hoàng. Nhị Cẩu và Lý Hổ đứng phía sau, vẻ mặt ngây ngô của Nhị Cẩu giờ đây pha lẫn sự kinh ngạc tột độ, còn Lý Hổ thì vẫn giữ vẻ trầm tĩnh, nhưng đôi mắt hắn mở to hơn bình thường.

Lâm Dịch khẽ nhắm mắt, hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi hương dịu dàng đang lan tỏa. Một nụ cười nhẹ, đầy mãn nguyện, thoáng qua trên môi hắn. "Đây chính là 'Thanh Tâm Lộ' – thứ tinh dầu giúp thư giãn tinh thần, làm dịu vết thương và bồi bổ cơ thể. Một loại thần dược đơn giản nhưng hiệu quả." Giọng hắn trầm ấm, đầy tự tin.

Hắn cẩn thận lấy một ít chất lỏng ra đầu ngón tay, nhẹ nhàng xoa lên mu bàn tay mình. Một cảm giác mát lạnh, sảng khoái lan tỏa tức thì, như thể làn da đang được tưới mát bằng một dòng suối trong lành. Hắn ngẩng đầu lên, nhìn những gương mặt đang chăm chú theo dõi mình. "Các vị thấy không? Nó thấm rất nhanh, không hề bết dính, và hương thơm này..."

Hồ Gia Gia không đợi Lâm Dịch nói hết, ông đã đưa tay ra, ánh mắt đầy vẻ khao khát. "Cho lão phu thử một chút đi, Tiểu Lâm."

Lâm Dịch nhẹ nhàng nhỏ một giọt "Thanh Tâm Lộ" vào lòng bàn tay Hồ Gia Gia. Ông cụ ngửi kỹ, rồi cũng xoa lên mu bàn tay mình. Đôi mắt ông mở to, rồi từ từ nhắm lại, như đang tận hưởng một khoảnh khắc kỳ diệu. Khi mở mắt ra, khuôn mặt ông lộ rõ vẻ thán phục tột độ. "Thật không thể tin nổi... chỉ từ những thứ thảo dược bình thường, con lại có thể tạo ra kỳ dược như vậy! Mùi hương này... thật khiến người ta sảng khoái tột độ, như thể mọi ưu phiền đều tan biến. Đúng là 'Thanh Tâm'!" Ông gật đầu liên tục, bộ râu bạc rung rinh. "Cảm giác mát lạnh này, nó không chỉ là trên da thịt, mà dường như còn thẩm thấu vào tận xương tủy, xua đi mệt mỏi trong người lão. Tuyệt diệu! Tuyệt diệu!"

Lâm phụ và Lâm mẫu nhìn nhau, nét lo âu trên khuôn mặt họ dần được thay thế bằng niềm vui và sự tự hào không thể che giấu. Dù không hiểu hết những từ ngữ cao siêu của Hồ Gia Gia, nhưng họ có thể cảm nhận được sự đặc biệt của sản phẩm này qua phản ứng của ông cụ.

"Đại ca, vậy chúng ta sẽ bán nó ở đâu? Làm sao để đóng gói cho đẹp đây?" Nhị Cẩu không giấu được sự háo hức, đã nhanh chóng chuyển sang vấn đề thực tế.

Lâm Dịch mỉm cười. "Đó chính là điều chúng ta cần bàn bạc tiếp theo. 'Thanh Tâm Lộ' này, với công dụng thư giãn tinh thần, làm dịu vết thương nhẹ và bồi bổ cơ thể, sẽ là sản phẩm chủ lực đầu tiên của chúng ta. Nó có thể dùng cho những người lao động mệt mỏi, những thương nhân phải di chuyển đường dài, hoặc thậm chí là những người cần sự tĩnh tâm." Hắn nhìn vào lọ thủy tinh trong tay. "Về việc đóng gói, những chiếc lọ thủy tinh thế này là quá thô sơ và khó kiếm. Chúng ta cần những vật chứa tốt hơn, có thể là những chiếc hũ gốm nhỏ được tráng men kín đáo, hoặc thậm chí là những ống tre được chế tác đặc biệt để giữ được tinh chất và hương thơm lâu dài."

*Nhu cầu về vật liệu đóng gói tốt hơn sẽ thúc đẩy mình ra thị trấn tìm kiếm thợ thủ công,* Lâm Dịch thầm nghĩ. *Có lẽ Thợ rèn Vương hoặc Tôn Bá sẽ giúp được. Đây sẽ là cơ hội để tiếp xúc với thế giới bên ngoài làng, để mở rộng tầm nhìn và tìm kiếm những đối tác tiềm năng.*

Hồ Gia Gia trầm ngâm: "Kỳ dược như thế này, nếu chỉ bán ở thôn làng e rằng uổng phí. Nó xứng đáng được biết đến rộng rãi hơn."

"Đúng vậy," Lâm Dịch tiếp lời. "Chất lượng vượt trội của 'Thanh Tâm Lộ' chắc chắn sẽ nhanh chóng thu hút sự chú ý khi ra thị trường. Chúng ta cần một chiến lược cụ thể. Mục tiêu đầu tiên là Thành Thiên Phong. Đó là nơi có các thương hội lớn, và cũng là nơi mình có thể tìm kiếm những đối tác tin cậy."

*Hương thơm và công dụng độc đáo của 'Thanh Tâm Lộ' có thể là một 'điểm chạm' ban đầu để tiếp cận các đối tác kinh doanh tiềm năng như Bạch Vân Nhi hoặc Tô Mẫn,* Lâm Dịch suy tính. *Họ là những người có tầm nhìn, có thể nhìn thấy giá trị thực sự của sản phẩm này.*

Tuy nhiên, niềm vui và sự phấn khởi nhanh chóng bị xen lẫn bởi những mối lo lắng thường trực. *Sự thành công cũng sẽ mang lại rắc rối.* Lời khen ngợi của Hồ Gia Gia về "kỳ dược" ám chỉ rằng sản phẩm này có thể có giá trị cao hơn nhiều so với dự kiến ban đầu, và điều đó chắc chắn sẽ thu hút những con mắt thèm muốn, những kẻ sẽ không ngần ngại dùng thủ đoạn để chiếm đoạt. *Thiên Phong Thương Hội, Hắc Sa Bang, quan trường mục ruỗng... Họ sẽ không ngồi yên.*

Lâm Dịch đưa mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, màn đêm đã buông xuống hoàn toàn. Ánh trăng lưỡi liềm treo lơ lửng trên nền trời đen thẫm, soi sáng những ngọn núi hùng vĩ bao quanh Linh Dược Cốc. Cánh rừng vẫn ẩn chứa vô vàn bí ẩn và tài nguyên, nhưng cũng tiềm ẩn vô số hiểm nguy.

"Bước đầu tiên đã thành công," Lâm Dịch nói, giọng đầy kiên định. "Nhưng con đường phía trước còn dài và đầy chông gai. Chúng ta cần phải đoàn kết, phải cẩn trọng, và không ngừng học hỏi để mạnh mẽ hơn." Hắn nhìn từng người trong căn phòng, ánh mắt dừng lại ở Lâm phụ và Lâm mẫu, những người đã tin tưởng và ủng hộ hắn vô điều kiện. *Mục tiêu của mình vẫn không thay đổi: sinh tồn và bảo vệ những người xung quanh. Để làm được điều đó, mình phải xây dựng một nền tảng vững chắc, một thế lực đủ mạnh để tự bảo vệ mình.*

Ngọn nến trong phòng vẫn lập lòe, chiếu sáng gương mặt trầm tư nhưng kiên định của Lâm Dịch. Bên ngoài, gió đêm thổi hiu hiu, mang theo hơi lạnh từ núi rừng. Nhưng trong căn phòng nhỏ bé này, một ngọn lửa hy vọng đã được thắp lên, đủ sức sưởi ấm những trái tim đang cùng nhau hướng về một tương lai đầy thử thách nhưng cũng tràn đầy tiềm năng.

Truyện nguyên tác của Long thiếu, được công bố độc quyền tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free