Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 163: Bảo Quản Linh Dược: Bí Quyết Của Người Hiện Đại

Bóng đêm dần buông, bao phủ thôn làng trong màn sương mờ ảo, huyền ảo. Tiếng côn trùng rả rích bắt đầu vang lên khắp nơi, tạo nên một bản nhạc đêm dịu êm. Lâm Dịch đứng đó, nhìn những người dân làng vẫn đang cẩn thận hoàn thành công việc của mình, ánh mắt họ tràn đầy hy vọng và sự kiên trì. Họ không chỉ là những người dân chất phác, mà còn là những người học trò đầy tiềm năng, những người đồng đội sẽ cùng anh tạo nên sự thay đổi. Anh biết rằng con đường phía trước còn dài, còn nhiều gian nan, nhưng anh không đơn độc. Anh có tri thức, có ý chí, và có những người tin tưởng anh, những người sẵn sàng cùng anh chiến đấu. *Đây là những bước đi đầu tiên, những bước đi chắc chắn trên con đường kiến tạo một tương lai mà không ai có thể tùy tiện chà đạp, một cuộc sống mà chúng ta có thể tự hào,* Lâm Dịch nghĩ, ánh mắt kiên định, tràn đầy hy vọng. *Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, và để sinh tồn, chúng ta phải mạnh mẽ từ bên trong, từ chính những điều nhỏ bé nhất.*

***

Khi những tia nắng đầu tiên xuyên qua kẽ lá, đánh thức vạn vật sau một đêm dài yên tĩnh, Thôn Làng Sơn Cước đã bắt đầu một ngày mới đầy ắp sự rộn ràng. Tiếng gà gáy vang vọng từ xa, hòa cùng tiếng trẻ con cười đùa, tiếng lợn ụt ịt trong chuồng và mùi khói bếp thân thuộc. Sáng nay, bầu không khí có chút khác lạ. Thay vì tản mác ra ruộng đồng hay lên rừng, dân làng lại tụ tập đông đủ tại sân đình, nơi thường diễn ra các buổi họp mặt quan trọng. Họ đứng thành từng nhóm nhỏ, rì rầm bàn tán, ánh mắt tò mò đổ dồn về phía Lâm Dịch – người đang đứng trước một tấm bảng gỗ đơn sơ, trên đó vẽ nguệch ngoạc vài hình ảnh và sơ đồ minh họa.

Lâm Dịch, trong bộ y phục vải thô đã sờn cũ, vẫn giữ vẻ trầm tư thường thấy. Gương mặt hắn tuy còn nét gầy gò nhưng đôi mắt sâu thẳm lại ánh lên sự quyết đoán và một chút lo lắng. Hắn không phải một người sinh ra để diễn thuyết, nhưng giờ đây, hắn phải làm điều đó, vì tương lai của cả thôn làng. *Lại một lần nữa, mình đứng đây, cố gắng giải thích những điều mà đối với họ, có lẽ quá xa vời hoặc khó tin,* hắn thầm nghĩ, hít một hơi thật sâu. *Tri thức là vũ khí mạnh nhất, nhưng làm sao để vũ khí này được những người không quen dùng chấp nhận và tin tưởng?*

Trước mặt hắn, dân làng tò mò, đôi khi còn có chút hoài nghi. Lão Hứa, người đàn ông với gương mặt rám nắng và quần áo bạc màu, đứng khoanh tay, nhíu mày. Ông ta là một trong số những người khó thay đổi thói quen nhất làng, luôn giữ vững những kinh nghiệm cha ông để lại. Bên cạnh ông là Đại Nương Lý, với khuôn mặt phúc hậu và đôi tay chai sạn, ánh mắt bà cụ thì lại tràn đầy sự tò mò. A Phúc, cậu bé gầy gò, đen nhẻm với đôi mắt sáng rỡ, đứng nép mình bên cạnh mẹ, chăm chú lắng nghe, không bỏ sót một lời nào của Lâm Dịch.

"Mấy ngày qua, chúng ta đã bắt đầu thu hái và sơ chế thảo dược," Lâm Dịch bắt đầu, giọng nói trầm ấm nhưng đủ vang vọng để mọi người đều có thể nghe rõ. Hắn không nói to, mà dùng sự chân thành và lý lẽ để thu hút sự chú ý. "Bước đầu tiên đã thành công, nhưng để giữ được dược tính tốt nhất, để sản phẩm của chúng ta không thua kém bất kỳ ai trên thị trường, thì việc bảo quản sau thu hoạch lại càng quan trọng." Hắn dùng một cành cây nhỏ chỉ vào tấm bảng gỗ. "Các vị hãy xem đây. Nếu thảo dược không được bảo quản đúng cách, dù có tốt đến mấy, cũng sẽ bị ẩm mốc, hư hỏng, mất hết công dụng. Như vậy thì công sức của chúng ta sẽ đổ sông đổ biển."

Hắn dừng lại một chút, quan sát phản ứng của mọi người. Một vài người gật gù, nhưng đa số vẫn còn mơ hồ. Lâm Dịch biết, việc giải thích bằng lời không thôi thì chưa đủ. Hắn cần một minh chứng. Hắn nhẹ nhàng lấy ra cuốn *Thần Nông Bách Thảo Phổ* từ trong bọc vải, mở ra một trang có hình vẽ minh họa cách phơi và cất giữ thảo dược. "Trong sách này, các bậc tiền nhân đã ghi lại rất kỹ càng. Không chỉ đơn thuần là phơi nắng, mà phải biết phơi như thế nào, cất giữ ra sao để dược tính được bảo toàn lâu nhất." Hắn giơ cuốn sách lên, để mọi người có thể nhìn thấy những hình vẽ cổ xưa. Cuốn sách cũ kỹ, ố vàng, nhưng lại toát lên một vẻ thần bí và đáng tin cậy.

Hồ Gia Gia, người vẫn đứng tựa vào gốc cây cổ thụ, lặng lẽ quan sát từ đầu. Râu tóc ông bạc phơ, dáng người nhỏ bé nhưng đôi mắt lại sáng quắc, ẩn chứa sự minh triết. Khi Lâm Dịch vừa dứt lời, ông khẽ ho một tiếng, thu hút sự chú ý. "Lâm Dịch nói không sai đâu, các vị." Giọng ông già trầm khàn, mang theo sự từng trải của tháng năm. "Từ xưa đến nay, các vị lang y đều rất chú trọng việc bảo quản dược liệu. Có những loại phải phơi trong bóng râm, có loại phải hong gió, có loại phải sấy khô trên lửa nhỏ. Mỗi loại thảo dược đều có tính khí riêng, không thể đối xử như nhau." Ông chậm rãi bước tới gần Lâm Dịch, ánh mắt đầy sự tán đồng. "Tri thức này, không phải ai cũng biết, cũng không phải ai cũng có thể áp dụng. Lâm Dịch đã bỏ công tìm hiểu, là muốn tốt cho chúng ta."

Lời của Hồ Gia Gia như một làn gió mát, xua tan đi phần nào sự hoài nghi trong lòng dân làng. Ông là người có uy tín trong thôn, lời nói của ông có trọng lượng. Tuy nhiên, Lão Hứa vẫn còn đó vẻ khó chịu. "Mấy cái này phức tạp quá, có làm được không hả Dịch?" Lão Hứa càu nhàu, giọng nói đầy vẻ bất mãn. "Từ xưa đến nay, chúng ta vẫn làm theo cách cũ, cứ hái về rồi phơi đại ra sân, có sao đâu? Giờ lại bày ra lắm thứ rườm rà. Chẳng lẽ tổ tiên ta lại không biết những điều này?"

Lâm Dịch kiên nhẫn. Hắn hiểu, đó là tâm lý chung của những người quen với lối mòn. "Lão Hứa nói đúng, cách làm cũ cũng có cái lý của nó. Nhưng thời thế thay đổi, nhu cầu của con người cũng thay đổi. Chúng ta không chỉ thu hái để dùng trong nhà, mà còn muốn mang ra thị trấn bán, kiếm tiền nuôi sống gia đình, xây dựng thôn làng. Vậy thì sản phẩm của chúng ta phải thật tốt, thật khác biệt. Nếu cứ làm như cũ, thì sao cạnh tranh được với người ta?" Hắn nhìn thẳng vào mắt Lão Hứa, giọng điệu không hề gay gắt, chỉ đơn thuần là phân tích. "Hơn nữa, Linh Dược Cốc rộng lớn, có rất nhiều loại thảo dược quý hiếm mà chúng ta chưa từng biết đến. Nếu không học cách bảo quản đúng đắn, chẳng may thu hái được dược liệu quý, lại để nó hư hỏng thì có phải là phí của trời không?"

Nghe đến việc kiếm tiền, ánh mắt của Đại Nương Lý sáng lên. Bà cụ là người thực tế, luôn đặt lợi ích gia đình lên hàng đầu. "Nếu thật sự kiếm được tiền, bà cũng muốn thử sức." Bà cụ lên tiếng, kéo theo sự chú ý của những người phụ nữ khác. "Chứ cứ mãi bám vào mấy sào ruộng bạc màu này, thì có đến bao giờ mới đủ ăn đủ mặc đây. Lâm Dịch nói có lý, thời buổi này, ai không chịu đổi mới thì chỉ có thiệt thân."

Lâm Dịch khẽ mỉm cười. Hắn biết, điều quan trọng nhất để thuyết phục những người dân chất phác này chính là lợi ích thực tế. "Đúng vậy, Đại Nương Lý. Chúng ta sẽ làm từng bước một, không vội vàng. Và điều quan trọng nhất là, mọi người sẽ cùng nhau làm, cùng nhau học hỏi, và cùng nhau hưởng thành quả. Ai tham gia vào việc thu hái, sơ chế và bảo quản, sẽ được chia phần lợi nhuận xứng đáng." Lời hứa về lợi nhuận công bằng như một luồng điện chạy qua đám đông, khiến họ bắt đầu xôn xao bàn tán. Ánh mắt họ không còn chỉ có sự tò mò hay hoài nghi, mà đã bắt đầu ánh lên niềm hy vọng và sự phấn khởi.

*Lời hứa chia sẻ lợi nhuận công bằng của Lâm Dịch sẽ củng cố lòng tin và sự trung thành của dân làng, tạo nên một cộng đồng đoàn kết hơn,* hắn tự nhủ. Hắn biết, trong thế giới này, lòng người dễ thay đổi, nhưng nếu họ thấy được lợi ích thiết thực và sự công bằng, họ sẽ trở nên kiên định hơn bất cứ ai. Hắn tiếp tục giải thích cụ thể hơn về các phương pháp bảo quản: cách làm sạch đất cát, loại bỏ lá sâu bệnh, cách phân loại theo từng loại thảo dược, cách phơi nắng nhẹ hay phơi trong bóng râm, và cả cách sấy khô bằng than hồng cho những loại cần giữ hơi ẩm nhất định. Hắn cố gắng dùng những ngôn từ đơn giản nhất, kết hợp với các hình vẽ trên bảng để mô tả. Trần Nhị Cẩu và Lý Hổ, đứng cạnh Lâm Dịch, cũng chăm chú lắng nghe, cố gắng ghi nhớ từng lời. Vương Đại Trụ thì đứng nghiêm nghị ở phía sau, ánh mắt sắc bén quét một vòng quanh đám đông, sẵn sàng can thiệp nếu có bất kỳ sự xáo trộn nào.

"Vậy thì, chúng ta sẽ bắt đầu từ hôm nay," Lâm Dịch kết thúc buổi họp. "Ta sẽ cùng Nhị Cẩu, Lý Hổ và Vương Đại Trụ hướng dẫn mọi người cụ thể từng bước. Ai có thắc mắc gì, cứ hỏi ngay, đừng ngại ngần. Chúng ta cùng học, cùng làm." Hắn nhìn một lượt qua từng gương mặt, từ những người già nua đến những thanh niên trai tráng, từ những phụ nữ đảm đang đến những đứa trẻ hiếu kỳ. *Sự tham gia đông đảo của dân làng tạo nên một lực lượng sản xuất lớn, đặt ra vấn đề về quản lý và tổ chức hiệu quả hơn,* hắn suy tư. *Đây là một khởi đầu tốt, nhưng cũng là một thách thức không hề nhỏ.* Tiếng dân làng rì rầm bàn tán, xen lẫn tiếng cười nói đã trở nên sôi nổi hơn. Mùi thảo dược tươi từ những ngày trước vẫn còn vương vấn trong không khí, giờ đây như hòa quyện với mùi đất và ánh nắng ban mai, tạo nên một bản giao hưởng của sự sống và hy vọng.

***

Khi mặt trời lên cao, những tia nắng vàng óng trải đều khắp Thôn Làng Sơn Cước, mang theo hơi ấm và sự sống. Một khu vực đất trống rộng rãi, nằm hơi xa khu dân cư một chút, đã được dọn dẹp sạch sẽ. Những tấm phên tre lớn, mới đan, được trải đều trên mặt đất, sẵn sàng đón nhận những mẻ thảo dược đầu tiên. Mùi đất ẩm và mùi cỏ cây thoang thoảng trong không khí, cùng với tiếng côn trùng vo ve, tạo nên một khung cảnh lao động bình dị nhưng đầy sức sống.

Lâm Dịch đứng ở trung tâm khu vực, không còn là người diễn thuyết, mà là một người chỉ huy trực tiếp. Hắn mặc một chiếc áo vải thô, tay áo xắn cao, gương mặt tập trung cao độ. Bên cạnh hắn là Trần Nhị Cẩu, Lý Hổ và Vương Đại Trụ. Nhị Cẩu thì hăng hái chạy tới chạy lui, tay cầm một rổ thảo dược tươi, miệng không ngừng nói. Lý Hổ thì nghiêm túc hơn, đứng khoanh tay quan sát, thỉnh thoảng lại chỉ tay, nhắc nhở. Vương Đại Trụ, với thân hình vạm vỡ, đang cẩn thận di chuyển từng chồng mẹt tre, đảm bảo chúng không bị hư hại.

"Nào, mọi người chú ý!" Lâm Dịch cất tiếng. "Bước đầu tiên là phân loại và làm sạch. Nhớ kỹ, phải đảm bảo không lẫn tạp chất, không có lá sâu bệnh hay cành khô. Thảo dược nào bị dập nát quá cũng phải bỏ đi, đừng tiếc. Chúng ta cần chất lượng cao nhất!" Hắn cầm một cành bạc hà tươi, nhẹ nhàng tước bỏ những lá úa vàng, sau đó dùng khăn ẩm lau sạch bụi bẩn. "Mỗi loại thảo dược sẽ có cách xử lý riêng. Loại này, lá mỏng, dễ dập, chúng ta chỉ cần lau nhẹ nhàng. Loại thân cứng hơn thì có thể rửa qua nước sạch rồi hong khô."

Trần Nhị Cẩu, với sự nhanh nhẹn và nhiệt tình vốn có, ngay lập tức bắt chước theo Lâm Dịch. "Mọi người nhìn ta làm này, phải cẩn thận từng chút một!" Hắn vừa nói vừa làm, động tác tuy còn hơi lóng ngóng nhưng tràn đầy sự cố gắng. "Đại ca nói phải sạch sẽ, thì mình phải làm sạch sẽ. Bụi bẩn dính vào là hỏng hết dược tính đó!" Nhị Cẩu nói với một nhóm phụ nữ đang ngồi xổm bên đống thảo dược, tay chân họ thoăn thoắt lựa chọn. Từ lúc theo Lâm Dịch, Nhị Cẩu đã học được rất nhiều, không còn là cậu bé ngây ngô ngày nào, mà đã dần trở thành một cánh tay đắc lực, biết truyền đạt lại ý của Lâm Dịch một cách rõ ràng.

Lý Hổ, với vẻ mặt hung dữ và vết sẹo nhỏ trên lông mày, đứng phía sau quan sát. Hắn không nói nhiều, nhưng ánh mắt sắc bén của hắn có thể phát hiện bất kỳ sai sót nhỏ nào. "Này, Đại Nương Trần!" Hắn cất giọng trầm trầm, chỉ vào một cành thảo dược mà Đại Nương Trần đang cầm. "Cành này có vết sâu cắn, bỏ đi! Đừng có lẫn vào. Lâm Dịch đã dặn kỹ rồi, chất lượng là trên hết. Đừng vì một chút nhỏ mà làm hỏng cả mẻ!" Đại Nương Trần, vốn là người cẩn thận, cũng giật mình, vội vàng vứt cành thảo dược đó đi. Lý Hổ có vẻ hơi gắt gỏng, nhưng lời nói của hắn lại hiệu quả. Dân làng đều biết tính Lý Hổ, hắn nói là làm, và rất nghiêm túc với nhiệm vụ được giao. Sự tỉ mỉ của Lâm Dịch, qua sự nghiêm khắc của Lý Hổ, đã dần thấm vào tâm trí dân làng.

Sau khi làm sạch, bước tiếp theo là phơi khô. Lâm Dịch hướng dẫn dân làng cách trải thảo dược lên mẹt tre. "Phải trải đều, không để chồng chất lên nhau. Để ánh nắng và gió có thể lùa qua tất cả các mặt. Nếu phơi không đều, phần bên dưới sẽ dễ bị ẩm mốc. Mỗi buổi chiều, khi nắng yếu dần, chúng ta phải thu vào, tránh sương đêm. Sáng hôm sau lại đem ra phơi. Cứ thế cho đến khi thảo dược khô hoàn toàn, giòn tan khi chạm vào." Hắn nhặt một nắm thảo dược đã được sơ chế qua loa từ trước, so sánh với một nắm khác đã được làm sạch kỹ lưỡng. "Các vị thấy không? Một bên là dính đất cát, lá úa, một bên thì xanh tươi, sạch sẽ. Chúng ta bán sản phẩm, cũng giống như bán mặt hàng vậy. Muốn người ta mua, thì phải có cái mã đẹp, chất lượng tốt. *Việc Lâm Dịch nhấn mạnh chất lượng và vệ sinh sẽ là yếu tố then chốt giúp sản phẩm của anh nổi bật trên thị trường, tạo lợi thế cạnh tranh khi đối đầu với các thương nhân khác.*"

A Phúc, cậu bé gầy gò, đen nhẻm, đôi mắt tò mò không rời khỏi Lâm Dịch. Cậu bé là người học hỏi nhanh nhất, luôn làm theo từng động tác của Lâm Dịch một cách cẩn thận. "Ca ca Dịch, như thế này có được không ạ?" A Phúc giơ một nắm lá đã được trải đều lên mẹt tre, hỏi. Lâm Dịch nhìn qua, khẽ gật đầu. "Rất tốt, A Phúc. Cứ giữ vững sự cẩn thận này." Lời khen của Lâm Dịch khiến A Phúc nở một nụ cười rạng rỡ, càng thêm hăng hái.

Lão Hứa, ban đầu còn có vẻ miễn cưỡng, cũng dần bị cuốn vào công việc. Ông ta thấy những người khác làm, thấy sự tỉ mỉ của Lâm Dịch, và thấy ánh mắt đầy hy vọng của những người xung quanh. Ông ta không muốn bị tụt lại phía sau, cũng không muốn bị coi là người cản trở. Dù vẫn còn lẩm bẩm vài câu về 'cách làm cũ', nhưng tay ông ta vẫn thoăn thoắt làm theo hướng dẫn. Đại Nương Lý thì đã hoàn toàn tin tưởng. Bà cụ cùng nhóm phụ nữ khác bàn tán sôi nổi, vừa làm vừa tưởng tượng ra cảnh những đồng tiền thu được từ việc bán thảo dược.

Không khí lao động trở nên nhộn nhịp. Dân làng, ban đầu còn lúng túng, vụng về, giờ đây đã dần quen tay hơn. Họ học cách phân loại, làm sạch, và trải thảo dược một cách có phương pháp. Tiếng nói cười, tiếng xù xì của mẹt tre, mùi thảo dược tươi và đất, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một bức tranh sống động về sự chuyển mình. Vương Đại Trụ, ngoài việc di chuyển vật liệu, còn đảm bảo rằng mọi người đều có đủ dụng cụ và không ai gây rối. Hắn, với vẻ mặt chất phác nhưng kiên định, thực sự là một người hỗ trợ đắc lực. *Nhu cầu về dụng cụ bảo quản thảo dược tốt hơn (như hũ, hộp kín) sẽ thúc đẩy Lâm Dịch ra thị trấn tìm kiếm thợ thủ công (Thợ rèn Vương, Tôn Bá) hoặc nguyên liệu,* Lâm Dịch chợt nghĩ. *Hiện tại, chúng ta chỉ có thể dùng mẹt tre, nhưng về lâu dài, cần phải có những phương tiện tốt hơn để đảm bảo chất lượng và lưu trữ được số lượng lớn.*

Mặt trời bắt đầu ngả về tây, ánh nắng không còn gay gắt nữa mà trở nên dịu nhẹ, vàng óng. Những mẹt tre đầy ắp thảo dược đã được trải đều tăm tắp, trông thật đẹp mắt. Thành quả lao động của cả làng, tuy còn thô sơ, nhưng lại chứa đựng bao nhiêu là hy vọng. Lâm Dịch nhìn những người dân làng, thấy sự mệt mỏi trên gương mặt họ, nhưng sâu trong ánh mắt lại là niềm vui và sự phấn khởi. *Đây là những bước đi nhỏ, nhưng lại là nền tảng vững chắc cho tương lai,* hắn tự nhủ. *Để sinh tồn trong thế giới này, chúng ta không thể chỉ dựa vào sức lực, mà còn phải dựa vào tri thức và sự đoàn kết.*

***

Khi màn đêm buông xuống, bao trùm Thôn Làng Sơn Cước trong một tấm màn đen huyền ảo, mọi âm thanh ồn ào của ban ngày đã chìm vào tĩnh lặng. Chỉ còn lại tiếng côn trùng rả rích từ những bụi cây rậm rạp và tiếng chó sủa vu vơ từ xa. Trong căn nhà nhỏ của Lâm Dịch, ánh nến lập lòe, nhảy múa trên vách gỗ, hắt những cái bóng dài và kỳ quái. Lâm Dịch ngồi một mình trên chiếc bàn gỗ thô mộc, trước mặt hắn là những ghi chép chi chít chữ và số.

Hắn khẽ day thái dương, cảm thấy sự mệt mỏi dâng lên sau một ngày dài hướng dẫn và quản lý. Nhưng tâm trí hắn vẫn không ngừng hoạt động. Hắn đang xem xét lại những tính toán về sản lượng thảo dược, ước lượng về chất lượng sau khi áp dụng phương pháp bảo quản mới, và đặc biệt là nguồn nhân lực mới đã tham gia vào chuỗi sản xuất.

*Hôm nay, mọi thứ đã diễn ra suôn sẻ hơn mình tưởng,* Lâm Dịch thầm nghĩ, cầm cây bút lông chấm vào nghiên mực, ghi thêm vài dòng vào cuốn sổ. *Dân làng, dù ban đầu còn hoài nghi, nhưng khi thấy được lợi ích và cách làm rõ ràng, họ đã nhiệt tình hưởng ứng. Nhị Cẩu và Lý Hổ cũng đã làm rất tốt vai trò của mình. Đặc biệt là Lý Hổ, sự nghiêm khắc của hắn lại có hiệu quả bất ngờ.* Hắn nhấp một ngụm trà thảo dược nóng, hương vị thanh mát lan tỏa trong khoang miệng, giúp hắn tỉnh táo hơn đôi chút.

Tuy nhiên, niềm vui nhỏ nhoi ấy nhanh chóng bị xua tan bởi những mối lo ngại lớn hơn. *Bắt đầu rồi... con đường này sẽ còn gian nan hơn nhiều.* Hắn đặt bút xuống, nhìn chằm chằm vào ngọn nến đang cháy leo lét. *Việc sản xuất quy mô lớn hơn chắc chắn sẽ thu hút sự chú ý. Những lời đồn về 'Thiên Phong Thương Hội' và 'Hắc Sa Bang' ngày càng nhiều. Chắc chắn, họ sẽ không ngồi yên khi thấy một thôn làng nhỏ bé tự nhiên nổi lên với sản phẩm chất lượng cao.*

Lâm Dịch biết, thế giới này không nợ ai một sự công bằng. Để sinh tồn, hắn phải mạnh mẽ hơn, phải chuẩn bị cho những cuộc đối đầu không thể tránh khỏi. *Quan trường cấp cao hơn cũng đang mục ruỗng. Những vụ việc nhỏ liên quan đến 'lính tuần tra' cho thấy sự tham nhũng đã lan rộng. Khi có lợi ích, những kẻ đó sẽ không ngần ngại nhúng tay vào.* Hắn thở dài. *Liệu họ có đủ kiên nhẫn? Liệu mình có đủ thời gian trước khi biến động ập đến? Loạn Tam Phiên đã bùng nổ, dù chưa ảnh hưởng trực tiếp đến đây, nhưng nó là một lời nhắc nhở thường trực về sự mong manh của trật tự.*

Những câu hỏi cứ xoáy sâu trong tâm trí Lâm Dịch. Hắn không phải là một anh hùng, không có ý định thay đổi thế giới. Mục tiêu của hắn vẫn luôn là sinh tồn và bảo vệ những người xung quanh. Nhưng để làm được điều đó, hắn buộc phải xây dựng một nền tảng vững chắc, một thế lực đủ mạnh để tự bảo vệ mình. Và nền tảng đó, chính là từ những điều nhỏ bé nhất: từ việc thu hái, sơ chế, bảo quản thảo dược một cách khoa học, từ việc đoàn kết những người dân chất phác này.

Hắn nhìn ra ngoài cửa sổ, màn đêm đen đặc như nuốt chửng mọi thứ. Ngoài kia là những cánh rừng bao la của Linh Dược Cốc, nơi còn ẩn chứa vô vàn bí ẩn và tài nguyên chưa được khai thác. *Thần Nông Bách Thảo Phổ* vẫn còn rất nhiều trang chưa được hắn nghiên cứu kỹ lưỡng, rất nhiều công thức bào chế đặc biệt mà hắn muốn thử nghiệm. *Linh Dược Cốc, nó sẽ là kho báu tiếp theo của chúng ta, là nguồn tài nguyên vô tận để phát triển,* hắn nghĩ, một tia hy vọng le lói trong ánh mắt mệt mỏi. *Nhưng để khai thác nó, chúng ta cần phải có kế hoạch, có phương pháp. Và quan trọng nhất, chúng ta cần có những dụng cụ tốt hơn.*

Hắn chợt nhớ đến những dụng cụ sơ chế thảo dược còn thô sơ, những phương pháp bảo quản tạm bợ. *Chúng ta cần hũ, hộp kín để cất giữ thảo dược khô ráo, tránh ẩm mốc. Cần những công cụ chuyên dụng để cắt, thái dược liệu chính xác hơn.* Điều này đồng nghĩa với việc hắn sẽ phải ra thị trấn, tìm kiếm những người thợ thủ công tài năng, những nguồn cung cấp nguyên liệu tốt hơn. *Sớm muộn gì cũng phải tiếp xúc với thế giới bên ngoài, và đó cũng là lúc chúng ta phải đối mặt với những thử thách lớn hơn.* Hắn biết, việc mở rộng kinh doanh ra Thành Thiên Phong là một bước đi tất yếu.

Lâm Dịch khẽ nhắm mắt, hít thở thật sâu. Sự mệt mỏi bao trùm lấy hắn, nhưng không thể dập tắt ý chí kiên cường bên trong. Hắn là một người hiện đại, mang theo tri thức của một thế giới khác, và hắn sẽ dùng nó để dẫn dắt những người dân này vượt qua nghịch cảnh. *Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu. Và để sinh tồn, chúng ta phải không ngừng tiến lên, không ngừng học hỏi, không ngừng mạnh mẽ hơn.* Ánh nến vẫn lập lòe, chiếu sáng gương mặt trầm tư nhưng kiên định của Lâm Dịch, như một ngọn hải đăng nhỏ bé trong màn đêm rộng lớn, hứa hẹn một tương lai đầy thử thách nhưng cũng tràn đầy hy vọng.

Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free