Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 162: Kỷ Luật Của Đất: Những Quy Tắc Đầu Tiên

Những tia nắng đầu tiên xuyên qua kẽ núi, rọi vào hang động, xua tan đi bóng tối và sự lạnh lẽo của đêm khuya. Lâm Dịch ngẩng đầu, nhìn về phía ánh bình minh, ánh mắt vẫn còn vương vấn sự mệt mỏi nhưng đã bừng lên một ý chí mạnh mẽ. Tấm da dê với những con số chi chít được anh cuộn lại cẩn thận, như một lời cam kết cho tương lai. Anh biết, con đường phía trước sẽ đầy chông gai, nhưng anh không hề nao núng. Anh đã gieo những hạt giống niềm tin, và giờ là lúc để vun trồng chúng, bất chấp những cơn bão sắp sửa ập đến. Anh sẽ bước ra khỏi hang động, đối mặt với thế giới, và chiến đấu cho cuộc sống mà anh hằng khao khát. *Thế giới này không nợ ai một sự công bằng,* anh tự nhủ, *nhưng anh sẽ tự tay tạo ra sự công bằng cho riêng mình và những người anh yêu thương.*

Sương sớm còn vương trên những mái nhà tranh, lấp lánh như bạc dưới ánh nắng ban mai. Tiếng gà gáy vang vọng từ xa, hòa cùng tiếng trẻ con cười đùa rộn rã, tiếng lợn ụt ịt trong chuồng và mùi khói bếp phảng phất từ những căn nhà đã nhóm lửa nấu bữa sáng. Thôn Làng Sơn Cước thức giấc trong sự bình yên quen thuộc, một bức tranh mộc mạc và gắn bó, nơi mỗi gương mặt đều in hằn dấu vết của cuộc sống khốn khó nhưng cũng đầy sự kiên cường, sự bền bỉ âm thầm. Lâm Dịch bước ra khỏi nhà, hít một hơi thật sâu cái không khí trong lành, ẩm ướt của buổi sớm, cảm nhận từng luồng khí mát lạnh xoa dịu lồng ngực. Anh đi thẳng đến khoảng sân rộng nhất trong làng, nơi thường được dùng làm nơi hội họp hay tổ chức những sự kiện nhỏ của cộng đồng. Hôm nay, nơi đây sẽ chứng kiến khởi đầu cho một hành trình mới, một cuộc cách mạng thầm lặng trong cách họ sinh tồn, một sự thay đổi mà Lâm Dịch hy vọng sẽ trở thành nền tảng vững chắc cho tương lai.

Khi Lâm Dịch đến, Trần Nhị Cẩu đã có mặt từ lúc nào, dáng người nhanh nhẹn, đôi mắt sáng rực chờ đợi. Vương Đại Trụ, với thân hình vạm vỡ, cao lớn hơn Lâm Dịch một cái đầu, khuôn mặt chất phác nhưng đầy tin cậy, đang đứng sừng sững bên cạnh, cẩn thận đặt xuống một chiếc giỏ tre lớn đã được lót vải sạch. Lý Hổ, với vẻ mặt có phần dữ tợn do vết sẹo nhỏ trên lông mày, nhưng ánh mắt lại rất đỗi chân thành và chăm chú, đang cẩn thận giúp Hồ Gia Gia trải một tấm vải thô sạch sẽ lên mặt đất. Hồ Gia Gia, râu tóc bạc phơ, dáng người nhỏ bé nhưng nhanh nhẹn, thường đeo một túi thuốc bên hông, nay lại kiên nhẫn giám sát mọi việc. Lão Hồ, với tấm lưng còng và đôi mắt tinh anh thường nheo lại, đứng tựa vào một cây cổ thụ gần đó, trầm ngâm quan sát, miệng lẩm bẩm điều gì đó không rõ. Một vài người dân làng tò mò đã tụ tập từ xa, ánh mắt nửa nghi ngại, nửa mong chờ hướng về phía nhóm Lâm Dịch. Họ vẫn còn nhớ cảm giác nhẹ nhõm khi cơn đau nhức tan biến nhờ thứ cao thảo dược kỳ diệu kia, nhưng việc Lâm Dịch muốn "làm lớn" thì vẫn còn là điều xa vời và khó hiểu đối với họ. Sự thay đổi, dù là tốt đẹp, vẫn luôn mang theo chút xa lạ và e dè.

Lâm Dịch đặt nhẹ cuốn "Thần Nông Bách Thảo Phổ" đã cũ kỹ, sờn gáy xuống tấm vải, rồi cẩn thận lấy ra vài nắm thảo dược khô và tươi mà anh đã chuẩn bị từ trước, đặt chúng ngay ngắn bên cạnh cuốn sách. Anh cũng bày ra một vài con dao nhỏ sắc bén, một chiếc bàn chải mềm và những giỏ tre đan thưa, đã được rửa sạch sẽ. Anh nhìn quanh một lượt, ánh mắt sắc bén dừng lại ở từng người, như muốn đánh giá sự sẵn sàng và mức độ tiếp thu của họ. Anh biết, để thay đổi một thói quen đã ăn sâu vào tiềm thức của những người nông dân này là điều không hề dễ dàng. Họ đã quen với việc sống qua ngày, làm việc theo bản năng, không có khái niệm về "quy trình" hay "tiêu chuẩn chất lượng" một cách bài bản. Nhưng anh không thể lùi bước. *Nếu muốn sản phẩm của mình có chỗ đứng trên thị trường, muốn nó trở thành huyết mạch của làng, thì chất lượng phải là ưu tiên hàng đầu,* anh tự nhủ, một tia kiên định lóe lên trong đôi mắt sâu thẳm. *Tri thức là vũ khí mạnh nhất, nhưng nó chỉ có giá trị khi được áp dụng đúng cách, với sự kiên trì và kỷ luật.*

"Mọi người," Lâm Dịch cất tiếng, giọng nói không quá lớn nhưng đủ rõ ràng và dứt khoát để thu hút sự chú ý của tất cả. Anh nhìn thẳng vào mắt Trần Nhị Cẩu, người đang đứng nghiêm trang như một người lính chờ lệnh, gương mặt tràn đầy nhiệt huyết. "Chúng ta đã thấy hiệu quả của cao thảo dược. Đó là một khởi đầu tốt đẹp, một hạt giống đã nảy mầm trong lòng đất cằn cỗi này. Giờ là lúc chúng ta phải làm lớn hơn, phải đưa nó đến với nhiều người hơn, nhưng quan trọng nhất, chúng ta phải làm cho *đúng cách*." Anh nhấn mạnh từ "đúng cách", hàm ý rằng phương pháp cũ, dù từng có thể chấp nhận được, sẽ không còn phù hợp nữa. Sự thay đổi không chỉ đến từ quy mô, mà còn từ tư duy, từ cách làm việc, từ từng chi tiết nhỏ nhất.

Trần Nhị Cẩu, với gương mặt có chút ngây ngô nhưng đôi mắt sáng ngời tin tưởng, vội vàng đáp lời, giọng đầy nhiệt huyết và quyết tâm: "Đại ca cứ dặn, Nhị Cẩu này thề sẽ làm theo từng lời! Đại ca nói sao, Nhị Cẩu làm nấy, không sai một li!" Hắn là người đầu tiên và luôn là người nhiệt tình nhất trong việc ủng hộ Lâm Dịch, một lòng tin tưởng tuyệt đối vào khả năng và tầm nhìn của người anh em thân thiết. Sự tin tưởng ấy, đối với Lâm Dịch, vừa là niềm động viên lớn lao, vừa là một gánh nặng trách nhiệm nặng trĩu trên vai. Nó nhắc nhở anh rằng mỗi quyết định của anh không chỉ ảnh hưởng đến bản thân mà còn đến tương lai của cả làng.

Lý Hổ, với thân hình vạm vỡ và vết sẹo nhỏ trên lông mày, khẽ nhíu mày, có vẻ như đang cố gắng thấu hiểu những lời của Lâm Dịch. Hắn bước lên một bước, giọng nói trầm ấm mà có phần thô ráp, nhưng đầy chân thành: "Vậy ta phải làm gì, đại ca? Cần sức thì cứ nói! Cứ chỉ rõ, ta sẽ làm, không ngại khó khăn!" Hắn là một người đơn giản, trực tính, nhưng một khi đã tin tưởng, hắn sẽ dốc toàn bộ sức lực và sự trung thành để hoàn thành nhiệm vụ. Cái tính cách này vừa là ưu điểm khi cần sự mạnh mẽ, vừa là nhược điểm khi đòi hỏi sự tỉ mỉ, cẩn trọng, điều mà hắn cần phải học hỏi nhiều từ Lâm Dịch.

Hồ Gia Gia, người có kinh nghiệm về thảo dược và y thuật trong làng, khẽ gật đầu, đôi mắt từ bi ánh lên vẻ thấu hiểu và ủng hộ. "Phương thuốc của Lâm Dịch quả thật kỳ diệu, là phúc lành cho thôn làng. Việc bảo toàn dược tính là điều tối quan trọng. Nếu không cẩn thận, dù là linh dược cũng có thể trở thành vô dụng, thậm chí gây hại." Lời của ông như một sự xác nhận, một lời bảo chứng cho những gì Lâm Dịch sắp nói, giúp củng cố thêm niềm tin trong lòng những người khác, đặc biệt là những người còn đang băn khoăn, nghi ngại.

Lâm Dịch nhìn vào từng khuôn mặt, những ánh mắt đang hướng về anh với sự chờ đợi, sự tin tưởng, và cả sự bỡ ngỡ. Anh biết, những gì anh sắp truyền đạt có thể sẽ khác hoàn toàn với những gì họ từng biết, từng làm, từng tin tưởng. *Họ đã quen với việc hái lượm một cách tùy tiện, phơi phóng sơ sài, coi đó là lẽ thường tình của cuộc sống. Thay đổi thói quen là một quá trình gian nan, đầy thử thách,* anh suy nghĩ. *Nhưng nếu không thay đổi, chúng ta sẽ mãi dậm chân tại chỗ, mãi là những người dân nghèo khổ bị các thế gia, quan lại áp bức. Chúng ta cần một nền tảng vững chắc, một nguồn thu nhập ổn định để bảo vệ chính mình, để tạo ra một cuộc sống tốt đẹp hơn.* Anh hít một hơi thật sâu, bắt đầu giải thích, giọng nói trầm ổn, từng lời rõ ràng, mạch lạc. "Việc thu hái và sơ chế thảo dược không chỉ là công việc tay chân đơn thuần, mà là cả một quy trình cần sự cẩn trọng và tỉ mỉ đến từng chi tiết nhỏ. Mỗi bước, dù nhỏ nhất, đều ảnh hưởng đến chất lượng cuối cùng của sản phẩm. Sản phẩm của chúng ta không chỉ chữa bệnh, mà còn mang theo hy vọng, mang theo tương lai của cả làng."

Anh chỉ vào những mẫu thảo dược đặt trên tấm vải, vẻ mặt nghiêm nghị. "Trước hết là việc thu hái. Trần Nhị Cẩu, ngươi sẽ là người chịu trách nhiệm chính về việc này, cùng với một nhóm thanh niên khỏe mạnh, nhanh nhẹn mà ngươi sẽ chọn lựa. Việc thu hái phải theo đúng quy tắc, không được làm bừa bãi." Lâm Dịch nhìn thẳng vào Nhị Cẩu, người đang gật đầu lia lịa, cố gắng ghi nhớ từng lời. "Không phải cứ hái thật nhiều là tốt. Phải hái đúng, hái đủ, hái chất lượng. Số lượng phải đi đôi với chất lượng, nếu không mọi công sức sẽ đổ sông đổ biển."

Vương Đại Trụ, với vẻ mặt chất phác nhưng đầy trách nhiệm, cũng lắng nghe một cách chăm chú. Hắn biết, việc đảm bảo an ninh cho công việc này, từ việc hái thuốc trong rừng cho đến việc vận chuyển ra thị trấn, cũng là một phần không thể thiếu của kế hoạch. Hắn đã thấy Lâm Dịch tính toán kỹ lưỡng đến từng chi phí, từng rủi ro tiềm ẩn. "Đệ đệ cứ yên tâm, an ninh trong làng, cũng như khi ra ngoài hái thuốc, ta sẽ lo liệu ổn thỏa, không để xảy ra bất trắc gì," Vương Đại Trụ cam đoan, giọng nói chắc nịch, khẳng định sự tin cậy của hắn.

Lâm Dịch gật đầu, một nụ cười nhẹ thoáng qua trên môi. Anh tin tưởng vào những người đồng đội của mình, những người đã cùng anh trải qua biết bao khó khăn, từ việc chống chọi với lũ lụt, dịch bệnh, cho đến việc đối đầu với cường hào ác bá. "Đúng vậy, Đại Trụ. An toàn là trên hết, cả cho người và cho vật. Nhưng trước hết, chúng ta phải học cách làm việc một cách khoa học, có quy củ." Anh mở cuốn "Thần Nông Bách Thảo Phổ" ra, chỉ vào một trang vẽ minh họa các loại cây thuốc và cách thu hái chi tiết, tỉ mỉ. "Cuốn sách này ghi lại những tri thức cổ xưa, những kinh nghiệm quý báu của cha ông ta. Nhưng chúng ta sẽ áp dụng nó theo cách của chúng ta, với sự cẩn trọng và vệ sinh mà chúng ta đã học được, kết hợp với những gì ta đã tìm hiểu thêm." *Những kiến thức hiện đại về vi khuẩn, về sự biến chất của dược liệu khi tiếp xúc với môi trường không sạch sẽ, là điều mà họ không thể hiểu được ngay, không thể nói thẳng ra,* anh nghĩ. *Nhưng họ có thể hiểu về "tinh hoa của đất trời", về việc bảo toàn "linh khí" của cây thuốc, về việc giữ gìn sự "thanh khiết" của dược liệu. Đó là cầu nối để mình truyền đạt những nguyên tắc vệ sinh và bảo quản mà không gây hoang mang, khó hiểu.*

Anh bắt đầu miêu tả chi tiết: "Khi hái, phải chọn lúc sương tan, hoặc nắng nhẹ, không quá gắt. Không được hái những cây úa vàng, hay bị sâu bệnh, héo úa. Đặc biệt, phải dùng dao sắc cắt gọn gàng, dứt khoát, tránh làm nát cây, hoặc làm tổn thương đến phần rễ còn lại." Lâm Dịch cầm một con dao nhỏ lên, làm mẫu động tác cắt một cọng cỏ, đường cắt ngọt lịm, không hề làm dập nát. "Mỗi vết cắt đều phải dứt khoát, không làm tổn thương phần cây còn lại, để nó có thể tiếp tục sinh trưởng, phát triển. Điều này không chỉ giúp bảo vệ nguồn tài nguyên quý giá của chúng ta, mà còn giữ được dược tính tốt nhất của phần thân cây đã hái. Thảo dược cũng có sinh mệnh, cũng cần được đối xử trân trọng, như cách chúng ta trân trọng chính cuộc sống của mình."

Nhị Cẩu, người trước giờ chỉ quen với việc giật, bứt, hái cho nhanh, cho được nhiều, giờ đây mở to mắt, miệng hơi há ra vì ngạc nhiên. "À, thì ra là vậy! Ta trước giờ chỉ biết hái cho đủ thôi, không ngờ lại lắm công phu đến thế, đại ca!" Hắn gãi đầu, vẻ mặt có chút bối rối nhưng cũng đầy sự tò mò và khao khát học hỏi. Sự thật thà và ham học hỏi của Nhị Cẩu khiến Lâm Dịch khẽ mỉm cười. Đó là một khởi đầu tốt. Sự thay đổi tư duy cần thời gian, cần sự kiên nhẫn, nhưng ít nhất, hạt giống của sự tò mò và mong muốn cải thiện đã được gieo.

Lâm Dịch tiếp tục, giọng điệu kiên nhẫn và rõ ràng: "Tay phải sạch sẽ, không dính bùn đất. Thảo dược hái về phải đặt vào giỏ tre sạch, đã được rửa và phơi khô kỹ lưỡng, không được chồng chất lên nhau làm dập nát, hư hỏng. Tốt nhất là mỗi loại thảo dược một giỏ riêng, hoặc có vách ngăn rõ ràng để tránh chúng bị lẫn lộn, và cũng để chúng được thông thoáng, không bị yếm khí. Chúng ta không muốn chúng bị lẫn lộn hoặc bị dập nát, mất đi dược tính quý giá." Anh chỉ vào những chiếc giỏ tre mới toanh, được đan rất cẩn thận, đã được anh yêu cầu chuẩn bị từ trước. *Vệ sinh là yếu tố sống còn,* anh tự nhủ, *nó quyết định sự khác biệt giữa một thứ thuốc công hiệu và một thứ vô dụng, thậm chí có hại cho người sử dụng. Đây là danh dự, là uy tín của sản phẩm, là sự sống còn của thôn làng.*

Vương Đại Trụ nghe vậy liền chen vào, giọng nói to rõ, mang theo chút hài hước chất phác: "Vậy là phải cẩn thận hơn cả hái rau rồi, đệ đệ. Rau hái về còn có thể rửa đại khái, chứ thuốc thì không đùa được, phải cẩn thận như nâng trứng vậy!" Hắn đưa tay xoa xoa cằm, tỏ vẻ đồng tình và thấu hiểu. Lời nói của Đại Trụ khiến không khí bớt căng thẳng hơn một chút, giúp mọi người dễ tiếp thu hơn.

Lâm Dịch gật đầu. "Đúng vậy. Đây là thuốc, không phải rau. Sự cẩn trọng sẽ mang lại hiệu quả, sự công hiệu, và quan trọng hơn, sự tin tưởng tuyệt đối của người dùng. Một khi chúng ta mất đi lòng tin, mọi thứ sẽ sụp đổ." Anh lại quay sang Nhị Cẩu, ánh mắt nghiêm túc trở lại. "Vậy, Nhị Cẩu, ngươi đã hiểu rõ chưa? Nhiệm vụ của ngươi là truyền đạt những điều này cho những người khác trong nhóm thu hái, và đảm bảo họ thực hiện đúng, không sai sót. Ta cần sự chính xác tuyệt đối, không có ngoại lệ."

Nhị Cẩu vỗ ngực, mắt long lanh: "Đại ca cứ yên tâm! Nhị Cẩu này sẽ đích thân giám sát, không để ai làm sai dù chỉ một ly! Ai làm không đúng, ta sẽ bắt họ làm lại, đến khi nào đại ca hài lòng thì thôi!" Lời hứa của Nhị Cẩu, tuy có phần khoa trương và có thể hơi cứng nhắc, nhưng lại thể hiện sự quyết tâm và tin tưởng tuyệt đối vào Lâm Dịch. Anh biết, Nhị Cẩu sẽ là một người giám sát nghiêm khắc, nhưng đó cũng chính là điều anh cần trong giai đoạn đầu này.

Lâm Dịch gật đầu, biết rằng Nhị Cẩu sẽ làm hết sức mình. *Sự nhiệt tình là tốt, nhưng đôi khi cần sự kiên nhẫn và mềm mỏng hơn khi hướng dẫn người khác,* anh nghĩ. *Dù sao, đó là bước đầu tiên. Dân làng cần thời gian để thích nghi với những tiêu chuẩn mới này, để biến chúng thành thói quen. Sự thay đổi không thể diễn ra trong một sớm một chiều.* Anh nhìn ra xa, về phía Linh Dược Cốc ẩn mình trong màn sương mờ ảo của buổi sớm. Nơi đó chứa đựng biết bao tiềm năng, biết bao loại thảo dược quý hiếm, nhưng cũng tiềm ẩn không ít nguy hiểm và thách thức. Và để khai thác được tiềm năng ấy một cách bền vững, đội ngũ này phải được trang bị không chỉ sức mạnh, mà còn là tri thức, kỷ luật và sự cẩn trọng.

Mặt trời dần lên cao, sương tan dần, để lộ rõ hơn những nếp nhà tranh và con đường đất trong làng. Tiếng chim hót líu lo trên những cành cây cổ thụ, và tiếng nước chảy róc rách từ con suối nhỏ gần đó, tạo nên một bản hòa tấu bình dị của cuộc sống. Khung cảnh thôn làng buổi sáng thật bình dị, nhưng dưới sự hướng dẫn của Lâm Dịch, một sự thay đổi lặng lẽ đang bắt đầu bén rễ, từng chút một. Dân làng, dù còn chút nghi ngại và bỡ ngỡ, nhưng ánh mắt họ đã bắt đầu có thêm tia hy vọng, tia sáng của một tương lai tươi sáng hơn. Họ đã tin tưởng vào Lâm Dịch, tin tưởng vào thứ cao thảo dược kỳ diệu kia, và giờ đây, họ sẵn sàng học hỏi, sẵn sàng thay đổi để tạo dựng một tương lai tốt đẹp hơn cho chính mình và cho con cháu họ. *Đây là những viên gạch đầu tiên,* Lâm Dịch nghĩ, *những viên gạch của một nền móng vững chắc, để chống đỡ những cơn bão sắp ập đến, những biến động của thời cuộc loạn lạc.*

Sau buổi hướng dẫn về thu hái, khi mặt trời đã đứng bóng, tỏa ra những tia nắng vàng óng ả xuống thôn làng, phủ lên mọi vật một màu ấm áp. Khu vực giếng làng, nơi có nguồn nước trong lành và một khoảng sân phơi rộng rãi, được chọn làm địa điểm tiếp theo. Nắng ấm, trời trong xanh, là điều kiện lý tưởng cho việc phơi thảo dược, giúp chúng khô nhanh chóng mà không bị ẩm mốc. Mùi đất ẩm và mùi khói bếp phảng phất từ những bữa trưa đã lùi xa, nhường chỗ cho mùi hương thanh mát của cây cỏ, của những loại thảo dược tươi mới vừa được mang về.

Lý Hổ, với vẻ mặt tập trung cao độ, đang chờ đợi chỉ dẫn. Hắn đã thấy Lâm Dịch giải thích cặn kẽ cho Nhị Cẩu về việc thu hái, và giờ là lúc hắn phải chứng tỏ khả năng của mình, phải áp dụng những gì mình vừa học được. Tuy nhiên, sự "tỉ mỉ", "cẩn trọng" mà Lâm Dịch nhắc đến vẫn là một khái niệm khá mơ hồ đối với một người chỉ quen dùng sức mạnh cơ bắp như hắn. Hồ Gia Gia, vẫn với dáng vẻ trầm tĩnh, đã đến bên cạnh, đôi mắt tinh anh chăm chú theo dõi từng cử động của Lâm Dịch, sẵn sàng bổ sung kiến thức khi cần thiết. Lão Hồ cũng đến gần hơn, dựa lưng vào một cái cây to, lắng nghe.

Lâm Dịch cầm một củ rễ thảo dược vừa được hái về, còn dính chút bùn đất, và một con dao nhỏ sắc bén. Anh bắt đầu giải thích cho Lý Hổ, giọng nói vẫn điềm tĩnh nhưng chứa đựng sự kiên quyết, sự chắc chắn trong từng lời: "Sơ chế không chỉ là làm sạch bên ngoài, mà là bảo toàn dược tính bên trong. Lý Hổ, ngươi phải rửa sạch bùn đất, nhưng không được ngâm lâu trong nước." Anh đưa củ rễ cho Lý Hổ. "Nước quá lâu sẽ làm trôi đi một phần dược chất quý giá, hoặc làm cho thảo dược dễ bị thối rữa, hư hỏng, mất đi công dụng."

Lý Hổ cầm củ rễ, lật đi lật lại, vẻ mặt đầy thắc mắc. Hắn nhìn củ rễ, rồi nhìn Lâm Dịch, rồi lại nhìn chậu nước. "Rửa thôi mà cũng lắm công phu vậy sao, đại ca? Chẳng phải cứ vục vào nước rồi vò mạnh là sạch sao?" Hắn từ trước đến giờ chỉ biết rửa rau, rửa củ bằng cách vục vào nước rồi vò mạnh, cho sạch là được. Giờ nghe Lâm Dịch nói, hắn cảm thấy mọi thứ thật phức tạp, vượt quá sự hiểu biết thông thường của hắn. *Rõ ràng là rửa, nhưng lại không được ngâm lâu. Rốt cuộc là rửa thế nào cho đúng đây?* Hắn gãi đầu, vẻ mặt có chút bối rối, nhưng vẫn kiên nhẫn chờ đợi câu trả lời.

Lâm Dịch mỉm cười nhẹ. "Đúng vậy. Mọi thứ đều có quy tắc của nó, đặc biệt là khi chúng ta làm ra sản phẩm để chữa bệnh, để cứu người. Ngươi hãy dùng bàn chải mềm hoặc tay để chà nhẹ lớp bùn đất dưới vòi nước chảy. Nhanh chóng và dứt khoát, đừng để nó ngâm nước quá lâu." Anh làm mẫu bằng cách nhúng củ rễ xuống một chậu nước sạch, dùng ngón tay chà nhẹ lớp bùn đất bám bên ngoài, rồi nhấc lên ngay lập tức, để nước chảy đi. "Sau đó, để ráo nước hoàn toàn. Không được để nước đọng lại trên bề mặt, nó sẽ tạo điều kiện cho vi khuẩn phát triển, làm hỏng thảo dược."

Lý Hổ bắt chước Lâm Dịch, ban đầu còn vụng về, bàn tay to lớn có vẻ không quen với sự nhẹ nhàng, tinh tế. Hắn chà hơi mạnh, làm sứt một chút vỏ củ rễ. Lâm Dịch nhẹ nhàng uốn nắn, giọng nói vẫn đầy kiên nhẫn: "Nhẹ tay thôi, Lý Hổ. Tưởng tượng như ngươi đang nâng niu một vật quý giá vậy. Mỗi phần của thảo dược đều mang tinh hoa của đất trời, chúng ta phải giữ gìn nó cẩn thận." Lý Hổ gật đầu, cố gắng điều chỉnh lực tay, dần dần trở nên khéo léo hơn, động tác cũng uyển chuyển hơn, không còn thô ráp như ban đầu. Anh ta thực sự muốn làm tốt công việc này.

Sau khi rửa sạch, Lâm Dịch lại chỉ Lý Hổ cách thái lát. "Phơi phải ở nơi khô ráo, thoáng gió, không để nắng gắt trực tiếp làm mất tinh dầu quý giá, làm bay hơi các hoạt chất. Nếu là rễ củ như thế này, chúng ta có thể thái lát mỏng trước khi phơi để rút ngắn thời gian khô, và giúp dược tính dễ dàng thoát ra khi sử dụng, khi chúng ta bào chế thành cao." Anh lấy một con dao sắc khác, thái củ rễ thành những lát mỏng đều tăm tắp, như những đồng tiền nhỏ, trông rất đẹp mắt. "Lát thái phải đều, không quá dày, không quá mỏng. Nếu dày quá sẽ khó khô, dễ mốc. Nếu mỏng quá sẽ dễ vụn nát, mất chất, không còn nguyên vẹn."

Hồ Gia Gia, người đã quan sát từ nãy đến giờ, gật gù tán thành, đôi mắt hiền từ ánh lên vẻ hài lòng. "Đúng vậy, đúng vậy! Nhiều loại thảo dược nếu phơi không đúng cách sẽ mất hết dược tính, thậm chí còn sinh độc. Ví như rễ Bạch chỉ, nếu không phơi khô kỹ lưỡng, ẩm mốc sẽ sinh ra chất độc, gây hại cho người bệnh, có thể làm người ta ngộ độc. Hoặc như Cúc hoa, nếu phơi nắng gắt quá sẽ làm bay mất hương thơm và tinh dầu, mất đi tác dụng thanh nhiệt giải độc, khiến nó trở nên vô dụng." Lời của Hồ Gia Gia, với kinh nghiệm y thuật và thảo dược lâu năm, càng củng cố thêm tầm quan trọng của việc sơ chế đúng cách. Nó như một lời cảnh báo, một sự xác nhận rằng những quy tắc của Lâm Dịch không phải là vô cớ, mà đều có lý do sâu xa của nó.

Lý Hổ lắng nghe chăm chú, vẻ mặt nghiêm túc hơn bao giờ hết. Hắn bắt đầu hiểu rằng công việc này không chỉ đòi hỏi sức mạnh, mà còn cần sự tinh tế, kiên nhẫn, và một cái tâm đặt vào đó. Hắn cầm con dao, bắt đầu thái lát củ rễ. Ban đầu, những lát thái còn chưa đều, có lát dày, lát mỏng, có lát bị vụn. Nhưng với sự kiên nhẫn của Lâm Dịch, với những lời hướng dẫn và động viên không ngừng, và sự cổ vũ từ Hồ Gia Gia, hắn dần quen tay, những lát thái cũng trở nên đều đặn và đẹp mắt hơn. "Đừng sợ sai, Lý Hổ. Cứ làm rồi sẽ quen. Quan trọng là cái tâm của ngươi đặt vào đó, sự cẩn trọng và tỉ mỉ," Hồ Gia Gia nói, giọng ấm áp và khích lệ.

Lâm Dịch quan sát Lý Hổ, trong lòng cảm thấy một chút nhẹ nhõm. *Quá trình thay đổi thói quen là khó khăn, nhưng họ đang cố gắng, họ đang học hỏi,* anh nghĩ. *Sự kiên cường và khả năng thích nghi của con người trong nghịch cảnh là vô hạn. Mình chỉ cần gieo đúng hạt giống, và cung cấp đủ nước, đủ nắng, thì chúng sẽ nảy mầm và phát triển.* Anh cũng biết, việc thiếu thốn dụng cụ chuyên dụng sẽ là một trở ngại lớn trong tương lai. Những con dao thô sơ, những chiếc mẹt phơi đơn giản không thể nào sánh bằng những thiết bị hiện đại mà anh biết. *Nhu cầu về dụng cụ tốt hơn để sơ chế thảo dược sẽ thúc đẩy Lâm Dịch tìm kiếm thợ thủ công ở thị trấn, có thể là Thợ rèn Vương hoặc những người khác,* anh tự nhủ. *Đó sẽ là những cuộc tiếp xúc ban đầu với thế giới bên ngoài làng, và chắc chắn sẽ không hề dễ dàng, sẽ có rất nhiều thách thức và rủi ro.*

Anh chỉ Lý Hổ đến khu vực phơi đã được chuẩn bị sẵn, là những chiếc mẹt tre đặt trên giàn cao, tránh xa mặt đất và các nguồn ô nhiễm. "Phơi phải ở nơi cao ráo, sạch sẽ, thoáng khí. Ban đêm phải thu vào để tránh sương, tránh côn trùng, tránh ẩm mốc. Mùa này nắng tốt, nhưng vẫn phải cẩn thận với những cơn mưa bất chợt hoặc độ ẩm cao." Lâm Dịch giải thích cặn kẽ, không bỏ qua bất kỳ chi tiết nhỏ nào, bởi anh hiểu rằng mỗi chi tiết đều có thể ảnh hưởng đến chất lượng cuối cùng của sản phẩm. *Chất lượng và vệ sinh là yếu tố then chốt giúp sản phẩm của mình nổi bật trên thị trường, tạo lợi thế cạnh tranh khi đối đầu với các thương nhân khác,* anh luôn tâm niệm điều đó. Anh muốn sản phẩm của mình không chỉ hiệu quả, mà còn phải sạch sẽ, an toàn tuyệt đối, xứng đáng với niềm tin của người sử dụng.

Lý Hổ gật đầu, ánh mắt đã bớt đi vẻ bối rối, thay vào đó là sự quyết tâm và sự hiểu biết rõ ràng hơn về nhiệm vụ của mình. Hắn bắt đầu sắp xếp những lát thảo dược đã thái lên mẹt tre, cẩn thận dàn đều để chúng có thể khô nhanh nhất, không bị chồng chất lên nhau. Sự thay đổi trong cách làm việc của Lý Hổ, từ thói quen cũ sang kỷ luật mới, từ sự thô ráp sang sự tỉ mỉ, cho thấy hắn đang dần trở thành một cánh tay đắc lực, đáng tin cậy hơn của Lâm Dịch, chuẩn bị cho những nhiệm vụ lớn hơn, phức tạp hơn trong tương lai.

Lão Hồ, người vẫn đứng tựa vào gốc cây cổ thụ, khẽ nheo mắt nhìn Lâm Dịch, rồi lại nhìn những người dân làng đang hăng say làm việc dưới sự hướng dẫn của anh. "Đừng nhìn mặt mà bắt hình dong, nước sông còn có khúc, huống hồ lòng người," ông lẩm bẩm, một câu nói quen thuộc của ông, nhưng hôm nay lại mang một ý nghĩa khác. Ông không chỉ nói về sự thay đổi của người khác, mà còn nói về sự biến đổi của chính Lâm Dịch, từ một thiếu niên gầy gò, trầm tư thành một người lãnh đạo đầy tầm nhìn, đầy quyết tâm, dẫn dắt cả thôn làng.

Khi chiều tà buông xuống, những tia nắng cuối cùng còn vương trên đỉnh núi, nhuộm vàng cả một góc trời, tạo nên một khung cảnh tuyệt đẹp. Mùi thảo dược tươi và khô bắt đầu tỏa ra nhè nhẹ trong không khí, hòa quyện với mùi đất và gió, tạo nên một hương vị đặc trưng, một hương vị của hy vọng. Lâm Dịch cảm thấy một sự hài lòng nhỏ nhoi, một cảm giác thành tựu từ những bước đi đầu tiên. Họ đã hoàn thành những bước sơ khai nhưng vô cùng quan trọng. Dù vẫn còn nhiều khó khăn, nhiều thách thức phía trước, nhưng anh biết, những hạt giống kỷ luật và tri thức đã được gieo trồng, và chúng đang bắt đầu nảy mầm. Anh nhìn về phía Linh Dược Cốc, nơi những loại thảo dược quý hiếm vẫn còn chờ đợi được khám phá, nơi những bí ẩn vẫn còn chưa được giải đáp. *Sự tỉ mỉ trong việc sơ chế thảo dược, đặc biệt là lời khuyên của Hồ Gia Gia về bảo toàn dược tính, ám chỉ việc Lâm Dịch sẽ nghiên cứu sâu hơn về các công thức hoặc cách bào chế đặc biệt,* anh suy tư. *Cuốn 'Thần Nông Bách Thảo Phổ' vẫn còn nhiều bí ẩn chưa được giải đáp, và Linh Dược Cốc, nó sẽ là kho báu tiếp theo của chúng ta, là nguồn tài nguyên vô tận để phát triển.*

Anh biết, thành công của anh sẽ không chỉ dừng lại ở đây, ở thôn làng nhỏ bé này. *Việc Lâm Dịch nhấn mạnh chất lượng và vệ sinh sẽ là yếu tố then chốt giúp sản phẩm của anh nổi bật trên thị trường, tạo lợi thế cạnh tranh khi đối đầu với các thương nhân khác, những kẻ chỉ quan tâm đến lợi nhuận mà bỏ qua chất lượng.* Anh hình dung ra cảnh những thương nhân ở thị trấn sẽ ngạc nhiên trước chất lượng sản phẩm của mình, trước sự khác biệt rõ rệt mà nó mang lại. *Lời đồn về 'Thiên Phong Thương Hội' và 'Hắc Sa Bang' ngày càng nhiều. Một số vụ việc nhỏ liên quan đến 'lính tuần tra' cho thấy sự mục ruỗng của quan trường cấp cao hơn.* Anh biết, sớm muộn gì anh cũng phải đối mặt với những thế lực đó, những âm mưu và toan tính của họ. Nhưng trước tiên, anh phải xây dựng một nền tảng vững chắc, từ những điều cơ bản nhất: chất lượng, kỷ luật, và sự đoàn kết.

Bóng đêm dần buông, bao phủ thôn làng trong màn sương mờ ảo, huyền ảo. Tiếng côn trùng rả rích bắt đầu vang lên khắp nơi, tạo nên một bản nhạc đêm dịu êm. Lâm Dịch đứng đó, nhìn những người dân làng vẫn đang cẩn thận hoàn thành công việc của mình, ánh mắt họ tràn đầy hy vọng và sự kiên trì. Họ không chỉ là những người dân chất phác, mà còn là những người học trò đầy tiềm năng, những người đồng đội sẽ cùng anh tạo nên sự thay đổi. Anh biết rằng con đường phía trước còn dài, còn nhiều gian nan, nhưng anh không đơn độc. Anh có tri thức, có ý chí, và có những người tin tưởng anh, những người sẵn sàng cùng anh chiến đấu. *Đây là những bước đi đầu tiên, những bước đi chắc chắn trên con đường kiến tạo một tương lai mà không ai có thể tùy tiện chà đạp, một cuộc sống mà chúng ta có thể tự hào,* Lâm Dịch nghĩ, ánh mắt kiên định, tràn đầy hy vọng. *Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, và để sinh tồn, chúng ta phải mạnh mẽ từ bên trong, từ chính những điều nhỏ bé nhất.*

Tác phẩm này là sáng tác độc quyền của Long thiếu trên nền tảng truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free