Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 161: Bàn Kế Mở Đường: Tính Toán Và Hoài Bão

Ánh nắng cuối ngày lấp ló qua rặng tre xanh ngắt, nhuộm vàng cả một góc trời Thôn Làng Sơn Cước, báo hiệu một ngày nữa sắp khép lại. Gió heo may từ những triền núi xa xăm thổi về, mang theo chút hơi lạnh ẩm của đất đai và mùi khói bếp len lỏi vào từng mái nhà tranh. Lâm Dịch ngồi lặng lẽ trên bậc thềm cũ kỹ trước hiên nhà, đôi mắt sâu thẳm dõi theo những đứa trẻ trong làng đang nô đùa trên con đường đất, tiếng cười trong trẻo của chúng vọng lại như một khúc ca bình yên. Đó là thứ bình yên mà anh đã chiến đấu không ngừng nghỉ để gìn giữ, thứ bình yên mà anh biết, mỏng manh như sương sớm. Thành công của loại cao thảo dược đã mang lại một làn gió mới cho làng, những gương mặt khắc khổ giờ đây đã ít nhiều hiện lên nét tươi tắn hơn, nhưng Lâm Dịch biết, đó mới chỉ là khởi đầu.

Anh vuốt nhẹ lọ cao thảo dược còn vương lại chút mùi hương đặc trưng, cảm nhận hơi ấm từ nó, như cảm nhận sức sống đang dần nảy mầm từ bàn tay mình. Lọ cao này, với dược tính mạnh mẽ và hiệu quả rõ rệt, đã củng cố niềm tin của dân làng vào anh, và cũng củng cố thêm niềm tin của chính anh vào con đường mình đang đi. Nhưng nó cũng đặt ra một câu hỏi lớn: liệu một lọ cao nhỏ bé có đủ sức thay đổi vận mệnh của cả một ngôi làng đang đứng trước bờ vực của sự suy tàn trong một vương triều mục nát? Câu trả lời dĩ nhiên là không. Muốn thay đổi thực sự, phải làm lớn hơn nữa, phải bước ra khỏi cái vỏ bọc an toàn của thôn làng, đối mặt với những hiểm nguy và cơ hội của thế giới bên ngoài.

Tiếng bước chân quen thuộc khẽ khàng tiến lại gần. Anh ngẩng đầu, thấy Lâm phụ và Lâm mẫu đang đứng đó, ánh mắt trìu mến nhưng cũng không giấu được vẻ lo âu. Lâm phụ, với làn da rám nắng và bàn tay chai sạn vì lao động, đặt tay lên vai anh, siết nhẹ. "Dịch nhi, con đang suy nghĩ gì vậy?" Giọng ông trầm ấm, chất chứa sự quan tâm.

Lâm Dịch quay người lại, nhìn vào đôi mắt hiền lành của cha và gương mặt lam lũ của mẹ. Anh biết, họ đã đặt hết niềm tin và hy vọng vào anh. "Cha, mẹ," anh nói, giọng đều đều nhưng kiên định, "Cao thảo dược đã có hiệu quả tốt, dân làng ai cũng mừng. Nhưng để thực sự thay đổi cuộc sống của chúng ta, để không còn phải lo cái ăn cái mặc mỗi ngày, chúng ta cần phải làm lớn hơn nữa." Anh dừng lại, ánh mắt quét qua khung cảnh làng quê yên bình nhưng còn nhiều thiếu thốn. "Sản xuất nhỏ lẻ chỉ đủ dùng trong làng, không đủ để tạo ra một cuộc sống sung túc cho mọi người. Chúng ta cần phải đưa sản phẩm này ra ngoài, đến thị trấn, đến những nơi có người cần đến nó."

Lâm mẫu nghe vậy, nét mặt bà thoáng hiện vẻ lo lắng. Bà khẽ chạm vào mái tóc rối bù của anh, như muốn xoa dịu đi những gánh nặng vô hình mà bà cảm nhận được trên vai con trai. "Con à," bà nói, giọng dịu dàng nhưng đầy trăn trở, "ra ngoài đầy rẫy hiểm nguy, mẹ chỉ mong con được bình an. Dù cuộc sống ở làng có khó khăn một chút, nhưng ít ra chúng ta cũng được ở bên nhau, không phải lo sợ những chuyện thị phi tranh giành." Bà nhớ lại những câu chuyện về cường hào ác bá, về những kẻ tham lam ngoài kia, và lòng bà lại thắt lại. "Con đã vất vả nhiều rồi, sao cứ phải tự mình gánh vác mọi chuyện to lớn đến vậy?"

Lâm Dịch mỉm cười nhẹ, nắm lấy bàn tay khô ráp của mẹ. "Mẹ à, chính vì muốn mẹ và cha, và cả Tiểu Nguyệt, có một cuộc sống tốt hơn, không còn phải lo lắng về đói rét, về bệnh tật, con mới phải làm vậy." Anh nhìn sâu vào mắt mẹ, trấn an bà. "Con không muốn chúng ta cứ mãi sống trong cảnh nghèo khó, bị người khác ức hiếp. Con muốn chúng ta có thể tự bảo vệ mình, bảo vệ những người chúng ta yêu thương." Anh nhớ về lời của Thẩm Thiên ở chương trước, về việc coi dân chúng chỉ là "công cụ" để khai thác. Anh không thể chấp nhận một thế giới như vậy. Sự bình yên giả tạo này không phải là điều anh muốn cho gia đình mình. Sự sinh tồn không chỉ là tồn tại, mà là tồn tại một cách có phẩm giá, có quyền được sống tốt đẹp.

Lâm phụ gật đầu, ánh mắt ông ánh lên vẻ tự hào, nhưng cũng đầy thận trọng. "Dịch nhi làm gì cũng có tính toán, ta tin con." Ông nhìn về phía xa xăm, nơi những ngọn núi hùng vĩ sừng sững, như che chở nhưng cũng như giam hãm ngôi làng. "Nhưng phải cẩn trọng, con nhé. Thế giới bên ngoài phức tạp hơn nhiều. Người tốt thì ít, kẻ xấu thì nhiều. Đừng để bị lợi dụng, cũng đừng để bản thân lâm vào hiểm cảnh." Ông biết con trai mình thông minh, nhưng sự thông minh đó trong một thế giới đầy rẫy mưu toan lại càng dễ trở thành mục tiêu. "Những lời nói của Hồ Gia Gia về tác dụng của loại cao này đã lan truyền khắp làng, ai cũng ca ngợi con. Nhưng tiếng lành đồn xa, tiếng dữ cũng đồn xa. Sợ rằng sẽ có kẻ dòm ngó."

Lâm Dịch hiểu nỗi lo của cha mẹ. Đó không phải là sự thiếu tin tưởng, mà là tình yêu thương vô bờ bến. Anh biết, những rủi ro là có thật. Trần Thị Gia Tộc, các thương hội lớn, thậm chí là giang hồ như Hắc Sa Bang – tất cả đều là những thế lực có thể cản đường anh. Nhưng anh không thể lùi bước. "Con hiểu, cha mẹ. Con sẽ cẩn trọng. Con không phải là người mạo hiểm mù quáng." Anh đứng dậy, vỗ nhẹ vai cha. "Con đã có một vài ý tưởng. Tối nay, con sẽ bàn bạc kỹ lưỡng với Nhị Cẩu, Lý Hổ, Đại Trụ và Hồ Gia Gia. Chúng ta sẽ có một kế hoạch cụ thể."

Trong lòng Lâm Dịch, một ngọn lửa quyết tâm bùng cháy. Anh không thể ngồi yên nhìn gia đình và làng chìm trong nghèo khó. Anh phải hành động, phải dùng tri thức của mình để tạo ra một tương lai tốt đẹp hơn. Anh đã từng là một người hiện đại, quen với sự tiện nghi và công bằng tương đối. Giờ đây, anh phải tự tay tạo ra nó cho những người anh yêu thương, trong một thế giới mà "sinh tồn là ưu tiên hàng đầu" và "thế giới này không nợ ai một sự công bằng." Anh biết, con đường phía trước sẽ đầy chông gai, nhưng anh không đơn độc. Anh có niềm tin của gia đình, sự trung thành của những người anh em, và tri thức là vũ khí mạnh nhất của anh. Hoàng hôn dần buông hẳn, nhường chỗ cho màn đêm tĩnh mịch, nhưng trong lòng Lâm Dịch, một ngày mới đã bắt đầu, với những toan tính và hoài bão lớn lao hơn bao giờ hết. Anh hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi đất ẩm và hơi lạnh của màn đêm, rồi quay vào nhà, chuẩn bị cho cuộc họp quan trọng sắp tới. Mỗi bước chân của anh đều chất chứa sự cẩn trọng và ý chí kiên cường, như một con thuyền nhỏ đang chuẩn bị ra khơi giữa biển lớn.

***

Đêm khuya, Linh Dược Cốc chìm trong một sự tĩnh mịch đặc biệt. Chỉ có tiếng nước nhỏ giọt đều đặn từ vách đá ẩm ướt, tiếng gió luồn qua khe núi tạo nên những âm thanh vi vút như lời thì thầm của ngàn năm, và tiếng củi khô nổ lách tách trong bếp lửa nhỏ, soi rọi một góc hang động. Mùi thảo dược cô đặc nồng nàn, hòa quyện với mùi đất ẩm và hơi khói nhẹ, tạo nên một không khí vừa bí ẩn vừa quen thuộc. Bên trong hang động, ánh lửa bập bùng chiếu lên năm gương mặt đang tập trung cao độ. Lâm Dịch ngồi giữa, trải rộng một tấm da dê cũ kỹ trên nền đất bằng phẳng, trên đó là những nét vẽ nguệch ngoạc phác thảo một bản đồ thị trấn cùng những ký hiệu khó hiểu đối với người thường. Bên cạnh là những mảnh giấy đã sờn cũ, ghi chép sơ sài về kinh tế và các loại hàng hóa mà anh đã cố gắng thu thập được từ những lần hiếm hoi ra thị trấn.

Trần Nhị Cẩu ngồi đối diện Lâm Dịch, đôi mắt sáng rực sự hào hứng và tò mò. Lý Hổ với vẻ mặt nghiêm nghị, tập trung lắng nghe từng lời, tay đặt hờ lên chuôi đao bên hông, sẵn sàng cho mọi tình huống. Vương Đại Trụ, thân hình vạm vỡ như một bức tường, ngồi khoanh chân, ánh mắt chất phác nhưng kiên định, toát lên sự trung thành tuyệt đối. Và Hồ Gia Gia, râu tóc bạc phơ, dáng người nhỏ bé nhưng ánh mắt tinh anh, ngồi gần đống thảo dược phơi khô, thỉnh thoảng lại đưa tay vuốt chòm râu bạc, trầm ngâm suy nghĩ.

Lâm Dịch hít một hơi thật sâu, cảm nhận không khí se lạnh của hang động thấm vào phổi, rồi bắt đầu. "Mấy ngày qua, chúng ta đã kiểm chứng hiệu quả của cao thảo dược. Hồ Gia Gia cũng đã xác nhận dược tính của nó." Anh nhìn về phía Hồ Gia Gia, người khẽ gật đầu xác nhận. "Sản phẩm của chúng ta thực sự có tiềm năng. Nó có thể giúp dân làng chúng ta thoát khỏi cảnh nghèo khó hiện tại." Anh dùng một cành cây khô nhọn làm bút, chỉ vào bản đồ trên da dê. "Nhưng để làm được điều đó, chúng ta không thể chỉ sản xuất nhỏ lẻ như hiện tại. Số lượng cao mà chúng ta làm ra mỗi ngày chỉ đủ cho vài hộ gia đình trong làng, không đủ để tạo ra một nguồn thu nhập ổn định và lâu dài."

"Để sản xuất đủ lớn," Lâm Dịch tiếp tục, giọng anh trở nên mạnh mẽ và rõ ràng hơn, "chúng ta cần những dụng cụ tốt hơn. Những chiếc nồi đất nung, những lọ gốm thô sơ này không thể đáp ứng nhu cầu sản xuất quy mô lớn. Chúng ta cần những nồi chưng cất lớn hơn, bằng kim loại chịu nhiệt tốt, để có thể chiết xuất dược liệu hiệu quả và số lượng nhiều hơn. Chúng ta cũng cần những lọ đựng đồng nhất, có nắp đậy kín, để bảo quản sản phẩm tốt hơn và trông chuyên nghiệp hơn khi bán ra thị trường."

Trần Nhị Cẩu nghe vậy, mắt hắn sáng lên. "Đại ca muốn tìm thợ rèn sao? Ta có thể đi tìm hiểu ở trấn, ta quen vài người!" Hắn vội vàng nói, giọng đầy nhiệt tình. "Tôn Bá ở trấn là một thợ rèn có tiếng, tay nghề cao, nhưng lão ta tính tình hơi cổ quái. Còn có Thợ rèn Vương, tuy không bằng Tôn Bá nhưng cũng không tệ. Đại ca muốn ta đi hỏi thử?"

Lâm Dịch gật đầu. "Đúng vậy, Nhị Cẩu. Ngươi đi tìm hiểu giúp ta. Hỏi rõ về giá cả, vật liệu, và khả năng chế tạo theo mẫu ta đưa ra. Càng sớm càng tốt." Anh biết, việc tìm kiếm thợ thủ công có tay nghề là bước đầu tiên và quan trọng nhất để nâng cấp quy trình sản xuất. "Ngoài ra, chúng ta cũng cần tìm hiểu về các loại lọ đựng. Có thể là lọ thủy tinh, hoặc lọ gốm được làm tinh xảo hơn, có nắp đậy chắc chắn." Anh vẽ phác thảo vài hình dạng trên da dê.

Lý Hổ lên tiếng, giọng trầm tĩnh hơn. "Vậy việc vận chuyển hàng hóa ra trấn, ai sẽ đảm bảo an toàn? Lộ trình từ làng ra trấn không xa, nhưng cũng không hẳn là yên bình. Lâu nay vẫn có những kẻ cướp bóc lẩn khuất ở vùng này, đặc biệt là khi hàng hóa có giá trị." Ánh mắt hắn quét qua Vương Đại Trụ, như muốn thăm dò ý kiến.

Vương Đại Trụ vỗ ngực, tiếng vang lên "bịch bịch" đầy mạnh mẽ. "Cứ giao cho ta, Lý Hổ! Ta và đám anh em trong làng, mỗi người một cây gậy, ai dám gây sự thì ta không khách khí!" Hắn nói to, rõ ràng, khuôn mặt chất phác hiện lên vẻ kiên quyết. "Đại ca cứ yên tâm, ta sẽ bảo vệ hàng hóa cẩn thận như bảo vệ tính mạng mình vậy."

Lâm Dịch mỉm cười nhẹ. Anh tin tưởng vào sự trung thành và s��c mạnh của Đại Trụ. "Đại Trụ, ngươi nói đúng. An toàn là trên hết. Ta sẽ bàn bạc kỹ hơn về vấn đề này sau. Nhưng tạm thời, ngươi hãy giúp ta sắp xếp một đội ngũ đáng tin cậy để sẵn sàng cho việc vận chuyển." Anh quay sang Hồ Gia Gia, người đang vuốt râu, ánh mắt đầy suy tư. "Hồ Gia Gia, ngài có bất kỳ góp ý nào về sản phẩm của chúng ta không?"

Hồ Gia Gia khẽ ho một tiếng. "Lâm Dịch à, loại cao này của con thật sự là kỳ dược. Ta đã dùng thử trên vài vết thương và cơn đau nhức, hiệu quả nhanh chóng và rõ rệt. Tuyệt vời!" Ông tấm tắc khen ngợi. "Nhưng ta nghĩ, ngoài loại cao này, trong Linh Dược Cốc của chúng ta còn có vài loại thảo dược khác, nếu chúng ta kết hợp khéo léo, có thể tạo ra sản phẩm đa dạng hơn." Ông chỉ tay vào một chồng thảo dược khô gần đó. "Ví dụ như loại lá này," ông cầm lên một chiếc lá màu xanh sẫm, "nó có tác dụng an thần, giúp ngủ ngon. Hoặc loại rễ cây kia, có thể dùng để trị đau bụng, khó tiêu. Nếu chúng ta có thể chế biến thêm các loại thuốc khác, đặc biệt là những loại thuốc thông dụng mà dân chúng thường dùng, thì chúng ta có thể mở rộng thị trường và đáp ứng nhiều nhu cầu hơn."

Lâm Dịch lắng nghe chăm chú. Góp ý của Hồ Gia Gia rất đáng giá. Anh đã từng nghĩ đến việc đa dạng hóa sản phẩm, nhưng chưa có thời gian để nghiên cứu sâu hơn. "Lời của Hồ Gia Gia rất chí lý. Ta sẽ nghiên cứu thêm về khả năng này. Nhưng trước mắt, chúng ta cần tập trung vào việc hoàn thiện và mở rộng sản xuất loại cao thảo dược này." Anh quay lại với bản đồ trên da dê. "Vậy là, Nhị Cẩu sẽ chịu trách nhiệm tìm kiếm thợ thủ công và lọ đựng. Lý Hổ sẽ giúp ta phác thảo một kế hoạch an ninh cho việc vận chuyển. Đại Trụ sẽ tập hợp đội ngũ bảo vệ. Còn Hồ Gia Gia, ngài hãy giúp ta kiểm tra lại toàn bộ số thảo dược trong Linh Dược Cốc, xem liệu có loại nào phù hợp để thử nghiệm thêm không, và giúp ta giám sát quy trình bào chế để đảm bảo chất lượng."

Bốn người đồng loạt gật đầu, ánh mắt đầy quyết tâm. Họ đã từng là những người dân làng bình thường, sống lay lắt qua ngày. Giờ đây, dưới sự dẫn dắt của Lâm Dịch, họ cảm thấy một mục đích lớn lao hơn, một tương lai tươi sáng hơn đang chờ đợi. Lâm Dịch nhìn từng người, lòng thầm cảm ơn sự tin tưởng và lòng trung thành của họ. Anh biết, anh không thể làm được điều này một mình. Sức mạnh của anh nằm ở khả năng tổ chức, khả năng nhìn xa trông rộng, và quan trọng nhất là khả năng thu hút và đoàn kết những con người bình thường này lại với nhau, biến họ thành một đội ngũ vững mạnh.

"Vậy là mọi người đã rõ nhiệm vụ của mình rồi chứ?" Lâm Dịch hỏi, ánh mắt quét qua từng người. "Đây là một bước đi lớn, sẽ có nhiều khó khăn và rủi ro. Nhưng nếu chúng ta thành công, không chỉ cuộc sống của chúng ta sẽ thay đổi, mà cả số phận của Thôn Làng Sơn Cước cũng sẽ được viết lại." Anh nhấn mạnh, giọng nói vang vọng trong hang động.

"Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy!" Trần Nhị Cẩu lập tức đáp lời, mặt mày hớn hở.

Lý Hổ gật đầu mạnh mẽ. "Thuộc hạ đã rõ."

Vương Đại Trụ siết chặt nắm tay. "Cứ giao cho chúng ta, Đại ca!"

Hồ Gia Gia mỉm cười hiền hậu. "Lão già này sẽ cố gắng hết sức."

Ánh lửa bập bùng chiếu rõ lên những gương mặt rạng rỡ niềm hy vọng. Ngoài kia, Loạn Tam Phiên có thể đang bùng nổ, triều đình có thể đang suy yếu, nhưng trong hang động này, một hạt giống của sự thay đổi đang được gieo trồng, và những con người nhỏ bé đang cùng nhau vun đắp cho một tương lai mới. Lâm Dịch biết, cuộc hành trình này sẽ không hề dễ dàng, nhưng anh đã sẵn sàng. Anh tin vào tri thức, tin vào con người, và tin vào khả năng thích nghi của mình. Anh sẽ dùng mọi thứ mình có để bảo vệ những gì anh trân trọng.

***

Khi mọi người đã lần lượt rời đi, chỉ còn lại Lâm Dịch trong hang động tĩnh mịch. Ánh lửa đã tàn dần, chỉ còn lại những đốm than hồng le lói, hắt lên bóng anh trên vách đá. Không khí se lạnh của gần sáng thấm vào từng thớ thịt, nhưng tâm trí anh lại bừng tỉnh, không hề cảm thấy mệt mỏi. Anh ngồi lại một mình, trên tấm da dê cũ kỹ mà anh đã trải ra, những con số và chữ viết nguệch ngoạc giờ đây trở nên rõ ràng hơn dưới ánh sáng yếu ớt của ngọn nến cháy leo lét. Tiếng bút sột soạt trên tấm da dê lại vang lên, đều đặn và chậm rãi, như nhịp đập của những toan tính trong đầu anh.

Lâm Dịch cầm cây bút than, miệt mài ghi chép. Anh không chỉ đơn thuần là lên kế hoạch sản xuất, mà là đang xây dựng một mô hình kinh doanh sơ khai giữa lòng thế giới cổ đại. Anh áp dụng những kiến thức về kinh tế, về quản lý chi phí, về thị trường mà anh đã học được từ thế giới hiện đại. Đầu tiên là chi phí nguyên vật liệu. Anh dựa vào những gì Hồ Gia Gia đã chỉ dẫn, kết hợp với những ghi chép trong cuốn "Thần Nông Bách Thảo Phổ" để ước lượng số lượng thảo dược cần thiết cho mỗi mẻ sản xuất, và giá trị tương đối của chúng. "Nếu muốn sản xuất gấp mười lần hiện tại, lượng thảo dược cần thiết cũng sẽ gấp mười lần," anh lẩm bẩm. "Việc thu hái cần thêm nhân công, hoặc phải tìm nguồn cung cấp bên ngoài. Chi phí nhân công... chi phí thu mua..." Anh gạch xóa, tính toán, cố gắng tìm ra con số tối ưu nhất.

Tiếp theo là chi phí dụng cụ. Những chiếc nồi chưng cất bằng kim loại, những lọ đựng tinh xảo chắc chắn sẽ không rẻ. "Một chiếc nồi lớn có thể tiêu tốn vài lượng bạc, thậm chí hơn," anh nhẩm tính. "Lọ đựng... nếu là gốm tinh xảo, cũng phải vài đồng mỗi chiếc. Nếu là thủy tinh... còn đắt hơn nữa. Số lượng cần đến hàng trăm, thậm chí hàng ngàn chiếc." Con số cứ thế nhảy múa trong đầu anh, khiến anh không khỏi cau mày. Đây không phải là một khoản tiền nhỏ, đặc biệt là đối với một người không có tài sản đáng kể như anh. Anh sẽ phải dùng toàn bộ số tiền tiết kiệm được từ việc bán ít thảo dược lẻ tẻ trước đây, và có thể sẽ phải vay mượn thêm từ những người trong làng mà anh tin tưởng.

Rồi đến chi phí vận chuyển và bảo an. Mặc dù Vương Đại Trụ đã tình nguyện đảm bảo an toàn, nhưng anh biết, mọi thứ đều có cái giá của nó. "Chi phí ăn uống cho đội bảo vệ, chi phí vận chuyển bằng xe ngựa... Lộ trình ra trấn không quá xa, nhưng cũng không thể chủ quan." Anh nhớ lại lời của Lý Hổ về những kẻ cướp bóc, và nghĩ đến Thẩm Thiên, kẻ coi dân chúng là "công cụ." Anh không thể để sản phẩm của mình, nguồn hy vọng của cả làng, rơi vào tay những kẻ như vậy. An toàn cho hàng hóa cũng là an toàn cho tương lai của họ.

"Và cuối cùng là giá bán." Lâm Dịch thở dài một tiếng, tiếng thở dài nhẹ nhàng hòa vào sự tĩnh mịch của hang động. "Nếu bán quá rẻ, sẽ không có lợi nhuận. Nếu bán quá đắt, sẽ khó tiếp cận thị trường." Anh phải tìm ra một mức giá hợp lý, vừa đảm bảo lợi nhuận đủ để tái đầu tư và nuôi sống dân làng, vừa cạnh tranh được với các sản phẩm khác trên thị trường. Anh nhớ lại những thông tin ít ỏi về các loại thuốc, cao dán thông thường ở chợ trấn. Sản phẩm của anh có dược tính vượt trội, nhưng liệu người dân có sẵn sàng chi trả cho sự vượt trội đó không? Anh sẽ phải tìm hiểu thị trường kỹ hơn, có thể là thông qua Bạch Vân Nhi hoặc Tô Mẫn, những người có kiến thức về thương trường.

"Chi phí cho dụng cụ, thuê thợ, vận chuyển... quả là một con số khổng lồ. Hàng trăm lượng bạc có khi còn chưa đủ." Anh nhìn vào những con số chi chít trên tấm da dê, cảm thấy một áp lực nặng nề đè lên vai. "Nhưng nếu thành công, lợi nhuận cũng sẽ rất đáng kể." Anh tính toán sơ bộ lợi nhuận dự kiến, và con số đó cũng không hề nhỏ. Nó đủ để thay đổi cuộc sống của cả làng, đủ để xây dựng một nền kinh tế vững chắc, đủ để anh có thể bảo vệ những người anh yêu thương khỏi sự áp bức của cường hào và sự tàn khốc của thời cuộc.

Trong đầu Lâm Dịch, những suy nghĩ về thế giới bên ngoài lại ùa về. Loạn Tam Phiên... Triều đình đã suy yếu. Các thế lực địa phương sẽ càng lộng hành. Lời nói lạnh lùng của Thẩm Thiên về việc tăng thuế, về việc coi dân chúng như quân cờ, vẫn văng vẳng bên tai anh. Anh biết, trong một thế giới như vậy, quyền lực kinh tế không chỉ là phương tiện để sống sót, mà còn là một lá chắn, một nền tảng để xây dựng quyền lực chính trị. Anh không mơ mộng trở thành hoàng đế hay tiên nhân, nhưng anh cần đủ mạnh mẽ để không ai có thể tùy tiện chà đạp lên cuộc sống của anh và những người anh bảo vệ. "Cần phải có nguồn lực mạnh mẽ để bảo vệ những gì mình xây dựng," anh tự nhủ, ánh mắt kiên định.

Đây không chỉ là một kế hoạch kinh doanh đơn thuần. Đây là một ván cờ lớn, mà mỗi bước đi đều tiềm ẩn rủi ro khôn lường. Anh phải cân nhắc giữa việc giữ vững đạo đức của một người hiện đại và sự cần thiết phải thích nghi với luật chơi tàn khốc của thế giới cổ đại. Anh không thể trở thành một kẻ tàn nhẫn như Thẩm Thiên, nhưng cũng không thể quá ngây thơ. Anh phải tìm ra con đường riêng của mình, một con đường mà tri thức và mưu lược là vũ khí, mà sự kiên cường và khả năng thích nghi là chìa khóa.

Mặt trời bắt đầu ló rạng ở phía đông, những tia nắng đầu tiên xuyên qua kẽ núi, rọi vào hang động, xua tan đi bóng tối và sự lạnh lẽo của đêm khuya. Lâm Dịch ngẩng đầu, nhìn về phía ánh bình minh, ánh mắt vẫn còn vương vấn sự mệt mỏi nhưng đã bừng lên một ý chí mạnh mẽ. Tấm da dê với những con số chi chít được anh cuộn lại cẩn thận, như một lời cam kết cho tương lai. Anh biết, con đường phía trước sẽ đầy chông gai, nhưng anh không hề nao núng. Anh đã gieo những hạt giống niềm tin, và giờ là lúc để vun trồng chúng, bất chấp những cơn bão sắp sửa ập đến. Anh sẽ bước ra khỏi hang động, đối mặt với thế giới, và chiến đấu cho cuộc sống mà anh hằng khao khát. Thế giới này không nợ ai một sự công bằng, nhưng anh sẽ tự tay tạo ra sự công bằng cho riêng mình và những người anh yêu thương.

Truyện do Long thiếu chấp bút, độc quyền đăng tải tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free