Lạc thế chi nhân - Chương 160: Hạt Giống Niềm Tin: Phản Hồi Đầu Tiên
Mặt trời vừa ló dạng sau dãy núi phía Đông, những tia nắng đầu tiên còn e ấp, len lỏi qua kẽ lá, rọi xuống mái nhà tranh vách gỗ của Lâm Dịch. Không khí buổi sớm trong lành, mang theo mùi đất ẩm sau sương đêm, lẫn với hương khói bếp bay lên từ những mái nhà lân cận, và tiếng gà gáy thưa thớt từ xa vọng lại. Bên trong căn nhà nhỏ, ánh sáng lờ mờ hắt vào từ khung cửa sổ duy nhất, đủ để nhìn rõ những gương mặt đang ngồi xung quanh chiếc bàn gỗ cũ kỹ. Bầu không khí tĩnh lặng đến lạ, không phải sự yên bình của một buổi sáng bình thường, mà là sự im ắng đầy hồi hộp, pha lẫn chút tò mò và hoài nghi.
Lâm Dịch ngồi ở vị trí chủ tọa, dáng người gầy gò của hắn thẳng thớm, ánh mắt sâu thẳm ẩn chứa sự từng trải và sắc bén của người hiện đại lướt qua từng gương mặt quen thuộc. Bên cạnh hắn là Trần Nhị Cẩu và Lý Hổ, những người đã cùng hắn trải qua không ít ngày đêm vất vả trong Thạch Động Ẩn Cư. Nhị Cẩu thì háo hức, đôi mắt sáng rực nhìn về phía lọ sứ đặt trang trọng giữa bàn. Lý Hổ vạm vỡ, vẻ mặt có chút căng thẳng, bàn tay to lớn siết chặt lại, nhưng ánh mắt vẫn ánh lên sự tin tưởng tuyệt đối vào Lâm Dịch.
Đối diện họ là những người dân làng đáng tin cậy nhất: Vương Đại Trụ, với thân hình vạm vỡ và gương mặt chất phác, nhưng đôi mắt nhỏ lại nheo nheo vẻ nghi hoặc. Đại Nương Lý, người phụ nữ phúc hậu với đôi tay chai sạn vì lao động, ánh mắt bà tràn đầy sự lo lắng, vừa cho Lâm Dịch, vừa cho bản thân và những người xung quanh. Lão Hồ, thân hình gầy còm, lưng còng, đôi mắt tinh anh sau làn tóc bạc phơ vẫn không ngừng quan sát. Và đặc biệt là Hồ Gia Gia, vị thảo dược sư của làng, râu tóc bạc phơ, dáng người nhỏ bé nhưng nhanh nhẹn, đôi mắt luôn toát lên vẻ từ bi, lúc này lại nheo lại đầy vẻ nghiên cứu.
Giữa bàn, một lọ sứ nhỏ, màu xanh ngọc bích, được đặt trang trọng. Bên trong là thứ cao thảo dược mà Lâm Dịch đã dồn hết tâm huyết để bào chế – Bích Lộ Thanh Cao. Mùi hương thảo mộc dịu nhẹ, thanh thoát, khác hẳn với mùi nồng gắt của các loại thuốc bắc thông thường, thoang thoảng lan tỏa trong không gian chật hẹp, đánh thức khứu giác của mọi người.
Lâm Dịch hít một hơi thật sâu, giọng nói trầm ổn, cẩn trọng vang lên, phá vỡ sự im lặng: "Mọi người, thứ ta sắp giới thiệu với các vị đây, là thành quả của bao ngày đêm ta cùng Nhị Cẩu và Lý Hổ dốc sức. Ta gọi nó là Bích Lộ Thanh Cao." Hắn dừng lại, quan sát phản ứng của mọi người. Hắn biết, trong một thế giới nơi tri thức y học còn hạn chế, và niềm tin vào những phương pháp chữa bệnh dân gian đã ăn sâu vào tiềm thức, việc giới thiệu một sản phẩm mới lạ như thế này chắc chắn sẽ vấp phải sự hoài nghi. "Nó có thể giúp giảm đau nhức, làm dịu vết sưng tấy, và thậm chí đẩy nhanh quá trình lành vết thương nhỏ. Nhưng, cũng như bất kỳ loại thuốc nào, nó cần được sử dụng một cách thận trọng."
Vương Đại Trụ, với bản tính thẳng thắn, không kìm được thốt lên: "Lâm huynh đệ, huynh làm ra cái này thật sao? Nhìn chẳng khác gì bùn đất, lại còn có mùi thơm thoang thoảng như hoa cỏ. Ta thấy các loại thuốc trị thương của Hồ Gia Gia thường có mùi vị nồng gắt, mới thấy có hiệu nghiệm." Giọng hắn lộ rõ sự ngờ vực, nhưng cũng kèm theo một chút tò mò khó tả. Hắn từng thấy Lâm Dịch làm nhiều điều kỳ lạ, nhưng lần này lại là thuốc men, thứ liên quan trực tiếp đến sức khỏe và sinh mạng.
Đại Nương Lý, với vẻ mặt lo lắng thường trực, lên tiếng: "Dịch nhi làm thì ta tin, con ta từ nhỏ đã là đứa thông minh, khéo léo. Nhưng lỡ có chuyện gì... Liệu có hại gì không?" Bà nhìn Lâm Dịch với ánh mắt vừa thương yêu vừa đầy quan ngại. Bà không nghi ngờ tài năng của hắn, nhưng luôn sợ hắn dấn thân vào những thứ nguy hiểm.
Lâm Dịch khẽ mỉm cười trấn an. "Đại Nương Lý cứ yên tâm, con đã tự mình thử nghiệm, Nhị Cẩu và Lý Hổ cũng đã dùng qua. Con sẽ không bao giờ mạo hiểm sức khỏe của mình, hay của những người con yêu quý." Hắn quay sang Hồ Gia Gia, người đang nheo mắt nhìn chằm chằm vào lọ cao, đôi lúc còn đưa tay lên ngửi nhẹ. "Hồ Gia Gia, xin người xem qua. Mùi vị này, liệu có gì bất thường không?"
Hồ Gia Gia chậm rãi đưa tay vuốt chòm râu bạc phơ, ánh mắt tinh anh chợt lóe lên một tia sáng khó hiểu. "Đừng nhìn mặt mà bắt hình dong, nước sông còn có khúc, huống hồ lòng người. Mùi vị này... quả thật có chút khác biệt so với các loại thuốc thông thường mà lão phu từng biết. Nó không hề có mùi tanh nồng của máu, hay mùi hắc của các loại độc dược. Ngược lại, nó tinh khiết đến lạ, mang theo hương thơm của cỏ cây núi rừng, nhưng lại có một tầng hương ẩn chứa sự ấm nồng, như thể có một loại dược lực mạnh mẽ đang bị phong ấn bên trong." Ông nhắm mắt lại, hít một hơi sâu, rồi chậm rãi mở mắt, nhìn Lâm Dịch với ánh mắt đầy thâm ý. "Lão phu tin vào giác quan của mình, và tin vào con mắt nhìn người của Lâm Dịch. Cậu bé này, không tầm thường."
Nghe Hồ Gia Gia nói vậy, sự nghi ngờ trong lòng Vương Đại Trụ và Đại Nương Lý vơi đi phần nào. Hồ Gia Gia là một người có uy tín trong làng, kiến thức về thảo dược của ông đã cứu sống không ít người.
"Mục đích của việc tập trung mọi người ở đây không chỉ là để giới thiệu, mà còn là để kiểm chứng," Lâm Dịch tiếp lời. "Ta biết, miệng nói không bằng mắt thấy tai nghe. Ta mong các vị, nếu ai có vết thương nhỏ, vết sưng tấy, hay chỉ là cảm thấy đau nhức ở đâu đó, hãy dùng thử một chút. Hãy cảm nhận sự khác biệt." Hắn khẽ mở nắp lọ sứ, mùi hương thảo mộc lập tức đậm đặc hơn, tràn ngập không gian. Nó không hề gắt, mà lại mang đến một cảm giác dễ chịu, thanh mát.
Trần Nhị Cẩu, với vẻ mặt hăng hái, nhanh nhẹn cầm lấy một chiếc thìa gỗ nhỏ, cẩn thận lấy ra một lượng nhỏ Bích Lộ Thanh Cao màu xanh sẫm, sánh đặc. "Mọi người cứ việc dùng ạ! Đại ca đã dặn dò rất kỹ, chỉ cần một lượng nhỏ thôi là đủ rồi!" Lý Hổ cũng đứng dậy, giúp Nhị Cẩu phân phát cho từng người.
Vương Đại Trụ là người đầu tiên thử. Hắn xoa xoa bả vai trái của mình, nơi thường xuyên đau nhức sau những ngày vác gỗ nặng. Hắn nhìn Lâm Dịch một cái, rồi e dè lấy một chút cao, thoa nhẹ lên da. Cảm giác mát lạnh ban đầu nhanh chóng lan tỏa, sau đó là một sự ấm nóng nhẹ nhàng, dễ chịu. Hắn nheo mắt lại, cố gắng cảm nhận.
Đại Nương Lý thì cẩn thận hơn. Bà đưa tay lên vết sẹo cũ ở cổ tay, nơi từng bị dao cứa khi làm bếp. Vết sẹo đã lành từ lâu, nhưng thỉnh thoảng vẫn ngứa ngáy khó chịu. Bà lấy một lượng rất nhỏ, thoa lên, rồi rụt tay lại, ánh mắt vẫn đầy vẻ thăm dò.
Lão Hồ trầm mặc, không nói gì, chỉ lấy một chút cao thoa lên vết côn trùng cắn ở mu bàn tay. Đôi mắt tinh anh của ông không ngừng quan sát phản ứng của những người khác, như muốn tìm ra một dấu hiệu bất thường nào đó.
Hồ Gia Gia thì khác. Ông không vội vàng thử nghiệm. Ông nhấp một ngụm trà nóng, rồi lại đưa lọ cao lên ngửi kỹ càng hơn, như thể muốn giải mã mọi thành phần bên trong. Sau đó, ông mới chậm rãi lấy một ít, thoa lên thái dương, nơi ông thường xuyên cảm thấy đau nhức do tuổi già và làm việc quá sức.
Lâm Dịch không nói gì thêm. Hắn chỉ lặng lẽ quan sát. Mỗi biểu cảm, mỗi cái nhíu mày, mỗi hơi thở đều không thoát khỏi tầm mắt hắn. Hắn biết, đây là khoảnh khắc quyết định. Dù đã tự tin vào sản phẩm của mình, nhưng sự đánh giá của những người dân làng, những người đã quen với khổ cực và sự thiếu thốn, lại là một thước đo chân thực nhất. Hắn không khỏi nhớ lại những lần thất bại, những mẻ cao hỏng, những đêm thức trắng để điều chỉnh công thức. Tất cả sự kiên trì ấy, liệu có được đền đáp? Một phần trong hắn là sự hồi hộp của một nhà khoa học chờ đợi kết quả thí nghiệm, phần khác là sự lo lắng của một người con muốn mang lại điều tốt đẹp cho quê hương mình. Hắn đã đổ rất nhiều công sức vào nó, không chỉ là kiến thức, mà còn là cả hy vọng. Hy vọng vào một tương lai tốt đẹp hơn cho Thôn Làng Sơn Cước, nơi hắn đã sống, đã gắn bó, và đã tìm thấy ý nghĩa của sự sinh tồn.
Thời gian trôi qua chậm rãi, chỉ có tiếng gió khẽ lay động mái tranh và tiếng thở đều của những người trong căn phòng. Mỗi người đều chìm đắm trong cảm giác mà Bích Lộ Thanh Cao mang lại. Từ ánh mắt nghi hoặc ban đầu, dần dần chuyển sang sự ngạc nhiên, rồi đến cả một chút vui mừng khó tả. Lâm Dịch thấy Vương Đại Trụ từ từ nới lỏng vai, nét mặt giãn ra. Đại Nương Lý không còn nhíu mày nữa, thay vào đó là một vẻ mặt nhẹ nhõm. Lão Hồ khẽ gật đầu, đôi mắt tinh anh ánh lên sự hài lòng. Và Hồ Gia Gia, ông lão vẫn trầm mặc, nhưng khóe môi đã khẽ cong lên một nụ cười mờ nhạt. Lâm Dịch biết, đây chính là sự khởi đầu.
***
Hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả một góc trời phía Tây, đổ bóng dài lên những mái nhà tranh, lên con đường đất quen thuộc của Thôn Làng Sơn Cước. Không khí mát mẻ hơn, tiếng côn trùng bắt đầu rả rích, hòa lẫn với tiếng trẻ con chơi đùa đâu đó xa xa, và mùi khói bếp lẫn mùi thức ăn nấu từ các nhà lan tỏa khắp nơi. Đây là thời điểm mà dân làng thường tụ tập sau một ngày làm việc vất vả, chia sẻ những câu chuyện, những lo toan, và cả những niềm vui nhỏ bé.
Hôm nay, không khí có vẻ đặc biệt hơn một chút. Một nhóm người đã tụ tập lại trước sân nhà Lâm Dịch, trên gương mặt ai nấy đều hiện rõ sự ngạc nhiên, vui mừng, và một chút gì đó khó tin. Vương Đại Trụ, người đàn ông vạm vỡ nhưng chất phác, đang xoa xoa bả vai trái của mình, nơi hắn đã thoa Bích Lộ Thanh Cao vào sáng nay. Hắn không ngừng gật gù, vẻ mặt hớn hở.
"Thật thần kỳ! Cái cao này của Lâm huynh đệ, nó... nó thực sự có hiệu nghiệm!" Vương Đại Trụ thốt lên, giọng nói to rõ, tràn đầy sự kinh ngạc. "Vết đau nhức ở bả vai của ta, sau bao năm tháng vác gỗ, tưởng chừng đã ăn sâu vào xương cốt, vậy mà giờ đây đã dịu đi đáng kể! Cứ như có một luồng khí ấm áp đang xoa dịu từng thớ thịt vậy!" Hắn thử nâng vai lên xuống vài lần, vẻ mặt ngạc nhiên tột độ. "Không còn đau rát như trước nữa rồi!"
Đại Nương Lý, người phụ nữ phúc hậu, cũng không kìm được sự vui mừng. Bà đưa cổ tay lên, khoe vết sẹo cũ đã được bôi thuốc. "Ôi Dịch nhi của ta, con đúng là có phúc khí! Cái cao này tốt hơn nhiều so với thuốc của Hồ Gia Gia đó!" Bà nói mà không hề cố ý so sánh, chỉ đơn thuần là biểu lộ cảm xúc chân thật của mình. "Vết sẹo của ta thường hay ngứa ngáy, đặc biệt là khi trời trở lạnh. Nhưng từ trưa đến giờ, ta không còn cảm thấy ngứa nữa. Da thịt cũng mềm mại hơn, không còn khô ráp như trước." Bà nhìn Lâm Dịch với ánh mắt đầy cảm động và tự hào.
Lý Hổ, vốn là người ít nói, lúc này cũng không thể giấu nổi sự phấn khích. Hắn giơ bàn tay to lớn lên, khoe vết xước do cành cây gây ra khi đi rừng. Vết xước đã được bôi Bích Lộ Thanh Cao vào buổi sáng, giờ đây đã se lại, không còn tấy đỏ hay rát nữa. "Đúng vậy! Vết xước này của ta, mới bôi một lát đã thấy dịu đi, không còn rát nữa! Mà nhìn xem, nó đã bắt đầu liền da rồi này!" Giọng hắn mang theo sự hưng phấn của một đứa trẻ tìm thấy món đồ chơi mới.
Trần Nhị Cẩu, đứng cạnh Lâm Dịch, cũng cười toe toét. "Thấy chưa, mọi người! Đại ca của chúng ta làm gì mà không hiệu nghiệm chứ!" Giọng cậu đầy vẻ tự hào. Cậu đã chứng kiến Lâm Dịch tỉ mỉ, kiên trì thế nào trong hang động tối tăm, và giờ đây, thành quả đã được đền đáp một cách xứng đáng.
Lâm Dịch, mặc dù trong lòng dâng lên niềm vui sướng và nhẹ nhõm khôn tả, vẫn giữ vẻ trầm tĩnh. Hắn cầm một cuốn sổ nhỏ và cây bút than, cẩn thận ghi chép lại từng phản hồi. "Vết đau nhức giảm bao nhiêu phần? Cảm giác như thế nào? Vết thương có lành nhanh hơn không?" Hắn hỏi chi tiết, như một nhà nghiên cứu đang thu thập dữ liệu. Hắn biết, đây không chỉ là sự xác nhận cho sản phẩm, mà còn là cơ sở để hắn cải tiến và phát triển trong tương lai. Sự tin tưởng của dân làng là một món quà vô giá, nhưng cũng là một gánh nặng trách nhiệm nặng nề. Hắn phải đảm bảo rằng sản phẩm này không chỉ là một phép màu nhất thời, mà phải là một giải pháp bền vững.
Lão Hồ, người vốn trầm mặc, lúc này cũng lên tiếng. "Quả thật không hổ danh là Lâm Dịch. Loại cao này, không chỉ giúp lành vết thương bên ngoài, mà còn có vẻ như đang kích hoạt một thứ gì đó bên trong cơ thể, giúp máu huyết lưu thông tốt hơn." Ông khẽ xoa xoa vết côn trùng cắn đã hoàn toàn hết ngứa. "Cậu bé này, quả thật có một đôi mắt khác biệt để nhìn thế gian."
Hồ Gia Gia, vị thảo dược sư của làng, nãy giờ vẫn im lặng quan sát, lúc này mới chậm rãi cất lời. Giọng ông trầm ấm, mang theo sự uyên thâm. "Dược tính trong cao này rất tinh thuần, lại không hề có tạp chất. Lão phu không ngờ có người có thể bào chế ra loại thuốc hiệu nghiệm đến vậy mà không dùng đến linh lực tu hành. Các loại thảo dược được kết hợp một cách hài hòa, phát huy tối đa công dụng của chúng. Đây không chỉ là một loại thuốc đơn thuần, mà là một sự kết tinh của tri thức và sự tinh xảo." Ông nhìn Lâm Dịch với ánh mắt đầy vẻ thán phục, pha lẫn một chút tò mò sâu sắc. "Lâm Dịch, cậu bé này không tầm thường. Phương pháp bào chế của cậu... có lẽ đã vượt xa những gì lão phu từng biết."
Lời nhận xét của Hồ Gia Gia có sức nặng hơn bất kỳ lời khen nào khác. Nó không chỉ là sự công nhận về hiệu quả, mà còn là sự xác nhận về giá trị y học, từ một người có kiến thức sâu rộng nhất trong làng về thảo dược. Cả Vương Đại Trụ, Đại Nương Lý, Lão Hồ và ngay cả Trần Nhị Cẩu, Lý Hổ đều cảm thấy một sự tin tưởng mạnh mẽ hơn nữa vào Lâm Dịch.
Lâm Dịch khẽ gật đầu cảm ơn Hồ Gia Gia. Hắn biết, lời khen này sẽ là một bảo chứng quan trọng khi hắn đưa sản phẩm ra thị trường. "Thực ra, đây chỉ là những bước thử nghiệm ban đầu. Ta tin rằng, nếu có những dụng cụ tinh vi hơn, và phương pháp bào chế được cải tiến, hiệu quả của Bích Lộ Thanh Cao sẽ còn vượt trội hơn nữa." Hắn nhìn vào những gương mặt đang tràn đầy hy vọng. "Mục đích của ta không chỉ là tạo ra một loại thuốc tốt, mà còn là để mang lại một cuộc sống tốt đẹp hơn cho tất cả chúng ta, cho Thôn Làng Sơn Cước này."
Lời nói của Lâm Dịch không chỉ là một lời hứa, mà là một tầm nhìn. Dân làng nhìn nhau, trong ánh mắt họ không còn sự hoài nghi hay lo lắng, mà thay vào đó là niềm tin kiên định, và một tia hy vọng rực sáng về một tương lai tươi sáng hơn. Bích Lộ Thanh Cao không chỉ là một loại thuốc, nó đã trở thành hạt giống của niềm tin, gieo vào lòng những người dân nghèo khó một giấc mơ về sự đổi thay. Lâm Dịch cảm nhận được điều đó, cảm nhận được sức nặng của niềm tin đang đặt lên vai mình. Hắn biết, con đường phía trước sẽ không hề dễ dàng, nhưng hắn không đơn độc.
***
Vài ngày sau, khi những hạt giống niềm tin đã bắt đầu nảy mầm trong lòng dân làng Sơn Cước, ở một nơi xa xôi hơn, tại trung tâm thị trấn, cuộc sống vẫn vận hành theo những quy luật riêng của nó, khắc nghiệt và đầy toan tính. Quán Ăn Đại Phong, một trong những tửu lầu lớn nhất và sang trọng nhất thị trấn, luôn tấp nập khách ra vào. Tiếng bát đĩa lạch cạch, tiếng cười nói ồn ào của thực khách, tiếng rao hàng của những người bán rong bên ngoài, tất cả tạo nên một bản giao hưởng quen thuộc của cuộc sống đô thị phồn hoa. Mùi thức ăn phong phú, gia vị nồng nàn, và mùi rượu thoang thoảng bay khắp nơi, mời gọi những người có tiền tài và địa vị.
Trong một gian phòng riêng biệt, được trang trí tinh xảo với rèm lụa thêu hoa và đồ gỗ chạm khắc tỉ mỉ, một bầu không khí hoàn toàn khác biệt đang ngự trị. Ở đây, sự ồn ào bên ngoài chỉ còn là tiếng vọng mờ nhạt, nhường chỗ cho sự tĩnh lặng đầy áp lực. Thẩm Thiên, với vẻ ngoài thư sinh, phong độ, đang nhâm nhi chén trà Bích Loa Xuân thượng hạng. Bộ y phục lụa là phẳng phiu màu xanh ngọc bích càng làm tôn lên khí chất thanh tao, quý phái của hắn. Cử chỉ của hắn tao nhã, nhẹ nhàng, nhưng ánh mắt lại sắc lạnh, như hai mũi dao ẩn sâu trong hồ nước tĩnh lặng, chứa đựng sự kiêu ngạo và nham hiểm mà khó ai có thể nhận ra ngay từ cái nhìn đầu tiên.
Đối diện hắn là một vị quan huyện phó có vẻ ngoài luống tuổi, gương mặt nhợt nhạt, mồ hôi lấm tấm trên trán, dù tiết trời không quá nóng. Vị quan huyện phó này tên là Tôn Bình, hắn ta luôn giữ vẻ luồn cúi, vẻ mặt lo lắng, liên tục dùng tay áo lau mồ hôi. Hắn ngồi ở mép ghế, như thể sẵn sàng đứng dậy bất cứ lúc nào, biểu lộ rõ ràng sự căng thẳng và thấp kém địa vị so với Thẩm Thiên.
Thẩm Thiên nhẹ nhàng đặt chén trà xuống, tạo ra một tiếng động nhỏ nhưng đủ để Tôn Bình giật mình. Hắn nhìn Tôn Bình, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười nhạt, nhưng ánh mắt không hề có ý cười. "Tôn đại nhân," giọng hắn điềm đạm, nhỏ nhẹ nhưng mỗi lời đều mang sức nặng, "tình hình thuế má ở các vùng biên giới vẫn chưa ổn định. Triều đình đang gặp khó khăn, ngân khố hao hụt nghiêm trọng. Ngài nghĩ sao về việc tăng thêm một chút gánh nặng cho những vùng đất vốn đã nghèo khó, để bù đắp vào sự hao hụt của quốc khố?"
Tôn Bình giật bắn người. Hắn cúi đầu, giọng nói run rẩy: "Thẩm công tử, điều này... điều này e rằng sẽ gây ra sự phản kháng. Dân chúng ở biên thùy vốn đã khổ cực, nay lại thêm Loạn Tam Phiên, lòng người bất an. Nếu tăng thuế thêm nữa, sợ rằng sẽ nảy sinh biến loạn." Hắn biết rõ tình cảnh của dân nghèo, và cũng sợ hãi trước những hậu quả tiềm tàng. Nhưng hắn cũng không dám chống lại ý của Thẩm Thiên.
Thẩm Thiên hờ hững đưa tay vuốt nhẹ tà áo, ánh mắt vẫn lạnh lùng. "Phản kháng?" Hắn nhếch mép cười nhẹ, một nụ cười đầy khinh miệt. "Chẳng phải đó là lý do chúng ta có những 'công cụ' để duy trì trật tự sao? Dân chúng ngu muội chỉ cần một bàn tay mạnh mẽ để dẫn dắt, hoặc một cây roi để răn đe. Họ không biết điều gì tốt cho mình. Triều đình cần tiền để ổn định đất nước, để chống lại Loạn Tam Phiên. Việc thu thuế là điều tất yếu. Huống hồ, những chuyện vặt vãnh ở các thôn làng hẻo lánh, nơi những kẻ ngu dốt chỉ biết cúi đầu trước số phận, thì có đáng để Thẩm gia ta quan tâm sao?"
Hắn liếc nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh mắt vô định nhưng ẩn chứa sự tính toán sâu xa, hoàn toàn không để tâm đến những gì đang diễn ra ở các làng quê nghèo khó, nơi những người như Lâm Dịch đang vật lộn từng ngày để sinh tồn. Đối với hắn, những người dân đó chỉ là những con số trên sổ sách, là nguồn tài nguyên để khai thác, chứ không phải là những con người có cảm xúc, có ước mơ, hay nỗi đau. Hắn là một con người của quyền lực, của mưu lược chính trị, và hắn nhìn thế giới qua lăng kính của sự kiểm soát và thao túng.
"Thẩm công tử nói phải, nói phải..." Tôn Bình vội vàng gật đầu lia lịa, mồ hôi trên trán càng lúc càng nhiều. Hắn biết, hắn không có lựa chọn nào khác ngoài việc tuân lệnh. Thẩm gia là một thế lực lớn, và Thẩm Thiên không phải là người hắn có thể đối đầu. Hắn chỉ là một quan huyện phó nhỏ bé, dễ dàng bị thay thế.
Thẩm Thiên khẽ nhấp một ngụm trà cuối cùng, hương vị thanh tao của trà lan tỏa trong khoang miệng. Hắn cảm thấy cuộc trò chuyện đã kết thúc. Hắn đứng dậy, chỉnh lại vạt áo, rồi quay lại nhìn Tôn Bình, ánh mắt vẫn lạnh lẽo. "Tôn đại nhân, ngài là một người thông minh. Ta tin ngài biết phải làm gì."
Tôn Bình vội vàng đứng bật dậy, cúi đầu sâu: "Dạ vâng, thuộc hạ đã hiểu. Thuộc hạ sẽ cố gắng hết sức để thực hiện chỉ thị của Thẩm công tử." Hắn nói, nhưng trong lòng tràn ngập sự sợ hãi và lo lắng. Hắn biết, việc này sẽ gây ra sự phản kháng lớn từ dân chúng, nhưng hắn không dám chống lại.
Thẩm Thiên không nói thêm lời nào, chỉ khẽ gật đầu rồi bước ra khỏi phòng, để lại Tôn Bình với gương mặt trắng bệch và những suy nghĩ hỗn độn. Hắn bước đi nhẹ nhàng, tự tin, như một kẻ săn mồi vừa hoàn thành kế hoạch, không một chút bận tâm đến số phận của những con mồi bé nhỏ. Đối với hắn, thế giới là một bàn cờ, và những người dân làng, những quan lại nhỏ bé chỉ là những quân cờ trên bàn cờ đó. Hắn chỉ quan tâm đến việc làm sao để những quân cờ ấy phục vụ cho mục đích của mình.
Bên ngoài, ánh nắng giữa trưa chói chang, nhưng không làm dịu đi sự lạnh lẽo trong ánh mắt Thẩm Thiên. Hắn ngẩng đầu nhìn lên bầu trời xanh ngắt, rồi khẽ nhếch mép cười một cách khó hiểu. Thế giới này, vốn dĩ không nợ ai một sự công bằng. Và hắn, là người nắm giữ quyền lực để định đoạt sự công bằng đó. Dù ở Thôn Làng Sơn Cước xa xôi, một chàng trai trẻ đang gieo mầm hy vọng bằng những loại thảo dược của mình, thì ở thị trấn này, một thế lực khác đã bắt đầu giăng lưới, chuẩn bị cho những cuộc đấu tranh quyền lực khốc liệt hơn nhiều. Hai thế giới, hai con người, hai lý tưởng, đang dần tiến lại gần nhau, như những dòng sông chảy ngược chiều, định mệnh sẽ đưa họ đến một cuộc va chạm không thể tránh khỏi. Lâm Dịch, với những hạt giống niềm tin nhỏ bé của mình, liệu có thể chống lại được những cơn bão quyền lực lớn lao như thế? Chỉ thời gian mới có thể trả lời.
Truyện gốc của Long thiếu, chỉ được công bố chính thức trên truyen.free.