Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 159: Bí Quyết Chế Biến: Đột Phá Thảo Dược

Mặt trời đã lên cao, chiếu những tia nắng vàng rực rỡ vào sâu trong hang động. Những hạt bụi li ti nhảy múa trong không khí, như những hy vọng nhỏ nhoi đang dần bay lên. Một khởi đầu mới đã thực sự bắt đầu, nhưng với Lâm Dịch, khởi đầu ấy không phải là một vạch đích, mà chỉ là một bước chân đầu tiên trên con đường chông gai phía trước. Hắn biết, để biến "thành công nhỏ" này thành một nền tảng vững chắc, còn rất nhiều việc phải làm, và phần lớn trong số đó đòi hỏi sự kiên trì gần như vô tận.

Suốt những ngày sau đó, Thạch Động Ẩn Cư trở thành một phòng thí nghiệm thô sơ, nơi Lâm Dịch không ngừng thử nghiệm. Vẻ mặt hắn thường xuyên lộ rõ sự suy tư, mệt mỏi nhưng ánh mắt vẫn sáng rực sự quyết tâm. Hắn tỉ mỉ điều chỉnh ngọn lửa dưới một chiếc nồi đất lớn, thứ mà hắn đã cải tiến thêm một chút bằng cách đắp thêm đất sét xung quanh để giữ nhiệt tốt hơn. Hỏa hầu – việc kiểm soát nhiệt độ – là một trong những thách thức lớn nhất. Không có nhiệt kế hay đồng hồ hẹn giờ, Lâm Dịch phải dựa hoàn toàn vào kinh nghiệm, khả năng quan sát ngọn lửa, màu sắc của khói, và thậm chí cả cảm giác từ bàn tay đặt gần thành nồi.

Bên cạnh hắn, Trần Nhị Cẩu và Lý Hổ, giờ đây đã trở thành những trợ thủ đắc lực và hiểu chuyện hơn rất nhiều. Họ cẩn thận thực hiện các bước nghiền, trộn thảo dược theo chỉ dẫn của anh. Tiếng cối đá lạch cạch vang lên đều đặn trong hang, hòa cùng tiếng than củi cháy lép bép và tiếng nước nhỏ giọt đều đặn từ vách đá. Mùi đất ẩm, mùi thảo dược nồng nàn, và mùi khói nhẹ nhàng quện vào nhau, tạo nên một không khí đặc trưng của lao động miệt mài.

"Hỏa hầu phải ổn định, không quá mạnh, không quá yếu," Lâm Dịch nhắc nhở, giọng hắn trầm tĩnh nhưng rõ ràng. Hắn dùng một cây đũa gỗ khuấy nhẹ hỗn hợp sánh đặc trong nồi, màu sắc của nó vẫn còn hơi ngả vàng, chưa đạt đến độ xanh thẫm mà hắn mong muốn. "Quan trọng nhất là sự kiên nhẫn. Mỗi loại thảo dược có tính chất riêng, cần được 'thấu hiểu' để chiết xuất hết dược tính của nó."

Trần Nhị Cẩu, với gương mặt lấm lem tro bụi nhưng đôi mắt vẫn sáng ngời sự hiếu kỳ, hỏi: "Đại ca, sao lại phải chính xác từng li như vậy? Ngày trước, các thầy thuốc trong làng chỉ cần đun sôi là được mà?" Hắn vừa nói vừa miệt mài nghiền nát những cánh hoa bạch chỉ khô, từng sợi cơ bắp trên cánh tay nổi rõ.

Lâm Dịch khẽ nhíu mày, giải thích: "Nếu chỉ đun sôi, dược tính sẽ bay hơi mất một phần, hoặc không được chiết xuất hoàn toàn. Chúng ta không chỉ muốn 'được việc', mà muốn 'tối ưu hóa' dược tính. Muốn nó phát huy hiệu quả tốt nhất, tiện dụng nhất." Hắn tạm dừng, nhìn vào Nhị Cẩu, biết rằng việc giải thích những khái niệm khoa học hiện đại cho một người cổ đại là điều vô cùng khó khăn. "Cứ hình dung thế này, Nhị Cẩu. Đun sôi như chúng ta ăn cơm. Còn chiết xuất tinh chất, giống như chúng ta chỉ ăn phần tinh túy nhất của hạt gạo, bỏ đi phần vỏ trấu."

Lý Hổ, người thường kiệm lời hơn, chỉ trầm ngâm quan sát. Hắn dùng một chiếc thìa gỗ lớn khuấy đều hỗn hợp trong một chiếc chậu khác, đảm bảo các thành phần được hòa quyện vào nhau trước khi cho vào nồi. Hắn, một người từng quen với việc lao động chân tay, giờ đây cũng dần bị cuốn hút bởi sự tỉ mỉ và logic của Lâm Dịch. Hắn thấy rằng, mỗi một bước làm, mỗi một yêu cầu tưởng chừng vô lý của Lâm Dịch đều có lý do của nó, và cuối cùng, đều dẫn đến một kết quả tốt hơn. Hắn đã dần nhận ra rằng "tri thức là vũ khí mạnh nhất" mà Lâm Dịch thường nhắc đến không phải là lời nói suông.

Đã có những lúc, sự thất bại dường như muốn nuốt chửng sự kiên nhẫn của Lâm Dịch. Mẻ thì quá đặc, biến thành một khối cứng nhắc không thể sử dụng. Mẻ thì quá loãng, dược tính yếu ớt, mùi hương cũng không còn. Có những lần, chỉ một chút sơ sẩy trong khâu kiểm soát nhiệt độ, hoặc một tỷ lệ pha trộn không chính xác, là cả mẻ thảo dược quý giá phải đổ bỏ. Mỗi lần như vậy, Lâm Dịch lại thở dài, trong đầu hắn là một mớ hỗn độn của các công thức hóa học, các phản ứng sinh học, các phương pháp chiết xuất mà hắn từng học. Hắn cố gắng dịch chuyển chúng từ ngôn ngữ khoa học hiện đại sang ngôn ngữ thực tế, dễ hiểu nhất cho hai người trợ thủ của mình, và quan trọng hơn, áp dụng chúng vào điều kiện thô sơ của thế giới này.

"Thế giới này không nợ ai một sự công bằng," hắn từng nghĩ. "Nó cũng không cho không ai một thành quả nào. Muốn có được, phải đổ mồ hôi, phải đổ chất xám." Những thất bại không làm hắn nản lòng, mà ngược lại, càng thôi thúc hắn phân tích nguyên nhân, điều chỉnh phương pháp, và ghi chép lại một cách cẩn thận. Hắn dùng than củi vẽ nguệch ngoạc lên vách đá, ghi lại tỷ lệ, nhiệt độ ước tính (dựa vào màu lửa, thời gian), và kết quả của từng mẻ. Đó là một quá trình lặp đi lặp lại của thử nghiệm, thất bại, phân tích, và điều chỉnh – một phương pháp khoa học thuần túy, nhưng được thực hiện trong một hang đá cổ đại.

Hắn nhìn vào những bản vẽ nguệch ngoạc của mình trên nền đất – những hình ảnh về bộ chưng cất, thiết bị cô đặc, thậm chí là máy ép đơn giản. "Nếu có những dụng cụ đó, mọi thứ sẽ dễ dàng hơn biết bao nhiêu," hắn thầm nghĩ. Nhưng hiện tại, hắn phải tận dụng tối đa những gì mình có: nồi đất, cối đá, lửa củi, và sự khéo léo của đôi tay con người.

Ánh sáng ban mai nhạt dần, nhường chỗ cho bóng đêm. Ba người vẫn miệt mài trong hang động. Chỉ có ánh lửa bập bùng chiếu sáng gương mặt họ, và thỉnh thoảng, tiếng gió lạnh từ khe đá lùa vào, khiến ngọn lửa lay động. Lâm Dịch biết, sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, và để sinh tồn một cách đàng hoàng, để bảo vệ những người thân yêu, hắn phải tạo ra giá trị. Giá trị từ tri thức, từ sự khác biệt.

* * *

Đêm khuya, không khí trong hang đặc quánh sự mong chờ. Lâm Dịch đã thức trắng, đôi mắt thâm quầng vì thiếu ngủ, nhưng tinh thần lại vô cùng tỉnh táo. Hắn đã điều chỉnh lại công thức lần thứ mười ba, thay đổi tỷ lệ một loại thảo dược, giảm bớt thời gian đun sôi và tăng cường giai đoạn cô đặc ở nhiệt độ thấp hơn. Hắn đã sử dụng một kỹ thuật mà hắn tự gọi là "hút chân không thô sơ" – tức là đậy kín nồi đất bằng lá chuối dày và đất sét, chỉ chừa một lỗ nhỏ để hơi nước thoát ra từ từ, giúp giữ lại dược tính tối đa.

Tiếng than củi cháy lép bép, tiếng nước nhỏ giọt từ vách đá ẩm ướt, và tiếng gió rít nhẹ bên ngoài hang là những âm thanh duy nhất phá vỡ sự tĩnh lặng. Trần Nhị Cẩu và Lý Hổ, dù đã quá mệt mỏi, vẫn ngồi im lặng, đôi mắt dán chặt vào Lâm Dịch, chờ đợi. Họ đã trải qua quá nhiều đêm như thế này, chứng kiến quá nhiều thất bại, nhưng lần này, có một cái gì đó khác biệt trong không khí.

Bỗng nhiên, Lâm Dịch khẽ reo lên một tiếng nhỏ, như tiếng thở phào nhẹ nhõm, nhưng cũng đầy sự phấn khích không thể kìm nén. Hắn cẩn thận, gần như cung kính, nhấc chiếc nồi đất ra khỏi ngọn lửa đã yếu dần. Hắn đặt nó lên một tảng đá phẳng, chờ đợi nó nguội bớt. Rồi, với đôi tay khéo léo, hắn nhẹ nhàng cạy lớp đất sét và lá chuối đã khô cứng.

Một mùi hương! Mùi hương dịu mát, thanh khiết, gần như có thể cảm nhận được sự sống, tỏa ra từ trong nồi. Nó không còn là mùi thảo dược nồng gắt hay mùi khói nhàn nhạt nữa, mà là một sự kết hợp hoàn hảo, hài hòa đến lạ lùng. Màu sắc của thứ chất lỏng sánh đặc bên trong cũng hoàn toàn khác biệt. Nó không còn là màu vàng đục hay nâu xám như những mẻ trước, mà là một màu xanh thẫm quyến rũ, trong suốt, ánh lên vẻ tinh khiết dưới ánh lửa bập bùng. Thứ cao dược này sánh đặc như mật, nhưng lại có độ dẻo nhất định, không quá cứng cũng không quá lỏng.

Trần Nhị Cẩu, người vốn đã quen với những mùi hương thất bại, không khỏi xuýt xoa: "Mùi hương thật dễ chịu, khác hẳn những mẻ trước, đại ca!" Hắn rướn người tới gần, hít hà một hơi thật sâu, cảm thấy tinh thần sảng khoái lạ thường. Ánh mắt hắn tràn đầy sự ngạc nhiên, pha chút ngưỡng mộ. Hắn chưa từng ngửi thấy mùi hương nào tinh tế và dễ chịu đến vậy từ bất kỳ loại thuốc nào trong làng.

Lý Hổ cũng tiến đến gần. Hắn im lặng quan sát, đôi mắt sắc bén lướt qua từng chi tiết. Hắn đưa ngón tay thô ráp chạm nhẹ vào thành nồi, cảm nhận nhiệt độ ấm áp còn sót lại. Hắn đã từng chứng kiến Lâm Dịch thất bại không biết bao nhiêu lần, nhưng chưa bao giờ thấy hắn từ bỏ. Giờ đây, kết quả đã hiện hữu rõ ràng trước mắt. "Dược tính có lẽ rất mạnh," hắn trầm ngâm nhận xét, giọng trầm đục nhưng đầy sự khẳng định. Hắn có thể cảm nhận được một luồng năng lượng dịu nhẹ tỏa ra từ thứ cao dược xanh thẫm ấy, một cảm giác khác hẳn với bất kỳ loại thuốc bôi nào hắn từng dùng.

Lâm Dịch mỉm cười nhẹ, nụ cười hiếm hoi nhưng đầy mãn nguyện. "Thành công rồi! Đây chính là thứ chúng ta cần." Giọng hắn không lớn, nhưng vang vọng trong hang đá, mang theo sự tự tin tuyệt đối. Hắn cẩn thận dùng một chiếc muỗng gỗ nhỏ, múc một ít cao dược ra. Độ sánh, độ dẻo, màu sắc, và quan trọng nhất là mùi hương – tất cả đều đạt đến mức hoàn hảo mà hắn đã hình dung.

"Chúng ta sẽ gọi nó là... 'Bích Lộ Thanh Cao'," Lâm Dịch nói, cái tên bật ra tự nhiên trong đầu hắn, vừa mang vẻ cổ điển, vừa gợi tả màu sắc và sự tinh khiết của sản phẩm. Hắn đưa một ít cao lên mu bàn tay, xoa nhẹ. Cao nhanh chóng thẩm thấu vào da, không nhờn rít, để lại một cảm giác mát lạnh và một mùi hương thoang thoảng. "Nó không chỉ có tác dụng giảm đau, lành vết thương nhanh, mà còn có thể dùng để bồi bổ cơ thể từ bên ngoài, giúp tinh thần sảng khoái, xua tan mệt mỏi. Và quan trọng hơn, nó có thể bảo quản được lâu hơn rất nhiều so với các loại thuốc thông thường."

Hắn đã dành hàng giờ để tìm hiểu về các chất bảo quản tự nhiên trong "Thần Nông Bách Thảo Phổ", kết hợp với kiến thức về chất chống oxy hóa từ thế giới cũ. Hắn đã tìm ra một vài loại thảo dược có khả năng ức chế vi khuẩn và kéo dài thời gian sử dụng mà không làm mất đi dược tính. Đó là một sự kết hợp giữa tri thức cổ đại và tư duy khoa học hiện đại, một sự giao thoa mà chỉ có hắn mới có thể thực hiện được.

Trần Nhị Cẩu và Lý Hổ nhìn nhau, ánh mắt đầy kinh ngạc. Họ đã thấy Lâm Dịch làm ra những điều phi thường, nhưng lần này, sản phẩm này dường như vượt xa mọi tưởng tượng của họ. Một loại cao có thể làm được nhiều việc như vậy? Và mùi hương dễ chịu đến thế?

Lâm Dịch bắt đầu cẩn thận chiết xuất sản phẩm vào những lọ nhỏ mà hắn đã chuẩn bị sẵn từ trước – những chiếc lọ gốm được nung sơ sài, nhưng đủ để chứa đựng thứ "Bích Lộ Thanh Cao" quý giá. Mỗi lọ cao nhỏ bé, xanh thẫm, lấp lánh dưới ánh lửa, mang theo không chỉ dược tính mà còn là mồ hôi, sự kiên trì, và trí tuệ của Lâm Dịch. Đây không chỉ là một sản phẩm, đây là một minh chứng cho khả năng của con người khi đối mặt với nghịch cảnh.

* * *

Sáng sớm hôm sau, ánh nắng ban mai đã tràn vào tận sâu trong hang động, xua tan đi phần nào bóng tối và sự ẩm ướt. Lâm Dịch ngồi tựa vào vách đá, trên tay cầm một lọ "Bích Lộ Thanh Cao" mới chế biến, ánh mắt hắn xa xăm, suy tư. Trần Nhị Cẩu và Lý Hổ ngồi đối diện, lắng nghe anh phân tích về tiềm năng của sản phẩm. Dù đã rất mệt mỏi sau đêm dài không ngủ, nhưng cả ba đều cảm thấy một sự hưng phấn, một nguồn năng lượng mới mẻ. Nụ cười nhẹ xuất hiện trên gương mặt Lâm Dịch, nhưng ánh mắt anh vẫn ẩn chứa sự suy tư sâu sắc về những bước đi tiếp theo. Hắn biết, một mẻ sản phẩm thành công chỉ là khởi đầu.

"Loại cao này không chỉ giảm đau, lành vết thương nhanh mà còn có thể dùng để bồi bổ, giúp tinh thần sảng khoái," Lâm Dịch lặp lại, giọng hắn giờ đây đã khàn đi một chút vì thức đêm, nhưng vẫn đầy sự chắc chắn. Hắn đưa lọ cao lên, để ánh sáng chiếu xuyên qua, nhìn ngắm vẻ tinh khiết của nó. "Nó có thể dùng cho người lao động mệt mỏi, cho người bị thương nhẹ, thậm chí là cho những người già yếu cần được xoa bóp để thư giãn gân cốt. Mà quan trọng nhất, nó không gây tác dụng phụ, và mùi hương dễ chịu của nó cũng là một lợi thế lớn."

Trần Nhị Cẩu gật đầu lia lịa, đôi mắt mở to. "Đúng vậy, đại ca! Mùi hương này thật sự khiến người ta cảm thấy dễ chịu hơn. Nếu ai cũng có thể dùng nó, chắc chắn sẽ rất được việc!"

Lý Hổ trầm ngâm, hắn đã bôi một chút cao lên vết sẹo cũ trên cánh tay. Một cảm giác mát lạnh, dễ chịu lan tỏa, và hắn cảm thấy vết sẹo dường như mềm mại hơn, bớt ngứa ngáy. "Nếu có thể làm ra nhiều hơn, chắc chắn sẽ rất được việc. Dân làng ai cũng cần đến nó." Giọng hắn trầm đục nhưng đầy sự khẳng định, cho thấy hắn đã hoàn toàn bị thuyết phục bởi hiệu quả của "Bích Lộ Thanh Cao".

Lâm Dịch gật đầu. "Chính vì vậy, nếu có thể sản xuất số lượng lớn, đây sẽ là nguồn tài nguyên vô giá cho làng chúng ta, thậm chí là cả thị trấn. Nó có tiềm năng thay đổi cuộc sống của rất nhiều người, mang lại sự thoải mái và sức khỏe mà trước đây họ không dám mơ tới. Đồng thời, nó cũng sẽ là nền tảng kinh tế vững chắc để chúng ta không còn phải lo lắng về cái ăn cái mặc, không còn phải chịu sự áp bức của những kẻ cường hào." Hắn nhìn vào hai người trợ thủ của mình, những người đã cùng hắn đổ mồ hôi, thức đêm, và tin tưởng hắn vô điều kiện.

Trần Nhị Cẩu và Lý Hổ đồng thanh, ánh mắt đầy kiên định: "Đại ca cứ việc phân phó, chúng ta sẽ làm theo! Dù có khó khăn thế nào, chúng ta cũng sẽ cố gắng!" Lòng trung thành của họ không chỉ xuất phát từ sự ngưỡng mộ, mà còn từ niềm tin vào một tương lai tốt đẹp hơn mà Lâm Dịch đang vẽ ra.

Lâm Dịch khẽ thở dài, trong lòng dâng lên một cảm giác ấm áp nhưng cũng nặng trĩu trách nhiệm. "Nhưng để làm được điều đó, chúng ta cần nhiều hơn là những dụng cụ thô sơ này." Hắn nhìn quanh hang động, nơi những chiếc cối đá, nồi đất, và các dụng cụ thô sơ khác nằm rải rác. "Chúng ta cần những thiết bị tinh vi hơn để đảm bảo chất lượng đồng đều và sản lượng lớn. Việc nghiền bằng tay, đun bằng lửa củi, và chiết xuất thủ công như thế này không thể đáp ứng nhu cầu thị trường."

Hắn nhắm mắt lại, trong đầu hiện lên hình ảnh của Thợ rèn Vương ở Thôn Làng Sơn Cước – người có thể chế tạo những vật dụng kim loại cơ bản. Hoặc xa hơn nữa, Tôn Bá ở thị trấn, một thợ thủ công lão luyện có thể hiểu được những bản vẽ phức tạp hơn của hắn. "Chúng ta cần phải tìm kiếm những người có tay nghề, những người có thể biến những ý tưởng của ta thành hiện thực," hắn tự nhủ. Đây là bước tiếp theo, một bước đi ra khỏi sự ẩn dật của Thạch Động Ẩn Cư, tiến vào thế giới bên ngoài đầy rẫy cơ hội và cũng tiềm ẩn hiểm nguy.

Sản phẩm "Bích Lộ Thanh Cao" này, với hiệu quả vượt trội, chắc chắn sẽ thu hút sự chú ý. Lâm Dịch biết rõ điều đó. Một khi nó được đưa ra thị trường, nó sẽ không chỉ là một món hàng, mà là một sự thách thức đối với các phương pháp chữa bệnh truyền thống, đối với những thương nhân buôn bán dược liệu cũ kỹ. "Có thể Bạch Vân Nhi, với tầm nhìn kinh doanh sắc bén, sẽ nhìn thấy tiềm năng của nó. Hoặc Tô Mẫn, với mạng lưới thương hội rộng lớn, sẽ muốn hợp tác," hắn nghĩ. "Nhưng cũng có thể, nó sẽ thu hút ánh mắt của Trần Thị Gia Tộc, hoặc những thế lực giang hồ khác như Hắc Sa Bang. Họ sẽ không để yên khi có ai đó phá vỡ trật tự cũ."

Lâm Dịch biết rằng, việc mở rộng kinh doanh đồng nghĩa với việc mở rộng tầm ảnh hưởng, và cũng là mở rộng vòng xoáy của những mâu thuẫn. Lời đồn về 'Thiên Phong Thương Hội' và 'Hắc Sa Bang' ngày càng nhiều. Những vụ việc nhỏ liên quan đến 'lính tuần tra' cho thấy sự mục ruỗng của quan trường cấp cao hơn. Hắn không ngây thơ đến mức nghĩ rằng mọi chuyện sẽ suôn sẻ. Nhưng hắn cũng không hèn nhát. Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, và đôi khi, để sinh tồn, người ta phải dũng cảm đối mặt với những thách thức lớn hơn.

"Chúng ta cần phải đến thị trấn," Lâm Dịch nói, mở mắt ra, nhìn thẳng vào Trần Nhị Cẩu và Lý Hổ. "Cần tìm kiếm thợ thủ công, cần tìm hiểu thị trường, và cần chuẩn bị cho những bước đi lớn hơn." Ánh mắt hắn kiên định, không hề nao núng. Hắn đã sẵn sàng cho giai đoạn tiếp theo của cuộc hành trình.

Trần Nhị Cẩu và Lý Hổ gật đầu mạnh mẽ. "Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy!" Trần Nhị Cẩu khẳng định, giọng đầy nhiệt huyết. Lý Hổ không nói gì, nhưng ánh mắt hắn cũng ánh lên sự quyết tâm. Họ đã không còn là những người dân làng chất phác chỉ biết nghe lời. Họ đã là những đồng đội, những người tin tưởng vào con đường mà Lâm Dịch đã chọn.

Mặt trời đã lên cao hẳn, chiếu sáng rực rỡ khắp hang động. Những tia nắng vàng rực rỡ không chỉ mang đến sự ấm áp của một ngày mới, mà còn tượng trưng cho những cơ hội mới, những thách thức mới đang chờ đợi phía trước. "Bích Lộ Thanh Cao" – sản phẩm đầu tiên của Lâm Dịch – sẽ là cánh cửa mở ra một chương mới, không chỉ cho riêng hắn, mà còn cho cả Thôn Làng Sơn Cước này.

Truyện do Long thiếu chấp bút, độc quyền đăng tải tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free