Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 158: Giải Mã Dược Tính: Những Mẻ Thử Nghiệm Đầu Tiên

Màn đêm buông xuống, bao trùm Linh Thú Sơn Mạch trong tĩnh lặng. Ba bóng người vẫn miệt mài làm việc trong hang, dưới ánh đèn dầu mờ ảo. Bên ngoài, những ngôi sao lấp lánh như những lời hứa hẹn, những thách thức đang chờ đợi. Bên trong, một xưởng chế biến thô sơ đã thành hình, và những mẻ thảo dược sơ chế đầu tiên đã sẵn sàng. Con đường phía trước còn rất dài, nhưng Lâm Dịch đã đặt viên gạch đầu tiên, vững chắc và đầy quyết tâm.

***

Sáng hôm sau, khi ánh bình minh còn chưa kịp len lỏi sâu vào trong hang đá, Lâm Dịch đã thức giấc. Không phải vì tiếng chim hót hay tiếng suối chảy, mà bởi những suy nghĩ cứ luẩn quẩn trong đầu hắn về mẻ thảo dược sơ chế hôm qua. Hắn biết, giã nát thô và phơi khô mới chỉ là bước khởi đầu, là phần dễ nhất. Để tạo ra một sản phẩm thực sự có giá trị, có thể cạnh tranh trên thị trường, hắn cần phải chiết xuất và cô đặc dược tính một cách hiệu quả nhất. Điều này đòi hỏi sự tỉ mỉ, kiến thức và trên hết là những dụng cụ mà cái thế giới cổ đại này khó lòng cung cấp.

Lý Hổ và Trần Nhị Cẩu vẫn còn say ngủ trên những chiếc giường đá kê tạm, thở đều đều sau một ngày dài làm việc mệt nhọc. Lâm Dịch nhẹ nhàng đứng dậy, thắp lại ngọn đèn dầu đã lụi tàn, khiến ánh sáng vàng vọt lại tràn ngập một góc hang. Hắn quỳ xuống bên chiếc rương gỗ thô sơ, cẩn thận lấy ra cuốn "Thần Nông Bách Thảo Phổ" mà hắn đã dày công sao chép và bổ sung. Từng trang giấy đã ngả màu, chi chít những ký hiệu, những ghi chú bằng chữ Hán cổ cùng với những công thức, biểu đồ hóa học mà chỉ riêng hắn mới có thể hiểu được. Đây là cầu nối duy nhất giữa tri thức của thế giới hiện đại và thực tại cổ xưa mà hắn đang mắc kẹt.

Hắn lật đến những trang nói về Huyết Đằng và Ngải Cứu, cẩn thận đọc lại từng dòng. "Huyết Đằng, hoạt huyết, giảm đau, thường dùng đắp ngoài. Ngải Cứu, ôn kinh, chỉ huyết, tán hàn, thường dùng ngâm rượu, sao nóng." Những dòng chữ khô khan đó, trong mắt Lâm Dịch, lại là cả một kho tàng tri thức về các hoạt chất sinh học, về khả năng hòa tan trong dung môi, về nhiệt độ phân hủy. Hắn nhớ lại những bài học về hóa học hữu cơ, về dược liệu học mà hắn từng được tiếp cận. Vấn đề không phải là không biết cách làm, mà là không có đủ điều kiện để thực hiện đúng quy trình.

Trong đầu Lâm Dịch, hàng loạt phương pháp chiết xuất hiện đại lướt qua: chiết xuất bằng dung môi hữu cơ, chiết xuất siêu tới hạn, chiết xuất bằng sóng siêu âm... Tất cả đều đòi hỏi thiết bị chuyên dụng, kiểm soát nhiệt độ và áp suất chính xác đến từng con số. Còn ở đây, hắn chỉ có một cái nồi đất, lửa củi và... kinh nghiệm. "Tri thức là vũ khí mạnh nhất," hắn thầm nhủ, "nhưng nếu không có đạn dược, vũ khí cũng chỉ là một vật trang trí."

"Đại ca, dậy sớm vậy ạ?"

Tiếng Trần Nhị Cẩu ngái ngủ vang lên, cắt ngang dòng suy nghĩ của Lâm Dịch. Hắn ngẩng đầu lên, thấy Nhị Cẩu dụi mắt, lồm cồm ngồi dậy. Lý Hổ cũng đã thức giấc, vươn vai, khớp xương kêu răng rắc.

"Ừ, ta có vài điều cần suy nghĩ," Lâm Dịch đáp, giọng nói trầm lắng, "Hôm nay chúng ta sẽ thử chế biến sâu hơn. Không chỉ dừng lại ở sơ chế."

Lý Hổ gật đầu, khuôn mặt vẫn còn vẻ ngái ngủ nhưng đôi mắt đã ánh lên sự sẵn sàng. Nhị Cẩu thì hào hứng hơn hẳn, hắn nhanh chóng đứng dậy, vội vã nhóm lửa, đun nước. "Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy!" Hắn lẩm bẩm, rồi nhanh nhẹn mang ra những mớ thảo dược đã được sơ chế khô ráo.

Lâm Dịch hướng dẫn Nhị Cẩu và Lý Hổ dựng một cái bếp lửa nhỏ khác, đặt lên đó một nồi đất khác chứa đầy nước. "Lần này, chúng ta sẽ thử nấu cao," hắn nói, "Huyết Đằng và Ngải Cứu, khi được cô đặc, sẽ tạo thành một loại cao xoa bóp rất tốt cho các vết thương bầm tím, đau nhức."

Hắn tỉ mỉ hướng dẫn cách đổ thảo dược đã giã nát thô vào nồi nước, với một tỷ lệ nhất định. "Phải đun nhỏ lửa, liu riu thôi. Nước không được sôi bùng lên, mà chỉ âm ỉ bốc hơi. Như vậy dược tính mới tiết ra từ từ mà không bị phân hủy bởi nhiệt độ quá cao."

Nhị Cẩu được giao nhiệm vụ trông chừng ngọn lửa, đảm bảo nó cháy đều và nhỏ. Hắn ngồi xổm bên bếp, đôi mắt chăm chú nhìn vào ngọn lửa, thỉnh thoảng lại thêm một cành củi khô, điều chỉnh vị trí để nhiệt độ ổn định nhất. Lý Hổ thì được Lâm Dịch hướng dẫn khuấy đều hỗn hợp trong nồi bằng một que gỗ. "Phải khuấy liên tục, đều tay, để thảo dược không bị cháy bén dưới đáy nồi. Đồng thời, việc khuấy cũng giúp các hoạt chất thoát ra và hòa tan vào nước tốt hơn."

Mùi thảo dược bắt đầu lan tỏa khắp hang động, nồng nồng, hăng hăng, nhưng không khó chịu. Hắn thỉnh thoảng lại dùng que gỗ vớt một ít nước thuốc lên, nếm thử. "Nhiệt độ này chưa đủ, hay do chất xúc tác? Làm sao để cô đặc mà không làm bay hơi hoạt chất?" Lâm Dịch lẩm bẩm trong đầu. "Nếu có thể kiểm soát nhiệt độ chính xác, nếu có một hệ thống chưng cất hồi lưu, thì việc chiết xuất sẽ hiệu quả hơn gấp nhiều lần."

Hắn nhớ lại những thí nghiệm trong phòng lab hiện đại, với những máy cô quay chân không, những thiết bị chưng cất phức tạp. Ở đây, hắn chỉ có thể dùng cách thủ công nhất, dựa vào kinh nghiệm và sự nhạy bén của bản thân. "Đây là thử thách của sự thích nghi," hắn tự nhủ. "Thế giới này không nợ ai một sự công bằng. Mình phải tìm cách tận dụng những gì mình có."

Một lúc sau, Lâm Dịch lại yêu cầu Lý Hổ dùng một tấm vải mỏng lọc bỏ bã, chỉ giữ lại phần nước cốt trong vắt. Sau đó, nước cốt lại được đổ vào nồi, tiếp tục đun nhỏ lửa. Đây là công đoạn cô đặc. Nước sẽ bốc hơi dần, để lại một dung dịch ngày càng sánh đặc, chứa dược tính cô đọng.

"Mỗi hạt nhỏ đều phải được phá vỡ để dược tính thoát ra," Lâm Dịch giải thích khi nhìn Nhị Cẩu cẩn thận nghiền nát thêm một mẻ thảo dược khô bằng cối đá. "Dù là đun hay ngâm, càng nhỏ mịn thì diện tích tiếp xúc càng lớn, hiệu quả chiết xuất càng cao."

Lý Hổ vẫn còn thắc mắc về một phương pháp khác mà Lâm Dịch đã thử nghiệm trước đó. "Đại ca, sao lần này lại phải đun nước mà không ngâm rượu như hôm qua? Nó có khác gì nhau sao?" Hắn hỏi, giọng trầm đục, cho thấy sự tò mò chân thành.

Lâm Dịch mỉm cười nhẹ. "Mỗi loại cây có tính chất khác nhau, Lý Hổ. Có thứ ưa nóng, có thứ ưa lạnh. Có thứ phải dùng lửa mới tan, như những hoạt chất tan trong nước mà chúng ta đang chiết xuất. Nhưng cũng có thứ, lại cần ngâm ủ trong rượu để chiết xuất những hoạt chất tan trong cồn, mà nhiệt độ cao có thể làm phân hủy chúng. Chúng ta đang tìm cách tốt nhất cho từng loại thảo dược, để lấy được nhiều dược tính nhất có thể."

Hắn nhấc cái bình nhỏ chứa Huyết Đằng ngâm rượu mà họ đã chuẩn bị từ hôm trước. Dung dịch bên trong đã chuyển sang màu đỏ sẫm, một màu đỏ tươi tắn, khác hẳn với màu nâu sẫm của nước cốt đang cô đặc. "Cồn có khả năng hòa tan một số hoạt chất mà nước không thể. Nhưng chúng ta sẽ bàn về điều đó sau." Hắn đặt bình rượu sang một bên, quay lại với nồi cao đang sôi âm ỉ.

Thời gian trôi qua, nước trong nồi cạn dần, và dung dịch bắt đầu sánh lại. "Kìa đại ca! Màu nó chuyển sang đỏ đậm rồi!" Nhị Cẩu reo lên, ánh mắt sáng rỡ khi thấy sự thay đổi rõ rệt của nước thuốc. Dung dịch từ màu nâu nhạt ban đầu, giờ đã biến thành một màu nâu đỏ sẫm, đặc quánh như mật. Mùi thảo dược cũng trở nên nồng hơn, cô đọng hơn.

Lâm Dịch gật đầu, hài lòng với quan sát của Nhị Cẩu. "Đúng vậy. Đây là lúc quan trọng nhất. Phải canh thật kỹ, không được để cháy. Nếu cháy, tất cả công sức sẽ đổ sông đổ biển." Hắn cầm lấy chiếc que gỗ, tự mình khuấy đều, cảm nhận độ đặc của cao. Từng giọt mồ hôi lấm tấm trên trán hắn, nhưng đôi mắt vẫn không rời khỏi nồi. Hắn biết, dù chỉ là một mẻ thử nghiệm nhỏ, nhưng nó là nền tảng cho tất cả những gì họ sẽ làm sau này. Mỗi thất bại sẽ dạy cho hắn một bài học, mỗi thành công, dù nhỏ, sẽ là một bước tiến.

***

Đêm đã về khuya, không khí trong Thạch Động Ẩn Cư trở nên lạnh lẽo hơn, nhưng ngọn lửa vẫn cháy đều, tỏa hơi ấm và ánh sáng le lói. Tiếng nước nhỏ giọt từ khe đá, tiếng gió luồn qua cửa hang nghe như tiếng thở dài của núi rừng. Mùi thảo dược vẫn còn vương vấn, nhưng giờ đây lại lẫn vào đó một mùi khét nhẹ, khó chịu.

Một mẻ thử nghiệm vừa thất bại. Hỗn hợp trong nồi đất không đạt được độ cô đặc mong muốn, thậm chí có mùi lạ, khét lẹt ở đáy nồi. Lâm Dịch cau mày, nhìn vào thứ chất lỏng màu nâu đen đặc quánh, dính như keo. Hắn cẩn thận dùng một que gỗ nhỏ vớt lên một ít, đưa lên mũi ngửi. Mùi khét nhẹ ấy lẫn với mùi hăng nồng của thảo dược cho thấy một phần dược tính đã bị phân hủy bởi nhiệt độ quá cao, hoặc do việc khuấy không đều khiến cao bị cháy bén.

"Không được." Hắn thở dài, một tiếng thở dài nặng nề mang theo sự thất vọng. "Tỷ lệ này vẫn chưa đúng. Hoạt chất bị phân hủy quá nhiều. Chúng ta không thể dùng cái này được." Hắn lắc đầu, rồi cẩn thận đổ bỏ toàn bộ mẻ cao thất bại vào một góc hang.

Nhị Cẩu và Lý Hổ nhìn anh với vẻ lo lắng. Cả hai đều đã quen với việc Lâm Dịch thường xuyên thử nghiệm, và cũng không ít lần chứng kiến những thất bại như thế này. Nhưng mỗi lần như vậy, họ vẫn không khỏi thấy tiếc nuối cho công sức bỏ ra.

"Vậy... chúng ta làm lại sao đại ca?" Nhị Cẩu rụt rè hỏi, giọng nói mang chút e dè. Hắn sợ Lâm Dịch sẽ nản lòng.

Lý Hổ thì kiên quyết hơn. "Cứ làm lại thôi. Dù sao cũng không phí gì nhiều. Thảo dược trong Linh Dược Cốc còn rất nhiều." Hắn nói, giọng trầm đục, nhưng đầy sự ủng hộ. Hắn hiểu rằng, để có được thành công, việc thất bại là điều không thể tránh khỏi.

Lâm Dịch không trả lời ngay. Hắn cầm một nhúm thảo dược khô lên ngửi, rồi lại lật dở "Thần Nông Bách Thảo Phổ", ánh mắt đầy suy tư. Cuốn sách cổ này chứa đựng vô vàn tri thức về dược liệu, nhưng lại thiếu đi những chi tiết về quy trình chế biến, về kiểm soát nhiệt độ, về tỷ lệ chính xác. Nó giống như một cuốn công thức nấu ăn mà chỉ ghi nguyên liệu, chứ không chỉ cách nêm nếm.

"Cái nồi này không thể kiểm soát nhiệt độ chính xác," Lâm Dịch lẩm bẩm trong nội tâm. "Cần một bộ chưng cất, một cái ống sinh hàn... làm sao để chế tạo chúng ở đây? Làm sao để duy trì nhiệt độ ổn định ở 70 độ C trong vài giờ liền, hay đảm bảo áp suất thấp để chiết xuất hoạt chất dễ bay hơi?" Những câu hỏi về công nghệ cứ xoáy sâu trong đầu hắn, tạo thành một mâu thuẫn lớn giữa tri thức hiện đại và khả năng thực thi trong thế giới cổ đại này. Hắn có thể hình dung ra quy trình hoàn hảo, nhưng lại không có công cụ để biến nó thành hiện thực. Đây chính là xung đột nội tại lớn nhất của hắn – sự bất lực trước khoảng cách công nghệ.

Thở dài một lần nữa, Lâm Dịch đặt cuốn sách xuống. Hắn nhặt một nhánh củi khô từ đống lửa, rồi bắt đầu phác thảo nguệch ngoạc trên nền đất ẩm ướt trong hang. Những đường nét đầu tiên hiện ra là hình một cái bình cầu đáy tròn, có một cái cổ dài vươn lên, rồi lại nối với một ống dẫn hình chữ S uốn lượn, cuối cùng dẫn vào một cái bình hứng khác. Bên cạnh đó là những đường ống xoắn ốc, những cái van, những cái đồng hồ đo nhiệt độ, áp suất... Tất cả đều là những hình dạng quen thuộc của các dụng cụ thí nghiệm hóa học, của hệ thống chưng cất, cô đặc chân không mà hắn từng sử dụng trong thế giới cũ.

"Chúng ta cần những dụng cụ tinh vi hơn," Lâm Dịch nói, giọng nói vẫn trầm lắng nhưng ánh mắt đã ánh lên sự quyết tâm. Hắn nhìn vào những bản vẽ của mình, rồi lại nhìn ra xung quanh, nơi chỉ có những nồi đất, cối đá thô sơ. "Những thứ này... chỉ là tạm bợ. Phải nghĩ cách để chế tạo những thứ tốt hơn."

Nhị Cẩu và Lý Hổ cúi xuống xem những hình vẽ kỳ lạ trên đất. Chúng là những đường nét phức tạp, hoàn toàn xa lạ với những công cụ mà họ từng thấy.

"Đại ca vẽ gì vậy? Trông lạ quá..." Nhị Cẩu thì thầm, đôi mắt tròn xoe đầy vẻ tò mò. Hắn chưa từng thấy bất kỳ thợ rèn hay thợ mộc nào có thể làm ra những thứ có hình thù như vậy.

Lý Hổ cũng chăm chú nhìn, cố gắng hình dung ra công dụng của những vật thể này. Hắn có thể nhận ra một vài chi tiết giống như cái nồi, nhưng phần còn lại thì hoàn toàn nằm ngoài sự hiểu biết của hắn. "Những thứ này... có thể làm được không, đại ca?"

Lâm Dịch mỉm cười, một nụ cười ẩn chứa nhiều suy tư. "Nếu không làm được thì phải tìm cách làm được. Tri thức là vũ khí mạnh nhất, nhưng cần có công cụ để phát huy sức mạnh của nó." Hắn biết, việc này sẽ rất khó khăn. Hắn không thể đơn giản miêu tả những dụng cụ này cho một thợ rèn hay thợ gốm ở đây và mong họ hiểu. Anh sẽ phải đơn giản hóa chúng, tìm kiếm những nguyên vật liệu thay thế, và có thể, tự tay hướng dẫn từng bước một. "Sự sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, và để sinh tồn một cách đàng hoàng, chúng ta phải tự tạo ra giá trị của riêng mình."

Hắn đứng dậy, phủi bụi trên quần áo. "Không sao. Thất bại là mẹ thành công. Chúng ta sẽ thử lại, với một tỷ lệ khác, và cẩn thận hơn. Đồng thời, ta cũng phải nghĩ cách để cải thiện dụng cụ của mình." Hắn nhìn vào Nhị Cẩu và Lý Hổ, ánh mắt kiên định. "Các đệ đã làm rất tốt. Hãy nghỉ ngơi một chút, rồi chúng ta sẽ bắt đầu lại."

Nhị Cẩu và Lý Hổ gật đầu. Dù mệt mỏi, nhưng trong ánh mắt họ không hề có sự nản lòng. Sự tận tâm, kiến thức uyên bác và tinh thần không bỏ cuộc của Lâm Dịch đã hoàn toàn chinh phục họ. Họ tin tưởng rằng, dù khó khăn đến mấy, đại ca của họ cũng sẽ tìm ra con đường. Và họ sẽ luôn ở bên cạnh, làm mọi điều có thể để giúp đỡ hắn. Trong tâm trí họ, Lâm Dịch không chỉ là một người lãnh đạo, mà còn là một người thầy, một người đã mở ra cho họ một thế giới hoàn toàn mới, đầy những điều kỳ diệu.

***

Sáng sớm hôm sau, ánh sáng ban mai yếu ớt len lỏi vào Thạch Động Ẩn Cư, xua tan đi sự lạnh lẽo của đêm khuya. Tiếng nước nhỏ giọt đều đặn từ khe đá, hòa cùng tiếng gió nhẹ lướt qua cửa hang, tạo nên một bản giao hưởng tĩnh lặng của núi rừng. Không khí trong hang không còn nồng mùi khét của mẻ cao thất bại đêm qua, mà thay vào đó là một mùi hương thảo dược dịu nhẹ, tươi mát, mang theo chút ngọt ngào dễ chịu.

Trên một tảng đá phẳng, được lau chùi sạch sẽ, những chiếc lọ nhỏ làm từ sừng trâu hoặc tre nứa đã được đặt gọn gàng. Bên trong chúng là một loại cao bôi màu xanh lục nhạt, sánh mịn và óng ánh. Đây là thành quả của mẻ cao thứ hai mà Lâm Dịch và hai người trợ thủ đã miệt mài chế biến suốt đêm. Lần này, hắn đã điều chỉnh lại tỷ lệ, giảm nhiệt độ và tăng cường độ khuấy trộn, đồng thời, tận dụng tối đa kinh nghiệm và sự nhạy bén của mình để cảm nhận từng thay đổi nhỏ nhất của hỗn hợp.

Lâm Dịch cẩn thận lấy một ít cao từ một chiếc lọ nhỏ, xoa lên mu bàn tay mình. Cảm giác mát lạnh ngay lập tức lan tỏa, sau đó là một hơi ấm nhẹ nhàng thấm sâu vào da thịt. Mùi hương của Ngải Cứu và Huyết Đằng, giờ đây đã trở nên tinh tế hơn, dịu nhẹ hơn, không còn quá nồng gắt mà thay vào đó là sự kết hợp hài hòa, tạo nên một hương thơm thư thái, dễ chịu. Hắn hít một hơi thật sâu, đôi mắt nhắm lại, cố gắng cảm nhận từng thay đổi nhỏ nhất.

"Tuy chưa hoàn hảo," Lâm Dịch mở mắt ra, mỉm cười nhẹ, "nhưng đã có hiệu quả. Cảm giác thế nào?" Hắn hỏi, hướng về phía Trần Nhị Cẩu và Lý Hổ, những người đang đứng cạnh, ánh mắt sáng lên đầy ngưỡng mộ và chờ đợi.

Trần Nhị Cẩu không chờ Lâm Dịch nói hết câu, đã nhanh nhảu lấy một ít cao, xoa lên chỗ sưng tấy do bị côn trùng cắn đêm qua. "Thoải mái lắm đại ca! Thật thần kỳ! Cái chỗ sưng tấy hôm qua của con đỡ hẳn rồi!" Hắn reo lên, khuôn mặt rạng rỡ. "Nó mát lạnh, rồi lại ấm dần lên. Mùi hương cũng dễ chịu nữa." Nhị Cẩu xoa xoa chỗ bôi cao, rồi ngẩng đầu nhìn Lâm Dịch, ánh mắt đầy sự tôn sùng. Đối với hắn, Lâm Dịch không chỉ đơn thuần là đang "nấu thuốc", mà là đang tạo ra một phép màu.

Lý Hổ cũng gật đầu tán thành. Hắn lấy một ít cao, xoa lên vết chai sần chai sẹo trên bàn tay thô ráp của mình. "Đúng là có tác dụng. Cảm giác vết chai mềm hơn một chút. Nếu có thể làm ra nhiều hơn, chắc chắn sẽ rất được việc." Giọng hắn trầm đục nhưng đầy sự khẳng định. Hắn, một người từng quen với việc dùng những bài thuốc dân gian thô sơ, chưa bao giờ nghĩ rằng thảo dược lại có thể được chế biến thành một thứ tiện lợi và hiệu quả đến vậy. Hắn đã dần bị thu hút bởi phương pháp của Lâm Dịch, bởi cái cách mà hắn biến những thứ tầm thường thành những thứ có giá trị.

Lâm Dịch nhìn hai người trợ thủ của mình, trong lòng dâng lên một cảm giác hài lòng. Dù còn nhiều vấn đề phải giải quyết, nhưng đây là một thành công đáng kể đầu tiên. Hắn biết, độ mịn của cao vẫn chưa đạt, khả năng bảo quản cũng còn là một dấu hỏi lớn trong điều kiện không có tủ lạnh hay chất bảo quản hóa học. Nhưng ít nhất, hắn đã chứng minh được rằng tri thức và sự kiên trì có thể vượt qua những hạn chế về công nghệ.

"Đây mới chỉ là bước khởi đầu," Lâm Dịch thầm nhủ trong nội tâm. "Để sản xuất hàng loạt và đưa ra thị trường, còn phải giải quyết vấn đề dụng cụ, công thức ổn định, và bảo quản... Đồng thời, phải tìm cách để sản phẩm của mình không chỉ hiệu quả mà còn tiện dụng, dễ dùng, và có thể bảo quản được lâu." Hắn nhìn vào những chiếc lọ cao nhỏ bé, rồi lại hình dung ra một nhà xưởng lớn hơn, với những thiết bị hiện đại hơn, và hàng trăm, hàng ngàn sản phẩm được đóng gói cẩn thận, mang đến cho mọi người.

"Chúng ta còn nhiều việc phải làm," Lâm Dịch nói, giọng nói vang vọng trong hang đá, mang theo sự quyết tâm. Hắn nhìn về phía cửa hang, nơi ánh sáng ban mai đang chiếu rọi, tạo thành một vệt sáng trắng xóa trên nền đá ẩm ướt. Ánh sáng ấy không chỉ mang đến sự ấm áp của một ngày mới, mà còn tượng trưng cho những cơ hội mới, những thách thức mới đang chờ đợi phía trước.

Những bản vẽ nguệch ngoạc của hắn về các dụng cụ hiện đại trên nền đất vẫn còn đó, nhắc nhở hắn về mục tiêu tiếp theo: tìm kiếm những thợ thủ công tài năng, những người có thể biến những ý tưởng điên rồ của hắn thành hiện thực. Thợ rèn Vương ở Thôn Làng Sơn Cước, hay Tôn Bá ở thị trấn... Họ có thể là chìa khóa để Lâm Dịch nâng tầm sản phẩm của mình, từ những mẻ thử nghiệm thô sơ trở thành những mặt hàng thương mại thực sự.

Sản phẩm cao bôi này, dù còn sơ khai, nhưng đã là một nền tảng vững chắc. Một khi nó được chứng minh về hiệu quả, nó sẽ thu hút sự chú ý. Có thể là Bạch Vân Nhi, với tầm nhìn kinh doanh sắc bén, hoặc Tô Mẫn, với mạng lưới thương hội rộng lớn. Họ sẽ nhìn thấy tiềm năng của những sản phẩm được tạo ra từ tri thức và sự khác biệt. Và khi đó, cánh cửa đến với thị trường rộng lớn hơn sẽ mở ra.

Trần Nhị Cẩu và Lý Hổ, đứng cạnh Lâm Dịch, cũng nhìn về phía cửa hang. Họ không hiểu hết những suy nghĩ phức tạp trong đầu Lâm Dịch, nhưng họ cảm nhận được sự tự tin và quyết tâm mạnh mẽ từ hắn. Họ đã quen thuộc hơn với các nguyên tắc "khoa học" mà Lâm Dịch thường xuyên nhắc đến, dần hiểu rằng không phải cứ làm theo là được, mà phải hiểu rõ bản chất của từng loại thảo dược, từng quy trình. Họ biết, con đường phía trước còn rất dài, nhưng dưới sự dẫn dắt của Lâm Dịch, họ tin rằng mọi khó khăn đều có thể vượt qua. Họ không chỉ là những người làm thuê, họ đã trở thành những học trò, những đồng đội.

Lâm Dịch biết, việc xây dựng một nền tảng kinh tế vững chắc không chỉ là để kiếm tiền. Đó là để bảo vệ những người mà hắn yêu thương, để tạo ra một cuộc sống ổn định trong cái thế giới đầy biến động này. Đó là để chứng minh rằng, ngay cả trong nghịch cảnh, con người vẫn có thể tạo ra giá trị, vẫn có thể vươn lên bằng trí tuệ và sự kiên cường.

Mặt trời đã lên cao, chiếu những tia nắng vàng rực rỡ vào sâu trong hang động. Những hạt bụi li ti nhảy múa trong không khí, như những hy vọng nhỏ nhoi đang dần bay lên. Một khởi đầu mới đã thực sự bắt đầu.

Truyện gốc Long thiếu, độc quyền dành cho độc giả của truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free