Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 157: Thạch Động Bí Mật: Bắt Đầu Sơ Chế

Sau đêm dài trằn trọc với những bản phác thảo thô sơ trên giấy, ánh bình minh đầu tiên của ngày mới đã len lỏi qua khe cửa sổ, đánh thức Lâm Dịch dậy. Hắn không hề cảm thấy mệt mỏi, trái lại, trong lòng dâng lên một luồng khí thế mới. Sự thất bại của mẻ cao đầu tiên không làm hắn nản chí, mà còn tiếp thêm cho hắn một bài học quý giá, một kinh nghiệm sống động về khoảng cách giữa lý thuyết và thực tiễn trong thế giới này. Tri thức là vũ khí mạnh nhất, đúng, nhưng nó chỉ phát huy toàn bộ sức mạnh khi được mài giũa và áp dụng đúng cách, với những công cụ phù hợp. Và giờ đây, việc chế tạo ra những công cụ ấy là ưu tiên hàng đầu.

Hắn gấp gọn những bản phác thảo, cất chúng vào trong túi áo gần ngực, như cất giấu một bí mật quan trọng. Sau khi dùng bữa sáng đơn giản cùng Lâm phụ và Lâm mẫu, hắn gọi Trần Nhị Cẩu và Lý Hổ đến. Nhị Cẩu với vẻ mặt hớn hở, tràn đầy năng lượng như thường lệ, còn Lý Hổ thì trầm mặc hơn, ánh mắt cảnh giác quét quanh một lượt trước khi đứng nghiêm túc trước mặt Lâm Dịch.

"Chúng ta sẽ đi vào Linh Dược Cốc," Lâm Dịch mở lời, giọng nói trầm ổn, nhưng ánh mắt lấp lánh sự kiên định. "Và lần này, chúng ta sẽ không chỉ hái thuốc."

Trần Nhị Cẩu tò mò chớp chớp mắt, trong khi Lý Hổ gật đầu nhẹ, không hỏi thêm. Họ đã quá quen với những quyết định bất ngờ và đôi khi khó hiểu của Lâm Dịch, nhưng chưa bao giờ nghi ngờ.

Mặt trời đã lên cao, rải những tia nắng vàng óng qua những tán lá rậm rạp của Linh Thú Sơn Mạch. Không khí trong rừng buổi sớm mai mát lạnh, mang theo hương đất ẩm, mùi lá mục và tiếng chim hót líu lo. Lâm Dịch dẫn đường, bước chân thoăn thoắt nhưng vô cùng cẩn trọng. Hắn không đi theo những lối mòn quen thuộc mà dân làng vẫn hay sử dụng để hái củi, mà rẽ sâu vào những con đường mòn ít dấu chân, luồn lách qua những bụi cây rậm rạp và những tảng đá phủ rêu xanh. Lý Hổ đi phía sau, ánh mắt sắc như dao cau liên tục quan sát xung quanh, đề phòng bất kỳ động tĩnh khác thường nào. Trần Nhị Cẩu, với vóc dáng nhanh nhẹn, vừa theo sát Lâm Dịch vừa dùng dao phát quang những bụi cây cản lối.

Sau một hồi đi bộ, xuyên qua một vách đá che khuất bởi dây leo chằng chịt, một hang động ẩn mình hiện ra trước mắt ba người. Cửa hang khá hẹp, bị che khuất một phần bởi một cây cổ thụ mọc nghiêng, nhưng bên trong lại dường như rộng lớn hơn nhiều. Một luồng không khí ẩm lạnh phả ra từ bên trong, mang theo mùi đất đá đặc trưng.

"Nơi đây kín đáo, ít người lui tới, lại gần nguồn nước sạch. Đây sẽ là căn cứ bí mật của chúng ta," Lâm Dịch nói, giọng hắn vang vọng nhẹ trong không gian tĩnh mịch của cửa hang. Hắn bước vào trước, tay cầm một cây gậy dài dò xét từng bước, kiểm tra độ vững chắc của nền đất và các vách đá. Từng tiếng gõ nhẹ của gậy chạm vào đá tạo nên những âm thanh khô khốc, cô độc.

Trần Nhị Cẩu ngạc nhiên mở to mắt, nhìn quanh. "Đại ca, sao lại chọn nơi này ạ? Tối quá." Hắn có vẻ hơi e ngại với bóng tối và sự ẩm ướt của hang động.

Lý Hổ thì cảnh giác hơn. Hắn đứng ở cửa hang, đôi mắt sắc bén quét một vòng ra phía ngoài, đảm bảo không có ai theo dõi. Khi thấy an toàn, hắn mới quay vào, ánh mắt dò hỏi Lâm Dịch: "Sợ bị phát hiện sao, đại ca?" Giọng hắn trầm đục, mang theo chút lo lắng.

Lâm Dịch gật đầu. "Đúng vậy. Mấy ngày nay, ta đã suy nghĩ rất nhiều. Những gì chúng ta sắp làm không chỉ đơn giản là hái thuốc. Chúng ta sẽ chế biến chúng, biến chúng thành những sản phẩm có giá trị. Mà một khi đã có giá trị, sẽ có người dòm ngó. Nhất là ở nơi này, nơi quyền lực và sự giàu có luôn đi kèm với lòng tham. Hơn nữa, việc thử nghiệm và chế tạo cần một nơi kín đáo, tránh xa ánh mắt tò mò." Hắn dừng lại, nhìn thẳng vào Lý Hổ và Nhị Cẩu. "Bí mật là chìa khóa để bảo vệ bản thân chúng ta, và cả những thứ chúng ta tạo ra."

Trong đầu Lâm Dịch, những ký ức về cô bé bán hoa vẫn hiện rõ. Sự lam lũ, tuyệt vọng của những con người nhỏ bé dưới đáy xã hội. Hắn không chỉ muốn kiếm tiền, hắn muốn tạo ra một sự thay đổi. Nhưng để làm được điều đó, hắn phải có nền tảng vững chắc, và sự an toàn là điều kiện tiên quyết. Thế giới này không nợ ai một sự công bằng, và hắn cũng không thể trông chờ vào lòng tốt của kẻ khác. Kín đáo, cẩn trọng, và chuẩn bị cho mọi tình huống xấu nhất, đó là phương châm sống mà hắn đã học được từ những ngày đầu đặt chân đến Đại Hạ này.

"Hang động này có một dòng suối nhỏ chảy qua, cung cấp nước sạch. Không khí tuy ẩm ướt nhưng khá ổn định, ít biến động nhiệt độ, thích hợp cho việc bảo quản và phơi sấy một số loại thảo dược," Lâm Dịch tiếp tục giải thích, ánh mắt hắn lướt qua từng chi tiết của hang. "Chúng ta sẽ tận dụng địa thế tự nhiên này để xây dựng một nơi làm việc thô sơ nhưng hiệu quả."

Trần Nhị Cẩu nghe vậy thì mắt sáng lên. "Hay quá! Chúng ta sẽ làm gì ở đây, đại ca?" Sự tò mò và phấn khích đã đánh tan đi chút e ngại ban đầu của hắn.

Lâm Dịch mỉm cười nhẹ, một nụ cười hiếm hoi. "Chúng ta sẽ biến nơi đây thành xưởng chế biến đầu tiên của mình. Một xưởng mà không ai biết đến." Hắn bắt đầu đi sâu hơn vào trong, chỉ vào một vách đá bằng phẳng. "Chỗ này, chúng ta sẽ đặt một chiếc bàn để phân loại thảo dược. Kia là một góc kín đáo, có thể dùng làm nơi cất giữ nguyên liệu đã sơ chế."

Hắn dừng lại trước một khoảng trống rộng rãi hơn một chút, nơi có một gờ đá tự nhiên nhô ra. "Ở đây, chúng ta sẽ xây dựng một lò sấy nhỏ. Lửa sẽ được đốt bên ngoài, nhưng hơi nóng sẽ được dẫn vào bên trong để sấy khô thảo dược, giúp chúng ta kiểm soát nhiệt độ tốt hơn so với việc phơi nắng trực tiếp."

Lý Hổ vẫn im lặng lắng nghe, nhưng ánh mắt hắn đã lộ rõ sự nể phục. Hắn không hiểu hết những lý lẽ khoa học phức tạp của Lâm Dịch, nhưng hắn tin vào trực giác của mình. Lâm Dịch luôn có một cái nhìn xa hơn, một kế hoạch tỉ mỉ hơn bất kỳ ai mà hắn từng biết.

Hắn bắt đầu hình dung ra những thiết bị đơn giản mà hắn đã phác thảo đêm qua. Không phải những cỗ máy hiện đại, nhưng là những cải tiến vượt bậc so với việc dùng cối đá thô sơ và phơi nắng thông thường. "Để biến những bản vẽ ấy thành hiện thực, chúng ta cần phải lao động cật lực," hắn thầm nhủ. "Mỗi viên đá, mỗi khúc gỗ đều phải được chọn lựa và đẽo gọt cẩn thận." Hắn nhìn Nhị Cẩu và Lý Hổ, những người đã hoàn toàn tin tưởng vào hắn. Họ là những bàn tay, những sức mạnh mà hắn cần để biến ý tưởng thành hiện thực. Sự kiên trì, tỉ mỉ và khả năng thích nghi của con người trong nghịch cảnh, chính là điều sẽ giúp họ vượt qua mọi khó khăn.

Cả ba bắt đầu công việc. Lý Hổ, với sức vóc hơn người, được giao nhiệm vụ cạy những tảng đá lớn, phù hợp để tạo thành mặt bàn và các cấu trúc chịu lực. Trần Nhị Cẩu, khéo léo và cẩn thận hơn, đảm nhận việc ghè đẽo những viên đá nhỏ, làm phẳng bề mặt theo hướng dẫn chi tiết của Lâm Dịch. Lâm Dịch thì không ngừng quan sát, chỉ dẫn, đôi lúc tự tay cầm lấy dụng cụ để thị phạm.

"Nhị Cẩu, con cần phải ghè mặt đá này cho thật phẳng, đây sẽ là nơi phơi khô," Lâm Dịch nói, tay hắn chỉ vào một tảng đá phẳng lì vừa được Lý Hổ cạy ra. "Phải làm sao cho nó không có gờ, không có rãnh, để thảo dược không bị đọng nước, không bị ẩm mốc." Hắn nhặt một viên đá nhỏ, cọ sát vào bề mặt tảng đá lớn, kiểm tra độ nhẵn.

Trần Nhị Cẩu chăm chú lắng nghe, rồi cầm lấy một cục đá cuội sắc cạnh, bắt đầu cẩn thận ghè từng chút một. Mồ hôi lấm tấm trên trán hắn, nhưng đôi mắt vẫn không rời tảng đá. "Đại ca, mấy thứ này dùng để làm gì ạ? Sao không dùng nồi đất như lần trước?" Hắn hỏi, giọng có chút tò mò xen lẫn thắc mắc, nhớ lại mẻ cao thất bại ở chương trước.

Lâm Dịch nhìn hắn, nở một nụ cười động viên. "Lần trước chúng ta thất bại vì thiếu dụng cụ phù hợp, Nhị Cẩu. Nồi đất không kiểm soát được nhiệt độ, cối đá không nghiền mịn được thảo dược. Những thứ chúng ta đang làm đây, tuy thô sơ, nhưng sẽ giúp chúng ta khắc phục những nhược điểm đó. Một chiếc bàn phẳng để phơi khô sẽ giúp thảo dược khô đều, giữ được dược tính. Một cối đá chắc chắn sẽ nghiền nát thảo dược tốt hơn."

Lý Hổ, đang dùng sức cạy một tảng đá khác, nghe vậy liền trầm ngâm nói: "Cách của đại ca luôn khác người thường... nhưng có vẻ rất hiệu quả." Giọng hắn không giấu được sự nể phục. Hắn đã chứng kiến Lâm Dịch làm nhiều việc không ai nghĩ tới, và kết quả luôn khiến người ta kinh ngạc.

Lâm Dịch quay sang Lý Hổ. "Lý Hổ, dùng sức mạnh của đệ để làm một cái cối thật chắc chắn. Cối này không cần quá lớn, nhưng phải sâu và lòng cối phải thật nhẵn, không có những góc cạnh sắc nhọn làm hỏng thảo dược." Hắn chỉ vào một khối đá bazan có hình dáng tròn trịa, cứng chắc. "Đệ có thể dùng những viên đá nhỏ hơn để đục đẽo, tạo hình."

Lý Hổ gật đầu, không nói thêm lời nào. Hắn biết sức mạnh của mình có ích. Hắn cầm lấy một chiếc búa đá thô sơ, bắt đầu đục đẽo khối đá theo chỉ dẫn của Lâm Dịch. Tiếng búa nện vào đá vang vọng trong hang, tạo nên một nhịp điệu đều đặn, mạnh mẽ. Mỗi nhát búa của Lý Hổ đều dứt khoát, chính xác, thể hiện sự tập trung cao độ và kinh nghiệm làm việc nặng nhọc. Hắn không chỉ dùng sức, mà còn dùng sự cẩn trọng, cố gắng làm theo đúng hình dáng mà Lâm Dịch đã phác thảo bằng ngón tay trên mặt đá.

Lâm Dịch không ngừng đi lại, kiểm tra tiến độ, đôi khi lại cúi xuống chỉnh sửa những chi tiết nhỏ. Hắn tự tay đẽo gọt một thanh gỗ cứng để làm chày, uốn cong một cành cây dẻo dai để làm khung cho dàn phơi thảo dược. Mỗi động tác của hắn đều chứa đựng sự tỉ mỉ, cẩn trọng, như một người thợ thủ công lành nghề. Hắn không chỉ là người đưa ra ý tưởng, mà còn là người trực tiếp tham gia vào từng khâu, truyền đạt kinh nghiệm và kiến thức một cách thực tế nhất.

Trong tâm trí Lâm Dịch, những bản phác thảo trên giấy đã bắt đầu hiện hình một cách thô sơ nhưng đầy hứa hẹn. Hắn biết, đây chỉ là bước khởi đầu. Một cái cối đá tự chế, một dàn phơi thô sơ, một lò sấy nhỏ bé không thể so sánh với những thiết bị công nghiệp hiện đại mà hắn từng thấy. Nhưng trong hoàn cảnh thiếu thốn này, chúng lại là những phát minh vĩ đại. Chúng là minh chứng cho khả năng thích nghi và sự sáng tạo của con người khi bị đẩy vào đường cùng.

"Đại ca, làm thế này thì có tốt hơn cái cối ở nhà mình không ạ?" Trần Nhị Cẩu lau mồ hôi, hỏi.

Lâm Dịch gật đầu. "Tất nhiên rồi. Cái cối ở nhà mình quá nông, lại thô ráp. Cối này của Lý Hổ sẽ sâu hơn, lòng cối nhẵn hơn, giúp thảo dược được giã nát đều h��n, ít bị văng ra ngoài. Còn dàn phơi này, chúng ta sẽ đặt nó ở nơi có gió lùa nhẹ, tránh ánh nắng trực tiếp, để thảo dược khô từ từ, giữ được dược tính tốt nhất."

Hắn nghĩ về Thần Nông Bách Thảo Phổ, cuốn sách đã mở ra cho hắn một thế giới tri thức mới. Những phương pháp chế biến trong sách thường rất tinh tế, đòi hỏi sự kiên nhẫn và dụng cụ chuyên dụng. Hắn đang cố gắng tái hiện lại những nguyên tắc đó bằng những vật liệu và kỹ thuật thô sơ nhất mà hắn có thể tìm được ở thế giới này.

"Thế giới này không nợ ai một sự công bằng," hắn thầm nhủ. "Nếu muốn sống sót, muốn bảo vệ những người mình yêu thương, thì phải tự mình tạo ra công bằng, tự mình tạo ra cơ hội." Sự thất bại của mẻ cao đầu tiên không phải là kết thúc, mà là một lời nhắc nhở rằng con đường phía trước còn rất dài và đầy chông gai. Nhưng hắn không đơn độc. Hắn có Lý Hổ và Nhị Cẩu, những người học trò, những người đồng hành trung thành. Sự nể phục và tin tưởng trong ánh mắt họ chính là động lực lớn nhất để Lâm Dịch tiếp tục.

Suốt buổi chiều, tiếng đục đẽo, tiếng cọ xát của đá không ngừng vang vọng trong hang động. Dưới sự chỉ dẫn tỉ mỉ của Lâm Dịch, Lý Hổ và Trần Nhị Cẩu đã hoàn thành những công cụ đầu tiên. Một chiếc bàn đá phẳng lì, một cái cối đá sâu lòng với chiếc chày vừa vặn, và một dàn phơi thảo dược đơn giản từ những cành cây khô được đẽo gọt cẩn thận. Tuy còn thô sơ, nhưng chúng đã mang một ý nghĩa lớn lao: chúng là thành quả của sự sáng tạo, của sự hợp tác, và của ý chí vượt khó.

Khi ánh sáng từ cửa hang bắt đầu yếu dần, nhuộm vàng một góc động, Lâm Dịch tuyên bố đã đến lúc thử nghiệm. "Bây giờ, chúng ta sẽ bắt đầu với mẻ thảo dược đầu tiên."

Hắn lấy ra từ chiếc túi vải một ít Huyết Đằng và Ngải Cứu mà họ đã thu hái trước đó. "Đây là Huyết Đằng, có tác dụng hoạt huyết, giảm đau, thường dùng để trị các vết thương bầm tím, sưng tấy. Còn đây là Ngải Cứu, có tính ấm, giúp cầm máu, kháng viêm, rất tốt cho các vết thương hở nhỏ." Hắn giải thích cặn kẽ công dụng của từng loại, khiến Nhị Cẩu và Lý Hổ chăm chú lắng nghe.

"Đầu tiên là rửa sạch," Lâm Dịch nói, đưa cho Nhị Cẩu một ít Huyết Đằng đã được cắt khúc. "Phải rửa sạch từng chút một, không được để đất cát dính vào. Những loại thảo dược này sẽ được dùng để bôi lên vết thương, nên phải thật sạch sẽ."

Trần Nhị Cẩu cẩn thận cầm lấy từng khúc Huyết Đằng, rửa dưới dòng suối nhỏ chảy trong hang. Hắn dùng ngón tay kỳ cọ từng chút đất cát bám trên thân cây, đôi lúc lại giơ lên hỏi Lâm Dịch: "Đại ca, như thế này là được chưa?" Lâm Dịch gật đầu, hài lòng với sự tỉ mỉ của hắn.

Lý Hổ cũng không ngồi yên. Hắn được giao nhiệm vụ rửa Ngải Cứu. Với bàn tay to lớn nhưng khéo léo, hắn nhẹ nhàng tách từng lá Ngải Cứu, rửa sạch dưới làn nước mát. Mùi hương hăng nồng đặc trưng của Ngải Cứu bắt đầu lan tỏa khắp hang động, hòa quyện với mùi đất ẩm và đá lạnh.

Sau khi rửa sạch, Lâm Dịch hướng dẫn họ cách phơi khô. "Không phơi trực tiếp dưới nắng gắt mà phải phơi ở nơi thoáng mát, có gió lùa nhẹ, như thế này sẽ giữ được dược tính của nó." Hắn trải từng khúc Huyết Đằng, từng lá Ngải Cứu lên dàn phơi tự chế, đảm bảo chúng không chồng lên nhau, để không khí có thể lưu thông đều.

Công đoạn cuối cùng là giã nát thô. Lâm Dịch đưa Ngải Cứu đã ráo nước cho Lý Hổ. "Lý Hổ, đệ dùng cái cối này, giã nát Ngải Cứu ra. Không cần quá mịn, nhưng phải đảm bảo tất cả đều được nát đều."

Lý Hổ gật đầu. Hắn đặt Ngải Cứu vào chiếc cối đá vừa mới hoàn thành, rồi cầm chiếc chày đá giã xuống. Tiếng "thình thịch" đều đặn vang lên, mạnh mẽ nhưng không quá ồn ào. Mồ hôi lại lấm tấm trên trán hắn, nhưng đôi mắt hắn vẫn tập trung vào chiếc cối. Hắn cảm nhận được sự khác biệt rõ rệt giữa chiếc cối này và những chiếc cối thông thường. Lòng cối nhẵn và sâu giúp Ngải Cứu không bị văng ra ngoài, và mỗi nhát chày đều phát huy tối đa sức lực của hắn.

"Mấy loại thảo dược này, vậy mà lại có thể làm ra tiền sao?" Lý Hổ hỏi, giọng nói trầm đục, mang theo chút suy tư. Hắn đã quen với việc thảo dược chỉ là thứ dùng để chữa bệnh lặt vặt cho dân làng, hoặc bán rẻ cho các y quán. Chưa bao giờ hắn nghĩ chúng có thể trở thành một nguồn thu nhập đáng kể.

Lâm Dịch mỉm cười, một nụ cười đầy ẩn ý. "Chúng ta sẽ không chỉ bán thảo dược thô, Lý Hổ. Chúng ta sẽ biến chúng thành những thứ có giá trị hơn, tiện dụng hơn." Hắn nhìn vào những mớ Ngải Cứu đã được giã nát thô trong cối, rồi nhìn sang những khúc Huyết Đằng đang khô dần trên dàn phơi. Đây chỉ là những bước sơ chế đầu tiên, nhưng chúng lại là nền tảng cho mọi thứ sau này.

Trong đầu Lâm Dịch, hình ảnh của những sản phẩm tinh chế hơn đã bắt đầu hiện rõ: những viên cao xoa bóp, những túi thuốc đắp cầm máu, những loại thuốc bôi ngoài da có thể giảm đau, kháng viêm hiệu quả. Hắn biết, để đạt được điều đó, họ còn phải đối mặt với vô vàn khó khăn về kỹ thuật, về công cụ, và cả về nguồn nguyên liệu. Nhưng ít nhất, ngay tại hang động bí mật này, dưới ánh sáng leo lét của ngọn đèn dầu và mùi hương thảo dược, hắn đã tạo ra được một bước khởi đầu. Một bước khởi đầu tuy gian nan, nhưng đã thắp lên một tia hy vọng. Đây không chỉ là việc kiếm sống, đây là việc xây dựng một nền tảng, một tương lai cho những người mà hắn quan tâm. Và hắn tin rằng, bằng tri thức, mưu lược và sự kiên trì, hắn sẽ tìm ra con đường.

Màn đêm buông xuống, bao trùm Linh Thú Sơn Mạch trong tĩnh lặng. Ba bóng người vẫn miệt mài làm việc trong hang, dưới ánh đèn dầu mờ ảo. Bên ngoài, những ngôi sao lấp lánh như những lời hứa hẹn, những thách thức đang chờ đợi. Bên trong, một xưởng chế biến thô sơ đã thành hình, và những mẻ thảo dược sơ chế đầu tiên đã sẵn sàng. Con đường phía trước còn rất dài, nhưng Lâm Dịch đã đặt viên gạch đầu tiên, vững chắc và đầy quyết tâm.

Truyện gốc Long thiếu, độc quyền dành cho độc giả của truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free