Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 156: Bất Lực Với Phàm Trần: Khó Khăn Thử Nghiệm Linh Dược

Ánh trăng non đã treo mình trên đỉnh núi, soi rọi con đường đất gập ghềnh trở về Thôn Làng Sơn Cước. Trong cái tĩnh lặng của màn đêm, những suy tư của Lâm Dịch lại càng trở nên rõ nét. Hình ảnh cô bé bán hoa với đôi mắt trong veo ẩn chứa sự tuyệt vọng vẫn ám ảnh hắn, khắc sâu hơn vào tâm trí hắn ý nghĩa của công cuộc mà hắn sắp sửa bắt tay vào. Hắn không chỉ muốn làm giàu, hắn muốn thay đổi, dù chỉ là một phần nhỏ, cái thực tế phũ phàng này. Đó là một gánh nặng vô hình, nhưng cũng là một nguồn động lực mạnh mẽ. Hắn nhìn lên bầu trời đầy sao, hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi hương của thảo dược còn vương trên giỏ và trong không khí lạnh lẽo của đêm, biết rằng hành trình phía trước sẽ không hề dễ dàng. Nhưng hắn đã sẵn sàng.

Sáng hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên còn đang cố gắng len lỏi qua các kẽ lá, đánh thức vạn vật, Lâm Dịch đã thức dậy từ rất sớm. Hắn không đợi đến khi mặt trời lên cao, mà đã bắt tay vào công việc ngay từ khi sương còn đọng trên cỏ. Đây là lúc thích hợp nhất để bắt đầu, khi khí trời còn trong lành, tĩnh mịch, và tâm trí hắn còn minh mẫn nhất. Hắn gọi Trần Nhị Cẩu và Lý Hổ đến góc sân sau nhà mình, một góc khuất được che chắn bởi hàng tre xanh tốt và mấy bụi chuối um tùm, đảm bảo sự riêng tư cần thiết. Nơi đây không quá xa nhà, tiện cho việc di chuyển nhưng đủ kín đáo để không thu hút sự chú ý của những người dân tò mò trong làng.

“Đại ca, sáng sớm đã gọi chúng ta, có việc gì gấp sao?” Trần Nhị Cẩu dụi mắt ngái ngủ, bước đến với vẻ mặt còn ngơ ngác, nhưng đôi mắt đã ánh lên sự tò mò quen thuộc. Vóc dáng trung bình của hắn lọt thỏm giữa vẻ gầy gò của Lâm Dịch và sự vạm vỡ của Lý Hổ. Hắn vẫn còn khá trẻ, gương mặt có chút ngây ngô nhưng ẩn chứa sự nhanh nhẹn, tinh anh.

Lý Hổ thì trầm tĩnh hơn, hắn chỉ gật đầu chào Lâm Dịch, ánh mắt sắc lẹm lướt qua mọi vật xung quanh, kiểm tra xem có bất kỳ điều bất thường nào không. Thân hình vạm vỡ của hắn tỏa ra một sự tin cậy, như một bức tường thành vững chắc. Vết sẹo nhỏ trên lông mày hắn càng tăng thêm vẻ phong trần, từng trải.

Lâm Dịch mỉm cười nhẹ. “Không gấp, nhưng quan trọng. Hôm nay chúng ta sẽ bắt tay vào thử nghiệm chế biến mẻ thảo dược đầu tiên.” Hắn chỉ tay vào đống vật liệu thô sơ đã được tập hợp sẵn. Đó là một chiếc cối đá cũ kỹ, bề mặt đã mòn vẹt theo thời gian, một vài chiếc chày gỗ to nhỏ khác nhau, vài cái nồi đất nung đen sì vì khói bếp, và một đống củi khô chất gọn gàng bên cạnh. Mọi thứ đều đơn sơ, giản dị, đúng với những gì một làng quê nghèo có thể có được.

Trần Nhị Cẩu ngay lập tức hứng khởi, sự ngái ngủ tan biến. “Thật sao, đại ca? Chúng ta sẽ làm ra cái gì đó thần kỳ như trong truyền thuyết sao?” Hắn vội vàng chạy đến bên đống thảo dược đã được phân loại và phơi khô từ mấy hôm trước, mân mê những chiếc lá, cành cây với vẻ thích thú.

Lâm Dịch khẽ lắc đầu. “Không có gì là thần kỳ cả, chỉ là khoa học và sự tỉ mỉ thôi.” Hắn nhặt lên một nắm thảo dược khô, xoa nhẹ giữa hai ngón tay, cảm nhận độ ẩm và kết cấu của chúng. “Trần Nhị Cẩu, trước tiên, con hãy dùng nước sạch rửa thật kỹ các loại thảo dược này. Nhớ là phải rửa từng cọng, từng lá một, không được để đất cát hay tạp chất bám vào. Nước phải trong, thay nước nhiều lần cho đến khi không còn thấy vẩn đục.” Hắn đưa tay chỉ vào một cái chum nước lớn đã được chuẩn bị sẵn, nước trong vắt, lấy từ mạch nước ngầm tinh khiết.

Trần Nhị Cẩu nghe vậy thì hơi nhíu mày. “Rửa kỹ đến vậy sao đại ca? Cha ta thường chỉ rửa qua loa rồi phơi khô là được rồi mà.” Hắn ngây ngô hỏi, thói quen cũ đã ăn sâu vào tiềm thức.

“Đúng vậy. Rửa kỹ là bước đầu tiên và quan trọng nhất để đảm bảo dược tính không bị ảnh hưởng và sản phẩm của chúng ta đạt chất lượng tốt nhất,” Lâm Dịch kiên nhẫn giải thích, giọng điệu trầm lắng nhưng đầy sức thuyết phục. “Sản phẩm này sẽ dùng để chữa bệnh, để thoa lên cơ thể. Nếu không sạch sẽ, không những không chữa được bệnh mà còn có thể gây hại. Con hiểu chứ?”

Trần Nhị Cẩu gật đầu lia lịa, vẻ mặt từ ngây ngô chuyển sang nghiêm túc. “Con hiểu rồi, đại ca. Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy!” Hắn nhanh chóng bắt tay vào việc, đôi tay thoăn thoắt nhặt từng nắm thảo dược cho vào chậu, rồi dùng nước rửa sạch sẽ, cẩn thận như Lâm Dịch đã dặn. Hắn không khỏi thắc mắc về sự tỉ mỉ đến mức gần như ám ảnh của Lâm Dịch, nhưng lòng tin vào người đại ca này đã vượt qua mọi nghi ngờ. Những gì Lâm Dịch làm chưa bao giờ khiến hắn thất vọng, và hắn tin rằng lần này cũng vậy.

Trong khi đó, Lâm Dịch quay sang Lý Hổ. “Lý Hổ, những loại rễ cây này cứng, cần được đập dập trước khi cho vào cối. Ngươi hãy dùng chày lớn, đập nhẹ nhàng từng chút một, đừng làm nát quá, chỉ cần phá vỡ cấu trúc sợi là được.” Hắn đưa cho Lý Hổ một bó rễ cây to bằng ngón tay cái, màu nâu sẫm, trông rất chắc chắn.

Lý Hổ không nói nhiều, chỉ gật đầu. Hắn cầm lấy chiếc chày gỗ nặng trịch một cách dễ dàng, rồi đặt rễ cây lên một tảng đá phẳng. Tiếng “cộp… cộp…” trầm đục vang lên đều đặn, mỗi nhát đập đều vừa đủ lực, không quá mạnh cũng không quá nhẹ. Hắn làm việc một cách có phương pháp, tỉ mỉ và mạnh mẽ, đúng như bản tính của một người đã quen với công việc chân tay nặng nhọc. Ánh mắt hắn vẫn luôn dõi theo Lâm Dịch, không bỏ sót một hành động hay lời nói nào. Hắn biết Lâm Dịch không phải là người hành động vô cớ. Mọi việc Lâm Dịch làm đều có mục đích sâu xa, và thường mang lại kết quả đáng kinh ngạc. Trong lòng hắn dấy lên một sự nể phục không nhỏ đối với người thiếu niên gầy gò này.

Lâm Dịch quan sát hai người làm việc, trong lòng không khỏi cảm thấy chút hoài niệm. Ở thế giới cũ, những công đoạn này đều được máy móc thực hiện một cách chính xác và hiệu quả. Máy rửa tự động, máy nghiền ly tâm, máy sấy chân không… mọi thứ đều được tiêu chuẩn hóa. Còn ở đây, tất cả đều phải dựa vào sức người, vào sự khéo léo của đôi tay, vào sự kiên nhẫn. Sự khác biệt giữa hai thế giới hiển hiện rõ rệt, như một bức tường vô hình ngăn cách tri thức của hắn với khả năng thực thi. Hắn biết, dù có kiến thức tiên tiến đến đâu, nếu không có công cụ phù hợp, nó cũng chỉ là lý thuyết suông. Nhưng hắn không cho phép mình nản lòng. "Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu," hắn tự nhủ, "và để sinh tồn tốt hơn, ta phải thích nghi, phải tìm cách biến cái không thể thành có thể." Hắn bắt đầu kiểm tra từng bước, hướng dẫn cách làm từng chút một, đảm bảo mọi thứ đều được thực hiện theo đúng quy trình mà hắn đã hình dung trong đầu. Hắn biết, những bước khởi đầu này sẽ đặt nền móng cho tất cả những gì sẽ đến sau này.

Khi mặt trời đã lên cao, chiếu những tia nắng gay gắt xuống Thôn Làng Sơn Cước, ba người họ đã chuyển vào một căn chòi nhỏ nằm khuất sau vườn rau của Lâm Dịch. Đây là một nhà kho cũ kỹ, đã bị bỏ hoang từ lâu, giờ được dọn dẹp tạm bợ để làm nơi thử nghiệm bí mật. Bên trong chòi, không khí trở nên nóng bức và ngột ngạt. Bức tường đất nung hấp thụ nhiệt từ mặt trời, khiến không gian bên trong như một cái lò nung nhỏ. Âm thanh *cộp… cộp…* của chiếc chày gỗ vẫn vang lên đều đặn khi Trần Nhị Cẩu miệt mài giã nát những bó thảo dược đã được rửa sạch và sơ chế. Tiếng cối giã thô ráp, khô khốc vang vọng trong căn chòi chật hẹp, mỗi nhát giã đều đòi hỏi một sức lực không nhỏ.

Lâm Dịch đứng cạnh một bếp lửa nhỏ, đang cố gắng điều chỉnh ngọn lửa bằng cách thêm bớt củi. Một cái nồi đất lớn đã được đặt trên bếp, bên trong là dầu thực vật đang sôi nhẹ, tỏa ra mùi ngai ngái đặc trưng. Hắn đã đọc rất kỹ trong "Thần Nông Bách Thảo Phổ" về các phương pháp chiết xuất tinh dầu và cao dược cổ truyền, nhưng kiến thức đó vẫn còn quá sơ sài so với những gì hắn biết từ thế giới cũ. Hắn muốn kiểm soát nhiệt độ một cách chính xác nhất có thể, nhưng với một bếp củi thô sơ, điều đó gần như là không thể. Ngọn lửa lúc bùng lên, lúc lại lụi tàn, tạo ra một sự bất ổn định đáng sợ đối với một người coi trọng sự chính xác như Lâm Dịch. Hắn cau mày, mồ hôi lấm tấm trên trán, ánh mắt không rời khỏi ngọn lửa.

“Đại ca, bột này đã đủ mịn chưa?” Trần Nhị Cẩu đưa ra một nắm bột thảo dược đã được giã nát, tay hắn mỏi nhừ, cánh tay run rẩy. Hắn đã cố gắng hết sức, nhưng nhìn kỹ, bột vẫn còn lợn cợn, không hề mịn màng như bột mì mà Lâm Dịch từng mô tả. “Ta đã dùng hết sức rồi, cối này chỉ thế thôi!” Hắn thở dốc, mặt đỏ bừng. Chiếc cối đá thô sơ không thể nào nghiền nát thảo dược đến độ mịn mà Lâm Dịch mong muốn, nó chỉ đơn thuần là đập dập và làm vụn ra.

Lâm Dịch cầm lấy nắm bột, xoa nhẹ giữa các ngón tay. Hắn cảm nhận được những hạt thô ráp, không đều. Hắn lắc đầu ngao ngán. “Không được, bột này vẫn còn thô quá, không thể tan hết trong dầu. Nếu cứ thế này, dược tính sẽ không được chiết xuất tối đa, và sản phẩm sẽ không mịn, khó hấp thụ.” Hắn biết, ở thế giới cũ, có những máy nghiền siêu mịn có thể biến thảo dược thành bột mịn như phấn, nhưng ở đây, với chiếc cối đá này, đó là điều không tưởng. Hắn đã dự liệu được khó khăn này, nhưng khi đối mặt trực tiếp, sự bất lực vẫn dâng lên trong lòng hắn.

Lý Hổ đang dùng một chiếc muỗng gỗ lớn khuấy đều nồi cao đang sôi. Mùi thảo dược nồng gắt bắt đầu lan tỏa khắp căn chòi, hòa lẫn với mùi khói củi và hơi nước nóng hầm hập. Hắn cũng nhận ra sự bất thường. “Nhiệt độ này có vẻ không ổn định, Huynh Lâm… lửa lúc mạnh lúc yếu. Có lẽ không nên đun trực tiếp thế này?” Lý Hổ nói, giọng trầm và chắc chắn. Hắn đã quen với việc nấu nướng trên bếp củi, và hắn biết rằng để duy trì một ngọn lửa ổn định cần rất nhiều kinh nghiệm và sự khéo léo.

Lâm Dịch gật đầu. Lý Hổ nói đúng. Phương pháp đun trực tiếp này không cho phép kiểm soát nhiệt độ chính xác. Ở thế giới cũ, người ta dùng nồi cách thủy, nồi áp suất, hoặc các thiết bị gia nhiệt có cảm biến. Còn ở đây, tất cả đều phải dựa vào cảm giác, vào kinh nghiệm. Và kinh nghiệm của hắn trong việc nấu cao dược cổ truyền là con số không.

Hắn quyết định thử nghiệm với mẻ cao đầu tiên, dù biết rằng nó sẽ không đạt chuẩn. Hắn dùng một chiếc vải thô để lọc bã, cố gắng tách lấy phần tinh túy nhất. Nhưng do bột thảo dược quá thô, quá trình lọc diễn ra vô cùng khó khăn, mất nhiều thời gian và không thể loại bỏ hết tạp chất. Phần dịch lọc ra vẫn còn lợn cợn, màu sắc không đều.

Cuối cùng, khi mẻ cao đầu tiên được cô đặc lại, kết quả thật đáng thất vọng. Sản phẩm cuối cùng vón cục, không mịn, màu sắc xám xịt thay vì xanh đậm hoặc vàng óng như hắn mong đợi. Hắn nếm thử một chút, vị chát và đắng gắt xộc lên, không hề có được mùi thơm dịu nhẹ của thảo dược. Dược tính, hắn đoán, cũng sẽ không đạt được như tính toán ban đầu. Một cảm giác dính dính khó chịu bám trên đầu lưỡi, gợi lên sự không tinh khiết của sản phẩm.

Lâm Dịch thở dài một tiếng, nặng nề đến nỗi cả Nhị Cẩu và Lý Hổ đều cảm nhận được sự thất vọng của hắn. “Không được rồi,” hắn nói, giọng khàn đặc. “Mẻ cao này không đạt yêu cầu. Chúng ta cần phải cải thiện rất nhiều.”

Trần Nhị Cẩu nhìn mẻ cao vón cục, vẻ mặt buồn rười rượi. “Là do con giã chưa đủ kỹ sao, đại ca?” Hắn cảm thấy có lỗi, dù đã cố gắng hết sức.

Lý Hổ trầm ngâm nhìn Lâm Dịch. Hắn không nói gì, nhưng ánh mắt thể hiện sự lo lắng. Hắn biết Lâm Dịch đã đặt rất nhiều kỳ vọng vào việc này.

Lâm Dịch xua tay. “Không phải lỗi của con, Nhị Cẩu. Cũng không phải lỗi của Lý Hổ. Là do dụng cụ của chúng ta quá thô sơ, không thể đáp ứng được yêu cầu về độ chính xác.” Hắn nhìn chiếc cối đá, nhìn nồi đất, nhìn bếp củi, trong lòng tràn ngập sự bất lực. "Kiến thức có là một chuyện, thực hiện lại là chuyện khác. Thiếu thốn dụng cụ, thiếu thốn quy trình… làm sao để biến cái ‘biết’ thành cái ‘làm được’ đây?" Hắn thầm nghĩ. Toàn bộ quá trình này giống như việc yêu cầu một người thợ mộc đóng một chiếc tủ tinh xảo chỉ với một khúc gỗ và một con dao cùn.

Hắn nhớ lại những phòng thí nghiệm hiện đại, những nhà máy sản xuất dược phẩm với dây chuyền tự động hóa, kiểm soát chất lượng nghiêm ngặt. Những hình ảnh đó cứ hiện lên trong đầu hắn, càng khiến hắn cảm thấy mình đang "làm việc lại từ đầu" với những điều cơ bản nhất, thậm chí là những điều nguyên thủy nhất. Sự thất bại ban đầu này như một gáo nước lạnh tạt vào sự lạc quan của hắn, nhắc nhở hắn rằng đây không phải là thế giới mà mọi thứ đều có sẵn và dễ dàng.

“Thế giới này không nợ ai một sự công bằng,” Lâm Dịch lẩm bẩm, câu nói quen thuộc như một lời nhắc nhở cho chính hắn. Hắn không thể mong đợi mọi thứ diễn ra suôn sẻ chỉ vì hắn có kiến thức của tương lai. Hắn phải tự tạo ra sự công bằng cho mình, bằng cách vượt qua những khó khăn hiện hữu.

“Đại ca, vậy chúng ta phải làm sao?” Trần Nhị Cẩu hỏi, giọng vẫn còn chút buồn bã nhưng đã pha lẫn sự kiên định. Hắn tin rằng Lâm Dịch sẽ có cách.

Lâm Dịch hít một hơi thật sâu. “Tạm thời dừng lại ở đây. Chúng ta cần suy nghĩ lại về phương pháp và dụng cụ.” Hắn nhìn hai người đồng đội, ánh mắt đã lấy lại sự kiên định. “Đây chỉ là mẻ thử nghiệm đầu tiên, thất bại là chuyện bình thường. Quan trọng là chúng ta học được gì từ nó.”

Khi màn đêm buông xuống, nuốt chửng những vệt sáng cuối cùng của hoàng hôn, Lâm Dịch ngồi một mình trong căn phòng nhỏ của mình. Ngọn đèn dầu lập lòe trên bàn, tỏa ra thứ ánh sáng yếu ớt, chỉ đủ để soi rõ những trang giấy cũ kỹ và nét chữ viết tay nguệch ngoạc của hắn. Bên ngoài, tiếng côn trùng rả rích, tiếng gió thổi nhẹ qua mái nhà tranh, tạo nên một bản giao hưởng tĩnh mịch của đêm khuya ở thôn quê. Không khí thoang thoảng mùi đất ẩm và mùi thảo dược còn vương lại trên quần áo hắn, một lời nhắc nhở về sự thất bại của buổi chiều.

Trên bàn, cuốn "Thần Nông Bách Thảo Phổ" được mở ra, những trang giấy ố vàng với nét chữ cổ điển. Lâm Dịch lật giở từng trang, ánh mắt lướt qua những công thức, những mô tả về các loại thảo dược và phương pháp chế biến của người xưa. Hắn so sánh chúng với những gì mình đã học ở thế giới hiện đại, và cả với thực tế khắc nghiệt mà hắn vừa trải qua. Kiến thức của hắn là vô giá, nhưng nó lại bị cản trở bởi sự thiếu thốn về công nghệ. Hắn có thể biết công thức của một loại thuốc tiên, nhưng nếu không có lò luyện, không có dụng cụ bào chế, tất cả cũng chỉ là lý thuyết trên giấy.

Trong đầu hắn, hình ảnh của cô bé bán hoa với bó hoa dại lại hiện lên rõ ràng. Đôi mắt trong veo đó, sự lam lũ của một cuộc đời bị chèn ép bởi cảnh nghèo đói và bệnh tật. Hắn nhớ lại lời thề trong lòng mình: "Không chỉ là để kiếm tiền, mà còn là để cải thiện cuộc sống, để những người dân như cô bé này có một cơ hội tốt hơn." Sự thất bại ban đầu này không làm hắn nản lòng, mà ngược lại, càng củng cố thêm quyết tâm trong hắn. Hắn không thể bỏ cuộc. Hắn không chỉ làm cho bản thân, cho gia đình, mà còn cho cả một cộng đồng đang vật lộn để sinh tồn.

"Kiến thức có là một chuyện, thực hiện lại là chuyện khác. Thiếu thốn dụng cụ, thiếu thốn quy trình... Làm sao để biến cái 'biết' thành cái 'làm được'?" Lâm Dịch thầm nhủ, giọng nói nội tâm mang chút châm biếm chính mình. Hắn đã quá quen với sự tiện nghi của thế giới cũ, nơi mọi thứ đều được sản xuất hàng loạt, với độ chính xác cao. Ở đó, một chiếc máy nghiền có thể biến bất cứ thứ gì thành bột mịn chỉ trong tích tắc, một chiếc nồi áp suất có thể chiết xuất dược liệu hiệu quả hơn hàng chục lần so với việc đun nấu thông thường. Còn ở đây, hắn phải đối mặt với những chiếc cối đá thô ráp, những nồi đất dễ vỡ và một bếp củi không thể kiểm soát nhiệt độ.

Hắn nhắm mắt lại, cố gắng hình dung lại những thiết bị đơn giản nhất mà hắn từng thấy trong các xưởng thủ công nhỏ ở thế giới cũ. Một chiếc cối xay bằng tay nhưng có thể điều chỉnh độ mịn, một loại nồi có thể giữ nhiệt ổn định hơn, một bộ lọc hiệu quả hơn. Hắn mở mắt ra, cầm lấy cây bút lông và một tờ giấy. Bàn tay hắn bắt đầu phác thảo những đường nét đơn giản, cố gắng chuyển hóa hình ảnh từ trong tâm trí ra ngoài thực tế. Đó là những bản vẽ thô sơ, không có những chi tiết kỹ thuật phức tạp, chỉ là những ý tưởng ban đầu về hình dáng và nguyên lý hoạt động.

Hắn vẽ một cái cối xay có hai tầng đá, tầng trên có thể xoay tròn để nghiền nát vật liệu, có một cái tay quay. Rồi hắn phác thảo một hệ thống đun cách thủy đơn giản, với một nồi lớn chứa nước và một nồi nhỏ hơn đặt bên trong để chứa thảo dược, giúp nhiệt độ được phân bổ đều và ổn định hơn. Cuối cùng là một bộ lọc nhiều lớp, sử dụng vải mịn và than hoạt tính (nếu có thể tìm được). Mỗi nét vẽ đều thể hiện sự tập trung cao độ và quyết tâm mãnh liệt của hắn.

Khi ngọn đèn dầu gần tàn, Lâm Dịch dừng tay. Hắn nhìn những bản phác thảo của mình, trong lòng dấy lên một tia hy vọng. Đây không phải là những thiết bị phức tạp, nhưng chúng sẽ là một bước tiến lớn so với những gì hắn đang có. Nhưng để biến những bản vẽ này thành hiện thực, hắn cần những người thợ thủ công có kỹ năng. Những người có thể đục đẽo đá, rèn sắt, hoặc làm gốm sứ một cách khéo léo.

Hắn nhớ đến Thợ rèn Vương ở làng bên, một lão thợ rèn có tiếng với đôi tay chai sần và kinh nghiệm dày dặn. Hoặc có thể là Tôn Bá, người từng có kinh nghiệm đi khắp nơi, có lẽ sẽ biết những người thợ giỏi. "Việc này không thể nóng vội được," hắn tự nhủ. "Cần phải tìm đúng người, đúng thời điểm."

Sự thất bại của mẻ cao đầu tiên đã dạy cho Lâm Dịch một bài học quý giá: tri thức chỉ là một phần, khả năng thực thi mới là chìa khóa. Con đường xây dựng nền tảng kinh tế này sẽ là một hành trình đầy thử thách, đòi hỏi sự kiên trì và sáng tạo vượt bậc của hắn. Nhưng hắn không đơn độc. Hắn có Lý Hổ và Trần Nhị Cẩu, những người đã chứng kiến sự tỉ mỉ và kiến thức của hắn, và dù có thất bại, lòng tin của họ vào hắn vẫn không hề suy suyển. Họ sẽ là những trợ thủ đắc lực, học hỏi và phát triển cùng hắn.

Lâm Dịch gấp cuốn "Thần Nông Bách Thảo Phổ" lại, đặt cẩn thận lên bàn. Hắn nhìn ra ngoài cửa sổ, bầu trời đêm vẫn đầy sao. Những ngôi sao lấp lánh như những lời hứa hẹn, những thách thức đang chờ đợi. Hắn biết, để biến những thảo dược quý giá kia thành những sản phẩm thiết yếu, để thực sự tạo ra một sự thay đổi, hắn sẽ phải đối mặt với nhiều khó khăn hơn nữa. Nhưng trong sâu thẳm, hắn tin rằng, bằng tri thức, mưu lược và sự kiên trì, hắn sẽ tìm ra con đường. Đây chỉ là bước khởi đầu. Một bước khởi đầu đầy gian nan, nhưng cũng đầy hứa hẹn.

Truyện nguyên tác Long thiếu, hiện chỉ phát hành duy nhất tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free