Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 155: Kế Hoạch Sinh Tồn: Bách Thảo Phổ và Bước Khởi Đầu

Màn đêm buông xuống Thôn Làng Sơn Cước vẫn còn vấn vít hơi sương của một buổi sớm tinh mơ. Trong căn nhà gỗ nhỏ của Lâm Dịch, ngọn đèn dầu lay lắt hắt lên vách tường những cái bóng đổ dài, nhảy nhót theo từng cơn gió lùa qua khe cửa. Dù đã là buổi sớm, nhưng không khí trong phòng lại tĩnh lặng đến lạ, chỉ có tiếng giấy sột soạt và thỉnh thoảng là tiếng cọ than củi khô khốc trên tấm vải thô. Lâm Dịch, với vóc dáng gầy gò nhưng ẩn chứa một nguồn năng lượng khó tả, đang cúi mình trên tấm bàn gỗ sần sùi. Khuôn mặt thanh tú của hắn, giờ đây in hằn vẻ trầm tư, được chiếu sáng bởi ánh đèn vàng vọt, khiến đôi mắt sâu thẳm càng thêm sắc bén và đầy suy tính. Mái tóc đen bù xù của hắn vẫn được buộc đơn giản, vài sợi lòa xòa trước trán không làm giảm đi sự tập trung cao độ.

Trước mặt hắn là cuốn "Thần Nông Bách Thảo Phổ" cũ kỹ, bìa đã sờn, giấy đã ố vàng theo năm tháng, bên cạnh là những tờ giấy do chính tay hắn phác thảo, ghi chép chi chít bằng nét chữ cứng cáp, gọn gàng. Đó là sự kết hợp kỳ lạ giữa tri thức cổ xưa và những khái niệm hiện đại mà hắn đang cố gắng dung hòa. Hắn đang cẩn thận vẽ một sơ đồ chi tiết về Linh Dược Cốc, đánh dấu từng khu vực, từng loại thảo dược mà hắn đã nhận diện được bằng cả kinh nghiệm kiếp trước lẫn những gì hắn chắt lọc được từ cuốn Bách Thảo Phổ. Mùi mực tàu, mùi giấy cũ và thoang thoảng mùi thảo dược khô từ những mẫu vật nhỏ mà hắn thu thập được hòa quyện vào nhau, tạo nên một không gian riêng biệt, tách rời khỏi sự ồn ào của thế giới bên ngoài.

Trần Nhị Cẩu và Lý Hổ ngồi đối diện hắn, gương mặt họ phản chiếu sự chăm chú đến từng chi tiết. Trần Nhị Cẩu, với gương mặt có chút ngây ngô nhưng đôi mắt lại sáng quắc, đang nghiêng đầu cố gắng đọc những nét chữ tượng hình mà Lâm Dịch phác thảo. Hắn thường xuyên liếc nhìn Lâm Dịch, chờ đợi những lời giải thích. Còn Lý Hổ, thân hình vạm vỡ như một bức tường thành, ngồi thẳng lưng, ánh mắt dò xét từng đường nét trên sơ đồ, vẻ mặt nghiêm túc và cẩn trọng. Ngay cả vết sẹo nhỏ trên lông mày của hắn cũng dường như trở nên sắc lạnh hơn trong ánh đèn mờ. Cả hai đều mặc những bộ y phục thô sơ, màu xám tro, đã sờn cũ nhưng sạch sẽ, phản ánh cuộc sống giản dị và khắc nghiệt của người dân biên thùy.

Lâm Dịch thở dài một hơi, chậm rãi ngẩng đầu lên, ánh mắt quét qua hai người đồng đội. Hắn đặt bút xuống, giọng nói trầm ấm nhưng rõ ràng: “Chúng ta không chỉ hái, mà là nuôi dưỡng. Linh Dược Cốc là nguồn sống, không phải là mỏ vàng để khai thác cạn kiệt. Nếu chúng ta chỉ biết lấy, thì chẳng mấy chốc nó sẽ cạn kiệt. Tri thức là vũ khí mạnh nhất, nhưng muốn giữ được nó, chúng ta phải học cách tôn trọng và bảo vệ nguồn gốc của tri thức ấy.” Hắn nhấn mạnh từng lời, từng chữ, như muốn khắc sâu vào tâm trí hai người bạn. Trong đầu Lâm Dịch, khái niệm về "phát triển bền vững" không phải là một lý thuyết xa vời, mà là một nguyên tắc sống còn, đặc biệt trong một thế giới mà nguồn tài nguyên thiên nhiên bị coi là vô hạn và bị khai thác một cách vô tội vạ. Hắn đã thấy quá nhiều ví dụ về sự suy thoái môi trường trong kiếp trước, và hắn không muốn điều đó tái diễn ở đây, nơi mà chính bản thân hắn đang nương tựa vào thiên nhiên để sinh tồn.

Trần Nhị Cẩu gật đầu lia lịa, đôi mắt vẫn mở to: “Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy! Nhưng mà, Đại ca, vậy chúng ta sẽ làm gì đầu tiên?” Hắn có vẻ háo hức, như một đứa trẻ chờ đợi một cuộc phiêu lưu mới.

Lâm Dịch mỉm cười nhẹ, chỉ vào một vài hình vẽ trên bản đồ. “Đầu tiên, chúng ta sẽ tập trung vào những loại thảo dược dễ nhận biết và có công dụng thiết yếu nhất. Ví dụ như loại cây này,” hắn chỉ vào một hình vẽ lá cây có gân rõ rệt, “Nó có tác dụng giảm đau, kháng viêm cực tốt. Hoặc loại này,” hắn chuyển ngón tay sang một hình vẽ khác trông giống như một loại rễ cây, “có thể dùng để cầm máu, trị vết thương. Đây đều là những thứ mà dân làng chúng ta thiếu thốn nhất, và cũng là những thứ dễ dàng chế biến thành sản phẩm sơ cấp.” Hắn giải thích thêm về cách thức nhận biết các loại cây, từ màu sắc, hình dáng lá, đến mùi hương đặc trưng, thậm chí là cảm giác khi chạm vào. Hắn miêu tả chi tiết đến mức Trần Nhị Cẩu dường như có thể hình dung ra từng loại cây trước mắt. “Việc thu hái phải cực kỳ cẩn trọng. Không được nhổ cả gốc, chỉ hái những phần cần thiết, để cây có thể tiếp tục sinh trưởng. Chúng ta sẽ cần một đội ngũ nhỏ, đáng tin cậy, và quan trọng nhất là phải giữ bí mật tuyệt đối.”

Lý Hổ lên tiếng, giọng trầm và chắc nịch: “An toàn cho Linh Dược Cốc là trên hết. Ta sẽ bố trí người canh gác. Không ai được phép bén mảng đến gần, trừ những người chúng ta tin tưởng. Ta sẽ đích thân tuần tra những lối ra vào hiểm yếu nhất. Nếu có kẻ nào dám đến gây sự, ta sẽ không nương tay.” Ánh mắt hắn lóe lên tia lạnh lẽo, hứa hẹn một sự bảo vệ tàn bạo nếu cần. Hắn hiểu rằng, trong thế giới này, sự yếu đuối sẽ bị chà đạp, và một kho báu như Linh Dược Cốc chắc chắn sẽ thu hút những kẻ tham lam. Việc giữ bí mật và bảo vệ nó không chỉ là nhiệm vụ, mà còn là bản năng sinh tồn.

Lâm Dịch gật đầu, biết rằng Lý Hổ là người đáng tin cậy nhất cho nhiệm vụ này. “Đúng vậy. Việc giữ bí mật là tối quan trọng. Lời đồn sẽ lan nhanh như cháy rừng, và khi đó, chúng ta sẽ không còn yên ổn nữa. Đặc biệt là những kẻ đến từ Trần Thị Gia Tộc, hoặc các thương hội lớn hơn ở Thành Thiên Phong. Chúng sẽ không từ thủ đoạn nào để cướp đoạt những gì chúng ta có.” Hắn nói, trong lòng thầm liên tưởng đến những cuộc chiến tranh giành tài nguyên, những vụ thôn tính công ty mà hắn từng chứng kiến ở thế giới cũ. Ở đây, mọi thứ còn thô sơ và tàn bạo hơn nhiều, không có pháp luật hay tòa án để bảo vệ quyền lợi.

Hắn lại quay sang Trần Nhị Cẩu. “Nhị Cẩu, con sẽ là người trực tiếp đi hái. Ta sẽ đi cùng con vài lần đầu để chỉ dẫn. Sau đó, con sẽ hướng dẫn những người khác. Quan trọng nhất là cách bảo quản sơ bộ. Thảo dược sau khi hái phải được xử lý ngay, nếu không dược tính sẽ mất đi rất nhanh. Ta sẽ chỉ cho con cách phơi khô, sao tẩm cơ bản. Chúng ta sẽ bắt đầu với hai sản phẩm chính: một loại cao dán giảm đau, dùng cho các vết thương bầm tím, đau nhức cơ bắp; và một loại thuốc bổ dạng viên hoàn, giúp cải thiện khí huyết, tăng cường sức khỏe cho người già và trẻ nhỏ. Đây là những nhu cầu cơ bản nhất của dân làng, và cũng là cách để chúng ta xây dựng niềm tin.”

Trần Nhị Cẩu gật đầu liên tục, bàn tay siết chặt. “Đại ca yên tâm, Nhị Cẩu sẽ học thật kỹ, làm thật tốt!” Nét mặt hắn tràn đầy nhiệt huyết và sự tin tưởng tuyệt đối. Hắn chưa từng nghĩ rằng một ngày nào đó mình có thể làm được những việc quan trọng như thế này, dưới sự dẫn dắt của Lâm Dịch. Đối với hắn, Lâm Dịch không chỉ là người bạn, người anh, mà còn là một vị quân sư tài ba, người đã mở ra một con đường hoàn toàn mới cho cuộc đời hắn.

Lâm Dịch nhìn vào ánh mắt rực sáng của Trần Nhị Cẩu, rồi lại nhìn sang vẻ kiên định của Lý Hổ. Hắn biết, con đường phía trước còn rất dài và đầy chông gai. Áp lực thời gian và nguồn lực hạn chế là một thách thức lớn. Việc chuyển đổi những tri thức y học hiện đại thành những sản phẩm cụ thể, hữu dụng trong điều kiện cổ đại, với những công cụ thô sơ và thiếu thốn, không phải là điều dễ dàng. Hắn phải sáng tạo, phải ứng biến, phải tìm ra những giải pháp đơn giản nhưng hiệu quả. Và sâu thẳm trong lòng, hắn vẫn còn nỗi sợ hãi về việc bị phát hiện, về sự cạnh tranh khốc liệt từ các thế lực khác. Nhưng nhìn những gương mặt đầy tin tưởng trước mắt, hắn biết mình không thể lùi bước. "Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu," hắn tự nhủ, "và để sinh tồn, chúng ta phải mạnh mẽ hơn, khôn ngoan hơn." Cuộc cách mạng nhỏ bé này không chỉ là vì bản thân hắn, mà còn là vì những người dân hiền lành, chất phác của Thôn Làng Sơn Cước này.

Lâm Dịch thu dọn những ghi chép của mình, ánh mắt lướt qua cửa sổ, nơi ánh bình minh đang dần rạng rỡ, xua tan màn sương sớm. Tiếng gà gáy vang vọng từ xa, tiếng trẻ con nô đùa đâu đó trong làng, tiếng bước chân lạch cạch của những người dân bắt đầu một ngày mới. Hắn cảm nhận được mùi khói bếp thân thuộc, mùi thức ăn đang nấu, và cả mùi đất ẩm vương vấn trong không khí. Tất cả những âm thanh, mùi vị đó đều nhắc nhở hắn về cái gọi là "cuộc sống bình dị" mà hắn đang cố gắng bảo vệ.

“Vậy, chúng ta sẽ bắt đầu từ ngày mai,” Lâm Dịch nói, giọng dứt khoát. “Nhị Cẩu, con hãy chuẩn bị những dụng cụ hái lượm đơn giản. Lý huynh, huynh hãy tăng cường tuần tra, đặc biệt là vào buổi tối và rạng sáng. Ta cần đi kiểm tra một vài thứ ở thị trấn gần đây, tìm mua thêm một số vật dụng cần thiết cho việc chế biến. Sẽ không cần đi vội vàng, nhưng cũng không thể chậm trễ. Mọi thứ phải được tiến hành một cách âm thầm, cẩn trọng.” Hắn nhìn hai người đồng đội, ánh mắt không che giấu sự kỳ vọng. Sự tin tưởng mà họ dành cho hắn là một gánh nặng, nhưng cũng là một động lực mạnh mẽ. Hắn sẽ không để họ thất vọng.

***

Sáng hôm sau, khi mặt trời đã lên cao, nhuộm vàng những ngọn cây cổ thụ trong Linh Thú Sơn Mạch, một đoàn người nhỏ lặng lẽ tiến sâu vào Linh Dược Cốc. Dẫn đầu là Lâm Dịch, trong bộ trang phục đơn giản, lưng đeo một chiếc giỏ mây lớn. Gương mặt hắn trầm tĩnh, ánh mắt sắc bén liên tục quan sát xung quanh, ghi nhớ từng dấu hiệu, từng ngọn cây. Trần Nhị Cẩu đi ngay phía sau, mang theo một chiếc giỏ tương tự, vẻ mặt tràn đầy tò mò và háo hức. Theo sau họ là Lý Hổ, vóc dáng vạm vỡ, tay lăm lăm cây rìu, ánh mắt cảnh giác quét khắp các bụi cây, ngọn núi. Vài người dân làng được Lâm Dịch lựa chọn kỹ lưỡng, những người có tính cách thật thà, ít nói và tuyệt đối trung thành, cũng đang đi theo, mỗi người một chiếc giỏ trống.

Khi họ càng tiến sâu vào Linh Dược Cốc, không khí càng trở nên trong lành và mát mẻ lạ thường. Tiếng suối chảy róc rách vọng lại từ xa, tiếng chim hót líu lo trên những tán cây cao vút, tiếng côn trùng vo ve không ngừng nghỉ. Mùi đất tươi, mùi các loại thảo dược đa dạng, mùi hoa dại ngọt ngào quyện vào nhau, tạo thành một hương thơm khó tả, khiến tâm hồn như được gột rửa. Cả thung lũng như một bức tranh thủy mặc sống động, với những thảm thực vật xanh mướt, những mỏm đá phủ đầy rêu phong và những thác nước nhỏ chảy từ trên cao xuống. Đây quả thực là một kho báu ẩn mình, một sự phong phú tự nhiên mà hiếm ai có thể tưởng tượng được.

Lâm Dịch dừng lại trước một bụi cây nhỏ, lá xanh đậm, hoa màu tím nhạt. Hắn cúi người xuống, cẩn thận ch���m vào một chiếc lá, cảm nhận độ trơn nhẵn của nó. “Đây là loại Diệp Thảo mà ta đã nói với các con,” hắn quay sang Trần Nhị Cẩu và những người dân làng. “Nó có tác dụng giảm đau, kháng viêm rất tốt. Khi hái, hãy dùng dao nhỏ cắt sát gốc, nhưng tuyệt đối không được làm tổn thương rễ. Chúng ta cần chúng sinh sôi nảy nở, chứ không phải khai thác cạn kiệt. Hãy nhớ kỹ điều này.” Hắn trực tiếp cầm một chiếc dao nhỏ, nhẹ nhàng cắt một vài chiếc lá, đặt vào giỏ. Động tác của hắn dứt khoát nhưng vô cùng tỉ mỉ, như thể đang đối xử với một báu vật.

Trần Nhị Cẩu và những người khác chăm chú quan sát, rồi bắt chước làm theo. Ban đầu còn khá lúng túng, nhưng dưới sự hướng dẫn kiên nhẫn của Lâm Dịch, họ dần trở nên thuần thục hơn. Mỗi khi hái được một nắm thảo dược, họ đều cẩn thận đặt vào giỏ, như thể đó là vàng bạc châu báu. Lý Hổ thì không tham gia hái, hắn tuần tra xung quanh khu vực, ánh mắt sắc bén lướt qua từng ngóc ngách, tai lắng nghe từng tiếng động lạ. Hắn thỉnh thoảng lại chỉ tay về phía Tây, nơi có những bụi cây dây leo chằng chịt. “Phía Tây có vẻ có loại Huyết Đằng mà huynh nói. Ta sẽ đi cùng vài người đến đó xem xét. Loại đó có vẻ khó hái hơn.” Lý Hổ nói, giọng đều đều. Huyết Đằng là một loại cây thân leo, thường mọc ở những nơi hiểm trở, có dược tính cao trong việc cầm máu và điều trị các vết thương sâu.

Lâm Dịch gật đầu. “Cẩn thận đấy, Lý huynh. Khu vực đó có thể có rắn rết và các loài linh thú nhỏ. Đừng đi quá sâu, và luôn giữ cảnh giác.” Hắn biết, Linh Thú Sơn Mạch không phải là nơi an toàn tuyệt đối, đặc biệt là khi họ càng tiến sâu vào.

Trần Nhị Cẩu hít một hơi thật sâu, gương mặt rạng rỡ. “Mùi hương thật dễ chịu, Đại ca. Liệu có thể nấu thành thuốc tiên không?” Hắn hỏi, trong mắt ánh lên vẻ mơ mộng. Hắn chưa bao giờ thấy nhiều thảo dược quý hiếm như vậy, và cái mùi hương thanh khiết này khiến hắn cảm thấy sảng khoái lạ thường.

Lâm Dịch bật cười khẽ. “Thuốc tiên thì không có, nhưng nếu chúng ta biết cách chế biến, nó có thể cứu sống nhiều người, Nhị Cẩu ạ. Hơn cả thuốc tiên.” Hắn nói, trong lòng thầm nghĩ về những loại thuốc giảm đau, kháng sinh, hay vitamin mà thế giới cũ của hắn có. Dù không thể tái tạo hoàn toàn, nhưng hắn tin rằng với những thảo dược này, cộng với tri thức của mình, hắn có thể tạo ra những sản phẩm có giá trị không kém.

Họ tiếp tục công việc thu hái, cẩn trọng và tỉ mỉ. Các giỏ mây dần đầy lên với những loại thảo dược tươi xanh. Lâm Dịch liên tục nhắc nhở về tầm quan trọng của việc không làm hại môi trường sống, và chỉ hái đủ lượng cần thiết cho đợt chế biến đầu tiên. Hắn biết, đây chỉ là bước khởi đầu. Thành công của kế hoạch này sẽ phụ thuộc vào sự kiên trì, sự cẩn trọng và trên hết là sự bí mật. Lý Hổ và những người đi theo hắn cũng đã thu thập được một lượng Huyết Đằng đáng kể, và không gặp phải trở ngại lớn nào. Cả đoàn người làm việc trong không khí im lặng, nhưng đầy sự quyết tâm và tin tưởng vào tương lai mà Lâm Dịch đang vẽ ra.

***

Chiều muộn, ánh nắng đã ngả vàng nhạt, nhuộm một màu cam đỏ lên những mái nhà tranh vách đất của thị trấn Lạc Hà, một thị trấn nhỏ nằm cách Thôn Làng Sơn Cước khoảng nửa ngày đường. Lâm Dịch và Lý Hổ, trong bộ trang phục thường phục, đã trà trộn vào đám đông hối hả ở chợ thị trấn. Không khí ở đây hoàn toàn khác biệt so với sự yên bình của Thôn Làng Sơn Cước hay sự thanh khiết của Linh Dược Cốc. Tiếng người trò chuyện ồn ào, tiếng rao hàng vang lên từ mọi phía, tiếng bát đĩa va chạm lách cách từ những quán ăn ven đường, tất cả hòa lẫn vào nhau tạo nên một bản giao hưởng hỗn độn nhưng đầy sức sống của một thế giới đang vận động. Mùi thức ăn phong phú, gia vị nồng nàn, khói bếp cay xè hòa cùng mùi bụi đất khô rang, tạo nên một thứ hỗn hợp đặc trưng của chốn đô thị cổ đại.

Lâm Dịch chậm rãi đi dạo quanh chợ, đôi mắt sắc bén của hắn quét qua từng gian hàng, từng món đồ. Hắn quan sát giá cả các loại hàng hóa, từ vải vóc, đồ gốm, đến các loại lương thực và thậm chí là những loại thảo dược khô được bày bán sơ sài. Hắn để ý đến thái độ của những người bán hàng, sự mặc cả của khách mua, và cách thức vận hành của cái thị trường thô sơ này. Trong đầu hắn, những con số, những phân tích về cung cầu, về lợi nhuận, về tiềm năng thị trường đang nhảy múa. "Thị trường này còn rất thô sơ, nhưng cũng đầy tiềm năng," hắn thầm nghĩ. "Nhu cầu cơ bản... luôn là thứ dễ kiếm tiền nhất. Đặc biệt là những sản phẩm thiết yếu cho sức khỏe, thứ mà người dân luôn cần nhưng lại không dễ dàng có được."

Hắn dừng lại trước một quầy hàng bán đồ gốm, chạm vào một chiếc nồi đất nung thô kệch. “Lý huynh, huynh xem loại đồ này có vẻ không bền. Hay ta tự làm lấy?” Lý Hổ nói, giọng đều đều, ánh mắt vẫn cảnh giác quan sát xung quanh. Hắn có vẻ không tin tưởng vào chất lượng của những món đồ được bày bán ở đây.

Lâm Dịch lắc đầu. “Không cần phức tạp đến mức đó, Lý huynh. Chúng ta cần những dụng cụ đơn giản, dễ tìm, dễ thay thế. Cái này,” hắn chỉ vào một chiếc chảo gang nhỏ, “có thể dùng để sao tẩm thảo dược. Còn cái này,” hắn lại chỉ vào một chiếc cối đá nhỏ, “dùng để nghiền nát nguyên liệu. Không cần quá tinh xảo, miễn là đủ dùng.” Hắn chọn mua vài chiếc chảo, vài chiếc cối đá nhỏ, một ít vải thô để lọc, và một vài con dao sắc bén. Hắn mặc cả một cách khéo léo, không quá tham lam, cũng không quá dễ dãi, thể hiện sự am hiểu nhất định về giá cả thị trường.

Khi họ đang rời khỏi khu chợ, Lâm Dịch bỗng khựng lại. Ánh mắt hắn bị thu hút bởi một hình ảnh nhỏ bé, gầy gò, đang đứng co ro ở một góc chợ vắng vẻ. Đó là một cô bé, ước chừng chỉ khoảng sáu, bảy tuổi, thân hình bé xíu lọt thỏm trong bộ áo quần cũ kỹ, vá víu đã bạc màu. Đôi mắt to tròn của cô bé, dù long lanh như muốn khóc, nhưng lại ẩn chứa một sự kiên cường lạ lùng. Trên tay cô bé là một bó hoa dại, những bông hoa trắng, vàng nhỏ bé, yếu ớt, dường như cũng đang cố gắng bám víu vào sự sống như chính chủ nhân của chúng. Cô bé đang cố gắng mời chào những người qua đường, giọng nói yếu ớt, gần như chìm nghỉm trong tiếng ồn ào của chợ.

“Hoa dại đây ạ… mua một bông đi ông chú…” Cô bé thì thầm, bàn tay nhỏ xíu chìa bó hoa ra, hy vọng mong manh. Nhưng hầu hết mọi người đều vội vã lướt qua, không ai để ý đến sự tồn tại của cô bé.

Lâm Dịch đứng lặng người, ánh mắt dõi theo cô bé. Hình ảnh đó, dù chỉ là một thoáng qua, nhưng lại đâm sâu vào tâm trí hắn, như một nhát dao sắc lẹm. Hắn thấy mình trong đó, một phần nào đó của quá khứ, của những ngày đầu tiên hắn đặt chân đến thế giới này, khi hắn cũng phải vật lộn để sinh tồn, để kiếm từng miếng ăn. Hắn cảm nhận được sự tuyệt vọng ẩn chứa trong đôi mắt trong veo ấy, sự lam lũ của một cuộc đời bị đặt vào hoàn cảnh khó khăn. "Thế giới này không nợ ai một sự công bằng," hắn tự nhủ, nhưng trong lòng lại dấy lên một nỗi bất lực và trách nhiệm.

Lý Hổ cũng chú ý đến ánh mắt của Lâm Dịch. Hắn nhìn theo hướng Lâm Dịch đang nhìn, rồi khẽ nhíu mày. Hắn hiểu ý nghĩa của hình ảnh đó. Cuộc sống ở biên thùy, ở những nơi như Lạc Hà, vốn dĩ đã tàn khốc. Những đứa trẻ như cô bé này, không có cha mẹ, không có người thân, hoặc cha mẹ quá nghèo khó, buộc phải tự bươn chải từ khi còn quá nhỏ. Đó là một thực tế phũ phàng, mà hắn đã quá quen thuộc.

Lâm Dịch không nói gì, hắn chỉ khẽ thở dài một tiếng, rồi tiếp tục bước đi. Hắn biết mình không thể cứu vớt tất cả mọi người, không thể thay đổi cả thế giới này chỉ bằng một hành động nhỏ bé. Nhưng hình ảnh cô bé bán hoa đó đã củng cố thêm quyết tâm trong lòng hắn. "Những sản phẩm từ Linh Dược Cốc không chỉ là để kiếm tiền," hắn nghĩ. "Mà còn là để cải thiện cuộc sống, để những người dân như cô bé này có một cơ hội tốt hơn, để họ không phải sống trong cảnh đói nghèo, bệnh tật."

Hắn chợt nhận ra rằng, kế hoạch kinh tế của hắn không chỉ dừng lại ở việc làm giàu cho Thôn Làng Sơn Cước. Nó còn mang một ý nghĩa lớn lao hơn, một trách nhiệm xã hội mà hắn, với tư cách là một người đến từ thế giới văn minh hơn, cảm thấy mình phải gánh vác. Anh muốn tạo ra một mô hình, một cách sống, mà ở đó, người dân có thể tự lực cánh sinh, không phải chịu cảnh áp bức, bóc lột.

“Huynh Lâm, chúng ta đã mua đủ đồ chưa?” Lý Hổ hỏi, kéo hắn ra khỏi dòng suy nghĩ.

“Đủ rồi,” Lâm Dịch đáp, giọng trầm hơn bình thường một chút. “Chúng ta về thôi. Còn rất nhiều việc phải làm.”

Trên đường trở về Thôn Làng Sơn Cước, ánh nắng chiều đã tắt hẳn, nhường chỗ cho màn đêm đen kịt. Vô số vì sao lấp lánh trên bầu trời không trăng, như những hạt kim cương rải rác trên tấm màn nhung đen. Mùi hương của hoa dại vẫn còn vương vấn đâu đó trong ký ức của Lâm Dịch, hòa lẫn với mùi thảo dược trong giỏ và mùi bụi đường của thị trấn. Hắn biết, con đường phía trước còn đầy rẫy hiểm nguy, không chỉ từ những thế lực cường hào như Trần Thị Gia Tộc, mà còn từ sự thiếu thốn về công cụ, kỹ thuật, và cả những hiểm nguy rình rập trong Linh Thú Sơn Mạch. Nhưng hắn không còn đơn độc. Hắn có Lý Hổ, Trần Nhị Cẩu, và những người dân làng đang đặt niềm tin vào hắn.

Lâm Dịch ngước nhìn lên bầu trời sao, trong lòng thầm hứa. Hắn sẽ biến những tri thức của mình thành hiện thực, biến những thảo dược quý giá kia thành những sản phẩm thiết yếu, để không chỉ Thôn Làng Sơn Cước, mà cả những người dân khốn khổ ở các thị trấn lân cận cũng có thể sống tốt hơn. Đây là khởi đầu cho một đại kế sinh tồn, một cuộc cách mạng nhỏ bé đang dần hình thành, không chỉ cho riêng hắn, mà cho cả một cộng đồng. Và nó sẽ thay đổi cuộc đời của họ, mãi mãi. Những lời đồn về "Thiên Phong Thương Hội" và "Hắc Sa Bang", cùng sự mục ruỗng của quan trường mà hắn từng nghe loáng thoáng, sẽ không còn là những câu chuyện xa vời nữa. Sớm muộn gì, hắn cũng sẽ phải đối mặt với chúng, khi những sản phẩm của hắn bắt đầu thu hút sự chú ý. Nhưng đó là chuyện của tương lai. Hiện tại, hắn có một kho báu, những đồng đội đáng tin cậy, và một kế hoạch chi tiết. Đây là tất cả những gì hắn cần để bắt đầu.

Truyện nguyên tác của Long thiếu, được công bố độc quyền tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free