Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 154: Bách Thảo Phổ Trong Tay: Phác Thảo Đại Kế Sinh Tồn

Ánh hoàng hôn đã bắt đầu lùi xa, nhường chỗ cho màn đêm buông xuống trên Linh Dược Cốc, nhưng trong lòng Lâm Dịch, ánh sáng của hy vọng vẫn bùng cháy rực rỡ. Hắn quay người, ánh mắt không còn vẻ mơ mộng mà tràn đầy ý chí chiến đấu, ra hiệu cho Trần Nhị Cẩu và Lý Hổ. “Bây giờ, chúng ta sẽ bắt đầu thu thập mẫu vật và phác thảo một bản đồ chi tiết của nơi này. Đây sẽ là bước đầu tiên.”

Lâm Dịch không lãng phí một giây phút nào. Sáng sớm hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên còn đang vất vả xuyên qua lớp sương mù dày đặc, phủ một màu bạc huyền ảo lên những tán lá xanh mướt và những đóa hoa rực rỡ, ba người đã lại có mặt tại Linh Dược Cốc. Không khí trong cốc lúc này thanh sạch đến lạ, mang theo hơi ẩm của đất, hương thơm nồng nàn của đủ loại thảo dược và mùi hoa ngọt ngào hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng khứu giác đầy mê hoặc. Tiếng suối chảy róc rách đâu đó vọng lại, cùng tiếng chim hót líu lo và tiếng côn trùng vo ve không ngớt, tất cả như hòa mình vào một bức tranh sống động, sảng khoái và tràn đầy linh khí.

Lâm Dịch, với vẻ ngoài vẫn gầy gò nhưng đôi mắt sâu thẳm lại ánh lên sự sắc bén và tập trung cao độ, bắt đầu hướng dẫn hai người còn lại. Hắn không vội vàng hái lượm, mà cẩn thận uốn mình xuống từng bụi cây, chạm nhẹ vào từng chiếc lá, như thể đang trò chuyện cùng chúng. Trong tay hắn là một con dao nhỏ sắc bén, được Trần Nhị Cẩu mài dũa kỹ càng từ hôm qua. Trần Nhị Cẩu, với dáng vẻ nhanh nhẹn, đôi mắt sáng ngời vì tò mò, cứ chốc chốc lại chỉ vào một loại cây lạ, hỏi han không ngừng. Hắn mặc một bộ quần áo vải thô đã sờn, nhưng sự hào hứng và nhiệt tình thì không thể che giấu. Lý Hổ thì khác, vóc dáng vạm vỡ, khuôn mặt hung dữ thường ngày vẫn giữ nguyên vẻ cảnh giác. Hắn tay nắm chặt chuôi đao, bước đi vững chãi, đôi mắt không ngừng đảo quanh các vách đá cheo leo và lùm cây rậm rạp, cảnh giới mọi mối đe dọa tiềm tàng.

“Loại này tên là ‘Thiên Hồ Thảo’,” Lâm Dịch trầm giọng, chỉ vào một bụi cây có lá xanh đậm, viền răng cưa và những chùm hoa trắng li ti. “Trong sách cổ ghi có tác dụng cầm máu, giảm sưng. Nhưng đừng hái hết, chỉ lấy phần lá già và để lại gốc rễ để nó có thể tái sinh. Đây là nguồn sống của chúng ta về sau.” Hắn cẩn thận cắt từng chiếc lá, đặt vào chiếc giỏ mây được lót lá tươi để giữ ẩm. Hành động của hắn chậm rãi, tỉ mỉ, như thể đang thực hiện một nghi lễ thiêng liêng. "Việc khai thác phải có kế hoạch, không thể phá hoại. Chúng ta không chỉ lấy, mà còn phải biết nuôi dưỡng."

Trần Nhị Cẩu tròn mắt, gật đầu lia lịa. Hắn bắt chước Lâm Dịch, cố gắng nhẹ nhàng nhất có thể. “Đại ca, loại hoa tím này thơm quá, có dùng được không? Có phải là loại ‘Hương Lan Thảo’ mà Hồ Gia Gia hay dùng không?” Hắn chỉ vào một bụi hoa nhỏ, cánh hoa màu tím biếc đang tỏa ra mùi hương ngọt ngào.

Lâm Dịch mỉm cười nhẹ. “Không phải Hương Lan Thảo, đây là ‘Tử Kim Hoa’. Nó không có tác dụng y dược mạnh mẽ như Thiên Hồ Thảo, nhưng nếu biết cách chiết xuất, hương thơm của nó có thể dùng để chế thành hương liệu hoặc thậm chí là một loại tinh dầu xoa bóp giúp thư giãn. Nhưng bây giờ chưa phải lúc. Chúng ta sẽ ưu tiên những loại có dược tính rõ ràng trước.” Hắn giải thích một cách kiên nhẫn, đôi khi đưa tay sờ vào phiến lá, cảm nhận độ trơn bóng hay nhám ráp của từng loại. Trong đầu hắn, từng loại cây cỏ không chỉ là một cái tên, mà là một hợp chất hóa học phức tạp, một chuỗi phản ứng sinh học tiềm năng. Hắn đang cố gắng dịch ngôn ngữ của khoa học hiện đại sang ngôn ngữ thực tiễn của một thế giới cổ đại.

Lý Hổ vẫn im lặng, nhưng đôi tai hắn không bỏ sót một lời nào của Lâm Dịch. Hắn liếc nhìn xung quanh, ánh mắt dừng lại ở một vệt đất ẩm ướt gần một tảng đá lớn. “Vùng này yên tĩnh lạ, nhưng vẫn phải đề phòng thú dữ, hoặc... người khác. Ta đã thấy dấu chân lạ ở phía Đông, gần lối ra khe núi. Mới tinh, có vẻ là của một người, đi một mình.” Giọng hắn trầm và đầy cảnh giác, phá tan bầu không khí yên bình.

Lâm Dịch khựng lại, đôi mắt sắc bén quét qua hướng Lý Hổ chỉ. “Dấu chân lạ ư?” Hắn cau mày. "Phải rồi, kho báu thì luôn thu hút lòng tham. Chúng ta không phải là những người duy nhất biết đến nơi này, hoặc có lẽ chúng ta đã vô tình giẫm lên lãnh địa của ai đó." Trong tâm trí hắn, một hồi chuông cảnh báo vang lên. Sự bí mật là tối quan trọng. Nếu có kẻ đã phát hiện ra dấu vết của họ, hoặc tệ hơn, đã từng ghé thăm nơi này, thì nguy cơ bị dòm ngó sẽ tăng lên gấp bội. Hắn đã lường trước điều này, nhưng sự xuất hiện của dấu chân lạ khiến hắn nhận ra rằng thời gian không chờ đợi.

Hắn tiếp tục hướng dẫn, nhưng tốc độ nhanh hơn một chút, sự cẩn trọng cũng tăng lên gấp bội. "Nhị Cẩu, con chú ý quan sát những loại cây có lá màu xanh thẫm, gân lá nổi rõ như thế này, và những quả mọng màu đỏ tươi như máu. Đó là Huyết Long Quả, cực kỳ quý hiếm, chỉ mọc ở những nơi có linh khí dồi dào. Thu hái chúng phải cực kỳ cẩn thận, chỉ hái quả chín, tránh làm tổn thương cây mẹ." Hắn giải thích kỹ lưỡng cách nhận biết và thu hái từng loại, từ những loại có tác dụng đơn giản như cầm máu, giảm sưng, đến những loại phức tạp hơn có thể dùng để bồi bổ cơ thể hay thậm chí là làm đẹp.

Trong quá trình thu thập, Lâm Dịch không ngừng ghi nhớ vị trí, địa hình, đặc điểm sinh trưởng của từng loại thảo dược. Hắn không có giấy bút, nhưng trí nhớ siêu phàm của một người hiện đại đã được rèn luyện qua bao năm tháng học tập và làm việc đã giúp hắn phác họa một bản đồ tinh thần chi tiết đến kinh ngạc. Hắn đang xây dựng một cơ sở dữ liệu sống về Linh Dược Cốc, không chỉ là nơi có gì, mà còn là nơi đó mọc ở đâu, đặc điểm khí hậu, đất đai ra sao, và thời điểm nào thích hợp để thu hoạch.

"Đừng quên những bụi cỏ dại này," Lâm Dịch nói, chỉ vào một loại cây thân mềm, lá nhỏ li ti. "Người dân thường dẫm đạp lên chúng mà không biết. Đây là một loại thực vật có khả năng kháng khuẩn tự nhiên rất tốt, nếu biết cách chiết xuất, có thể làm thành dung dịch sát trùng hoặc thậm chí là xà phòng." Hắn thấy Trần Nhị Cẩu và Lý Hổ nhìn hắn với vẻ mặt nửa tin nửa ngờ. Đối với họ, cỏ dại mãi mãi là cỏ dại. Nhưng đối với Lâm Dịch, đó là tiềm năng.

Hắn hình dung về một tương lai không xa, khi những loại thảo dược này, qua bàn tay và trí óc của hắn, sẽ biến thành những sản phẩm thiết yếu, cải thiện đời sống của người dân nghèo khổ ở Thôn Làng Sơn Cước. Hắn không chỉ muốn kiếm tiền, mà còn muốn tạo ra một giá trị thực sự, một sự thay đổi bền vững. Nhưng để làm được điều đó, hắn cần sự hợp tác, sự tin tưởng tuyệt đối từ những người xung quanh. Và quan trọng nhất, hắn cần thời gian.

Cái se lạnh của buổi sớm dần tan biến, nhường chỗ cho ánh nắng ban trưa gay gắt. Ba người thu thập được kha khá mẫu vật, đủ để Lâm Dịch bắt đầu công việc nghiên cứu chuyên sâu. Trước khi rời khỏi cốc, Lâm Dịch cẩn thận giấu đi những dấu vết mà họ có thể đã để lại. Hắn không muốn bất kỳ ai khác biết về kho báu này, ít nhất là cho đến khi hắn có đủ sức mạnh để bảo vệ nó. Lý Hổ lầm lũi đi phía sau, ánh mắt vẫn không ngừng dò xét. Hắn biết, lời cảnh báo của hắn về dấu chân lạ không phải là thừa. Linh Dược Cốc, dù đẹp đẽ đến mấy, cũng là một nơi đầy rẫy hiểm nguy, không chỉ từ thiên nhiên mà còn từ bản tính tham lam của con người. Hắn thầm nghĩ, nếu có kẻ nào dám dòm ngó kho báu này, hắn sẽ cho chúng biết thế nào là sự giận dữ của một con hổ bị chọc giận.

***

Khi ánh hoàng hôn đã nhuộm đỏ cả một góc trời, Lâm Dịch mới trở về căn nhà gỗ đơn sơ của mình ở Thôn Làng Sơn Cước. Căn nhà vẫn vậy, mái tranh cũ kỹ, tường gỗ đã bạc màu theo năm tháng, nhưng đối với hắn, đây là nơi an toàn nhất, nơi hắn có thể tạm gác lại những mối lo toan bên ngoài để tập trung vào công việc của mình. Tiếng trẻ con trong làng vẫn còn chơi đùa vọng lại từ xa, tiếng gà gáy thỉnh thoảng vang lên, và mùi khói bếp, mùi thức ăn nấu từ các nhà hàng xóm thoang thoảng trong không khí, tất cả tạo nên một bức tranh bình yên, mộc mạc của một ngôi làng miền núi.

Hắn nhanh chóng rửa tay, ăn vội bữa cơm tối đơn giản mà Lâm mẫu đã chuẩn bị, rồi vùi mình vào góc nhà quen thuộc, nơi ánh đèn dầu leo lét soi sáng một không gian nhỏ bé nhưng chất chứa cả một thế giới tri thức. Trước mặt hắn là những mẫu thảo dược vừa thu thập được, được sắp xếp cẩn thận trên một tấm vải thô. Bên cạnh là cuốn ‘Thần Nông Bách Thảo Phổ’ đã sờn cũ, bìa sách bong tróc, từng trang giấy ố vàng như minh chứng cho dòng thời gian và biết bao thế hệ đã từng đọc qua nó.

Lâm Dịch bắt đầu công việc. Hắn cẩn thận mở cuốn sách, đôi mắt sắc bén và trầm tư lướt qua từng dòng chữ Hán cổ, đối chiếu với những kiến thức y học hiện đại mà hắn đã mang theo từ thế giới cũ. Hắn tỉ mẩn ghi chép, so sánh dược tính, cách chiết xuất, và ứng dụng của từng loại thảo dược. Đôi khi, hắn nhíu mày suy nghĩ, lẩm bẩm những công thức phức tạp trong đầu, cố gắng tìm ra cách tối ưu để áp dụng tri thức hiện đại vào điều kiện thiếu thốn của thế giới này. Đôi khi, ánh mắt hắn lại giãn ra, như tìm thấy lời giải cho một vấn đề khó, một nụ cười nhẹ thoáng qua trên môi.

Hắn nghiền một ít Huyết Long Thảo khô bằng cối đá nhỏ, hít hà mùi thơm đặc trưng của nó. “Cây Huyết Long Thảo này, dược tính giảm đau rất mạnh,” hắn lẩm bẩm, giọng nói khẽ đến mức chỉ mình hắn nghe thấy. "Nếu kết hợp với vài loại phụ liệu khác như Xuyên Khung, Đương Quy theo tỷ lệ nhất định, và dùng phương pháp chiết xuất nóng lạnh, có thể tạo ra loại cao dán giảm đau hiệu quả hơn nhiều so với thuốc bột thông thường mà dân làng đang dùng. Nó sẽ thấm sâu hơn, tác dụng lâu hơn, và tiện lợi hơn." Hắn hình dung ra những miếng cao dán màu nâu sẫm, dẻo dai, được đóng gói cẩn thận, mang lại sự dễ chịu cho những người lao động chân tay vất vả.

Tiếp theo, hắn cầm lên một vài chiếc lá của loại Diệp Lan mà hắn đã nhận diện ban sáng. “Hay loại Diệp Lan này,” hắn tiếp tục suy nghĩ, “trong sách cổ ghi bổ khí, làm đẹp da thịt. Nhưng nếu dùng kỹ thuật cô đặc hiện đại, chiết xuất lấy tinh chất, có thể làm thành tinh dầu dưỡng da, hoặc thậm chí là một loại kem thoa mặt. Chắc chắn sẽ được phụ nữ ưa chuộng, đặc biệt là những người ở thành thị, những tiểu thư quyền quý.” Ý nghĩ về việc tạo ra mỹ phẩm trong một thế giới cổ đại, nơi những khái niệm như "kem dưỡng da" còn quá xa lạ, khiến hắn cảm thấy phấn khích. Hắn biết, nhu cầu làm đẹp là bản năng, không phân biệt thời đại.

Vấn đề lớn nhất, như hắn đã tự hỏi, là làm sao để sản xuất s�� lượng lớn mà vẫn giữ được chất lượng, lại còn phải đảm bảo không bị sao chép. Hắn không có phòng thí nghiệm hiện đại, không có máy móc chiết xuất ly tâm hay hệ thống kiểm soát chất lượng nghiêm ngặt. Mọi thứ sẽ phải làm bằng tay, dựa vào kinh nghiệm và sự tinh tế. Hắn sẽ phải tự mình xây dựng một quy trình sản xuất thủ công, từng bước một, từ khâu thu hoạch, làm sạch, phơi khô, nghiền, chiết xuất, cho đến đóng gói. Đó là một thách thức khổng lồ.

Hắn dùng bút than phác thảo những hình vẽ đơn giản, những công thức sơ bộ trên một mảnh giấy thô sờn. Từng nét vẽ, từng con chữ đều chứa đựng sự tính toán và hy vọng của hắn. Từ việc xây dựng lò chưng cất đơn giản để chiết xuất tinh dầu, đến việc tìm kiếm vật liệu làm bao bì phù hợp (có thể là lọ gốm nhỏ, hộp gỗ hoặc túi vải thô), mọi thứ đều cần được cân nhắc kỹ lưỡng.

Lâm Dịch cũng nghĩ đến thị trường. Ai sẽ mua những sản phẩm này? Người dân Thôn Làng Sơn Cước sẽ không đủ tiền. Vậy thì phải nhắm đến những thị trấn lớn hơn, như Thành Thiên Phong. Nhưng làm thế nào để đưa sản phẩm đến đó? Bán cho thương lái? Hay tự mình mở cửa hàng? Và khi sản phẩm thành công, chắc chắn sẽ có kẻ dòm ngó. Trần Thị Gia Tộc, Thiên Phong Thương Hội, Hắc Sa Bang, quan trường mục ruỗng… tất cả đều là những mối đe dọa tiềm tàng. Sự thành công sẽ kéo theo lòng tham, sự đố kỵ.

“Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu,” hắn nhắc nhở chính mình. “Và để sinh tồn một cách vững chắc, chúng ta cần nền tảng kinh tế. Tri thức là vũ khí mạnh nhất, và ta phải dùng nó một cách khôn ngoan.” Hắn biết, con đường này đầy chông gai, nhưng hắn không thể lùi bước. Nỗi lo về sự an nguy của gia đình và làng vẫn luôn thường trực trong tâm trí hắn. Tình hình ‘Loạn Tam Phiên’ đang ngày càng căng thẳng, thúc ép hắn phải hành động nhanh chóng và hiệu quả. Hắn không thể chờ đợi sự cứu rỗi từ bên ngoài. Hắn phải tự mình tạo ra con đường, tự mình gây dựng nên một tương lai vững chắc.

Mảnh giấy thô đã đầy những ký hiệu, những công thức ban đầu. Mắt hắn vẫn sáng rực dưới ánh đèn dầu leo lét, tâm trí hắn như một cỗ máy không ngừng vận hành, tính toán và lên kế hoạch. Hắn biết, đây mới chỉ là khởi đầu. Con đường phía trước còn rất dài, nhưng hắn đã có những bước đi đầu tiên, vững chắc và đầy hy vọng. Mùi thảo dược thoang thoảng trong căn phòng nhỏ, hòa quyện với mùi khói gỗ và mùi đất, tạo nên một không khí đặc trưng, vừa bình dị, vừa chứa đựng một tương lai đầy hứa hẹn.

***

Đêm đã khuya lắm, cả Thôn Làng Sơn Cước đã chìm vào giấc ngủ say. Chỉ còn tiếng côn trùng rả rích và tiếng gió nhẹ lùa qua tán lá cây là phá vỡ sự tĩnh mịch. Dưới gốc cây cổ thụ lớn nhất làng, nơi ánh sáng từ các căn nhà đã tắt hẳn, chỉ còn lại ánh sao mờ ảo và một chút ánh trăng yếu ớt cố gắng soi rọi, ba bóng người đang tụ tập. Đó là Lâm Dịch, Trần Nhị Cẩu và Lý Hổ. Không khí se lạnh của đêm khuya bao trùm lấy họ, mang theo hơi ẩm của đất.

Lâm Dịch, sau khi đã phác thảo xong những ý tưởng ban đầu, hẹn hai người đồng đội của mình ra đây để thảo luận chi tiết hơn. Gương mặt hắn trầm tĩnh, ánh mắt vẫn giữ nguyên vẻ tập trung nhưng pha chút lo lắng. "Chúng ta có một kho báu," hắn bắt đầu, giọng nói trầm thấp, đủ nghe giữa không gian tĩnh lặng, "nhưng nó cũng là một gánh nặng. Nếu để lộ ra bên ngoài, tai họa sẽ đến với cả làng. Vì vậy, mọi chuyện phải được giữ bí mật tuyệt đối, kể cả với người thân nhất." Hắn nhìn thẳng vào mắt Trần Nhị Cẩu và Lý Hổ, muốn đảm bảo rằng họ hiểu rõ mức độ nghiêm trọng của vấn đề.

Trần Nhị Cẩu, dù đã thấm mệt sau một ngày dài, vẫn tỏ ra vô cùng phấn khích. Đôi mắt hắn sáng lên trong bóng tối. "Đại ca cứ nói, Nhị Cẩu sẽ làm theo! Em sẽ đi hái, sẽ học cách chế biến, làm mọi thứ Đại ca cần! Chỉ mong làng mình không còn đói khổ nữa!" Hắn nói với một sự nhiệt thành và tin tưởng tuyệt đối, không một chút nghi ngờ. Đối với Trần Nhị Cẩu, Lâm Dịch không chỉ là một người bạn, một huynh trưởng, mà còn là người duy nhất có khả năng dẫn dắt họ thoát khỏi cảnh nghèo đói và áp bức.

Lý Hổ đứng dựa vào thân cây cổ thụ, cánh tay khoanh trước ngực. Ban đầu, hắn vẫn giữ vẻ mặt nghiêm trọng, đầy vẻ thận trọng, nhưng khi nghe Lâm Dịch phân tích logic và chỉ ra cả lợi ích thực tế lẫn rủi ro tiềm tàng, ánh mắt hắn dần thay đổi. Lý Hổ không phải là người dễ dàng tin tưởng, nhưng hắn tin vào thực tế và sự chuẩn bị kỹ lưỡng. Hắn đã thấy Lâm Dịch biến những điều không thể thành có thể nhiều lần, và hắn biết, người đàn ông này không bao giờ nói suông.

“Cần gì ta sẽ làm,” Lý Hổ khẽ gật đầu, giọng trầm và kiên quyết. “Chuyện bảo vệ Linh Dược Cốc, và bảo vệ những gì chúng ta làm ra, cứ giao cho ta. Nếu có kẻ muốn cướp, ta sẽ không nương tay.” Ánh mắt hắn lóe lên sự lạnh lẽo, hứa hẹn một sự bảo vệ tàn bạo nếu cần. Hắn biết rõ bản chất tàn khốc của thế giới này, và hắn hiểu rằng chỉ có sức mạnh mới có thể bảo vệ được những gì mình có.

Lâm Dịch trải một tấm bản đồ đơn giản xuống đất. Đó không phải là một tấm da bản đồ phức tạp, mà chỉ là một mảnh vải thô hắn đã phác thảo lại địa hình Linh Dược Cốc bằng than củi, đánh dấu các khu vực có thảo dược quý hiếm. Hắn chỉ vào các điểm đã đánh dấu. “Nhị Cẩu, nhiệm vụ chính của con là thu thập thảo dược theo chỉ dẫn của ta. Ta sẽ chỉ cho con cách nhận biết, cách hái, và cách bảo quản sơ bộ để giữ được dược tính. Sau đó, con sẽ cùng ta học cách chế biến. Đây sẽ là công việc cần sự tỉ mỉ và kiên nhẫn. Chúng ta sẽ bắt đầu với cao dán giảm đau và một loại thuốc bổ đơn giản.” Hắn giao cho Trần Nhị Cẩu một vai trò cốt lõi trong quy trình sản xuất, không chỉ là người hái lượm mà còn là người học việc, người sẽ cùng hắn xây dựng nên “nhà máy” đầu tiên.

Sau đó, hắn nhìn sang Lý Hổ. “Lý huynh, ta cần huynh bảo vệ Linh Dược Cốc. Không ai được phép biết đến nơi này. Huynh sẽ thường xuyên tuần tra, đặc biệt là ở những lối ra vào. Nếu có dấu hiệu bất thường, phải báo ngay cho ta. Ngoài ra, việc vận chuyển nguyên liệu và sau này là sản phẩm cũng cần sự cẩn trọng. Huynh sẽ phụ trách việc này, đảm bảo mọi thứ diễn ra bí mật và an toàn.” Lâm Dịch biết Lý Hổ là một chiến binh bẩm sinh, khả năng đánh hơi nguy hiểm và sức mạnh thể chất của hắn là không ai sánh kịp ở Thôn Làng Sơn Cước. Hắn cần một người đáng tin cậy để làm “bộ phận an ninh” cho toàn bộ kế hoạch.

Ba người cùng nhau thảo luận chi tiết hơn về các bước tiếp theo. Họ bàn bạc về thời gian thu hoạch, các tuyến đường an toàn để di chuyển vào Linh Dược Cốc, cách ngụy trang dấu vết, và cả việc làm sao để giấu giếm số lượng thảo dược khổng lồ mà họ sẽ mang về làng. Lâm Dịch nhấn mạnh rằng không ai, kể cả người thân trong gia đình, được phép biết về quy mô thực sự của kho báu này. "Lời đồn sẽ lan nhanh như cháy rừng," hắn nói. "Và khi đó, chúng ta sẽ không còn yên ổn nữa."

Trong tâm trí Lâm Dịch, hắn đang tạo ra một hệ thống, một mô hình kinh doanh sơ khai trong thế giới cổ đại. Hắn cần những con người trung thành, có khả năng, và quan trọng nhất, là hiểu được tầm nhìn của hắn. Trần Nhị Cẩu và Lý Hổ, với những tính cách và kỹ năng khác nhau, chính là những mảnh ghép đầu tiên của bộ máy đó.

Màn đêm càng lúc càng sâu, sương xuống mỗi lúc một dày đặc hơn. Ba người vẫn ngồi đó, dưới gốc cây cổ thụ, ánh mắt họ giao nhau trong bóng tối, chất chứa sự quyết tâm và một tia hy vọng bừng sáng. Con đường phía trước còn đầy rẫy hiểm nguy, nhưng họ không đơn độc. Họ có tri thức của Lâm Dịch, sự nhiệt thành của Trần Nhị Cẩu, và sức mạnh kiên định của Lý Hổ. Đây là khởi đầu cho một đại kế sinh tồn, một cuộc cách mạng nhỏ bé đang dần hình thành trong lòng Thôn Làng Sơn Cước, và nó sẽ thay đổi cuộc đời của họ, mãi mãi.

Lâm Dịch ngước nhìn bầu trời không trăng, vô số vì sao lấp lánh như những đôi mắt đang dõi theo. Hắn biết, thành công của hắn sẽ không chỉ dừng lại ở Thôn Làng Sơn Cước này. Những sản phẩm độc đáo từ Linh Dược Cốc chắc chắn sẽ thu hút sự chú ý từ các thương hội lớn hơn ở Thành Thiên Phong, thậm chí là các thế lực giang hồ như Hắc Sa Bang. Những lời đồn về "Thiên Phong Thương Hội" và sự mục ruỗng của quan trường mà hắn từng nghe loáng thoáng đâu đó sẽ không còn là những câu chuyện xa vời nữa. Nhưng đó là chuyện của tương lai. Hiện tại, hắn có một kho báu, hai người đồng đội đáng tin cậy, và một kế hoạch chi tiết. Đây là tất cả những gì hắn cần để bắt đầu.

Truyện nguyên tác Long thiếu, hiện chỉ phát hành duy nhất tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free