Lạc thế chi nhân - Chương 153: Linh Dược Cốc: Kho Báu Ẩn Giấu và Ánh Sáng Tri Thức
Sương sớm còn vương trên những kẽ lá, mờ ảo như tấm màn the mỏng che phủ Linh Thú Sơn Mạch. Không khí buổi ban mai mang theo hơi lạnh ẩm ướt của đất rừng, cùng mùi hăng hắc của nhựa thông và mùi cỏ cây ngai ngái sau một đêm sương xuống. Tiếng chim hót líu lo đâu đó giữa vòm cây cổ thụ, điểm xuyết vào sự tĩnh mịch của núi rừng, tạo nên một bản giao hưởng hoang dã mà bình yên đến lạ.
Lâm Dịch, với vóc dáng gầy gò ẩn trong bộ quần áo thô sơ đã bạc màu, dẫn đầu đoàn người tiến sâu vào lòng núi. Đôi mắt hắn, sâu thẳm và tinh anh, không ngừng lướt qua từng phiến đá phủ rêu, từng lùm cây dại, từng vết chân mờ ảo trên nền đất ẩm. Mỗi bước chân đều cẩn trọng, không phải vì sợ hãi, mà vì sự tập trung cao độ vào môi trường xung quanh. Hắn đang tìm kiếm, không phải một con mồi, mà là những manh mối, những dấu hiệu mà chỉ tri thức hiện đại và sự nhạy bén của người từng trải mới có thể nhận ra. Kiến thức về thực vật học, địa lý, thậm chí cả khí tượng học mà hắn tích lũy từ thế giới cũ, cùng với những ghi chép cổ xưa trong ‘Thần Nông Bách Thảo Phổ’ mà hắn đã nghiền ngẫm, đang dẫn đường cho hắn. Hắn tin rằng, trong lòng núi sâu thẳm này, ẩn chứa một nguồn tài nguyên mà người đời đã lãng quên, hoặc chưa bao giờ biết đến.
“Chú ý, khu vực này càng vào sâu càng phức tạp,” Lâm Dịch lên tiếng, giọng nói trầm tĩnh nhưng dứt khoát, vang vọng giữa không gian tĩnh lặng. Hắn dùng thanh dao ngắn gọn gàng phát quang những bụi cây leo chằng chịt chắn lối. “Đừng lơ là cảnh giác. Chúng ta đang tiến vào địa phận của những loài vật hoang dã, và có thể cả những thứ còn nguy hiểm hơn.”
Phía sau hắn, Trần Nhị Cẩu và Lý Hổ gật đầu, sự tập trung hiện rõ trên gương mặt họ. Trần Nhị Cẩu, với vẻ ngoài lanh lợi, luôn đảo mắt quan sát xung quanh, bàn tay siết chặt chuôi đao. “Đại ca yên tâm, có Nhị Cẩu và Lý Hổ ở đây, không có con thú nào dám bén mảng đâu!” Hắn nói, giọng tràn đầy tự tin, pha chút tự hào về sức mạnh của mình và Lý Hổ. Dù còn trẻ, nhưng Nhị Cẩu đã sớm rèn luyện được sự nhanh nhẹn và khả năng ứng biến trong rừng sâu.
Lý Hổ, vạm vỡ và trầm lặng hơn, đi ở vị trí cuối cùng, đôi mắt sắc như chim ưng không ngừng quét qua hai bên sườn núi và phía sau. Vết sẹo nhỏ trên lông mày của hắn càng làm tăng thêm vẻ từng trải. Hắn là một bức tường vững chắc, một sự đảm bảo cho sự an toàn của cả nhóm. “Lâm huynh, hình như ta cảm thấy có gì đó khác lạ ở phía trước… Khí tức này không giống bình thường.” Giọng Lý Hổ trầm đục, vang lên đầy cảnh giác. Hắn có trực giác nhạy bén của một người săn bắn chuyên nghiệp, một khả năng cảm nhận nguy hiểm hoặc những điều bất thường trong tự nhiên mà Lâm Dịch không có. Đó là thứ bản năng sinh tồn đã được mài giũa qua bao năm tháng vật lộn với núi rừng.
Lâm Dịch dừng lại, lắng nghe. Hắn không có được cái trực giác bén nhọn như Lý Hổ, nhưng hắn tin tưởng vào cảm nhận của đồng đội. Hắn hít sâu một hơi, cảm nhận luồng không khí. Đúng thật, có một sự thay đổi tinh tế. Mùi đất ẩm có vẻ đậm hơn, mùi nhựa thông dần nhường chỗ cho một thứ hương thơm ngai ngái, khó tả, tựa như mùi của trăm ngàn loại cỏ cây hòa quyện. Hắn lại ngẩng đầu nhìn lên tán lá. Cây cối ở đây có vẻ cao lớn hơn, thân cây to hơn, và màu xanh của lá cũng đậm đà, tươi tốt hơn hẳn so với những khu vực bên ngoài mà họ đã đi qua.
“Là khí tức của sự sống,” Lâm Dịch lẩm bẩm, không chỉ nói với Lý Hổ mà còn với chính mình. Hắn cảm nhận được một nguồn năng lượng dồi dào hơn, một sức sống mãnh liệt hơn đang bao trùm khu vực này. Đây chính là dấu hiệu mà hắn đã tìm kiếm. Trong ‘Thần Nông Bách Thảo Phổ’ có nhắc đến những vùng đất linh khí hội tụ, nơi cây cỏ sinh trưởng vượt bậc, dược liệu quý hiếm mọc thành cụm. Hắn dùng dao phát đi một đoạn đường nữa, rồi ra hiệu cho hai người kia đi chậm lại, bước chân nhẹ nhàng hơn.
“Cẩn thận từng bước, không được làm xáo động quá lớn.” Hắn dặn dò, ánh mắt vẫn không ngừng dò xét. Hắn biết, một nơi có sinh khí dồi dào như vậy, ắt hẳn cũng sẽ có những sinh vật mạnh mẽ trú ngụ. Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, và sự cẩn trọng chưa bao giờ là thừa thãi. Hắn không muốn vì sự hấp tấp của mình mà đẩy đồng đội vào hiểm cảnh. Nỗi lo về sự an nguy của gia đình và làng vẫn luôn thường trực trong tâm trí hắn, nhưng chính nỗi lo ấy lại là động lực mạnh mẽ nhất, thúc đẩy hắn không ngừng tìm tòi, không ngừng sáng tạo, đồng thời cũng khiến hắn phải cẩn trọng gấp bội.
Họ tiếp tục hành trình, men theo một con đường mòn ngày càng mờ nhạt. Sương mù đã tan hẳn, nhường chỗ cho ánh nắng ban mai rọi xuyên qua tán lá, tạo thành những vệt sáng lốm đốm trên nền đất. Tiếng nước chảy róc rách từ một con suối nhỏ dần trở nên rõ ràng hơn, như một lời mời gọi bí ẩn. Lâm Dịch biết, nước là yếu tố then chốt cho sự sống, và nơi nào có nguồn nước dồi dào, nơi đó khả năng tìm thấy sự phong phú của hệ sinh thái càng cao.
Gió nhẹ thổi qua, mang theo mùi hương của đất ẩm và một chút vị ngọt dịu của hoa dại. Hắn cảm nhận được sự mát lạnh của không khí, khác hẳn với sự oi bức thường thấy ở vùng chân núi. Đây là một thế giới khác, một tiểu thế giới nằm ẩn mình trong lòng đại ngàn, đang dần hé lộ những bí mật của nó. Lâm Dịch hít sâu, lồng ngực căng tràn sự phấn khích xen lẫn một chút lo lắng về những điều chưa biết. Hắn biết mình đang đứng trước một bước ngoặt lớn, không chỉ cho bản thân mà còn cho cả Thôn Làng Sơn Cước.
***
Thời gian trôi qua không ai hay biết. Ánh nắng đã dâng lên cao, xuyên qua tán lá xanh tươi tạo thành những vệt vàng óng ả trên nền đất rừng. Bầu không khí trở nên ấm áp hơn, nhưng vẫn giữ được sự trong lành, mát mẻ lạ thường. Sau nhiều giờ đồng hồ lầm lũi tiến bước, vượt qua những con dốc đá lởm chởm và những lùm cây bụi rậm rịt, Lâm Dịch bắt đầu nhận thấy một sự thay đổi rõ rệt trong hệ sinh thái.
Cây cối ở đây không chỉ xanh tốt hơn, mà còn xuất hiện những loài thực vật mà hắn chưa từng thấy ở bất kỳ đâu ngoài Thôn Làng Sơn Cước hay khu vực biên giới. Những cây thân gỗ cao vút, cành lá sum suê, mang một màu xanh ngọc bích lấp lánh dưới ánh nắng. Xen kẽ giữa chúng là những bụi cây nhỏ nhắn, lá cây có hình thù kỳ lạ, hoặc mang những sắc thái màu sắc độc đáo như đỏ thẫm, tím nhạt, hay thậm chí là ánh bạc. Mùi hương trong không khí cũng trở nên phức tạp hơn, không chỉ còn là mùi đất ẩm và nhựa thông, mà còn có thêm vị ngọt ngào của mật hoa và một chút nồng nồng của các loại thảo mộc.
“Xem này, những loại cây này… chúng không thuộc hệ thực vật bình thường của vùng này,” Lâm Dịch lên tiếng, giọng nói trầm hẳn xuống, pha lẫn sự kinh ngạc và một chút hưng phấn trí tuệ. Hắn cúi xuống, chạm nhẹ vào một chiếc lá to bản màu xanh đậm, bề mặt lá có những đường gân nổi rõ như mạch máu. “Chắc chắn có điều gì đó đặc biệt ở phía trước.” Hắn nhớ lại những mô tả trong ‘Thần Nông Bách Thảo Phổ’ về các loại linh thảo chỉ mọc ở những nơi có địa thế đặc biệt, nơi linh khí tự nhiên hội tụ.
Trần Nhị Cẩu rướn người nhìn theo ánh mắt của Lâm Dịch, gương mặt ngây ngô pha chút bối rối. “Đại ca nhìn ra điều gì sao? Nhị Cẩu chỉ thấy chúng xanh tốt hơn thôi, lại còn có vài bông hoa lạ nữa.” Hắn chỉ tay về phía một bụi hoa nhỏ màu tím biếc, tỏa ra một mùi hương dìu dịu, dễ chịu. Đối với Nhị Cẩu, cây cối trong rừng thì vẫn là cây cối, chỉ khác nhau về hình dáng và màu sắc. Hắn chưa từng nghĩ rằng chúng có thể ẩn chứa những giá trị khác biệt.
Lâm Dịch mỉm cười nhẹ, một nụ cười hiếm hoi hé lộ sự phấn khích bên trong. “Đúng vậy, Nhị Cẩu. Nhưng sự xanh tốt này không phải tự nhiên mà có. Nó là dấu hiệu của một nguồn năng lượng dồi dào, một sự nuôi dưỡng đặc biệt từ lòng đất.” Hắn lùi lại một bước, quan sát tổng thể khu vực. Rồi ánh mắt hắn dừng lại ở một điểm, ẩn mình sau một thảm thực vật dày đặc. Một con đường mòn, vô cùng mờ nhạt, gần như bị che khuất hoàn toàn bởi cỏ dại và dây leo. Nó không giống như những lối mòn do thú rừng tạo ra, mà mang một nét thẳng tắp, có chủ đích hơn.
“Con đường này…” Lý Hổ lên tiếng, ánh mắt sắc bén của hắn cũng đã phát hiện ra điều bất thường. Hắn bước đến gần hơn, dùng tay gạt bỏ lớp dây leo. “Ta chưa từng thấy nó trước đây. Có vẻ như nó dẫn đến một nơi bị che giấu.” Giọng Lý Hổ trầm tư, mang theo sự thận trọng thường thấy của hắn. Đối với một người thợ săn lão luyện như hắn, việc phát hiện ra một con đường lạ trong rừng sâu là điều đáng để suy ngẫm. Nó có thể là một cái bẫy, hoặc là một lối vào đến một nơi nguy hiểm.
Lâm Dịch gật đầu, vẻ mặt nghiêm túc trở lại. “Đúng vậy. Đây không phải là đường mòn tự nhiên. Có lẽ nó đã được tạo ra từ rất lâu rồi, và sau đó bị lãng quên.” Hắn quay sang Trần Nhị Cẩu và Lý Hổ. “Nếu ta đoán không lầm, chúng ta đang ở rất gần Linh Dược Cốc mà Lão Hồ từng nhắc đến.” Hắn đã nghe Lão Hồ kể về một thung lũng bí ẩn nằm sâu trong Linh Thú Sơn Mạch, nơi cây cỏ mọc dại nhưng lại có công dụng thần kỳ. Lúc đó, hắn chỉ coi đó là một truyền thuyết, nhưng giờ đây, những dấu hiệu trước mắt đang dần biến truyền thuyết thành hiện thực.
Hắn quyết định. “Chúng ta sẽ theo con đường này. Nhưng phải hết sức cẩn thận.”
Để tiếp cận con đường mòn bị che giấu, họ phải vượt qua một con suối chảy xiết. Nước suối trong vắt, lạnh buốt, chảy tràn qua những tảng đá rêu phong. Lâm Dịch nhúng tay xuống nước, cảm nhận sự mát lạnh lan tỏa. Dòng nước chảy mạnh tạo ra tiếng ồn ào không nhỏ, át đi một phần tiếng động của rừng già. Lý Hổ với sức vóc của mình dễ dàng vượt qua, sau đó quay lại giúp Trần Nhị Cẩu. Lâm Dịch thì cẩn thận bước từng bước trên những tảng đá trơn trượt, ánh mắt không rời khỏi phía trước.
Sau con suối, họ phải leo lên một vách đá cheo leo, không quá cao nhưng khá dốc và trơn trượt. Lý Hổ là người tiên phong, dùng sức mạnh bám víu vào những gờ đá, những rễ cây cổ thụ lồi ra để trèo lên. Hắn luôn là người đảm bảo an toàn cho mọi người, đặc biệt là Lâm Dịch, người không có sức khỏe và kỹ năng leo trèo như hắn. Trần Nhị Cẩu nhanh nhẹn hơn, có thể dùng sự khéo léo để tìm điểm tựa. Lâm Dịch, dù có chút khó khăn, nhưng với sự kiên trì và hỗ trợ của Lý Hổ, cuối cùng cũng vượt qua được.
Khi đặt chân lên đỉnh vách đá, họ đứng trước một bức tường dây leo rậm rịt. Lý Hổ dùng đao phát quang, từng sợi dây leo dày đặc bị chặt đứt, để lộ ra một khe hở nhỏ. Một luồng gió mát lạnh, mang theo một hương thơm nồng nàn, ngọt ngào xộc thẳng vào mũi họ. “Mùi này…” Lâm Dịch hít sâu một hơi, trong lòng dấy lên một cảm giác phấn chấn đến lạ. Đó là mùi của hàng trăm loại hoa và thảo dược cùng lúc tỏa hương, một mùi hương vừa quen thuộc vừa xa lạ, khiến hắn bỗng chốc quên đi sự mệt mỏi của chặng đường dài.
Hắn biết, họ đã đến đích.
***
Vượt qua một khe núi hẹp, bước chân Lâm Dịch khẽ khựng lại, đôi mắt mở to. Trần Nhị Cẩu và Lý Hổ theo sau cũng ngỡ ngàng, đứng sững như trời trồng. Trước mắt họ, một khung cảnh kỳ vĩ, đẹp đến nao lòng hiện ra, tựa như một bức tranh thủy mặc được dệt nên bởi bàn tay của tạo hóa.
Một thung lũng rộng lớn, ngập tràn ánh nắng vàng rực rỡ của buổi đầu giờ chiều. Cây cối nơi đây không chỉ xanh tươi rậm rạp mà còn mang một vẻ đẹp kỳ ảo, với những tán lá xanh biếc, óng ánh dưới nắng. Vô số loài hoa khoe sắc rực rỡ, từ những đóa hồng nhung kiêu sa đến những cụm hoa tím biếc dịu dàng, những chùm hoa trắng tinh khôi và những đóa hoa vàng rực rỡ như nắng hạ. Chúng mọc thành từng thảm, trải dài bất tận, tạo nên một tấm thảm màu sắc sống động, lung linh. Xen kẽ giữa những thảm hoa là các loại thảo dược, thân cây xanh mướt, lá cây căng mọng, tỏa ra một mùi hương dịu nhẹ, thanh khiết, khác hẳn với mùi hương hăng nồng của rừng sâu bên ngoài.
Khí tức trong thung lũng vô cùng trong lành và sảng khoái, như thể mỗi hơi thở đều mang theo sự sống và năng lượng. Một cảm giác an bình lạ lùng bao trùm, xua tan đi mọi mệt mỏi và căng thẳng. Tiếng gió nhẹ luồn qua kẽ lá, tạo nên âm thanh xào xạc du dương. Tiếng chim hót ríu rít, tiếng côn trùng vo ve, cùng tiếng suối chảy róc rách từ một con suối nhỏ uốn lượn giữa thung lũng, tất cả hòa quyện tạo nên một bản nhạc thiên nhiên êm đềm, sống động.
“Trời ơi… đây… đây là tiên cảnh sao?” Trần Nhị Cẩu lắp bắp, đôi mắt tròn xoe, gương mặt ngây ngô tràn đầy vẻ kinh ngạc. Hắn chưa bao giờ nghĩ rằng trên đời lại có một nơi đẹp đẽ đến vậy. Mọi mệt mỏi dường như tan biến, chỉ còn lại sự choáng ngợp trước vẻ đẹp siêu thực này.
Lý Hổ cũng không nói nên lời, vẻ mặt hung dữ thường ngày đã bị thay thế bằng sự kinh ngạc tột độ. Hắn vốn là một người ít biểu lộ cảm xúc, nhưng cảnh tượng trước mắt đã vượt quá sức tưởng tượng của hắn. “Thảo dược! Nhiều thảo dược quá! Nhưng ta chưa thấy loại nào như thế này bao giờ…” Hắn chỉ vào một bụi cây có lá xanh ngọc, kết thành từng chùm quả nhỏ màu đỏ mọng, lấp lánh như ngọc bích. Dù có kinh nghiệm đi rừng và biết một số loại thảo dược thông thường, nhưng những gì Lý Hổ thấy ở đây hoàn toàn nằm ngoài hiểu biết của hắn.
Lâm Dịch, mặc dù cũng kinh ngạc không kém, nhưng chỉ trong chớp mắt, đôi mắt hắn đã nhanh chóng chuyển sang chế độ phân tích. Hắn không chỉ nhìn thấy vẻ đẹp, mà còn nhìn thấy tiềm năng. Hắn hít một hơi thật sâu, cố gắng thu hết mùi hương vào lồng ngực, rồi bước những bước đầu tiên vào thung lũng. Mỗi bước chân của hắn đều như đang dẫm lên một kho báu. Hắn cúi xuống, chạm vào một bông hoa màu xanh lam rực rỡ, cánh hoa mỏng manh như lụa. Rồi hắn ngắt một chiếc lá của một loại cây thân thảo có lá hình tim, ngửi nhẹ. Mùi hương thanh mát, pha chút vị chát nhẹ, khiến ký ức về những bài học y học hiện đại ùa về.
Trong đầu Lâm Dịch, một dòng suy nghĩ hỗn loạn nhưng đầy hưng phấn hiện lên: *“Không thể tin được… Một Linh Dược Cốc đúng nghĩa. Giống hệt như những gì Lão Hồ từng kể, nhưng còn hoành tráng hơn gấp vạn lần. Những loại thảo dược này… ta đã từng đọc trong ‘Thần Nông Bách Thảo Phổ’, nhưng cứ ngỡ chúng chỉ còn tồn tại trong truyền thuyết. Còn cả những loại mà ngay cả trong sách cũng không có, nhưng với kiến thức y học hiện đại của mình, ta có thể nhận ra một số đặc tính cơ bản qua hình dáng, màu sắc và mùi hương.”*
Hắn bước sâu hơn vào thung lũng, đôi mắt không ngừng quét qua từng mét vuông đất. Hắn nhìn thấy những bụi nhân sâm nhỏ bé, rễ củ màu vàng nhạt ẩn mình dưới lớp đất. Những cây nấm linh chi đủ màu sắc bám vào thân cây cổ thụ. Những bụi kỷ tử, hoàng kỳ, đương quy… tất cả đều mọc dại, phong phú đến mức khó tin. Đây không chỉ là một thung lũng đầy cây cỏ, đây là một thư viện sống của các loại dược liệu, một kho báu vô giá mà thế giới bên ngoài chưa hề biết đến.
*“Với kiến thức y học hiện đại và những gì mình có, đây chính là cơ hội vàng!”* Ý nghĩ này bùng lên trong tâm trí Lâm Dịch, mạnh mẽ và rõ ràng hơn bao giờ hết. Hắn biết, sinh tồn là ưu tiên hàng đầu. Nhưng để sinh tồn một cách vững chắc, để bảo vệ những người hắn yêu thương trong một thế giới loạn lạc này, hắn cần phải có nền tảng. Nền tảng kinh tế, nền tảng sức mạnh. Và Linh Dược Cốc này, chính là khởi điểm cho tất cả. Tri thức là vũ khí mạnh nhất, và ngay lúc này, hắn cảm thấy mình đang nắm trong tay một kho vũ khí khổng lồ.
Hắn lẩm bẩm những cái tên mà Trần Nhị Cẩu và Lý Hổ không thể nào hiểu được: “Hồng Cúc, Linh Chi Thảo, Bách Niên Sâm, Thanh Tâm Đằng… và cả những loại chưa từng thấy trong sách. Phân tích thành phần, chiết xuất hoạt chất, bào chế… Đây là một cơ hội lớn, lớn hơn bất cứ điều gì ta từng tưởng tượng.” Giọng hắn khẽ run lên vì phấn khích, nhưng đôi mắt vẫn giữ được sự bình tĩnh và sắc bén của một nhà khoa học đang đứng trước một phát hiện vĩ đại.
Cảm giác về sự phong phú tự nhiên và linh khí tiềm ẩn trong thung lũng này khiến Lâm Dịch tin chắc rằng, đây không chỉ là một nơi đặc biệt, mà còn là một nơi có ý nghĩa sâu xa đối với cả thế giới tu hành. Có lẽ, những tàn tích cổ xưa mà họ thấy ở bên ngoài, hay những hang động tự nhiên, những túp lều tu luyện nhỏ mà hắn phảng phất nhìn thấy từ xa, đều liên quan đến những bí mật của Linh Dược Cốc. Nhưng hiện tại, mối quan tâm lớn nhất của hắn là làm thế nào để khai thác và sử dụng nguồn tài nguyên này một cách hiệu quả nhất cho mục đích sinh tồn và phát triển của làng.
***
Lâm Dịch nhanh chóng dạo quanh một phần nhỏ của Linh Dược Cốc, đôi mắt hắn sáng rực như thể được tiếp thêm một nguồn năng lượng vô tận. Hắn không bỏ qua bất kỳ loại cây cỏ nào, cúi xuống kiểm tra từng chiếc lá, ngửi từng bông hoa, và ghi nhớ vị trí của từng cụm thảo dược. Trần Nhị Cẩu và Lý Hổ đi theo sau, nhìn Lâm Dịch với vẻ mặt vừa kinh ngạc vừa khó hiểu. Đối với họ, những thứ này chỉ là cây cỏ mọc dại, dù có đẹp và thơm đến mấy thì cũng chỉ là một phần của rừng núi. Nhưng qua lời nói của Lâm Dịch, chúng bỗng chốc trở thành những kho báu ẩn giấu.
“Nhị Cẩu, Lý Hổ, các ngươi xem,” Lâm Dịch lên tiếng, giọng nói tràn đầy sự chắc chắn. Hắn ngắt một cành cây nhỏ có lá xanh thẫm, bề mặt lá có những chấm trắng li ti. “Loại này, tên là ‘Ngân Diệp Thảo’. Theo ‘Thần Nông Bách Thảo Phổ’ thì nó có tính ấm, vị hơi đắng, có thể giúp vết thương mau lành gấp đôi, tiêu viêm, giảm đau. Trong thời buổi loạn lạc, bị thương là chuyện thường tình, có nó, tỷ lệ sống sót sẽ tăng lên đáng kể.” Hắn xoa nhẹ chiếc lá, mùi hương thảo mộc dịu nhẹ lan tỏa.
Rồi hắn chỉ tay về phía một bụi cây khác, thân cây mảnh mai, lá xanh nhạt, kết từng chùm quả nhỏ màu đỏ rực rỡ như những hạt ngọc. “Còn loại kia, tên là ‘Huyết Long Quả’. Nếu biết cách chế biến, nó còn quý hơn vàng! Nó không chỉ bồi bổ khí huyết, tăng cường thể lực, mà còn có thể cải thiện làn da, giúp tóc mượt mà, thậm chí là kéo dài tuổi thọ.” Lâm Dịch quay sang nhìn hai người, ánh mắt lấp lánh sự tinh quái. “Làm đẹp da, các ngươi nghe có lạ tai không? Nhưng đây là một nhu cầu cơ bản của con người, dù là thời cổ đại hay hiện đại. Những thứ này, người bình thường không biết cách dùng, nhưng với ta… ta có thể biến chúng thành những sản phẩm vô cùng hữu ích.”
Trần Nhị Cẩu tròn mắt, lắp bắp hỏi: “Làm đẹp da? Đại ca, ý huynh là sao? Chúng ta có thể dùng chúng để kiếm tiền sao?” Ý nghĩ về việc kiếm tiền từ những cây cỏ dại khiến hắn cảm thấy vừa hoang đường vừa phấn khích. Từ trước đến nay, kiếm tiền đối với hắn đồng nghĩa với săn bắn, hái lượm hoặc làm thuê vất vả.
Lý Hổ trầm ngâm hơn. Hắn nhìn Lâm Dịch, rồi nhìn xung quanh thung lũng rộng lớn. “Nếu những lời Lâm huynh nói là thật, đây quả là một kho báu trời ban. Nhưng làm sao để khai thác và mang chúng ra ngoài mà không bị dòm ngó?” Câu hỏi của Lý Hổ chạm đến một vấn đề cốt lõi mà Lâm Dịch cũng đang trăn trở. Nguồn tài nguyên này quá lớn, quá giá trị để có thể giữ kín mãi mãi.
Lâm Dịch gật đầu, ánh mắt thoáng qua một tia lo lắng, nhưng nhanh chóng bị thay thế bằng sự kiên định. “Đó chính là vấn đề lớn nhất. Nơi này là một kho báu, và kho báu thì luôn thu hút lòng tham. Chúng ta sẽ phải đối mặt với nhiều hiểm nguy hơn nữa, không chỉ từ thú dữ mà còn từ con người.” Hắn quay người, nhìn về phía lối ra của thung lũng, nơi khe núi hẹp dẫn ra ngoài.
Trong tâm trí Lâm Dịch, hàng loạt ý tưởng và kế hoạch đang chạy đua. Từ việc chiết xuất tinh dầu từ Ngân Diệp Thảo để làm thuốc mỡ trị vết thương, đến việc bào chế Huyết Long Quả thành viên nén bổ khí huyết, hay thậm chí là phát triển các loại kem dưỡng da, dầu gội đầu từ những loại thảo dược khác. Tiềm năng là vô hạn, nhưng thách thức cũng không hề nhỏ. Hắn thiếu công cụ, thiếu kỹ thuật, thiếu nhân lực có kiến thức. Việc áp dụng tri thức hiện đại vào một thế giới cổ đại thiếu thốn mọi thứ là một thử thách khổng lồ. Hắn sẽ phải tìm cách xây dựng một quy trình sản xuất thủ công, từng bước một, vừa đảm bảo chất lượng, vừa giữ bí mật.
Hơn nữa, việc đưa những sản phẩm ‘hiện đại’ này ra thị trường cổ đại cũng tiềm ẩn nhiều rủi ro. Người dân nơi đây liệu có chấp nhận những điều mới mẻ không? Các thương hội, thế gia địa phương, hay thậm chí là quan trường mục ruỗng, liệu có để yên cho hắn phát triển không? Chắc chắn là không. Sự thành công sẽ kéo theo lòng tham, sự đố kỵ. Từ Trần Thị Gia Tộc, Thiên Phong Thương Hội, Hắc Sa Bang, hay thậm chí là quan trường, tất cả đều có thể trở thành mối đe dọa tiềm tàng.
Lâm Dịch biết, con đường này đầy chông gai. Nhưng hắn không thể lùi bước. Nỗi lo về sự an nguy của gia đình và làng vẫn luôn thường trực trong tâm trí hắn. Tình hình ‘Loạn Tam Phiên’ đang ngày càng căng thẳng, thúc ép hắn phải hành động nhanh chóng và hiệu quả. Hắn không thể chờ đợi sự cứu rỗi từ bên ngoài. Hắn phải tự mình tạo ra con đường, tự mình gây dựng nên một tương lai vững chắc. Tri thức là vũ khí mạnh nhất, và hắn sẽ sử dụng nó để bảo vệ những gì mình trân trọng.
Hắn nhìn quanh thung lũng một lần nữa, ánh mắt lướt qua những thảm hoa rực rỡ, những bụi thảo dược xanh tươi. “Chúng ta sẽ cần một kế hoạch chi tiết,” Lâm Dịch nói, giọng nói đầy kiên quyết. “Kế hoạch khai thác, kế hoạch bảo vệ, và kế hoạch đưa sản phẩm ra thị trường. Chúng ta sẽ không chỉ phòng thủ, mà chúng ta sẽ kiến tạo. Chúng ta sẽ không chỉ sinh tồn, mà chúng ta sẽ phát triển thịnh vượng.”
Dù trước mắt là vô vàn khó khăn, nhưng tìm thấy Linh Dược Cốc này đã thắp lên một tia hy vọng rực rỡ trong lòng Lâm Dịch. Đây là khởi đầu. Khởi đầu cho một nền tảng kinh tế vững chắc, cho một tương lai tốt đẹp hơn cho Thôn Làng Sơn Cước. Con đường đến Thành Thiên Phong, đến một thị trường rộng lớn hơn, đã bắt đầu từ những bụi cây dại bị lãng quên trong thung lũng này. Hắn quay người, ánh mắt không còn vẻ mơ mộng mà tràn đầy ý chí chiến đấu, ra hiệu cho Trần Nhị Cẩu và Lý Hổ. “Bây giờ, chúng ta sẽ bắt đầu thu thập mẫu vật và phác thảo một bản đồ chi tiết của nơi này. Đây sẽ là bước đầu tiên.”
Bản quyền sáng tác thuộc về Long thiếu, phát hành chính thức tại truyen.free.