Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 152: Ánh Mắt Người Hiện Đại: Khám Phá Tiềm Năng Bị Lãng Quên

Bình minh đã vén màn đêm, nhưng trong căn nhà gỗ đơn sơ ở Thôn Làng Sơn Cước, ngọn nến vẫn còn leo lét cháy, phản chiếu lên bốn gương mặt in hằn những quyết tâm mới. Lời nói cuối cùng của Lâm Dịch vẫn còn vang vọng, mang theo sức nặng của một lời thề, một lời hứa hẹn về tương lai không chỉ cho riêng hắn, mà cho cả một ngôi làng đã đặt trọn niềm tin.

Sau khi Vương Đại Trụ, Trần Nhị Cẩu và Lý Hổ rời đi, không khí trong phòng chìm vào tĩnh lặng. Lâm Dịch không vội vàng đi ngủ. Hắn biết, một khi đã gieo mầm ý tưởng, thì hạt giống đó phải được chăm sóc ngay lập tức. Hắn ngồi lại bên bàn, ngón tay lướt nhẹ trên trang giấy đã úa màu của cuốn "Thần Nông Bách Thảo Phổ" mà hắn đã cất công sao chép và bổ sung. Ánh mắt hắn không còn dừng lại ở những ký tự cổ xưa hay những hình vẽ cây cỏ đơn thuần, mà xuyên thấu qua chúng, tìm kiếm một bản đồ, một lối đi cho tương lai.

Thôn Làng Sơn Cước đã an toàn, đã vững chãi. Đó là thành quả của cả một quá trình dài vật lộn với sinh tồn, chiến đấu chống lại đói nghèo và áp bức. Nhưng sự an toàn ấy, trong cái thế giới đầy biến động của Đại Hạ vương triều, chỉ là một khái niệm tương đối. Loạn Tam Phiên đang âm ỉ cháy, những thế lực lớn đang ngấm ngầm tranh giành, và sự mục ruỗng từ quan trường đến thế gia địa phương vẫn là một mối đe dọa thường trực. Lâm Dịch biết rõ, một pháo đài dù kiên cố đến đâu, nếu không có nguồn lực để duy trì, cũng sẽ có ngày sụp đổ. Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, đúng, nhưng sinh tồn trong cô lập và nghèo đói không phải là điều hắn mong muốn cho những người hắn yêu thương. Hắn muốn một sự sinh tồn bền vững, một cuộc sống an cư lạc nghiệp thực sự.

"Một nền tảng kinh tế," hắn lẩm bẩm, âm thanh nhỏ đến mức chỉ có hắn mới nghe thấy. "Đó là xương sống của mọi đế chế, của mọi cộng đồng. Ở thế giới cũ, ta hiểu rõ giá trị của tài nguyên, của sản xuất, của chuỗi cung ứng. Ở đây, ta phải bắt đầu từ con số không, với những gì thiên nhiên ban tặng và tri thức của chính mình."

Hắn nhắm mắt lại, hình dung lại những ngọn núi hùng vĩ bao quanh làng, những con suối chảy róc rách, những cánh rừng xanh thẳm. Trong mắt dân làng, đó là rừng, là núi, là nơi cung cấp củi, săn thú, và đôi khi là hiểm nguy. Nhưng trong mắt Lâm Dịch, đó là một kho báu chưa được khai thác. Khoáng sản? Dược liệu? Gỗ quý? Hay thậm chí là những loại cây cỏ dại mà chẳng ai thèm ngó ngàng, nhưng lại có thể là nguyên liệu quý giá cho một ngành công nghiệp nào đó?

Ánh bình minh mỏng manh bắt đầu len lỏi qua khe cửa sổ, tô điểm cho căn phòng một màu vàng nhạt. Tiếng gà gáy đầu tiên vang lên từ xa, tiếp theo là tiếng trẻ con khóc ré, tiếng lợn ụt ịt trong chuồng, và đâu đó là tiếng lạch cạch của cối xay. Cuộc sống thường nhật của làng lại bắt đầu, mang theo một nhịp điệu bình yên đến lạ. Nhưng đối với Lâm Dịch, đó là tiếng gọi của một ngày mới, một ngày để bắt đầu kiến tạo. Hắn đứng dậy, duỗi người, cảm nhận sự mỏi mệt từ đêm dài trăn trở, nhưng tinh thần lại tràn đầy năng lượng.

Hắn kiểm tra lại chiếc túi vải nhỏ đã chuẩn bị sẵn, bên trong có một ít lương khô, một bình nước, một con dao găm sắc bén, và vài mảnh giấy cùng cây than để phác thảo. Trang phục hắn mặc vẫn là bộ đồ vải thô đã sờn, nhưng gọn gàng và chắc chắn, phù hợp cho việc di chuyển trong rừng. Trước khi rời khỏi nhà, hắn quay lại nhìn về phía chiếc giường gỗ đơn giản, nơi Lâm phụ, Lâm mẫu và Lâm Tiểu Nguyệt vẫn đang say giấc. Một nụ cười nhẹ nở trên môi hắn. "Vì các người," hắn thầm nhủ, "ta sẽ biến những điều không thể thành có thể."

Bước chân Lâm Dịch nhẹ nhàng rời khỏi nhà, không gây ra một tiếng động nào. Làng vẫn còn chìm trong màn sương mỏng, những mái nhà tranh ẩm ướt ẩn hiện như những bóng ma. Không khí sáng sớm se lạnh, mang theo mùi đất ẩm, mùi khói bếp vương vấn từ những ngôi nhà đã bắt đầu nhóm lửa, và một chút hương hoa dại thoang thoảng. Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận phổi mình căng tràn khí lạnh trong lành.

Ánh mắt hắn quét qua từng góc làng, không bỏ sót một chi tiết nào. Những hàng rào tre cũ kỹ, những luống rau xanh mướt còn đọng sương, những con đường đất lầy lội sau đêm mưa. Tất cả đều là cảnh vật quen thuộc, gắn liền với cuộc sống bình dị mà hắn đã và đang cố gắng bảo vệ. Nhưng hôm nay, Lâm Dịch nhìn chúng với một con mắt khác, con mắt của một người đang tìm kiếm một hướng đi mới, một con đường để thoát khỏi vòng luẩn quẩn của đói nghèo và phụ thuộc. Hắn là một người hiện đại, mang theo tri thức của một thế giới đã phát triển hàng ngàn năm về trước. Và hắn biết, trong cái thế giới cổ xưa này, tri thức là vũ khí mạnh nhất, là chìa khóa để mở ra mọi cánh cửa. Hắn sẽ không ngồi yên chờ đợi, mà sẽ chủ động tạo ra cơ hội, tạo ra tương lai. Bởi vì, hắn biết rõ một điều: Thế giới này không nợ ai một sự công bằng, và nếu muốn có được điều gì, chỉ có thể tự mình giành lấy.

***

Mặt trời dần lên cao, sương mù tan biến, để lộ ra một ngày mới trong xanh và rạng rỡ. Lâm Dịch đã đi được một đoạn khá xa khỏi làng, men theo con đường mòn quen thuộc dẫn vào chân Linh Thú Sơn Mạch. Không lâu sau, hắn thấy bóng dáng vạm vỡ của Vương Đại Trụ đang đợi sẵn dưới gốc cây cổ thụ lớn, nơi họ đã hẹn trước.

Vương Đại Trụ, với thân hình cao lớn và chất phác, trông như một phần của khung cảnh thiên nhiên hùng vĩ xung quanh. Hắn đội một chiếc mũ rơm cũ, vai vác một chiếc cuốc nhỏ, trông như một nông dân bình thường đang chuẩn bị ra đồng. Tuy nhiên, ánh mắt hắn lại sắc bén và có vẻ thận trọng, luôn cảnh giác với môi trường xung quanh.

“Đại ca,” Vương Đại Trụ cất giọng chào, tiếng nói to và trầm, mang theo sự vững chãi và tin cậy. “Huynh đã đến.”

Lâm Dịch gật đầu đáp lại. “Đại Trụ, ngươi đến sớm vậy.”

“Vâng, ta quen dậy sớm. Vả lại, được đi cùng đại ca khám phá những điều mới mẻ, ta cũng thấy hào hứng.” Vương Đại Trụ cười thật thà, để lộ hàm răng trắng. “Đại ca định bắt đầu từ đâu?”

Lâm Dịch không trả lời ngay. Hắn đưa mắt nhìn xung quanh, từ những ngọn cây cao vút đến những bụi cây thấp lè tè ven đường. Tiếng chim hót líu lo từ sâu trong rừng, tiếng suối chảy róc rách từ khe núi đổ xuống, tiếng côn trùng kêu vo ve trong bụi rậm, tất cả hòa quyện tạo nên một bản giao hưởng hoang dã của tự nhiên. Không khí trong lành, mát mẻ, mang theo mùi của lá cây mục, của đất ẩm và một chút hương hoa dại không tên.

“Chúng ta sẽ đi chậm,” Lâm Dịch nói, giọng điệu trầm lắng, nhưng mỗi lời nói đều chứa đựng sự tập trung cao độ. “Không phải là đi săn, cũng không phải là đi tìm củi. Hôm nay, chúng ta sẽ đi ‘nhìn’. Nhìn những gì mà trước đây chúng ta đã bỏ qua.”

Vương Đại Trụ có chút khó hiểu, nhưng hắn không hỏi thêm. Hắn đã quá quen với những ý tưởng đôi khi kỳ lạ, nhưng luôn mang lại hiệu quả bất ngờ của Lâm Dịch. Hắn chỉ lặng lẽ đi theo sau, giữ khoảng cách vừa phải, vừa là người đồng hành, vừa là người bảo vệ.

Họ men theo một con đường mòn nhỏ, lối đi mà dân làng thường dùng để vào rừng hái nấm, kiếm củi. Lâm Dịch bước đi chậm rãi, ánh mắt không ngừng quét qua hai bên đường. Hắn dừng lại trước một bụi cây nhỏ mọc um tùm, lá xanh đậm, hoa màu tím nhạt.

“Đại Trụ, cây này, người làng mình gọi là gì? Thường dùng để làm gì?” Lâm Dịch cúi xuống, cẩn thận chạm vào một chiếc lá, cảm nhận sự thô ráp của bề mặt.

Vương Đại Trụ tiến lại gần, nhìn kỹ bụi cây. “À, đây là cây ‘cỏ ngứa’. Dân làng thường dùng lá nó giã nát, đắp lên vết côn trùng cắn để giảm ngứa. Nhưng nó cũng dễ gây ngứa nếu chạm vào da trần, nên ít ai dám lại gần.”

Lâm Dịch gật gù. “Thảo dược trị ngứa… hmm.” Trong đầu hắn, một dòng thông tin tuôn chảy. Lá cây có chứa histamin, nhưng cũng có những hợp chất khác có khả năng kháng viêm, giảm kích ứng. Nếu chiết xuất đúng cách, nó có thể là một thành phần trong thuốc mỡ, hoặc thậm chí là thuốc uống. “Người làng mình có biết cách chiết xuất hay chế biến nó thành thứ gì khác không?”

Vương Đại Trụ lắc đầu. “Không ạ. Chỉ giã nát đắp thôi. Nếu giã không kỹ hoặc dùng quá nhiều, còn có thể làm vết thương sưng tấy thêm.”

Lâm Dịch khẽ nhíu mày. Đó chính là vấn đề. Tri thức truyền miệng, không có sự kiểm chứng khoa học, thường chỉ dừng lại ở mức độ thô sơ và tiềm ẩn rủi ro. Hắn nhớ lại những kiến thức về thực vật học, dược liệu học mà hắn từng học ở thế giới cũ. Rất nhiều loại cây dại ở đây, nếu được nghiên cứu và chế biến bài bản, có thể trở thành những sản phẩm có giá trị cao. Cuốn "Thần Nông Bách Thảo Phổ" mà hắn đang có, dù chứa đựng nhiều kinh nghiệm quý báu của người xưa, nhưng vẫn còn nhiều điểm mơ hồ, nhiều loại cây chưa được đề cập sâu về cách chế biến hay ứng dụng đa dạng.

Họ tiếp tục đi. Lâm Dịch chỉ vào một loại cây khác, thân gỗ nhỏ, vỏ xù xì. “Cây này thì sao, Đại Trụ?”

“Đó là cây ‘vỏ đắng’. Vỏ của nó rất đắng, nên không ăn được. Có người dùng vỏ nó phơi khô, đun nước uống để trị sốt nhẹ, nhưng cũng ít khi dùng vì vị khó uống và không phải lúc nào cũng hiệu nghiệm.”

“Vỏ đắng, trị sốt…” Lâm Dịch lẩm bẩm. Hắn liên tưởng ngay đến quinine, artemisinin – những hoạt chất có nguồn gốc thực vật dùng để trị sốt rét ở thế giới hiện đại. Liệu có phải loại cây này cũng chứa những hợp chất tương tự? Khả năng kháng sốt, kháng viêm là rất lớn. “Nếu chúng ta có thể chiết xuất được tinh chất của nó, làm thành thuốc dễ uống hơn, hoặc thậm chí là một loại thuốc mỡ bôi ngoài da để giảm đau, giảm sưng thì sao?”

Vương Đại Trụ tròn mắt nhìn Lâm Dịch. “Thuốc mỡ? Bôi ngoài da? Nhưng vỏ cây này cứng lắm, làm sao mà bôi được ạ?” Hắn vẫn chưa thể hình dung được những ý tưởng vượt xa khỏi kinh nghiệm sống của mình.

Lâm Dịch mỉm cười. Đó là khoảng cách giữa hai thế giới, hai nền văn minh. Hắn phải thu hẹp khoảng cách đó bằng cách từng bước một. “Đó là điều chúng ta cần tìm hiểu, Đại Trụ. Mọi thứ đều bắt đầu từ nguyên liệu thô. Nếu chúng ta có nguồn nguyên liệu tốt, và biết cách chế biến nó, chúng ta có thể tạo ra những sản phẩm mà thị trường đang cần.”

Hắn tiếp tục đi, mắt không ngừng đảo quanh. Cảm giác đá cuội dưới bước chân, tiếng gió xào xạc trên những tán lá, mùi nhựa thông thoang thoảng từ một thân cây bị trầy xước, tất cả đều được Lâm Dịch thu vào giác quan, phân tích và ghi nh���. Hắn dừng lại trước một loại nấm mọc trên thân cây mục. “Nấm này thì sao?”

“Nấm độc đó đại ca!” Vương Đại Trụ vội vàng nói, có vẻ hoảng hốt. “Dân làng tuyệt đối không bao giờ chạm vào nó. Đã có người bị ngộ độc vì nhầm lẫn với nấm ăn được rồi.”

Lâm Dịch gật đầu. “Nấm độc… nhưng độc cũng có thể là dược. Nhiều loại thuốc quý giá ở thế giới của ta được chiết xuất từ những loài cây, loài nấm có độc tính cao. Vấn đề là ở liều lượng và cách chế biến.” Hắn không chạm vào nấm, chỉ quan sát kỹ hình dáng, màu sắc và vị trí mọc của nó. Đây là một gợi ý quan trọng: tài nguyên không chỉ là những thứ hiển nhiên có lợi, mà còn là những thứ bị coi là nguy hiểm, bị bỏ quên.

Trong sâu thẳm suy nghĩ của Lâm Dịch, hắn hiểu rằng việc này không chỉ là tìm kiếm các loại thảo dược. Nó là về việc thay đổi tư duy, về việc nhìn nhận giá trị của tự nhiên một cách toàn diện hơn. Dân làng chỉ nhìn thấy những gì trực tiếp phục vụ cho nhu cầu sinh tồn cơ bản: lương thực, củi đốt, vật liệu xây dựng thô sơ. Nhưng Lâm Dịch, với tầm nhìn của người hiện đại, nhìn thấy tiềm năng công nghiệp, dược phẩm, hóa chất, thậm chí là mỹ phẩm. Đó là một cuộc cách mạng trong nhận thức, mà hắn, Lâm Dịch, phải là người khởi xướng. Đây không phải là việc xây dựng một vài ngôi nhà hay rèn vài thanh kiếm. Đây là việc xây dựng một nền kinh tế, một hệ sinh thái sản xuất. Và để làm được điều đó, hắn cần tài nguyên, cần tri thức, và cần những người đồng hành đủ tin tưởng để đi theo hắn vào một con đường chưa ai từng đi.

***

Họ đi sâu hơn vào vùng chân núi, nơi những con đường mòn dần trở nên ít người qua lại hơn. Nắng đã lên đến đỉnh đầu, rải những tia vàng óng ánh xuyên qua kẽ lá, tạo nên những đốm sáng lấp lánh trên nền đất ẩm ướt. Tiếng chim hót vẫn ríu rít, nhưng xen lẫn vào đó là tiếng rì rầm của gió thổi qua những tán cây cổ thụ, tạo nên một bản hòa tấu trầm hùng của rừng già. Mùi hương của đất, của lá khô, của nhựa cây trở nên đậm đặc hơn, xen lẫn với một mùi thơm dịu nhẹ, hơi hăng hắc mà Lâm Dịch nhận ra là từ một loại thảo dược nào đó.

Lâm Dịch dừng lại đột ngột, ánh mắt dán chặt vào một khu vực nhỏ dưới chân một vách đá rêu phong. Đó là một thung lũng nhỏ, một khe suối cạn, nơi ánh nắng mặt trời chiếu rọi vừa đủ để nuôi dưỡng một thảm thực vật phong phú đến kinh ngạc.

“Đại Trụ,” Lâm Dịch thì thầm, giọng nói pha chút ngạc nhiên và phấn khích. “Ngươi nhìn xem.”

Vương Đại Trụ bước lại gần, nhìn theo hướng tay Lâm Dịch chỉ. Hắn chỉ thấy một mảng xanh rờn, với đủ loại cây cỏ mọc chen chúc. Trong mắt hắn, đó chỉ là một khu vực hoang dã hơn một chút so với những nơi khác. “Có gì đặc biệt sao đại ca? Trông cũng giống những bụi cây dại khác thôi mà.”

Nhưng trong mắt Lâm Dịch, đó là một kho báu thực sự. Hắn nhận ra ít nhất ba, bốn loại cây mà hắn đã đọc trong “Thần Nông Bách Thảo Phổ” và đã từng được biết đến trong kiến thức y học hiện đại. Có loại cây lá to bản, màu xanh lục đậm, với những gân lá nổi rõ, mà hắn nhớ là có tác dụng kháng viêm, giảm đau rất tốt. Lại có loại cây thân leo, hoa màu trắng tinh, tỏa ra một mùi hương nhẹ nhàng, mà hắn biết có thể dùng để an thần, chữa mất ngủ. Và đặc biệt hơn cả, có một loại cây bụi nhỏ, thân gỗ, lá hình trái tim, mà hắn tin rằng chính là nguyên liệu cho một loại thuốc bổ dưỡng, có khả năng tăng cường sức khỏe, phục hồi thể lực.

“Không giống đâu, Đại Trụ,” Lâm Dịch nói, giọng điệu trở nên nghiêm túc hơn bao giờ hết. “Đây là một kho báu. Nhìn kỹ đi, loại cây lá to kia, người làng mình có biết không?”

Vương Đại Trụ cúi xuống, cẩn thận quan sát. “Loại này… hình như bà con thường gọi là ‘lá sưng’. Hồi nhỏ ta từng thấy bà nội dùng nó giã nát, đắp lên vết sưng tấy do té ngã, nhưng không phải lúc nào cũng hiệu nghiệm. Vị nó cũng chát lắm, không ăn được.”

Lâm Dịch gật đầu. “Đó là bởi vì cách dùng không đúng, hoặc không biết cách chiết xuất hoạt chất. Loại lá này, nếu được chế biến đúng cách, có thể là một loại thuốc giảm đau, chống viêm cực kỳ hiệu quả, mạnh hơn nhiều so với việc chỉ giã nát.” Hắn quay sang chỉ vào cây thân leo. “Còn loại này, hoa trắng này thì sao?”

“Cây này gọi là ‘dây ngủ’. Bà con mình thường hái hoa nó về phơi khô, hãm trà uống để dễ ngủ, nhưng cũng không phổ biến lắm, vì hương vị hơi nhạt nhẽo.”

“Dây ngủ…” Lâm Dịch lẩm bẩm. “Hương vị nhạt nhẽo không quan trọng. Quan trọng là dược tính. Nếu chúng ta có thể chiết xuất tinh dầu, hoặc làm thành viên nén, nó có thể trở thành một loại thuốc an thần tự nhiên, không gây nghiện, rất cần thiết trong thời loạn lạc này.”

Hắn bắt đầu đi lại trong khu vực đó, ánh mắt sắc bén như chim ưng, quét qua từng bụi cây, từng tảng đá. Hắn không chỉ nhìn cây cỏ, mà còn nhìn cả địa hình, chất đất, hướng nắng, hướng gió. Đó là thói quen của một người nghiên cứu, một người tìm kiếm dữ liệu. “Loại cây bụi lá hình trái tim kia, ngươi có biết không?” hắn hỏi, chỉ vào một cây nhỏ khuất sau tảng đá.

Vương Đại Trụ cố gắng nhìn kỹ, rồi lắc đầu. “Loại này thì ta chưa từng thấy bao giờ, hoặc có thấy cũng không để ý. Nó mọc khuất quá.”

Lâm Dịch khẽ cười. “Đúng vậy. Nó không nổi bật, không có hoa rực rỡ, không có quả thơm ngon, nên ít ai để ý. Nhưng ta tin rằng, nó có giá trị rất lớn.” Hắn cúi xuống, cẩn thận hái một vài chiếc lá, kiểm tra kết cấu và mùi hương. “Nếu ta đoán không lầm, đây có thể là nguyên liệu cho một loại thuốc bổ, giúp tăng cường sức đề kháng, hồi phục sức lực. Trong thời buổi loạn lạc, dịch bệnh hoành hành, đây chính là thứ mà mọi người dân cần.”

Hắn lấy ra mảnh than và giấy đã chuẩn bị, bắt đầu phác thảo sơ đồ khu vực. Từng tảng đá, từng gốc cây lớn, từng khu vực tập trung của các loại thảo dược đều được hắn đánh dấu cẩn thận. Bàn tay hắn thoăn thoắt di chuyển, vẽ nên một bản đồ thô sơ nhưng đầy đủ thông tin. Vương Đại Trụ đứng bên cạnh, nhìn Lâm Dịch làm việc với vẻ mặt đầy kinh ngạc và khâm phục. Hắn chưa bao giờ thấy ai có thể nhìn những cây cỏ dại mà dân làng vẫn coi là vô dụng, hoặc thậm chí là nguy hiểm, mà lại có thể hình dung ra được những công dụng phi thường đến vậy.

“Đại ca, huynh… huynh thật sự có thể biến những thứ này thành thuốc sao?” Vương Đại Trụ hỏi, giọng nói pha chút hoài nghi nhưng cũng đầy hy vọng.

Lâm Dịch ngẩng đầu lên, ánh mắt kiên định. “Ta sẽ cố gắng hết sức. Ta có ‘Thần Nông Bách Thảo Phổ’ để tham khảo, và ta có tri thức từ thế giới của ta. Vấn đề không phải là ‘có thể’ hay ‘không thể’, mà là ‘làm thế nào’. Chúng ta thiếu công cụ, thiếu kỹ thuật, thiếu nhân lực. Nhưng chúng ta có ý chí, và quan trọng nhất, chúng ta có một nguồn tài nguyên phong phú ngay dưới chân mình, mà bao lâu nay chúng ta đã bỏ qua.”

Hắn gói ghém cẩn thận các mẫu vật đã hái vào chiếc túi vải nhỏ. “Đây mới chỉ là bước khởi đầu. Một loại cây có thể là thuốc, một loại khác có thể là nguyên liệu nhuộm, một loại nữa có thể là thuốc trừ sâu tự nhiên, hoặc thậm chí là nguyên liệu làm xà phòng, làm giấy. Tiềm năng là vô hạn.”

Lâm Dịch đứng thẳng dậy, nhìn về phía xa, nơi những ngọn núi cao hơn ẩn hiện trong làn sương mỏng, nơi Linh Dược Cốc huyền thoại vẫn còn là một bí ẩn. Cái kho báu nhỏ bé mà hắn vừa khám phá này, chỉ là một phần rất nhỏ của những gì thiên nhiên có thể ban tặng. “Đây là một khởi đầu nhỏ, Đại Trụ. Nhưng nó sẽ là nền tảng cho một điều lớn lao hơn. Chúng ta sẽ không chỉ phòng thủ, mà chúng ta sẽ kiến tạo. Chúng ta sẽ không chỉ sinh tồn, mà chúng ta sẽ phát triển thịnh vượng.”

Tâm trí Lâm Dịch quay cuồng với hàng ngàn ý tưởng. Từ việc chiết xuất tinh dầu, làm thuốc mỡ, viên nén, đến việc phát triển các sản phẩm nông nghiệp có giá trị gia tăng. Hắn biết, con đường này đầy chông gai. Áp dụng tri thức hiện đại vào một thế giới cổ đại thiếu thốn mọi thứ là một thách thức khổng lồ. Hắn sẽ phải đối mặt với sự thiếu hiểu biết của dân làng, sự thiếu thốn về công cụ và kỹ thuật, và cả sự hoài nghi từ những người xung quanh. Hơn nữa, việc này còn cần thời gian, trong khi tình hình 'Loạn Tam Phiên' đang ngày càng căng thẳng, thúc ép hắn phải hành động nhanh chóng và hiệu quả.

Nỗi lo về sự an nguy của gia đình và làng vẫn luôn thường trực trong tâm trí hắn. Nhưng chính nỗi lo ấy lại là động lực mạnh mẽ nhất, thúc đẩy hắn không ngừng tìm tòi, không ngừng sáng tạo. Hắn không thể chờ đợi sự cứu rỗi từ bên ngoài. Hắn phải tự mình tạo ra con đường, tự mình gây dựng nên một tương lai vững chắc.

"Chúng ta sẽ cần sự giúp đỡ của Lão Hồ," Lâm Dịch chợt nghĩ, "Kiến thức về cây cỏ của ông ấy có thể bổ sung cho những gì ta biết, giúp ta hiểu rõ hơn về cách chúng phát triển và được sử dụng trong dân gian." Hắn cũng biết, việc này sẽ thu hút sự chú ý. Sự thành công sẽ kéo theo lòng tham, sự đố kỵ. Từ Trần Thị Gia Tộc, Thiên Phong Thương Hội, Hắc Sa Bang, hay thậm chí là quan trường mục ruỗng, tất cả đều có thể trở thành mối đe dọa tiềm tàng. Nhưng hắn đã sẵn sàng. Tri thức là vũ khí mạnh nhất, và hắn sẽ sử dụng nó để bảo vệ những gì mình trân trọng. Con đường đến Linh Dược Cốc, đến Thành Thiên Phong, đến một thị trường rộng lớn hơn, đã bắt đầu từ những bụi cây dại bị lãng quên này. Lâm Dịch quay người, ra hiệu cho Vương Đại Trụ cùng trở về làng, trong lòng tràn ngập một cảm giác vừa nặng trĩu trách nhiệm, vừa hừng hực quyết tâm.

Nội dung truyện do Long thiếu sáng tác và bảo hộ phát hành tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free