Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 151: Bình Minh Quyết Định: Nền Tảng Cho Tương Lai

Gió đêm mơn man lướt qua gò má, mang theo chút se lạnh của sương khuya và mùi đất ẩm đặc trưng của vùng biên thùy. Lâm Dịch vẫn đứng đó, trên đỉnh đồi cao nhất, đôi mắt sâu thẳm nhìn về phía chân trời xa xăm, nơi những dãy núi hùng vĩ ẩn hiện trong màn đêm tựa như những bức tường thành vĩ đại của thế giới này. Phía sau hắn, Làng Sơn Cước đã chìm vào giấc ngủ, chỉ còn những đốm lửa leo lét từ các bếp tro tàn, cùng ánh trăng bạc rải đều trên những mái nhà tranh.

Hắn đã tuyên bố Làng Sơn Cước là một "pháo đài tự cường", và quả thật, nó đã trở thành như vậy. Từ những con đường hẹp được gia cố, những rặng cây phòng thủ ngụy trang khéo léo, đến kho lương thực đầy ắp và hệ thống cảnh giới tinh vi, mọi thứ đều hoạt động trơn tru dưới sự điều hành của hắn. Dân làng, sau bao tháng ngày lo âu, giờ đây đã có thể ngủ một giấc bình yên hơn, biết rằng có một người đang ngày đêm canh giữ sự an toàn cho họ.

Nhưng sự bình yên này, Lâm Dịch hiểu rõ, chỉ là tạm thời.

Hắn thầm thì, giọng nói hòa vào tiếng gió xào xạc của cây cối, “Thế giới này không nợ ai một sự công bằng.” Câu nói này không phải là một lời than vãn, mà là một lời nhắc nhở khắc nghiệt về bản chất tàn khốc của tồn tại. Hắn không thể ngồi yên để chờ đợi công lý hay bình yên tự đến. Chúng phải được giành lấy, bằng trí tuệ, bằng mồ hôi, và đôi khi, bằng cả máu.

Kể từ khi xuyên không đến thế giới này, Lâm Dịch đã luôn đặt sinh tồn là ưu tiên hàng đầu. Hắn đã dùng mọi tri thức, mọi khả năng quan sát và thích nghi của một người hiện đại để biến một thân phận thiếu niên nghèo khó, không thiên phú tu luyện, thành một người có thể bảo vệ gia đình và xây dựng chỗ đứng cho mình. Pháo đài Sơn Cước là minh chứng cho sự kiên cường đó. Nhưng, một pháo đài dù vững chắc đến mấy, nếu không có nguồn lực để duy trì, cũng sẽ có ngày sụp đổ.

Trương Quản Sự đã mang đến những tin tức không mấy vui vẻ về "Loạn Tam Phiên", về sự trỗi dậy của các thế lực chư hầu, và đặc biệt là về Thái phu nhân – một cái tên mà chỉ nghe qua cũng đủ để cảm nhận được sự quyền lực và mưu mô. Những tin tức ấy đã gieo vào lòng Lâm Dịch một hạt giống lo âu, nhưng cũng là một hạt giống của ý chí mạnh mẽ. Sự an toàn của làng không thể chỉ dựa vào những bức tường và sự tự cung tự cấp đơn thuần. Nó cần một nền tảng kinh tế vững chắc, một nguồn lực không ngừng để đối phó với những biến động không ngừng của thế cục.

Hắn đã dùng Cẩm Nang Kế Sách, một cách gọi ẩn dụ cho toàn bộ tri thức hiện đại của mình, để vượt qua những thử thách đầu tiên. Giờ đây, Cẩm Nang ấy cần phải được mở rộng, cần phải được áp dụng vào một phạm vi lớn hơn, phức tạp hơn. “Đã đến lúc phải bước ra khỏi vòng an toàn,” hắn tự nhủ. Đây không phải là sự liều lĩnh, mà là một bước đi chiến lược. Để bảo vệ cây non, phải vun trồng gốc rễ, và phải dọn dẹp cỏ dại xung quanh. Làng Sơn Cước là gốc rễ, và những kẻ đang gây loạn bên ngoài chính là cỏ dại. Hắn không thể ngồi yên chờ đợi chúng lan tới.

Nỗi nhớ về thế giới cũ, về cuộc sống hiện đại của hắn, giờ đây đã lùi sâu vào trong tâm trí, không còn day dứt như trước. Thay vào đó là một ý chí mạnh mẽ, một quyết tâm xây dựng một tương lai vững chắc cho thế giới mới này. Hắn không phải là một người mơ mộng hão huyền, nhưng hắn tin vào sức mạnh của trí tuệ và sự kiên trì. Hắn siết chặt nắm tay, cảm nhận từng thớ thịt căng ra. Đôi mắt sâu thẳm của hắn phản chiếu ánh trăng, không còn vẻ bàng hoàng của kẻ xuyên không ngày nào, chỉ còn sự kiên định và ánh lửa của một ý chí mạnh mẽ.

Hắn xoay người, bước xuống dốc đồi, hướng về ngôi nhà nhỏ của mình. Ngôi nhà đơn sơ, mái tranh đã được thay mới sau bao trận bão táp, tường gỗ được gia cố vững chắc. Bước chân hắn nhẹ bẫng, nhưng trong lòng lại mang nặng những toan tính cho tương lai. Gia đình hắn, những người đã ngủ say trong căn nhà ấm cúng kia, chính là động lực lớn nhất để hắn không ngừng tiến lên. Bữa cơm tối ấm áp vừa rồi, tiếng cười trong trẻo của Tiểu Nguyệt, ánh mắt tin tưởng của cha mẹ, tất cả đều là những sợi dây vô hình níu giữ hắn, buộc hắn phải mạnh mẽ hơn, phải vươn xa hơn. Pháo đài Sơn Cước là nơi trú ẩn, nhưng để bảo vệ nơi trú ẩn ấy, hắn phải đi xa hơn, phải đối mặt với những hiểm nguy chưa biết.

***

Trong căn phòng nhỏ của mình, dưới ánh đèn dầu hắt hiu, Lâm Dịch ngồi bên bàn, một cuốn sách bìa đã sờn cũ, "Thần Nông Bách Thảo Phổ", đang mở ra trước mặt hắn. Mùi giấy cũ, mùi mực nhạt và một chút hương thảo mộc khô từ những trang sách đã ngả vàng, hòa quyện vào không khí tĩnh mịch của đêm khuya. Tiếng gió se lạnh vẫn thì thầm bên ngoài qua khe cửa, nhưng trong căn phòng, chỉ có tiếng lật trang sách sột soạt và hơi thở đều đều của Lâm Dịch.

Hắn chăm chú lướt mắt qua từng dòng chữ cổ, từng hình vẽ mô tả các loại thảo dược, từ những cây cỏ dại mọc ven đường đến những loại dược liệu quý hiếm được miêu tả là chỉ xuất hiện ở những nơi thâm sơn cùng cốc. Kiến thức y học hiện đại của hắn, được tích lũy từ vô số tài liệu, sách vở và kinh nghiệm sống ở thế kỷ 21, đang không ngừng đối chiếu, phân tích với những gì được ghi chép trong cuốn "Thần Nông Bách Thảo Phổ" này.

Nội tâm Lâm Dịch sôi sục. "Các loại thảo dược này... nếu được bào chế đúng cách, nếu được kết hợp với những kiến thức về hóa học và dược lý hiện đại, có thể mang lại giá trị lớn lao. Không chỉ là thuốc chữa bệnh, mà còn là các sản phẩm chăm sóc sức khỏe, thậm chí là mỹ phẩm. Tiềm năng là vô hạn." Hắn gạch chân một loại cây có tên "Huyền Diệp Thảo", một loại thảo mộc được cho là có khả năng an thần, giảm đau. Trong thế giới hiện đại, nó có thể được chiết xuất để làm thuốc giảm căng thẳng, hoặc thậm chí là một thành phần trong trà thảo dược. Nhưng ở Đại Hạ này, nó chỉ được xem là một loại cỏ dại thông thường, hoặc cùng lắm là một vị thuốc rẻ tiền.

Hắn ngẫm nghĩ về những gì Trương Quản Sự đã kể. Tình hình "Loạn Tam Phiên" ngày càng phức tạp, các lộ chư hầu tranh giành quyền lực, dân chúng lầm than. Trong bối cảnh đó, nhu cầu về thuốc men, về những thứ có thể giúp con người vượt qua bệnh tật và khổ đau là vô cùng lớn. "Nếu mình có thể tạo ra những sản phẩm dược liệu chất lượng cao, dễ sử dụng, với giá cả hợp lý, chắc chắn sẽ có chỗ đứng trên thị trường."

Nhưng liệu một vài loại thảo dược có đủ để đối phó với Trần Thị Gia Tộc, một thế lực cường hào đã cắm rễ sâu ở vùng này, hay thậm chí là những thế lực lớn hơn như Thái phu nhân – người mà Trương Quản Sự đã nhắc đến với vẻ đầy kiêng dè? "Không thể chỉ dựa vào một sản phẩm," hắn suy nghĩ. "Cần một hệ thống, một quy trình sản xuất và phân phối hiệu quả. Và quan trọng nhất, cần một nguồn cung ứng ổn định và dồi dào."

Nguồn cung ứng... Đó là lúc cái tên "Linh Dược Cốc" chợt hiện lên trong tâm trí hắn. Trương Quản Sự đã từng nhắc đến nó một cách mơ hồ, như một nơi huyền bí, hiểm trở nhưng cũng đầy rẫy kỳ hoa dị thảo. Hắn nhớ lại những truyền thuyết dân gian về Linh Dược Cốc, nơi mà ngay cả những người thợ săn lão luyện cũng ít khi dám đặt chân đến, bởi những nguy hiểm rình rập và những câu chuyện ma mị về yêu quái, thú dữ.

"Nếu đó là một nơi chưa được khai thác triệt để, thì đó chính là một mỏ vàng tiềm năng," Lâm Dịch tự nhủ. "Tri thức là vũ khí mạnh nhất." Hắn tin rằng, với kiến thức về thực vật học, sinh thái học của thế giới cũ, hắn có thể nhận diện và khai thác những loại thảo dược mà người bản địa không hề hay biết giá trị. Hắn có thể tìm ra những cách thức bảo quản, chiết xuất, và bào chế hiệu quả hơn.

Tuy nhiên, hắn cũng ý thức được những hiểm nguy. Linh Dược Cốc không phải là một khu vườn bình thường. Nó có thể ẩn chứa những loại cây độc, những loài thú hoang dã, thậm chí là những thế lực bí ẩn mà khoa học hiện đại chưa từng biết đến. "Mạo hiểm là điều không thể tránh khỏi. Nhưng nếu không mạo hiểm, chúng ta sẽ mãi mắc kẹt trong vòng luẩn quẩn của sự đói nghèo và bị động. Mở rộng kinh tế... đó là con đường duy nhất để thoát khỏi vòng luẩn quẩn của sự áp bức. Nhưng cần phải có nguồn lực và chiến lược rõ ràng."

Hắn nhắm mắt lại, trong đầu phác thảo ra một kế hoạch sơ bộ. Đầu tiên là phải xác định vị trí chính xác của Linh Dược Cốc, rồi cử người đi thám thính, đánh giá mức độ nguy hiểm và tiềm năng. Sau đó là nghiên cứu sâu hơn về các loại thảo dược, lên kế hoạch khai thác và chế biến. Cuối cùng là tìm kiếm thị trường tiêu thụ và xây dựng mạng lưới phân phối. Đó là một chặng đường dài, đầy chông gai, nhưng Lâm Dịch không còn đường lùi. Hắn đã thấy được ánh sáng cuối đường hầm, một con đường không chỉ dẫn đến sự giàu có mà còn là con đường dẫn đến sự tự chủ, sự an toàn thực sự cho gia đình và Làng Sơn Cước.

Hắn đưa tay vuốt nhẹ trang sách, cảm nhận sự thô ráp của giấy cũ. Cuốn "Thần Nông Bách Thảo Phổ" này không chỉ là một cuốn sách về dược liệu, mà nó còn là một cầu nối giữa tri thức cổ xưa và hiện đại, một chìa khóa để mở ra một tương lai mới.

***

Rạng sáng, khi những tia nắng đầu tiên còn chưa kịp xua tan màn sương đêm dày đặc, một căn nhà trống ở rìa Làng Sơn Cước đã chứng kiến một cuộc họp bí mật. Không khí trong căn nhà ẩm lạnh, phảng phất mùi đất và hơi sương. Bên trong, chỉ có ánh đèn dầu leo lét từ ngọn nến duy nhất, hắt lên bốn gương mặt trầm tư: Lâm Dịch, Vương Đại Trụ, Trần Nhị Cẩu và Lý Hổ.

Lâm Dịch ngồi đối diện ba người, vẻ mặt nghiêm nghị hiếm thấy. Đôi mắt hắn vẫn ẩn chứa sự mệt mỏi sau một đêm thức trắng, nhưng lại sáng rực lên một ngọn lửa của quyết tâm. Hắn đã suy nghĩ thấu đáo, và giờ là lúc trình bày ý định của mình với những người đồng đội thân cận nhất.

“Chúng ta đã có pháo đài vững chắc,” Lâm Dịch bắt đầu, giọng nói trầm thấp nhưng rõ ràng, vang vọng trong không gian nhỏ hẹp. “Nhưng đó chỉ là giải pháp tạm thời. Dù tường có cao, hào có sâu, lương thực có đầy, chúng ta vẫn phụ thuộc vào thế giới bên ngoài. Một trận thiên tai kéo dài, một cuộc chiến tranh loạn lạc triền miên có thể cắt đứt mọi nguồn cung, khiến chúng ta chết đói dù có an toàn đến mấy. Một pháo đài không có nền tảng kinh tế vững chắc thì cũng chỉ như một cỗ xe không bánh, không thể tiến lên. Để làng có thể tồn tại lâu dài, để chúng ta không phải sống trong lo sợ, chúng ta cần một nền móng vững chắc hơn: kinh tế.”

Vương Đại Trụ gật đầu, khuôn mặt chất phác hiện rõ vẻ đồng tình. Hắn đã trải qua những tháng ngày đói khổ, hắn hiểu rõ giá trị của lương thực và sự tự chủ. “Đại ca nói phải. Chúng ta không thể mãi ăn cây cỏ dại, săn bắn thú rừng mà sống qua ngày được. Dân làng cần một cuộc sống ổn định hơn.”

Trần Nhị Cẩu, thường ngày vẫn hăng hái và ngây ngô, giờ đây cũng lắng nghe một cách nghiêm túc. “Nhưng... kinh tế là sao hả đại ca? Chúng ta vẫn trồng trọt, chăn nuôi mà?”

Lâm Dịch mỉm cười nhẹ, ánh mắt nhìn qua Trần Nhị Cẩu rồi dừng lại ở Lý Hổ, người đang khoanh tay trước ngực, ánh mắt sắc bén tập trung vào từng lời hắn nói. “Trồng trọt, chăn nuôi chỉ đủ để chúng ta tự cung tự cấp. Để phát triển, để có thể mua sắm những thứ chúng ta không tự làm được, để có thể có tiền mua vũ khí, thuê nhân lực khi cần, chúng ta cần phải có hàng hóa để giao thương. Chúng ta cần một nguồn tài nguyên có giá trị cao, một thứ mà người khác cần, và sẵn sàng bỏ tiền ra mua.”

Hắn dừng lại một chút, để những lời mình nói thấm vào tâm trí ba người. “Ta đã nghiên cứu ‘Thần Nông Bách Thảo Phổ’ suốt đêm qua. Trong đây ghi chép rất nhiều loại thảo dược quý hiếm, những loại mà người dân thường không biết giá trị thực sự của chúng, hoặc không biết cách bào chế. Với những kiến thức của ta, ta tin rằng chúng ta có thể biến những loại thảo dược này thành những sản phẩm có giá trị lớn.”

Lý Hổ lên tiếng, giọng nói trầm khàn: “Linh Dược Cốc?” Hắn đã nghe danh nơi đó, một nơi đầy rẫy hiểm nguy nhưng cũng chứa đựng nhiều điều kỳ lạ.

Lâm Dịch gật đầu. “Chính xác. Ta nghĩ, nó có thể nằm ở Linh Dược Cốc. Đó là một nơi hiểm trở, ít người dám đặt chân đến, và vì thế, có thể ẩn chứa những nguồn tài nguyên vô giá. Tuy nhiên, cũng chính vì hiểm trở, nên chuyến đi này sẽ đầy rủi ro. Ta cần các ngươi giúp ta tìm kiếm một nguồn tài nguyên mới, một thứ có thể mang lại giá trị thực sự cho làng. Đây là một bước đi mạo hiểm, nhưng nó là bước đi cần thiết để chúng ta thoát khỏi cảnh nghèo khó, để chúng ta có thể tự tin đối mặt với những thế lực như Trần Thị Gia Tộc, hay thậm chí là những kẻ lớn hơn như Thái phu nhân.”

Vương Đại Trụ không ngần ngại, trầm giọng nói: “Đại ca đã quyết, huynh đệ sẽ theo đến cùng. Linh Dược Cốc có hiểm nguy đến mấy, có ma quỷ đến đâu, ta cũng không sợ. Chỉ cần là vì đại ca, vì làng, ta nguyện xông pha.” Ánh mắt hắn kiên định, không một chút dao động. Vương Đại Trụ tin tưởng Lâm Dịch tuyệt đối, bởi vì hắn đã chứng kiến những điều phi thường mà Lâm Dịch đã làm, đã biến một ngôi làng hoang tàn thành một pháo đài vững chắc.

Trần Nhị Cẩu hăng hái vỗ đùi, khuôn mặt bừng sáng. “Linh Dược Cốc ư? Chắc chắn sẽ có nhiều thứ hay ho để khám phá! Đại ca yên tâm, Nhị Cẩu sẽ đi tiền trạm, tìm đường, chẳng sợ hiểm nguy gì cả! Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy!” Với Nhị Cẩu, mọi mệnh lệnh của Lâm Dịch đều là chân lý, và mọi thử thách đều là cơ hội để chứng tỏ lòng trung thành.

Lý Hổ nhìn Lâm Dịch, ánh mắt sắc như chim ưng. Hắn không nói nhiều, nhưng mỗi lời hắn nói ra đều nặng tựa ngàn cân. “Nếu là vì sự an nguy của làng, ta nguyện dốc sức. Ta sẽ chuẩn bị người và vũ khí cần thiết cho chuyến đi. Chỉ cần đại ca chỉ đường.” Lý Hổ là một người thực tế, hắn không nói những lời hoa mỹ mà chỉ tập trung vào hành động. Hắn đã thấy được tầm nhìn của Lâm Dịch, và hắn tin rằng đi theo Lâm Dịch là con đường đúng đắn để bảo vệ những gì mình trân trọng.

Lâm Dịch nhìn ba người, trong lòng dâng lên một cảm giác ấm áp và tự hào. Hắn không cô độc trong cuộc chiến này. Hắn có những người đồng đội trung thành, những người sẵn sàng đặt cược sinh mạng của mình vào tầm nhìn của hắn.

“Tốt lắm,” Lâm Dịch nói, giọng nói đầy quyền uy. “Chúng ta sẽ không hành động vội vàng. Trước hết, Nhị Cẩu và Lý Hổ sẽ tập hợp một đội trinh sát nhỏ, tinh nhuệ, chuẩn bị lương thảo, vũ khí, và bắt đầu thám thính các tuyến đường dẫn vào Linh Dược Cốc. Không cần phải đi sâu vào ngay, mà chỉ cần xác định vị trí, vẽ bản đồ sơ bộ, và đặc biệt là quan sát những dấu hiệu của các loại thảo dược quý hiếm.” Hắn nhấn mạnh. “Tuyệt đối không được mạo hiểm vô ích. Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, ngay cả khi chúng ta đang tìm kiếm nguồn sống mới.”

“Vương Đại Trụ, ngươi sẽ ở lại làng, tiếp tục duy trì trật tự và huấn luyện dân binh. Ta sẽ cần ngươi ở đây để bảo đảm hậu phương vững chắc. Đồng thời, ngươi cũng sẽ chịu trách nhiệm quản lý việc thu thập các loại thảo dược thông thường xung quanh làng, những loại mà ta đã chỉ điểm trong cuốn ‘Thần Nông Bách Thảo Phổ’ này, để chúng ta có thể bắt đầu thử nghiệm chế biến.”

Cả ba người đều gật đầu, hiểu rõ nhiệm vụ của mình. Ánh sáng của ngọn nến lay động, chiếu rọi lên những gương mặt kiên định. Bên ngoài, sương đêm đã bắt đầu tan, những tiếng gà gáy văng vẳng từ xa báo hiệu một ngày mới sắp bắt đầu.

Lâm Dịch đứng dậy. “Đây là một khởi đầu mới. Một con đường đầy thử thách, nhưng ta tin rằng, với tri thức và sự đồng lòng của chúng ta, Làng Sơn Cước sẽ không chỉ là một pháo đài vững chắc, mà còn là một trung tâm kinh tế, một nơi mà người dân có thể sống an cư lạc nghiệp thực sự, không còn phải lo lắng về nạn đói, về sự áp bức.”

Trong ánh bình minh chớm nở, bốn người đàn ông đứng đó, trong căn nhà trống lạnh lẽo, nhưng trong lòng họ lại bùng cháy một ngọn lửa hy vọng. Arc 1 đã kết thúc với sự sinh tồn. Arc 2 sẽ là sự vươn lên, sự kiến tạo. Lâm Dịch đã sẵn sàng, và những người đồng đội của hắn cũng vậy. Con đường phía trước còn dài, còn đầy rẫy hiểm nguy từ những thế lực như Trần Thị Gia Tộc, Thiên Phong Thương Hội, Hắc Sa Bang, hay thậm chí là quan trường mục ruỗng, nhưng hắn tin rằng, tri thức là vũ khí mạnh nhất, và sự đoàn kết là sức mạnh không gì sánh bằng. Mục tiêu của hắn không chỉ là Linh Dược Cốc, mà là Thành Thiên Phong, là cả một thị trường rộng lớn hơn, nơi hắn có thể thực sự gây dựng nên một nền tảng vững chắc cho tương lai.

Truyện gốc Long thiếu, độc quyền dành cho độc giả của truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free