Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 149: Pháo Đài Sơn Cước: Thành Trì Tự Cường

Ánh nắng ban mai xuyên qua màn sương mỏng, phủ lên Thôn Làng Sơn Cước một lớp vàng nhạt. Tiếng chim hót líu lo từ những tán cây cổ thụ quanh làng, hòa cùng tiếng gà gáy eo óc, tạo nên một bản giao hưởng yên bình thường ngày. Thế nhưng, cái sự yên bình ấy giờ đây mang một sắc thái khác, một sự tĩnh lặng được kiến tạo từ ý chí và mồ hôi.

Lâm Dịch bước đi dọc theo con đường mòn nhỏ dẫn ra rìa làng, nơi những công trình phòng thủ mới được dựng lên. Bên cạnh hắn là Vương Đại Trụ, thân hình vạm vỡ nhưng bước chân nhẹ nhàng đáng ngạc nhiên, và Lý Hổ, đôi mắt sắc như dao cau không ngừng quét qua mọi ngóc ngách. Cả ba đều mặc những bộ quần áo thô sơ, cũ kỹ, nhưng ẩn chứa bên trong là một tinh thần kiên cường.

“Huynh đệ Lâm, nhìn xem, làng ta giờ đây đã khác xưa rồi!” Vương Đại Trụ cất tiếng, giọng nói trầm ấm nhưng tràn đầy tự hào. Hắn chỉ tay về phía những hàng rào tre gai vững chắc, cao hơn đầu người, đan xen vào nhau như một bức tường sống. “Bọn Trần Thị có đến cũng phải nếm mùi khó chịu!” Hàng rào, được dựng từ hàng ngàn cây tre vót nhọn, giờ đã đứng sừng sững, thân tre còn lấp lánh những giọt sương đêm chưa kịp tan. Mùi gỗ mới, mùi đất ẩm bốc lên thoang thoảng trong không khí, minh chứng cho công sức không ngừng nghỉ của dân làng. Những sợi dây gai được giăng mắc khéo léo giữa các thân tre, gần như vô hình trong ánh sáng mờ ảo của bình minh, là những cái bẫy đơn giản nhưng hiệu quả mà Lâm Dịch đã hướng dẫn.

Hắn khẽ gật đầu, đôi mắt sâu thẳm quét qua từng chi tiết. "Chưa vội mừng, Đại Trụ. Sự kiên cố của một pháo đài không chỉ nằm ở tường cao hào sâu, mà còn ở ý chí của những người trấn giữ nó." Hắn dừng lại trước một đoạn hào sâu, rộng gần hai trượng, đáy hào cắm đầy những cọc tre vót nhọn hoắt, được ngụy trang bằng một lớp lá khô và cỏ dại mỏng. Chỉ một bước chân sơ sẩy, kẻ địch sẽ rơi vào đó mà không kịp trở tay. Tiếng gió khẽ rít qua những khe hở trên hàng rào tre, tạo nên một âm thanh kỳ lạ, như tiếng thì thầm của một người lính canh vô hình.

Lý Hổ, vốn kiệm lời, cũng phải mở miệng: “Tốc độ phản ứng và khả năng chiến đấu của dân làng đã cải thiện đáng kể, nhưng vẫn cần rèn luyện thêm.” Hắn nói, tay không tự chủ siết chặt chuôi đao bên hông. Lý Hổ đã dành nhiều ngày để huấn luyện thanh niên trong làng, không phải những chiêu thức hoa mỹ, mà là những kỹ năng sinh tồn cơ bản: cách cầm gậy tre tự vệ, cách phối hợp nhóm, cách di chuyển trong địa hình phức tạp, và quan trọng nhất là tinh thần không lùi bước. Hắn thấy rõ sự thay đổi trong ánh mắt của những người trẻ tuổi, từ sự sợ hãi ban đầu đến sự kiên định hiện tại.

Lâm Dịch đưa tay chạm vào một thân tre gai, cảm nhận sự thô ráp, cứng cáp của nó. "Những gì chúng ta đã làm là rất tốt. Nó đã biến làng Sơn Cước thành một nơi khó nhằn hơn rất nhiều." Trong lòng hắn, một cảm giác tự hào len lỏi. Hắn nhớ lại những ngày đầu, khi làng còn là một miếng mồi ngon cho bất kỳ kẻ tham lam nào. Giờ đây, Sơn Cước đã có răng nanh, có móng vuốt. Nhưng sự tự hào nhanh chóng nhường chỗ cho nỗi lo lắng thường trực. Hắn biết, những biện pháp phòng thủ này, dù hiệu quả đến đâu, cũng chỉ là giải pháp tạm thời. Chúng có thể ngăn chặn những nhóm đạo tặc nhỏ lẻ, hay thậm chí là một toán binh lính ô hợp. Nhưng nếu phải đối mặt với một đội quân chính quy được trang bị đầy đủ, hoặc một thế lực lớn như Trần Thị Gia Tộc với sự chuẩn bị kỹ lưỡng, thì liệu chúng có đủ sức chống đỡ?

Hắn quay sang nhìn hai người đồng đội, ánh mắt hiện lên vẻ trầm tư. "Tự cường là điều kiện tiên quyết, nhưng không thể mãi bị động. Chúng ta cần một tầm nhìn xa hơn." Hắn không muốn dân làng chỉ biết co mình lại sau lớp tường rào, sống trong sự sợ hãi và chờ đợi. Thế giới bên ngoài đang thay đổi quá nhanh chóng, và nếu không chủ động nắm bắt, họ sẽ bị cuốn trôi. Hắn nghĩ về những lời lão Hồ đã nói về 'Loạn Tam Phiên', về sự thối nát của quan trường, về quyền lực của Trần Thị. Đó không phải là những vấn đề có thể giải quyết bằng vài hàng rào tre gai.

Vương Đại Trụ gãi đầu. “Tầm nhìn xa hơn, Lâm huynh đệ nói là sao?” Hắn thành thật hỏi, khuôn mặt chất phác hiện rõ vẻ hoang mang. Đối với hắn, việc bảo vệ được làng khỏi những kẻ cướp bóc đã là một thành tựu vĩ đại.

Lý Hổ không nói gì, nhưng ánh mắt hắn cũng lộ rõ sự suy tư. Hắn hiểu Lâm Dịch không phải là người sẽ an phận.

Lâm Dịch khẽ thở dài, trong bụng đã có những ý tưởng lớn hơn. "Chỉ phòng thủ là chưa đủ. Một ngày nào đó, khi những kẻ mạnh hơn đến, chúng ta sẽ không thể chỉ dựa vào những bức tường này." Hắn liếc nhìn về phía chân trời, nơi những ngọn núi mờ ảo ẩn hiện. "Chúng ta cần phải hiểu rõ hơn về thế giới ngoài kia, tìm kiếm những liên minh, những cơ hội, và có thể, cả những vũ khí khác ngoài gậy tre và mũi chông." Tri thức là vũ khí mạnh nhất, hắn tự nhủ. Nhưng để sử dụng tri thức ấy, hắn cần thông tin, cần mạng lưới, cần ảnh hưởng.

Hắn quay lại, ánh mắt kiên định nhìn thẳng vào hai người bạn. "Chúng ta đã xây dựng được một căn cứ vững chắc, Đại Trụ, Lý Hổ. Giờ là lúc chúng ta phải nghĩ đến việc vươn xa hơn từ căn cứ này." Câu nói của hắn, dù chỉ là một lời thì thầm trong gió sớm, nhưng lại mang một trọng lượng nhất định, khiến cả Vương Đại Trụ và Lý Hổ đều im lặng, suy ngẫm. Họ biết, Lâm Dịch không bao giờ nói suông. Và những gì hắn nói, luôn là khởi đầu cho một hành trình mới.

Sau khi kiểm tra kỹ lưỡng hệ thống phòng thủ bên ngoài, Lâm Dịch cùng Trần Nhị Cẩu tiến vào bên trong làng, hướng về phía các kho lương thực và hầm chứa bí mật. Ánh nắng đã lên cao hơn, xuyên qua những tán cây, tạo thành những vệt sáng lấp lánh trên con đường đất. Tiếng trẻ con cười đùa vọng lại từ sân đình, cùng tiếng gà cục tác, tiếng lợn ụt ịt từ các chuồng trại, vẽ nên một bức tranh bình dị của một ngôi làng đang sống. Dù vậy, dưới lớp vỏ bình yên ấy là một sự chuẩn bị kỹ lưỡng, một sự đề phòng không ngừng nghỉ.

Nhà kho chính của làng được xây dựng kiên cố hơn hẳn những ngôi nhà dân thường, tường đất dày, mái ngói chắc chắn. Bên trong, không khí mát mẻ, khô ráo, thoang thoảng mùi gạo, mùi sắn khô. Trần Nhị Cẩu, với gương mặt lấm lem bùn đất và tóc tai rối bời do liên tục khuân vác và kiểm kê, đang tỉ mẩn ghi chép vào một cuốn sổ tre. Ánh mắt hắn có chút mệt mỏi, nhưng đôi môi lại nở một nụ cười mãn nguyện khi nhìn thấy Lâm Dịch.

“Đại ca!” Trần Nhị Cẩu phấn khởi reo lên, vội vàng đặt cuốn sổ xuống và chạy đến đón. “Đại ca yên tâm, số lương thực này đủ cho cả làng dùng trong sáu tháng, nếu tiết kiệm có thể kéo dài hơn. Các hầm chứa cũng được ngụy trang kỹ càng, đảm bảo không ai có thể tìm thấy nếu không có người dẫn lối!” Hắn nói một tràng, giọng điệu đầy tự hào và nhiệt huyết, như muốn trút bỏ gánh nặng đã đè nén bấy lâu.

Lâm Dịch gật đầu, vỗ vai Trần Nhị Cẩu. "Tốt lắm, Nhị Cẩu. Ngươi đã làm rất tốt." Hắn bước vào sâu hơn trong kho, quan sát những chồng bao gạo cao ngất, những túi sắn khô được xếp ngay ngắn, những chum muối, vại tương được đặt ở góc tường. Mùi hương của lương thực tích trữ dường như nói lên một sự an tâm nhất định. Hắn dùng tay chạm vào một bao gạo, cảm nhận độ chắc nịch của nó, rồi lại bước đến các hầm chứa bí mật. Những lối vào hầm được ngụy trang tinh vi dưới sàn nhà, dưới đống củi, thậm chí là dưới một tảng đá lớn. Khi mở ra, mùi đất ẩm và mùi lương thực khô tỏa ra, cho thấy sự khô ráo và an toàn bên trong.

"Nhưng nhớ rằng, phòng bị không bao giờ là đủ." Lâm Dịch nói, giọng hắn trầm xuống, khiến Trần Nhị Cẩu cũng bớt đi vẻ phấn khởi. "Số lương thực này, nếu có loạn lạc lớn, hay nếu có kẻ cố tình vây hãm, thì cũng chỉ là giọt nước trong biển cả. Chúng ta cần tìm cách tăng cường sản lượng hơn nữa, và tìm thêm nguồn dự trữ bên ngoài." Hắn không muốn dân làng ngủ quên trên chiến thắng nhỏ bé này. Cái thế giới này, đặc biệt là trong thời loạn lạc, sẽ không nợ ai một sự công bằng.

Trần Nhị Cẩu cau mày, vẻ lo lắng hiện rõ trên gương mặt. "Tăng cường sản lượng thì khó lắm, Đại ca. Đất đai quanh đây cũng chỉ có vậy, lại hay bị hạn hán. Còn nguồn dự trữ bên ngoài… thì e là khó hơn nữa. Thương nhân giờ không dám mạo hiểm đi lại nhiều, giá cả cũng đội lên trời."

"Đúng là vậy." Lâm Dịch nhìn về phía góc kho, nơi có vài bao lúa giống mới được mang về. "Nhưng không có nghĩa là không thể." Hắn nhớ lại những kiến thức về nông nghiệp hiện đại, những phương pháp canh tác khoa học mà hắn từng học. Mặc dù không thể áp dụng hoàn toàn, nhưng một vài cải tiến nhỏ cũng đủ để tạo nên sự khác biệt lớn. "Chúng ta cần nghiên cứu những giống cây trồng chịu hạn tốt hơn, những cách bón phân tự nhiên hiệu quả hơn. Và quan trọng nhất, chúng ta cần một kế hoạch lâu dài để không chỉ tự cung tự cấp, mà còn có thể dư thừa để trao đổi."

Hắn dừng lại, ánh mắt tinh anh nhìn Trần Nhị Cẩu. "Còn về nguồn dự trữ bên ngoài... đó là một phần của 'tầm nhìn xa hơn' mà ta đã nói với Vương Đại Trụ và Lý Hổ. Chúng ta không thể chỉ ngồi yên chờ đợi. Chúng ta phải chủ động. Có thể là thông qua thương hội, có thể là thông qua những con đường khác. Chúng ta cần một mạng lưới thông tin, một mạng lưới cung ứng đáng tin cậy." Hắn nghĩ đến những mối quan hệ mà hắn đã gây dựng, từ Mã Đại Ca của thương hội cho đến những người giang hồ mà hắn từng tiếp xúc. Những mối quan hệ đó, giờ đây, sẽ trở nên vô cùng quan trọng.

Trần Nhị Cẩu gật đầu lia lịa, dù vẫn chưa hiểu hết ý của Lâm Dịch, nhưng hắn hoàn toàn tin tưởng vào khả năng của Đại ca mình. "Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy! Chỉ cần Đại ca có kế hoạch, Nhị Cẩu sẽ cố gắng hết sức." Hắn siết chặt cuốn sổ tre trong tay, như thể nó là một lời thề.

Lâm Dịch mỉm cười nhẹ. "Ta biết mà, Nhị Cẩu. Ngươi là người đáng tin cậy nhất của ta trong việc này." Hắn vỗ vai Trần Nhị Cẩu một lần nữa. "Cứ tiếp tục công việc của mình. Ta sẽ lo liệu phần còn lại." Hắn biết, để thực hiện được những điều này, hắn sẽ phải mạo hiểm nhiều hơn, bước ra khỏi sự an toàn của làng Sơn Cước. Nhưng hắn không có lựa chọn nào khác. Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, và giờ đây, sinh tồn không chỉ là việc lấp đầy cái bụng, mà là việc xây dựng một tương lai vững chắc cho tất cả những người mà hắn trân trọng.

Chiều tối buông xuống, ánh hoàng hôn đỏ rực nhuộm màu cả không gian, hắt lên những ngọn núi xa xa một vẻ đẹp hùng vĩ nhưng cũng đầy ưu tư. Toàn bộ dân làng Sơn Cước, từ những đứa trẻ chập chững biết đi cho đến những bậc trưởng lão lưng còng, đều tập trung đông đủ tại sân đình, nơi ngọn lửa bập bùng cháy sáng, xua đi cái se lạnh của buổi chiều tà. Không khí không còn vẻ hối hả của công việc ban ngày, thay vào đó là sự mong chờ, xen lẫn một chút trang trọng.

Lâm Dịch đứng giữa sân đình, ngọn lửa hắt lên khuôn mặt hắn những vệt sáng tối. Dù thân hình vẫn gầy gò, nhưng đôi mắt hắn toát ra một sự kiên định, một khí chất lãnh đạo không thể phủ nhận. Phía sau hắn, Lâm phụ và Lâm mẫu ngồi ở hàng đầu, ánh mắt đầy tự hào xen lẫn lo lắng khi nhìn con trai mình. Bên cạnh họ, Lâm Tiểu Nguyệt, đôi mắt to tròn lấp lánh như sao, ngưỡng mộ nhìn ca ca. Lão Hồ, Vương Đại Trụ, Trần Nhị Cẩu, Lý Hổ đứng ngay phía sau Lâm Dịch, như những cột trụ vững chắc, biểu tượng cho sức mạnh và sự đoàn kết của làng.

Lâm Dịch hít một hơi thật sâu, giọng nói hắn vang vọng khắp sân đình, không quá lớn nhưng đủ để mọi người đều nghe rõ: “Hỡi các vị trưởng lão, huynh đệ, tỷ muội và con cháu làng Sơn Cước! Trong suốt thời gian qua, chúng ta đã cùng nhau lao động, cùng nhau đổ mồ hôi, và cùng nhau xây dựng. Dù nắng gắt hay mưa dầm, chúng ta vẫn không ngừng nghỉ, vì một mục tiêu chung: bảo vệ ngôi nhà của chúng ta, bảo vệ cuộc sống của chúng ta!”

Tiếng vỗ tay và những lời tán thưởng râm ran vang lên. Gương mặt của dân làng, dù còn hằn rõ vẻ mệt mỏi sau những ngày dài lao động, nhưng ánh mắt lại bừng sáng niềm tin. Họ nhìn Lâm Dịch, người đã thay đổi hoàn toàn cuộc sống của họ, từ sự nghèo khó, áp bức đến sự an bình và hy vọng.

“Giờ đây, ta có thể tự hào tuyên bố rằng, Làng Sơn Cước của chúng ta không còn là một ngôi làng nhỏ yếu ớt. Chúng ta đã biến nơi đây thành một pháo đài tự cường, đủ sức chống lại mọi biến động từ bên ngoài!” Lâm Dịch tiếp tục, giọng hắn càng thêm mạnh mẽ, như muốn khắc sâu từng lời vào tâm trí mỗi người. Hắn giơ tay chỉ về phía những ngọn đồi xung quanh, nơi những hàng rào tre gai ẩn hiện trong bóng tối, nơi con hào sâu hun hút đang ôm lấy làng. “Những bức tường này, những con hào này, không chỉ là gậy tre, là đất đá. Chúng là ý chí của chúng ta, là mồ hôi và nước mắt của chúng ta, là lời thề của chúng ta rằng sẽ không bao giờ cúi đầu!”

Lão Hồ, với mái tóc bạc phơ và đôi mắt tinh anh, khẽ gật đầu tán thành. Hắn quay sang nhìn Lâm phụ, Lâm mẫu, và thì thầm: “Lời Lâm Dịch nói không sai. Tương lai Đại Hạ sẽ còn nhiều gian nan, nhưng với sự chuẩn bị này, chúng ta có thể đứng vững.” Lão Hồ đã chứng kiến nhiều thăng trầm của làng, nhiều lần chứng kiến dân làng bị chèn ép, cướp bóc. Giờ đây, hắn thấy một tia hy vọng, một tương lai khác cho Sơn Cước.

Lâm Dịch tiếp tục, giọng hắn trầm lắng hơn, nhưng vẫn đầy sức thuyết phục. “Chúng ta không thể lường trước được những gì sẽ xảy ra. Thế cục bên ngoài đang biến động, loạn lạc đang lan rộng. Nhưng dù có chuyện gì đi nữa, chúng ta sẽ không đơn độc. Chúng ta sẽ cùng nhau đối mặt. Bởi vì, sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, và chúng ta sẽ làm mọi thứ để bảo vệ cuộc sống của mình, bảo vệ những người chúng ta yêu thương!”

Hắn nhìn xuống Lâm Tiểu Nguyệt, cô bé đang cười rạng rỡ. Hắn nhìn cha mẹ, những nếp nhăn trên trán họ dường như đã bớt đi phần nào sự lo âu. Hắn nhìn Vương Đại Trụ, Trần Nhị Cẩu, Lý Hổ, những người đã cùng hắn trải qua bao khó khăn. Và hắn nhìn toàn thể dân làng, những con người chất phác nhưng kiên cường. “Mọi người đã làm rất tốt. Hãy tự hào về những gì chúng ta đã đạt được. Nhưng hãy nhớ, đây chỉ là khởi đầu. Chúng ta sẽ cần tiếp tục đoàn kết, tiếp tục học hỏi, để xây dựng một tương lai tốt đẹp hơn, không chỉ cho làng Sơn Cước, mà cho cả con cháu chúng ta sau này!”

Tiếng vỗ tay bùng nổ, vang dội khắp sân đình, hòa cùng tiếng hò reo phấn khích. Những gương mặt lấm lem bùn đất, những bàn tay chai sạn, giờ đây đều ngẩng cao, tràn đầy niềm hy vọng và quyết tâm. Họ không còn là những con cừu non chờ đợi bị xẻ thịt. Họ là những người dân Sơn Cước, những người sẽ chiến đấu để bảo vệ ngôi nhà của mình, dưới sự dẫn dắt của Lâm Dịch.

Đêm khuya, khi ánh lửa trại đã tàn, và dân làng đã chìm vào giấc ngủ yên bình sau một ngày lao động vất vả, Lâm Dịch lặng lẽ rời khỏi sân đình. Hắn bước lên con đường mòn quen thuộc, dẫn đến đỉnh đồi cao nhất nhìn xuống làng Sơn Cước. Không khí đêm se lạnh, mang theo mùi của đất, của cây cỏ, và một chút mùi khói còn vương vấn. Trên nền trời đen thẳm, hàng ngàn vì sao lấp lánh như những viên ngọc trai rải rác, tạo nên một cảnh tượng hùng vĩ.

Từ trên cao nhìn xuống, làng Sơn Cước hiện lên như một bức tranh thu nhỏ. Ánh đèn dầu lấp lánh từ những ngôi nhà, như những đốm lửa hy vọng trong màn đêm bao la. Những tuyến phòng thủ, hàng rào tre gai, con hào sâu hun hút, giờ đây ẩn hiện trong bóng tối, như những đường nét kiên cố bảo vệ sự sống đang ngủ say. Hắn nhìn ngôi làng, nơi mà hắn đã đổ biết bao công sức, trí tuệ và cả máu xương. Một cảm giác tự hào dâng lên trong lòng hắn, nhưng xen lẫn vào đó là một gánh nặng vô hình.

“Pháo đài đã dựng, lương thảo đã đủ. Nhưng đây chỉ là lớp vỏ bọc.” Lâm Dịch thì thầm, giọng nói hòa vào tiếng gió đêm, như một lời tự vấn. Hắn biết rõ điều đó. Những gì hắn đã làm chỉ là chuẩn bị cho một cuộc chiến không cân sức. Thế giới ngoài kia không chờ đợi ai. Loạn Tam Phiên đang lan rộng, Trần Thị Gia Tộc vẫn là mối đe dọa thường trực. Chỉ dựa vào phòng thủ là không đủ. Hắn không thể mãi bị động, không thể để dân làng của mình sống trong sợ hãi và chờ đợi ngày tận thế.

Hắn nhìn về phía chân trời xa xăm, nơi những ngọn núi mờ ảo ẩn hiện, nơi mà ánh sáng của nền văn minh đang tắt dần. Đó là một thế giới Đại Hạ đang dậy sóng, nơi quyền lực và sự sống được quyết định bằng đao kiếm và mưu lược. Và hắn biết rằng, đây chỉ là bước khởi đầu. Làng Sơn Cước đã trở thành căn cứ vững chắc, một điểm tựa an toàn. Nhưng để bảo vệ nó thật sự, để bảo vệ những ngọn lửa ấm áp dưới kia không bao giờ tắt, hắn sẽ phải vươn xa hơn nữa.

Hắn phải tìm kiếm những liên minh, những cơ hội. Hắn phải đối mặt với những thế lực lớn hơn rất nhiều, những kẻ mà chỉ cần phẩy tay cũng đủ sức san bằng cả một ngôi làng nhỏ bé này. Điều đó có nghĩa là hắn sẽ phải chấp nhận rủi ro, đối diện với hiểm nguy, và có thể là cả những mất mát. Nỗi lo lắng về việc liệu hắn có đang dẫn dắt dân làng vào một cuộc chiến lớn hơn mình tưởng, liệu những nỗ lực của hắn có đủ để chống lại bão tố đang đến gần, vẫn lởn vởn trong tâm trí.

Tri thức là vũ khí mạnh nhất. Hắn siết chặt nắm đấm. Hắn đã dùng tri thức hiện đại của mình để thay đổi làng Sơn Cước, để biến những người nông dân chất phác thành những chiến binh kiên cường. Giờ đây, hắn sẽ phải dùng tri thức ấy để mở rộng tầm nhìn, để tìm ra con đường sống sót giữa biển lửa loạn lạc. Có thể là thông qua việc buôn bán, tạo dựng một mạng lưới kinh tế vững chắc. Có thể là thông qua việc nghiên cứu những loại thảo dược quý hiếm, xây dựng một nguồn lực y tế và tài chính. Hoặc có thể, là thông qua việc kết giao với những người có cùng chí hướng, cùng nhau đối mặt với những kẻ mạnh hơn.

Ánh mắt hắn ánh lên một quyết tâm sắt đá. “Đã đến lúc phải hành động, không chỉ để phòng thủ, mà để định hình tương lai của chính mình và những người thân yêu.” Hắn không phải là một anh hùng mơ mộng, không phải là một kẻ điên cuồng muốn thay đổi thế giới. Hắn chỉ là Lâm Dịch, một người đàn ông hiện đại bị lạc vào thế giới cổ đại, và ưu tiên hàng đầu của hắn vẫn là sinh tồn. Nhưng giờ đây, sinh tồn của hắn đã gắn liền với sự tồn vong của Thôn Làng Sơn Cước, với tương lai của những con người đã đặt trọn niềm tin vào hắn.

Hắn hít một hơi khí lạnh, cảm nhận sự khắc nghiệt của đêm đông đang đến gần. Phía chân trời, những đám mây đen kịt đang cuộn lên, báo hiệu một cơn bão lớn. Và hắn, Lâm Dịch, đã sẵn sàng đối mặt.

Tác phẩm này là sáng tác độc quyền của Long thiếu trên nền tảng truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free