Lạc thế chi nhân - Chương 148: Bố Phòng Sơn Cước: Rào Chắn Chống Phong Ba
Ánh trăng, dù vô tư đến mấy, cũng không thể xua đi cái lạnh lẽo đang xâm chiếm tâm can Lâm Dịch. Hắn chậm rãi gấp tấm bản đồ phác thảo lại, cất vào một góc kín đáo dưới lớp ván sàn đã sờn cũ của căn phòng. Tiếng cọt kẹt khẽ khàng của tấm ván gỗ như tiếng thở dài của chính hắn, nặng trĩu những suy tư. Hắn ngồi lại trên chiếc ghế gỗ thô sơ, ánh đèn dầu leo lét trên bàn hắt bóng hắn lên vách tường đất, biến cái bóng gầy gò ấy thành một hình ảnh khổng lồ, bao trùm cả căn phòng nhỏ. Bên ngoài, tiếng côn trùng đêm rả rích như bản nhạc nền muôn thuở của vùng quê, tiếng gió xào xạc luồn qua khe cửa, mang theo hơi sương ẩm ướt và mùi đất nồng. Tất cả, trong khoảnh khắc này, đều trở nên xa xăm và vô nghĩa trước bức tranh Đại Hạ đang sụp đổ mà hắn vừa mới ghép lại.
"Thế giới này không nợ ai một sự công bằng." Lời Lão Hồ nói, giờ đây không chỉ là một câu nói suông, mà là một sự thật khắc nghiệt, đập mạnh vào tâm trí Lâm Dịch. Hắn đã từng nghĩ, chỉ cần cố gắng, chỉ cần dùng tri thức để cải thiện cuộc sống, Sơn Cước sẽ có một tương lai tươi sáng. Cái chợ phiên, những kho lương thực đầy ắp, con đường được sửa sang, sự thịnh vượng nhỏ nhoi mà hắn đã gây dựng, tất cả đều là thành quả của sự cần cù và tri thức. Nhưng giờ đây, những thành quả đó lại trở thành miếng mồi ngon cho những kẻ đói khát, cho những thế lực đang chìm trong loạn lạc bên ngoài.
Hắn nhắm mắt lại, hít sâu một hơi. Mùi khói gỗ từ bếp đã nguội lạnh vương vấn trong không khí, quyện với mùi ẩm của đất và mùi sương đêm từ ngoài lùa vào. Trong đầu hắn, những thông tin rời rạc từ Mã Đại Ca, Trương Quản Sự và ngay cả Tiểu Nhị quán rượu cứ xoay vần, tạo thành một ma trận hỗn độn về chiến tranh, đạo tặc, quan lại tham nhũng và phiên vương cát cứ. Hắn từng đọc trong sách lịch sử hiện đại về những thời kỳ loạn lạc, những cuộc nổi dậy của nông dân, những cuộc chiến tranh giành quyền lực tàn khốc. Hắn biết, trong những thời điểm đó, thứ đáng giá nhất không phải là tiền bạc hay quyền lực nhất thời, mà là khả năng sinh tồn và sự đoàn kết của một cộng đồng.
"Mình đã quá lạc quan rồi." Lâm Dịch tự nhủ, giọng hắn trầm khàn, chỉ đủ cho chính hắn nghe thấy. "Mình đã quên mất bản chất của thế giới này. Nó không phải là một xã hội hiện đại có luật pháp, có trật tự. Đây là Đại Hạ, nơi sức mạnh lên tiếng, nơi kẻ yếu bị giày xéo." Hắn day day thái dương, cảm thấy một cơn đau nhói. Gánh nặng của hàng trăm sinh mạng, của những gương mặt tin tưởng đã đặt hết hy vọng vào hắn, đè nặng lên đôi vai gầy. Hắn không thể để họ thất vọng. Hắn không thể để Sơn Cước trở thành một thôn làng khác bị cướp bóc, bị tàn phá bởi chiến tranh.
Hắn mở mắt, ánh nhìn sắc bén quét qua căn phòng. "Để bảo vệ họ, mình phải trở thành một kẻ mạnh hơn, một kẻ có tầm nhìn xa hơn, một kẻ dám đối mặt với bão tố." Lời tự nhủ đó không phải là một sự kiêu ngạo, mà là một sự thừa nhận về trách nhiệm. Hắn không thể chỉ lo cho cái bụng no, cho mái nhà ấm. Hắn phải lo cho sự an toàn, sự sống còn của cả cộng đồng. Tri thức là vũ khí mạnh nhất, nhưng chỉ tri thức thôi thì chưa đủ. Hắn cần phải biến tri thức thành hành động, thành những biện pháp phòng vệ cụ thể, hữu hiệu.
Hắn nhớ lại những lời Lão Hồ nói về "Loạn Tam Phiên", về sự suy yếu của triều đình. Lão Hồ đã nhìn thấy những dấu hiệu đó từ lâu, với cái nhìn thấu đáo của một người từng trải. Và giờ đây, hắn, Lâm Dịch, với cái đầu của người hiện đại, phải biến những cảnh báo đó thành kế hoạch. "Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu," hắn lặp lại, như một lời thề. "Và để sinh tồn, đôi khi phải chiến đấu."
Hắn đứng dậy, bước đến bên cửa sổ, hé nhẹ tấm màn vải thô. Ánh trăng đổ một vệt bạc lên những ngọn núi đen sẫm ngoài kia. Khí lạnh từ bên ngoài lùa vào, khiến hắn rùng mình, nhưng không phải vì cái lạnh, mà vì những gì hắn đang hình dung. Một ngôi làng Sơn Cước không còn bình yên, mà là một pháo đài nhỏ bé, kiên cường giữa biển lửa chiến tranh. Những chướng ngại vật, những hàng rào, những tuyến phòng thủ... tất cả đều hiện lên rõ ràng trong đầu hắn.
Hắn quay trở lại bàn, thắp thêm một ngọn đèn dầu khác. Lần này, hắn không chỉ xem xét bản đồ phác thảo làng, mà còn phác thảo những gì hắn đã hình dung. Một con hào sâu, những hàng rào tre gai vững chắc, những chòi canh được bố trí ở các vị trí chiến lược. Hắn ghi chú các điểm yếu của làng, những con đường mòn bí mật mà đạo tặc có thể lợi dụng. Hắn cũng phác thảo sơ bộ các ý tưởng phòng thủ, từ việc lợi dụng địa hình hiểm trở của Sơn Cước, đến việc huấn luyện dân làng các kỹ năng phòng vệ cơ bản. Hắn đã từng đọc về những cuộc chiến tranh du kích, về cách những người dân thường yếu thế có thể chống lại những đội quân hùng mạnh bằng mưu trí và sự kiên cường. Sơn Cước, với địa hình núi non hiểm trở, lại có lợi thế không nhỏ.
Hắn biết, việc này không dễ dàng. Nó sẽ đòi hỏi sức lực, thời gian, và quan trọng nhất, sự đồng lòng của cả làng. Nhưng hắn tin vào dân làng Sơn Cước. Họ đã cùng hắn vượt qua nạn đói, đã cùng hắn xây dựng chợ phiên. Họ đã tin tưởng hắn, và hắn sẽ không phụ lòng tin đó. "Đây không chỉ là việc phòng thủ, mà là việc xây dựng một tương lai," hắn nghĩ. "Một tương lai mà trong đó, chúng ta có thể tự bảo vệ mình, không cần phải cúi đầu trước bất kỳ thế lực nào."
Đêm càng về khuya, nhưng Lâm Dịch vẫn không ngừng làm việc. Ngọn đèn dầu cứ cháy, hắt lên khuôn mặt trầm tư của hắn. Dù mệt mỏi vì một ngày dài suy tư và thu thập thông tin, nhưng ánh mắt hắn lại kiên định hơn bao giờ hết. Hắn đã nhìn thấy con đường phía trước, dù gian nan, dù đầy rẫy hiểm nguy. Hắn biết, để bảo vệ những người thân yêu, bảo vệ ngôi làng này, hắn phải trở thành một kẻ mạnh hơn, một kẻ có tầm nhìn xa hơn, một kẻ dám đối mặt với bão tố. Đã đến lúc không còn chỉ đơn thuần là sinh tồn cá nhân. Đã đến lúc phải hành động để kiến tạo một tương lai mà hắn và những người dân Sơn Cước có thể thực sự bình yên. Những ngọn núi đen sẫm ngoài kia, nơi những thách thức mới đang chờ đợi, dường như đang gọi mời hắn. Hắn sẽ không lùi bước. Bởi vì, sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, và giờ đây, sinh tồn của hắn đã gắn liền với sự tồn vong của Thôn Làng Sơn Cước. Hắn sẽ làm mọi thứ để những ngọn lửa ấm áp dưới kia không bao giờ tắt, và để ánh sáng hy vọng ấy có thể soi rọi cả một vùng đất đang chìm trong loạn lạc. Hắn đặt bút xuống, nhìn những nét vẽ chi chít trên giấy, một nụ cười nhạt hiện lên trên môi. Đây là bước đầu tiên.
***
Sáng sớm hôm sau, khi sương còn giăng nhẹ trên những mái nhà tranh, phủ lên những con đường đất một lớp áo bạc mờ ảo, Lâm Dịch đã triệu tập một cuộc họp nhỏ. Tiếng gà gáy đã rộn ràng từ lâu, tiếng trẻ con chơi đùa ở đầu làng xa xăm, xen lẫn tiếng lợn ụt ịt trong chuồng và tiếng dân làng nói chuyện râm ran khi họ bắt đầu một ngày mới. Mùi khói gỗ từ những bếp lửa mới nhóm bắt đầu lan tỏa, hòa quyện với mùi thức ăn đang được nấu vội và mùi đất ẩm sau một đêm sương. Bầu không khí bình yên đến lạ, mộc mạc và gắn bó, nhưng Lâm Dịch biết, sự bình yên đó có thể bị phá vỡ bất cứ lúc nào.
Hắn chọn một góc khuất của làng, nơi ít người qua lại, gần bìa rừng, dưới gốc cây cổ thụ lớn. Nơi đây đủ kín đáo để nói chuyện quan trọng, nhưng cũng đủ mở để quan sát xung quanh. Vương Đại Trụ, với thân hình vạm vỡ, khuôn mặt chất phác và vết sẹo nhỏ trên má, đến đầu tiên. Theo sau là Lý Hổ, cao lớn, vẻ mặt hung dữ thường trực nhưng đôi mắt lại toát lên sự tận tâm, với vết sẹo trên lông mày đã lành. Trần Nhị Cẩu, vóc dáng trung bình, gương mặt có chút ngây ngô nhưng đôi mắt sáng nhanh nhẹn, lăng xăng chạy tới. Cuối cùng, Lão Hồ xuất hiện, lưng còng, tóc bạc phơ, đôi mắt tinh anh thường nheo lại, cái nhìn sâu thẳm như thể đã thấu hiểu mọi chuyện.
"Chào buổi sáng, Lâm Dịch." Lão Hồ nói khẽ, giọng trầm ấm. "Trông ngươi có vẻ suy tư nhiều."
Lâm Dịch gật đầu, không vòng vo. "Vâng, Lão Hồ. Có quá nhiều điều cần phải suy nghĩ. Mời mọi người ngồi."
Hắn trải tấm bản đồ phác thảo làng ra trên một phiến đá phẳng lì, đặt vài hòn sỏi nhỏ lên giữ cho nó không bị gió thổi bay. Tất cả mọi người đều cúi đầu nhìn xuống, ánh mắt chăm chú.
"Tình hình bên ngoài không như chúng ta nghĩ. Loạn Tam Phiên đã khiến triều đình suy yếu, đạo tặc hoành hành khắp nơi. Các thế lực địa phương cũng đang tranh giành ảnh hưởng. Chúng ta không thể ngồi yên chờ đợi, đợi đến khi tai họa ập đến cửa làng." Lâm Dịch nói, giọng điệu trầm tĩnh nhưng kiên quyết, từng lời nói như đinh đóng cột. Hắn dùng ngón tay chỉ vào những đường biên giới trên bản đồ, những con đường mòn dẫn vào làng.
Lão Hồ thở dài, vuốt chòm râu bạc. "Lời của Lâm Dịch không sai. Lịch sử đã cho thấy, khi triều đình loạn, kẻ khốn cùng nhất luôn là dân đen. Sơn Cước chúng ta tuy hẻo lánh, nhưng cũng không thể thoát khỏi vòng xoáy đó. Những kẻ đói khát, những kẻ không có nơi nương tựa sẽ tìm đến những nơi có của ăn, của để. Mà Sơn Cước chúng ta, nay đã không còn là một ngôi làng nghèo khổ như xưa." Lời Lão Hồ nói càng củng cố thêm những lo lắng của Lâm Dịch.
Vương Đại Trụ siết chặt nắm đấm. "Vậy Lâm Dịch, huynh nói chúng ta phải làm gì? Huynh cứ nói, huynh đệ sẽ làm theo! Chúng ta không thể ngồi chờ chết được!" Vẻ mặt anh ta đầy nhiệt huyết và quyết tâm, dù trong lòng cũng không tránh khỏi chút lo lắng.
Lý Hổ gật đầu mạnh mẽ. "Ta dù ngu dốt, nhưng sức lực có thừa. Cần gì cứ sai bảo! Chỉ cần là để bảo vệ làng, bảo vệ bà con, ta không ngại bất cứ việc gì!" Giọng Lý Hổ trầm khàn, mang theo sự nghiêm túc hiếm thấy.
Trần Nhị Cẩu, người thường ngày nhanh nhẹn lanh lợi, cũng im lặng lắng nghe. Đến khi Lâm Dịch dừng lại, Nhị Cẩu mới cất tiếng: "Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy! Cần dò la tin tức, hay chạy việc gì, cứ giao cho đệ!" Đôi mắt cậu sáng lên sự tin tưởng tuyệt đối, không hề có chút nghi ngại.
Lâm Dịch nhìn từng người một, cảm thấy một luồng ấm áp lan tỏa trong lòng. Đây là những người anh em, những người bạn đồng hành mà hắn có thể tin tưởng. "Cảm ơn các huynh đệ." Hắn nói, rồi quay lại tấm bản đồ. "Kế hoạch của ta là biến Sơn Cước thành một pháo đài tự nhiên. Chúng ta sẽ không chờ đợi kẻ địch đến, mà sẽ chủ động chuẩn bị."
Hắn bắt đầu trình bày chi tiết k�� hoạch: "Đầu tiên, chúng ta sẽ đào một con hào sâu quanh làng, đặc biệt là ở những khu vực dễ tiếp cận. Con hào này không chỉ là chướng ngại vật, mà còn có thể dùng để dẫn nước, tạo thêm một lớp phòng vệ. Kế đến, chúng ta sẽ dựng những hàng rào tre gai vững chắc bên trong con hào. Tre của Rừng Trúc Thanh Tịnh rất nhiều, đủ để chúng ta làm một hàng rào kép, thậm chí là ba lớp." Hắn chỉ tay lên bản đồ, vẽ những đường cong tượng trưng cho con hào và hàng rào.
"Thứ hai, chúng ta sẽ tận dụng địa hình. Ở những sườn đồi dốc, chúng ta có thể đặt những tảng đá lớn, hoặc đào những hố bẫy ngụy trang. Những con đường mòn nhỏ dẫn vào làng sẽ được đánh dấu và cài bẫy đơn giản. Những cây cối rậm rạp ở bìa rừng sẽ được tỉa tót, tạo tầm nhìn tốt hơn cho những chòi canh."
"Thứ ba, chúng ta sẽ huấn luyện dân làng." Nghe đến đây, Vương Đại Trụ và Lý Hổ đều hơi ngạc nhiên. Lâm Dịch giải thích: "Không phải huấn luyện họ thành binh lính. Mà là huấn luyện họ cách tự bảo vệ. Cách sử dụng cuốc, xẻng, gậy gộc làm vũ khí phòng thân. Cách di chuyển ẩn nấp, cách phối hợp khi có kẻ lạ xâm nhập. Phụ nữ, người già, trẻ nhỏ sẽ có những tuyến đường thoát hiểm bí mật, những nơi ẩn nấp an toàn. Chúng ta cần một hệ thống báo động hiệu quả, để khi có nguy hiểm, cả làng đều biết và có thể phản ứng kịp thời."
Lão Hồ nheo mắt. "Tuyến đường bí mật... hang động ẩn nấp... Ngươi nhớ lời ta từng nói chứ?"
Lâm Dịch gật đầu. "Vâng, Lão Hồ. Con sẽ cần Lão Hồ chỉ dẫn về những con đường bí mật và hang động mà Lão Hồ biết. Đó sẽ là những nơi trú ẩn quý giá khi tình thế nguy cấp." Hắn nhớ lại những lần Lão Hồ úp mở về những kiến thức địa phương của mình. Việc này ngụ ý rằng làng có thể sẽ cần đến chúng trong tình huống khẩn cấp, hoặc Lâm Dịch sẽ khám phá thêm các địa điểm này, mở rộng hiểu biết về địa lý quanh Sơn Cước.
Vương Đại Trụ vỗ đùi cái đét. "Kế hoạch này hay đó, Lâm Dịch! Chúng ta không chỉ ngồi chờ, mà chủ động ra tay! Ta và Lý Hổ sẽ giúp huynh huấn luyện bà con!"
"Phải, phải! Ta sẽ làm gương cho bà con!" Lý Hổ khẳng định, nét mặt hung dữ giờ đây lại toát lên vẻ hào hứng.
Trần Nhị Cẩu cũng nhanh nhảu. "Đệ sẽ giúp đại ca làm hệ thống báo động, và dò la những con đường lạ mà đạo tặc có thể đi vào!"
"Tốt!" Lâm Dịch gật đầu. "Nhưng các ngươi phải hiểu, những biện pháp phòng vệ đơn giản này chỉ là bước đầu. Nó chưa đủ để chống lại những thế lực thực sự mạnh mẽ, như quân đội chính quy hay những băng đạo tặc lớn có vũ trang. Chúng ta cần chuẩn bị tâm lý cho điều đó." Lâm Dịch nói, giọng hắn trầm xuống. Anh biết, để bảo vệ làng hiệu quả, anh không chỉ cần phòng thủ mà còn cần chủ động 'vươn xa hơn', đặt nền móng cho việc anh mở rộng tầm ảnh hưởng, không chỉ dừng lại ở việc cải thiện cuộc sống nội bộ làng.
"Chúng ta cũng phải nghĩ đến lương thực dự trữ, thuốc men, và cả những vật phẩm cần thiết cho một cuộc phong tỏa kéo dài. Lão Hồ, con xin nhờ Lão Hồ giúp con tính toán và quản lý phần này."
Lão Hồ mỉm cười. "Ngươi đã nghĩ xa đến vậy rồi sao? Tốt lắm. Ta sẽ dốc hết sức mình. Nhưng Lâm Dịch à, ngươi cũng đừng quá lo lắng. Dân làng Sơn Cước chúng ta, chưa bao giờ là những kẻ dễ bị bắt nạt."
Cuộc họp kết thúc, nhưng trong lòng Lâm Dịch vẫn còn đó một sự vật lộn nội tâm. Hắn đang đẩy dân làng vào một cuộc chuẩn bị chiến tranh, gieo rắc vào họ sự cảnh giác và có thể cả nỗi sợ hãi. Liệu hắn có đang làm điều đúng đắn? Liệu những biện pháp phòng vệ thô sơ này có thực sự hiệu quả trước những mối đe dọa thực sự của quân lính hoặc đạo tặc có vũ trang? Hắn tự hỏi, liệu mình có đang gieo rắc sự sợ hãi không cần thiết, hay chỉ đang chuẩn bị cho một tương lai không thể tránh khỏi? Nhưng rồi, hắn lại nhớ đến lời Lão Hồ: "Thế giới này không nợ ai một sự công bằng." Không chuẩn bị, đó mới là tội lỗi lớn nhất. Sự đoàn kết và tinh thần học hỏi của dân làng Sơn Cước đã đặt nền móng cho việc hình thành một đội quân tự vệ hoặc một cộng đồng có khả năng chiến đấu trong Arc 2, nhưng đó là một chặng đường dài.
***
Nhiều ngày sau đó, cả làng Sơn Cước biến thành một công trường lớn. Ánh nắng ấm áp của ban ngày trải dài trên những sườn đồi, gió nhẹ thổi qua những tán cây, mang theo mùi tre tươi và mùi đất mới. Tiếng rìu đốn cây, tiếng cuốc xẻng va chạm, tiếng hô hoán của dân làng hòa quyện với tiếng chim hót líu lo, tạo nên một bản giao hưởng lao động khẩn trương nhưng đầy gắn kết.
Đàn ông, phụ nữ, người già, thanh niên, ai nấy đều tham gia vào công cuộc cải tạo địa hình. Những thân hình gầy gò của dân làng, vốn đã quen với lao động chân tay, giờ đây lại càng thêm dẻo dai. Họ đào những con hào sâu hoắm xung quanh làng, dọc theo những con đường mòn dẫn vào. Đất đá được chất thành những ụ cao, tạo thêm chướng ngại vật. Những cây tre già từ Rừng Trúc Thanh Tịnh được đốn hạ, vót nhọn, rồi cắm xuống đất thành hàng rào vững chắc, lớp này chồng lên lớp kia, dày đặc và khó xuyên thủng.
Lâm Dịch, với vẻ ngoài hơi xanh xao nhưng đôi mắt sắc bén và tràn đầy nghị lực, cùng với Vương Đại Trụ và Lý Hổ, trực tiếp chỉ đạo. Hắn không chỉ ra lệnh, mà còn hướng dẫn từng chi tiết nhỏ.
"Đại Trụ, Lý Hổ, chú ý hướng gió và địa thế, đừng để chúng có đường vòng!" Lâm Dịch nói, giọng hắn vang rõ trong tiếng ồn ào. "Những chỗ này phải đào sâu hơn, và làm dốc hơn nữa. Nếu có thể, hãy dùng đá lớn chèn vào phía dưới để tăng độ vững chắc." Hắn vẽ một đường trên mặt đất bằng một cành cây, chỉ rõ vị trí cần gia cố.
Vương Đại Trụ, mồ hôi nhễ nhại, gật đầu lia lịa. "Rõ! Bà con ơi, cố lên! Vì làng, vì nhà chúng ta! Ai mệt thì nghỉ một lát, đừng cố quá sức!" Anh ta vừa hô hào, vừa vác một thân tre lớn, đặt vào vị trí đã được đánh dấu. Sức vóc của anh ta khiến công việc nặng nhọc trở nên nhẹ nhàng hơn đôi chút.
Lý Hổ, với vẻ mặt nghiêm túc, đang hướng dẫn một nhóm thanh niên cách vót tre. "Nắm chắc vào! Nắm như thế này mới không bị cướp mất!" Anh ta cầm một cây gậy tre, chỉ cho họ cách cầm, cách vung, cách đánh vào những điểm yếu. "Khi có kẻ lạ đến, đừng hoảng sợ. Hãy nhớ những gì Lâm Dịch đã dạy. Đoàn kết lại, chúng ta sẽ mạnh hơn!" Lời Lý Hổ nói, dù không hoa mỹ, nhưng lại có sức nặng, bởi ai cũng biết anh ta là người mạnh nhất làng.
Phụ nữ và trẻ em cũng không ngồi yên. Họ vận chuyển nước, mang thức ăn ra công trường, hoặc giúp nhặt nhạnh đá, cành cây để tạo thêm chướng ngại vật. Tiếng cười nói của họ xen lẫn tiếng hô hoán, tạo nên một không khí lao động khẩn trương nhưng đầy gắn kết. Dù mồ hôi tuôn như tắm, nhưng trên khuôn mặt ai nấy đều hiện rõ sự quyết tâm.
"Lâm Dịch nói đúng, có chuẩn bị vẫn hơn!" Một lão nông thở hổn hển nói, tay vẫn thoăn thoắt đào đất.
"Phải đó, chúng ta không thể để con cháu mình chịu khổ như những làng khác được." Một người phụ nữ tiếp lời, vừa vác bó tre gai.
Lâm Dịch đi khắp nơi, kiểm tra từng đoạn hào, từng lớp hàng rào. Hắn quan sát cách dân làng sử dụng công cụ, điều chỉnh lại những điểm chưa hợp lý. Hắn cũng dành thời gian hướng dẫn các bài tập phòng vệ cơ bản. Hắn không dạy họ những chiêu thức võ thuật cao siêu, mà chỉ là những kỹ năng đơn giản, thực tế: cách giữ khoảng cách, cách tự vệ bằng những vật dụng quen thuộc, cách ẩn nấp và phối hợp với nhau.
"Nếu chúng ta chỉ có một người, chúng ta yếu ớt. Nhưng nếu chúng ta là một tập thể, chúng ta là một bức tường vững chắc!" Lâm Dịch nói, khi đang hướng dẫn một nhóm thanh niên cách sử dụng gậy tre để chống lại một đối thủ. "Hãy nhớ, tri thức là vũ khí mạnh nhất, nhưng sức mạnh của chúng ta còn nằm ở sự đoàn kết."
Hắn nhìn những hàng rào tre gai mới dựng, những con hào đang dần thành hình, và những gương mặt đầy mồ hôi nhưng kiên cường của dân làng. Một cảm giác tự hào xen lẫn lo lắng dâng lên trong lòng hắn. Những biện pháp phòng vệ đơn giản này chỉ là bước đầu. Hắn biết rõ điều đó. Chúng chưa đủ để chống lại những thế lực thực sự mạnh mẽ. Một đội quân chính quy, hay một băng đạo tặc lớn có vũ trang, vẫn có thể dễ dàng vượt qua những chướng ngại vật này. Nhưng đây là khởi đầu. Sự đoàn kết và tinh thần học hỏi của dân làng Sơn Cước đã đặt nền móng cho việc hình thành một đội quân tự vệ hoặc một cộng đồng có khả năng chiến đấu trong Arc 2.
Hắn cũng nhận ra rằng để bảo vệ làng hiệu quả, anh không chỉ cần phòng thủ mà còn cần chủ động 'vươn xa hơn'. Hắn cần phải tìm kiếm thêm thông tin, thêm mối quan hệ, và thậm chí là thêm sức mạnh. Kế hoạch này mới chỉ là một phần nhỏ của bức tranh lớn mà hắn đang hình dung.
Khi ánh nắng chiều tà đỏ rực trên những ngọn núi, nhuộm vàng cả làng Sơn Cước, công việc mới tạm dừng. Dân làng trở về nhà, mệt mỏi nhưng trong lòng lại dâng lên một sự tự tin mới. Họ không còn là những con cừu non chờ đợi bị xẻ thịt. Họ là những người dân Sơn Cước, những người sẽ chiến đấu để bảo vệ ngôi nhà của mình.
Lâm Dịch đứng trên một gò đất cao, nhìn xuống toàn cảnh ngôi làng đang dần biến đổi. Con hào sâu, hàng rào tre gai, những chòi canh thô sơ... tất cả đều là dấu hiệu của một sự chuyển mình. Hắn biết, những gì đang chờ đợi phía trước sẽ còn gian nan hơn rất nhiều. Nhưng hắn sẽ không lùi bước. Bởi vì, sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, và giờ đây, sinh tồn của hắn đã gắn liền với sự tồn vong của Thôn Làng Sơn Cước. Hắn sẽ làm mọi thứ để những ngọn lửa ấm áp dưới kia không bao giờ tắt, và để ánh sáng hy vọng ấy có thể soi rọi cả một vùng đất đang chìm trong loạn lạc. Hắn siết chặt nắm đấm, trong lòng dấy lên một quyết tâm sắt đá. Dù hiểm nguy đến đâu, hắn cũng sẽ đối mặt. Bởi vì, hắn là Lâm Dịch, và hắn phải bảo vệ những người hắn yêu thương.
Truyện do Long thiếu chấp bút, độc quyền đăng tải tại truyen.free.