Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 147: Hồi Âm Loạn Thế: Cơn Sóng Ngầm Từ Phương Xa

Ánh sáng buổi sáng ở Thôn Làng Sơn Cước luôn mang một vẻ trong lành, tinh khiết đến lạ thường, như thể màn đêm đã gột rửa mọi ưu tư, muộn phiền. Ánh nắng ban mai xuyên qua kẽ lá, rải những đốm vàng lấp lánh trên con đường đất ẩm ướt hơi sương. Tiếng gà gáy vang vọng từ xa, hòa cùng tiếng trẻ con í ới gọi nhau, tiếng lạch cạch của cối xay, và tiếng lầm rầm trò chuyện của những người dân dậy sớm. Mùi khói bếp thoảng nhẹ trong gió, xen lẫn mùi đất ẩm và mùi cỏ cây thanh mát, tạo nên một bản giao hưởng quen thuộc của cuộc sống nơi sơn dã. Mọi thứ dường như vẫn yên bình, tĩnh lặng sau đêm hội tạ ơn tưng bừng.

Nhưng trong tâm trí Lâm Dịch, sự bình yên ấy lại trở nên mong manh đến khó tả. Hắn đứng bên hiên nhà, dõi mắt nhìn ra xa, nơi những ngọn núi xanh thẳm vẫn sừng sững như những người khổng lồ bảo vệ cho ngôi làng bé nhỏ này. Cái cảm giác ấm áp, hân hoan của đêm qua vẫn còn đọng lại đâu đó, nhưng nó bị lấn át bởi những lời cảnh báo của Lão Hồ. “Loạn Tam Phiên vẫn còn đó, triều đình càng ngày càng suy yếu...” Những lời ấy cứ văng vẳng bên tai hắn, như một điềm báo chẳng lành.

Lâm Dịch thở dài. Hắn biết, cái chợ phiên sầm uất, kho lương thực đầy ắp, và những nụ cười rạng rỡ của dân làng chỉ là thành quả của sự cố gắng không ngừng nghỉ của mọi người và sự dẫn dắt của hắn. Nhưng chúng cũng chính là ngọn hải đăng thu hút những ánh mắt thèm muốn từ bên ngoài. "Cây lớn thì gió lớn," Lão Hồ đã nói vậy. Và Lâm Dịch hiểu, Sơn Cước của hắn, giờ đây, đã trở thành một cái cây đang dần vươn cao, đứng vững giữa một khu rừng đầy rẫy dã thú. Hắn không thể để nó bị bẻ gãy.

Hắn quyết định không thể ngồi yên đợi tai họa ập đến. Tri thức là vũ khí mạnh nhất, và để bảo vệ những gì mình đang có, hắn cần phải nắm rõ tình hình. Không thể mãi là một người bị động chờ đợi số phận an bài. Hắn phải chủ động. Hắn sẽ đi tìm hiểu.

Sau khi ăn vội bữa sáng đạm bạc do Lâm mẫu chuẩn bị, với chút cháo ngô và vài miếng củ sắn luộc còn nóng hổi, Lâm Dịch cáo biệt phụ mẫu và Tiểu Nguyệt, nói rằng muốn đi dạo quanh làng. Nhưng trong lòng hắn đã có một điểm đến rõ ràng. Hắn muốn tìm Lão Hồ. Ông lão là một kho báu sống, một người từng trải, đã chứng kiến bao thăng trầm của Đại Hạ, và hắn tin rằng Lão Hồ có thể cung cấp cho hắn cái nhìn sâu sắc hơn về bức tranh toàn cảnh đang dần hiện ra.

Hắn men theo con đường mòn nhỏ, băng qua những thửa ruộng bậc thang xanh mướt, nơi những người dân làng đang cần mẫn làm việc dưới ánh nắng dịu nhẹ. Tiếng cười nói của họ, tiếng í ới gọi nhau, tiếng cuốc chim va vào đất đá, tất cả tạo nên một cảnh tượng yên bình mà Lâm Dịch thề sẽ bảo vệ bằng mọi giá. Hắn biết, cái giá đó có thể rất đắt, nhưng hắn sẵn sàng trả.

Khi đến gần căn nhà nhỏ của Lão Hồ nằm khuất sau một rặng tre xanh rì, Lâm Dịch đã thấy ông lão ngồi trầm ngâm bên hiên, tay vuốt chòm râu bạc phơ, đôi mắt tinh anh nheo lại nhìn về phía xa xăm. Một nén hương trầm đang cháy dở, tỏa ra mùi hương dịu nhẹ, thanh tịnh trong không khí, như xoa dịu đi những căng thẳng vô hình. Lão Hồ dường như đang đắm chìm trong những suy tư của riêng mình, tách biệt khỏi mọi ồn ào thế sự.

“Lão Hồ,” Lâm Dịch khẽ gọi, không muốn phá vỡ không khí tĩnh lặng.

Ông lão giật mình, đôi mắt tinh anh mở ra, nhìn Lâm Dịch. Một nụ cười hiền hậu nở trên môi Lão Hồ, nhưng ẩn chứa chút mệt mỏi. “A, là tiểu tử nhà ngươi. Sao, hôm nay không ở nhà tận hưởng bình yên sau đêm hội sao?”

Lâm Dịch tiến lại gần, ngồi xuống chiếc ghế gỗ ọp ẹp đối diện ông lão. “Bình yên là thứ con đang tìm kiếm, Lão Hồ. Nhưng có lẽ nó không còn xa xôi như con nghĩ. Con muốn hỏi người thêm về những điều người đã nói đêm qua.” Hắn không vòng vo, đi thẳng vào vấn đề, bởi hắn biết Lão Hồ cũng là người không thích sự quanh co.

Lão Hồ khẽ nhắm mắt, hít một hơi thật sâu mùi hương trầm, rồi chậm rãi mở mắt. “Ngươi muốn hỏi về Loạn Tam Phiên, phải không?” Giọng ông lão trầm đục, như tiếng đá lăn trong hang sâu.

“Vâng,” Lâm Dịch gật đầu. “Người nói rằng nó đã bùng phát từ lâu, và triều đình đang suy yếu. Con muốn biết, tình hình thực sự tồi tệ đến mức nào? Liệu Sơn Cước chúng ta có thể đứng ngoài vòng xoáy đó không?”

Lão Hồ xoa xoa đầu gối, ánh mắt xa xăm, như đang lục tìm những ký ức từ sâu thẳm tâm trí. “Loạn Tam Phiên… nó không chỉ là một cuộc nổi loạn của ba phiên vương ở biên cương nữa đâu, tiểu tử. Ban đầu, triều đình còn có thể kiềm chế, dùng binh uy trấn áp. Nhưng nay thì khác rồi. Các phiên vương ngày càng hùng mạnh, tự xưng vương, chiêu binh mãi mã. Chúng cướp bóc, đốt phá, khiến dân chúng lầm than. Mà đáng sợ hơn, là sự mục ruỗng từ bên trong.”

Ông lão thở dài, giọng nói trầm đục vang lên trong không gian tĩnh lặng, mang theo nỗi ưu tư ngàn năm của người từng trải. “Triều đình Đại Hạ đã ngót nghét ba trăm năm rồi. Cái gì đã đến hồi cực thịnh thì cũng sẽ đến lúc suy tàn. Hoàng đế đương kim thì mê tín dị đoan, xa hoa hưởng lạc, lại tin dùng lũ gian thần nịnh hót, phế bỏ những người tài đức. Quan lại thì tham lam, vơ vét của cải, bóc lột dân đen đến tận xương tủy. Dân chúng thì đói khổ, lầm than, oán than ngút trời. Khắp nơi, giặc cướp nổi lên như ong vỡ tổ, chẳng ai quản. Ngay cả những thế gia lớn, những thương hội giàu có cũng đang tìm cách tự bảo vệ, tự xây dựng thế lực riêng, chẳng còn tin vào triều đình nữa.”

Lâm Dịch lắng nghe từng lời, trong lòng hắn cảm thấy một dự cảm chẳng lành. Những gì Lão Hồ nói còn tồi tệ hơn hắn tưởng tượng. Hắn từng đọc trong sách sử hiện đại về các triều đại phong kiến suy tàn, nhưng nghe trực tiếp từ một người trong cuộc, lại là một cảm giác hoàn toàn khác, một nỗi lo lắng hiện hữu, chân thực. “Vậy là, Sơn Cước chúng ta khó mà tránh khỏi?” hắn hỏi, giọng trầm xuống, đôi mắt sâu thẳm nhìn thẳng vào Lão Hồ.

Lão Hồ lắc đầu. “Khó lắm, tiểu tử. Sơn Cước chúng ta tuy hẻo lánh, nhưng lại nằm trên một con đường khá quan trọng, nối liền vài vùng biên thùy. Hơn nữa, cái chợ phiên của ngươi đã bắt đầu nổi tiếng. Hàng hóa dồi dào, dân chúng no ấm… đó chính là miếng mồi ngon trong mắt những kẻ đói khát.” Ông lão ho khan một tiếng, rồi nói tiếp, giọng đầy cảnh báo. “Ngươi đã làm cho Sơn Cước trở nên thịnh vượng, Lâm Dịch. Đó là một điều phi thường, nhưng nó cũng khiến chúng ta trở thành mục tiêu. Trần Thị Gia Tộc ở huyện lỵ, Hắc Sa Bang chuyên cướp bóc trên đường, và cả những quan lại thối nát… chúng sẽ không bỏ qua chúng ta đâu. Chúng sẽ tìm cách cắn xé.”

“Con đã nghĩ đến điều đó,” Lâm Dịch nói, ánh mắt sắc bén hơn, lóe lên một tia quyết đoán. “Con đã nghĩ rằng mình cần phải vươn ra xa hơn để bảo vệ nơi đây. Nhưng để làm được điều đó, con cần nhiều thông tin hơn nữa. Con cần biết, tình hình cụ thể ở những vùng lân cận, ở các thành trấn lớn, đang diễn ra như thế nào. Con cần biết ai là kẻ thù, ai là bạn, ai là người có thể lợi dụng, ai là kẻ cần đề phòng.” Hắn cần một cái nhìn toàn diện, một bức tranh rõ ràng để lên kế hoạch.

Lão Hồ nhìn Lâm Dịch với ánh mắt đầy thâm thúy, một nụ cười khó hiểu thoáng qua trên môi ông lão. “Ngươi nghĩ đúng đấy, tiểu tử. Đừng nhìn mặt mà bắt hình dong, nước sông còn có khúc, huống hồ lòng người. Thế giới này không nợ ai một sự công bằng. Ngươi đã hiểu rõ điều đó hơn ai hết. Con đường phía trước sẽ còn gian nan gấp bội. Ngươi không thể chỉ an phận ở đây mãi được. Để bảo vệ những gì mình đang có, đôi khi ngươi phải vươn xa hơn, phải đối mặt với những thế lực lớn hơn.” Lão Hồ lặp lại những lời đã nói đêm qua, nhưng lần này, giọng ông lão mang theo một sự kiên định, như thể đang trao một nhiệm vụ, một gánh nặng lên vai Lâm Dịch.

“Con hiểu,” Lâm Dịch đáp, trong đầu hắn đang dần hình thành một kế hoạch chi tiết. “Con sẽ đi.”

“Đi đâu?” Lão Hồ hỏi, đôi mắt nheo lại, nhìn chằm chằm vào Lâm Dịch.

“Đi ra ngoài, đến những nơi có thể thu thập thông tin,” Lâm Dịch nói, giọng dứt khoát. “Đến trạm tiếp tế, đến quán rượu, đến những nơi mà các thương nhân và lữ khách thường dừng chân. Họ là những người nắm giữ nhiều tin tức nhất, những tin tức mà triều đình không muốn ngươi nghe, hoặc những kẻ ẩn mình trong bóng tối muốn giấu kín.”

Lão Hồ gật đầu, vẻ mặt ông lão vừa lo lắng vừa tự hào. “Cẩn thận đấy, tiểu tử. Thế sự loạn lạc, lòng người hiểm ác. Ngươi không có võ công, không có thế lực. Tri thức của ngươi là vũ khí mạnh nhất, nhưng nó cũng cần được bảo vệ.” Ông lão dặn dò, ánh mắt đầy quan tâm.

Lâm Dịch đứng dậy, khẽ cúi đầu tạ ơn Lão Hồ. “Con biết. Con sẽ cẩn trọng.” Hắn nhìn ra ngoài, ánh nắng đã lên cao, nhuộm vàng cả không gian. Đã đến lúc phải hành động. Sự bình yên của Sơn Cước là quý giá, nhưng nó không thể mãi là một ốc đảo tách biệt khỏi dòng chảy hỗn loạn của Đại Hạ. Hắn phải ra khơi, đối mặt với những con sóng dữ. Bởi vì, sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, và giờ đây, sinh tồn của Sơn Cước đã gắn liền với tầm nhìn và quyết định của hắn.

***

Mặt trời đã lên đến đỉnh đầu, rải nắng như đổ lửa xuống con đường đất đỏ bụi bặm. Gió thổi mạnh, mang theo những hạt bụi li ti táp vào mặt, vào áo quần. Lâm Dịch bước đi trên con đường mòn quen thuộc dẫn ra khỏi Thôn Làng Sơn Cước, hướng về phía trạm tiếp tế cách đó không xa, nơi mà hắn tin rằng sẽ tìm thấy những mảnh ghép còn thiếu của bức tranh Đại Hạ. Trạm tiếp tế này là một điểm dừng chân quan trọng cho những đoàn lữ hành, thương nhân qua lại giữa các huyện lỵ và các vùng biên thùy. Nó là một tòa nhà đơn giản bằng đá và gỗ, với một khoảng sân rộng dùng để buộc ngựa, một cửa hàng nhỏ bán lương thực, nước uống, và một quán trọ sơ sài phía sau. Tiếng gió hú, tiếng lạch cạch của bảng hiệu gỗ treo trước quán, tiếng vó ngựa từ xa vọng lại, tất cả tạo nên một không khí đặc trưng của vùng biên viễn, nơi sự sống và cái chết có thể chỉ cách nhau một gang tấc. Mùi bụi, mùi rơm khô, mùi mồ hôi của người và ngựa, hòa lẫn với mùi thức ăn đang được nấu thoang thoảng từ trong quán, tạo nên một sự pha trộn khó tả nhưng đầy chân thực, khắc nghiệt.

Lâm Dịch đã thay một bộ quần áo vải bố cũ kỹ, nhuốm màu phong trần, trông không khác gì một người dân thường đi chợ xa hoặc một lữ khách nghèo khó. Hắn muốn hòa mình vào đám đông, lắng nghe những câu chuyện phiếm, những lời than vãn, những tin tức được truyền miệng mà không gây sự chú ý. Hắn biết, đôi khi những thông tin quan trọng nhất lại nằm trong những lời nói vô tình, những tin đồn vặt vãnh, hơn là những bản báo cáo chính thức.

Khi bước vào khoảng sân của trạm tiếp tế, Lâm Dịch thấy khá đông người. Có những thương nhân đang kiểm tra hàng hóa trên xe ngựa, vẻ mặt nhăn nhó lo lắng về chi phí đội lên và nguy hiểm rình rập. Có những lữ khách đang nghỉ chân bên bếp lửa, thỉnh thoảng liếc nhìn xung quanh đầy cảnh giác. Có những người phu khuân vác đang ngồi xổm hút thuốc lào, ánh mắt mệt mỏi nhưng vẫn cố gắng giữ chút hy vọng về một ngày công đủ sống. Tiếng người nói chuyện ồn ào, tiếng ngựa hí, tiếng chuông leng keng từ một đoàn lạc đà đang đến từ xa, tất cả tạo nên một khung cảnh nhộn nhịp, đầy sức sống nhưng cũng ẩn chứa sự hỗn tạp và bất an của một xã hội đang dần mất đi trật tự.

Hắn đảo mắt tìm kiếm. Không khó để hắn nhận ra Mã Đại Ca, một thương nhân lão luyện mà hắn từng có dịp giao hảo. Mã Đại Ca đang ngồi trên một chiếc ghế gỗ ọp ẹp bên ngoài quán trọ, nhâm nhi chén trà nóng, vẻ mặt có chút mệt mỏi và ưu tư nhưng vẫn giữ được sự cẩn trọng của người làm ăn. Bên cạnh ông ta là một gã trai trẻ, có vẻ là học việc, đang ghi chép gì đó. Lâm Dịch thấy một nụ cười sảng khoái thường trực trên khuôn mặt Mã Đại Ca dường như đã nhạt đi ít nhiều, thay vào đó là những nếp nhăn sâu hơn nơi khóe mắt, hằn lên dấu vết của những chuyến đi dài đầy lo toan.

Lâm Dịch bước đến gần, khẽ ho một tiếng. “Mã Đại Ca, thật trùng hợp, không ngờ lại gặp ông ở đây.”

Mã Đại Ca ngẩng đầu, đôi mắt tinh tường nhanh chóng nhận ra Lâm Dịch. Một tia ngạc nhiên lóe lên, rồi ông ta nở một nụ cười gượng gạo, đứng dậy vỗ vai Lâm Dịch. “Ôi, Lâm huynh đệ! Đã lâu không gặp. Ngươi từ Sơn Cước xuống đây làm gì vậy? Chợ phiên của ngươi vẫn còn nhộn nhịp lắm chứ?” Cái chạm mạnh mẽ mang theo chút bụi bặm và mồ hôi của đường xa, một cái chạm chân thành của người từng trải.

“Ta xuống đây để mua một ít vật liệu mà ở làng không có. Tiện thể muốn thăm hỏi tình hình buôn bán của Đại Ca,” Lâm Dịch đáp, giọng điệu thân mật nhưng vẫn giữ chừng mực, không để lộ quá nhiều suy nghĩ. “Dạo này đường sá có vẻ không yên bình như trước nhỉ? Ta nghe phong thanh có chút chuyện không hay.” Hắn khéo léo gợi chuyện, đưa đẩy câu hỏi về đúng trọng tâm mà hắn muốn tìm hiểu.

Mã Đại Ca thở dài thườn thượt, lắc đầu ngao ngán. “Haizz, Lâm huynh không biết đó thôi. Bình yên cái gì chứ! Loạn Tam Phiên giờ lan đến tận đây rồi, không chỉ là vùng biên nữa đâu. Các phiên vương đánh nhau liên miên, cướp bóc lẫn nhau. Dân chúng khổ sở, đường sá thì ngày càng hiểm nguy. Quan lại thì chỉ biết vơ vét, thu thuế nặng, chẳng thèm lo an nguy cho dân. Đạo tặc thì như nấm mọc sau mưa, ở đâu cũng có thể gặp phải. Khó làm ăn lắm!” Ông ta nhấp một ngụm trà, vẻ mặt đầy bất lực, ánh mắt nhìn xa xăm như muốn tìm một tia hy vọng nào đó.

“Vậy sao?” Lâm Dịch cố nén sự lo lắng trong lòng, hỏi tiếp, vẻ mặt vẫn giữ sự điềm tĩnh. “Tình hình buôn bán của Đại Ca chắc cũng bị ảnh hưởng nhiều?”

“Ảnh hưởng là đằng khác!” Mã Đại Ca vung tay, thể hiện sự bực dọc. “Hàng hóa khó vận chuyển, chi phí đội lên gấp đôi, gấp ba. Lại còn phải thuê thêm hộ vệ, hoặc đóng ‘lộ phí’ cho mấy bang phái địa phương. Lợi nhuận thì mỏng dính, nhiều khi còn lỗ vốn. Ta cũng đang tính xem có nên thu hẹp quy mô lại, hoặc tìm tuyến đường khác an toàn hơn. Nhưng giờ đường nào cũng như đường nào, loạn cả rồi, tìm đâu ra đường an toàn chứ?” Ông ta lắc đầu quầy quậy, dường như đã quá mệt mỏi với tình cảnh hiện tại.

Lâm Dịch lắng nghe, từng lời của Mã Đại Ca như những nhát dao khắc sâu thêm bức tranh hỗn loạn trong đầu hắn. "Tình hình còn tệ hơn mình tưởng. Sơn Cước không thể nằm ngoài vòng xoáy này," hắn thầm nghĩ. Nỗi lo lắng càng trở nên hiện hữu.

Hắn nhìn quanh, thấy Trương Quản Sự của một thương hội lớn hơn đang đi ra từ trong quán trọ, vẻ mặt cau có, dường như vừa giải quyết xong một vấn đề khó khăn. Trương Quản Sự là một người khôn ngoan, thực dụng, có tầm nhìn rộng hơn Mã Đại Ca về tình hình kinh tế và chính trị. Lâm Dịch biết, nếu muốn có cái nhìn toàn diện hơn, hắn cần phải nói chuyện với Trương Quản Sự.

“Mã Đại Ca, ta thấy Trương Quản Sự ở kia. Ta có vài việc muốn hỏi ông ấy. Đại Ca cứ nghỉ ngơi đi nhé.” Lâm Dịch khẽ nói, rồi khẽ vỗ vai Mã Đại Ca.

Mã Đại Ca gật đầu, hiểu ý. “Được thôi, Lâm huynh. Cẩn thận đó. Trương Quản Sự là người làm ăn lớn, nhưng cũng không dễ nói chuyện đâu. Ông ta giờ lo lắng cho mấy chuyến hàng lớn của thương hội lắm, mặt mày lúc nào cũng như đưa đám.”

Lâm Dịch bước đến gần Trương Quản Sự. Ngoại hình của ông ta không có gì nổi bật, nhưng bộ quần áo gọn gàng và đôi mắt sắc sảo, có chút xảo quyệt lại toát lên vẻ tinh ranh của một người lão luyện trong thương trường, biết nhìn người và nắm bắt tình thế. “Trương Quản Sự, tiểu đệ Lâm Dịch xin chào. Không biết có làm phiền ngài không?” Lâm Dịch cúi người chào, giữ đúng phép tắc.

Trương Quản Sự quay lại, ánh mắt dò xét lướt qua Lâm Dịch, rồi nhận ra hắn. “À, là Lâm Dịch tiểu huynh đệ. Ngươi có việc gì sao? Chẳng phải ngươi đang yên ổn ở Thôn Làng Sơn Cước sao, lại chạy xuống đây làm gì?” Giọng ông ta có chút khách sáo, nhưng cũng không che giấu được sự mệt mỏi.

“Tiểu đệ chỉ muốn hỏi thăm tình hình buôn bán dạo này. Nghe nói mọi thứ đang rất khó khăn, không biết thương hội của ngài có bị ảnh hưởng nhiều không?” Lâm Dịch hỏi thẳng, nhưng vẫn giữ vẻ khiêm tốn và tôn trọng.

Trương Quản Sự thở dài một tiếng, lắc đầu ngao ngán, đưa tay xoa thái dương. “Khó khăn là còn nhẹ đấy, Lâm tiểu huynh. Tình hình kinh tế ngày càng tệ. Các tuyến đường buôn bán lớn bị đe dọa nghiêm trọng. Nhiều thương đoàn bị cướp bóc trắng trợn, hoặc bị các phiên vương, quan lại địa phương chặn đường thu phí vô lý. Tiền thì mất, hàng hóa thì thất thoát, nhân mạng cũng khó bảo toàn. Có kẻ còn trắng trợn chiếm đoạt cả đoàn hàng lớn của ta, nói là ‘thuế chiến tranh’.”

“Vậy triều đình không có biện pháp nào sao?” Lâm Dịch hỏi, vẻ mặt đầy quan tâm, cố gắng giữ cho giọng mình không lộ vẻ sốt ruột.

Trương Quản Sự nhếch mép cười khẩy, ánh mắt lộ vẻ khinh bỉ. “Triều đình ư? Triều đình giờ còn lo cho chính mình không xong. Hoàng đế... e là khó giữ được thiên hạ này. Các đại thần thì chia bè kết phái, tranh giành quyền lực, lo củng cố địa vị riêng. Những chính sách ban ra đều chỉ có lợi cho bản thân họ, chứ nào có nghĩ đến dân chúng. Chúng ta, những người làm ăn, chỉ có thể tự cứu lấy mình thôi. Ai có tiền, có thế lực thì lập tức mua chuộc, ai không có thì đành phó mặc số phận.”

Lời nói của Trương Quản Sự đã xác nhận những gì Lâm Dịch đã nghe từ Lão Hồ và Mã Đại Ca. Tình hình không chỉ là hỗn loạn, mà còn là sự sụp đổ từ bên trong. Triều đình đã mất đi khả năng kiểm soát, và các thế lực địa phương đang nổi lên để lấp đầy khoảng trống quyền lực, như những con thú đói đang xâu xé một con mồi đã yếu ớt.

“Vậy theo Trương Quản Sự, cục diện này sẽ đi về đâu?” Lâm Dịch hỏi, cố gắng moi thêm thông tin chi tiết, hắn cần biết viễn cảnh tồi tệ nhất.

Trương Quản Sự nhìn Lâm Dịch, ánh mắt ông ta dường như đánh giá sự nghiêm túc trong câu hỏi của hắn, rồi thở dài. “Đi về đâu ư? E là chiến loạn sẽ bùng nổ khắp nơi. Các phiên vương sẽ không chịu ngồi yên, các thế gia sẽ tìm cách bảo vệ lợi ích của mình, và dân chúng… dân chúng sẽ là người chịu thiệt thòi nhất, bị nghiền nát giữa bánh xe chiến tranh. Thương hội của ta cũng đang phải tìm cách co cụm lại, hoặc liên kết với những thế lực đủ mạnh để bảo vệ các tuyến đường chính. Còn những vùng hẻo lánh như Sơn Cước của ngươi… e là sẽ rất khó khăn để giữ được sự bình yên. Sẽ có ngày, những cuộc chiến này lan tới tận cửa nhà ngươi đó.”

Lâm Dịch siết chặt nắm tay, cảm giác nóng rát nơi lòng bàn tay. Những gì hắn nghe được hôm nay đã vượt xa dự đoán ban đầu của hắn. Đại Hạ không chỉ suy yếu, mà nó đang đứng trước bờ vực sụp đổ hoàn toàn. Cái bình yên của Sơn Cước thực sự chỉ là giả tạo, một khoảng lặng trước cơn sóng thần hủy diệt. Hắn cảm ơn Trương Quản Sự, rồi lẳng lặng rời đi, trong đầu đã bắt đầu tính toán những bước đi tiếp theo. Buổi chiều tà đã buông xuống, nhuộm một màu cam đỏ lên bầu trời bụi bặm, cảnh tượng hùng vĩ nhưng lại mang vẻ u uẩn. Hắn phải trở về. Phải sắp xếp lại tất cả những thông tin này và chuẩn bị cho những điều tồi tệ nhất.

***

Đêm đã buông xuống hoàn toàn khi Lâm Dịch trở về Thôn Làng Sơn Cước. Ánh trăng non treo lơ lửng trên nền trời đen thẳm, rải một vầng sáng bạc yếu ớt xuống những con đường làng vắng lặng. Gió đêm vi vu thổi qua những rặng tre, mang theo hơi sương lành lạnh thấm vào da thịt. Tiếng dế kêu rả rích từ những bụi cây ven đường, cùng với tiếng côn trùng vo ve, tạo nên một bản nhạc nền quen thuộc của đêm thôn dã, một âm thanh bình yên đến nao lòng. Mùi khói bếp đã tàn, nhường chỗ cho mùi đất ẩm và mùi cỏ cây đặc trưng của núi rừng, mang theo một chút lạnh lẽo.

Hắn bước vào căn nhà gỗ quen thuộc, nơi ánh đèn dầu leo lét từ chiếc đèn treo trên tường hắt ra một vầng sáng ấm áp, xua đi chút lạnh lẽo và bóng tối của màn đêm. Cha mẹ và Tiểu Nguyệt đã ngủ say trong phòng bên cạnh. Tiếng thở đều đều của họ vọng sang, mang đến một cảm giác bình yên đến lạ, một sự bình yên mà hắn đã thề sẽ bảo vệ bằng mọi giá. Lâm Dịch đứng nhìn về phía cánh cửa phòng, trong lòng dâng lên một sự trìu mến xen lẫn nỗi lo âu sâu sắc. Hắn biết, sự bình yên này chỉ là tạm thời, một pháo đài mong manh trước cơn bão lớn.

Hắn ngồi xuống chiếc bàn gỗ thô sơ ở giữa nhà, thắp thêm một ngọn đèn dầu nữa, để ánh sáng đủ rõ cho hắn suy nghĩ. Mùi dầu hỏa quyện với mùi gỗ mục và mùi hương trầm thoang thoảng từ nén hương Lão Hồ đốt sáng nay, tạo nên một không gian trầm mặc, tĩnh mịch, rất phù hợp cho những suy tư sâu xa. Hắn trải một tấm bản đồ thô sơ của vùng biên thùy ra bàn, tấm bản đồ do chính hắn phác thảo dựa trên những lời kể của Mã Đại Ca và Lão Hồ, cùng với những thông tin hắn đã thu thập được từ trước.

"Loạn Tam Phiên... chiến tranh biên giới... tham quan... đạo tặc..." Lâm Dịch thì thầm, từng từ như những viên đá nặng trịch rơi vào lòng hắn, tạo nên những gợn sóng lo âu. "Tất cả đều đang đổ về đây. Cái bình yên này chỉ là giả tạo, một khoảng lặng trước cơn bão lớn." Hắn dùng ngón tay di chuyển trên tấm bản đồ, vẽ ra những tuyến đường buôn bán, đánh dấu những điểm nóng về cướp bóc, những khu vực mà các phiên vương đang tranh giành ảnh hưởng. Hắn cố gắng hình dung ra bức tranh toàn cảnh, để không bỏ sót bất kỳ chi tiết nào.

Những thông tin hắn thu thập được hôm nay đã xé toạc tấm màn che phủ sự thật, phơi bày một bức tranh ảm đạm về Đại Hạ. Mã Đại Ca than thở về sự khó khăn trong buôn bán, về nạn đạo tặc hoành hành và sự vô trách nhiệm của quan lại. Trương Quản Sự, với tầm nhìn của một người điều hành thương hội lớn, lại nhấn mạnh sự mục ruỗng từ bên trong triều đình, sự suy yếu của hoàng đế, và dự đoán về một cuộc chiến loạn toàn diện. Ngay cả Tiểu Nhị của quán rượu, một cậu bé lanh lợi hay nghe ngóng, cũng rỉ tai hắn những tin đồn về việc một đội quân nhỏ của phiên vương nào đó vừa cướp phá một thôn làng cách đây không xa, hay một nhóm giang hồ Hắc Sa Bang đang tập hợp lực lượng ở vùng núi phía tây.

Tất cả những mảnh ghép rời rạc đó, giờ đây, đã được Lâm Dịch sắp xếp lại một cách logic, tạo nên một bức tranh hoàn chỉnh đến rợn người. Đại Hạ đang trên bờ vực sụp đổ, và chiến tranh, đói nghèo, loạn lạc là điều không thể tránh khỏi. Sơn Cước, tuy nhỏ bé và hẻo lánh, cũng sẽ không thể đứng ngoài cuộc. Nó sẽ bị cuốn vào vòng xoáy tàn khốc đó.

"Mình đã làm được nhiều cho làng, nhưng như vậy là chưa đủ," Lâm Dịch tự nhủ, giọng hắn trầm khàn, mang theo chút ưu tư. "Cái kho lương thực, cái chợ phiên, hay những con đường mòn được tu sửa... chúng chỉ là những biện pháp tạm thời, những mảnh vá trên một con thuyền đang chìm dần. Để bảo vệ họ, để giữ cho ngọn lửa ấm áp của Sơn Cước không bao giờ tắt, mình phải vươn ra xa hơn. Phải có đủ sức mạnh để chống đỡ cơn bão." Hắn không muốn nhìn thấy những người mà hắn yêu thương phải chịu cảnh lầm than, bị giày xéo bởi chiến tranh.

Sức mạnh đó không chỉ là tiền bạc, không chỉ là lương th���c. Sức mạnh đó phải là thế lực, là quyền lực, là khả năng chi phối cục diện, là khả năng tự vệ và phản kháng. Hắn không mơ mộng trở thành hoàng đế hay tiên nhân, nhưng hắn biết, trong một thế giới loạn lạc như thế này, nếu không có đủ sức mạnh để tự bảo vệ, thì mọi thứ đều là vô nghĩa, mọi công sức đều sẽ đổ sông đổ biển.

Hắn nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh trăng vẫn chiếu sáng một cách vô tư, nhưng trong lòng hắn lại dâng lên một sự lạnh lẽo. "Thế giới này không nợ ai một sự công bằng." Câu nói của Lão Hồ lại vang vọng trong đầu hắn, như một lời nhắc nhở về sự tàn khốc của thực tại. Hắn đã dùng tri thức để xây dựng, để mang lại cuộc sống tốt đẹp hơn cho Sơn Cước. Nhưng giờ đây, tri thức đó phải được dùng để bảo vệ, để chống lại những kẻ muốn phá hủy.

Lâm Dịch chậm rãi gấp tấm bản đồ lại, cất vào một góc kín đáo. Ánh mắt hắn, dù mệt mỏi vì một ngày dài suy tư và thu thập thông tin, nhưng lại kiên định hơn bao giờ hết. Hắn đã nhìn thấy con đường phía trước, dù gian nan, dù đầy rẫy hiểm nguy. Hắn biết, để bảo vệ những người thân yêu, bảo vệ ngôi làng này, hắn phải trở thành một kẻ mạnh hơn, một kẻ có tầm nhìn xa hơn, một kẻ dám đối mặt với bão tố.

Đã đến lúc không còn chỉ đơn thuần là sinh tồn. Đã đến lúc phải hành động để kiến tạo một tương lai mà hắn và những người dân Sơn Cước có thể thực sự bình yên. Những ngọn núi đen sẫm ngoài kia, nơi những thách thức mới đang chờ đợi, dường như đang gọi mời hắn. Hắn sẽ không lùi bước. Bởi vì, sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, và giờ đây, sinh tồn của hắn đã gắn liền với sự tồn vong của Thôn Làng Sơn Cước. Hắn sẽ làm mọi thứ để những ngọn lửa ấm áp dưới kia không bao giờ tắt, và để ánh sáng hy vọng ấy có thể soi rọi cả một vùng đất đang chìm trong loạn lạc.

Truyện do Long thiếu chấp bút, độc quyền đăng tải tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free