Lạc thế chi nhân - Chương 146: Lễ Tạ Ơn Sơn Cước: Âm Vang Tri Ân và Gánh Nặng Tương Lai
Ánh hoàng hôn cuối cùng đã tắt hẳn, nhường chỗ cho màn đêm buông xuống, nhưng trong Thôn Làng Sơn Cước, một sự rộn ràng khác lạ đang len lỏi. Không phải sự ồn ào của chợ phiên ban ngày, mà là một thứ âm thanh khe khẽ, như những làn gió xào xạc mang theo những bí mật nho nhỏ. Đêm nay, không khí không chỉ mang theo cái se lạnh thường thấy của núi rừng mà còn điểm xuyết mùi khói gỗ ấm áp, mùi đất ẩm sau một ngày nắng, và một chút gì đó thơm lừng của thức ăn đang được chuẩn bị.
Trong những căn nhà gỗ đơn sơ, ánh nến và ánh đèn dầu lập lòe hắt ra ngoài qua khung cửa sổ. Dân làng, vốn quen thuộc với sự khắc khổ, giờ đây lại mang vẻ mặt hớn hở, những nụ cười tươi rói thấp thoáng trên môi. Họ không đi ngủ sớm như mọi khi, mà thay vào đó, từng nhóm người lại tụ tập ở khu đất trống giữa làng, nơi thường ngày vẫn là sân phơi lúa hay chỗ trẻ con nô đùa. Những tấm lều bạt đơn giản được dựng lên, cẩn thận che chắn khỏi gió đêm. Những chiếc bàn gỗ thô sơ được kê san sát, trên đó bắt đầu bày biện các món ăn tự làm: nào là thịt rừng nướng thơm lừng, cá suối om sả ớt, những chiếc bánh làm từ bột ngô vàng óng, và cả những vò rượu ngô tự ủ, hương vị nồng đượm len lỏi trong gió. Phía trên cao, vài chiếc đèn lồng làm từ giấy dó và tre được treo lên, lung linh tỏa sáng, xua đi phần nào bóng tối thăm thẳm của đêm núi.
Vương Đại Trụ, với thân hình vạm vỡ quen thuộc, đang cẩn thận buộc chặt một tấm bạt. Khuôn mặt chất phác của hắn ánh lên vẻ tập trung, và đôi mắt hắn thi thoảng lại liếc nhìn về phía nhà Lâm Dịch, như thể sợ bị phát hiện. Trần Nhị Cẩu, vóc dáng trung bình nhưng nhanh nhẹn, đang thoăn thoắt sắp xếp những khúc củi khô thành một đống lớn giữa sân, chuẩn bị cho ngọn lửa trại sẽ bừng sáng lát nữa. Hắn khẽ huýt sáo một điệu nhạc vui tai, rồi quay sang Vương Đại Trụ, hạ giọng thì thầm: “Đại Trụ ca, không biết Lâm ca có nghi ngờ gì không? Ta thấy hắn cứ nhìn chằm chằm vào đám người mình mãi.”
Vương Đại Trụ vỗ nhẹ vào vai Nhị Cẩu, cười khà khà: “Đừng lo, Lâm Dịch tuy thông minh, nhưng hắn cũng không nghĩ ra được chúng ta đang chuẩn bị cái này đâu. Ngươi cứ làm tốt phần việc của mình đi, lát nữa sẽ có trò hay cho mà xem. Đêm nay, chúng ta phải làm cho hắn một bất ngờ lớn!” Hắn nói rồi lại quay đi, tiếp tục công việc của mình, trong lòng tràn đầy sự háo hức và lòng biết ơn sâu sắc dành cho người thiếu niên đã thay đổi cuộc đời cả thôn làng.
Trong khi đó, tại căn nhà nhỏ của mình, Lâm Dịch vừa dùng xong bữa tối đạm bạc cùng gia đình. Lâm phụ vẫn còn hơi mệt mỏi sau một ngày lao động ở chợ phiên, nhưng ánh mắt ông ánh lên niềm vui sướng và mãn nguyện. Lâm mẫu thoăn thoắt dọn dẹp bát đĩa, khuôn mặt bà rạng rỡ hẳn lên. Lâm Tiểu Nguyệt, cô bé nhỏ nhắn với đôi mắt to tròn, vẫn còn huyên thuyên kể về những điều thú vị mà cô bé đã thấy ở chợ.
“Ca ca, ngày mai chúng ta lại ra chợ nữa nhé? Mẹ nói bánh của mẹ bán rất chạy, còn được khen ngon nữa!” Tiểu Nguyệt hào hứng nói, giọng trong trẻo như tiếng chim hót. Cô bé ôm lấy cánh tay Lâm Dịch, đôi mắt ngây thơ long lanh niềm vui.
Lâm Dịch khẽ mỉm cười, xoa đầu em gái. “Mai rồi tính, Tiểu Nguyệt. Nhưng hôm nay, con phải đi ngủ sớm mới được.” Hắn cảm nhận được sự ấm áp từ bàn tay nhỏ bé của em, và một cảm giác bình yên lạ thường. Hắn nhìn ra ngoài cửa sổ, màn đêm đã buông xuống dày đặc. Mấy ngày nay, hắn luôn cảm thấy có gì đó khác lạ trong làng. Dân làng dường như có nhiều điều muốn giấu diếm, đặc biệt là Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu. Họ cứ thì thầm to nhỏ mỗi khi hắn đến gần, rồi lại vờ như không có gì. Hắn đã nghĩ có lẽ là do sự hưng phấn từ chợ phiên, nhưng trực giác của hắn, thứ đã giúp hắn sinh tồn qua bao nhiêu hiểm nguy, mách bảo rằng có điều gì đó đang xảy ra.
Lâm mẫu quay lại, đưa cho Lâm Dịch một chiếc khăn sạch. “Dịch nhi, lát nữa con giúp ta mang mấy chiếc bình rượu này ra chỗ Trưởng thôn Lão Vương được không? Ông ấy nói tối nay có chút việc cần con giúp.” Giọng bà có chút gì đó không tự nhiên, và ánh mắt bà thoáng lảng tránh khi chạm vào ánh mắt dò xét của hắn.
Lâm Dịch khẽ nhíu mày. “Việc gì vậy mẫu thân? Lão Vương vẫn còn việc gì cần con sao?” Hắn vừa hỏi, vừa trong lòng thầm nghĩ, Lão Vương không phải là người hay nhờ vả linh tinh, và Lâm mẫu cũng không phải là người hay nói dối. Hắn chợt nhớ lại lời nói của Lão Hồ tối qua, về những biến động và nguy hiểm đang rình rập bên ngoài. Liệu có phải có chuyện gì đó liên quan đến làng?
“Chỉ là chuyện nhỏ thôi, con đừng hỏi nhiều,” Lâm mẫu vội vã đáp, khuôn mặt hơi ửng hồng. “Con cứ mang ra đó là được rồi. À, mà con nhớ gọi Tiểu Nguyệt theo cùng, để nó đỡ buồn.”
Lâm Dịch nhìn Lâm mẫu một lúc lâu, rồi khẽ gật đầu. Hắn biết có hỏi thêm cũng vô ích, bà sẽ không nói. Hắn đứng dậy, cầm lấy mấy chiếc bình rượu nhỏ mà Lâm mẫu đã chuẩn bị sẵn, rồi gọi Lâm Tiểu Nguyệt đang ngồi chơi đùa với con chó nhỏ ở góc nhà. “Tiểu Nguyệt, đi với ca ca một lát.”
Tiểu Nguyệt vui vẻ chạy lại, nắm lấy tay hắn. Lâm phụ cũng đứng dậy, nhìn hắn với ánh mắt đầy ẩn ý. “Con đi cẩn thận. Nhớ về sớm nhé.”
Khi Lâm Dịch và Tiểu Nguyệt bước ra khỏi nhà, màn đêm đã bao phủ hoàn toàn. Ánh trăng rằm treo lơ lửng trên đỉnh núi, rọi ánh sáng bạc xuống con đường đất. Những tiếng côn trùng kêu rả rích trong đêm, và tiếng gió xào xạc luồn qua những rặng trúc xanh rì. Khi họ đi đến gần khu vực trung tâm làng, Lâm Dịch chợt nghe thấy tiếng cười nói nhỏ to, và ánh sáng bập bùng hắt ra từ phía đó. Trực giác của hắn mách bảo, đây không phải là một ‘việc nhỏ’ như Lâm mẫu đã nói.
Hắn siết chặt tay Tiểu Nguyệt, bước chân chậm rãi hơn, thận trọng hơn. Cái cảm giác như sắp bị “úp sọt” này khiến Lâm Dịch vừa buồn cười vừa hơi lo lắng. Hắn không biết dân làng đang bày trò gì, nhưng chắc chắn là có liên quan đến hắn. Một cảm giác ấm áp dâng lên trong lòng, nhưng cũng đi kèm với một chút bối rối. Từ khi xuyên không đến đây, hắn chưa từng được ai tổ chức sinh nhật hay bất ngờ gì tương tự. Cuộc sống luôn là những chuỗi ngày chiến đấu để sinh tồn.
Khi họ bước vào khu vực trung tâm làng, cảnh tượng trước mắt khiến Lâm Dịch sững sờ. Toàn bộ dân làng, từ những đứa trẻ nhỏ đến các cụ già, đều có mặt. Ngọn lửa trại rực sáng giữa sân, chiếu rọi những khuôn mặt rạng rỡ, hân hoan. Những chiếc lều bạt được dựng lên, trang trí bằng hoa dại và lá cây rừng xanh mướt. Mùi thịt nướng, mùi rượu ngô và mùi bánh ngọt hòa quyện vào nhau, tạo thành một thứ hương vị đặc trưng của lễ hội. Tất cả mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía hắn, chứa chan sự kính trọng, yêu mến và một niềm vui không thể che giấu.
“Lâm Dịch đã đến!” Một tiếng reo vang lên, và ngay lập tức, toàn bộ dân làng đứng dậy, đồng thanh hô lớn: “Hoan nghênh Lâm Dịch!”
Tiểu Nguyệt bị khung cảnh bất ngờ làm cho choáng váng, cô bé vùi mặt vào người Lâm Dịch, nhưng đôi mắt to tròn vẫn lấp lánh sự hiếu kỳ. Lâm Dịch đứng đó, bất động, trái tim hắn đập mạnh trong lồng ngực. Hắn cảm thấy một làn sóng xúc động dâng trào, lan tỏa khắp cơ thể. Hắn chưa từng nghĩ rằng, một ngày nào đó, hắn lại được những con người chất phác này tri ân một cách long trọng đến vậy.
Trưởng thôn Lão Vương, với dáng người nhỏ bé nhưng khuôn mặt khắc khổ giờ đây lại tràn đầy vẻ vui mừng, bước đến gần Lâm Dịch. Đôi mắt ông lão nheo lại, chứa đựng sự biết ơn sâu sắc. “Lâm Dịch à, con đã đến rồi! Mọi người đã chờ con lâu lắm đó!”
Lâm Dịch cố gắng lấy lại bình tĩnh, khẽ cúi đầu đáp lễ. “Con chào Trưởng thôn. Con không biết mọi người lại… lại có chuyện gì mà lại tụ họp đông đủ thế này.” Hắn nói, giọng còn hơi nghèn nghẹn.
Trưởng thôn Lão Vương cười hiền hậu, vỗ nhẹ vào vai Lâm Dịch. “Không cần khách sáo, con trai. Đêm nay, tất cả chúng ta tụ họp ở đây là để… để tạ ơn con. Tạ ơn con đã mang lại cuộc sống mới cho Thôn Làng Sơn Cước chúng ta!”
Ông lão quay về phía dân làng, giơ hai tay lên ra hiệu cho mọi người im lặng. Tiếng cười nói lắng xuống, chỉ còn tiếng lửa trại tí tách và tiếng côn trùng kêu đêm. “Các vị, chúng ta đều biết, cách đây không lâu, Thôn Làng Sơn Cước của chúng ta đã phải đối mặt với những ngày tháng đen tối nhất. Đói nghèo triền miên, bệnh tật hoành hành, rồi lại bị Trần Thị Gia Tộc ức hiếp, cướp bóc. Đã có lúc, ta tưởng chừng như Thôn Làng Sơn Cước sẽ không còn nữa…” Giọng Trưởng thôn Lão Vương bỗng trầm xuống, gợi lại những ký ức đau buồn.
“Nhưng rồi, một tia sáng đã xuất hiện. Lâm Dịch, một thiếu niên tuy còn trẻ tuổi, nhưng với trí tuệ phi thường, với lòng dũng cảm không ai sánh bằng, đã đứng lên bảo vệ chúng ta. Hắn đã giúp chúng ta thoát khỏi nanh vuốt của Trần Thị, hắn đã chỉ cho chúng ta cách khai hoang, trồng trọt để không còn phải chịu đói. Hắn đã xây kho chứa chung, giúp chúng ta có lương thực dự trữ. Và gần đây nhất, hắn đã tổ chức chợ phiên, mang lại sự thịnh vượng chưa từng có cho làng!” Trưởng thôn Lão Vương nói, giọng ông ngày càng lớn hơn, tràn đầy sự tự hào. “Sơn Cước chúng ta có được ngày hôm nay, tất cả là nhờ có con, Lâm Dịch!”
Dân làng lại đồng thanh reo hò, tiếng vỗ tay vang dội khắp không gian. Lâm Dịch đứng đó, cảm thấy đôi má mình nóng bừng. Hắn nhìn những khuôn mặt hân hoan, những ánh mắt tràn đầy biết ơn, và trong lòng hắn dâng lên một cảm giác vừa hạnh phúc, vừa nặng trĩu trách nhiệm. Hắn chưa bao giờ nghĩ rằng những nỗ lực sinh tồn của mình lại có thể mang lại ý nghĩa lớn lao đến vậy cho một cộng đồng.
Lâm phụ bước đến, khuôn mặt ông lão rám nắng, khắc khổ nhưng giờ đây lại rạng rỡ niềm kiêu hãnh. Ông nhìn Lâm Dịch với ánh mắt đầy yêu thương và tự hào. “Dịch nhi à… Ta chưa từng nghĩ có ngày con sẽ làm được những việc phi thường như vậy. Con đã trưởng thành rồi, con trai ta. Con là niềm tự hào của cả gia đình, của cả thôn làng!” Ông nói, giọng run run, và đôi mắt ông hoe đỏ.
Lâm mẫu cũng đi tới, bà ôm chầm lấy Lâm Dịch, nước mắt không kìm được chảy dài trên má. “Con ta… con đã vất vả nhiều rồi. Mẹ tự hào về con lắm!”
Tiểu Nguyệt, sau khi hoàn hồn, cũng vòng tay ôm lấy anh trai, khuôn mặt bé nhỏ áp vào người hắn. “Ca ca là người giỏi nhất!”
Vương Đại Trụ tiến lên, đặt tay lên vai Lâm Dịch, cười toe toét. “Lâm ca! Anh đã làm được những điều m�� cả đời này chúng tôi cũng không dám mơ tới. Anh không chỉ là người lãnh đạo, mà còn là ân nhân của chúng tôi. Từ nay về sau, Lâm ca nói gì, chúng tôi làm nấy!”
Trần Nhị Cẩu cũng gật đầu lia lịa, hăng hái nói theo: “Đúng vậy! Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy!”
Lão Hồ, với dáng người gầy còm, mái tóc bạc phơ, chậm rãi bước đến. Đôi mắt tinh anh của ông nheo lại, nhìn Lâm Dịch với một vẻ thâm trầm nhưng cũng đầy sự tán thưởng. Ông không nói nhiều, chỉ khẽ gật đầu. “Trí tuệ của tiểu tử này, thật sự là cái phúc của Sơn Cước chúng ta. Ngươi đã thức tỉnh được những con người tưởng chừng như đã ngủ quên, đã cho họ thấy rằng cuộc đời này không nợ ai một sự công bằng, mà phải tự mình đi kiến tạo. Ta già rồi, được thấy cảnh này, chết cũng không hối tiếc.” Giọng Lão Hồ trầm đục, mang theo chút suy tư về thời cuộc.
Lâm Dịch nhìn xung quanh, nhìn những khuôn mặt thân thuộc đang tràn ngập niềm vui và hy vọng. Hắn cảm thấy mình như đang đứng trên một đỉnh núi cao, gió lạnh thổi qua, nhưng trong lòng lại ấm áp lạ thường. Hắn hít một hơi thật sâu, rồi nói, giọng hắn tuy nhỏ nhưng lại vang vọng trong không gian tĩnh lặng của đêm: “Không, đây không phải là công lao của riêng con. Đây là công sức của tất cả mọi người, của sự đoàn kết chúng ta. Nếu không có sự tin tưởng của Trưởng thôn, sự ủng hộ của Lâm phụ, Lâm mẫu, sự dũng cảm của Vương Đại Trụ, Trần Nhị Cẩu, và sự đồng lòng của tất cả dân làng, thì dù con có nghĩ ra bao nhiêu cách, cũng không thể thực hiện được. Sơn Cước chúng ta có ngày hôm nay là nhờ vào chính ý chí của mọi người, muốn vươn lên, muốn thay đổi số phận.”
Hắn nói xong, lại khẽ cúi đầu, bày tỏ sự khiêm tốn và lòng biết ơn. Dân làng lại một lần nữa reo hò vang dội, tiếng vỗ tay kéo dài không dứt. Trưởng thôn Lão Vương phất tay, ra hiệu cho mọi người bắt đầu buổi tiệc.
Buổi lễ tạ ơn nhanh chóng biến thành một đêm hội lớn. Tiếng cười nói, tiếng reo hò, tiếng nhạc cụ dân gian vang vọng khắp thung lũng. Dân làng ăn uống no say, ca hát nhảy múa quanh ngọn lửa trại bập bùng. Ánh lửa hắt lên những khuôn mặt rạng rỡ, khiến không khí trở nên ấm cúng và đầy sức sống. Mùi thịt nướng thơm lừng hòa quyện với mùi rượu nồng, kích thích khứu giác của mọi người. Lâm Tiểu Nguyệt, với đôi mắt to tròn lấp lánh, chạy nhảy khắp nơi, tham gia vào các trò chơi dân gian cùng những đứa trẻ khác.
Lâm Dịch ngồi giữa gia đình mình, cảm nhận sự ấm áp từ những người thân yêu. Lâm phụ và Lâm mẫu liên tục gắp thức ăn cho hắn, ánh mắt không rời khỏi đứa con trai mà họ vô cùng tự hào. Lần đầu tiên kể từ khi đặt chân đến thế giới này, Lâm Dịch cảm thấy một sự mãn nguyện trọn vẹn. Hắn đã kiến tạo nên một cuộc sống, không chỉ cho riêng mình mà còn cho cả một cộng đồng. Sự sinh tồn, vốn là ưu tiên hàng đầu, giờ đây đã được nâng lên một tầm cao mới, trở thành sự kiến tạo.
Tuy nhiên, trong sâu thẳm, hắn không thể hoàn toàn gạt bỏ những suy tư về tương lai. Cái cảm giác bình yên này, liệu nó có kéo dài được bao lâu? Ánh mắt hắn lướt qua những gương mặt hân hoan của dân làng, rồi dừng lại ở ngọn lửa trại đang bùng cháy dữ dội. Trong ánh lửa đó, hắn thấy được sự mong manh của hạnh phúc, sự dễ vỡ của bình yên.
Hắn khẽ đứng dậy, lặng lẽ rời khỏi đám đông đang ca hát nhảy múa. Hắn đi lên một ngọn đồi nhỏ gần đó, nơi có thể nhìn bao quát toàn bộ ngôi làng. Đứng trên cao, hắn hít vào không khí trong lành của đêm núi, cảm nhận cái se lạnh của sương đêm đang thấm vào da thịt. Từ đây, ánh lửa trại lung linh dưới thung lũng trông thật nhỏ bé, nhưng lại ấm áp vô cùng. Ngôi làng, với những căn nhà gỗ mái tranh, nép mình giữa núi rừng hùng vĩ, trông như một ốc đảo yên bình giữa biển cả bão tố.
“Tiểu tử, ngươi lại suy tư gì nữa vậy?” Một giọng nói trầm đục vang lên bên cạnh.
Lâm Dịch không hề giật mình. Hắn biết đó là Lão Hồ. Ông lão chậm rãi bước tới, tay chống cây gậy tre, đôi mắt tinh anh vẫn nhìn xa xăm về phía chân trời.
“Con chỉ đang nghĩ… nghĩ về tất cả những điều này, Lão Hồ,” Lâm Dịch đáp, giọng hắn mang chút ưu tư. “Con không ngờ rằng mình lại có thể làm được nhiều đến vậy. Nhưng con cũng biết, đây mới chỉ là bước khởi đầu.”
Lão Hồ khẽ gật đầu, đồng tình. “Đúng vậy. Nhìn làng hôm nay, ta thật sự thấy được hy vọng. Một hy vọng mà cả đời ta chưa từng dám nghĩ tới. Nhưng… gió lớn thì cây lớn cũng dễ đổ. Loạn Tam Phiên vẫn còn đó, triều đình càng ngày càng suy yếu, các thế lực địa phương càng ngày càng hung hãn. Sơn Cước chúng ta tuy nhỏ, nhưng cũng khó tránh khỏi bị cuốn vào vòng xoáy loạn lạc của Đại Hạ.”
Ông lão thở dài, khẽ ho khan một tiếng. “Ngươi đã làm cho Sơn Cước trở nên thịnh vượng, Lâm Dịch. Điều đó vừa là phúc, vừa là họa. Cây lớn thì gió lớn. Chợ phiên của ngươi thành công, sẽ thu hút không ít ánh mắt thèm muốn từ bên ngoài. Trần Thị Gia Tộc, Hắc Sa Bang, và cả những quan lại thối nát… chúng sẽ không bỏ qua đâu.”
Lâm Dịch siết chặt nắm tay, ánh mắt hắn trở nên sắc bén hơn bao giờ hết. Hắn biết Lão Hồ nói đúng. Sự bình yên hiện tại chỉ là tạm thời, một khoảng lặng trước cơn bão lớn. Tri thức là vũ khí mạnh nhất, hắn đã dùng nó để xây dựng, để bảo vệ. Nhưng tri thức không phải là vạn năng khi đối mặt với quyền lực và bạo lực tuyệt đối.
“Con hiểu, Lão Hồ,” Lâm Dịch trầm giọng nói. “Con đã làm được chừng này, nhưng liệu có đủ để bảo vệ họ khỏi những cơn bão sắp tới? Con phải làm gì để giữ được sự bình yên này, để bảo vệ những con người đã tin tưởng con?” Hắn không hỏi Lão Hồ để tìm câu trả lời, mà là tự hỏi chính mình.
Lão Hồ nhìn Lâm Dịch, đôi mắt già nua ẩn chứa vẻ phức tạp. “Đừng nhìn mặt mà bắt hình dong, nước sông còn có khúc, huống hồ lòng người. Thế giới này không nợ ai một sự công bằng. Ngươi đã hiểu rõ điều đó hơn ai hết. Con đường phía trước sẽ còn gian nan gấp bội. Ngươi không thể chỉ an phận ở đây mãi được. Để bảo vệ những gì mình đang có, đôi khi ngươi phải vươn xa hơn, phải đối mặt với những thế lực lớn hơn.”
Những lời của Lão Hồ vang vọng trong tâm trí Lâm Dịch. Hắn nhìn xuống ngôi làng, nơi ánh lửa vẫn bập bùng, nơi tiếng cười nói vẫn còn vẳng lên. Hắn đã tìm thấy ý nghĩa cuộc đời mình ở nơi đây, trong việc kiến tạo và bảo vệ. Hắn không phải là hoàng đế, cũng không phải tiên nhân, nhưng hắn là Lâm Dịch, một người đàn ông hiện đại lạc bước về quá khứ, đã tìm thấy một gia đình, một cộng đồng để bảo vệ. Và để bảo vệ họ, hắn sẵn sàng đối mặt với bất cứ điều gì.
Ánh mắt hắn, xuyên qua màn đêm đang dần buông xuống, trở nên kiên định hơn bao giờ hết. Hắn nhìn về phía chân trời xa xăm, nơi những ngọn núi đen sẫm ẩn hiện trong bóng tối, nơi những thách thức mới đang chờ đợi. Những cơn bão tố đang thực sự kéo đến, và Thôn Làng Sơn Cước, cùng với hắn, sẽ phải đối mặt với chúng. Hắn sẽ không lùi bước. Bởi vì, sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, và giờ đây, sinh tồn của hắn đã gắn liền với sự tồn vong của Thôn Làng Sơn Cước. Hắn sẽ làm mọi thứ để những ngọn lửa ấm áp dưới kia không bao giờ tắt.
Truyện do Long thiếu chấp bút, độc quyền đăng tải tại truyen.free.