Lạc thế chi nhân - Chương 145: Chợ Phiên Sơn Cước: Hạt Mầm Thịnh Vượng
Tiếng gió vẫn xào xạc qua Rừng Trúc Thanh Tịnh, mang theo hơi sương đêm lành lạnh và mùi tre tươi ngai ngái. Lâm Dịch đã rời khỏi khu rừng, nhưng những suy tư trong đó vẫn còn vương vấn trong tâm trí hắn. Ánh trăng đã lặn, nhường chỗ cho những tia nắng đầu tiên len lỏi qua kẽ lá, đánh thức Thôn Làng Sơn Cước sau một đêm dài tĩnh lặng. Hắn đứng trên gò đất cao nhìn xuống làng, nơi những mái nhà tranh còn chìm trong màn sương mỏng, nơi những ngọn khói bếp bắt đầu vấn vít bay lên, báo hiệu một ngày mới sắp sửa bắt đầu. Lời của Lão Hồ vẫn văng vẳng bên tai hắn, như một lời tiên tri vừa là cảnh báo, vừa là một mệnh lệnh vô hình: “Để giữ được nó, ngươi sẽ phải nhìn xa hơn, phải chuẩn bị cho những cơn bão tố thực sự.”
Hắn biết, cái bình yên mà hắn đã dày công kiến tạo này, dù quý giá đến đâu, cũng chỉ là một ốc đảo giữa đại dương sóng gió. Đại Hạ vương triều đang mục ruỗng từ bên trong, và những biến động bên ngoài sẽ không ngừng đổ ập tới. Nếu chỉ co mình lại, ôm giữ những gì đang có, sớm muộn gì ốc đảo này cũng sẽ bị nhấn chìm. Hắn không thể để điều đó xảy ra. Ánh mắt Lâm Dịch trở nên kiên định, không còn chút mơ hồ nào. Hắn không phải là kẻ mộng tưởng về một thế giới công bằng hay một cuộc sống không sóng gió. Hắn là một người hiện đại, thấm nhuần triết lý thực dụng: để tồn tại và bảo vệ những gì mình trân trọng, phải chủ động, phải vươn ra, phải mạnh mẽ hơn.
Với ý nghĩ đó, hắn quay người, bước xuống con dốc nhỏ dẫn vào làng. Đã đến lúc biến những suy tư thành hành động cụ thể.
***
Sáng hôm ấy, không khí tại khu đất trống giữa Thôn Làng Sơn Cước có phần khác lạ. Thay vì những tiếng búa gõ, tiếng cưa xẻ quen thuộc từ các công việc sửa chữa nhà cửa, hay tiếng trẻ con nô đùa, hôm nay là sự im lặng đầy tò mò. Dân làng tụ tập đông đủ, hàng trăm ánh mắt đổ dồn về phía Lâm Dịch, người đang đứng ở trung tâm, bên cạnh là Vương Đại Trụ vạm vỡ và Trần Nhị Cẩu nhanh nhẹn. Trưởng thôn Lão Vương, với khuôn mặt khắc khổ và vóc dáng nhỏ bé, cũng có mặt, vẻ mặt lộ rõ sự suy tư và một chút e dè thường thấy.
Hắn quét mắt nhìn quanh, từng gương mặt quen thuộc hiện lên trong tầm mắt: Lâm phụ đứng cạnh Lâm mẫu, tay nắm tay, ánh mắt đầy tự hào và tin tưởng. Lâm Tiểu Nguyệt, dù còn nhỏ nhưng cũng đã lanh lợi tìm một chỗ cạnh mẹ để lắng nghe, đôi mắt to tròn lấp lánh sự hiếu kỳ. Lão Hồ gầy gò, lưng còng, đôi mắt tinh anh nheo lại dưới vành nón, đứng tựa vào một gốc cây cổ thụ, vẻ mặt thâm trầm khó đoán.
Lâm Dịch hắng giọng, âm thanh vang rõ trong không khí buổi sớm mai trong lành. Mùi khói gỗ từ các căn bếp mới nhóm, mùi đất ẩm sau một đêm sương, và mùi cây cỏ dại đặc trưng của vùng biên thùy hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản hòa tấu khứu giác mộc mạc mà quen thuộc. Gió nhẹ lay động những tán cây, mang theo tiếng gà gáy xa xa, tiếng chó sủa lanh lảnh từ đầu làng.
“Mọi người,” Lâm Dịch bắt đầu, giọng nói trầm ấm nhưng đủ sức thu hút sự chú ý. “Trong suốt thời gian qua, chúng ta đã cùng nhau vượt qua rất nhiều khó khăn. Từ việc cải tạo đất đai, trồng trọt giống cây mới, đến việc đối phó với bọn Huyết Lang, và gần đây nhất là lũ cường hào Lý Hổ.” Hắn dừng lại một chút, để những lời mình nói thấm vào tâm trí của từng người. Những cái gật đầu nhỏ, những ánh mắt đồng tình cho thấy hắn đã chạm đến những ký ức chung.
“Giờ đây, Thôn Làng Sơn Cước đã có đủ lương thực, chúng ta đã không còn phải lo cái đói hoành hành. Nhưng để thực sự vững vàng, để không còn phải lo lắng về những biến cố bất ngờ, chúng ta cần phải làm nhiều hơn nữa.” Lâm Dịch khẽ cúi người, dùng một cành cây khô vẽ phác thảo trên nền đất. Những đường nét đơn giản hiện ra: một hình vuông lớn tượng trưng cho kho chứa, và một khu vực rộng hơn với nhiều ô nhỏ hơn bao quanh.
“Ta đề xuất,” hắn tiếp tục, đứng thẳng dậy, chỉ vào những hình vẽ. “Chúng ta sẽ xây dựng một kho chứa chung, đủ lớn để dự trữ lương thực và các sản vật quan trọng cho cả làng trong nhiều mùa vụ. Điều này sẽ giúp chúng ta tránh được những rủi ro do thiên tai hay mất mùa, cũng như có đủ nguồn lực để đối phó với những tình huống khẩn cấp.”
Những người dân bắt đầu xì xào bàn tán. Một kho chứa chung là điều mà họ đã từng mơ ước, một sự đảm bảo an toàn mà trước đây họ chưa từng dám nghĩ tới. Trưởng thôn Lão Vương gật gù, ánh mắt sáng lên.
“Và không chỉ vậy,” Lâm Dịch nói thêm, giọng điệu mang theo một sự tự tin đầy thuyết phục, “chúng ta còn cần một nơi để trao đổi hàng hóa định kỳ. Một khu chợ nhỏ, nơi dân làng có thể mang những sản vật dư thừa, những đồ thủ công mà mình làm ra để trao đổi, buôn bán. Không chỉ nội bộ làng, mà còn với cả những người từ các thôn lân cận.”
Nghe đến “chợ phiên,” một làn sóng xì xào mạnh hơn lan truyền trong đám đông. Một số người tỏ ra phấn khởi, nhưng không ít người khác lại lộ rõ vẻ lo lắng.
“Chợ phiên?” Một người đàn ông trung niên, vóc dáng gầy gò, cất tiếng hỏi, giọng đầy hoài nghi. “Kho chứa thì tốt, Lâm Dịch. Nhưng chợ phiên… liệu có ai đến không? Từ trước đến nay, chúng ta vẫn chỉ tự cung tự cấp, hoặc đem ra thị trấn xa xôi kia. Rồi lại bị bọn cường hào nhòm ngó, bọn chúng sẽ không để yên đâu.”
Câu hỏi đó đã nói lên nỗi sợ chung của nhiều người. Lâm Dịch hiểu rõ điều này. Hắn đã từng phải đối phó với bọn Lý Hổ, và hắn biết rằng sự giàu có hay thịnh vượng luôn đi kèm với sự dòm ngó của những kẻ tham lam.
“Nỗi lo của các vị ta hiểu rõ,” Lâm Dịch đáp, giọng nói bình tĩnh nhưng đầy uy lực. “Nhưng chúng ta đã không còn là Thôn Làng Sơn Cước yếu ớt ngày xưa nữa. Chúng ta đã có kinh nghiệm đối phó với cường hào, với tai họa. Chúng ta sẽ xây dựng kho chứa và chợ này vững chắc, có quy củ, có sự bảo vệ của cả làng.” Hắn nhìn thẳng vào từng khuôn mặt. “Hàng hóa của chúng ta, những sản vật độc đáo của Linh Thú Sơn Mạch, những thứ mà chúng ta đã dày công trồng trọt, đủ tốt để thu hút người từ xa đến. Và khi có người đến, chúng ta không chỉ có thể trao đổi hàng hóa, mà còn có thể học hỏi, mở rộng tầm mắt.”
Lâm Dịch ngừng lại, ánh mắt hắn lướt qua Lão Hồ, người đang mỉm cười nhẹ. Hắn biết, Lão Hồ đã nhìn thấy xa hơn những gì hắn đang nói, và Lão Hồ hiểu rằng đây là một bước đi cần thiết để Thôn Làng Sơn Cước có thể tồn tại và phát triển trong một thế giới đầy biến động.
“Không ai muốn rước họa vào thân,” hắn nói tiếp, giọng điệu trở nên nghiêm túc hơn. “Nhưng nếu chúng ta cứ mãi sợ hãi, mãi co mình lại, thì chúng ta sẽ mãi mãi chịu cảnh đói nghèo, mãi mãi là miếng mồi ngon cho kẻ khác. Chúng ta đã chứng minh rằng chúng ta có thể tự cường. Giờ là lúc chúng ta phải vươn ra, dù có rủi ro.”
Trưởng thôn Lão Vương bước lên một bước, ánh mắt nhìn Lâm Dịch đầy tin tưởng. “Lâm Dịch nói phải. Những gì thằng bé này làm cho làng ta, không ai có thể phủ nhận. Từ ruộng lúa tươi tốt, đến việc đánh đuổi Huyết Lang, đuổi bọn Lý Hổ… Chúng ta đã mạnh mẽ hơn rất nhiều. Ta tin Lâm Dịch. Chúng ta hãy làm theo lời thằng bé.”
Lời nói của Trưởng thôn Lão Vương như một hiệu lệnh. Nỗi lo lắng trong mắt dân làng dần tan biến, thay vào đó là sự hăng hái và niềm tin. Vương Đại Trụ, với vẻ mặt hớn hở, đấm nhẹ vào lòng bàn tay. Trần Nhị Cẩu thì đã nhanh nhảu vác một cây gỗ nhỏ lên vai, sẵn sàng bắt tay vào việc.
“Vậy thì, chúng ta bắt đầu thôi!” Vương Đại Trụ hô vang, giọng nói sang sảng, đầy khí thế.
Lâm Dịch mỉm cười. Hắn biết, để thuyết phục được những con người đã quen với sự dè dặt và thận trọng này, không chỉ cần lý lẽ, mà còn cần cả niềm tin. Niềm tin vào những gì hắn đã làm được, và niềm tin vào một tương lai tốt đẹp hơn. Hắn nhìn khu đất trống, trong đầu đã hình dung ra kho chứa vững chãi, những gian hàng tấp nập. Đây sẽ không chỉ là một kho và một chợ, đây sẽ là biểu tượng của sự tự cường, là hạt mầm của một tương lai thịnh vượng mà Thôn Làng Sơn Cước đang từng bước kiến tạo.
***
Những ngày sau đó, Thôn Làng Sơn Cước chìm trong một không khí lao động hăng say, khẩn trương nhưng đầy phấn khởi. Tiếng búa gõ lốc cốc, tiếng cưa xẻ ken két vang vọng từ sáng đến tối, hòa cùng tiếng hò reo của những người đàn ông vác gỗ, tiếng cày xới đất đai. Không khí giữa trưa trở nên oi ả hơn bình thường, cái nắng gắt của vùng biên thùy hun đốt da thịt, nhưng dường như không thể làm giảm đi sự nhiệt tình của dân làng. Mồ hôi túa ra như tắm, thấm đẫm những tấm áo vải thô bạc màu, nhưng trên mỗi khuôn mặt đều ánh lên niềm hy vọng và sự quyết tâm.
Lâm Dịch không đứng ngoài cuộc. Hắn giám sát toàn bộ quá trình xây dựng, từ việc chọn địa điểm tối ưu cho kho chứa, nơi có nền đất cao ráo và tiện đường vận chuyển, đến việc bố trí các gian hàng chợ sao cho hợp lý, thông thoáng. Hắn còn tự tay hướng dẫn cách ghép mộng gỗ, cách đặt nền đá cho vững chãi, áp dụng những kiến thức về kiến trúc đơn giản nhưng hiệu quả mà hắn còn nhớ từ thế giới cũ. Vương Đại Trụ, với thân hình vạm vỡ và sức khỏe hơn người, luôn là người đi đầu trong mọi công việc nặng nhọc. Hắn không ngừng hò reo, đốc thúc anh em, đôi khi còn tự mình vác những thân gỗ lớn mà hai người bình thường phải rất vất vả mới khiêng nổi.
“Nào anh em, thêm chút sức nữa!” Vương Đại Trụ hô vang, giọng nói sang sảng. “Kho này phải đủ vững chắc để chứa lương thực cho cả làng, đủ để chúng ta không còn phải lo đói rét nữa!”
Trần Nhị Cẩu, dù vóc dáng nhỏ bé hơn, nhưng lại nhanh nhẹn và khéo léo. Hắn phụ trách việc tìm kiếm vật liệu phụ, chọn lựa những loại gỗ tốt nhất để làm mái che cho các quầy hàng, đảm bảo chúng có thể chống chọi được cả mưa bão lẫn cái nắng gay gắt. “Đại ca,” hắn gọi Lâm Dịch, ánh mắt sáng lên vẻ tự hào, “ta đã tìm được loại gỗ tốt để làm mái che cho các quầy hàng, đảm bảo che mưa che nắng! Loại cây này mọc sâu trong rừng, phải đi xa lắm mới tìm được đó!”
Lâm Dịch mỉm cười gật đầu, vỗ vai Trần Nhị Cẩu. “Làm tốt lắm, Nhị Cẩu. Cẩn thận khi đi sâu vào rừng, đừng đi một mình.”
Lâm phụ cũng hăng hái tham gia vào công việc chung. Dù tuổi đã cao, nhưng đôi tay chai sần vì lao động của ông vẫn thoăn thoắt xếp đá, đắp đất. Ông luôn nhìn con trai với ánh mắt đầy tự hào, thỉnh thoảng lại nhắc nhở Lâm Dịch uống nước, nghỉ ngơi. “Thằng Dịch, con coi chừng sức khỏe. Cứ giao cho bọn ta, con chỉ việc chỉ huy thôi!”
“Cha à, con cũng phải làm chứ,” Lâm Dịch đáp, tay vẫn thoăn thoắt đo đạc một cây cột. Hắn cảm nhận mùi gỗ mới xẻ thơm nồng, mùi đất khô nóng bốc lên dưới ánh nắng, mùi mồ hôi mằn mặn của những người lao động. Tất cả hòa quyện lại, tạo nên một bản giao hưởng của sự kiến tạo.
Những người trẻ tuổi như A Phúc và A Tứ cũng không kém phần nhiệt tình. A Phúc, với đôi mắt tò mò, luôn theo sát Lâm Dịch, học hỏi từng chi tiết. A Tứ, hiền lành và chăm chỉ, cặm cụi làm theo mọi hướng dẫn. Họ là những thế hệ tiếp theo của Thôn Làng Sơn Cước, và Lâm Dịch biết rằng việc họ tham gia vào công việc này không chỉ là lao động, mà còn là một bài học về sự tự cường và đoàn kết.
Phụ nữ và trẻ em cũng không đứng ngoài cuộc. Lâm mẫu cùng các bà, các chị khác chuẩn bị những bữa ăn đơn giản nhưng ấm nóng, mang nước uống mát lạnh ra tận công trường. Lâm Tiểu Nguyệt, dù còn nhỏ, cũng phụ giúp mẹ bưng nước, mang khăn lau cho cha và ca ca. Cô bé chạy tung tăng khắp nơi, đôi mắt to tròn quan sát mọi người làm việc, thi thoảng lại cất tiếng cười khúc khích khi thấy ai đó trêu đùa.
Lâm Dịch đi quanh công trường, kiểm tra từng chi tiết nhỏ. Hắn chạm tay vào những thân gỗ xù xì, cảm nhận sự chắc chắn của chúng. Hắn nhìn những bức tường kho đang dần thành hình, những cột trụ của các gian hàng chợ đang vươn lên. Trong đầu hắn, một hình ảnh đã định hình rõ nét: một Thôn Làng Sơn Cước không còn chỉ là nơi ẩn mình, mà là một trung tâm giao thương nhỏ bé, một điểm sáng giữa vùng biên thùy hẻo lánh.
Tuy nhiên, niềm vui và sự hăng hái ấy không làm hắn mất cảnh giác. Trong những đêm trăng thanh vắng, khi mọi người đã chìm vào giấc ngủ say, Lâm Dịch vẫn thường đứng một mình trên gò đất, nhìn về phía con đường dẫn ra khỏi làng. Hắn biết, sự thịnh vượng này, dù nhỏ bé, cũng sẽ không thoát khỏi cặp mắt của những kẻ tham lam. Trần Thị Gia Tộc, Hắc Sa Bang, hay bất kỳ thế lực cường hào nào khác ở vùng lân cận, sớm muộn gì cũng sẽ để ý đến sự phát triển của Thôn Làng Sơn Cước. Lời cảnh báo của Lão Hồ về “những ánh mắt từ nơi xa xôi hơn” vẫn luôn vang vọng trong tâm trí hắn. Đây mới chỉ là bước khởi đầu. Để bảo vệ thành quả này, để bảo vệ những con người đã đặt niềm tin vào hắn, Lâm Dịch biết rằng hắn sẽ phải chuẩn bị cho những cuộc đối đầu lớn hơn, những cuộc chiến không chỉ bằng sức lực mà còn bằng cả trí tuệ và mưu lược.
Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi mồ hôi và đất đai quyện vào nhau. Thôn Làng Sơn Cước đang tự mình kiến tạo nên một tương lai mới. Và hắn, Lâm Dịch, sẽ là người bảo vệ tương lai đó bằng mọi giá.
***
Ngày chợ phiên đầu tiên của Thôn Làng Sơn Cước là một bức tranh sống động, rực rỡ sắc màu và âm thanh, khác hẳn với vẻ tĩnh lặng thường ngày của ngôi làng dưới chân Linh Thú Sơn Mạch. Khi chiều tà buông xuống, nhuộm hồng cả một góc trời, khu chợ mới xây đã trở nên tấp nập, nhộn nhịp đến lạ thường. Hương thơm của các loại sản vật tươi mới, mùi khói gỗ từ những bếp than nhỏ xông lên, và mùi đất ẩm sau một trận mưa phùn nhẹ buổi sáng hòa quyện vào nhau, tạo nên một không khí vừa quen thuộc, vừa mới mẻ.
Tiếng rao hàng rộn ràng, tiếng mặc cả vui vẻ, tiếng cười nói giòn tan của dân làng và cả những người khách lạ từ các thôn lân cận vang vọng khắp nơi. Những gian hàng được dựng tạm bợ bằng gỗ và mái che lá cọ nay đã được lấp đầy bởi đủ loại hàng hóa: rau củ tươi rói vừa hái từ vườn, thịt thú rừng tươi ngon do những người thợ săn khéo léo mang về, những bình rượu ngô thơm lừng, đồ thủ công mỹ nghệ tinh xảo làm từ tre, gỗ, và cả những loại thảo dược quý hiếm được tìm thấy trong Linh Thú Sơn Mạch.
Lâm Tiểu Nguyệt, với đôi mắt to tròn lấp lánh sự thích thú, chạy tung tăng khắp chợ. Khuôn mặt bầu bĩnh của cô bé ánh lên niềm vui sướng khi thấy khung cảnh náo nhiệt. Cô bé dừng lại trước gian hàng của Lâm mẫu, nơi những chiếc bánh ngọt làm từ bột ngô và mật ong đang bốc hơi nghi ngút, thu hút rất nhiều người mua.
“Ca ca! Mọi người đông vui quá!” Lâm Tiểu Nguyệt hớn hở gọi, giọng nói lanh lảnh, kéo vạt áo Lâm Dịch. “Bánh của mẹ bán hết rồi! Nhanh lắm!”
Lâm Dịch mỉm cười nhẹ, xoa đầu em gái. Hắn cảm thấy một làn sóng ấm áp dâng trào trong lòng khi nhìn thấy nụ cười rạng rỡ của Tiểu Nguyệt. Đây chính là một phần của những gì hắn đã nỗ lực để bảo vệ. Lâm mẫu, với khuôn mặt rạng rỡ vì vui sướng và bận rộn, đang thoăn thoắt gói bánh cho khách. Lâm phụ, dù đã thấm mệt, nhưng vẫn hăng hái giúp đỡ vợ, thi thoảng lại cất tiếng chào hỏi những người quen từ các thôn lân cận.
Lâm Dịch đứng lùi lại một chút, quan sát toàn bộ khung cảnh. Bên cạnh hắn là Lão Hồ, người đang nhấp một ngụm trà nóng từ chiếc chén sứt mẻ, đôi mắt tinh anh nheo lại, quan sát mọi việc với vẻ thâm trầm. Lão Hồ, với mái tóc bạc phơ và dáng người gầy còm, trông như một phần của khung cảnh cổ xưa, nhưng lời nói của ông luôn mang theo sự sắc bén và cái nhìn xuyên suốt thời cuộc.
“Thôn làng ta đã có bộ mặt mới rồi, Lâm Dịch,” Lão Hồ khẽ nói, giọng trầm đục. Ông đặt chén trà xuống, ánh mắt lướt qua những gian hàng tấp nập. “Ta đã sống ở đây gần trọn đời, chưa từng thấy cảnh này. Ngươi đã mang lại một làn gió mới, một sức sống mới cho nơi đây.”
Lâm Dịch im lặng lắng nghe, ánh mắt vẫn dõi theo dòng người. Hắn thấy những gương mặt lạ, những bộ trang phục khác biệt, cho thấy chợ phiên đã thực sự thu hút được người từ các vùng lân cận. Điều này là một tín hiệu tốt, nhưng cũng là một con dao hai lưỡi.
“Nhưng chợ càng đông, mắt nhìn càng nhiều,” Lão Hồ tiếp tục, giọng nói đột nhiên trở nên nghiêm túc hơn, kéo Lâm Dịch khỏi những suy nghĩ miên man. “Ngươi đã thấy đấy, Loạn Tam Phiên đã khiến triều đình suy yếu đến mức nào. Vết nứt đã có từ hàng chục năm trước, giờ chỉ chờ ngày vỡ vụn. Khi triều đình suy yếu, các thế lực địa phương sẽ càng lộng hành hơn, chúng sẽ càng tìm cách cướp bóc, bành trướng ảnh hưởng.”
Lâm Dịch khẽ gật đầu. Hắn hiểu ý Lão Hồ. Sự thịnh vượng của Thôn Làng Sơn Cước, dù là một thành quả đáng tự hào, cũng sẽ trở thành một miếng mồi ngon trong mắt những kẻ đói khát quyền lực và tiền bạc. Trần Thị Gia Tộc, với sức ảnh hưởng ngày càng lớn của chúng, chắc chắn sẽ không bỏ qua một nơi giàu tiềm năng như Sơn Cước. Hắc Sa Bang, những kẻ cướp bóc hoành hành vùng biên thùy, cũng sẽ để mắt đến những sản vật quý giá được trao đổi ở đây.
“Con hiểu, Lão Hồ,” Lâm Dịch đáp, giọng trầm hơn. Hắn nhìn về phía con đường dẫn ra ngoài làng, nơi ánh hoàng hôn đang dần chìm xuống, tạo ra một ranh giới mờ ảo giữa sự bình yên của làng và thế giới rộng lớn, đầy rẫy bất trắc bên ngoài. “Đây mới chỉ là bước khởi đầu. Chúng ta cần phải mạnh mẽ hơn nữa, không chỉ về kinh tế, mà còn về sức mạnh tự vệ, về khả năng đối phó với những biến cố.”
Hắn siết chặt nắm tay. Cái cảm giác hài lòng khi nhìn thấy thành quả của mình vẫn còn đó, nhưng giờ đây nó đã hòa lẫn với một sự lo lắng tiềm ẩn, một ý thức trách nhiệm nặng nề. Hắn đã không còn là kẻ lạc lõng giữa hai thế giới, mà đã thực sự thuộc về nơi này, đã là một phần của nó, với tất cả những gánh nặng và kỳ vọng. Con đường phía trước chắc chắn sẽ không hề dễ dàng. Những cơn bão tố đang thực sự kéo đến, và Thôn Làng Sơn Cước, cùng với hắn, sẽ phải đối mặt với chúng. Nhưng hắn không lùi bước. Bởi vì, hắn đã có một gia đình, một cộng đồng để bảo vệ. Và đó chính là ý nghĩa đích thực của cuộc đời hắn, Lâm Dịch, một người đàn ông đã tìm thấy ý nghĩa của sự sinh tồn trong việc kiến tạo và bảo vệ cuộc sống. Ánh mắt hắn, xuyên qua màn đêm đang dần buông xuống, trở nên sắc bén và kiên định hơn bao giờ hết, hướng về phía chân trời xa xăm, nơi những thách thức mới đang chờ đợi.
Truyện nguyên tác Long thiếu, hiện chỉ phát hành duy nhất tại truyen.free.