Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 144: Bình Yên Kiến Tạo: Tĩnh Lặng Sau Bão Giông

Ánh hoàng hôn đã tắt hẳn, nhường chỗ cho màn đêm bao phủ. Tiếng côn trùng rả rích trong rừng trúc, tiếng gió xào xạc qua kẽ lá, tất cả tạo nên một không gian tĩnh mịch, nhưng Lâm Dịch không còn cảm thấy cô đơn. Bên cạnh hắn là Lão Hồ, một người bạn già tri kỷ. Và xa xa, là ánh đèn từ ngôi làng, là những con người hắn yêu thương, là lý do để hắn tiếp tục chiến đấu.

Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận cái lạnh của đêm và sự quyết tâm dâng trào trong lòng. Cuộc sống này, dù đầy gian nan, nhưng cũng đầy ý nghĩa. Và hắn, Lâm Dịch, sẽ không bao giờ bỏ cuộc. Hắn sẽ tiếp tục bảo vệ, tiếp tục xây dựng, để Thôn Làng Sơn Cước thực sự là một nơi an bình, vững chãi, giữa dòng chảy hỗn loạn của thế giới này. Con đường phía trước có thể còn rất dài, rất khó khăn, nhưng hắn đã sẵn sàng.

***

Bình minh dâng lên, xua đi những hạt sương đêm còn đọng trên mái tranh, vẽ nên một bức tranh Thôn Làng Sơn Cước bằng những vệt nắng vàng ươm, ấm áp. Từ khung cửa sổ ngôi nhà nhỏ của mình, Lâm Dịch lặng lẽ ngắm nhìn khung cảnh quen thuộc nhưng mỗi ngày lại mang một vẻ mới lạ, một sức sống mới. Tiếng gà gáy vang vọng từ phía chuồng trại, tiếng chó sủa lanh lảnh đáp lại, và rồi, tiếng trẻ con cười đùa giòn tan từ phía sân trường vừa được dựng lên bằng gỗ thô, hòa cùng tiếng bước chân rộn ràng của những người dân làng vội vã bắt đầu ngày mới.

Khói bếp bắt đầu vấn vít bay lên từ những mái nhà, mang theo mùi thơm của gạo mới, của những món ăn dân dã mà giờ đây đã không còn là điều xa xỉ. Mùi đất ẩm sau đêm sương, mùi cỏ cây xanh non, và mùi khói gỗ cháy âm ỉ quyện vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng của cuộc sống, một mùi hương của sự an lành. Lâm Dịch hít thở thật sâu, cảm nhận từng luồng không khí trong lành lấp đầy phổi. Hắn nhớ lại những ngày đầu tiên đặt chân đến nơi này, cái cảm giác hoang mang, lạc lõng, và cái mùi nghèo đói, mùi sợ hãi cứ luẩn quẩn trong từng con ngõ. Giờ đây, mọi thứ đã khác.

“Thế giới này không nợ ai một sự công bằng,” hắn thầm nhủ, ánh mắt dõi theo bóng dáng của Vương Đại Trụ đang vác cuốc ra đồng, trên môi nở nụ cười tươi roi rói. “Nhưng con người có thể kiến tạo nên sự công bằng cho chính mình.” Hắn đã từng nghĩ về việc "trở về", về một thế giới hiện đại tiện nghi, về những tòa nhà chọc trời và ánh đèn rực rỡ. Nhưng giờ đây, đứng trước bức tranh làng quê mộc mạc này, một cảm giác thuộc về, một sự mãn nguyện lạ kỳ dâng lên trong lòng.

Hắn đã là một phần của nơi đây. Từng con đường được san lấp, từng kênh mương dẫn nước về đồng, từng lớp học vỡ lòng cho lũ trẻ, từng hạt giống mới được gieo trồng... tất cả đều có dấu ấn của hắn, của tri thức từ một thế giới khác. Hắn không có thiên phú tu luyện, không có "bàn tay vàng" siêu nhiên, nhưng hắn có lý trí, có sự kiên nhẫn, và quan trọng hơn cả, hắn có một trái tim muốn bảo vệ những người xung quanh.

“Tri thức là vũ khí mạnh nhất,” hắn lại nghĩ, khi nhìn thấy một nhóm trẻ nhỏ đang chăm chú nghe Lâm Tiểu Nguyệt giảng bài dưới gốc cây đa cổ thụ. Cô bé, với vẻ mặt nghiêm nghị nhưng đôi mắt lấp lánh sự tinh nghịch, đang chỉ dẫn cho lũ trẻ cách nhận biết các loại cây trồng. Đây là một trong những thành quả lớn nhất của hắn – gieo mầm tri thức. Hắn đã tin rằng, chỉ có tri thức mới có thể giúp dân làng thoát khỏi vòng luẩn quẩn của số phận, mới có thể giúp họ đứng vững giữa một thế giới đầy rẫy hiểm nguy và bất công.

Những khuôn mặt khắc khổ, chai sạn vì nắng gió giờ đây đã có thêm những nếp nhăn của nụ cười. Ánh mắt lo âu, sợ sệt đã được thay thế bằng ánh mắt của hy vọng và sự tự tin. Dân làng không còn cúi mình trước cường hào ác bá, không còn run sợ trước lời đe dọa của Lão Cai hay bất kỳ tàn dư Trần Thị nào. Họ đã học được cách đoàn kết, cách tự bảo vệ, và quan trọng nhất, họ đã tìm thấy tiếng nói của chính mình.

Lâm Dịch cảm nhận được sự chuyển hóa sâu sắc trong chính bản thân. Hắn không còn là Lâm Dịch của những ngày đầu, chỉ biết co mình lại để sinh tồn. Hắn đã trở thành một kiến trúc sư của cuộc sống, một người gieo trồng hy vọng. Sự hài lòng len lỏi, ấm áp, nhưng không hề làm hắn mất đi sự cảnh giác. Hắn biết, đây chỉ là một khoảng lặng, một thành quả nhỏ bé giữa một thế giới rộng lớn đầy biến động. Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, nhưng giờ đây, ưu tiên đó đã mở rộng ra, không chỉ cho riêng hắn, mà cho cả cộng đồng mà hắn đã cùng kiến tạo. Hắn đã sẵn sàng, sẵn sàng cho bất cứ điều gì có thể đến.

***

Mùi khói bếp ấm nồng từ nồi cháo yến mạch và rau dại quen thuộc lẩn quất trong không khí, hòa cùng mùi đất thoảng nhẹ từ những bộ quần áo vừa được giặt sạch phơi khô. Trong căn nhà gỗ nhỏ, ánh nắng ban mai len lỏi qua khe cửa, vẽ thành những vệt sáng nhảy nhót trên nền đất. Cả gia đình Lâm Dịch đang quây quần bên mâm cơm sáng đơn sơ nhưng ấm áp lạ thường. Lâm phụ, với làn da rám nắng và những nếp nhăn sâu nơi khóe mắt, đang nhấm nháp từng thìa cháo nóng hổi, vẻ mặt thư thái mãn nguyện. Lâm mẫu, dáng người nhỏ nhắn nhưng đôi mắt vẫn ánh lên sự kiên cường, cẩn thận gắp thức ăn cho Lâm Tiểu Nguyệt.

"Dịch nhi à, con xem, cái thôn mình giờ khác xưa nhiều quá." Lâm phụ khẽ thở dài, giọng nói trầm ấm nhưng tràn đầy niềm tự hào. "Ngày xưa, đến một bữa cháo no cũng là điều xa xỉ. Giờ thì... ngày nào cũng có thịt, có cá, lại còn được ăn rau tươi quanh năm. Mấy đứa nhỏ trong làng đứa nào đứa nấy cũng bụ bẫm, hồng hào, chẳng còn thấy đứa nào xanh xao như trước nữa." Ông quay sang nhìn Lâm Dịch, ánh mắt đầy trìu mến. "Tất cả là nhờ công con cả."

Lâm mẫu cũng gật đầu lia lịa, trên môi nở nụ cười hiền hậu. "Đúng đấy. Con xem Tiểu Nguyệt nhà mình kìa. Ngày xưa gầy tong teo, giờ thì chạy nhảy suốt ngày, người cứ phúng phính ra. Đến cả cái trường học cũng được dựng lên, lũ trẻ được học chữ, học tính. Ai mà ngờ được cái thôn nhỏ bé này lại có ngày như vậy chứ." Bà đưa tay vuốt mái tóc bù xù của Lâm Dịch, ánh mắt đầy yêu thương. "Mẹ chỉ mong con được bình an, khỏe mạnh, như vậy là đủ rồi."

Lâm Dịch khẽ mỉm cười, nụ cười hiếm hoi nhưng chân thành. Hắn lặng lẽ ăn cháo, cảm nhận vị ngọt của yến mạch, vị thanh mát của rau rừng, và vị mặn mà của tình thân. Hắn không nói nhiều, chỉ đơn giản là lắng nghe, để những lời nói mộc mạc nhưng ấm áp của cha mẹ thấm vào tận đáy lòng. Hắn biết, những gì hắn làm không phải vì danh vọng hay quyền lực, mà chính là vì những khoảnh khắc bình dị như thế này. Để cha mẹ không còn phải lo toan từng bữa ăn, để Tiểu Nguyệt có một tuổi thơ trọn vẹn hơn.

Lâm Tiểu Nguyệt, với đôi mắt to tròn lấp lánh và khuôn mặt bầu bĩnh đáng yêu, đang chăm chú gắp miếng nấm rừng xào. Cô bé đã lớn hơn rất nhiều so với những ngày đầu Lâm Dịch đến đây. Không còn là đứa trẻ rụt rè, sợ hãi, Tiểu Nguyệt giờ đây hoạt bát, lanh lợi và vô cùng khôn khéo.

"Cha, mẹ nói đúng đấy ạ!" Tiểu Nguyệt đặt đũa xuống, đôi mắt nhìn Lâm Dịch đầy ngưỡng mộ. "Đại ca là người giỏi nhất! Hôm qua, thầy giáo còn khen con học thuộc bài thơ mới nhanh nhất lớp đấy! Thầy nói, 'Tiểu Nguyệt học giỏi như vậy là vì có người đại ca thông thái, dạy cho con biết nhiều điều'." Cô bé cười tít mắt, vẻ mặt tràn đầy tự hào. "Con cũng muốn giỏi như đại ca, để sau này có thể giúp đỡ mọi người trong làng."

Lâm Dịch khẽ xoa đầu Tiểu Nguyệt, ánh mắt ấm áp. Hắn không ngờ cô bé lại ghi nhớ và trích dẫn lời thầy giáo một cách rõ ràng đến vậy. Sự trưởng thành của Tiểu Nguyệt, không chỉ về thể chất mà cả về trí tuệ và nhân cách, là điều khiến hắn vui mừng hơn bất cứ thành tựu nào khác. Hắn thấy ở cô bé một tương lai tươi sáng, một thế hệ mới của Thôn Làng Sơn Cước, những người sẽ không bị gò bó bởi những định kiến hay sự lạc hậu. Cô bé không chỉ là em gái hắn, mà còn là biểu tượng cho hy vọng, cho sự tiếp nối.

“Con chỉ làm những gì cần phải làm thôi.” Lâm Dịch khẽ đáp, giọng trầm ấm. Hắn không muốn nhận hết công lao về mình. Hắn biết, sự thay đổi này là công sức của cả dân làng, của sự đoàn kết và tin tưởng mà họ đã dành cho hắn. Nhưng nhìn những khuôn mặt rạng rỡ của cha mẹ và cô em gái, hắn hiểu rằng, đây chính là ý nghĩa đích thực của cuộc sống. Bảo vệ những người mình yêu thương, kiến tạo một nơi mà họ có thể sống bình yên và hạnh phúc. Cái hạnh phúc bình dị ấy, đôi khi, lại quý giá hơn bất kỳ quyền lực hay danh vọng nào trên thế gian.

Hắn nhớ lại những lời Lão Hồ nói đêm qua. "Bình yên này chỉ là tạm thời." Đúng vậy, hắn hiểu rõ điều đó. Nhưng ít nhất, trong khoảnh khắc này, hắn có thể tận hưởng nó một cách trọn vẹn. Và chính cái bình yên này, cái tình thân gia đình này, sẽ là động lực để hắn kiên cường hơn, mạnh mẽ hơn, đối mặt với bất kỳ bão tố nào sắp tới. Bởi lẽ, hắn không còn đơn độc, hắn có một gia đình để bảo vệ, một cộng đồng để cống hiến. Và đó, đối với Lâm Dịch, là tất cả.

***

Buổi chiều muộn, khi ánh nắng đã ngả vàng cam, nhuộm màu mật ong lên những mái nhà và con đường đất, Lâm Dịch ghé vào quán trà nhỏ quen thuộc cuối làng. Nơi đây thường là địa điểm để Lão Hồ ngồi nhâm nhi chén trà đắng, ngắm nhìn dòng người qua lại và suy tư về thế sự. Quán trà đơn sơ, chỉ vỏn vẹn vài bộ bàn ghế gỗ đã cũ kỹ, nhưng không khí luôn tĩnh lặng, thoang thoảng mùi trà khô và mùi đất ẩm từ nền nhà.

Lão Hồ đã ngồi đó, như mọi khi, lưng còng dựa vào vách tường, đôi mắt tinh anh nheo lại nhìn ra ngoài cửa sổ. Thân hình gầy gò của ông như hòa vào bóng chiều, chỉ có mái tóc bạc phơ là nổi bật. Khi Lâm Dịch bước vào, tiếng chuông gió nhỏ treo trên cửa khẽ leng keng, Lão Hồ từ từ quay đầu lại, trên môi nở một nụ cười hiền từ.

“Dịch nhi, lại đây ngồi đi. Đúng lúc lão già này đang cần một người để trò chuyện.” Giọng Lão Hồ trầm ấm, mang theo chút phong trần của người từng trải.

Lâm Dịch gật đầu, kéo chiếc ghế đối diện Lão Hồ ngồi xuống. Người bán trà nhanh chóng mang ra một chén trà nóng, hương thơm dịu nhẹ lan tỏa trong không khí. Hắn nhấp một ngụm, cảm nhận vị đắng chát đầu lưỡi rồi dần biến thành hậu vị ngọt thanh.

“Lão Hồ nhìn thôn làng giờ đây, lão thấy thế nào?” Lâm Dịch mở lời, ánh mắt nhìn về phía những đứa trẻ đang chơi đùa ngoài sân.

Lão Hồ khẽ vuốt chòm râu bạc, đôi mắt lại nheo lại, trầm ngâm nhìn theo ánh mắt của Lâm Dịch. “Thôn làng ta giờ đã khác xưa nhiều, là nhờ tài năng của con. Ngươi đã bi��n một nơi tưởng chừng như sắp tàn lụi, thành một chốn an cư lạc nghiệp. Mấy đứa nhỏ được học chữ, dân làng có đất làm ăn, không còn lo cái đói cái rét. Ngươi đã mang lại cho họ không chỉ miếng ăn, mà còn là hy vọng.”

Ông dừng lại, nhấp một ngụm trà, rồi quay sang nhìn Lâm Dịch, ánh mắt thâm thúy. “Nhưng bình yên này… e là chỉ là một khoảng lặng trong dòng chảy lịch sử đầy bão tố.”

Lâm Dịch gật đầu, không chút bất ngờ. Hắn biết Lão Hồ sẽ nói vậy. Đêm qua, chính ông cũng đã cảnh báo hắn về những mối đe dọa tiềm tàng. “Con hiểu. Đại Hạ… liệu có còn vững vàng, Lão Hồ?”

Lão Hồ thở dài, tiếng thở dài như mang theo cả gánh nặng của thời gian. “Vững vàng ư? Từ lâu rồi, nó đã không còn vững vàng nữa, Dịch nhi à. Triều đình đã mục ruỗng từ bên trong, như một cây cổ thụ bị sâu mọt đục khoét. Ngươi có biết về Loạn Tam Phiên năm 1550 không?”

Lâm Dịch lắc đầu. Những kiến thức lịch sử Đại Hạ của hắn vẫn còn rất hạn chế, chủ yếu tập trung vào địa phương và những sự kiện gần đây.

“Đó là một vết sẹo lớn, một khởi đầu cho sự suy yếu trầm trọng của Đại Hạ.” Lão Hồ chậm rãi giải thích, giọng nói mang theo chút hoài niệm và cả sự chua xót. “Năm đó, ba vị phiên vương hùng mạnh, nắm giữ binh quyền ở các vùng biên cương, cấu kết với nhau làm phản. Triều đình phải tốn không biết bao nhiêu quân lính, bao nhiêu của cải để dập tắt loạn lạc. Dù cuối cùng loạn có dẹp yên, nhưng nó đã làm cạn kiệt ngân khố quốc gia, làm suy yếu nghiêm trọng quyền uy của hoàng đế. Từ đó, các thế lực địa phương nổi lên, tha hồ cát cứ, ức hiếp dân lành. Triều đình thì càng ngày càng yếu ớt, không còn đủ sức kiểm soát khắp nơi.”

Lão Hồ khẽ lắc đầu, đôi mắt xa xăm. “Vết nứt đã có từ hàng chục năm trước, từ cái năm Loạn Tam Phiên bùng nổ, giờ chỉ là chờ ngày vỡ vụn mà thôi. Dân chúng lầm than, quan lại tham nhũng, giặc cướp nổi lên như ong vỡ tổ. Huyết Lang chỉ là một đám cướp vặt, nhưng chúng cũng là một phần của bức tranh hỗn loạn đó. Và những thế lực lớn hơn thì đang nhăm nhe chia cắt miếng bánh Đại Hạ này.”

Lâm Dịch lắng nghe chăm chú, ánh mắt dần trở nên nghiêm nghị hơn. Những lời của Lão Hồ không chỉ là những câu chuyện lịch sử khô khan, mà là một bức tranh sống động về sự suy tàn của một vương triều. Loạn Tam Phiên, năm 1550, đã cách đây hơn 60 năm. Một khoảng thời gian đủ dài để những vết nứt nhỏ trở thành những hố sâu không thể hàn gắn. Hắn chợt hiểu ra rằng, những cuộc chiến nhỏ với Trần Thị, với Lão Cai, hay ngay cả với Huyết Lang, chỉ là những cơn sóng lăn tăn trên một đại dương đang cuộn sóng ngầm.

“Con hiểu rồi, Lão Hồ.” Giọng Lâm Dịch trầm xuống, mang theo sự thấu hiểu và cả gánh nặng trách nhiệm. “Sự bình yên mà chúng ta đang có, thực chất là một hòn đảo nhỏ giữa dòng nước lũ.”

“Đúng vậy.” Lão Hồ gật đầu, khẽ nhấp thêm một ngụm trà. “Cái thế giới này, phức tạp hơn những gì ngươi thấy. Đừng nhìn mặt mà bắt hình dong, nước sông còn có khúc, huống hồ lòng người. Ngươi đã làm rất tốt để bảo vệ cái hòn đảo này, nhưng để giữ được nó, ngươi sẽ phải nhìn xa hơn, phải chuẩn bị cho những cơn bão tố thực sự.”

Những lời của Lão Hồ như một lời cảnh tỉnh, đưa Lâm Dịch trở về với thực tại khắc nghiệt. Hắn không thể mãi mãi chỉ là người bảo vệ một thôn làng nhỏ bé. Để bảo vệ những gì mình trân trọng, hắn sẽ phải vươn xa hơn, phải hiểu rõ hơn về thế giới rộng lớn bên ngoài, về những quy luật tàn khốc đang vận hành Đại Hạ vương triều. Ánh mắt hắn trở nên sâu thẳm, chứa đựng sự quyết tâm kiên định.

***

Khi trăng đã lên cao, tỏa ánh bạc huyền ảo qua những kẽ lá, Lâm Dịch một mình bước đi trong Rừng Trúc Thanh Tịnh. Tiếng gió xào xạc qua hàng ngàn thân tre, tạo nên một bản nhạc du dương, êm ái, như lời thì thầm của một thế giới cổ xưa. Mùi tre tươi, mùi đất ẩm và không khí trong lành mát lạnh bao phủ lấy hắn, mang đến một cảm giác bình yên đến lạ.

Hắn chậm rãi bước đi, chạm tay vào những thân tre xanh mướt, cảm nhận sự mát lạnh và cứng cáp của chúng. Hắn nhớ lại cái đêm định mệnh ấy, cái đêm hắn xuyên không đến thế giới này. Một cú sốc, một sự hoang mang tột độ. Từ một người đàn ông hiện đại, với cuộc sống ổn định và đầy đủ tiện nghi, hắn bỗng chốc trở thành một thiếu niên gầy gò, đói khát ở một vùng biên thùy lạc hậu.

Những ngày đầu, hắn chỉ có một mục tiêu duy nhất: sinh tồn. Từng bữa ăn, từng mái che, từng cuộc đối phó với cái đói, cái rét, với sự áp bức của cường hào địa phương. Hắn đã phải vắt óc suy nghĩ, dùng mọi tri thức hiện đại mà hắn có để thích nghi, để tồn tại. Đó là một cuộc chiến không ngừng nghỉ, một cuộc chiến mà hắn không thể thất bại, bởi vì thất bại đồng nghĩa với cái chết.

Rồi dần dà, mục tiêu của hắn không chỉ dừng lại ở bản thân. Gia đình, rồi dân làng, rồi cả một cộng đồng mà hắn cùng kiến tạo. Hắn đã gieo những hạt giống của sự thay đổi: từ giống cây trồng mới, hệ thống thủy lợi, đến lớp học, hội đồng hòa giải. Hắn đã biến Thôn Làng Sơn Cước từ một nơi u ám, đói nghèo, thành một chốn an bình, tràn đầy sức sống.

Trong bóng đêm, Lâm Dịch khẽ nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu. Hắn đã không còn là người đàn ông của thế kỷ 21, khao khát trở về nhà. Hắn đã trở thành Lâm Dịch của Thôn Làng Sơn Cước, một phần không thể thiếu của nơi này, một người có trách nhiệm với những con người mà hắn đã gắn bó.

“Ta đã không còn là kẻ lạc thế chi nhân nữa rồi,” hắn thầm nhủ. “Ta đã thuộc về nơi này, đã là một phần của nó.”

Một cảm giác hài lòng sâu sắc len lỏi trong trái tim hắn. Hắn đã không trở thành một anh hùng vĩ đại, không xưng bá thiên hạ, không tu luyện thành tiên. Hắn chỉ đơn giản là một người đàn ông dùng tri thức và lý trí của mình để kiến tạo một cuộc sống tốt đẹp hơn cho những người xung quanh. Cái cảm giác được nhìn thấy những nụ cười, được nghe những tiếng cười đùa, được biết rằng mình đã tạo nên một sự khác biệt tích cực, đó chính là phần thưởng lớn nhất.

Nhưng sự hài lòng ấy không làm hắn ngủ quên. Lời của Lão Hồ vẫn văng vẳng bên tai: “Loạn Tam Phiên năm 1550… Vết nứt đã có từ hàng chục năm trước… chỉ là chờ ngày vỡ vụn.” Hắn biết, bình yên này chỉ là một khoảnh khắc quý giá trước cơn bão lớn. Những thế lực bên ngoài, những ánh mắt dòm ngó, những âm mưu chính trị, những cuộc chiến tranh biên giới mà hắn từng nghe phong thanh… tất cả đang dần hiện rõ.

Để bảo vệ Thôn Làng Sơn Cước, để bảo vệ gia đình hắn, để bảo vệ những giá trị mà hắn đã dày công xây dựng, hắn không thể chỉ đứng yên. Hắn phải vươn xa hơn. Hắn phải hiểu rõ hơn về thế giới này, về những quy luật ngầm của nó. Hắn phải chuẩn bị, không chỉ bằng trí tuệ, mà còn bằng mọi nguồn lực mà hắn có thể tập hợp.

Ánh mắt hắn mở ra, xuyên qua màn đêm, hướng về phía chân trời xa xăm. Con đường phía trước có thể còn rất dài, rất khó khăn, đầy rẫy chông gai và thử thách. Nhưng hắn đã sẵn sàng. Hắn sẽ không lùi bước. Bởi vì, hắn không còn đơn độc. Hắn có một gia đình, một cộng đồng để bảo vệ. Và đó chính là ý nghĩa đích thực của cuộc đời hắn, Lâm Dịch, một người đàn ông đã tìm thấy ý nghĩa của sự sinh tồn trong việc kiến tạo cuộc sống.

Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free