Lạc thế chi nhân - Chương 143: Bình Yên Nơi Ngôi Nhà Cũ: Gia Đình, Tri Thức và Nụ Cười
Một làn gió nhẹ nhàng thổi qua, mang theo mùi hương của tre và đất. Không khí căng thẳng chợt tan biến, nhường chỗ cho một tiếng thở phào nhẹ nhõm đồng loạt từ phía dân làng. Rồi một tiếng reo hò nhỏ vang lên, sau đó là những tràng vỗ tay rộn rã. Dân làng nhìn Lâm Dịch với ánh mắt tràn đầy sự tự hào và biết ơn. Lão Cai đã rút lui, trong nhục nhã.
Trưởng thôn Lão Vương tiến đến, vỗ nhẹ vào vai Lâm Dịch. “Lâm Dịch, ngươi thật sự là phúc tinh của làng ta!” Giọng ông đầy cảm kích.
Lão Hồ cũng gật đầu, ánh mắt ông nhìn Lâm Dịch đầy vẻ hài lòng, nhưng vẫn giữ một chút thận trọng. “Đừng nhìn mặt mà bắt hình dong, nước sông còn có khúc, huống hồ lòng người. Lão Cai đã đi, nhưng những kẻ khác có thể sẽ đến. Làng ta cần phải luôn cảnh giác.”
Lâm Dịch khẽ gật đầu. Hắn biết Lão Hồ nói đúng. Chiến thắng này chỉ là một chiến thắng nhỏ, một khúc dạo đầu cho những cuộc đối đầu lớn hơn. Trần Thị Gia Tộc đã thực sự suy yếu ở cấp độ địa phương, nhưng liệu chúng có tìm cách trả đũa bằng một phương thức tinh vi hơn, hoặc cấp độ cao hơn không? Hắn cảm nhận được rằng những chiến thắng nhỏ này chỉ là khúc dạo đầu cho một cuộc chiến lớn hơn, có thể là với Huyết Lang hoặc những thế lực lớn hơn đã biết về sự thịnh vượng của làng.
Nhưng hôm nay, Thôn Làng Sơn Cước đã chứng minh rằng họ không còn là con mồi dễ dàng. Sự đoàn kết của dân làng và khả năng tự vệ của họ sẽ là nền tảng vững chắc cho Thôn Làng Sơn Cước đối phó với các mối đe dọa lớn hơn trong tương lai. Hắn nhìn về phía những đứa trẻ đang chạy nhảy, chơi đùa. Tri thức, sự đoàn kết, và khả năng thích nghi – đó là những vũ khí mạnh nhất mà hắn đã, đang, và sẽ tiếp tục gieo trồng trong Thôn Làng Sơn Cước này. Con đường phía trước còn rất dài và đầy gian nan, nhưng ít nhất, hôm nay, hắn đã bảo vệ được mảnh đất này, và quan trọng hơn, đã củng cố thêm niềm tin vào khả năng tự chủ của chính họ. Ánh nắng đã lên cao, trút xuống làng một màu vàng tươi sáng, báo hiệu một ngày mới, một chương mới của sự sống.
***
Sáng hôm sau, ánh nắng vàng ấm áp len lỏi qua khe cửa sổ gỗ, nhảy nhót trên nền đất sạch sẽ trong căn nhà nhỏ của Lâm Dịch. Tiếng gà gáy vang vọng từ xa, hòa cùng tiếng chim hót líu lo trên những tán cây xanh mướt, đánh thức một ngày mới bình yên. Mùi khói bếp thoang thoảng bay vào, mang theo hương thơm của cơm mới nấu và chút mỡ hành phi thơm, khiến bụng cồn cào. Bữa sáng đã được dọn ra trên chiếc bàn gỗ mộc mạc, chỉ là rau luộc, cá khô kho mặn và một bát canh rau dại, nhưng dưới bàn tay khéo léo của Lâm mẫu, mọi thứ đều trở nên ngon miệng.
Lâm Dịch ngồi vào bàn, đối diện với cha mẹ, còn Lâm Tiểu Nguyệt thì ngồi ngay cạnh anh. Căn nhà nhỏ bé, đơn sơ, với tường đất, mái tranh đã được sửa sang cẩn thận, không còn những lỗ thủng dột nát thuở nào. Giờ đây, nó ấm cúng và sạch sẽ lạ thường. Ánh mắt Lâm Dịch lướt qua từng gương mặt thân thuộc. Lâm phụ, với làn da rám nắng và những vết chai sần trên tay, nay đã bớt đi vẻ khắc khổ, thay vào đó là sự thư thái, mãn nguyện. Lâm mẫu, dáng người nhỏ nhắn vẫn còn hằn vết thời gian, nhưng đôi mắt đã không còn sự lo âu thường trực, mà ánh lên vẻ an tâm, dịu dàng.
“Thằng bé này, dạo này nó lớn nhanh quá. Mẹ nhìn con mà lòng cứ thấy vui. Nhờ có con mà nhà mình mới được như ngày hôm nay,” Lâm mẫu nhẹ nhàng nói, gắp thêm một miếng cá khô vào bát anh. Giọng bà tràn đầy yêu thương và tự hào, sự nhẹ nhõm hiện rõ trong từng lời nói. Bà nhớ như in những ngày tháng đói kém, khi cả nhà phải chật vật kiếm từng bữa, khi Lâm Dịch còn là một đứa trẻ gầy gò, xanh xao, luôn phải vật lộn với những công việc nặng nhọc không đúng tuổi. Giờ đây, con trai bà đã trở thành một thanh niên chững chạc, tuy thân hình vẫn còn hơi gầy nhưng ánh mắt đã thêm phần kiên nghị, trầm tĩnh, và quan trọng hơn, đã mang lại cuộc sống đủ đầy, an lành cho cả gia đình.
Lâm phụ cũng gật đầu đồng tình, đặt đũa xuống, nhìn thẳng vào Lâm Dịch. “Đúng vậy, Dịch nhi. Không ngờ con lại có tài năng đến thế. Cha mẹ già rồi, chỉ mong các con được an bình.” Lời nói của ông chất phác, nhưng sâu thẳm trong đó là cả một biển tình yêu thương và sự tự hào không nói nên lời. Ông nhớ ngày Lâm Dịch mới trở về từ cõi chết, vẻ mặt xa lạ, hành động kỳ quặc. Ông đã từng lo lắng, nghi ngờ, nhưng giờ đây, mọi sự nghi hoặc đã tan biến. Con trai ông không chỉ giúp gia đình thoát khỏi cảnh đói nghèo, mà còn đưa cả thôn làng vượt qua bao khó khăn, trở thành một chỗ dựa vững chắc cho mọi người. Đó là điều mà một lão nông như ông chưa từng dám mơ tới.
Lâm Tiểu Nguyệt, cô em gái nhỏ ngày nào còn bám víu anh trai, giờ đã lớn hơn một chút, đôi mắt to tròn vẫn lanh lợi, nhưng cử chỉ đã thêm phần khôn khéo, tinh tế. Cô bé cầm đũa, gắp một miếng rau xanh mướt vào bát anh, đôi môi chúm chím nở nụ cười tươi rói. “Ca ca ăn nhiều vào, ca ca vất vả nhiều rồi.” Giọng nói trong trẻo của cô bé như xua tan mọi lo toan, chỉ còn lại sự ấm áp của tình thân. Lâm Dịch nhìn em gái, thấy cô bé không còn vẻ tiều tụy vì đói kém như trước, mà khuôn mặt bầu bĩnh đã phúng phính hơn, ánh mắt cũng rạng rỡ hẳn lên. Chính cô bé, và cha mẹ, là động lực lớn nhất để hắn không ngừng cố gắng.
Lâm Dịch khẽ mỉm cười, nụ cười nhẹ nhàng, hiếm hoi trên gương mặt thường ngày trầm tư của hắn. Hắn không nói nhiều, chỉ đáp lại một cách khiêm tốn: “Cha mẹ quá khen rồi. Chỉ là con làm những gì mình cần làm thôi.” Lời nói của hắn kiệm lời, nhưng ánh mắt tràn đầy sự ấm áp, cảm kích. Trong lòng hắn, một cảm giác bình yên sâu sắc lan tỏa. Đây chính là những gì hắn đã khao khát kể từ khi xuyên không đến thế giới này. Không phải quyền lực, không phải danh vọng, mà là một bữa cơm gia đình ấm cúng, là nụ cười an yên của cha mẹ, là sự quan tâm hồn nhiên của em gái.
Hắn dùng đũa gắp một miếng cá, nhấm nháp chậm rãi. Vị mặn của cá, vị ngọt của rau, hòa quyện vào nhau, thấm đẫm hương vị của hạnh phúc và sự đủ đầy. Đây là một bữa ăn đơn giản, nhưng quý giá hơn bất cứ sơn hào hải vị nào mà hắn từng thưởng thức ở kiếp trước. Sự hiện diện của gia đình, tiếng nói cười rộn rã, tất cả tạo nên một bức tranh về cuộc sống mà hắn đã từng nghĩ rằng mình không bao giờ có thể tìm thấy ở thế giới khắc nghiệt này.
Trong khoảnh khắc ấy, Lâm Dịch cảm thấy một niềm hạnh phúc giản dị, chân thực đến lạ. Hạnh phúc không phải là sự giàu sang phú quý, mà là sự an toàn, là tình yêu thương vô điều kiện. Hắn nhớ lại những ngày đầu tiên đặt chân đến Thôn Làng Sơn Cước, khi cái đói, cái lạnh và sự bất lực bủa vây. Hắn đã phải gồng mình lên để sinh tồn, để bảo vệ những người thân yêu. Mỗi bước đi, mỗi quyết định của hắn đều được cân nhắc kỹ lưỡng, không phải vì tham vọng cá nhân, mà vì sự an nguy của gia đình nhỏ bé này.
Giờ đây, nhìn cha mẹ và em gái, hắn thấy những nỗ lực của mình đã được đền đáp. Họ không còn phải lo lắng về cái đói, không còn phải chịu đựng sự áp bức từ kẻ khác. Cuộc sống của họ đã ổn định hơn rất nhiều. Nhưng đồng thời, trong sâu thẳm tâm trí, Lâm Dịch vẫn giữ một sự thận trọng nhất định. Hắn biết rằng bình yên này, dù quý giá đến đâu, cũng chỉ là tạm thời. Thế giới này không bao giờ nợ ai một sự công bằng, và những hiểm nguy vẫn luôn rình rập. Hắn là người hiện đại, mang trong mình tư duy logic và khả năng quan sát vượt trội, hắn hiểu rõ bản chất của sự sống còn trong một thế giới cổ đại đầy rẫy bất trắc.
Hắn khẽ thở dài trong lòng, một tiếng thở dài không phải vì mệt mỏi, mà vì sự suy tư. Hắn biết, mình không thể dừng lại ở đây. Hắn phải tiếp tục chuẩn bị, tiếp tục xây dựng, để đảm bảo rằng hạnh phúc mong manh này sẽ được bảo vệ trước mọi sóng gió. Bởi vì, sinh tồn không chỉ là ưu tiên hàng đầu của bản thân hắn, mà còn là ưu tiên hàng đầu của những người hắn yêu thương. Bữa ăn tiếp tục trong không khí ấm cúng, tràn đầy tình thân. Tiếng bát đũa lách cách, tiếng nói cười nhẹ nhàng, tất cả tạo nên một khúc ca bình dị của cuộc sống, một khúc ca mà Lâm Dịch muốn gìn giữ mãi mãi.
***
Sau bữa sáng ấm áp, Lâm Dịch theo thói quen cùng Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu đi một vòng quanh làng. Ánh nắng đã lên cao, trút xuống Thôn Làng Sơn Cước một màu vàng tươi tắn, làm bừng sáng những mái tranh, những vách nhà gỗ đơn sơ đã được tu sửa lại. Không khí trong làng tràn ngập sự sống động. Tiếng trẻ con nô đùa vang vọng từ sân đình, tiếng gà gáy thỉnh thoảng lại vút lên từ các khoảng sân, tiếng lạch cạch của khung cửi dệt vải, tiếng lạch cạch của những dụng cụ nông nghiệp đang được sửa chữa, và cả tiếng dân làng trò chuyện rôm rả khi họ đi lại trên con đường đất đã được san phẳng, không còn lầy lội như trước. Mùi khói bếp đã tan dần, nhường chỗ cho mùi đất ẩm sau cơn mưa đêm, mùi cây cỏ xanh tươi và thoang thoảng hương thơm từ những luống rau mới trồng trong các khu vườn được cải tạo.
Vương Đại Trụ, với thân hình vạm vỡ, cao lớn hơn Lâm Dịch một cái đầu, bước đi vững chãi bên cạnh. Khuôn mặt chất phác của hắn giờ đây rạng rỡ hơn, không còn vẻ u sầu, lo lắng như những ngày đầu. Vết sẹo nhỏ trên má hắn dường như cũng bớt đi sự dữ tợn, thay vào đó là nét kiên nghị. Hắn mặc một bộ trang phục lao động bằng vải thô, nhưng sạch sẽ và lành lặn. Trần Nhị Cẩu, vóc dáng trung bình, gương mặt có chút ngây ngô nhưng đôi mắt sáng, nhanh nhẹn, cũng đi theo sau, liên tục liếc nhìn Lâm Dịch với vẻ ngưỡng mộ. Hắn cũng mặc quần áo đơn giản, nhưng cử chỉ nhanh nhẹn, đầy nhiệt huyết.
"Nhờ có Lâm huynh mà làng ta mới có được ngày hôm nay. Giờ đi đâu cũng thấy yên tâm, no đủ," Vương Đại Trụ nói, giọng to, rõ ràng, đầy vẻ chân thành. Hắn đưa tay chỉ về phía những thửa ruộng bậc thang xanh mướt, nơi lúa đang trổ bông, hứa hẹn một mùa màng bội thu. "Mấy năm trước, đâu ai dám nghĩ Thôn Làng Sơn Cước lại có thể thay đổi đến thế này. Cứ ngỡ phải chịu cảnh đói rét quanh năm thôi."
Lâm Dịch khẽ gật đầu, ánh mắt lướt qua những cảnh tượng quen thuộc nhưng giờ đây đã khác xưa rất nhiều. Hắn nhớ những ngày đầu tiên, khi những cánh đồng hoang hóa, dân làng đói ăn, bệnh tật. Giờ đây, những khu vườn đã được quy hoạch lại một cách khoa học, trồng đủ loại rau củ, đảm bảo nguồn thực phẩm dồi dào. Hệ thống thủy lợi đơn giản nhưng hiệu quả đã được xây dựng, dẫn nước từ con suối nhỏ về tưới tiêu cho đồng ruộng, không còn phải phụ thuộc hoàn toàn vào trời. Dân làng, ai nấy đều bận rộn với công việc của mình, nhưng trên khuôn mặt họ đều ánh lên niềm hy vọng và sự lạc quan.
Trần Nhị Cẩu cũng chen vào, giọng nói có phần nhanh nhảu: "Đúng vậy, đại ca. Lũ trẻ giờ cũng biết chữ, sau này chắc chắn sẽ làm nên chuyện lớn." Hắn chỉ về phía sân đình, nơi một nhóm trẻ nhỏ đang ngồi xếp hàng ngay ngắn trên những chiếc ghế gỗ đơn sơ, chăm chú nhìn vào tấm bảng gỗ được treo trên cây đa cổ thụ. Một vài người lớn tuổi, được Lâm Dịch lựa chọn và hướng dẫn, đang kiên nhẫn dạy chúng cách viết những nét chữ đầu tiên.
Lâm Dịch dừng lại một chút, đứng nhìn lũ trẻ. Những nét chữ nguệch ngoạc, xiêu vẹo trên nền đất bằng que củi, hay trên những tấm bảng gỗ nhỏ, trông thật đáng yêu và đầy hy vọng. Hắn mỉm cười nhẹ. "Chữ nghĩa là gốc rễ của mọi sự phát triển. Chúng ta phải đảm bảo thế hệ sau không còn phải chịu cảnh mù chữ nữa." Hắn nói, giọng trầm ấm, nhưng ẩn chứa một niềm tin vững chắc.
Trong đầu Lâm Dịch, những suy nghĩ hiện đại lại trỗi dậy. Giáo dục, đó là nền tảng của mọi xã hội tiến bộ. Ở thế giới này, tri thức là thứ xa xỉ, chỉ dành cho những kẻ có tiền, có quyền. Nhưng hắn biết, tri thức là vũ khí mạnh nhất, không chỉ giúp con người thoát khỏi đói nghèo, mà còn mở mang tầm mắt, giúp họ tự bảo vệ mình trước sự áp bức. Một cộng đồng có tri thức sẽ không dễ dàng bị lừa gạt, sẽ không dễ dàng bị nô dịch. Hắn đã từng nói với Lão Hồ và Trưởng thôn Lão Vương rằng, đầu tư vào giáo dục chính là đầu tư vào tương lai của Thôn Làng Sơn Cước.
Hắn nhớ lại những lời Lão Hồ đã nói về sự mục ruỗng của quan trường, về quyền lực của các thế gia. Để Thôn Làng Sơn Cước có thể đứng vững, không chỉ cần lương thực, mà còn cần sự tự chủ, sự hiểu biết. Những đứa trẻ này, chúng sẽ là thế hệ tương lai. Chúng sẽ là những người tiếp nối, phát triển làng. Chúng sẽ là những người có thể đọc được những văn thư của triều đình, có thể tính toán được những giao dịch buôn bán, có thể nhìn xa trông rộng hơn cái mảnh đất này.
Lâm Dịch quay sang Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu. "Việc tuần tra vẫn phải duy trì đều đặn. Tuy Lão Cai đã rút lui, nhưng chúng ta không thể lơ là. Còn về việc trồng thêm cây ăn quả ở rìa làng, Đại Trụ đã chuẩn bị xong chưa?"
Vương Đại Trụ gật đầu chắc nịch. "Đã xong xuôi rồi, Lâm huynh. Sáng mai là có thể bắt đầu trồng được. Cây giống cũng đã được ươm sẵn."
"Tốt lắm," Lâm Dịch nói. "Về phần Nhị Cẩu, ngươi tiếp tục theo dõi các chuyến hàng từ bên ngoài vào làng, đảm bảo không có kẻ lạ mặt nào trà trộn. Và nhớ, mỗi khi có tin tức gì đáng ngờ, phải báo cáo ngay cho ta và Trưởng thôn."
"Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy!" Trần Nhị Cẩu hào hứng đáp lời, ngực ưỡn thẳng. Lòng trung thành của hắn đối với Lâm Dịch đã trở thành một niềm tin vững chắc.
Dân làng, khi thấy Lâm Dịch đi qua, đều niềm nở chào hỏi, ánh mắt tràn đầy sự kính trọng và thân thiết. Họ không gọi hắn là 'quan', cũng không gọi là 'chủ', mà vẫn là 'Lâm Dịch', nhưng trong cách họ nhìn hắn, trong giọng điệu họ nói chuyện, đều ẩn chứa sự tin tưởng tuyệt đối. Một bà lão bán rau ven đường vẫy tay chào, một người đàn ông đang sửa mái nhà cúi đầu hành lễ, những đứa trẻ đang chơi đùa cũng dừng lại, nhìn hắn với ánh mắt tò mò và ngưỡng mộ. Lâm Dịch khẽ gật đầu đáp lại từng người. Hắn không cần những lời tâng bốc, chỉ cần sự bình yên và tin tưởng này là đủ.
Hắn tiếp tục đi, cảm nhận nhịp sống đang cuồn cuộn chảy trong Thôn Làng Sơn Cước. Đây không chỉ là một ngôi làng đã thoát khỏi cảnh đói nghèo, mà là một cộng đồng đang dần tìm thấy sức mạnh và tiếng nói của riêng mình. Sự đoàn kết, tri thức, và khả năng thích nghi – những giá trị mà hắn đã dày công gieo trồng, giờ đây đang nảy mầm và phát triển mạnh mẽ. Hắn biết, con đường phía trước còn nhiều chông gai, nhưng với những gì đã đạt được, hắn tin rằng Thôn Làng Sơn Cước đã có đủ nền tảng để đối mặt với mọi thử thách.
***
Khi những tia nắng cuối cùng của ngày bắt đầu phai nhạt, nhuộm đỏ cả một khoảng trời phía Tây, Lâm Dịch lặng lẽ rời làng, tìm đến Rừng Trúc Thanh Tịnh quen thuộc. Đây là nơi hắn thường lui tới khi cần sự tĩnh lặng, khi cần sắp xếp lại những suy nghĩ phức tạp trong đầu. Con đường mòn dẫn vào rừng đã được dọn dẹp quang đãng hơn, không còn những cây dại um tùm hay cành lá khô chắn lối. Mùi tre tươi mát, mùi đất ẩm và hơi sương se lạnh của buổi chiều tà bao trùm lấy không gian, mang đến một cảm giác thanh bình, dễ chịu. Tiếng lá tre xào xạc trong gió, nghe như một khúc nhạc thì thầm của thiên nhiên, giúp hắn gột rửa đi những muộn phiền.
Lâm Dịch tìm đến một tảng đá phẳng lì, nằm khuất dưới tán tre cổ thụ, nơi hắn vẫn thường ngồi. Hắn nhẹ nhàng ngồi xuống, ngẩng đầu nhìn lên bầu trời đang chuyển mình. Ánh hoàng hôn buông xuống làng, phủ lên những mái tranh một màu vàng cam rực rỡ, rồi dần chuyển sang tím sẫm, huyền ảo. Từ vị trí này, hắn có thể nhìn thấy toàn cảnh Thôn Làng Sơn Cước, những ánh đèn dầu bắt đầu leo lét thắp lên trong các ngôi nhà, báo hiệu một đêm yên bình nữa lại đến.
Hắn khẽ nhắm mắt, hít một hơi thật sâu không khí trong lành của núi rừng. Những hình ảnh về bữa cơm sáng ấm cúng, về nụ cười của cha mẹ, về sự hồn nhiên của Tiểu Nguyệt, và cả những khuôn mặt rạng rỡ của dân làng khi hắn đi qua, tất cả hiện lên rõ nét trong tâm trí. Hắn cảm nhận được niềm hạnh phúc và sự mãn nguyện sâu sắc. Đây là cuộc sống mà hắn đã xây dựng bằng chính đôi tay và trí óc của mình, một cuộc sống mà một người xuyên không như hắn đã từng nghĩ là không thể đạt được.
"Thôn Làng Sơn Cước đã thay đổi quá nhiều, Dịch nhi. Một sự thay đổi mà lão già này chưa từng nghĩ sẽ thấy được trong đời."
Giọng nói trầm tĩnh của Lão Hồ vang lên sau lưng, khiến Lâm Dịch giật mình nhẹ. Hắn không quay lại, chỉ khẽ mỉm cười. Lão Hồ, với thân hình gầy gò, lưng còng, tóc bạc phơ và đôi mắt tinh anh thường nheo lại, xuất hiện lặng lẽ như một cái bóng. Ông chống cây gậy tre quen thuộc, chậm rãi bước đến, rồi ngồi xuống tảng đá cạnh Lâm Dịch. Mùi hương của thảo mộc khô từ người ông thoang thoảng trong gió.
"Sự thay đổi này là nhờ công sức của tất cả mọi người, Lão Hồ. Con chỉ là người khơi gợi," Lâm Dịch đáp, giọng điệu khiêm tốn nhưng ánh mắt vẫn nhìn về phía chân trời. Hắn biết, Lão Hồ không chỉ là một người già cả thông thái, mà còn là một trong số ít người trong làng có thể nhìn nhận mọi việc một cách khách quan, thấu đáo. Ông là người bạn, người cố vấn đáng tin cậy của hắn.
Lão Hồ khẽ cười khẩy, lắc đầu. "Ngươi nói vậy là khiêm tốn quá rồi. Lão già này đã sống cả đời ở cái thôn này, chứng kiến bao nhiêu thịnh suy, bao nhiêu đổi thay. Nhưng chưa bao giờ thấy một sự thay đổi nào nhanh chóng và triệt để như thế này. Từ khi ngươi đến, Thôn Làng Sơn Cước như được hồi sinh." Ông dừng lại một chút, đôi mắt tinh anh nheo lại, nhìn về phía ngôi làng đang dần chìm vào màn đêm. "Nhưng... bình yên này, liệu có giữ được mãi không?"
Lâm Dịch không đáp lời ngay. Hắn biết, câu hỏi đó không chỉ là của Lão Hồ, mà còn là nỗi lo lắng thường trực trong lòng hắn. Hắn, với tư duy hiện đại, hiểu rõ rằng mọi sự ổn định đều chỉ là tương đối. Đặc biệt là trong một thế giới đầy rẫy biến động như Đại Hạ vương triều này.
"Chưa chắc," Lão Hồ tiếp tục, giọng nói trở nên trầm hơn, mang theo chút suy tư. "Huyết Lang dù tạm lui, nhưng dã tâm không dễ dập tắt. Bọn chúng không phải loại dễ dàng bỏ qua mối thù. Có lẽ, chúng đang chờ đợi một thời cơ khác, hoặc đang tìm kiếm sự trợ giúp từ những kẻ khác." Ông quay sang nhìn Lâm Dịch, ánh mắt sắc bén xuyên thẳng vào tâm can hắn. "Còn những ánh mắt từ nơi xa xôi hơn, Dịch nhi. Chúng ta vẫn chưa biết rõ... Ai đã chú ý đến sự phát triển của Thôn Làng Sơn Cước này? Liệu quan trường có thực sự chỉ muốn sự ổn định, hay còn ẩn chứa những mục đích khác? Trần Thị Gia Tộc, dù suy yếu, nhưng liệu chúng có thực sự buông bỏ hoàn toàn? Nước sông còn có khúc, huống hồ lòng người. Cái thế giới này, phức tạp hơn những gì ngươi thấy."
Những lời của Lão Hồ như một gáo nước lạnh tạt vào niềm bình yên vừa đạt được của Lâm Dịch. Hắn biết, Lão Hồ nói đúng. Chiến thắng trước Lão Cai chỉ là một phép thử nhỏ, một minh chứng cho sự đoàn kết của dân làng. Nhưng những mối đe dọa thực sự, lớn hơn, vẫn còn đó. Huyết Lang là một băng cướp tàn bạo, chúng sẽ không bao giờ quên mối thù này. Và cái gọi là "báo cáo tốt" của Tuần Kiểm Sứ Dương về sự ổn định của làng, dù có thể mang lại lợi ích tạm thời, nhưng cũng có thể là con dao hai lưỡi. Sự chú ý của quan trường, của các thế lực lớn hơn, có thể là một tai họa tiềm ẩn.
Lâm Dịch nhìn về phía chân trời, nơi những vì sao đầu tiên bắt đầu lấp lánh trên nền trời tối dần. Hắn khẽ nắm chặt tay, cảm nhận sự thô ráp của tảng đá dưới lòng bàn tay. "Con hiểu, Lão Hồ. Bình yên này chỉ là tạm thời." Giọng hắn trầm, chứa đựng sự quyết tâm. "Con sẽ không để nó bị phá vỡ dễ dàng."
Hắn biết, đây chỉ là phần kết của một chương, không phải là kết thúc của cả câu chuyện. Arc 1, hành trình sinh tồn và xây dựng nền tảng ở Thôn Làng Sơn Cước, đã đi đến giai đoạn ổn định. Nhưng phía trước, sẽ là những thử thách lớn hơn, những cuộc đối đầu phức tạp hơn. Hắn không thể chỉ là một người bảo vệ làng nhỏ bé này mãi mãi. Hắn phải nhìn xa hơn, phải chuẩn bị cho những điều không thể lường trước.
Lâm Tiểu Nguyệt, cô em gái nhỏ bé của hắn, rồi sẽ lớn lên. Cô bé thông minh, khôn khéo, và hắn tin rằng cô bé sẽ trở thành một nhân vật hỗ trợ quan trọng trong tương lai, không chỉ là một đứa trẻ cần được bảo vệ. Tri thức hắn gieo trồng trong làng, rồi sẽ nở hoa, tạo nên một thế hệ mới, mạnh mẽ hơn. Nhưng để bảo vệ tất cả những điều đó, hắn phải trở nên mạnh mẽ hơn nữa, không chỉ bằng trí tuệ, mà cả bằng khả năng đối phó với những thế lực đen tối đang rình rập.
Ánh hoàng hôn đã tắt hẳn, nhường chỗ cho màn đêm bao phủ. Tiếng côn trùng rả rích trong rừng trúc, tiếng gió xào xạc qua kẽ lá, tất cả tạo nên một không gian tĩnh mịch, nhưng Lâm Dịch không còn cảm thấy cô đơn. Bên cạnh hắn là Lão Hồ, một người bạn già tri kỷ. Và xa xa, là ánh đèn từ ngôi làng, là những con người hắn yêu thương, là lý do để hắn tiếp tục chiến đấu.
Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận cái lạnh của đêm và sự quyết tâm dâng trào trong lòng. Cuộc sống này, dù đầy gian nan, nhưng cũng đầy ý nghĩa. Và hắn, Lâm Dịch, sẽ không bao giờ bỏ cuộc. Hắn sẽ tiếp tục bảo vệ, tiếp tục xây dựng, để Thôn Làng Sơn Cước thực sự là một nơi an bình, vững chãi, giữa dòng chảy hỗn loạn của thế giới này. Con đường phía trước có thể còn rất dài, rất khó khăn, nhưng hắn đã sẵn sàng.
Tác phẩm thuộc quyền sáng tác của Long thiếu, được phát hành riêng tại truyen.free.