Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 142: Tàn Dư Vô Vọng: Lá Chắn Đoàn Kết

Ánh mặt trời buổi sớm, như một dòng mật vàng óng, trải dài trên sân đình, xua tan lớp sương mỏng còn vương trên những mái nhà tranh, những tán cây cổ thụ. Làn gió nhẹ mơn man, mang theo mùi đất ẩm sau một đêm tĩnh lặng, mùi khói bếp vương vấn từ những bữa cơm sáng đang vội vã. Lũ trẻ trong làng, với những nét chữ nguệch ngoạc còn in hằn trên nền đất khô, giờ đây đang nô đùa rộn rã, tiếng cười trong trẻo vang vọng khắp thôn. Lâm Dịch đứng đó, dõi theo chúng, lòng trào dâng một cảm xúc khó tả. Hắn biết, một đêm xua đuổi cường đạo chỉ là giải pháp tình thế. Nhưng việc gieo những hạt giống tri thức này, dù nhỏ bé, lại là nền tảng cho sự phát triển bền vững của làng. Những đứa trẻ này, một ngày nào đó, sẽ không chỉ biết săn bắn hay làm nông. Chúng sẽ biết đọc, biết viết, biết tính toán, và quan trọng hơn, chúng sẽ biết cách tư duy, cách giải quyết vấn đề bằng trí tuệ, chứ không chỉ bằng bạo lực.

Hắn nhắm mắt lại, một thoáng nhớ về thế giới cũ, nơi việc học chữ là điều hiển nhiên, là quyền lợi cơ bản. Ở thế giới này, đó lại là một đặc ân, là một cuộc cách mạng thầm lặng. "Tri thức là vũ khí mạnh nhất," hắn nhắc nhở chính mình, "và nó không chỉ chống lại những tên cướp. Nó chống lại sự ngu dốt, sự áp bức, và sự chấp nhận số phận." Những hạt giống tri thức được gieo hôm nay sẽ tạo ra một thế hệ dân làng mới có khả năng thích nghi và phát triển hơn, trở thành nền tảng vững chắc cho Thôn Làng Sơn Cước trong các cuộc đối đầu tương lai. Khả năng đọc viết và tính toán sẽ mở ra những cơ hội mới cho làng, có thể là kinh doanh, giao thương, hoặc thậm chí là giao tiếp với các thế lực bên ngoài theo một cách khác. Sự kiện này củng cố thêm vị thế lãnh đạo của Lâm Dịch, khiến dân làng càng tin tưởng và phụ thuộc vào anh, không chỉ là người mang lại cải thiện vật chất, mà còn là người soi đường cho tương lai.

Lâm Dịch mở mắt, nhìn những nét chữ nguệch ngoạc trên đất, rồi nhìn những khuôn mặt rạng rỡ của lũ trẻ. Ánh mặt trời buổi sáng trải dài trên sân đình, mang theo một làn gió ấm áp. Thôn Làng Sơn Cước, sau một đêm căng thẳng, lại tiếp tục hành trình của mình, không chỉ là sinh tồn, mà là kiến tạo. Hắn biết rằng Huyết Lang có thể sẽ không quên mối thù này và có thể quay lại với sự chuẩn bị kỹ lưỡng hơn, nhưng hôm nay, hắn đã gieo một điều gì đó lớn hơn cả một chiến thắng tạm thời. Hắn đã gieo hy vọng.

***

Tuy nhiên, bình yên chưa kịp trọn vẹn, một mối lo khác đã ập đến. Giữa trưa hôm đó, khi nắng đã lên cao, trút xuống con đường mòn cổ dẫn vào làng những tia vàng gay gắt, một khung cảnh quen thuộc nhưng đã lâu không xuất hiện lại tái hiện. Tại lối vào Thôn Làng Sơn Cước, nơi những bóng tre xanh rì rào, một nhóm người ăn mặc xộc xệch, mang vẻ hung hãn đang chặn đường. Dẫn đầu bọn chúng là Lão Cai, dáng người thô kệch, khuôn mặt đầy vẻ hung ác với vết sẹo dài từ trán kéo xuống gò má, trông càng thêm dữ tợn dưới ánh nắng chói chang. Mùi mồ hôi và bụi bặm tỏa ra từ bọn chúng, hòa lẫn với mùi cỏ khô dại ven đường, tạo nên một cảm giác khó chịu.

Vài dân làng đang cố gắng mang hàng hóa ra ngoài, nào là những giỏ rau tươi xanh, những mớ cá khô được phơi cẩn thận, hay những sản phẩm thủ công đơn giản mà họ đã mất công làm ra. Họ định đem ra chợ huyện đổi lấy những thứ thiết yếu mà làng còn thiếu. Khi thấy bóng dáng Lão Cai, bước chân họ chậm lại, ánh mắt tràn đầy sự cảnh giác xen lẫn một chút sợ hãi vẫn còn vương vấn từ những ngày tháng bị Trần Thị Gia Tộc áp bức. Họ đã không còn run rẩy tột độ như xưa, nhưng sự thận trọng vẫn là bản năng ăn sâu vào tiềm thức.

“Bọn chó hoang các ngươi tưởng có chút cơm ăn là quên quy củ à?” Lão Cai gằn giọng, tiếng hắn khàn đặc, đầy vẻ hống hách. Hắn bước thẳng đến chỗ một phụ nữ đang ôm giỏ rau, thô bạo giật lấy. “Đất này vẫn là của Trần gia, cống nạp đâu! Từ nay, tất cả hàng hóa ra vào làng đều phải qua tay lão tử đây. Không có thuế má, đừng hòng bước chân ra khỏi cái xó rừng này!”

Những lời lẽ của Lão Cai như một gáo nước lạnh tạt vào sự yên bình tạm bợ của làng. Mấy phụ nữ ôm chặt giỏ hàng, lùi lại. Đám đàn ông đứng thẳng người, nắm chặt tay, nhưng chưa ai dám bước tới. Họ trao đổi ánh mắt lo lắng, chờ đợi một tiếng hiệu lệnh, một sự chỉ dẫn. Ký ức về những ngày đói kém, bị cướp bóc trắng trợn vẫn còn ám ảnh.

Vương Đại Trụ, với thân hình vạm vỡ, cao lớn hơn hẳn Lâm Dịch, khuôn mặt chất phác nhưng ánh mắt tràn đầy sự phẫn nộ, đã không kiềm chế được. Hắn bước tới, chặn trước Lão Cai. “Lão Cai, ngươi đừng có quá đáng! Làng ta bây giờ không còn như xưa nữa! Đồ của dân làng làm ra bằng mồ hôi nước mắt, không thể để ngươi cướp bóc trắng trợn như vậy!” Giọng Vương Đại Trụ vang to, rõ ràng, dù vẫn còn chút run rẩy.

Trần Nhị Cẩu, vóc dáng trung bình, nhưng đôi mắt nhanh nhẹn, cũng lập tức đứng cạnh Vương Đại Trụ, phụ họa: “Phải đó! Các ngươi đã bị Trần gia bỏ rơi, giờ còn dám đến đây làm oai làm tướng sao? Cút đi!” Trần Nhị Cẩu có vẻ hăng hái hơn, nhưng giọng nói vẫn lộ rõ sự căng thẳng. Hắn biết mình không thể chống lại đám côn đồ này chỉ bằng hai người.

Lão Cai nghe vậy thì cười khẩy, nụ cười méo mó càng khiến vết sẹo trên mặt hắn thêm rùng rợn. Hắn nhổ toẹt một bãi nước bọt xuống đất. “Ha ha, Vương Đại Trụ, Trần Nhị Cẩu! Các ngươi tưởng có thằng nhóc Lâm Dịch chống lưng là đủ cứng rắn sao? Nó cũng chỉ là một thằng ranh con mới lớn, biết gì mà chống với chả đối! Trần gia vẫn là Trần gia, cái làng này, từ miếng đất đến ngọn cỏ, đều là của Trần gia! Chúng mày không cống nạp, thì đừng trách lão tử không khách khí!” Hắn ra hiệu cho hai tên tay sai, chúng lập tức lao vào giật lấy giỏ rau từ tay người phụ nữ, rồi hất đổ một giỏ cá khô xuống đất. Mùi tanh của cá trộn lẫn với mùi đất ẩm, gợi lên một cảm giác thê lương.

Dân làng xôn xao, có tiếng phụ nữ khóc thút thít. Sự giận dữ bùng lên trong ánh mắt họ, nhưng vẫn bị kìm nén bởi nỗi sợ hãi đã ăn sâu. Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu cố gắng ngăn cản, nhưng bị bọn tay sai của Lão Cai đẩy lùi. Chúng không dám ra tay quá nặng vì còn dè chừng sự đoàn kết của dân làng và cái tên Lâm Dịch, nhưng cũng không ngần ngại dùng sức mạnh để thị uy.

“Thế nào, Vương Đại Trụ? Ngươi dám đánh ta sao?” Lão Cai khiêu khích, giơ tay túm lấy cổ áo Vương Đại Trụ. “Để lão tử xem, các ngươi có bao nhiêu gan lớn mật nhỏ!”

Vương Đại Trụ nghiến răng, nắm chặt nắm đấm, nhưng ánh mắt hắn vẫn liếc về phía làng, nơi Lâm Dịch thường xuyên xuất hiện. Hắn biết, một trận ẩu đả lúc này sẽ chỉ làm mọi chuyện thêm tồi tệ. Hắn cần Lâm Dịch. Sự hiện diện của Lão Cai, cùng với sự hống hách của hắn, như một lời nhắc nhở tàn nhẫn rằng dù làng đã thay đổi, những tàn dư của áp bức vẫn còn đó, lẩn khuất và chờ đợi cơ hội.

***

Tin tức về việc Lão Cai quấy nhiễu nhanh chóng lan đến tai Lâm Dịch. Hắn đang cùng Lão Hồ kiểm tra lại khu vực trồng thảo dược mới, ánh nắng chiều đã dịu hơn, trút xuống những vạt cây xanh một màu vàng cam ấm áp. Khi Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu chạy đến, thở hổn hển, gương mặt đỏ bừng vì tức giận và vội vã, Lâm Dịch không hề tỏ ra bất ngờ. Hắn chỉ khẽ nhíu mày, ánh mắt sâu thẳm ẩn chứa sự suy tư.

“Lâm Dịch, Lão Cai... Lão Cai lại đến rồi!” Vương Đại Trụ vừa thở dốc vừa nói, “Hắn chặn đường, cướp hàng hóa, còn đòi thu thuế! Hắn nói… nói đất này vẫn là của Trần gia!”

Trần Nhị Cẩu cũng vội vàng bổ sung: “Hắn còn hống hách lắm, dám xô đẩy người trong làng, hất đổ cả giỏ cá khô của thím Ba!” Giọng Trần Nhị Cẩu đầy vẻ căm phẫn, đôi mắt hắn long lên.

Lâm Dịch lắng nghe một cách trầm tĩnh, không hề ngắt lời. Hắn nhìn Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu, quan sát sự phẫn nộ trong mắt họ, và cả nỗi lo lắng cố giấu đi. Hắn biết, họ đã rất kiềm chế để không gây ra một trận ẩu đả không cần thiết. Hắn gật đầu nhẹ, sau đó quay sang Lão Hồ.

“Lão Hồ, lão thấy sao?” Lâm Dịch hỏi, giọng bình thản, nhưng ẩn chứa một sự sắc bén.

Lão Hồ, thân hình gầy gò, lưng còng, đôi mắt tinh anh nheo lại dưới ánh mặt trời đã ngả bóng. Ông vuốt chòm râu bạc phơ, chậm rãi nói: “Lão Cai này, đúng là con chó giữ nhà bị bỏ đói mà Lâm tiểu huynh từng nói. Trần Thị Gia Tộc đã suy yếu, nhưng không phải chúng không còn răng nanh. Đây là một sự thăm dò, một sự khiêu khích. Hắn muốn xem làng ta đã cứng rắn đến mức nào.” Lão Hồ quay sang Lâm Dịch, ánh mắt đầy sự tin tưởng. “Nhưng chúng ta không thể để hắn lộng hành mãi được.”

Lâm Dịch gật đầu. Hắn biết Lão Hồ đã nhìn thấu vấn đề. “Đúng vậy. Lão Cai chỉ là con chó giữ nhà bị bỏ đói, nhưng chúng ta không thể để nó cắn bừa. Nếu chúng ta không có phản ứng, chúng sẽ nghĩ rằng làng ta vẫn yếu mềm, vẫn dễ dàng bị ức hiếp. Và rồi không chỉ Lão Cai, mà những kẻ khác cũng sẽ đến. Nhưng chúng ta cũng không thể dùng bạo lực một cách bừa bãi.” Hắn trầm ngâm một lát, suy nghĩ của hắn như một dòng nước chảy xiết, phân tích mọi khả năng. Hắn không muốn một cuộc đổ máu, không phải vì sợ hãi, mà vì nó sẽ để lại vết sẹo không thể lành trong làng, và có thể thu hút sự chú ý không mong muốn từ bên ngoài.

“Chúng ta sẽ khiến chúng tự nhận ra vị trí của mình,” Lâm Dịch nói, ánh mắt hắn sáng lên một tia sắc lạnh. “Hãy dùng cái đầu, không phải nắm đấm.”

Hắn triệu tập Trưởng thôn Lão Vương đến nơi trung tâm làng, dưới bóng cây đa cổ thụ, nơi gió chiều rì rào qua từng tán lá, mang theo mùi hương của cỏ dại và đất ẩm. Trưởng thôn Lão Vương, dáng người thấp bé, khuôn mặt khắc khổ, nay đã không còn vẻ lo lắng tột độ như trước, nhưng vẫn không khỏi bồn chồn khi nghe tin Lão Cai trở lại.

“Lâm Dịch, liệu chúng ta có nên… có nên nộp cho chúng một ít đồ để tránh rắc rối không?” Trưởng thôn Lão Vương dè dặt hỏi, ánh mắt ông vẫn còn chút e ngại. Đó là bản năng sinh tồn của một người đã trải qua quá nhiều áp bức.

Lâm Dịch lắc đầu. “Không, Trưởng thôn. Nếu hôm nay chúng ta nhượng bộ, ngày mai chúng sẽ đòi nhiều hơn. Đây là lúc chúng ta phải thể hiện sự kiên quyết của mình. Trần Thị Gia Tộc đã mất đi thế lực ở đây, Lão Cai chỉ là một con hổ giấy. Chúng ta cần cho hắn thấy rằng cái làng này đã có chủ, và không ai có thể tùy tiện ra vào để làm càn.”

Hắn bắt đầu trình bày kế hoạch của mình, giọng nói trầm tĩnh nhưng d��t khoát, từng lời hắn nói ra đều mang theo sức nặng của lý lẽ và sự tính toán kỹ lưỡng. Hắn phân tích rõ ràng tình hình Trần Thị Gia Tộc, sự yếu kém của chúng sau khi mất đi sự chống lưng từ các thế lực lớn hơn. Hắn chỉ ra rằng Lão Cai chỉ là một tàn dư, một kẻ đang cố vớt vát những tàn quyền lực cuối cùng.

“Chúng ta sẽ không động thủ,” Lâm Dịch nói, ánh mắt quét qua những gương mặt đang chăm chú lắng nghe. “Nhưng chúng ta sẽ tạo ra một bức tường vô hình, một lá chắn mà chúng không thể xuyên thủng. Vương Đại Trụ, Trần Nhị Cẩu, các ngươi hãy tập hợp tất cả những người đàn ông khỏe mạnh trong làng. Chúng ta không cần vũ khí, chỉ cần sự hiện diện. Sáng sớm mai, khi Lão Cai quay lại, các ngươi hãy đứng dọc con đường dẫn vào làng, thành một hàng ngang. Không nói gì, không làm gì, chỉ đứng đó.”

Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu nhìn nhau, rồi nhìn Lâm Dịch, ánh mắt từ bối rối dần chuyển sang hiểu rõ. “Chỉ đứng đó thôi sao, Lâm Dịch?” Vương Đại Trụ hỏi, giọng vẫn còn chút nghi hoặc.

Lâm Dịch gật đầu. “Phải. Chỉ đứng đó. Trưởng thôn, Lão Hồ, hai vị sẽ đứng cạnh ta. Và quan trọng nhất, chúng ta sẽ không nói nhiều. Ta sẽ nói chuyện với Lão Cai. Ta sẽ nhắc đến báo cáo của Tuần Kiểm Sứ Dương, và ta sẽ cho hắn thấy rằng chúng ta không còn là những người dân làng yếu đuối ngày xưa. Chúng ta đã có quy củ, đã có sự bảo trợ.”

Lão Hồ vuốt râu, mỉm cười nhẹ. “Kế sách này... đúng là chỉ có Lâm tiểu huynh mới nghĩ ra được. Lão phu xin nghe theo.” Ông nhìn Lâm Dịch với một vẻ thán phục sâu sắc.

Trưởng thôn Lão Vương cũng đã hiểu ra, gương mặt ông bừng sáng. “Được! Ta tin Lâm Dịch! Chúng ta sẽ làm theo lời ngươi!” Ông nhìn Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu, ánh mắt đầy kiên quyết. “Các ngươi hãy đi thông báo cho dân làng. Chúng ta sẽ cho bọn chúng thấy, Thôn Làng Sơn Cước này không còn dễ bắt nạt nữa!”

Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu gật đầu, sự nhiệt huyết bùng lên trong mắt họ. Họ đã sẵn sàng thực hiện kế hoạch của Lâm Dịch. Sự căng thẳng nội tâm của Lâm Dịch vẫn còn đó, nỗi lo lắng về việc liệu sự bình yên này có kéo dài hay chỉ là tạm thời trước những mối đe dọa lớn hơn. Hắn biết, Trần Thị Gia Tộc có thể đã suy yếu ở cấp độ địa phương, nhưng liệu chúng có tìm cách trả đũa bằng một phương thức tinh vi hơn, hoặc cấp độ cao hơn không? Và mối đe dọa từ Huyết Lang vẫn còn lơ lửng. Nhưng hôm nay, điều cần làm là củng cố niềm tin và sự đoàn kết của dân làng.

Dưới ánh hoàng hôn đang dần buông xuống, nhuộm đỏ cả cây đa cổ thụ, Thôn Làng Sơn Cước trở nên tĩnh lặng hơn bao giờ hết. Nhưng bên trong sự tĩnh lặng đó, một tinh thần mới đang trỗi dậy, một sự chuẩn bị cho cuộc đối đầu mà họ biết rằng không thể tránh khỏi.

***

Sáng sớm hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên vừa hé rạng, xuyên qua màn sương mỏng còn vương trên những tán tre xanh rì rào, con đường mòn cổ dẫn vào làng đã không còn vẻ hoang sơ thường ngày. Thay vào đó, một khung cảnh chưa từng có đã hiện diện. Dọc hai bên đường, hàng trăm người dân làng đã có mặt, không ồn ào, không náo nhiệt, mà đứng thành hàng ngay ngắn, lặng lẽ. Họ không cầm vũ khí thô sơ, chỉ đơn giản là đứng đó, với những gương mặt kiên quyết, ánh mắt đầy cảnh giác nhưng không hề sợ hãi. Mùi đất ẩm và tre tươi từ Rừng Trúc Thanh Tịnh hòa quyện với mùi khói bếp vương vấn từ những ngôi nhà phía xa, tạo nên một bầu không khí vừa tĩnh mịch vừa căng thẳng.

Lão Cai, cùng với khoảng mười tên tay sai, xuất hiện từ phía xa. Hắn ta, với vẻ mặt hung hăng thường thấy, tin rằng dân làng đã hoảng sợ sau màn thị uy ngày hôm qua. Hắn ta còn nghĩ rằng mình sẽ dễ dàng vơ vét thêm được chút đồ cúng nạp. Nhưng khi vừa rẽ qua khúc cua, nhìn thấy cảnh tượng trước mắt, bước chân của Lão Cai chợt khựng lại. Nụ cười nhếch mép trên môi hắn cứng đờ.

Hắn thấy Lâm Dịch đứng ở giữa, thân hình gầy gò nhưng thẳng tắp, ánh mắt sâu thẳm nhìn thẳng vào hắn, không một chút dao động. Bên cạnh Lâm Dịch là Trưởng thôn Lão Vương, khuôn mặt khắc khổ nhưng giờ đây tràn đầy sự tự tin và kiên quyết. Phía bên kia là Lão Hồ, dáng người còm cõi, đôi mắt tinh anh nheo lại, nhưng lại mang một vẻ uy nghiêm lạ thường. Phía sau họ, Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu đứng vững chãi, cùng với hàng trăm dân làng khác, từ những người đàn ông lực lưỡng đến những phụ nữ, người già và thậm chí là những đứa trẻ đứng nép mình vào người lớn. Họ không hề có ý định tấn công, nhưng sự hiện diện đông đảo và im lặng của họ tạo thành một bức tường vô hình, một áp lực vô hình đè nặng lên vai Lão Cai. Tiếng gió nhẹ thổi qua những tán lá tre, tiếng chim hót líu lo đâu đó trong rừng, dường như cũng ngừng lại trước sự căng thẳng bao trùm.

“Lão Cai, ngươi đến đây làm gì?” Lâm Dịch lên tiếng, giọng hắn trầm tĩnh, không nhanh không chậm, nhưng lại vang vọng rõ ràng trong không gian tĩnh lặng. Ánh mắt hắn sắc bén như dao, xuyên thấu vào Lão Cai. “Ngươi không nghe báo cáo của Tuần Kiểm Sứ Dương sao? Thôn Sơn Cước này giờ đã có quy củ riêng, không còn là nơi để các ngươi hoành hành nữa.”

Lão Cai đứng chết trân. Hắn không ngờ Lâm Dịch lại nhắc đến Tuần Kiểm Sứ Dương, một cái tên mà ngay cả hắn cũng phải e dè. Hắn ta không biết Lâm Dịch biết được gì, hay có mối quan hệ gì với vị quan đó. Lời nói của Lâm Dịch không chỉ là một câu hỏi, mà còn là một lời cảnh báo ngầm. Khuôn mặt hung ác của Lão Cai chợt biến sắc, từ vẻ hống hách ban đầu chuyển sang bối rối, rồi hoảng sợ. Hắn liếc nhìn đám tay sai phía sau, chúng cũng đang đứng im, mắt nhìn nhau đầy bất an.

“Ngươi... ngươi dám!” Lão Cai lắp bắp, cố gắng lấy lại vẻ hung hãn, nhưng giọng nói đã không còn vẻ tự tin như trước. “Trần gia sẽ không bỏ qua đâu! Cái làng này… vẫn là của Trần gia!” Hắn ta cố gắng vớt vát chút thể diện cuối cùng, nhưng những lời đó nghe thảm hại hơn là đe dọa.

Lâm Dịch khẽ nhếch môi, một nụ cười nhẹ ẩn chứa sự châm biếm và tự tin. “Trần gia? Lão Cai, ngươi thật sự nghĩ Trần gia còn quan tâm đến một cái làng nhỏ bé hẻo lánh này, khi bản thân họ đang phải lo giữ lấy những gì còn sót lại sao? Hay ngươi nghĩ, một báo cáo tốt về sự ổn định và phát triển của một thôn làng dưới sự quản lý của triều đình sẽ không đến tai các quan lớn?” Hắn không cần nói rõ hơn, nhưng những lời đó đủ để gieo rắc sự nghi ngờ và lo sợ vào đầu Lão Cai. Hắn biết, Trần Thị Gia Tộc đã suy yếu, và việc họ bỏ rơi những kẻ như Lão Cai là điều tất yếu. Lão Cai chỉ là một con tốt bị bỏ mặc, đang cố gắng giãy giụa trong tuyệt vọng.

Dân làng, nghe Lâm Dịch nói, càng thêm vững lòng. Ánh mắt họ nhìn Lão Cai không còn là sợ hãi, mà là sự khinh bỉ và kiên quyết. Họ đã cùng nhau dựng xây lại làng, họ đã cùng nhau vượt qua đói kém, và họ sẽ không để bất cứ kẻ nào phá hoại thành quả đó. Sự đoàn kết của họ, không cần một lời nói, không cần một hành động bạo lực, đã trở thành một sức mạnh đáng sợ.

Lão Cai nhận ra mình đã hoàn toàn thất thế. Hắn nhìn những gương mặt kiên quyết của dân làng, nhìn ánh mắt sắc lạnh của Lâm Dịch, và hắn biết mình không thể làm gì. Hắn đã mất đi sự ủng hộ, mất đi quyền lực, và quan trọng hơn, hắn đã mất đi cái uy của kẻ mạnh. Hắn không thể đối đầu với một cộng đồng đã tìm thấy tiếng nói và sức mạnh của chính mình.

“Chúng ta… chúng ta đi!” Lão Cai nghiến răng, lẩm bẩm một lời đe dọa vô vọng: “Trần gia… sẽ không bỏ qua đâu! Các ngươi cứ chờ đó!” Hắn quay lưng lại, vội vã lùi bước, đám tay sai cũng cuống cuồng theo sau, ánh mắt chúng còn lộ rõ vẻ sợ hãi hơn cả Lão Cai. Tiếng bước chân hốt hoảng của chúng nhanh chóng biến mất hút sau khúc quanh.

Một làn gió nhẹ nhàng thổi qua, mang theo mùi hương của tre và đất. Không khí căng thẳng chợt tan biến, nhường chỗ cho một tiếng thở phào nhẹ nhõm đồng loạt từ phía dân làng. Rồi một tiếng reo hò nhỏ vang lên, sau đó là những tràng vỗ tay rộn rã. Dân làng nhìn Lâm Dịch với ánh mắt tràn đầy sự tự hào và biết ơn. Lão Cai đã rút lui, trong nhục nhã.

Trưởng thôn Lão Vương tiến đến, vỗ nhẹ vào vai Lâm Dịch. “Lâm Dịch, ngươi thật sự là phúc tinh của làng ta!” Giọng ông đầy cảm kích.

Lão Hồ cũng gật đầu, ánh mắt ông nhìn Lâm Dịch đầy vẻ hài lòng, nhưng vẫn giữ một chút thận trọng. “Đừng nhìn mặt mà bắt hình dong, nước sông còn có khúc, huống hồ lòng người. Lão Cai đã đi, nhưng những kẻ khác có thể sẽ đến. Làng ta cần phải luôn cảnh giác.”

Lâm Dịch khẽ gật đầu. Hắn biết Lão Hồ nói đúng. Chiến thắng này chỉ là một chiến thắng nhỏ, một khúc dạo đầu cho những cuộc đối đầu lớn hơn. Trần Thị Gia Tộc đã thực sự suy yếu ở cấp độ địa phương, nhưng liệu chúng có tìm cách trả đũa bằng một phương thức tinh vi hơn, hoặc cấp độ cao hơn không? Hắn cảm nhận được rằng những chiến thắng nhỏ này chỉ là khúc dạo đầu cho một cuộc chiến lớn hơn, có thể là với Huyết Lang hoặc những thế lực lớn hơn đã biết về sự thịnh vượng của làng.

Nhưng hôm nay, Thôn Làng Sơn Cước đã chứng minh rằng họ không còn là con mồi dễ dàng. Sự đoàn kết của dân làng và khả năng tự vệ của họ sẽ là nền tảng vững chắc cho Thôn Làng Sơn Cước đối phó với các mối đe dọa lớn hơn trong tương lai. Hắn nhìn về phía những đứa trẻ đang chạy nhảy, chơi đùa. Tri thức, sự đoàn kết, và khả năng thích nghi – đó là những vũ khí mạnh nhất mà hắn đã, đang, và sẽ tiếp tục gieo trồng trong Thôn Làng Sơn Cước này. Con đường phía trước còn rất dài và đầy gian nan, nhưng ít nhất, hôm nay, hắn đã bảo vệ được mảnh đất này, và quan trọng hơn, đã củng cố thêm niềm tin vào khả năng tự chủ của chính họ. Ánh nắng đã lên cao, trút xuống làng một màu vàng tươi sáng, báo hiệu một ngày mới, một chương mới của sự sống.

Truyện do Long thiếu chấp bút, độc quyền đăng tải tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free