Lạc thế chi nhân - Chương 141: Hạt Giống Tri Thức và Bóng Đêm Lùi Bước
Ánh hoàng hôn cuối cùng còn vương lại trên đỉnh non xa, đổ bóng dài lên Thôn Làng Sơn Cước, nhuộm một màu tím buồn lên những mái nhà tranh vách đất. Mùi khói bếp đã dần tan đi, nhường chỗ cho hương đất ẩm sau một ngày nắng gắt, cùng chút vị hăng hắc của thảo mộc từ những mảnh vườn nhỏ cạnh nhà. Từ xa vẳng lại tiếng chó sủa lanh lảnh, tiếng gà cục tác tìm chỗ ngủ, và đâu đó là tiếng cười đùa cuối cùng của lũ trẻ trước khi đêm xuống. Bầu không khí vốn dĩ nên yên bình, nhưng trong căn nhà nhỏ của Lâm Dịch, sự tĩnh lặng lại bao trùm một vẻ nặng nề.
Ánh đèn dầu leo lét trên bàn, lay động những cái bóng dài trên vách, hắt lên khuôn mặt căng thẳng của những người đang ngồi vây quanh. Trưởng thôn Lão Vương, với vóc dáng thấp bé và khuôn mặt khắc khổ, nếp nhăn hằn sâu hơn dưới quầng mắt thâm quầng vì lo lắng. Vương Đại Trụ ngồi đối diện, thân hình vạm vỡ nhưng lúc này lại cứng đờ, đôi mắt chất phác ánh lên sự sốt ruột. Trần Nhị Cẩu, nhanh nhẹn hơn, ngồi nép mình gần Vương Đại Trụ, đôi mắt sáng rực nhìn chằm chằm vào Lâm Dịch, sẵn sàng tiếp thu mọi mệnh lệnh. Lão Hồ, gầy gò, lưng còng, đôi mắt tinh anh nheo lại, chậm rãi nhấp một ngụm trà loãng.
Lâm Dịch đứng giữa, không vội vàng ngồi xuống. Hắn vẫn giữ vẻ bình tĩnh thường thấy, nhưng sâu thẳm trong đôi mắt đen thẳm lại ẩn chứa sự tính toán và cảnh giác cao độ. Hắn đã nghe xong lời tường trình nhanh gọn của Trần Nhị Cẩu về việc Bang chủ Huyết Lang và đám thuộc hạ của hắn vẫn còn lảng vảng quanh làng, chưa rời đi hẳn. Cái cảm giác bất an từ chiều giờ không hề suy giảm, trái lại, càng trở nên rõ ràng hơn bao giờ hết.
“Bang chủ Huyết Lang không phải loại người dễ bỏ qua,” Lâm Dịch bắt đầu, giọng trầm thấp, nhưng đủ dứt khoát để thu hút toàn bộ sự chú ý. Hắn nhìn lướt qua từng người, như muốn đo lường sự sẵn sàng trong ánh mắt họ. “Những kẻ giang hồ này, chúng không chỉ tham lam, mà còn rất thực dụng. Chúng sẽ không mạo hiểm nếu thấy cái giá phải trả quá đắt.”
Trưởng thôn Lão Vương thở dài một tiếng, đôi tay run rẩy nắm chặt vào nhau. “Vậy là... chúng ta không thể tránh khỏi một trận chiến sao? Dân làng ta… làm sao mà chống lại được bọn cường đạo kia?” Nỗi sợ hãi hiện rõ trong từng câu chữ của ông, một nỗi sợ hãi rất đỗi quen thuộc của những người dân đen yếu thế.
Lâm Dịch lắc đầu. “Không. Trực diện đối đầu là thượng sách nếu chúng ta có đủ lực. Nhưng hiện tại, lực lượng của làng ta còn yếu, không đủ để chấp nhận tổn thất lớn. Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, và sinh tồn không có nghĩa là phải đổ máu vô ích. Chúng ta phải khiến hắn thấy làng ta là một miếng xương khó gặm, không đáng để tổn thất, mà không cần phải giao chiến.”
Lão Hồ, đặt chén trà xuống, khẽ gật đầu, khuôn mặt nhăn nheo ánh lên vẻ suy tư. “Kế sách này tuy mạo hiểm nhưng có thể tránh được binh đao. Làng ta chưa đủ sức chống lại cả một bang phái. Một khi đã có tiếng súng nổ, thì e rằng không chỉ là Huyết Lang, mà những kẻ khác cũng sẽ nhòm ngó.” Ông lão nói, giọng khàn đục nhưng đầy kinh nghiệm. “Đừng nhìn mặt mà bắt hình dong, nước sông còn có khúc, huống hồ lòng người. Bọn giang hồ này, chúng khôn ngoan lắm.”
“Vâng, lão Hồ nói phải.” Lâm Dịch tiếp lời, ánh mắt sắc bén như xuyên thấu màn đêm. Hắn dùng một cành cây nhỏ, phác họa nhanh chóng vài đường trên nền đất lạnh, mô phỏng địa hình rìa làng và Rừng Trúc Thanh Tịnh. “Đám Huyết Lang, chúng sẽ tìm cách đột nhập vào làng từ phía bìa rừng, nơi ít người qua lại và địa hình hiểm trở dễ ẩn nấp. Chúng ta sẽ biến nơi đó thành một cái bẫy tâm lý.”
Hắn chỉ vào những đường vẽ nguệch ngoạc. “Vương Đại Trụ, Nhị Cẩu, hai người dẫn theo mười lăm thanh niên khỏe mạnh nhất làng. Chúng ta sẽ chia thành ba nhóm nhỏ. Nhóm thứ nhất, phụ trách tạo ra những dấu hiệu của một đội tuần tra đông đảo. Những đống lửa nhỏ, khói, và dấu chân giả, những bóng người thấp thoáng qua lại trong rừng, đủ để tạo cảm giác có nhiều người đang canh gác.”
Vương Đại Trụ lập tức đứng dậy, nắm chặt tay. “Cứ theo lời Lâm huynh, ta sẽ dẫn người đi bố trí. Dù có phải liều mạng, cũng không để chúng giày xéo làng ta!” Hắn nói, giọng nói đầy kiên quyết, dù ban đầu có chút nóng nảy muốn xông pha. Lâm Dịch đã truyền cho hắn sự bình tĩnh và lý trí cần thiết.
“Không cần liều mạng, Đại Trụ huynh.” Lâm Dịch khẽ nhếch môi, ánh mắt lóe lên sự tự tin. “Chúng ta sẽ dùng cái đầu. Nhóm thứ hai, sẽ phụ trách các ‘bẫy âm thanh’ và ‘bẫy ánh sáng’. Những sợi dây nhỏ giăng ngang đường mòn, buộc vào những chùm chuông gió bằng tre, hoặc những mảnh sành vỡ. Hay những khúc gỗ rỗng chứa đá, chỉ cần chạm nhẹ là sẽ đổ ầm ầm. Đặt thêm những chiếc đèn lồng nhỏ, nhưng ẩn khuất, chỉ đủ để lộ ra một vài cái bóng di động mơ hồ khi chúng đến gần.”
Trần Nhị Cẩu, với đôi mắt sáng rực, hăng hái hỏi: “Đại ca, vậy Nhị Cẩu làm gì ạ? Có cần đào hố không?”
Lâm Dịch mỉm cười. “Nhị Cẩu, cậu cùng nhóm thứ ba, sẽ là tai mắt và là ‘linh hồn’ của cuộc phòng thủ này. Cậu sẽ cùng vài người lanh lẹ, di chuyển liên tục quanh bìa rừng, tạo ra những tiếng động nhỏ, giống như một toán lính tuần tra đang trao đổi. Đôi khi là tiếng ho khan, đôi khi là tiếng vũ khí va vào nhau khe khẽ. Mục đích là để chúng cảm thấy luôn bị giám sát, luôn có kẻ địch ở xung quanh, nhưng lại không thể xác định chính xác vị trí hay số lượng.”
Hắn nhấn mạnh: “Tất cả những thứ này phải làm một cách bí mật, khéo léo. Không gây tổn thương, nhưng phải gây hoang mang tột độ. Chúng ta sẽ làm cho chúng tin rằng, làng Sơn Cước này không chỉ có dân thường mà còn có một lực lượng phòng thủ đông đảo, được tổ chức tốt, và đang chờ đợi chúng.”
Trưởng thôn Lão Vương vẫn còn chút băn khoăn. “Lâm Dịch, vậy là chúng ta sẽ... giả vờ mạnh mẽ sao?” Ông thốt ra, giọng nói vẫn còn pha chút lo lắng.
“Không phải giả vờ, Trưởng thôn ạ. Là khiến chúng tự tin rằng chúng ta mạnh.” Lâm Dịch đáp, giọng điệu kiên định. “Kẻ địch mạnh nhất không phải là kẻ có vũ khí tốt nhất, mà là kẻ khiến đối thủ phải tự mình rút lui vì lo sợ những điều không biết. Chúng ta không có quân đội, nhưng chúng ta có trí tuệ. Chúng ta sẽ dùng chính sự sợ hãi của chúng để đánh bại chúng.”
Hắn nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi bóng đêm đã nuốt chửng mọi thứ, chỉ còn lại những vì sao lấp lánh xa xăm. “Đêm nay sẽ là một đêm dài. Tôi sẽ cùng Lão Hồ ở lại đây để điều phối. Đại Trụ huynh, Nhị Cẩu, hãy hành động cẩn trọng. Nhớ kỹ, không được để lộ thân phận, không được trực tiếp đối đầu. Mục tiêu là xua đuổi, không phải tiêu diệt. Miếng mồi này tuy béo bở, nhưng nếu có gai thì không ngon.”
Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu gật đầu dứt khoát. Họ nhanh chóng rời đi, mang theo sự quyết tâm và tin tưởng tuyệt đối vào Lâm Dịch. Trưởng thôn Lão Vương và Lão Hồ vẫn ở lại, ánh mắt dõi theo bóng dáng Lâm Dịch.
“Thế giới này không nợ ai một sự công bằng,” Lâm Dịch độc thoại nội tâm khi hắn ngồi xuống, tựa lưng vào tường, nhắm mắt lại. “Nếu muốn có được sự an bình, phải tự mình giành lấy. Và để giữ lấy nó, phải luôn luôn cảnh giác, luôn luôn chuẩn bị. Một nền hòa bình được xây dựng trên sự sợ hãi của kẻ thù, dù không bền vững, nhưng ít ra cũng đủ để chúng ta có thêm thời gian.” Hắn biết đây chỉ là một giải pháp tạm thời, một màn kịch nhỏ để đẩy lùi một mối hiểm họa cấp bách. Nhưng trong một thế giới mà bạo lực là luật lệ, đôi khi, sự khôn ngoan lại là vũ khí sắc bén nhất. Hắn cảm thấy một cơn gió lạnh luồn qua khe cửa, mang theo mùi ẩm của đất và sự im lặng đáng sợ của màn đêm, báo hiệu một cuộc đối đầu không tiếng súng sắp diễn ra.
***
Đêm phủ xuống Rừng Trúc Thanh Tịnh, một màn sương mỏng giăng lơ lửng giữa những thân tre khẳng khiu, tạo nên một cảnh tượng ma mị, huyền ảo. Tiếng côn trùng đêm rả rích, nghe rõ mồn một trong không gian tĩnh mịch, đôi khi bị át đi bởi tiếng gió luồn qua kẽ lá, tạo thành những âm thanh vù vù, xào xạc đầy kỳ lạ, như những lời thì thầm của bóng đêm. Mùi đất ẩm, lá cây mục rữa và hơi lạnh thấm vào da thịt, khiến không khí trở nên căng thẳng và im ắng đến rợn người.
Trong màn đêm dày đặc ấy, Bang chủ Huyết Lang di chuyển như một bóng ma. Thân hình vạm vỡ của hắn ẩn hiện giữa những lùm cây, đôi mắt dữ tợn lóe lên những tia nhìn sắc lạnh. Vết sẹo dài trên má hắn trông càng ghê rợn hơn dưới ánh sáng lờ mờ của những ngôi sao bị mây che khuất. Hắn dẫn theo gần ba mươi tên thuộc hạ, tất cả đều là những kẻ hung hãn, từng trải qua nhiều trận chém giết, nhưng lúc này, sự cẩn trọng lại bao trùm lên từng bước chân của chúng. Thanh trường đao nặng trịch bên hông Bang chủ Huyết Lang khẽ cọ vào vỏ, tạo ra một tiếng kim loại ma sát nhè nhẹ, duy nhất phá vỡ sự im lặng ghê rợn của khu rừng.
“Cẩn thận!” Bang chủ Huyết Lang đột ngột giơ tay ra hiệu, cả đội hình lập tức dừng lại, nín thở. Hắn đã nghe thấy một tiếng động lạ, rất nhỏ, nhưng đủ để lọt vào đôi tai thính nhạy của một tên giang hồ lão luyện. Một tiếng “keng” rất khẽ, như có ai đó vô tình đá vào một mảnh đá nhỏ, rồi im bặt.
Một tên thuộc hạ thân tín tiến lên, hạ giọng thì thầm: “Bang chủ, phía trước có dấu hiệu.” Hắn chỉ vào một sợi dây mảnh, gần như vô hình trong bóng tối, giăng ngang một lối mòn nhỏ, ngay dưới tầm đầu gối. Nếu không phải là một kẻ có kinh nghiệm, chắc chắn sẽ vấp phải. Sợi dây đó, hắn nhận ra, được nối với một vài cái chuông gió bằng tre, lủng lẳng trên một cành cây khuất tầm mắt.
Bang chủ Huyết Lang nheo mắt nhìn, đôi môi dày của hắn khẽ nhếch lên một nụ cười tàn bạo. “Hừm, làng nhỏ mà phòng bị cẩn mật vậy sao? Dám giăng bẫy? Xem ra, chúng cũng có chút khôn ngoan.” Hắn không nói gì thêm, chỉ ra hiệu cho thuộc hạ đi vòng qua sợi dây một cách cẩn thận. Sự cảnh giác trong hắn đã được nâng lên một bậc.
Càng tiến sâu hơn vào bìa rừng, những dấu hiệu bất thường càng xuất hiện nhiều hơn. Một đống lửa nhỏ, mới tắt, còn vương lại chút than hồng và khói mờ ảo, bốc lên mùi gỗ cháy đặc trưng. Bên cạnh đó, là những dấu chân người lớn, rải rác trên nền đất ẩm, nhiều đến mức khó tin. Chúng không chỉ có một vài người, mà như cả một đội quân vừa đi qua.
“Bang chủ, những dấu chân này… rất nhiều. Hình như có cả mấy chục người vừa tuần tra ở đây,” một tên thuộc hạ khác run giọng báo cáo. Hắn là một kẻ có kinh nghiệm săn người, và những dấu chân này khiến hắn phải rùng mình.
Bang chủ Huyết Lang cau mày. Hắn cúi xuống, chạm tay vào vệt than hồng còn ấm. “Có vẻ như vừa mới rời đi không lâu. Làng này… không đơn giản.” Hắn bắt đầu cảm thấy có gì đó không ổn. Một ngôi làng nhỏ bé ở vùng biên thùy, sao lại có thể có một đội quân tuần tra được tổ chức tốt đến vậy?
Tiếp tục đi được một đoạn, tiếng gió hú qua những thân tre lại vang lên, nhưng lần này, nó không đơn thuần là tiếng gió. Xen lẫn vào đó, là tiếng ho khan rất nhẹ, và một tiếng “keng” như kim loại va vào nhau, vọng ra từ một bụi cây rậm rạp phía trước. Ngay sau đó, một bóng đen thoắt ẩn thoắt hiện giữa những thân cây, quá nhanh để xác định rõ, rồi biến mất.
“Bang chủ, hình như chúng có mai phục. Ta thấy mấy cái bóng lấp ló đằng kia, không ít người đâu,” một thuộc hạ khác thì thầm, giọng nói pha chút lo lắng. Gã có thể cảm nhận được sự hiện diện của những kẻ khác trong rừng, nhưng lại không tài nào định vị được chúng.
Bang chủ Huyết Lang không nói gì, ánh mắt hắn đảo quanh, cố gắng xuyên thủng màn đêm. Hắn bắt đầu cảm thấy bị mắc kẹt trong một mê cung của những dấu hiệu và âm thanh. Những tiếng động nhỏ, những bóng đen chập chờn, những dấu vết giả tạo… tất cả đều chỉ vào một kết luận: làng này đang được bảo vệ bởi một lực lượng đáng gờm, và chúng đang chờ đợi hắn.
Hắn nhớ lại những tin đồn về Thôn Làng Sơn Cước. Một ngôi làng trù phú, nhưng cũng đầy bí ẩn. Hắn đã nghĩ rằng đây chỉ là một miếng mồi béo bở không ai bảo vệ. Nhưng bây giờ, hắn lại cảm thấy một cái gai nhọn hoắt đâm vào họng. Hắn là một tên giang hồ, hắn tham lam, nhưng hắn cũng rất thực dụng. Hắn không muốn mất đi quá nhiều huynh đệ chỉ vì một ngôi làng nhỏ.
“Dừng lại!” Bang chủ Huyết Lang đột ngột ra lệnh, giọng nói trầm khàn vang vọng trong không gian im ắng. Hắn đứng thẳng, nhìn về phía làng dưới thung lũng, nơi những ánh đèn dầu vẫn leo lét, trông thật yếu ớt nhưng lại ẩn chứa một sự kiên cường khó hiểu.
Hắn quay sang tên thuộc hạ thân tín. “Không phải chuyện đơn giản. Xem ra, làng này có kẻ cao tay. Có lẽ, chúng đã biết trước ý đồ của chúng ta. Chúng không hề yếu ớt như ta nghĩ. Rút!” Hắn nói, giọng điệu đầy vẻ bực bội nhưng cũng không kém phần quyết đoán. “Miếng thịt béo nhưng có gai thì không ngon.”
Không một lời phản đối, đám thuộc hạ nhanh chóng quay đầu, rút lui một cách cẩn trọng. Bang chủ Huyết Lang ném cái nhìn cuối cùng về phía Thôn Làng Sơn Cước, ánh mắt lóe lên sự nghi ngờ, sự tức giận và một lời hứa hẹn không thành tiếng. Hắn biết, mối thù này chưa kết thúc, nhưng đêm nay, hắn sẽ không mạo hiểm vô ích.
Hắn siết chặt chuôi trường đao, ánh mắt đầy vẻ thận trọng rồi quay lưng biến mất vào bóng đêm, cùng đám thuộc hạ của mình. Tiếng gió trên đỉnh đồi hú lên từng cơn lạnh lẽo, cuốn đi những dấu vết của sự hiện diện đầy đe dọa. Thôn Làng Sơn Cước vẫn bình yên chìm trong giấc ngủ, không hay biết rằng, một cơn bão tố đã đến gần, rồi lại lặng lẽ lùi xa, nhờ vào sự khôn ngoan và cái đầu lạnh của một người đàn ông đến từ thế giới khác. Lâm Dịch, từ một điểm quan sát kín đáo, thở phào nhẹ nhõm. Cuộc thử nghiệm đầu tiên đã thành công. Nhưng hắn biết, đây chỉ là sự khởi đầu.
***
Sáng hôm sau, mặt trời nhô lên khỏi đỉnh núi, rải những tia nắng vàng óng ả xuống Thôn Làng Sơn Cước, xua tan đi màn sương đêm và mọi dấu vết của sự căng thẳng từ tối qua. Sân đình làng, nơi tối qua còn chìm trong sự im lặng đáng sợ của màn đêm, giờ đây tràn ngập tiếng cười nói ríu rít của trẻ nhỏ. Tiếng gió nhẹ xào xạc qua những tán cây cổ thụ, tiếng chim hót líu lo trên cành, hòa cùng mùi nắng sớm, mùi đất tươi và thoang thoảng hương hoa dại từ những khóm hoa ven đường, tạo nên một bầu không khí vui vẻ, trong lành và tràn đầy năng lượng tươi mới.
Lâm Dịch ngồi trên một phiến đá lớn, bề mặt thô ráp và lạnh lẽo, nhưng hắn không hề bận tâm. Xung quanh hắn, hơn hai mươi đứa trẻ, từ những cô bé, cậu bé chỉ mới năm sáu tuổi cho đến những thiếu niên mười hai, mười ba, đang ngồi la liệt trên mặt đất, đôi mắt to tròn, ngây thơ và đầy tò mò dõi theo từng cử chỉ của hắn. Quần áo của chúng tuy cũ kỹ và vá víu, nhưng đều sạch sẽ, phản ánh sự chăm chút của các bà mẹ trong làng. Trong số đó, cô bé Lâm Tiểu Nguyệt ngồi gần nhất, đôi mắt lấp lánh như hai vì sao nhỏ, khuôn mặt bầu bĩnh đáng yêu nhưng hơi gầy gò, đang háo hức chờ đợi.
Đêm qua, sau khi chắc chắn Bang chủ Huyết Lang đã rút lui, Lâm Dịch đã trở về nhà, gần như kiệt sức. Nhưng ngay khi bình minh ló dạng, hắn đã có mặt ở sân đình, chuẩn bị cho một công việc khác, không kém phần quan trọng: gieo những hạt giống đầu tiên của tri thức.
“Hôm nay, ta sẽ dạy các con những ký hiệu này,” Lâm Dịch nói, giọng điệu ôn hòa, kiên nhẫn. Hắn cầm một cành cây khô, không vội vàng viết chữ mà chỉ vào những vệt nước đọng trên mặt đất. “Chúng ta sống trong một thế giới rộng lớn. Có rất nhiều điều cần biết, cần ghi nhớ. Nhưng trí óc con người có hạn. Vì vậy, chúng ta cần những công cụ để giúp mình.”
Hắn dùng cành cây vẽ một hình tròn đơn giản lên nền đất, rồi một hình vuông, một hình tam giác. “Đây là những hình dạng cơ bản. Trong thế giới của chúng ta, vạn vật đều có hình dạng. Và những ký hiệu này, chúng cũng có hình dạng riêng.”
Lâm Tiểu Nguyệt giơ tay, đôi mắt to tròn chớp chớp. “Ca ca, chữ này đọc là gì ạ? Có giống như ca ca dạy con đếm không?” Cô bé hỏi, giọng nói trong trẻo như tiếng chim hót.
Lâm Dịch mỉm cười ấm áp. “Đúng vậy, Tiểu Nguyệt. Chúng giống như những con số mà ta đã dạy con đếm vậy. Mỗi ký hiệu sẽ đại diện cho một âm thanh, một ý nghĩa. Khi các con ghép chúng lại, chúng sẽ tạo thành một từ, một câu chuyện.” Hắn bắt đầu vẽ những nét chữ đầu tiên: những nét thẳng, nét cong, những điểm chấm. Hắn dạy chúng những nét cơ bản, cách cầm cành cây, cách điều khiển lực tay.
“Đây là chữ ‘Nhân’,” Lâm Dịch nói, vẽ một chữ Nhân đơn giản lên đất. “Nghĩa là người. Đây là chữ ‘Sơn’,” hắn vẽ tiếp, “nghĩa là núi. Chúng ta đang sống ở Thôn Làng Sơn Cước, vậy thì chữ ‘Sơn’ này rất quan trọng với chúng ta.”
Một cậu bé khác, có vẻ lớn hơn, tò mò hỏi: “Thầy Lâm, học cái này có giúp con săn được nhiều thú hơn không ạ? Con thấy mấy con thú chạy nhanh quá, con không bắt được.”
Lâm Dịch nhìn cậu bé, đôi mắt ánh lên vẻ tinh nghịch. “Có chứ. Khi các con biết chữ, biết số, các con sẽ hiểu rõ hơn về thế giới này, và sẽ có nhiều cách để giúp làng mình tốt đẹp hơn. Các con sẽ biết cách ghi chép lại những kinh nghiệm săn bắt của cha mình, để lần sau không lặp lại sai lầm. Các con sẽ biết cách tính toán đường đi của con thú, biết cách ghi lại dấu vết. Tri thức là vũ khí mạnh nhất, nó không chỉ giúp các con săn bắn, mà còn giúp các con sống sót, và thậm chí là làm cho cuộc sống trở nên tốt đẹp hơn rất nhiều.”
Hắn tiếp tục giảng giải, kiên nhẫn uốn nắn từng nét chữ, từng con số cho lũ trẻ. Hắn dạy chúng cách viết tên mình, cách đếm số lượng gạo trong bồ, số lượng cá bắt được. Hắn kể cho chúng nghe những câu chuyện đơn giản, dùng những từ ngữ dễ hiểu, và lặp đi lặp lại để chúng ghi nhớ. Lâm Tiểu Nguyệt và các bạn nhỏ chăm chú bắt chước, đôi lúc lúng túng khi những nét chữ nguệch ngoạc trên đất không theo ý muốn, nhưng đôi mắt chúng luôn ánh lên vẻ hào hứng và khao khát được học hỏi.
Từ xa, Lâm phụ và Lâm mẫu đứng tựa cửa nhà, mỉm cười nhìn con trai. Lão Hồ và Trưởng thôn Lão Vương cũng đang quan sát từ một góc khuất, ánh mắt họ không chỉ có sự tán thành, mà còn là một niềm hy vọng mãnh liệt. Họ đã sống cả đời trong cảnh mù chữ, phụ thuộc vào truyền miệng, vào may rủi. Giờ đây, Lâm Dịch đang mở ra một con đường mới cho thế hệ tương lai của làng.
Lâm Dịch nhìn lũ trẻ. Hắn biết, một đêm xua đuổi cường đạo chỉ là giải pháp tình thế. Nhưng việc gieo những hạt giống tri thức này, dù nhỏ bé, lại là nền tảng cho sự phát triển bền vững của làng. Những đứa trẻ này, một ngày nào đó, sẽ không chỉ biết săn bắn hay làm nông. Chúng sẽ biết đọc, biết viết, biết tính toán, và quan trọng hơn, chúng sẽ biết cách tư duy, cách giải quyết vấn đề bằng trí tuệ, chứ không chỉ bằng bạo lực.
Hắn nhắm mắt lại, một thoáng nhớ về thế giới cũ, nơi việc học chữ là điều hiển nhiên, là quyền lợi cơ bản. Ở thế giới này, đó lại là một đặc ân, là một cuộc cách mạng thầm lặng. "Tri thức là vũ khí mạnh nhất," hắn nhắc nhở chính mình, "và nó không chỉ chống lại những tên cướp. Nó chống lại sự ngu dốt, sự áp bức, và sự chấp nhận số phận." Những hạt giống tri thức được gieo hôm nay sẽ tạo ra một thế hệ dân làng mới có khả năng thích nghi và phát triển hơn, trở thành nền tảng vững chắc cho Thôn Làng Sơn Cước trong các cuộc đối đầu tương lai. Khả năng đọc viết và tính toán sẽ mở ra những cơ hội mới cho làng, có thể là kinh doanh, giao thương, hoặc thậm chí là giao tiếp với các thế lực bên ngoài theo một cách khác. Sự kiện này củng cố thêm vị thế lãnh đạo của Lâm Dịch, khiến dân làng càng tin tưởng và phụ thuộc vào anh, không chỉ là người mang lại cải thiện vật chất, mà còn là người soi đường cho tương lai.
Lâm Dịch mở mắt, nhìn những nét chữ nguệch ngoạc trên đất, rồi nhìn những khuôn mặt rạng rỡ của lũ trẻ. Ánh mặt trời buổi sáng trải dài trên sân đình, mang theo một làn gió ấm áp. Thôn Làng Sơn Cước, sau một đêm căng thẳng, lại tiếp tục hành trình của mình, không chỉ là sinh tồn, mà là kiến tạo. Hắn biết rằng Huyết Lang có thể sẽ không quên mối thù này và có thể quay lại với sự chuẩn bị kỹ lưỡng hơn, nhưng hôm nay, hắn đã gieo một điều gì đó lớn hơn cả một chiến thắng tạm thời. Hắn đã gieo hy vọng.
Tác phẩm này là sáng tác độc quyền của Long thiếu trên nền tảng truyen.free.