Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 140: Hương Khói Thịnh Vượng và Ánh Mắt Thèm Khát

Bên ngoài, gió vẫn thổi nhẹ, mang theo tiếng lá cây xào xạc. Dưới ánh nắng vàng nhạt, Thôn Làng Sơn Cước hiện lên với vẻ đẹp bình yên nhưng ẩn chứa một sức sống mới, một trật tự mới đang dần hình thành, vững chãi từ gốc rễ. Lâm Dịch biết, sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, nhưng để sinh tồn bền vững, cần phải có một cộng đồng vững mạnh. Và hắn, đã đặt những viên gạch đầu tiên cho bức tường thành ấy.

Giờ đây, bức tường thành ấy đã cao hơn một chút, vững chãi hơn một bậc. Bình minh Thôn Làng Sơn Cước không chỉ rực rỡ bởi ánh nắng ban mai len lỏi qua kẽ lá, mà còn bởi một thứ ánh sáng khác – ánh sáng của hy vọng và sự an lạc. Những cánh đồng lúa xanh tốt trải dài đến tận chân núi, lúa đã ngậm đòng, hứa hẹn một mùa bội thu chưa từng có. Trên những con đường đất được dọn dẹp sạch sẽ, không còn cảnh rác rưởi hay bùn lầy, thấp thoáng bóng dáng những đứa trẻ con đang nô đùa, tiếng cười giòn tan vang vọng khắp làng, hòa cùng tiếng gà gáy eo óc từ xa và tiếng chó sủa giòn giã.

Những ngôi nhà gỗ đơn giản, mái tranh ngày nào còn xập xệ, nay đã được sửa sang tươm tất, thậm chí một vài nhà còn được đắp thêm lớp đất sét chống thấm, trông vững chãi hơn hẳn. Khói bếp vấn vít bay lên từ những mái nhà, mang theo mùi thơm của thức ăn đang được đun nấu, của gỗ củi cháy dở, quyện lẫn với mùi đất ẩm và mùi cỏ cây quen thuộc của vùng sơn cước. Đó là mùi của cuộc sống, của sự ấm no đang nhen nhóm. Dân làng, ai nấy đều hăng say làm việc. Người phụ nữ ngồi dưới mái hiên, tay thoăn thoắt đan lát những chiếc giỏ tre, thúng mây tinh xảo, màu sắc bắt mắt. Những người đàn ông thì miệt mài sơ chế thảo dược vừa hái từ rừng về, phơi khô, phân loại, hay kiểm tra lại những chiếc bẫy thú đã gài. Khu vực xưởng thủ công đơn giản mà Lâm Dịch đã hướng dẫn dân làng dựng lên giờ đây nhộn nhịp tiếng lách cách của khung dệt, tiếng đục đẽo gỗ, tiếng trò chuyện râm ran.

Tin tức về chuyến tuần tra của Tuần Kiểm Sứ Dương đã đến làng từ chiều hôm trước, khiến cả Thôn Làng Sơn Cước có chút nhộn nhịp, nhưng không phải là sự hoảng loạn hay lo sợ như trước đây. Thay vào đó là một sự chuẩn bị có trật tự, pha lẫn chút tự hào. Lâm Dịch đứng giữa sân làng, ánh mắt quét qua từng góc nhỏ, hài lòng với những gì mình nhìn thấy. Thân hình hắn vẫn còn gầy gò, hơi xanh xao một chút do những năm tháng thiếu ăn và lao động vất vả, nhưng đôi mắt sâu thẳm lại ánh lên vẻ sắc bén, từng trải của một người đã chứng kiến nhiều điều. Hắn mặc một bộ trang phục vải thô sơ, vá víu như bao người dân trong làng, nhưng khí chất lại hoàn toàn khác biệt.

Trưởng thôn Lão Vương, dáng người thấp bé, khuôn mặt khắc khổ nay đã bớt đi phần nào ưu tư, nhưng vẫn không giấu được vẻ lo lắng thường trực khi nhắc đến quan lại. Ông ta đi đến bên Lâm Dịch, vò vò hai bàn tay thô ráp. “Lâm Dịch, liệu chúng ta có cần phải bày biện gì đó cho tươm tất hơn không? Dù sao cũng là quan trên… không biết có gây khó dễ gì không.”

Lâm Dịch khẽ lắc đầu, ánh mắt nhìn về phía những người dân đang hăng say làm việc. “Cứ để dân làng sinh hoạt bình thường, Trưởng thôn à. Không cần quá khoa trương. Quan trọng là sự thật về cuộc sống của chúng ta. Nếu chúng ta bày vẽ quá mức, e rằng lại gây ra sự chú ý không cần thiết. Hơn nữa, sự bình yên và thịnh vượng mà ông ta thấy được, đó mới là thứ có giá trị nhất.”

Hắn hiểu tâm lý của Trưởng thôn. Ở thế giới này, quan lại thường đồng nghĩa với phiền phức và bóc lột. Nhưng Lâm Dịch muốn cho Tuần Kiểm Sứ Dương thấy một điều khác – một mô hình tự lực cánh sinh, một cộng đồng tự chủ. “Chúng ta có gì thì thể hiện cái đó. Cái tốt thì cứ để nó tự nhiên mà tỏa sáng.” Hắn thầm nghĩ, một sự phô trương giả tạo chỉ khiến người ta nghi ngờ, còn một sự thật hiển nhiên sẽ khiến người ta phải công nhận.

Vương Đại Trụ, với thân hình vạm vỡ, cao lớn hơn hẳn Lâm Dịch, khuôn mặt chất phác nay ánh lên vẻ kiên nghị, đứng bên cạnh, tay nắm chặt cán cuốc. Hắn nói to, rõ ràng, giọng mang chút cục cằn nhưng đầy nhiệt huyết: “Cứ để bọn ta canh gác cẩn thận, Lâm Dịch. Không ai dám làm càn ở làng này đâu! Mấy tên lính tráng kia nếu có ý đồ xấu, bọn ta cũng không ngại cho chúng biết mùi.”

Lâm Dịch gật đầu. “Vương Đại Trụ, anh và Nhị Cẩu hãy cùng các anh em dân quân tuần tra xung quanh làng. Đảm bảo an ninh, nhưng không cần quá phô trương lực lượng. Chỉ cần giữ cho mọi thứ trong tầm kiểm soát.” Hắn biết, lực lượng dân quân tự vệ do hắn huấn luyện đã trở thành một lá chắn đáng tin cậy cho làng, nhưng vẫn cần sự thận trọng.

Trần Nhị Cẩu, vóc dáng trung bình, gương mặt có chút ngây ngô nhưng đôi mắt sáng, nhanh nhẹn, hăm hở chạy đến. “Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy! Em đã dặn các bà các chị dọn dẹp đường làng sạch sẽ rồi. Mấy cái giỏ tre, thúng mây đẹp nhất cũng được bày ra ở xưởng thủ công rồi ạ!” Hắn cười tươi, vẻ mặt đầy tự hào.

Lâm Dịch khẽ mỉm cười, xoa đầu Trần Nhị Cẩu. “Tốt lắm, Nhị Cẩu. Cứ giữ nguyên như vậy. Trưởng thôn, Lão Hồ, chúng ta cùng đi xem xét một vòng nữa, đảm bảo mọi thứ đều đâu vào đấy.”

Hắn cùng Trưởng thôn Lão Vương và Lão Hồ đi một vòng quanh làng. Lâm Dịch kiểm tra kỹ lưỡng các khu vực sản xuất thủ công, đảm bảo các sản phẩm được trưng bày gọn gàng, sạch sẽ, thể hiện rõ sự khéo léo và giá trị. Những chiếc giỏ đan từ tre, mây với họa tiết độc đáo, những đồ gỗ nhỏ được chạm khắc tinh xảo, những gói thảo dược sơ chế được buộc cẩn thận, tất cả đều toát lên vẻ đẹp của công sức và trí tuệ. Hắn còn ghé qua khu vực chế biến nông sản, nơi các bà các chị đang phơi khô măng rừng, nấm hương, mùi thơm dịu nhẹ lan tỏa trong không khí.

Lão Hồ, lưng còng, tóc bạc phơ, đôi mắt tinh anh thường nheo lại, điềm tĩnh quan sát mọi thứ. Ông khẽ gật đầu, thỉnh thoảng lại đưa tay vuốt chòm râu bạc, vẻ mặt đầy thấu hiểu và một chút lo âu kín đáo mà chỉ Lâm Dịch mới nhận ra. “Nước sông có khúc, lòng người có lúc. Bây giờ làng ta đã khác xưa nhiều rồi. Nhưng phú quý sinh ra tai họa, Lâm Dịch à, cậu phải luôn nhớ điều đó.” Lời ông nói không phải cảnh báo, mà là một sự nhắc nhở về bản chất khắc nghiệt của thế giới.

Lâm Dịch hiểu. Hắn biết rất rõ. Sự thịnh vượng này, một khi lộ ra, chắc chắn sẽ thu hút những ánh mắt thèm khát. Nhưng rút lui thì không phải là phong cách của hắn. “Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, Lão Hồ. Nhưng để sinh tồn bền vững, chúng ta phải mạnh mẽ.” Hắn thầm nhủ, mạnh mẽ không chỉ về vật chất mà còn về tinh thần, về tổ chức.

***

Mặt trời đã lên đến đỉnh đầu, nắng gắt đổ xuống Thôn Làng Sơn Cước, nhưng không khí vẫn trong lành, dễ chịu. Từ xa, một đoàn người đang tiến vào làng. Đó là Tuần Kiểm Sứ Dương, một quan chức cấp thấp phụ trách tuần tra các làng biên giới, cùng vài lính gác. Ông ta mặc một bộ quan phục đơn giản, có vẻ phong trần vì đã trải qua quãng đường xa, gương mặt lộ vẻ mệt mỏi và thờ ơ. Ánh mắt ông ta quét qua những ngôi làng ven đường, dường như đã quá quen với cảnh nghèo đói và tiêu điều ở những vùng biên giới hẻo lánh này. Hắn ta chỉ mong nhanh chóng hoàn thành chuyến tuần tra để có thể trở về huyện nha, tận hưởng chút an nhàn.

Nhưng khi bước chân vào Thôn Làng Sơn Cước, vẻ mặt Tuần Kiểm Sứ Dương dần thay đổi. Từ sự mệt mỏi, thờ ơ, ông ta chuyển sang ngạc nhiên, rồi kinh ngạc. Những cánh đồng lúa xanh tốt, mướt mắt kéo dài đến tận chân núi, không hề có vẻ hoang hóa hay cằn cỗi. Những con đường đất sạch sẽ, không một cọng rác, hai bên là những hàng cây xanh tươi được trồng thẳng tắp. Những ngôi nhà gỗ được sửa sang tươm tất, mái tranh mới lợp vàng óng, tường đất được trát mịn màng. Đặc biệt hơn cả là những con người đang lao động. Họ không gầy guộc, tiều tụy như những người dân biên giới khác mà ông ta từng thấy. Ngược lại, họ có vẻ mặt an lạc, khỏe khoắn, và tràn đầy sức sống.

Trưởng thôn Lão Vương cùng Lâm Dịch, Lão Hồ, Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu đã đứng chờ ở đầu làng. Trưởng thôn, tuy còn chút lo lắng, nhưng cũng không giấu được vẻ tự hào khi đón tiếp quan trên. “Hạ quan xin bái kiến Tuần Kiểm Sứ đại nhân. Hoan nghênh đại nhân ghé thăm Thôn Làng Sơn Cước chúng tôi.”

Tuần Kiểm Sứ Dương giơ tay ra hiệu miễn lễ. Ánh mắt ông ta không ngừng quét qua khung cảnh xung quanh. Hắn ta bước đi chậm rãi qua làng, quan sát kỹ lưỡng từng chi tiết. Ông dừng lại bên một người phụ nữ đang miệt mài đan giỏ, nhìn những sợi mây được dệt khéo léo thành những họa tiết lạ mắt. Ông lại ghé vào một xưởng mộc nhỏ, nhìn những món đồ gỗ được chạm khắc tinh xảo, khác hẳn với những món đồ thô kệch ở các làng khác.

“Thật không ngờ,” Tuần Kiểm Sứ Dương thốt lên, giọng điệu đầy ngạc nhiên. “Ở vùng biên hẻo lánh này lại có một thôn làng thịnh vượng đến vậy! Cảnh tượng này… quả thực là khiến bản quan mở rộng tầm mắt. Ai là người đã dẫn dắt dân làng đạt được những thành tựu này?” Ông ta quay sang Trưởng thôn Lão Vương, nhưng ánh mắt lại dừng lại ở Lâm Dịch, người thanh niên có vẻ trầm tư nhưng ánh mắt sắc sảo.

Trưởng thôn Lão Vương vội vàng chỉ vào Lâm Dịch. “Bẩm đại nhân, đây là Lâm Dịch, người đã đưa ra nhiều kế sách hay giúp dân làng chúng tôi cải thiện cuộc sống.”

Lâm Dịch bước lên một bước, cúi người khiêm tốn. “Tiểu nhân Lâm Dịch bái kiến đại nhân. Chỉ là dân làng đồng lòng, cùng nhau tìm cách cải thiện cuộc sống, tiểu nhân chỉ góp chút sức nhỏ mà thôi.” Hắn biết, càng khiêm tốn càng tốt, không nên quá lộ liễu.

Tuần Kiểm Sứ Dương không đáp lời ngay. Ông ta nhìn Lâm Dịch từ đầu đến chân, ánh mắt tinh tường như muốn xuyên thấu. Gã thanh niên này gầy gò, quần áo giản dị, nhưng lại có một khí chất khác biệt, một sự điềm tĩnh và tự tin lạ thường. “Góp chút sức nhỏ?” Ông ta cười khẩy. “Nếu chút sức nhỏ của ngươi có thể biến một thôn làng biên giới hoang tàn thành một nơi trù phú như thế này, vậy thì toàn bộ huyện của ta cũng cần những ‘chút sức nhỏ’ như vậy.”

Ông ta ra hiệu cho một tên lính mang đến một cuốn sổ nhỏ và bút lông. “Ngươi hãy nói cho bản quan nghe, làm thế nào mà các ngươi lại làm được điều này? Từ canh tác, cho đến những s��n vật thủ công này, và cả cái… cái trật tự trong làng này nữa. Bản quan thấy dân làng ai nấy đều an lạc, không có vẻ tranh chấp hay bất mãn.”

Lâm Dịch, giữ thái độ khiêm tốn nhưng ánh mắt kiên định, bắt đầu giải thích một cách logic và rành mạch. Hắn nói về việc cải tiến kỹ thuật canh tác, luân canh cây trồng, sử dụng phân bón tự nhiên để tăng năng suất. Hắn nói về việc khai thác hợp lý các sản vật rừng, sơ chế và tạo ra những sản phẩm thủ công có giá trị. Và đặc biệt, hắn nhấn mạnh vào vai trò của Hội đồng Hòa giải, một cơ chế giải quyết mâu thuẫn nội bộ dựa trên lý lẽ, công bằng và tình làng nghĩa xóm, giúp duy trì sự đoàn kết và trật tự trong làng.

Tuần Kiểm Sứ Dương chăm chú lắng nghe, gật gù liên tục. Thỉnh thoảng, ông ta lại dừng lại, dùng bút lông ghi chép cẩn thận vào cuốn sổ nhỏ. “Cải tiến canh tác… thủ công nghiệp… Hội đồng Hòa giải… Ngươi nói lý lẽ, không dùng vũ lực để giải quyết tranh chấp?” Ông ta lặp lại những từ khóa, vẻ mặt ngày càng ấn tượng. “Tốt! Tốt lắm! Bản quan đã đi qua bao nhiêu làng mạc, đâu đâu cũng thấy cảnh tranh giành, kiện cáo, quan lại khó xử. Vậy mà ở cái nơi hẻo lánh này, các ngươi lại có thể tự giải quyết mọi chuyện một cách êm đẹp. Người tài như vậy không thể bị chôn vùi ở chốn sơn dã.”

Hắn ta nhìn Lâm Dịch, ánh mắt đầy tán thưởng. “Bản quan sẽ ghi nhận sự tài tình của ngươi trong báo cáo gửi về huyện nha. Có lẽ, mô hình của Thôn Làng Sơn Cước này có thể được áp dụng ở những nơi khác.”

Lâm Dịch chỉ cúi đầu, không nói gì thêm. Hắn biết, lời khen ngợi của vị quan này vừa là vinh dự, nhưng cũng là một con dao hai lưỡi. Danh tiếng và tiền bạc luôn đi kèm với rắc rối.

Tuần Kiểm Sứ Dương ở lại làng dùng bữa trưa đơn giản cùng Trưởng thôn và Lâm Dịch. Dù chỉ là những món ăn dân dã nhưng tươi ngon, thanh đạm, khiến ông ta ăn rất ngon miệng. Trước khi rời đi, ông ta còn đặc biệt ghé thăm khu vực nhà Lâm Dịch, thấy Lâm phụ đang miệt mài làm vườn, Lâm mẫu vui vẻ bận rộn bên khung cửi, và Lâm Tiểu Nguyệt vô tư chơi đùa. Cảnh tượng gia đình đầm ấm, an lạc này càng khắc sâu ấn tượng tốt đẹp về Thôn Làng Sơn Cước trong lòng vị quan tuần tra.

“Mong rằng bản quan sẽ có dịp ghé thăm lại nơi đây. Chúc các ngươi mọi sự an lành.” Tuần Kiểm Sứ Dương nói, giọng điệu đã không còn vẻ mệt mỏi ban đầu, thay vào đó là sự hứng khởi và mãn nguyện. Đoàn người ngựa rời đi, tiếng vó ngựa dần xa khuất, để lại Thôn Làng Sơn Cước trong sự hân hoan lẫn chút bồn chồn.

***

Tuần Kiểm Sứ Dương đã rời đi được một lúc, để lại Thôn Làng Sơn Cước trong một không khí nửa mừng rỡ, nửa bồn chồn. Dân làng thở phào nhẹ nhõm, tiếng cười nói lại vang lên rộn ràng hơn, nhưng trong lòng mỗi người đều ẩn chứa một câu hỏi: Liệu sự chú ý này là tốt hay xấu?

Lâm Dịch không ở lại sân làng để tận hưởng không khí vui mừng. Hắn đi thẳng ra rìa Rừng Trúc Thanh Tịnh, nơi có thể bao quát toàn bộ ngôi làng. Chiều tà, hoàng hôn đang buông xuống, nhuộm đỏ cả một khoảng trời. Gió nhẹ thổi qua những rặng trúc, tạo nên tiếng xào xạc đều đều, như tiếng thở dài của đất trời.

Hắn đứng một mình, vuốt cằm, ánh mắt đăm chiêu nhìn về phía làng đang chìm dần trong ánh hoàng hôn. Mùi khói bếp, mùi đất ẩm và hương thảo dược từ làng theo gió thoảng đến, mang theo một cảm giác bình yên đến lạ. Nhưng trong tâm trí Lâm Dịch, sự bình yên ấy lại ẩn chứa một nỗi lo lắng không tên.

“Danh tiếng và tiền bạc luôn đi kèm với rắc rối.” Hắn độc thoại nội tâm, giọng trầm thấp. “Thế giới này không nợ ai một sự công bằng. Một khi đã có được, thì phải tìm cách giữ lấy. Làng mình đã không còn là một nơi bị lãng quên nữa… mà là một miếng mồi béo bở.” Lời khen ngợi và hứa hẹn ghi nhận của vị quan chức không hề khiến hắn tự mãn, ngược lại, nó chỉ làm tăng thêm cảm giác bất an. Một khi báo cáo của Tuần Kiểm Sứ Dương đến tai các cấp cao hơn, đến Trần Thị Gia Tộc hoặc các quan lại khác, Thôn Làng Sơn Cước sẽ đứng trước những tương tác chính trị và kinh tế phức tạp hơn nhiều. Sự thịnh vượng này, giờ đây đã được chính quyền ghi nhận, cũng đồng nghĩa với việc nó sẽ bị nhòm ngó, bị tính toán.

Lâm Dịch thở dài một tiếng. Cuộc sống ở thế giới này, dù cố gắng đến mấy, cũng không bao giờ cho phép người ta an nhàn. Hắn đã xây dựng một nền tảng vững chắc cho làng, nhưng những thách thức mới, lớn hơn, đang chờ đợi.

Cùng lúc đó, trên một đỉnh đồi cao khuất tầm nhìn, cách Thôn Làng Sơn Cước không xa, một bóng người cao lớn đứng sừng sững, thân hình vạm vỡ như một con thú hoang. Hắn ta là Bang chủ Huyết Lang, một tên giang hồ khét tiếng tàn bạo, khôn ngoan và đầy tham lam. Gương mặt hắn dữ tợn, một vết sẹo dài chạy dọc má, và trên cổ là một hình xăm con sói đang nhe nanh ghê rợn. Hắn luôn mang theo một thanh trường đao nặng trịch bên hông, ánh thép lạnh lẽo phản chiếu ánh hoàng hôn.

Trong tay Bang chủ Huyết Lang là một chiếc ống nhòm thô sơ, nhưng lại đủ sức phóng đại cảnh vật dưới chân đồi. Hắn ta đã quan sát Thôn Làng Sơn Cước suốt cả ngày, từ lúc Tuần Kiểm Sứ Dương đến, cho đến khi đoàn quan quân rời đi. Từng chi tiết nhỏ nhất về sự trù phú của làng, những cánh đồng bội thu, những sản phẩm thủ công đa dạng màu sắc, những ngôi nhà tươm tất, và cả vẻ mặt an lạc của dân làng, đều không thoát khỏi tầm mắt hắn.

“Hừm, xem ra, những tin đồn về ‘Thiên Đường Sơn Cước’ không phải là vô căn cứ.” Bang chủ Huyết Lang trầm khàn nói, giọng điệu ghê rợn như tiếng gầm gừ của một con thú săn mồi. Mùi da thuộc và kim loại sắc lạnh từ vũ khí của hắn hòa cùng mùi mồ hôi của đám thuộc hạ đang đứng phía sau. “Bọn chó má quan lại kia, đến đây chỉ để ghi chép mấy thứ vớ vẩn, rồi bỏ đi. Chúng đâu biết rằng, nơi này mới là món hời thật sự.”

Một nụ cười tàn bạo, đầy vẻ khát máu hiện lên trên đôi môi dày của hắn. Ánh mắt hắn tràn ngập tham lam, như một con sói đã phát hiện ra đàn cừu béo tốt không ai bảo vệ. Hắn quay sang tên thuộc hạ thân tín đang đứng cạnh, ra hiệu bằng một cái vung tay mạnh mẽ. Thanh trường đao bên hông hắn khẽ kêu “keng” một tiếng, vang vọng trong không gian tĩnh mịch của buổi chiều tà.

“Nhìn xem, một miếng mồi béo bở!” Bang chủ Huyết Lang nói, giọng hắn hạ thấp, chứa đầy ý đồ hiểm độc. “Những con dê béo tốt này đã đến lúc phải cống nạp cho chó sói rồi. Chuẩn bị đi, chúng ta sẽ cho chúng một bài học về sự phú quý không biết điều.”

Hắn ta siết chặt chuôi trường đao, ánh mắt đầy tham lam và tàn bạo hướng về ngôi làng dưới chân đồi, như một con thú săn mồi đã tìm thấy mục tiêu. Gió trên đỉnh đồi hú lên từng cơn lạnh lẽo, mang theo một điềm báo chẳng lành. Thôn Làng Sơn Cước, tuy đã vững mạnh từ bên trong, nhưng giờ đây, một mối nguy hiểm vũ lực trực tiếp và tàn bạo hơn rất nhiều so với những mâu thuẫn trước đây với Trần Thị Gia Tộc, đang lăm le chờ đợi. Lâm Dịch sẽ phải đối phó với cả quyền lực nhà nước và các thế lực giang hồ cùng lúc, cho thấy tầm vóc của các thách thức sẽ tăng lên đáng kể, vượt ra ngoài phạm vi làng xã đơn thuần.

Đêm dần buông xuống, nuốt chửng những tia sáng cuối cùng của hoàng hôn. Thôn Làng Sơn Cước bình yên chìm vào giấc ngủ, không hay biết rằng, trên đỉnh đồi kia, đôi mắt tham lam của Bang chủ Huyết Lang đang lóe lên một ánh nhìn lạnh lẽo, báo hiệu một cơn bão tố sắp ập đến.

Truyện nguyên tác của Long thiếu, được công bố độc quyền tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free