Lạc thế chi nhân - Chương 139: Hội Đồng Hòa Giải: Trật Tự Mới Của Làng
Gió đêm càng lúc càng mạnh, tiếng trúc xào xạc như một bản nhạc hùng tráng, báo hiệu những thử thách mới đang chờ đợi phía trước. Nhưng trong lòng Lâm Dịch, ngọn lửa quyết tâm đã bùng cháy mạnh mẽ, sáng rực như những vì sao lấp lánh trên bầu trời đêm. Sơn Cước sẽ không còn là một làng nhỏ bé, yếu ớt bị chèn ép. Sơn Cước sẽ tự cường, sẽ vươn lên, và sẽ tự bảo vệ mình. Đó là lời hứa của Lâm Dịch, với chính bản thân hắn và với những con người mà hắn đã quyết định bảo vệ. Hắn đứng đó, trong màn đêm tĩnh mịch của Rừng Trúc Thanh Tịnh, chiêm nghiệm lại những lời của Lão Hồ. "Xây dựng không chỉ là tạo ra, mà còn là bảo vệ." Đúng vậy, hắn đã tạo ra một sự thay đổi, một nguồn sống mới cho Sơn Cước. Nhưng nếu không có một bức tường thành vững chắc để bảo vệ nó, tất cả sẽ chỉ là công dã tràng.
Lâm Dịch biết rằng bức tường thành ấy không chỉ là những hàng rào kiên cố hay những người thợ săn dũng mãnh. Nó còn là sự gắn kết nội bộ, là một trật tự được thiết lập từ bên trong. Một cộng đồng muốn vững mạnh cần có quy củ, cần có một hệ thống giải quyết mâu thuẫn để tránh sự chia rẽ và suy yếu. Trong thế giới hiện đại của hắn, đó là pháp luật và các cơ quan tư pháp. Còn ở đây, trong cái Đại Hạ Vương Triều mục ruỗng này, hắn cần một thứ gì đó tương tự, nhưng phù hợp với hoàn cảnh của làng. Một “hội đồng hòa giải” – cái tên này bỗng nảy ra trong đầu hắn, nghe có vẻ hơi hiện đại, nhưng bản chất của nó lại không hề xa lạ với những “lệ làng” hay “hương ước” mà hắn từng đọc qua trong sử sách. Vấn đề là, làm thế nào để nó không chỉ là một tập tục cũ kỹ, mà trở thành một cơ chế công bằng, minh bạch, có lý có tình. Hắn cần phải cẩn trọng, từng bước một, gieo mầm những khái niệm mới vào mảnh đất đã quá quen với những lối mòn.
***
Đêm khuya buông xuống Thôn Làng Sơn Cước, mang theo cái se lạnh đặc trưng của mùa thu biên viễn. Trên nền trời đen thẳm, những vì sao lấp lánh như vô vàn con mắt đang dõi theo. Trong căn nhà gỗ của Trưởng thôn Lão Vương, ngọn đèn dầu lay lắt hắt lên những bóng hình đổ dài trên vách. Mùi khói gỗ từ bếp lửa vẫn còn vương vấn trong không khí, hòa quyện với mùi đất ẩm và hương cỏ cây từ bên ngoài vọng vào. Lão Vương, với vóc dáng thấp bé và khuôn mặt khắc khổ, ngồi đối diện với Lâm Dịch, ánh mắt đầy vẻ băn khoăn. Bên cạnh ông là Lão Hồ, gầy gò, lưng còng, đôi mắt tinh anh nheo lại như đang cân nhắc từng lời. Vương Đại Trụ, thân hình vạm vỡ, và Trần Nhị Cẩu, với gương mặt vẫn còn chút ngây ngô nhưng đôi mắt đầy nhiệt huyết, cũng có mặt, họ ngồi thẳng lưng, chăm chú lắng nghe.
Lâm Dịch, thân hình hơi gầy gò trong chiếc áo vải thô, dùng một cành cây nhỏ vẽ sơ đồ đơn giản lên nền đất sạch sẽ, phác thảo những đường nét của một cấu trúc mà hắn gọi là "Hội đồng Hòa giải". Ngọn lửa nhỏ trong lò sưởi bập bùng, hắt lên khuôn mặt thanh tú nhưng trầm tư của hắn. Hắn cất giọng trầm tĩnh, không nhanh không chậm, nhưng mỗi lời đều chứa đựng trọng lượng và sự suy tính kỹ lưỡng.
"Làng ta đang đổi mới," Lâm Dịch mở lời, ánh mắt lướt qua từng người, "sản vật nhiều hơn, giao thương cũng bắt đầu. Cuộc sống của bà con ngày càng sung túc, nhưng cũng chính vì vậy, những mâu thuẫn nhỏ có thể phát sinh. Một con gà đi lạc vào vườn hàng xóm, một mảnh đất ranh giới không rõ ràng, một lời nói vô ý trong lúc say rượu... Nếu không có quy tắc rõ ràng, một cơ chế giải quyết minh bạch, e rằng những việc nhỏ nhặt ấy có thể ảnh hưởng đến sự đoàn kết của làng, thậm chí là gây ra những rạn nứt khó hàn gắn."
Trưởng thôn Lão Vương nghe vậy, râu bạc khẽ rung, ông day day thái dương, vẻ mặt lộ rõ sự lo lắng. "Lâm Dịch nói cũng có lý... Nhưng từ trước đến nay, có việc gì thì cứ ra đình làng, các lão làng cùng phân xử là xong. Thường thì dựa vào tình lý, ai cũng hiểu. Giờ lập cái hội đồng này... có phiền phức không? Có làm mất đi cái tình làng nghĩa xóm không?" Giọng ông đầy sự hoài nghi, bởi cái "lệ làng" đã ăn sâu vào tiềm thức bao đời nay, nó là nền tảng của trật tự, dù đôi khi có phần cảm tính.
Lâm Dịch mỉm cười nhẹ. "Trưởng thôn nói rất đúng, cái tình làng nghĩa xóm là thứ quý giá nhất. Nhưng chính vì quý giá, chúng ta càng phải bảo vệ nó. Mà muốn bảo vệ, không thể chỉ dựa vào tình cảm suông. Tình cảm có thể bị che mờ bởi tư lợi, bởi thành kiến. Một cơ chế rõ ràng, dựa trên lý lẽ và sự công bằng, mới là cách tốt nhất để giữ gìn cái tình ấy." Hắn dừng lại một chút, để lời nói thấm vào. "Hội đồng này không phải để thay thế các lão làng, mà là để hỗ trợ. Nó sẽ giúp các lão làng có một khuôn khổ để phân xử, một 'cẩm nang' để tham chiếu, đảm bảo mọi phán quyết đều được cân nhắc kỹ lưỡng, không thiên vị, không cảm tính."
Lão Hồ, nãy giờ vẫn im lặng lắng nghe, giờ mới khẽ gật đầu. Đôi mắt tinh anh của ông lóe lên một tia sáng. "Trưởng thôn nói cũng đúng, nhưng thời thế đã khác. Cái 'lệ làng' đôi khi dựa vào tình cảm mà bỏ qua lý lẽ. Một hội đồng có quy củ, rõ ràng sẽ khiến dân làng an tâm hơn, cũng tránh được sự can thiệp từ bên ngoài." Giọng Lão Hồ trầm trầm, đầy thâm ý. Ông đã nhìn thấy những nguy cơ tiềm ẩn khi làng ngày càng phát triển, đặc biệt là sự nhòm ngó của Trần Thị Gia Tộc. Một nội bộ đoàn kết, có trật tự, sẽ khó bị chia rẽ và lợi dụng hơn. "Nếu nội bộ làng không vững, những kẻ mắt xanh mỏ đỏ sẽ dễ dàng thò tay vào, giật dây chia rẽ, thôn tính. Khi đó, không chỉ tình làng nghĩa xóm mất đi, mà cả làng cũng khó giữ được sự yên bình." Lão Hồ nói thêm, ánh mắt nhìn thẳng vào Lâm Dịch, như muốn xác nhận sự đồng điệu trong suy nghĩ.
Lâm Dịch không khỏi thán phục sự minh triết của Lão Hồ. Ông không chỉ hiểu ý hắn, mà còn nhìn xa hơn về những hiểm nguy mà hắn đang dự liệu. "Chính là vậy, Lão Hồ. Một làng có nội bộ mạnh mẽ, tự giải quyết được vấn đề của mình, sẽ có tiếng nói hơn khi đối diện với các thế lực bên ngoài. Chúng ta không thể mãi trông chờ vào sự may mắn hay lòng tốt của kẻ khác. Tri thức là vũ khí mạnh nhất, nhưng sự đoàn kết và trật tự nội bộ mới là tấm khiên vững chãi nhất."
Vương Đại Trụ, từ nãy đến giờ vẫn im lặng như tờ, chợt vỗ đùi đánh đét một cái, làm Trưởng thôn Lão Vương giật mình. "Đại ca nói đúng! Có cái hội đồng này, ai làm sai thì rõ ràng, không ai dám bắt nạt ai nữa!" Giọng hắn to và vang, chất phác nhưng đầy nhiệt tình. "Con thấy ở làng bên, có vụ tranh chấp đất đai kéo dài cả năm, cuối cùng phải nhờ đến quan trên phân xử, vừa tốn kém lại vừa mất tình nghĩa. Nếu làng mình có cái hội đồng này, thì mấy việc lặt vặt ấy giải quyết nhanh gọn hơn nhiều!"
Trần Nhị Cẩu cũng hăng hái góp lời. "Đúng đó! Có lần nhà lão Ba bị mất gà, nghi cho nhà lão Tư, hai nhà cứ thế mà cãi nhau ầm ĩ. Nếu có hội đồng, chắc chắn sẽ tìm ra sự thật, không để oan cho ai!" Ánh mắt cậu ta sáng rực, tràn đầy niềm tin vào ý tưởng của Lâm Dịch.
Trưởng thôn Lão Vương lắng nghe những lời phân tích của Lão Hồ và sự nhiệt tình của Đại Trụ, Nhị Cẩu. Dần dần, vẻ băn khoăn trên khuôn mặt ông vơi đi, thay vào đó là sự trầm ngâm. "Nghe các ngươi nói, ta cũng thấy có lý. Cái 'lệ làng' của ta tuy có tình, nhưng cũng có lúc không rõ ràng, gây ra những hiểu lầm không đáng có. Nếu có một khuôn khổ, một quy củ, thì mọi việc sẽ dễ bề phân xử hơn." Ông nhìn Lâm Dịch, ánh mắt chất chứa một sự tin tưởng sâu sắc. "Vậy Lâm Dịch, ngươi có thể nói rõ hơn về cái 'Hội đồng Hòa giải' này sẽ vận hành như thế nào?"
Lâm Dịch gật đầu. "Đơn giản thôi, Trưởng thôn. Hội đồng này sẽ gồm một số thành viên đại diện cho các tầng lớp trong làng: các lão làng có uy tín, những người trẻ tuổi có nhiệt huyết, và cả những đại diện của phụ nữ, những người thường ít được lắng nghe. Khi có mâu thuẫn, hai bên tranh chấp sẽ trình bày sự việc trước Hội đồng. Hội đồng sẽ lắng nghe, thu thập chứng cứ, và sau đó cùng nhau thảo luận để đưa ra một phán quyết công bằng, hợp tình hợp lý. Phán quyết này sẽ được công khai và mọi người trong làng đều phải tuân theo." Hắn dừng lại, nhìn vào ngọn lửa nhỏ đang nhảy múa trong lò. "Quan trọng nhất, đó là sự minh bạch và công bằng. Mọi người đều có quyền được lắng nghe, và mọi vấn đề đều được xem xét một cách khách quan."
"Nghe thì có vẻ ổn đấy..." Trưởng thôn Lão Vương lẩm bẩm, vẻ mặt đã bớt căng thẳng hơn nhiều. "Nhưng ai sẽ là người trong hội đồng? Ai sẽ là người có tiếng nói quyết định?"
Lâm Dịch khẽ nhếch mép. "Người có tiếng nói quyết định... chính là lý lẽ, Trưởng thôn. Và sự đồng thuận của đa số. Các thành viên sẽ được dân làng bầu chọn, những người mà bà con tin tưởng nhất. Họ sẽ không phải là quan tòa, mà là những người đại diện cho lương tri của làng, những người giúp tìm ra sự thật và giải pháp tốt nhất cho cộng đồng." Hắn không muốn tạo ra một cấu trúc quyền lực mới, mà là một cơ chế phục vụ lợi ích chung. Cái tên "hòa giải" đã nói lên tất cả – mục đích là để làm dịu đi mâu thuẫn, chứ không phải để trừng phạt hay áp đặt.
Trong thâm tâm, Lâm Dịch hiểu rằng việc thiết lập một hội đồng như vậy không chỉ là để giải quyết tranh chấp. Nó còn là một bước để dân làng hiểu hơn về khái niệm "tự trị", về việc họ có thể tự mình quản lý cộng đồng của mình, không cần phải dựa dẫm hoàn toàn vào các quan lại địa phương, những kẻ thường chỉ biết bóc lột và gây rối. Nó là một bài học về quyền và trách nhiệm của mỗi cá nhân trong một tập thể. "Sự thịnh vượng dễ thu hút ánh mắt thèm khát," Lão Hồ đã nói. Và sự tự chủ, tự cường nội bộ chính là cách tốt nhất để chống lại những ánh mắt ấy.
Lão Hồ lại khẽ lên tiếng, giọng ông như gió thoảng qua khe cửa. "Đây không chỉ là để giải quyết mâu thuẫn, mà còn là để rèn luyện tinh thần đoàn kết. Khi mọi người cùng nhau xây dựng quy tắc, cùng nhau thực thi, họ sẽ hiểu rằng lợi ích của làng cũng chính là lợi ích của bản thân. Điều này sẽ củng cố sự gắn kết, tạo nên một sức mạnh vô hình."
Lâm Dịch gật đầu đồng tình. "Chính xác. Một làng đoàn kết sẽ khó bị chia rẽ. Một làng có quy tắc rõ ràng sẽ khó bị kẻ xấu lợi dụng." Hắn nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi màn đêm bao phủ Rừng Trúc Thanh Tịnh. Hắn biết, Trần Thị Gia Tộc, hay những thế lực khác, sẽ không ngồi yên khi thấy một làng nhỏ bé lại có thể tự cường. Việc xây dựng một bức tường thành vững chắc từ bên trong là điều cần thiết hơn bao giờ hết. Hắn đã gieo hạt giống kinh tế, giờ là lúc gieo hạt giống của trật tự và công bằng. Con đường phía trước còn rất dài, đầy rẫy hiểm nguy và những lựa chọn khó khăn. Nhưng hắn không hề nao núng. Trong bóng tối, một ý chí kiên cường, bất khuất đang được tôi luyện, sẵn sàng đón nhận mọi phong ba bão táp.
Trưởng thôn Lão Vương cuối cùng cũng gật đầu mạnh mẽ. "Được! Ta tin vào Lâm Dịch. Dù có phiền phức, nhưng nếu nó giúp làng ta tốt hơn, đoàn kết hơn, thì ta sẽ ủng hộ hết mình!" Ánh mắt ông tràn đầy niềm hy vọng, một niềm hy vọng đã được thắp lên từ khi Lâm Dịch xuất hiện ở Sơn Cước này. Cái làng nhỏ bé này đã chứng kiến quá nhiều khổ cực, quá nhiều bất công. Giờ đây, có lẽ đã đến lúc thay đổi.
***
Buổi tối hôm sau, một bầu không khí khác hẳn bao trùm Thôn Làng Sơn Cước. Trời không trăng, nhưng những vì sao lấp lánh như vô vàn viên kim cương được rắc lên tấm màn nhung đen. Tiếng trẻ con chơi đùa đã vơi dần, thay vào đó là tiếng xì xào bàn tán của dân làng đang tụ tập đông đủ tại sân đình. Ánh đuốc được thắp sáng rực rỡ, hắt lên những khuôn mặt đầy vẻ tò mò, xen lẫn chút e dè. Mùi khói củi cháy, mùi đất ẩm sau một ngày nắng, cùng mùi mồ hôi nhẹ của đám đông tạo nên một không khí chân thực, sống động.
Trưởng thôn Lão Vương, đứng cạnh Lâm Dịch trên một bục gỗ đơn sơ, khuôn mặt khắc khổ giờ đây đã bớt đi vẻ lo lắng mà thay vào đó là sự trang nghiêm. Ông hắng giọng, tiếng nói của người đứng đầu vang vọng trong màn đêm. "Hỡi bà con Sơn Cước! Đêm nay, ta và Lâm Dịch có một chuyện quan trọng muốn bàn bạc cùng mọi người." Ông dừng lại, đảo mắt qua từng gương mặt quen thuộc. "Như bà con đã biết, làng ta đang ngày càng phát triển. Cuộc sống ấm no hơn, nhà nhà đều có của ăn của để. Đó là nhờ phúc của trời đất, và cũng là nhờ công sức của Lâm Dịch, của tất cả bà con chúng ta."
Tiếng rì rầm khen ngợi vang lên từ đám đông. Dân làng ai nấy đều nhìn Lâm Dịch với ánh mắt đầy sự tôn kính và ngưỡng mộ. Lâm Dịch, trong chiếc áo vải thô giản dị, đứng đó, gầy gò nhưng toát ra một khí chất trầm ổn, tự tin. Hắn không phải là một quan chức quyền quý, cũng không phải là một anh hùng võ dũng, nhưng lời nói và hành động của hắn đã mang lại sự thay đổi thực sự cho cuộc sống của họ.
Trưởng thôn Lão Vương tiếp tục, giọng nói trở nên trang trọng hơn. "Nhưng làng có phát triển, cũng sẽ có những vấn đề mới phát sinh. Những mâu thuẫn nhỏ, nếu không được giải quyết thỏa đáng, có thể làm rạn nứt tình làng nghĩa xóm. Từ trước đến nay, ta và các lão làng vẫn phân xử mọi việc theo lệ làng, theo tình. Nhưng Lâm Dịch đã chỉ ra rằng, đôi khi 'tình' không đủ để giữ sự công bằng, sự minh bạch." Ông quay sang nhìn Lâm Dịch, ra hiệu cho hắn tiếp lời.
Lâm Dịch bước lên một bước, ánh mắt quét qua từng người trong đám đông. Hắn không nói to, nhưng giọng nói trầm ấm, rõ ràng của hắn vẫn đủ sức lan tỏa khắp sân đình. "Mỗi người trong làng đều có tiếng nói. Hội đồng này sẽ là nơi tiếng nói đó được lắng nghe, và mọi vấn đề được giải quyết bằng lý lẽ, không phải bằng sức mạnh hay quyền thế." Hắn nhấn mạnh từng chữ, cố gắng truyền tải thông điệp về sự công bằng và bình đẳng. "Chúng ta không thể mãi để những tranh chấp nhỏ gây ra sự bất hòa. Chúng ta cần một cơ chế để mọi người có thể tin tưởng, một nơi mà sự thật được làm rõ, và giải pháp được tìm ra một cách công bằng cho tất cả."
Hắn giải thích về cơ chế hoạt động của Hội đồng Hòa giải, về việc các thành viên sẽ được dân làng bầu chọn, về vai trò của họ là lắng nghe, thu thập thông tin và đưa ra phán quyết dựa trên sự thật và lý lẽ. Hắn không quên nhắc đến mục đích chính là "hòa giải," là hàn gắn, chứ không phải là trừng phạt. "Hội đồng này không phải là một quan tòa, mà là một 'người giữ lửa' cho tình làng nghĩa xóm, một 'người gác cổng' cho sự công bằng. Nó sẽ giúp chúng ta duy trì sự đoàn kết, sự tin tưởng lẫn nhau, để làng ta có thể vững mạnh hơn, chống chọi được với mọi phong ba bão táp."
Ban đầu, nhiều khuôn mặt vẫn còn vẻ e dè, một vài tiếng xì xào nổi lên. "Lại thêm quy tắc rườm rà ư?" "Có cần thiết đến vậy không?" Nhưng khi Lâm Dịch kiên nhẫn giải thích, khi hắn ví von về việc một cái cây dù có cành lá sum suê đến đâu, nếu rễ không vững, thân không chắc, cũng sẽ dễ dàng đổ gãy trước giông bão, thì sự nghi ngại dần tan biến. Hắn nói về những làng khác, nơi sự bất hòa nội bộ đã bị kẻ ngoài lợi dụng, gây ra biết bao tai họa. Hắn không nói cụ thể về Trần Thị Gia Tộc, nhưng những lời cảnh báo của hắn đã đủ để dân làng liên tưởng đến những mối nguy luôn rình rập.
Lão Hồ, đứng khuất trong đám đông, khẽ gật đầu hài lòng. Lâm Dịch đã làm rất tốt việc gieo mầm ý tưởng này vào lòng dân chúng. Sự thay đổi không thể đến từ ép buộc, mà phải đến từ sự thấu hiểu và đồng thuận.
Trưởng thôn Lão Vương thấy dân làng đã bớt xì xào, ánh mắt đã bắt đầu có sự đồng tình, liền dõng dạc nói tiếp. "Ta thấy Lâm Dịch nói có lý. Một làng mạnh không chỉ nhờ của cải mà còn nhờ sự hòa thuận. Cái 'lệ làng' đã tồn tại lâu đời, nhưng đôi khi nó cũng có những bất cập. Chúng ta cần một cái gì đó vững chắc hơn, rõ ràng hơn để bảo vệ quyền lợi của mỗi người, để giữ gìn sự yên bình cho Sơn Cước. Ai đồng ý với ý tưởng thành lập 'Hội đồng Hòa giải' này thì giơ tay lên!"
Lúc đầu, chỉ lác đác vài cánh tay giơ lên, chủ yếu là những người trẻ tuổi như Vương Đại Trụ, Trần Nhị Cẩu, và một vài thanh niên khác, những người đã chứng kiến những thay đổi kỳ diệu mà Lâm Dịch mang lại. Nhưng rồi, khi thấy ánh mắt đầy tin tưởng của Trưởng thôn Lão Vương, và sự cương nghị từ Lâm Dịch, cùng với những lời giải thích đã dần thấm vào lòng người, những cánh tay khác bắt đầu rụt rè nhấc lên. Rồi nhiều hơn, nhiều hơn nữa, cho đến khi cả sân đình, dưới ánh đuốc bập bùng, trở thành một rừng cánh tay giơ cao. Ngay cả Đại Nương Lý, người phụ nữ phúc hậu luôn quan tâm đến lợi ích chung, cũng giơ tay một cách dứt khoát. Tiếng hoan hô, tiếng reo hò không quá lớn, nhưng đầy sự đồng thuận và niềm hy vọng, vang lên trong đêm.
"Tốt! Tốt lắm!" Trưởng thôn Lão Vương xúc động nói, nước mắt rưng rưng. "Vậy bây giờ, chúng ta sẽ tiến hành bầu chọn các thành viên đầu tiên của Hội đồng Hòa giải. Ta và Lão Hồ sẽ tạm thời là thành viên điều hành, cùng với Lâm Dịch là người cố vấn chính. Còn lại, chúng ta cần bầu thêm ba người nữa, những người mà bà con tin tưởng nhất, những người công tâm, chính trực để cùng ta gánh vác việc này. Xin bà con hãy đề cử!"
Quá trình bầu cử diễn ra một cách sôi nổi nhưng có trật tự. Dân làng lần lượt đề cử những người họ tin tưởng. Lâm Dịch quan sát, ghi nhớ từng cái tên được nhắc đến. Hắn thấy rõ sự tôn trọng mà dân làng dành cho những người có uy tín, có kinh nghiệm, nhưng cũng không thiếu những gương mặt trẻ trung, nhiệt huyết. Cuối cùng, với số phiếu cao nhất, Vương Đại Trụ, Đại Nương Lý và A Phúc (một thanh niên chăm chỉ, đôi mắt tò mò và ngưỡng mộ Lâm Dịch) đã được chọn.
Kết quả được công bố, tiếng vỗ tay vang lên như sấm. Trưởng thôn Lão Vương, Lão Hồ, Vương Đại Trụ, Đại Nương Lý, Trần Nhị Cẩu và A Phúc – sáu gương mặt đại diện cho các thế hệ, các tầng lớp trong làng, đứng trang nghiêm dưới ánh đuốc. Lâm Dịch đứng bên cạnh, ánh mắt trầm tĩnh nhưng trong lòng đầy sự hài lòng. Hắn đã gieo được hạt giống đầu tiên của một trật tự mới, một hệ thống quản lý dựa trên lý lẽ và sự công bằng. Đây không chỉ là một hội đồng, mà còn là một biểu tượng của sự tự chủ, của tinh thần đoàn kết mà hắn muốn xây dựng cho Sơn Cước. Hắn hiểu rằng, sự thay đổi lớn luôn bắt đầu từ những bước đi nhỏ, từ việc thay đổi tư duy của con người.
***
Vài ngày sau khi Hội đồng Hòa giải được thành lập, một buổi sáng nắng nhẹ, gió mát thổi qua Thôn Làng Sơn Cước, mang theo mùi khói bếp và hương hoa dại từ rừng. Tiếng gà gáy vang vọng, tiếng trẻ con chơi đùa đâu đó xa xa, tạo nên một bức tranh bình yên, mộc mạc. Trong một căn nhà gỗ rộng rãi, được tạm thời dùng làm nơi họp của Hội đồng, các thành viên đã có mặt đông đủ. Trưởng thôn Lão Vương ngồi ở vị trí trung tâm, bên cạnh là Lão Hồ với vẻ mặt thâm trầm. Vương Đại Trụ, Đại Nương Lý, Trần Nhị Cẩu và A Phúc ngồi đối diện, ai nấy đều có vẻ nghiêm túc. Lâm Dịch, với vai trò cố vấn, ngồi ở một góc, không tham gia trực tiếp vào việc điều hành nhưng ánh mắt sắc bén của hắn vẫn theo dõi mọi diễn biến.
Đây là buổi họp đầu tiên để giải quyết một vụ việc thực tế: tranh chấp giữa Lão Hứa và A Phúc. Lão Hứa, với gương mặt rám nắng và quần áo bạc màu, đứng trình bày sự việc, giọng ông xen lẫn sự bực bội và lo lắng. "Thưa Trưởng thôn, thưa Hội đồng! Hàng rào của tôi bị hỏng, một mảng lớn bị đổ sập. Chắc chắn là do thằng A Phúc này gây ra khi nó đi săn trong rừng. Gà nhà tôi có thể chạy mất, rau cỏ trong vườn cũng có thể bị phá hoại. Cậu ta phải bồi thường cho tôi!"
A Phúc, gầy gò, đen nhẻm, đứng đối diện, vẻ mặt có chút bối rối và sợ sệt. "Con... con không cố ý, Lão Hứa à. Con chỉ là... lỡ chân vấp ngã khi đang đuổi theo một con thỏ rừng. Con đã cố gắng dựng lại nhưng nó vẫn đổ..." Giọng cậu ta nhỏ dần, lí nhí.
Trưởng thôn Lão Vương hắng giọng. "Nào, nào, bình tĩnh. Chúng ta có Hội đồng Hòa giải ở đây để tìm ra sự thật và giải quyết mọi việc cho công bằng. Lão Hứa, ông hãy nói rõ hơn về thiệt hại. Còn A Phúc, cậu hãy kể lại chi tiết chuyện đã xảy ra."
Các thành viên Hội đồng lắng nghe chăm chú. Lâm Dịch, từ góc phòng, quan sát kỹ lưỡng từng cử chỉ, từng lời nói. Hắn nhớ lại những kiến thức về luật pháp và phương pháp hòa giải mà hắn từng đọc. "Chúng ta cần nghe kỹ cả hai bên, xem xét thiệt hại, và tìm ra giải pháp để cả hai đều hài lòng, không ai cảm thấy ấm ức," hắn suy nghĩ. Mấu chốt không phải là ai đúng ai sai tuyệt đối, mà là làm sao để mâu thuẫn được hóa giải, tình làng nghĩa xóm không bị rạn nứt.
Lão Hồ, với đôi mắt tinh anh, khẽ hỏi A Phúc. "Cậu nói là lỡ chân vấp ngã? Có ai chứng kiến không? Và tại sao lại là một mảng lớn hàng rào bị đổ, chứ không phải chỉ một vài thanh tre?"
A Phúc gãi đầu, vẻ mặt càng thêm bối rối. "Không có ai chứng kiến cả. Con... con chỉ biết là nó đổ rầm xuống. Con cũng không biết tại sao lại đổ nhiều như vậy."
Đại Nương Lý, với khuôn mặt phúc hậu nhưng đôi mắt sắc sảo, nhẹ nhàng nói. "Lão Hứa, hàng rào nhà ông đã cũ chưa? Đã bao lâu rồi ông không sửa chữa hay gia cố?"
Lão Hứa ngập ngừng. "Thì... cũng lâu rồi. Nhưng nó vẫn vững chắc mà!"
Lâm Dịch khẽ nhắm mắt, hình dung lại cảnh tượng. Một hàng rào cũ kỹ, một thanh niên lỡ chân vấp ngã. Khả năng hàng rào đã mục ruỗng phần nào, chỉ cần một tác động nhỏ cũng có thể đổ sập diện rộng. Hắn nhớ lại một câu nói trong thế giới cũ: "Công lý không phải là trả thù, mà là hàn gắn."
Sau khi nghe cả hai bên trình bày, và các thành viên Hội đồng đặt câu hỏi kỹ lưỡng, Trưởng thôn Lão Vương quay sang Lâm Dịch, ánh mắt cầu thị. "Lâm Dịch, ngươi thấy sao?"
Lâm Dịch chậm rãi bước ra, không nói ngay mà cầm một cây bút lông và tờ giấy, phác thảo đơn giản. "Lão Hứa, hàng rào của ông, theo lời ông nói là đã cũ. A Phúc, cậu vô tình gây ra sự cố. Thiệt hại là có thật, nhưng lỗi không hoàn toàn thuộc về một phía. Nếu chúng ta chỉ bắt A Phúc đền bù hoàn toàn, liệu có công bằng với một người không cố ý? Còn nếu bỏ qua, liệu có công bằng với Lão Hứa, người phải chịu thiệt hại?"
Hắn nhìn các thành viên Hội đồng. "Chúng ta cần một giải pháp mà cả hai bên đều chấp nhận được, và quan trọng nhất, là giúp họ hiểu rằng mâu thuẫn này có thể được giải quyết một cách hòa bình, chứ không phải bằng sự oán giận."
Lão Hồ gật gù. "Lâm Dịch nói phải. Công bằng phải là thứ dung hòa được lợi ích của đôi bên, chứ không phải đẩy một bên vào thế khó."
Trần Nhị Cẩu, sau khi nghe lời Lâm Dịch, chợt nảy ra ý. "Vậy thì A Phúc sửa lại hàng rào, và giúp Lão Hứa một ngày công làm vườn để bù đắp sự phiền toái. Như vậy thì cả hai đều vui vẻ, không ai phải chịu thiệt!"
Vương Đại Trụ gật đầu lia lịa. "Đúng! Nhị Cẩu nói chí phải! Vừa có trách nhiệm, vừa có tình nghĩa."
Trưởng thôn Lão Vương, sau khi thảo luận với các thành viên, tổng kết lại. "Vậy thì, phán quyết của Hội đồng là: A Phúc sẽ chịu trách nhiệm sửa chữa lại toàn bộ hàng rào nhà Lão Hứa. Đồng thời, để thể hiện sự thành tâm và bù đắp cho sự bất tiện mà Lão Hứa phải chịu, A Phúc sẽ giúp Lão Hứa một ngày công làm vườn. Lão Hứa, ông thấy sao? Còn A Phúc, cậu có đồng ý không?"
Lão Hứa, nghe xong, khuôn mặt giãn ra, những nếp nhăn vì lo lắng biến mất. Ông nhìn A Phúc, rồi gật đầu. "Được! Như vậy là công bằng rồi. Ta cũng hiểu hàng rào của ta đã cũ, không thể bắt thằng bé đền bù hết được."
A Phúc, mừng rỡ vì không phải đền bù quá nhiều, cũng nhanh chóng gật đầu. "Con đồng ý! Con sẽ sửa hàng rào thật chắc chắn, và làm vườn giúp Lão Hứa thật chăm chỉ!"
Hai người bắt tay nhau dưới ánh mắt chứng kiến của Hội đồng và Lâm Dịch. Một tiếng thở phào nhẹ nhõm vang lên trong phòng. Trưởng thôn Lão Vương mỉm cười hài lòng. "Tốt lắm! Vậy là vụ việc đã được giải quyết êm đẹp. Điều quan trọng nhất là chúng ta đã giữ được tình làng nghĩa xóm."
Lâm Dịch khẽ mỉm cười. Đây chỉ là một vụ việc nhỏ, nhưng nó đã chứng minh được hiệu quả của Hội đồng Hòa giải. Sự công bằng, minh bạch và lý lẽ đã chiến thắng sự cảm tính và oán giận. Hắn biết, mô hình này sẽ trở thành một nền tảng vững chắc cho việc quản lý nội bộ của Thôn Làng Sơn Cước, giúp làng đoàn kết hơn khi đối mặt với các thách thức lớn hơn. Việc giải quyết mâu thuẫn nội bộ hiệu quả sẽ làm tăng sự gắn kết và sức mạnh của làng, giúp họ đối phó tốt hơn với các mối đe dọa từ Trần Thị Gia Tộc hoặc các thế lực khác.
Hắn nhìn các thành viên Hội đồng, ánh mắt đầy sự tin tưởng. Sự thành công của hội đồng sẽ củng cố niềm tin của dân làng vào Lâm Dịch, biến anh thành một thủ lĩnh thực sự, không chỉ là người mang lại cải thiện vật chất, mà còn là người xây dựng nên một trật tự xã hội công bằng. Mô hình quản lý này, nếu được duy trì tốt, có thể thu hút sự chú ý của các làng khác hoặc thậm chí là quan lại địa phương, mở ra cơ hội hoặc thách thức mới. Nhưng đó là chuyện của tương lai. Hiện tại, hắn đã gieo được một hạt giống tốt. Hạt giống của sự công bằng, của trật tự, của sự đoàn kết. Và hắn tin, hạt giống ấy sẽ nảy mầm, đơm hoa kết trái, tạo nên một Sơn Cước vững mạnh từ bên trong, sẵn sàng đối mặt với mọi thử thách sắp tới.
Bên ngoài, gió vẫn thổi nhẹ, mang theo tiếng lá cây xào xạc. Dưới ánh nắng vàng nhạt, Thôn Làng Sơn Cước hiện lên với vẻ đẹp bình yên nhưng ẩn chứa một sức sống mới, một trật tự mới đang dần hình thành, vững chãi từ gốc rễ. Lâm Dịch biết, sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, nhưng để sinh tồn bền vững, cần phải có một cộng đồng vững mạnh. Và hắn, đã đặt những viên gạch đầu tiên cho bức tường thành ấy.
Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.