Lạc thế chi nhân - Chương 138: Tự Cường Thôn Làng: Kỹ Nghệ Gieo Mầm
Bóng đêm dần buông xuống, phủ một lớp màn nhung đen kịt lên khắp Thôn Làng Sơn Cước, chỉ còn lại ánh trăng non yếu ớt len lỏi qua kẽ lá trúc, vẽ nên những vệt sáng bạc lung linh trên mặt đất. Lâm Dịch vẫn ngồi đó, trên phiến đá phủ rêu xanh trong Rừng Trúc Thanh Tịnh, ánh mắt sâu thẳm nhìn về phía con đường mịt mờ mà đoàn thương nhân đã rời đi. Sự thanh bình của khu rừng, tiếng côn trùng rả rích và làn gió mát lành chỉ càng làm nổi bật thêm những suy tư phức tạp đang cuộn xoáy trong tâm trí hắn.
Hắn đã dự cảm được rằng, sự thịnh vượng của Sơn Cước, dù chỉ mới chớm nở, sẽ không thể nào che giấu mãi. Cái tin về một ngôi làng biên thùy nghèo khó bỗng dưng trở nên trù phú, với những con người hăng hái lao động và một "chàng trai trẻ tài ba" lãnh đạo, chắc chắn sẽ lan truyền nhanh hơn hắn tưởng. Đó là một con dao hai lưỡi. Một mặt, nó khẳng định thành quả của bao tháng ngày lao tâm khổ tứ, là bằng chứng cho thấy con đường hắn chọn là đúng đắn. Mặt khác, nó cũng là lời mời gọi đầy nguy hiểm cho những kẻ tham lam, những thế lực đã quen thói cướp bóc, áp bức. Trần Thị Gia Tộc, cái bóng đen vẫn lởn vởn quanh Sơn Cước, chắc chắn sẽ không bỏ qua.
"Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu," hắn lẩm bẩm, câu nói đã trở thành kim chỉ nam cho mọi hành động của hắn ở thế giới này. Để sinh tồn, không chỉ là no bụng, mà còn phải có khả năng tự vệ, chống lại những kẻ muốn cướp đi thành quả lao động của mình. Hắn không thể chỉ trông chờ vào sự may mắn hay lòng tốt của kẻ khác. "Thế giới này không nợ ai một sự công bằng," hắn nhắm mắt lại, cảm nhận sự thật khắc nghiệt ấy thấm vào từng thớ thịt. Công bằng phải tự mình giành lấy, và để giành lấy nó, Sơn Cước cần phải trở nên mạnh mẽ hơn nữa, không chỉ về phòng thủ vật chất mà còn về khả năng tự chủ kinh tế.
Sáng sớm hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên vừa hé rạng, xua tan màn sương mỏng còn vương trên những mái nhà tranh, Lâm Dịch đã triệu tập một cuộc họp khẩn cấp. Không phải là cuộc họp bàn chuyện đồng áng, cũng chẳng phải chuyện làng trên xóm dưới như mọi khi, mà là một cuộc họp mang tính chất khai phóng. Trung tâm làng, nơi thường ngày tụ tập bà con bán rau, trao đổi vật phẩm, nay đã được dọn dẹp sạch sẽ, trở thành một không gian mở. Một phiến đá lớn, phủ đầy rêu xanh nhưng mặt trên phẳng lì, được đặt ở giữa, như một bục giảng tự nhiên.
Dân làng, từ những người trẻ tuổi hăng hái như A Phúc, Trần Nhị Cẩu, đến những bậc cao niên tóc bạc phơ như Trưởng thôn Lão Vương và Lão Hồ, đều tề tựu đông đủ. Ai nấy đều mang theo vẻ tò mò pha lẫn một chút lo lắng về những gì Lâm Dịch sẽ nói. Tiếng trẻ con chơi đùa đâu đó xa xa, tiếng gà gáy eo óc, mùi khói bếp từ những ngôi nhà gần đó hòa quyện với mùi đất ẩm và hơi sương sớm, tạo nên một bầu không khí bình yên đến lạ. Nhưng trong sự bình yên ấy, một sự thay đổi lớn sắp diễn ra.
Lâm Dịch bước lên phiến đá, thân hình gầy gò của hắn, vốn đã quen với lao động, giờ đây lại toát ra một khí chất trầm ổn và quyết đoán. Khuôn mặt thanh tú, đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa sự từng trải của một người đến từ thế giới khác, lướt qua từng gương mặt dân làng. Ánh mắt hắn dừng lại ở Vương Đại Trụ, người học trò trung thành và nhiệt tình nhất, rồi đến Trần Nhị Cẩu lanh lợi, và cả Lão Hồ với ánh mắt tinh anh, dường như đã hiểu được phần nào ý định của hắn.
"Bà con, cô bác," giọng Lâm Dịch không quá to, nhưng rõ ràng và dứt khoát, "chúng ta đã có một vụ mùa bội thu. Kho lương đã đầy, nhà nhà đều có gạo ăn. Đó là công sức của tất cả chúng ta." Một vài tiếng xì xào, gật gù tán thành vang lên. Lâm Dịch đợi cho đến khi tiếng động lắng xuống, rồi nói tiếp, "Nhưng chúng ta không thể chỉ sống nhờ nương rẫy. Rừng núi ban cho chúng ta nhiều của cải, nhưng chúng ta cần biết cách biến chúng thành vật phẩm có giá trị hơn."
Hắn dùng một cành cây khô, vẽ xuống nền đất những hình thù đơn giản. "Ví dụ, những cây tre trong Rừng Trúc Thanh Tịnh kia, chúng ta chỉ dùng để dựng nhà, làm hàng rào. Nhưng chúng ta có thể đan thành giỏ, thành rổ, thành vật dụng cần thiết cho cuộc sống. Những nấm, măng, rau rừng mà chúng ta hái, nếu biết cách sơ chế, bảo quản, chúng có thể để được lâu hơn, và bán được giá cao hơn ở chợ huyện."
Trưởng thôn Lão Vương, với khuôn mặt khắc khổ giờ đã bớt đi phần nào sự lo lắng, gật đầu liên tục, "Lâm Dịch nói đúng! Mấy năm nay ta thấy rõ sự thay đổi. Từ khi Lâm Dịch về làng, cuộc sống của chúng ta ngày một tốt đẹp hơn. Mọi người hãy cố gắng học hỏi!" Giọng ông đầy phấn khởi, cố gắng truyền đi sự tin tưởng và nhiệt huyết.
Vương Đại Trụ, vóc dáng vạm vỡ nhưng khuôn mặt chất phác, không giấu nổi sự hào hứng. Hắn giơ tay lên, giọng nói to rõ ràng, "Đại ca cứ chỉ, Đại Trụ này học đến nơi đến chốn! Có gì khó đâu, Đại ca nói gì, Đại Trụ làm nấy!" Trần Nhị Cẩu bên cạnh cũng gật đầu lia lịa, đôi mắt nhanh nhẹn sáng rực. "Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy!" hắn lặp lại câu nói quen thuộc của mình.
Lâm Dịch mỉm cười nhẹ. Sự nhiệt tình của Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu luôn là động lực cho hắn. "Không chỉ có vậy," hắn tiếp tục, "trong rừng còn có vô số loại thảo dược. Hồ Gia Gia của chúng ta là một bậc thầy về y thuật, nhưng chúng ta vẫn chưa tận dụng hết những kiến thức quý báu đó để biến chúng thành nguồn thu nhập." Hắn chỉ tay về phía Hồ Gia Gia, người đang ngồi yên lặng một góc, đôi mắt tinh anh nheo lại. "Hôm nay, ta sẽ hướng dẫn mọi người một số kỹ năng cơ bản để tạo ra những vật phẩm có giá trị từ những gì rừng núi ban tặng. Điều này không chỉ giúp chúng ta có thêm thu nhập, mà còn giúp chúng ta tự chủ hơn, không còn phụ thuộc hoàn toàn vào những mùa vụ bấp bênh."
Hắn nhìn xuống những gương mặt đang chăm chú lắng nghe, thấy được sự khao khát, niềm hy vọng bùng cháy trong ánh mắt họ. "Đây chỉ là bước khởi đầu. Mục tiêu của chúng ta không chỉ là no đủ, mà còn là mạnh mẽ. Mạnh mẽ để tự bảo vệ mình, bảo vệ gia đình, và bảo vệ ngôi làng này." Hắn biết, lời nói của hắn phải đi kèm với hành động cụ thể, với những kết quả có thể nhìn thấy được, thì dân làng mới thực sự tin tưởng và dốc sức. Sự kiện đoàn thương nhân lạ mặt đã gieo vào lòng dân làng một sự tò mò, một sự tin tưởng nhất định vào tầm nhìn của Lâm Dịch. Giờ là lúc để biến những tầm nhìn ấy thành hiện thực, tạo ra một nền tảng vững chắc hơn cho sự sinh tồn của Sơn Cước. "Tri thức là vũ khí mạnh nhất," hắn thầm nhắc nhở bản thân, và hôm nay, hắn sẽ truyền trao một phần tri thức đó cho dân làng của mình.
Buổi sáng nhanh chóng trôi qua, và Thôn Làng Sơn Cước dường như biến thành một đại công trường lao động và học tập. Thay vì tiếng cuốc, tiếng cày, giờ đây là tiếng tre cọ xát, tiếng dao thái rau xào xạc, tiếng cười nói rôm rả xen lẫn những lời chỉ dẫn tận tình. Lâm Dịch đã chia dân làng thành nhiều nhóm nhỏ, mỗi nhóm tập trung vào một kỹ năng cụ thể. Không khí nắng ấm và gió nhẹ của buổi sáng dần chuyển sang cái nắng chang chang của buổi trưa, nhưng không ai có vẻ mệt mỏi hay chán nản. Ngược lại, họ hăng hái hơn bao giờ hết.
Một nhóm người trẻ tuổi, đứng đầu là Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu, tụ tập quanh một đống tre tươi vừa được chặt về từ Rừng Trúc Thanh Tịnh. Lâm Dịch, với những cử chỉ dứt khoát và tỉ mỉ, đang hướng dẫn họ cách chẻ tre, vót nan, và bắt đầu những mối đan đầu tiên. "Đan phải chặt tay, không được lỏng lẻo," hắn nói, đôi mắt sắc bén quan sát từng động tác của họ. "Cái giỏ này không chỉ là vật dụng, nó còn là bộ mặt của chúng ta đấy! Chất lượng phải đặt lên hàng đầu." Vương Đại Trụ, với đôi bàn tay to lớn, thô ráp vì quen cầm cuốc, giờ đây lại tỏ ra khéo léo một cách đáng ngạc nhiên. Hắn chăm chú lắng nghe, đôi lúc cau mày suy nghĩ, rồi lại hào hứng bắt tay vào làm theo. Trần Nhị Cẩu thì nhanh nhẹn hơn, đôi tay thoăn thoắt, mặc dù những mối đan của hắn còn hơi lỏng lẻo. Lâm Dịch kiên nhẫn uốn nắn từng người, sửa lại từng đường nan, chỉ cho họ cách điều chỉnh lực tay, cách giữ cho mối đan đều và chắc. Tiếng tre kêu cọt kẹt, tiếng dao vót nhẹ nhàng, hòa cùng tiếng cười nói vui vẻ của những người đang miệt mài học hỏi.
Cách đó không xa, một nhóm khác, chủ yếu là những người đàn ông quen đi rừng, đang được Lão thợ săn nghiêm túc hướng dẫn cách sơ chế các loại nấm, măng, và rau rừng. Lão thợ săn, với dáng người gân guốc và khuôn mặt phong trần, không ngừng nhắc nhở, "Nấm này phải sấy khô trên bếp than nhỏ lửa, không được để trực tiếp dưới nắng. Măng thì phải luộc qua nước muối rồi mới phơi, như vậy mới giữ được hương vị và không bị hỏng." Những sản vật rừng tươi ngon được bày ra trên những tấm phên tre, tỏa ra một mùi hương đặc trưng của núi rừng. Dân làng chăm chú lắng nghe từng lời dặn dò, đôi khi lại hỏi lại để chắc chắn mình đã hiểu đúng. A Phúc, cậu bé gầy gò, đen nhẻm, đôi mắt tò mò không rời khỏi những ngón tay khéo léo của Lão thợ săn khi ông thái một cây măng rừng. Cậu bé ngưỡng mộ Lâm Dịch, và cũng khao khát được học hỏi để giúp đỡ gia đình.
Nhóm đông đảo nhất, chủ yếu là các bà, các cô trong làng, lại tụ tập quanh Hồ Gia Gia, người có râu tóc bạc phơ nhưng vẫn nhanh nhẹn. Họ được Hồ Gia Gia chỉ dạy cách nhận biết và sơ chế các loại thảo dược thông thường. Hồ Gia Gia, với đôi mắt toát lên vẻ từ bi và sự kiên nhẫn vô hạn, cầm trên tay một cành cây nhỏ, giải thích từng chi tiết. "Cây này lá mỏng, không thể phơi trực tiếp dưới nắng gắt. Phải hong trong bóng râm, giữ lại tinh chất. Khi phơi thì phải trải đều, không được chồng chất lên nhau, kẻo nấm mốc." Mùi thảo dược thoang thoảng trong không khí, tạo nên một không gian học tập đặc biệt. Đại Nương Lý, với khuôn mặt phúc hậu và mái tóc búi gọn gàng, vui vẻ thốt lên, "Cả đời ta cứ nghĩ cây này chỉ là cỏ dại, ai ngờ lại quý như vậy! May mà có Hồ Gia Gia chỉ dẫn, không thì phí hoài của trời." Lâm phụ và Lâm mẫu cũng tham gia vào nhóm này, đôi mắt họ ánh lên niềm vui và sự tự hào khi nhìn con trai mình, Lâm Dịch, đang đi lại giữa các nhóm, điều chỉnh và hướng dẫn. Lâm Tiểu Nguyệt, cô bé nhỏ nhắn, khuôn mặt bầu bĩnh đáng yêu, ngồi cạnh Lâm mẫu, cầm một chiếc lá khô và bắt chước làm theo một cách ngây thơ, đôi mắt to tròn dán chặt vào những hoạt động xung quanh.
Lâm Dịch di chuyển không ngừng, từ nhóm đan lát sang nhóm sơ chế rau rừng, rồi lại đến nhóm thảo dược. Hắn không chỉ đưa ra kiến thức, mà còn truyền đi ngọn lửa nhiệt huyết, sự tỉ mỉ và ý thức về chất lượng. Hắn hiểu rằng, những kỹ năng này chỉ là bước khởi đầu. Để thực sự tạo ra giá trị, cần phải có sự nhất quán trong chất lượng, sự sáng tạo trong sản phẩm, và một tầm nhìn xa hơn về thị trường. Trong đầu hắn, những ý tưởng về việc tạo ra các sản phẩm độc đáo mang thương hiệu Sơn Cước đã bắt đầu hình thành. Những chiếc giỏ đan mỹ nghệ, những loại nấm khô được đóng gói cẩn thận, những thang thuốc thảo dược được sơ chế đúng cách... tất cả đều có tiềm năng trở thành nguồn thu nhập ổn định cho làng.
"Tri thức là vũ khí mạnh nhất," hắn thầm nhủ. Tri thức không chỉ là những gì hắn học được ở thế giới cũ, mà còn là khả năng quan sát, phân tích và áp dụng linh hoạt vào bối cảnh hiện tại. Nhìn thấy sự hăng say của dân làng, hắn cảm thấy một niềm vui khó tả. Họ không còn là những người dân chất phác chỉ biết cúi mặt vào ruộng đồng, mà đã bắt đầu nhìn thấy những cơ hội mới, những con đường mới để cải thiện cuộc sống. Đó là một sự chuyển đổi tư duy quan trọng, một bước tiến lớn trong hành trình tự cường của Sơn Cước.
Tuy nhiên, niềm vui ấy không thể xua tan hoàn toàn nỗi lo lắng thường trực trong tâm trí Lâm Dịch. Sự thịnh vượng mới này, dù đáng mừng, cũng đồng nghĩa với việc Sơn Cước sẽ trở thành một "miếng bánh ngon" hấp dẫn hơn trong mắt các thế lực bên ngoài. Trần Thị Gia Tộc, hay những kẻ cường hào khác, chắc chắn sẽ không ngồi yên khi chứng kiến một ngôi làng biên thùy vươn lên mạnh mẽ. Hắn biết, việc đa dạng hóa kinh tế không chỉ là để kiếm sống, mà còn là một hình thức tự vệ, một cách để tăng cường sức mạnh tổng thể của làng. Khi dân làng có của ăn của để, họ sẽ có sức lực để chống chọi, có tinh thần để đoàn kết. Hắn cần phải suy nghĩ sâu hơn về việc bảo vệ những thành quả này, không chỉ bằng những kỹ năng sản xuất, mà còn bằng những biện pháp phòng vệ thực sự. Con đường phía trước còn rất dài, và những "gió bão" mà Lão Hồ đã ngầm nhắc đến, chắc chắn sẽ không ngừng ập đến.
Hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả một vùng trời, ánh tà dương xuyên qua những tán tre già trong Rừng Trúc Thanh Tịnh, tạo nên một khung cảnh huyền ảo, thơ mộng. Sau một ngày dài hướng dẫn và uốn nắn, Lâm Dịch tìm đến nơi quen thuộc của mình – dưới gốc tre cổ thụ, nơi hắn thường tìm thấy sự tĩnh lặng để suy ngẫm. Hắn ngồi xuống, cảm nhận làn gió mát lạnh lùa qua kẽ lá, tiếng tre xào xạc như lời thì thầm của rừng. Trên tay hắn là một chiếc giỏ đan dở của một người dân, những sợi tre còn thô ráp, nhưng chứa đựng cả sự cần mẫn và niềm hy vọng. Hắn cảm nhận được sự ấm áp từ những ngón tay còn vương mùi tre tươi của dân làng, sự ấm áp của một cộng đồng đang dần tìm thấy hướng đi mới.
"Những kỹ năng này chỉ là bước khởi đầu," Lâm Dịch thầm nghĩ, giọng nội tâm trầm lắng. "Cần phải có thị trường, có kênh tiêu thụ. Và quan trọng hơn cả, phải bảo vệ được thành quả này." Hắn biết, việc sản xuất ra hàng hóa chỉ là một nửa chặng đường. Nửa còn lại, khó khăn hơn nhiều, là làm sao để những sản phẩm này đến được tay người tiêu dùng, làm sao để chúng có giá trị thực sự, và làm sao để bảo vệ nguồn lợi ấy khỏi những kẻ mắt xanh mỏ đỏ. Hắn đã đọc qua những cuốn sách về thương mại ở Tàng Thư Các Thành Thiên Phong, về cách vận hành của các thương hội, về những mánh khóe trên thương trường. Đó sẽ là những kiến thức quý giá để hắn hoạch định chiến lược tiếp theo.
Đúng lúc đó, một bóng người gầy gò, lưng còng lặng lẽ xuất hiện từ phía sau, không gây một tiếng động nào. Lão Hồ, với mái tóc bạc phơ và đôi mắt tinh anh, đứng đó, nhìn Lâm Dịch với ánh mắt đầy thâm ý. "Thôn làng lại có thêm những bàn tay khéo léo," Lão Hồ cất giọng trầm trầm, "chàng trai trẻ, ngươi đang gieo một hạt giống tốt." Giọng ông không biểu lộ cảm xúc rõ rệt, nhưng Lâm Dịch cảm nhận được sự hài lòng và một chút kính trọng trong đó.
Lâm Dịch khẽ xoay đầu, nhìn Lão Hồ. "Hạt giống này liệu có đủ sức chống chọi với gió bão không, Lão Hồ?" Hắn hỏi, không che giấu sự trăn trở trong lòng. Ánh mắt hắn vẫn dõi về phía xa, nơi ánh hoàng hôn đang dần tắt, nhường chỗ cho màn đêm đen kịt. "Sự thịnh vượng dễ thu hút ánh mắt thèm khát. Chúng ta đã có kho lương, có kỹ năng, nhưng liệu có đủ để đối phó với những kẻ mạnh hơn?"
Lão Hồ trầm mặc một lúc, rồi khẽ thở dài. "Nước sông còn có khúc, huống hồ lòng người. Trần Thị Gia Tộc, hay những thế lực khác, sẽ không ngồi yên khi thấy một làng nhỏ bé lại có thể tự cường. Ngươi đã gieo hạt giống, nhưng để nó đơm hoa kết trái, cần phải có tường thành bảo vệ." Giọng Lão Hồ thâm trầm, như đang ẩn chứa những kinh nghiệm xương máu của cả một đời người. Ông ta không nói thẳng ra sự thối nát của quan trường, hay sự tàn bạo của Trần Thị, nhưng những lời đó đã đủ để Lâm Dịch hiểu rõ hơn về tình hình.
Lâm Dịch gật đầu, siết chặt chiếc giỏ trong tay. "Đúng vậy. Xây dựng không chỉ là tạo ra, mà còn là bảo vệ." Hắn biết, lời nói của Lão Hồ không chỉ là lời cảnh báo, mà còn là sự xác nhận cho những suy nghĩ của hắn. Những kỹ năng thủ công và sơ chế sản vật rừng sẽ tạo ra những sản phẩm độc đáo, có giá trị, đặt nền móng cho việc giao thương với bên ngoài. Nhưng chính sự đa dạng hóa kinh tế này cũng sẽ biến Thôn Làng Sơn Cước thành một 'miếng bánh ngon' hấp dẫn hơn.
Hắn nhớ lại "Cẩm Nang Kế Sách" mà hắn đã đọc, những chiến lược phòng thủ, những mưu mẹo để đối phó với kẻ thù mạnh hơn. Hắn cũng đã bắt đầu tìm hiểu về các loại thảo dược quý hiếm từ "Thần Nông Bách Thảo Phổ", đặt nền móng cho một kế hoạch kinh doanh lớn hơn trong tương lai. Nhưng trước mắt, hắn cần phải đảm bảo an toàn cho làng. Việc dân làng học được các kỹ năng mới không chỉ là để có thêm thu nhập, mà còn là để rèn luyện tinh thần đoàn kết, sự kỷ luật. Đó cũng là một phần của chiến lược phòng vệ mà hắn đang xây dựng.
Ánh mắt Lâm Dịch trở nên kiên định hơn bao giờ hết. Hắn không mơ ước trở thành anh hùng, càng không muốn xưng bá thiên hạ. Mục tiêu của hắn vẫn chỉ là sinh tồn, là bảo vệ những người hắn trân trọng. Nhưng để làm được điều đó, hắn buộc phải trở nên mạnh mẽ, buộc phải đối đầu với những quy luật tàn khốc của thế giới này. "Thế giới này không nợ ai một sự công bằng." Hắn hiểu rõ điều đó. Công bằng phải tự mình giành lấy. Và hắn, Lâm Dịch, sẽ làm mọi thứ có thể để giành lấy sự công bằng, sự yên bình cho Sơn Cước. Con đường phía trước còn rất dài, đầy rẫy hiểm nguy và những lựa chọn khó khăn. Nhưng hắn không hề nao núng. Trong bóng tối của Rừng Trúc Thanh Tịnh, một ý chí kiên cường, bất khuất đang được tôi luyện, sẵn sàng đón nhận mọi phong ba bão táp.
Lão Hồ quay lưng, bóng ông khuất dần vào màn đêm, để lại Lâm Dịch một mình dưới gốc tre cổ thụ. Gió đêm càng lúc càng mạnh, tiếng trúc xào xạc như một bản nhạc hùng tráng, báo hiệu những thử thách mới đang chờ đợi phía trước. Nhưng trong lòng Lâm Dịch, ngọn lửa quyết tâm đã bùng cháy mạnh mẽ, sáng rực như những vì sao lấp lánh trên bầu trời đêm. Sơn Cước sẽ không còn là một làng nhỏ bé, yếu ớt bị chèn ép. Sơn Cước sẽ tự cường, sẽ vươn lên, và sẽ tự bảo vệ mình. Đó là lời hứa của Lâm Dịch, với chính bản thân hắn và với những con người mà hắn đã quyết định bảo vệ.
Bản truyện chính thức do Long thiếu sáng tác, độc quyền trên truyen.free.