Lạc thế chi nhân - Chương 137: Tiếng Lành Vượt Biên, Thương Khách Kinh Ngạc
Mặt trời đã khuất dạng sau rặng núi xanh biếc, trả lại không gian cho màn đêm huyền ảo. Trong căn nhà nhỏ bé, Lâm Dịch ngồi bên cửa sổ, ánh trăng vắt ngang khung cửa như một dải lụa bạc, rọi chiếu khuôn mặt trầm tư của hắn. Hắn khẽ khép cuốn sách cũ kỹ, bìa đã sờn, giấy đã ố màu thời gian lại, đặt nhẹ bên cạnh. Tiếng côn trùng rả rích từ khu rừng lân cận vọng về, hòa cùng tiếng gió rì rào luồn qua khe cửa, mang theo mùi đất ẩm và hơi sương đêm. Mệt mỏi thấm vào từng thớ thịt sau một ngày dài giám sát công việc trong làng, nhưng tâm trí Lâm Dịch vẫn vô cùng tỉnh táo. Hắn biết, những kho lương thực chất đầy, những con đường được sửa sang, những ngôi nhà tươm tất hơn, tất cả chỉ là bước khởi đầu. Chúng là nền tảng, là bức tường thành đầu tiên Sơn Cước dựng lên để tự bảo vệ mình, nhưng chưa đủ để đối phó với những mối đe dọa lớn hơn, vô hình hơn đang chực chờ. Hắn ngẩng đầu nhìn ra bầu trời đêm đầy sao, ánh mắt sâu thẳm ẩn chứa sự kiên định. "Trần Thị Gia Tộc, hay bất cứ thế lực nào khác, sẽ không thể dễ dàng nuốt trọn Sơn Cước này." Hắn tự nhủ, một lời thề thầm lặng nhưng đầy trọng lượng, vang vọng trong không gian tĩnh mịch. Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, và hắn sẽ làm mọi cách để đảm bảo điều đó, không chỉ cho riêng mình, mà còn cho cả làng Sơn Cước.
***
Sáng hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên xuyên qua kẽ lá, rải xuống con đường mòn quen thuộc dẫn vào Thôn Làng Sơn Cước, một đoàn người cùng ngựa thồ hàng cồng kềnh xuất hiện. Khoảng năm sáu người đàn ông ăn vận tươm tất, quần áo tuy đã bám bụi đường nhưng vẫn toát lên vẻ sạch sẽ, khác hẳn với dáng vẻ lam lũ của những người dân vùng biên. Những chú ngựa của họ, dù mang vác nặng, vẫn giữ được sự khỏe khoắn, lông óng mượt, chứng tỏ chúng được chăm sóc kỹ càng. Trưởng đoàn là một người đàn ông trung niên, râu tóc được cắt tỉa gọn gàng, ánh mắt tinh ranh, sắc sảo không ngừng quét qua cảnh vật xung quanh. Họ là đoàn thương nhân đến từ Thành Thiên Phong, đang trên đường vận chuyển hàng hóa qua các vùng biên thùy hẻo lánh.
"Nơi này... không giống với lời đồn đại chút nào," vị trưởng đoàn thì thầm với người đi bên cạnh, giọng nói pha lẫn sự ngạc nhiên đến tột độ. Ông ta đã đi qua vô số làng mạc dọc biên giới, và trong tâm trí ông, những nơi như thế này luôn đồng nghĩa với cảnh đói nghèo, nhà cửa xiêu vẹo, và những khuôn mặt khắc khổ, tiều tụy. Ông ta từng nghe phong phanh về một Thôn Làng Sơn Cước hoang sơ, thường xuyên bị cướp bóc và đói kém hoành hành, nhưng những gì hiện ra trước mắt lại hoàn toàn trái ngược.
Con đường mòn gập ghềnh từ biên giới vào làng, vốn dĩ thường lầy lội và đầy ổ gà, nay đã được san phẳng, rải sỏi và đá dăm một cách cẩn thận. Hai bên đường, những hàng cây xanh tươi, được chăm sóc tỉ mỉ, không còn là những bụi rậm hoang dại mà là những tán lá rợp bóng mát, tạo nên một lối vào tương đối quang đãng. Khi đoàn ngựa vượt qua khúc quanh cuối cùng, toàn bộ khung cảnh của Thôn Làng Sơn Cước hiện ra, khiến những người lữ hành phải nín thở.
Không có cảnh hoang tàn, tiêu điều nào cả. Thay vào đó, một bức tranh sống động và trù phú mở ra. Những ngôi nhà trong làng, tuy vẫn là nhà gỗ và mái tranh đơn sơ, nhưng đều được sửa sang tươm tất, vách tường vững chãi, mái nhà được lợp lại gọn gàng, không còn những lỗ thủng hay dấu vết của sự xuống cấp. Khói bếp nghi ngút bay lên từ những mái nhà, mang theo mùi thơm của thức ăn đang được chế biến, một mùi hương ấm áp và dễ chịu, khác hẳn với mùi khói gỗ ẩm mốc thường thấy ở những vùng quê nghèo.
Trên những con đường làng được tu sửa sạch sẽ, không một chút rác bẩn, những đứa trẻ con đang vui đùa. Chúng không phải là những đứa trẻ gầy gò, xanh xao mà ông trưởng đoàn thường thấy, mà là những bé trai, bé gái khỏe mạnh, má hồng hào, đôi mắt sáng ngời, quần áo tuy vá víu nhưng sạch sẽ và lành lặn. Tiếng cười trong trẻo của chúng vang vọng khắp làng, hòa cùng tiếng gà gáy, tiếng chó sủa, tạo nên một bản giao hưởng yên bình, tràn đầy sức sống.
Xa xa trên ngọn đồi phía tây, những công trình kho lương mới xây hiện rõ ràng. Chúng không chỉ là những túp lều tạm bợ mà là những nhà kho kiên cố, mái lợp chắc chắn, tường đất được đắp dày dặn, toát lên vẻ vững chãi và an toàn. Ánh nắng ban trưa chiếu vào những bức tường đất sét, khiến chúng trở nên ấm áp và rực rỡ. Bên dưới, những cánh đồng lúa và hoa màu xanh mướt trải dài đến tận chân núi, không một mảnh đất nào bị bỏ hoang, tất cả đều được canh tác cẩn thận, cho thấy một vụ mùa bội thu không thể nghi ngờ.
"Dân làng trông khỏe mạnh, rạng rỡ... Khác hẳn những vùng biên thùy chúng ta từng qua," một thương nhân khác đi phía sau cất lời, giọng điệu vẫn còn mang theo sự kinh ngạc. Ông ta chỉ vào một nhóm dân làng đang hăng say làm việc gần giếng nước công cộng, tu sửa lại thành giếng bằng đá, vôi vữa còn tươi mới. Những người đàn ông vạm vỡ, mồ hôi nhễ nhại nhưng khuôn mặt lại tràn đầy sự hăng hái và niềm vui. Những người phụ nữ thì đang giặt giũ bên bờ suối, tiếng nói cười rộn ràng, không hề có vẻ tiều tụy hay lo lắng.
Đoàn thương nhân dừng ngựa, ánh mắt họ quét qua khắp làng, từ những ngôi nhà đến những cánh đồng, từ những đứa trẻ đến những người lớn, với vẻ khó tin. Trưởng đoàn, vốn là người từng trải, đã nhìn thấy biết bao cảnh đời, nhưng cảnh tượng này vẫn khiến ông phải sửng sốt. "Đúng là địa linh nhân kiệt, nhưng không ngờ lại trù phú đến vậy..." ông lẩm bẩm, trong đầu bắt đầu tính toán những khả năng mới.
Dân làng, ban đầu cũng ngạc nhiên trước sự xuất hiện của những người lạ mặt, nhưng họ không còn vẻ nhút nhát, sợ sệt như xưa. Họ chỉ liếc nhìn một cái rồi nhanh chóng trở lại công việc của mình, với thái độ tự tin và bình thản. Sự xuất hiện của khách lạ dường như không làm gián đoạn nhịp sống yên bình và bận rộn của Sơn Cước. Vương Đại Trụ, với thân hình vạm vỡ, đang hăng hái khuân vác những tảng đá lớn để xây lại con đường quanh làng, khi thấy đoàn thương nhân, hắn chỉ vẫy tay chào một cách thân thiện, rồi lại tiếp tục công việc của mình. Trần Nhị Cẩu, nhanh nhẹn hơn, chạy đến hỏi chuyện, khuôn mặt tươi rói, không hề có chút đề phòng hay sợ hãi nào. Hắn nhiệt tình mời đoàn khách vào làng nghỉ chân, uống nước, giọng nói to rõ, tràn đầy sự tự hào về ngôi làng của mình. Mùi khói gỗ từ những bếp lửa, mùi đất ẩm sau cơn mưa đêm, và mùi cỏ cây xanh tươi hòa quyện vào nhau, tạo nên một bầu không khí trong lành, dễ chịu, khiến những người lữ hành cảm thấy thoải mái lạ thường.
***
Chiều muộn, nắng dần tắt, nhường chỗ cho không khí dịu mát của buổi chiều tà. Trong căn nhà của Trưởng thôn Lão Vương, vốn dĩ đơn sơ nhưng giờ đây đã được sửa sang gọn gàng và sạch sẽ, Trưởng đoàn thương nhân họ Vương và Trưởng thôn Lão Vương cùng Lão Hồ đang ngồi uống trà, bàn chuyện. Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu đứng bên cạnh, thỉnh thoảng rót thêm nước hoặc mang bánh trái ra mời, vẻ mặt hớn hở, tự hào. Lâm Dịch không trực tiếp xuất hiện mà đứng ở một góc khuất, phía sau bức vách ngăn, nơi hắn có thể quan sát và nghe rõ mọi chuyện mà không bị lộ diện. Thỉnh thoảng, ánh mắt hắn lại liếc nhanh về phía Vương Đại Trụ hoặc Lão Hồ, khẽ ra hiệu bằng một cái nháy mắt hoặc một cái gật đầu nhẹ, chỉ họ mới có thể hiểu được ý tứ của hắn.
"Lão Trưởng thôn, xin mạn phép hỏi," Trưởng đoàn thương nhân, sau khi nhấp một ngụm trà nóng thơm lừng, đặt chén xuống bàn, ánh mắt tinh ranh dò xét. "Cớ sao nơi biên thùy hẻo lánh này lại có thể trù phú đến vậy? Lời đồn về 'địa linh nhân kiệt' quả không sai, nhưng quả thực, cảnh tượng này vượt xa mọi tưởng tượng của tiểu nhân." Ông ta nhìn quanh căn phòng, tuy đơn giản nhưng sạch sẽ, mọi vật dụng đều được sắp xếp ngăn nắp. Khác hẳn với sự đổ nát, bẩn thỉu mà ông ta thường thấy ở những vùng biên giới khác. Mùi trà thơm dịu nhẹ lan tỏa trong không khí, xua tan đi sự mệt mỏi của chuyến đi dài.
Trưởng thôn Lão Vương, dáng người thấp bé, khuôn mặt khắc khổ nhưng giờ đây đã bớt đi phần nào sự lo lắng, mỉm cười hiền hậu. "Đâu có gì đáng kể đâu Vương lão gia. Chỉ là dân làng chúng tôi biết cần cù, chăm chỉ, lại được trời thương, mùa màng bội thu thôi." Ông ta nói, giọng điệu có vẻ khiêm tốn nhưng ánh mắt lại ánh lên niềm tự hào không thể giấu. Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu ở bên cạnh cũng gật đầu lia lịa, nét mặt vui vẻ đồng tình.
Lão Hồ, với thân hình gầy gò, lưng còng, tóc bạc phơ nhưng đôi mắt vẫn tinh anh, nheo lại, nhìn thẳng vào vị trưởng đoàn. Giọng ông trầm và chậm rãi, mang theo sự từng trải của một người già. "Và cũng nhờ có một vài người trẻ tuổi có kiến thức, biết cách sắp xếp công việc, dẫn dắt dân làng làm ăn thôi, không có gì đáng kể." Ông ta nói, rồi liếc mắt nhanh về phía bức vách ngăn nơi Lâm Dịch đang đứng. Dù ông ta cố tình nói giảm nói tránh, nhưng từ "kiến thức" và "dẫn dắt" đã gợi mở rất nhiều.
Trong góc khuất, Lâm Dịch khẽ nhíu mày. Hắn biết Lão Hồ đang cố gắng giữ kín thân phận của hắn, nhưng đồng thời cũng muốn cho vị trưởng đoàn này hiểu rằng sự thịnh vượng của Sơn Cước không phải ngẫu nhiên mà có. Đó là một con dao hai lưỡi. Một mặt, nó sẽ tạo ra uy tín cho làng, thu hút sự chú ý tích cực. Mặt khác, nó cũng sẽ khiến làng trở thành mục tiêu của những kẻ tham lam. "Ông già này, đúng là cáo già," Lâm Dịch thầm nghĩ, vừa tán thưởng sự khôn ngoan của Lão Hồ, vừa cảm thấy chút bất lực khi biết rằng một khi tiếng lành đã đồn xa, thì việc giữ bí mật về 'người trẻ tuổi' sẽ ngày càng khó khăn. Hắn đã lường trước điều này, nhưng việc nó diễn ra nhanh đến vậy vẫn khiến hắn phải suy nghĩ.
Các thương nhân, những kẻ quen với việc tính toán và nhìn nhận giá trị, không hề bỏ qua lời nói ẩn ý của Lão Hồ. Trưởng đoàn Vương gật đầu chậm rãi, ánh mắt sắc bén lướt qua gương mặt Trưởng thôn và Lão Hồ, rồi lại nhìn ra cửa sổ, nơi những kho lương mới xây sừng sững trên đồi. Ông ta không ngu ngốc đến mức tin vào lời nói 'trời thương' đơn thuần. Sự thịnh vượng này, trong một vùng biên thùy hoang vu, chắc chắn phải có nguyên nhân sâu xa. Một người trẻ tuổi có kiến thức? Đó là một thông tin quý giá. Họ bắt đầu ghi chép cẩn thận vào cuốn sổ tay nhỏ, ánh mắt không ngừng đánh giá, phân tích mọi thứ họ nhìn thấy và nghe được.
"Vùng đất này trước đây vốn rất khó khăn, thường xuyên bị giặc giã và đói kém hoành hành," một thương nhân khác xen vào, giọng điệu đầy vẻ hiếu kỳ. "Sao có thể thay đổi nhanh đến vậy? Chỉ trong vòng một năm, tin tức về một Sơn Cước đói nghèo đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó là những câu chuyện về một làng quê yên bình, mùa màng bội thu."
Trưởng thôn Lão Vương lại mỉm cười, ánh mắt nhìn về phía Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu, những người đang lắng nghe câu chuyện với vẻ mặt đầy tự hào. "Đó là phúc phận của chúng tôi thôi, Vương lão gia. Dân làng đồng lòng, lại có người chỉ dẫn phương pháp canh tác mới, biết cách dự trữ lương thực, phòng chống thiên tai. Mấy năm nay, chúng tôi đã không còn lo cái đói nữa rồi." Ông ta nói, cố gắng giữ cho giọng điệu bình thản nhất có thể, nhưng sự vui mừng trong lời nói vẫn không thể giấu được.
Lão Hồ lại tiếp lời, giọng điệu có phần sâu xa hơn. "Đừng nhìn mặt mà bắt hình dong, nước sông còn có khúc, huống hồ lòng người. Một vùng đất nhỏ bé, nhưng nếu biết cách tổ chức, biết cách đoàn kết, thì cũng có thể tự cường. Quan trọng là phải có người nhìn xa trông rộng, có khả năng dẫn dắt." Ông ta nói, rồi lại liếc nhìn về phía Lâm Dịch.
Trong bóng tối sau bức vách, Lâm Dịch thầm gật đầu. Lão Hồ nói không sai. Sự đoàn kết của dân làng, sự tin tưởng tuyệt đối mà họ dành cho hắn, chính là sức mạnh lớn nhất của Sơn Cước. Nó không phải là sức mạnh của đao kiếm hay quyền phép, mà là sức mạnh của con người, của cộng đồng, một thứ sức mạnh bền bỉ và kiên cường hơn bất cứ vũ khí nào. Hắn biết, dù có đối mặt với Trần Thị Gia Tộc hùng mạnh hay bất kỳ thế lực nào khác, chỉ cần giữ vững được sự đoàn kết này, Sơn Cước sẽ không dễ dàng bị đánh bại. Nhưng hắn cũng hiểu rằng, sự nổi bật này sẽ kéo theo những ánh mắt tham lam, những sự nhòm ngó từ các thế lực lớn hơn. "Tri thức là sức mạnh, nhưng để bảo vệ những gì mình có, cần phải có cả dũng khí và mưu lược." Hắn nhắc nhở bản thân.
Sau một hồi trò chuyện, trao đổi thông tin, đoàn thương nhân đã có được kha khá chi tiết về sự thay đổi của Thôn Làng Sơn Cước. Họ hiểu rằng, đây không phải là một sự may mắn ngẫu nhiên, mà là kết quả của một sự lãnh đạo khôn ngoan và một cộng đồng đoàn kết. Vị trưởng đoàn Vương, với ánh mắt đầy tính toán, đã bắt đầu nhìn thấy những cơ hội kinh doanh mới, những mối liên kết có thể hình thành với vùng đất trù phú này. Tiếng lành đã bắt đầu vượt biên, mang theo cả những cơ hội và cả những mầm mống rắc rối tiềm ẩn.
***
Hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả một góc trời phía tây. Đoàn thương nhân đã rời đi, mang theo những ấn tượng sâu sắc và câu chuyện lạ về một ngôi làng biên thùy trù phú. Tiếng vó ngựa xa dần, chìm vào màn đêm đang buông. Lâm Dịch, sau khi chắc chắn đoàn khách đã đi khuất, rời khỏi căn nhà của Trưởng thôn. Hắn không về nhà ngay mà một mình đi dạo đến Rừng Trúc Thanh Tịnh, nơi hắn thường tìm sự yên tĩnh để suy nghĩ.
Không khí mát mẻ của buổi tối, cùng với làn gió nhẹ lùa qua những rặng trúc, tạo nên một bản giao hưởng xào xạc êm tai. Mùi lá tre xanh tươi, mùi đất ẩm và hơi sương đêm tràn ngập không gian, mang lại cảm giác thanh bình đến lạ. Những thân trúc cao vút, xanh biếc, đung đưa theo làn gió, tạo nên một khung cảnh huyền ảo, tách biệt hoàn toàn với thế giới bên ngoài. Tiếng chim hót líu lo từ những tán cây cao, hòa cùng tiếng côn trùng rả rích, làm dịu đi những suy nghĩ đang cuộn xoáy trong đầu Lâm Dịch.
Hắn đi chậm rãi, bước chân nhẹ nhàng trên thảm lá khô, tìm đến một phiến đá lớn đã phủ rêu xanh. Ngồi xuống đó, hắn ngẩng đầu nhìn về phía xa, nơi con đường mà đoàn thương nhân vừa đi qua, giờ đã chìm vào bóng tối mịt mùng. Trong lòng hắn, một cảm xúc phức tạp dâng trào. Hài lòng, bởi những gì hắn và dân làng đã cùng nhau xây dựng đang dần đơm hoa kết trái, tạo nên một cuộc sống tốt đẹp hơn. Nhưng đồng thời, một sự lo lắng, cảnh giác sâu sắc cũng len lỏi vào tâm trí hắn.
"Tiếng lành đồn xa... nhưng cũng là dấu hiệu của rắc rối sắp tới," Lâm Dịch thầm nghĩ, giọng nội tâm trầm lắng. Hắn hiểu rõ quy luật của thế giới này, quy luật của sự sinh tồn tàn khốc. Cây lớn đón gió, vật báu dễ bị nhòm ngó. Một làng quê nghèo khó thì không ai để tâm, nhưng một khi đã hiển lộ sự trù phú, nó sẽ trở thành miếng mồi ngon trong mắt những kẻ tham lam. "Trần Thị Gia Tộc, hay những kẻ khác, sẽ không bỏ qua miếng mồi béo bở này. Chúng ta cần chuẩn bị kỹ hơn nữa."
Hắn nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi hương trong lành của rừng trúc lấp đầy lồng ngực. Trong đầu hắn, những kế hoạch, những chiến lược phòng bị và phát triển tiếp theo đã bắt đầu hình thành một cách rõ ràng. Sự kiện hôm nay chỉ là một lời nhắc nhở rằng thế giới bên ngoài đang dần chú ý đến Sơn Cước. Nó là một bước ngoặt, mở ra một giai đoạn mới, phức tạp hơn.
Sự trù phú của Sơn Cước sẽ không chỉ thu hút những đoàn thương nhân tìm kiếm cơ hội, mà còn là ánh đèn dẫn đường cho những con mắt thèm khát quyền lực và tài nguyên. Hắn hình dung ra những báo cáo về Sơn Cước sẽ được gửi về Thành Thiên Phong, về các thế gia quyền quý, và đặc biệt là đến Trần Thị Gia Tộc. Chắc chắn, chúng sẽ cử người đến điều tra, đến thăm dò. Và khi đó, một cuộc đối đầu lớn hơn, phức tạp hơn sẽ không thể tránh khỏi.
"Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu," hắn tự nhủ, lặp lại câu châm ngôn mà hắn luôn khắc cốt ghi tâm. Để sinh tồn, Sơn Cước không chỉ cần no đủ, mà còn cần phải mạnh mẽ. Mạnh mẽ không chỉ về vật chất, mà cả về tinh thần và khả năng phòng thủ. Hắn cần xây dựng một lực lượng phòng vệ vững chắc, không chỉ dựa vào những người dân chất phác mà cần có sự tổ chức, huấn luyện bài bản. Hắn cũng cần một mạng lưới thông tin, để nắm bắt được động thái của các thế lực bên ngoài, không để mình bị động.
Và tri thức. "Tri thức là vũ khí mạnh nhất." Hắn nhớ lại những cuốn sách hắn đã tìm thấy ở Tàng Thư Các, những kiến thức về quản lý, về chiến lược. Đó sẽ là nền tảng để hắn đối phó với những thử thách sắp tới. Không chỉ là bảo vệ làng, mà còn là mở rộng tầm ảnh hưởng của Sơn Cước, biến nó thành một trung tâm giao thương nhỏ, thu hút thêm những người dân khác đến sinh sống, phát triển hơn nữa.
Lâm Dịch khẽ siết chặt bàn tay. Ánh mắt hắn, dưới ánh trăng mờ ảo xuyên qua kẽ lá trúc, trở nên kiên định và sâu thẳm. Hắn không mơ ước trở thành anh hùng, càng không muốn xưng bá thiên hạ. Mục tiêu của hắn vẫn chỉ là sinh tồn, là bảo vệ những người hắn trân trọng. Nhưng để làm được điều đó, hắn buộc phải trở nên mạnh mẽ, buộc phải đối đầu với những quy luật tàn khốc của thế giới này.
"Thế giới này không nợ ai một sự công bằng." Hắn hiểu rõ điều đó. Công bằng phải tự mình giành lấy. Và hắn, Lâm Dịch, sẽ làm mọi thứ có thể để giành lấy sự công bằng, sự yên bình cho Sơn Cước. Con đường phía trước còn rất dài, đầy rẫy hiểm nguy và những lựa chọn khó khăn. Nhưng hắn không hề nao núng. Trong bóng tối của Rừng Trúc Thanh Tịnh, một ý chí kiên cường, bất khuất đang được tôi luyện, sẵn sàng đón nhận mọi phong ba bão táp.
Tác phẩm thuộc quyền sáng tác của Long thiếu, được phát hành riêng tại truyen.free.