Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Khí vận - Chương 4: Chapter 4: Chấp thuận

"Thưa phu nhân, thiếu gia đến rồi ạ"

Một thị nữ đứng ở cửa khom người cung kính với vị phụ nhân đang ngồi ung dung trên ghế giữa căn phòng.

"Các ngươi... lui ra đi! ". Giọng nói nhẹ nhàng không làm mất vẻ uy nghiêm của nàng.

"Vâng" đám thị nữ đồng thanh đáp.

Chỉ còn mỗi vị phụ nhân ngồi trong căn phòng. Nàng đưa tay rót một chén trà , một cách ung dung đưa lên miệng khẽ nhấp.

Cả căn phòng giờ đây như bị lu mờ bởi vẻ đẹp của nàng. Đôi mắt như thu thủy, sóng mũi quỳnh cao ngất, đôi môi hình trái tim khẽ nhấp, chiếc cằm thon, làn da trắng hồng, bóng loáng như mỡ đông . Tất cả hoà quyện tạo nên một vẻ đẹp hoàn mĩ, không tì vết. Nàng tựa như tiên nữ bước ra từ trong tranh vậy.

Không để nàng phải đợi lâu, chỉ chưa tới vài hô hấp, tiếng bước chân dồn dập đã lọt vào tai nàng.

"Thiếu gia từ từ... cẩn thận kẻo ngã" Yên nhi đang lo lắng đuổi theo thiếu gia nhà mình.

" Mẫu thân đại nhân... Mẫu thân đại nhân..."

Chưa tới nơi nhưng một giọng lanh lảnh đã tới trước, một thằng nhóc bụ bẫm hối hả chạy ào vào. Chưa gì đã đoạt ngay bình trà của nàng mà tu ừng ực.

"Khà...mệt chết bản thiếu gia mà..."

Cốc

"Ai...ui" hai tay ôm đầu, vẻ mặt thằng nhóc rưng rưng trông uất uất lắm khi vừa bị "mẫu thân đại nhân" cốc đầu mình.

"Hừ...hấp ta hấp tấp...còn ra thể thống gì?"

Nó cười hề hề, vội tung người chui tọt vào lòng nàng, chiễm trệ ngồi trên cặp đùi thon dài của nàng, đầu tựa vào nơi êm ái nhất. Vẻ mặt nó đắc ý lắm, nhưng lại tỏ vẻ ngượng ngùng.

"Chẳng phải...do con nhớ "mẫu thân đại nhân" xinh đẹp của con quá hay sao!...vừa nghe tin ngài về liền tức tốc đến ngay..."

Cốc

"Hừ ... Tiểu quỷ ngươi ta còn lạ gì... biết ta đi thăm các dì của ngươi trở về, nên ngươi mới hấp tấp nghe ngóng đấy!" Giọng nàng hờn giỗi, nhưng càng nói giọng lại càng nhẹ đi.

"Ngài yên tâm... Khi ta có thực lực cũng chính là ngày những kẻ dám hại phụ thân phải trả giá đắt..."

Nhận thấy tâm tình của nàng, thằng nhóc vội an ủi, ánh mắt kiên định lạ thường.

"Ngươi a... Sao phải khổ vậy?!..." Nàng nghẹn ngào, tay trái không biết tự bao giờ đã ôm chặt hắn vào lòng, tay phải nhẹ nhàng vuốt ve đầu hắn.

Chỉ một khoảnh khắc trôi qua, nàng đã lấy lại bình tĩnh, vẻ mặt bình thản đến lạ, như cuộc nháo sự vừa rồi chẳng hề liên quan gì đến nàng ta vậy. Quả không hổ là phu nhân của Trần gia, một trong tứ đại gia tộc của Đông Thần châu.

Khẽ liếc về phía cửa, nơi 2 thị nữ vừa vào cùng với con của nàng.

"Yên nhi...ở lại phục thị..." Giọng nàng điềm đạm, uy nghiêm ra lệnh

"Vâng...phu nhân" Yên nhi tâm trạng vui vẻ, thấp thỏm đứng phía sau phụ nhân, đợi lệnh.

"Tuân lệnh phu nhân... Nô tì xin cáo lui" Nhìn khung cảnh phía trước. Ánh mắt nàng ta loé lên một tia thâm độc, nhưng rất nhanh bị giấu đi. Nàng ta kính cẩn nhẹ khép cửa phòng lại, lui người ra.

"Yên nhi... Đứng lâu mỏi chân lắm, nàng mau mau ngồi xuống đi" Không đợi vị phụ nhân thốt lên lời, một giọng non nớt, lau láu đang ngồi trong lòng nàng đã nhanh nhảu hướng về vị thiếp thân thị nữ của mình.

"Hừ..." Như đáp ứng lời vừa thốt ra, nàng khẽ vung nhẹ tay, chiếc ghế cạnh nàng đã không tiếng động được kéo ra, chỉ đang đợi người ngồi vào.

"Phu...phu nhân... Nô tỳ, không...không dám ạ! "

Nghe giọng của thiếu gia, tâm nàng bỗng nhảy lên một cái. Chưa kịp hoàn hồn đã thấy phu nhân vận lực cách không kéo ghế bên cạnh ra như mời nàng.

Hồn phách lên mây, Yên nhi tưởng mình đã phạm phải sai lầm. Vội quỳ xuống nhận tội, nhưng nàng đã bị một cự lực ngăn cảng không cho nàng khom người.

Không dám cử động, gương mặt nàng trắng bệch, lưng lạnh toát, ướt đẫm vì mồ hôi. Giờ đây nàng càng hoảng sợ hơn.

"Ta... Đáng sợ vậy sao?..." Phụ nhân vẻ mặt ngơ ngát, hồn nhiên tự hỏi.

Khoé miệng giật giật, thằng nhóc đang ngồi trong lòng nàng cũng "đậu đen, rau muống".

" Đến ta còn phải sợ ngài ba phần nữa là bọn họ. " Nhưng hắn cũng không dám nói ra a. Nói ra muốn mệnh a...

" Mẫu thân..." Giọng bé xíu, chột dạ.

Cốc

Như bị nghi ngờ, nàng thẳng tay cốc đầu tiểu quỷ đang chiễm trễ ngồi trên đùi nàng cho bỏ tức. Khiến cho cu cậu mặt ngu ra, nhăn như đít khỉ, rõ đau lắm, nhưng giờ khắc này, nào dám hó hé gì.

"Cơ thể này mới bao lớn a. Dám kham nổi không?". Cuối xuống nhìn tên tiểu quỷ đang ngồi trong lòng mình Càng nghĩ càng tức, nàng lại cốc thêm một cái. Cảm giác thật thoải mái... Sẽ nghiện mất.

"Yên nhi!... Ngồi đi, Phong nhi đã chấp thuận ngươi thì ta cũng tin tưởng ánh mắt của nó...Sau này... Sớm muộn cũng là người một nhà. Không cần câu nệ nhiều thế..."

Sợ tiểu thị nữ sẽ thêm bị doạ sợ, nàng nhẹ nhàng giải thích, nhưng giọng điệu lại không cho phép từ chối.

Nghe đến đây, Yên nhi như hoàn hồn, ngơ ngác một lúc, lòng nhảy cẩn lên vui vẻ, tim đập thịch thịch liên hồi, nhưng vẫn không dám có hành động quá khích nào cả.

"Tạ...tạ ơn phu nhân đã thành toàn, nô tỳ xin thề dù thịt nát xương tan cũng không bao giờ phản bội thiếu gia, đến chết mới thôi ..." Giọng nàng hấp tấp, vội vàng quỳ xuống dập đầu liên hồi bày tỏ. Lực lượng ngăn cản nàng nãy giờ biến đâu đi mất.

Nàng biết, phu nhân chấp thuận. Đây là cơ hội của nàng, cơ hội được quang minh chính đại ở bên thiếu gia, nàng sợ, sợ nếu chậm dù chỉ một giây, cơ hội mỏng manh này sẽ vụt bay đi mất.

"Nếu là kẻ khác, không giao linh hồn bổn nguyên...hừ..."

Tay nàng khẽ nắm: răng rắc " bùm ,cốc trà trên bàn vị chấn vỡ thành bột phấn.

" Đứng lên đi... Đã là người trong nhà, quỳ lạy thế kia còn ra thể thống gì?..." Giọng nàng trách cứ nhưng nhẹ nhàng, gần gũi.

Yên nhi lòng nhảy cẩn, vội vàng đứng dậy cầm ấm trà rót một ly trà mới, kính cẩn hai tay dâng lên trước mặt phụ nhân.

"Phu...Phu nhân dùng trà ạ..." Tim còn đập liên hồi, mặt nàng đỏ chót. Nàng giờ đây nào còn sợ hãi, chỉ còn vẻ ngượng ngùng khi đối mặt với trưởng bối.

Len lén ngẩng mặt liếc nhìn vị phu nhân trước mặt, trông thấy một đôi mắt đang hau háu nhìn nàng mỉm cười. Tim nàng nhảy lên một cái, khẽ le lưỡi trêu lại hắn, mặt lại càng đỏ hơn.

"Còn gọi phu nhân...?" Nhìn thấy hai tên này trước mắt mình còn liếc mắt đưa tình, nàng tức lắm.

"Bà ...bà bà..." Yên nhi bối rối, giọng lí nhí.

"Còn đứng đó làm gì, ngồi a..." Thấy nàng ta vẫn đứng hầu bên cạnh mình, nàng đành phải ra lệnh thêm lần nữa.

"Vâng...vâng ạ..." Giọng Yên nhi vẫn lí nhí, bẽn lẽn ngồi vào ghế cạnh bên đã được kéo ra từ lâu.

"Phong nhi chắc cũng đói rồi, dùng bữa thôi kẻo nguội..."

Vừa chuẩn bị gắp thức ăn, bỗng nàng giật mình, như nhớ đến thứ gì, mặt nàng đen lại.

"Bà ... Bà bà ?..." Nàng lẩm bẩm, mặt càng lúc càng đen. Cốc một cái vô cái đầu của tên tiểu quỷ xem trò cười của nàng nãy giờ này cho bỏ tức. Đầu như bốc khói, nàng ta cốc thêm một cái nữa rõ kêu :)) . " Dễ nghiện thật " nàng suy nghĩ.

Còn nạn nhân giờ đây mặt như trái khổ qua, nhưng nào dám hó hé gì. Hắn dám hó hé là mệnh ô hô ngay. "Kẻ dưới mái hiên, không thể không cuối đầu a" hắn đậu đen rau muống .

Còn tiểu thị nữ Yên nhi vừa trải qua bão tố, tuy đã được chấp thuận, nhưng thân phận còn bày ở đó, lại càng không dám ngẩng đầu nữa là.

Bữa cơm 'gia đình' ấm cúng trải qua một cách quỷ dị.

#* Sao tui cảm giác tui đang viết truyện cung đấu đời thường dị ta. Hoang mang quá dị. Hic

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free