Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Khí vận - Chương 5: Chapter 5: Phách lối

Thiền phòng nửa canh giờ sau, 'gia đình' ba người đang nhâm nhi những tách trà thơm tho, ngọt giọng lại sau bữa cơm.

Quỷ dị là hình ảnh 'gia đình' ấm cúng ba người quây quần bên bữa cơm không còn nữa. Không còn cảnh cay con mắt của tên nhóc nào đó ngồi chiễm trệ trong lòng mỹ nhân mà đắc ý quên mình .

Ngồi ghế chủ vị vẫn là vị phu nhân cao quý, uy nghiêm của Trần gia cổ tộc. Bên trái nàng, tên tiểu sắc quỷ đang ngồi vắt chéo chân rung rung đùi, vẻ mặt đầy ngả ngớn.

Tiểu thị nữ Yên nhi đang đứng đằng sau tận tình bóp vai phục vụ vị thiếu gia yêu quý của mình.

Không gian im ắng quỷ dị, chỉ còn tiếng rên khẽ thoải mái của tên tiểu sắc quỷ đang hưởng thụ nhân sinh kia đôi lúc vang lên.

Đang nhắm mắt dưỡng thần, nghe được tiếng ô uế liên tục phát ra bên cạnh. Sắc mặt nàng đen lại, giơ tay định cốc cho tên nhóc đó một cái thì đúng lúc này, như cảm nhận được gì. Nàng khẽ thu tay lại, gương mặt bình tĩnh tiếp tục nhắm mắt dưỡng thần.

"Đến..." Âm thanh nhỏ nhẹ phát ra, nhưng cũng đủ để tên nhóc kế bên nghe thấy. Nó lật đật ngồi thẳng người dậy, hai tay đặt lên đùi, chân khép lại, vẻ mặt chăm chú. Dáng vẻ y hệt học sinh ngoan 5 điều Bác dạy. Nào còn dáng vẻ ngã ngớn như vừa rồi.

Yên nhi thấy vậy, biết ý, cũng ngừng tay, đứng nghiêm chỉnh sau lưng thiếu gia nhà mình.

Đang nhắm mắt dưỡng thần, bỗng thấy quá im ắng, nàng khẽ hé mắt liếc sang bên cạnh. Thấy dáng vẻ 'học sinh ngoan' đó.Trán nàng tràn đầy hắc tuyến, nhưng hiện giờ cũng không tiện nói gì, đành coi như không thấy.

Cốc cốc cốc

Đúng lúc này, tiếng gõ cửa vang lên từ ngoài phòng. Một giọng nói trong trẻo của thị nữ vang lên:

"Thưa phu nhân, bên ngoài đang có quản gia đang chờ ngài có việc cần người ra gặp mặt ạ..."

"Ồ...giọng điệu phách lối thật. Người không biết còn tưởng hắn đang ra lệnh cho ai đây?..." Nàng lớn tiếng có vẻ rất ngạc nhiên, giọng điệu đầy châm biếm.

Tất nhiên, nàng lớn tiếng không phải để mình nàng nghe.

"Bảo hắn đợi ở sảnh đường... một con chó mà thôi!...không đợi được?...thì cúp đuôi cút về dẫn chủ đến đây...". Giọng nàng vẫn lanh lảnh cao, lớn tiếng đầy miệt thị.

Lúc này, bên ngoài cổng trang viên, một trung niên nhân mập mạp, bụng phệ, gương mặt đê tiện, bên mép trái có thêm một nốt ruồi to tướng, lổm chổm trên đó vài ba sợi lông dài hoằng, giúp hắn trông càng thêm đê tiện. Hắn đang nghêng ngang đứng chắn trước cổng, mặt hất cằm lên trời, vẻ mặt đầy đắc ý.

Nhưng khi nghe giọng nói phát ra từ trong trang viên, hắn giật mình hốt hoảng vội khúm núm, vẻ mặt trắng bệch không còn tia máu, lưng lạnh toát, mồ hôi đã ướt đẫm từ bao giờ. Hiển nhiên, với tu vi của hắn, dù có cách xa đến nơi đó, đứng đây hắn vẫn có thể nghe rõ rành mạch từng chữ.

"Phiền...phiền phức cô nương thông báo lại cho phu nhân, có...có tiểu nhân đang đứng chờ người ở sảnh ạ..." Giọng lấp bấp, tay run rẩy kín đáo dúi vào tay vị thị nữ túi gấm nặng trịch.

Thị nữ giơ túi gấm lên lắc vài ba cái ước lượng, khẽ mở túi nhìn vào trong, hài lòng phân phó một thị nữ khác đi thông báo, còn mình thì dẫn hắn đến sảnh đường.

......

Hơn hai canh giờ sau, trong sảnh đường. Tên quản gia mập mạp đang đi qua đi lại, thấp thỏm, đôi lúc lại ghé mắt ra phía cửa trông đợi, vẻ mặt đầy lo lắng.

Cộc cộc cộc

Tiếng bước chân chậm rãi ,khoan thai tiến đến sảnh đường.

Bước vào cửa là một mỹ nhân với vẻ đẹp như tiên giáng trần, bên cạnh nàng đang nắm tay một đứa bé bụ bẫm trạc độ 4-5 tuổi. Theo sau nàng là một tiểu thị nữ với sắc đẹp chỉ thua kém một chút, lớn chút nữa chỉ sợ khó mà so sánh

Nhìn thấy mỹ nhân trước mặt, tên quản gia thoáng bị hớp hồn. Nhưng hắn vội đề khí thanh tỉnh ngay tức khắc. Vẻ mặt hốt hoảng vội quỳ mộp xuống, dập đầu lia lịa:

" Xin phu nhân thứ tội... là tiểu nhân phạm tội tày đình, có mắt không tròng phạm húy đến phu nhân... Xin phu nhân nể tình nhị lão gia, tha cho tiểu nhân một mạng..."

Cốp cốp cốp

Đầu hắn va vào sàn gỗ liên tục đã rướm máu, nhưng hắn không dám dừng lại, cũng không dám đề khí bảo vệ hay chữa thương.

Hắn chỉ hận mình đắc ý quên mình. Nếu chuyện ban nãy mà truyền về tai của nhị lão gia, hắn không có quả ngon để ăn. Mà hiện giờ, nếu vị trước mắt này không hài lòng, có giết hắn tại đây cũng không ai dám nói gì. Thậm chí, nếu truyền đến tai vị kia, cả nhà toàn tộc của hắn, đều chết không có chỗ chôn a.

"Ồ...Đây mới là dáng vẻ một con chó nên có chứ..." Nàng thích thú nhìn.

"Ha ha...Nhưng thiếu tiếng sủa mới giống chứ... Phải không mẫu thân" tên nhóc đi cùng đang nắm tay nàng phụ hoạ.

"Phải ...phải...thiếu gia nói chí phải...gâu...gâu...gâu...ha...ha ha..." Tên quản gia mập như chớp thời cơ vội vàng phụ hoạ, thậm chí học tiếng chó sủa để lấy lòng hai vị trước mắt này.

"Hừ...là chó nhưng không có giác ngộ của chó..." Mặt nàng đanh lại, khẽ vung tay. Một luồng sức mạnh đập thẳng xuống tên quản gia mập, khiên hắn bẹp dí nằm trên sàn. Lục phủ ngũ tạng tổn thương nghiêm trọng. Không nằm vài ba tháng khó mà khỏi hẳn. Lồng ngực khó chịu, cổ ngòn ngọt, hắn vội nuốt ngược ngụm máu trở vào. Nếu làm bẩn tấm sàn gỗ này, hắn sợ mọi công cốc chịu nhục nãy giờ đi tong hết.

Trong lòng hắn khẽ thở dài, ải này, hắn qua. Tạ ơn trời đất.

"Nói đi, có chuyện gì?..."

"Bẩm phu nhân...thiếu gia sang năm tròn 5 tuổi.

.. nhị lão gia sai tiểu nhân sang đây thông báo cho phu nhân ạ... Và... Và cả... 2 hôm nữa lão gia chủ xuất quan..." Lồng ngực đau nhói, nhưng hắn lại không dám 1 tia phát tác.

"Còn gì nữa...?" Giọng nàng thiếu kiên nhẫn

"Dạ...dạ ...hết rồi ạ!" Giọng tên quản gia run lẩy bẩy.

"Còn không cút?.." mắt nàng dần loé lên sát khí

"Dạ...dạ" hắn vội lật đật bò dậy, lom com bò như bay ra khỏi sảnh phòng.

Nhưng chưa đi được bao xa. Một giọng nói như tử thần đòi mạng đã lọt vào tai hắn khiến hắn phải chững lại

"Ta nghe nói, ngươi vừa đấu giá được một con linh sủng con non, đang chuẩn bị làm quà tặng cho 'Phong nhi' ?.... Không biết... Khi nào đưa đến?..." Nàng nhấn mạnh, như thứ đó vốn là quà tặng cho con trai nàng vậy.

"Vâng vâng, quả là có chuyện đó... Tiểu nhân sẽ sai người...không... Chính tiểu nhân sẽ đích thân mang đến cho tiểu thiếu gia ngay ạ" Trong lòng đậu đen rau muống, nhưng hắn nào dám nói một chứ 'không' . Hắn giờ đây chỉ muốn mau mau thoát khỏi cái nơi quỷ quái này mà thôi.

"Ngươi có lòng rồi... " Miệng cười tủm tỉm, giọng nói ngọt ngào. Nhưng giờ đây lọt vào tai hắn như tử thần vừa trở về âu yếm liết con dao xoành xoạch trên cổ vậy.

"Đi thôi!" Đầu tứa mồ hôi, như nghe được đại xá, hắn giờ đây không còn do dự, ba chân bốn cẳng chạy ra khỏi cổng trang viên. Nếu không phải vì Trần gia có trận pháp cấm không, hắn đã xé không mà chạy lun rồi.

Như sợ phải nghe thêm bất kì giọng nói nào vang lên. Từ lúc bước ra khỏi trang viên, hắn không tiếc tiêu hao, hết sức vận thân pháp nhanh nhất của mình đến mức cao nhất. Xém tí nữa hắn còn muốn đốt cả tinh huyết vì cảm thấy không đủ nhanh.

" Đúng là 'mẫu thân đại nhân' , vẻ đẹp nghiêng nước, nghiêng thành, khiến nhật- nguyệt cũng phải trùng bước, tài năng khoán tuyệt cổ kim, bậc nữ hùng không thua đấng mày râu, một lời nói ra..." Miệng phun chân ngôn, đang mải mê với công cuộc chải vuốt mông ngựa vĩ đại của mình. Bên hông không biết bao giờ đã bị một bàn tay lặng lẽ tiếp cận.

"Ai...ui...'mẫu thân đại nhân' tha mạng...tha mạng a..." Giọng oai oái la lên như heo vừa bị chọc tiết.

"Nói...nói nữa ta nghe xem?." Giọng nàng nghiếng lại, răng va vào nhau ken két.

"Không...không dám nữa...tha mạng a" Giọng la oai oái thậm chí còn to rõ hơn chứ không giảm.

Phía sau lưng, Yên nhi chứng kiến hình ảnh này. Trong ánh mắt loé lên vẻ hạnh phúc, tay vội bụm miệng ho khục khục . Đôi mắt ứa ra nước mắt vì nín cười.

Chứng kiến ánh mắt cầu cứu của thiếu gia, nàng chỉ đành lòng le lưỡi vô tội, giả vờ quay đi như không có chuyện gì.

"Biết sao được a thiếu gia, trên quan còn có vua a, thiếp dân thường chịu không nổi đâu á. Xin lỗi thiếu gia rồi. A di đà phật, mắt không thấy, tâm không phiền..."

#*tui quả thật không có khiếu miêu tả a.

Chắc tới lúc chuẩn bị bật cóc thôi. Chứ vậy quài chắc tới tết thằng cu vẫn chưa lớn nữa :v

Mọi người có thấy lỗi gì hay muốn góp ý kiến cho tui thì tui xin cảm ơn ạ.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free