Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Khí vận - Chương 3: Chapter 3: Cổ tộc Trần gia

Đông Thần châu... Khu vực phức tạp, loạn nhất cả Thần Nguyên đại lục. Nắm giữ tài nguyên dồi dào, song kẻ tu luyện thì lại đông gấp nghìn lần.

Tài nguyên dần trở thành nguyên nhân cho những cuộc chiến không hồi kết. Nhỏ từ cuộc tranh giành, đấu đá của các tu sĩ. Lớn đến cả các đại tộc, vương triều, tông môn cũng có một chân.

Nơi đây lấy lực vi tôn, kẻ mạnh mới có tiếng nói trong thế giới này.

Trung tâm Đông Thần Châu, nơi hội tụ của những thế lực nắm giữ vận mệnh của cả châu lục này, bất kì một thế lực nào, chỉ cần dậm chân một cái cũng đủ làm cả khu vực này rung chuyển.

Phía Đông Nam cách trung tâm ba mươi vạn dặm. Cổ tộc Trần gia, một trong những con quái vật thật sự.

Cốc cốc cốc

" Thiếu gia, Phu nhân gọi người đến thiền phòng của người dùng bữa ạ"

Ngoài cửa, thị nữ sau khi thông báo đã lui đến bên cạnh, cung kính đứng đợi.

"Nhất viện- nhị tháp- tam tông- tứ tộc- ngũ vương triều!?... Nhiều như vậy? Yên nhi, nàng nói xem..."

Chỉ thấy hình ảnh cay con mắt diễn ra trong phòng. Một thằng nhóc bụ bẫm trạc độ 4-5 tuổi đang ngồi trong lòng một thị nữ vô cùng xinh đẹp, đầu của hắn tựa vào giữa 2 con quái vật to như đầu người nhưng lại vô cùng êm ái, dễ chịu :)) .

Miệng thì vô cùng thuần thục hé mở đón trái nho vừa lột vỏ của thị nữ. Đôi tay thì cầm một quyển thư tịch đang đọc dở.

" Thiếp nào biết a thiếu gia, nhiều như vậy ?. Thiếp biết thiếu gia là đủ rồi a...!" Giọng nàng ta nũng nịu, ngọt lịm, có chút hờn giỗi, xen lẫn một tia mị ý.

"Hừ... Nàng lúc nào cũng vậy. Nhưng mà... ta thích a! " Nói rồi tay trái hắn vòng lên bóp con quái vật một cái khiến nó nhịn không được mà phát ra tiếng rên khẽ.

"Uhmm... Thiếu gia đáng ghét!... tiểu bại hoại!..."

Cốc cốc cốc

"Thiếu gia thứ tội... Nhưng phu nhân đã chờ thiếu gia một lúc rồi ạ!" Thấy một lúc không có động tĩnh, thị nữ bên ngoài đành phải gõ cửa lần nữa.

"Ta biết rồi !" Giọng lanh lảnh phát ra từ trong phòng.

"Vâng ạ!" Thị nữ đáp, nhưng vẫn cung kính đứng đợi ngoài cửa.

"Tại thiếu gia cả đó!" Thị nữ Yên nhi khẽ hờn giỗi, trách móc, nhưng không giấu được nụ cười hạnh phúc trên khuôn mặt, kèm với 2 ánh mây hồng nổi lên gò má. Tạo thành bức tranh mỹ lệ khiến thằng nhóc cũng bị hớp hồn.

Cố gắng thoát khỏi mê hoặc, hắn bật khỏi người nàng, chân đáp đất, đi nhanh về phía cửa, nơi vừa cất tiếng gõ cửa lần thứ 3

Kétttt

"Tới rồi...Đi thôi! " Không đợi nàng cất tiếng, cánh cửa đã được mở ra từ bên trong.

Một thằng nhóc bụ bẫm bước ra, theo sau là thị nữ Yên nhi đang vừa theo sau vừa ái ngại cuối đầu chỉnh lại y phục.

Liếc nhìn phía sau, hắn tỏ vẻ luyến tiếc một chút. Nhưng không được a, nếu để "mẫu thân đại nhân" đợi thêm nữa, hắn sớm muộn cũng có chuyện a...

"Hứ... Tại thiếu gia cả...đúng là tiểu bại hoại..." Yên nhi vừa bước đi, lẩm bẩm trong miệng, đầu lúc này cũng chưa dám ngước lên nhìn người.

Thấy hình ảnh này, một ánh mắt ngoan độc loé lên lên rồi biến mất như chưa hề tồn tại.

Cảm nhận được gì đó, nhịp chân của thằng nhóc khẽ khựng lại một nhịp, miệng cười hố hố rõ vui lắm.

Trong hư không, một giọng trầm ẩm, khàn khàn của một lão ẩu khẽ vang lên:

"Thiếu gia có lẽ cũng cảm nhận được rồi... Có cần...?"

"Ngươi đã quên lời ngài ấy dặn dò rồi sao? Chuyện này, ngươi không cần quan tâm. Ngươi chỉ cần làm đúng nhiệm vụ của mình là được. Chuyện còn lại... Chủ nhân tự khắc có an bài." Một giọng nói khác vang lên, mềm mại nhưng đầy lạnh giá.

"Ta...minh bạch" lão ẩu đáp lại, vẻ mặt hơi thất lạc, có lẽ vì thất thố, khiến giọng lão không kiểm soát được mà trở nên trong trẻo, mềm mại không kém người vừa đáp lời mình.

*Có một số từ, tui muốn viết nó thuần việt lắm, nhưng cảm thấy thiếu vần sao sao ý, chả biết nữa, thôi kệ , viết đại :vV . Não tui bé lắm, mọi người mà thấy chỗ nào không hay bỏ quá cho, hoặc góp ý để tui biết ạ . Tui thấy hợp sẽ suy nghĩ sửa, hố hố. Nói thế chứ tui lười lắm :)) *

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free