Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Khí Vận Chi Tử, Phản Diện Chi Lộ - Chương 22: Tri, Ngộ, Họa, Văn

Thiên Khuyết Đại Lục là nơi tồn tại rất nhiều tu luyện giả không môn không phái. Họ được gọi chung là tán tu.

Nhậm Khải cũng là một tán tu như thế, năm nay lão đã 70 tuổi, râu tóc bạc phơ, tu vi chỉ vỏn vẹn Hóa Hải Đệ Bát Tầng. Có thể nói, cả đời lão đã vô vọng tấn cấp Tụ Đan.

Hai mươi năm trước, nhận thấy tư chất tu luyện kém cỏi, lão quyết định dấn thân vào phù đạo. Với thần thức không hề yếu kém, chỉ sau vài năm, lão đã trở thành một phù sư học đồ. Sau đó lại mất thêm mười năm nữa, lão cuối cùng cũng thăng cấp Chính Sư Nhị Tinh. Cuối cùng, lão gia nhập Âu Gia, trở thành khách khanh trưởng lão của gia tộc này.

Trong căn phòng chất đầy giấy mực, Nhậm Khải lúc này đang từ tốn gập lại những cuộn phù giấy vừa chế. Mỗi tấm phù giấy đều có giá trị không nhỏ, đương nhiên cần được sắp xếp cẩn thận.

"Sương Nhi, con cất những cuộn phù này lên kệ, ngày mai ta sẽ chế một mẻ phù chú mới."

"Vâng thưa Gia gia," – Giọng nói trong trẻo như chuông bạc phát ra từ một thiếu nữ mới đôi mươi. Nàng tết hai lọn tóc thành bím vắt sau lưng, khuôn mặt xinh xắn, toát lên vẻ đoan trang của một tiểu thư gia giáo.

Nhậm Khinh Sương đang định đứng dậy, chợt nghe tiếng gõ cửa. Đã muộn thế này rồi, còn ai đến tìm Gia gia nữa đây? Nàng chậm rãi bước ra, liền thấy một thiếu niên thân mang hắc y, vừa nhìn thấy nàng đã nở nụ cười tươi rói như hoa.

"Xin hỏi Nhậm tiền bối đã nghỉ chưa? Tại hạ có chuyện muốn nhờ."

"Lão phu còn tưởng là ai, hóa ra là Âu Dương Huyền thiếu gia. Sương Nhi, mau mời thiếu gia vào!" Giọng Nhậm Khải từ trong vọng ra.

Âu Dương Huyền khẽ cúi đầu cảm tạ, vừa bước vào đã ngửi thấy mùi giấy mới thoang thoảng khắp phòng. Căn phòng gọn gàng ngăn nắp, hai bên kê đầy những giá kệ, có thể thấy chủ nhân căn phòng là một người vô cùng cầu toàn. Hắn kính cẩn ngồi xuống đối diện với Nhậm Khải.

"Không biết đêm hôm khuya khoắt thế này, thiếu gia đến tìm lão phu có việc gì?"

"Không giấu gì tiền bối, vãn bối quả thật có việc muốn nhờ. Không biết tiền bối có thể dạy vãn bối cách chế phù hay không, chi phí bao nhiêu vãn bối xin được trả đủ."

"Học Phù?" Nhậm Khải kinh ngạc, ngay cả Nhậm Khinh Sương cũng phải ngước lên nhìn Âu Dương Huyền.

Lão chậm rãi dừng một lát rồi mới nói tiếp:

"Xin thứ cho lão phu hỏi thẳng, tại sao thiếu gia lại hứng thú với phù đạo? Nên biết, hiện tại thiếu gia đã là Hóa Hải Cảnh Đệ Tam Tầng, tu vi như vậy cũng không hề yếu kém, há cớ gì còn muốn tốn thời gian vào phù đạo?"

Chế phù là một nghề phức tạp, không những yêu cầu thần thức cao, mà còn cần phải nắm rõ những nguyên lý ảo diệu ẩn chứa bên trong. Nếu không, lão đã chẳng mất đến mười lăm năm mới có thể trở thành một Chính Sư cấp bậc Nhị Tinh.

Âu Dương Huyền cười nói:

"Cũng không có gì, chỉ là nhất thời thấy hứng thú."

Nhậm Khải còn chưa kịp trả lời thì đã nghe một tiếng "Xì" rõ to phát ra từ vị tiểu cô nương tết bím phía sau. Nàng trước giờ ghét nhất loại công tử ham vui, bông đùa như thế này. Chế Phù Sư là gì, đó chính là một trong ba chức nghiệp lớn nhất của Thiên Khuyết Đại Lục, sánh ngang với Luyện Khí và Luyện Đan.

Biết bao nhiêu người đã vì học chế phù mà bỏ bê tu luyện, cho đến cuối đời vẫn không thể nhập môn thành công. Vậy mà cái gã này lại nói nhất thời hứng thú nên muốn học. Trong tai nàng, điều đó quả thật chính là sự coi thường Phù Sư.

"Sương Nhi, không được vô lễ!" Nhậm Khải nhíu mày, lên tiếng răn dạy.

Âu Dương Huyền đành cười gượng, vị cô nương này hình như có ấn tượng không tốt về mình.

"Thiếu gia, học phù quả thật không dễ. Một khi đã bước chân vào phù đạo, sẽ đòi hỏi rất nhiều thời gian và tinh lực, hơn nữa, yêu cầu về thần thức so với Luyện Khí và Luyện Đan cũng cao hơn rất nhiều."

"Không vấn đề gì, chỉ riêng về thần thức, ta lại có chút tự tin." Hắn vốn là người xuyên không, hai hồn nhập một, nhờ đó mà thần thức cũng vượt trội hơn người khác.

Nhậm Khải vuốt râu, nếu là người bình thường, lão đã sớm đóng cửa tiễn khách rồi. Nhưng đối phương lại là con trai của Nhị Đương Gia Âu Gia. Người này uy thế đang lên như mặt trời giữa trưa, nếu không có gì thay đổi thì chính là gia chủ đời tiếp theo của Âu Gia. Lão cũng không thể thẳng thừng từ chối.

"Sương Nhi, con vào trong lấy Cảm Ứng Thạch ra cho Gia gia."

Nhậm Khinh Sương tuy không vừa ý Âu Dương Huyền nhưng vẫn ngoan ngoãn đi vào. Sau một lúc, nàng mang ra một vật hình cầu, trong suốt như pha lê.

"Thiếu gia, đây được gọi là Cảm Ứng Thạch, có thể đo mật độ thần thức của các tu luyện giả. Mật độ thần thức được phân thành chín cấp độ, từ thấp đến cao gồm: Bạch Sắc Vô Giai, Chanh Sắc Nhị Phẩm, Lam Sắc Tam Phẩm, Thanh Sắc Tứ Phẩm, Tử Sắc Ngũ Phẩm, Hắc Sắc Lục Phẩm, Hoàng Sắc Thất Phẩm, Xích Sắc Bát Phẩm và Kim Sắc Cửu Phẩm. Muốn trở thành một chế phù sư, tối thiểu phải đạt tới Chanh Sắc."

Âu Dương Huyền đã từng nghe Bắc Nhã Đại Sư nói về chuyện này nên cũng không ngạc nhiên. Hắn bắt đầu nhắm mắt, hướng thần thức vào Cảm Ứng Thạch. Thần thức vừa tiến vào đã bị hút lấy, sau đó cuộn lại thành một vòng. Bản thân khối cầu cũng dần phát ra ánh sáng trắng.

Ngồi bên ngoài, Nhậm Khải từ từ hớp một tách trà. Vật này khi chạm vào thần thức sẽ không ngừng kéo giãn nó ra. Mật độ thần thức càng cao, khả năng kéo giãn càng lớn.

Tu luyện giả thông thường sẽ kéo giãn được thần thức từ 1 đến 10 vòng tùy theo cấp độ. Nếu đạt tới 20 vòng sẽ là Nhị Phẩm, 30 vòng là Tam Phẩm, 40 vòng là Tứ Phẩm. Cứ như vậy mà suy ra, Cửu Phẩm chính là 90 vòng.

Vị thiếu gia này đang là Hóa Hải Đệ Tam Tầng, có thể xoay được 3 đến 4 vòng đã là cực hạn rồi. Đến lúc đó, lão sẽ nói thần thức của thiếu gia không đủ, không nên cưỡng cầu, như vậy có thể khiến đối phương tự biết ý mà rời đi.

Nhưng đợi một lúc, ánh sáng vẫn không tắt, trái lại dường như ngày càng thịnh hơn.

Nhậm Khải hơi giật mình. Dựa vào độ sáng này, tuyệt đối đã kéo giãn được hơn bảy vòng. Bảy vòng ở cảnh giới của hắn có thể coi là cao hơn đa số tu luyện giả. Chẳng lẽ hắn thực sự có thiên phú tu luyện?

Còn chưa kịp định thần, luồng bạch quang ở trung tâm ngày càng rực rỡ, bao phủ toàn bộ Cảm Ứng Thạch.

"Ồ, không ngờ có thể đạt tới mười vòng, đã sơ bộ có thể nhập môn phù đạo, trở thành học đồ." Lão vuốt râu, xem ra vị thiếu gia này tự tin như vậy cũng là có lý do.

"Mới chỉ là học đồ thôi, có gì hay ho chứ." Nhậm Khinh Sương vốn đã ôm thái độ bất mãn, thấy Âu Dương Huyền lại có thể trở thành học đồ, nàng không chịu được mà châm chọc.

Nàng từng thử qua Cảm Ứng Thạch, đạt đến Lam Sắc Tam Phẩm, có hy vọng tấn cấp Đại Sư, tiền đồ rộng mở, đương nhiên không coi cái kết quả này ra gì.

Âu Dương Huyền không nghe thấy lời mỉa mai của Nhậm Khinh Sương, hắn còn đang bận phóng thích thần thức.

Trong thoáng chốc, hắn cảm thấy mình giống một con tằm, đang không ngừng phun tơ cho khối cầu dệt vải. Từ lúc vượt qua mười vòng, lượng thần thức bị kéo giãn ra cũng nhiều hơn, gần như gấp đôi lúc trước.

Âu Dương Huyền cười thầm. Ngươi muốn dệt tơ ư? Không vấn đề, ta có cả tiệm vải cho ngươi dệt. Chỉ thấy sắc trắng ngày càng rực rỡ, sau đó dần chuyển sang sắc chanh.

"Chanh Sắc Nhị Phẩm ư?" Nhậm Khải không tự chủ được mà thốt lên. Thiên phú này đã ngang bằng lão, chứng tỏ Âu Dương Huyền có tiềm lực trở thành Chính Sư. Vị thiếu gia này đúng là không thể coi thường.

Qua một hồi lâu, sắc chanh cũng dần biến mất, thay vào đó là sắc lam hiện lên. Đến lúc này ngay cả Nhậm Khinh Sương cũng cảm thấy bứt rứt trong lòng.

Chế Phù Sư có sáu cấp độ cơ bản là Học Đồ, Chính Sư, Đại Sư, Tông Sư và Đại Tông Sư.

Sắc lam cho thấy mật độ thần thức đã đạt chuẩn Tam Phẩm, có hy vọng thăng cấp Đại Sư chế phù. Hơn nữa, dựa vào xu hướng này, còn có dấu hiệu muốn chuyển sang sắc thanh. Đây không phải là có hy vọng trở thành Tông Sư sao?

Tông Sư chế phù, dù là tại Chế Phù Sư Công Hội cấp Đế Đô cũng sẽ có một vị trí quan trọng.

Nhậm Khinh Sương thầm cắn môi. Lúc nãy còn dè bỉu, chê bai người ta, nếu giờ mà thần thức của hắn còn mạnh hơn mình, không phải là sẽ xấu hổ muốn chết sao?

Thế nhưng nàng cũng rất tò mò liệu một vị thiên tài cấp Tông Sư sẽ như thế nào. Nhất thời, hai ý nghĩ cứ va vào nhau, khiến nàng không biết nên cổ vũ hay trù ẻo Âu Dương Huyền.

Sắc lam ngày càng nhạt dần, nhưng ngay khi sắp chuyển màu thì đột ngột lóe lên rồi biến mất.

Âu Dương Huyền mở mắt ra, tiếc hận nói:

"Thần thức của vãn bối không đủ, chỉ có thể đến đây thôi."

"Ha ha, không tệ, không tệ, ngay cả lão phu cũng chỉ là Chanh sắc mà thôi." Nhậm Khải vuốt râu cười nói. Tuy Âu Dương Huyền không thể đạt tới Tông Sư, nhưng Đại Sư cũng đã là rất cao rồi.

Trong lòng Nhậm Khinh Sương dấy lên một chút thất vọng, chợt nhìn thấy ánh mắt cổ quái của Âu Dương Huyền, nàng xấu hổ vội vàng quay đầu đi.

Hai người không biết Âu Dương Huyền thực tế không dùng toàn lực. Hắn hiểu rõ cái gì gọi là "quang mang quá lộ, tất dẫn phiền toái", thế nên ngay khi Cảm Ứng Thạch sắp chuyển màu, hắn liền ngừng lại.

Có đôi khi cứ giấu tài lại là chuyện tốt.

"Nhậm tiền bối, v��y hiện tại vãn bối có thể bắt đầu học phù được chưa?" Âu Dương Huyền chắp tay nói.

Nhậm Khải gật đầu, vuốt râu hỏi:

"Xin hỏi thiếu gia, có biết cái gọi là Thiên Đạo Chân Ngôn không?"

"Quả thực vãn bối mới nghe lần đầu, kính xin tiền bối chỉ dạy."

"Thế gian này vận hành đều dựa theo những quy tắc mà thiên đạo đặt ra. Xuân đến thì vạn vật sinh sôi, Đông qua thì lụi tàn. Mưa rơi từ trên xuống, lửa bốc từ dưới lên. Những quy tắc như vậy được gọi là ngôn ngữ của thiên đạo, hay Thiên Đạo Chân Ngôn."

Ngừng một lúc, Nhậm Khải nói tiếp:

"Tu luyện giả muốn tạo mưa, không thể chỉ ngửa mặt lên trời mà hét: "Trời xanh hãy tạo mưa đi!" Trời tuyệt đối sẽ không đổ mưa đâu, chính là bởi thiên đạo không hiểu chúng ta nói gì. Nhiệm vụ của Chế Phù Sư là viết ra ngôn ngữ của thiên đạo, biểu thị cho thiên đạo biết chúng ta muốn gì."

Âu Dương Huyền tỉnh ngộ:

"Vãn bối hiểu rồi. Nói là chế phù, còn không bằng nói là đang phiên dịch cho Thiên Đạo vậy. Chuyện này cũng giống như máy tính ở kiếp trước của vãn bối, không hiểu tiếng người mà chỉ hiểu mã nhị phân."

"Hay cho hai từ phiên dịch! Không sai, người chế phù trước tiên phải học tập quy tắc của thiên đạo, hiểu được cách vận hành của chúng, từ đó mới có thể diễn giải quy tắc đó lên thành phù."

Nói xong, lão dùng bút viết lên giấy, bốn chữ lớn: TRI, NGỘ, HỌA, VĂN.

"Tiền bối, bốn chữ này nghĩa là gì ạ?"

"Muốn chế phù, bước đầu tiên là phải dùng thần thức để nhìn ngó quy tắc của Thiên Đạo, được gọi là Tri. Thấu triệt quy tắc đó, ấy là Ngộ. Mô phỏng quy tắc ấy, ấy là Họa. Còn hóa đạo thành phù, đó chính là Văn."

Tri, Ngộ, Họa, Văn chính là bốn áo nghĩa cơ bản nhất của việc chế phù.

Âu Dương Huyền cái hiểu cái không, chỉ có thể chăm chú nuốt từng lời Nhậm Khải chỉ dạy.

"Quy tắc của thiên đạo thâm sâu khôn lường, vô biên vô hạn. Cùng một Hỏa chi quy tắc lại được phân thành Giản tắc, Phồn tắc, Trí Tắc, Chân tắc. Phù sư cấp độ càng cao thì nhìn thấy quy tắc càng nhiều, uy lực của phù tạo ra cũng càng mạnh."

Cứ như vậy, lão không ngừng giảng dạy những kiến thức cơ bản nhất về việc chế phù, khiến Nhậm Khinh Sương không khỏi kinh ngạc. Nên biết, Gia gia nàng là một vị Chính Sư, sẽ không dễ dàng truyền thụ cho một người xa lạ.

Thế nhưng nãy giờ những gì Gia gia nói đều là kinh nghiệm chân truyền, hoàn toàn không giống như chỉ nói cho có lệ. Chẳng lẽ Gia gia lại nổi lòng yêu tài, muốn thu hắn làm đệ tử?

Thời gian trôi nhanh, chẳng mấy chốc đã trôi qua nửa canh giờ. Nhậm Khải lôi từ trong ngực ra một cuốn sách, cẩn thận đưa cho Âu Dương Huyền.

"Thiếu gia, đây là Chế Phù Toàn Tập Ký, do một vị Đại Tông Sư rất nổi tiếng biên soạn. Thiếu gia có thể mang về nghiên cứu. Nếu có gì không hiểu, thiếu gia có thể đến đây hỏi lão phu hoặc Sương Nhi."

"Đa tạ tiền bối!" Âu Dương Huyền đứng dậy chắp hai tay cúi mình thật sâu.

Hắn cũng không phải kẻ ngốc, đương nhiên biết đối phương thực sự dốc lòng truyền thụ. Có câu "Một chữ cũng là thầy, nửa chữ cũng là thầy". Những gì Nhậm Khải đã dạy hắn hôm nay sẽ trở thành nền tảng vững chắc cho hắn bước lên con đường Phù Sư.

Sau đó, hắn cũng bỏ tiền ra mua thêm một cây phù bút, ba tấm phù giấy và một lọ mực vẽ phù. Tổng cộng, mấy thứ này hết gần 2.000 Kim Tệ. Trong phút chốc mất đi một phần năm gia sản của mình, khiến hắn thầm cảm thán cái nghề này đúng là đốt tiền không hơn không kém.

Nhìn bóng lưng Âu Dương Huyền rời đi, Nhậm Khải liền tự nhủ:

"Tiềm lực của người này rất cao, không biết liệu hắn có thể đạt tới cảnh giới tiếp theo, trở thành một Chiến Phù Sư hay không."

Nhậm Khinh Sương nghi hoặc hỏi:

"Một trong tam chiến, Chiến Phù Sư ư? Gia gia, người có đang đánh giá hắn quá cao không?"

Nàng tuy mật độ thần thức cũng là sắc lam, nhưng cũng không tự tin có thể trở thành Chiến Phù Sư. Dù sao, một cái là thay đổi về lượng, còn một cái là thay đổi về chất. Hàng ngàn Chế Phù Sư cũng chưa chắc đã tìm được một Chiến Phù Sư.

Nhậm Khải không trả lời, nhắc đến cái danh tự này, lão chỉ có thể thầm ngưỡng mộ khôn nguôi.

Từng con chữ trong bản văn này, sau khi được trau chuốt, đều thuộc về truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free