(Đã dịch) Khí Vận Chi Tử, Phản Diện Chi Lộ - Chương 21: Thập Tinh Quyết
Lời hắn hỏi, chỉ nhận lại một sự im lặng kéo dài.
Khuôn mặt Âu Dương Huyền có chút chùng xuống, hắn tiếp tục nài nỉ:
"Này mề đay, ngươi không thể nào mang ta đến đây rồi bỏ mặc ta như thế được chứ? Ngươi biết không, ở thế giới này tồn tại một kẻ mang trong mình Đại Khí Vận, gọi là Âu Dương Phong. Nếu ta không nhầm, hắn đã bắt đầu tu luyện rồi. Ngươi không thể để ta yếu thế hơn hắn được, phải không?"
Tấm mề đay vẫn xoay tròn đều đặn, dường như chẳng hề bận tâm đến sự hiện diện của cái tên lắm mồm bên cạnh.
Hết cách, hắn đành lôi hết 108 bài văn mẫu ra, từ nài nỉ, van xin cho đến đe dọa, cầu tình. Hắn đã nói đến khô cả lưỡi, thế nhưng thứ khỉ gió này vẫn cứ trơ lì ra đó, chẳng mảy may phản ứng.
Với nỗi bực dọc trong lòng, hắn quay trở lại thân thể, hiểu ra rằng sẽ chẳng có công pháp hay bảo vật nghịch thiên nào chờ đợi mình. Mọi thứ, hắn đều chỉ có thể tự mình gây dựng.
...
Cùng lúc đó, gã Khí Vận Chi Tử mà Âu Dương Huyền nhắc tới đang ngồi trên giường, trước mặt là một mẩu kim loại màu đen.
Đây là vật hắn cướp được từ Mộ Vạn Cừu, cũng là thứ khiến ngọc bội của hắn rung lên dữ dội.
Suốt cả tối hôm đó, Âu Dương Phong không ngừng tìm cách dò xét, thậm chí còn trích máu nhận chủ nhưng đều không có kết quả. Cuối cùng, hắn đành vứt nó sang một bên rồi bắt đầu tu luyện.
Hiện tại, thực lực của Âu Dương Phong đang ở Tôi Thể tầng năm: Tôi Huyết Sơ Kỳ, do đó hắn phải không ngừng dẫn linh khí vào để cường hóa máu huyết trong cơ thể.
Sau khi bị ám toán, kinh mạch hắn từng đứt gãy, lượng linh khí hấp thu được cũng không nhiều, thậm chí còn thua xa cường giả Tôi Thể bình thường. Nay toàn bộ đã khôi phục, tốc độ hấp thu linh khí đương nhiên cũng tăng mạnh trở lại.
Hắn tin rằng trước Đại điển diễn ra, mình có thể tấn thăng trở lại cảnh giới cũ.
Đêm đã về khuya, trăng nhô lên cao. Ánh trăng chiếu rọi qua khung cửa, làm lộ rõ sự đơn sơ trong căn phòng.
Âu Dương Phong hơi nhíu mày, cảm thấy cảnh tượng này có chút quen thuộc. Dường như đêm qua trăng cũng sáng tương tự. Trong đầu hắn chợt nảy ra một ý tưởng: hắn ngồi xuống dưới ánh trăng, tháo ngọc bội đặt lên tay trái, sau đó bắt đầu vận khẩu quyết tu luyện.
Ban đầu không có gì khác lạ, linh khí xung quanh cũng hoàn toàn bình thường, nhưng một lúc sau, lập tức phát sinh dị biến.
Chỉ thấy ánh trăng lại bị hút vào ngọc bội, sau đó biến thành những điểm sáng li ti tựa sao trời, bám víu lấy linh khí xung quanh.
Chúng giống như những hành khách bất đắc dĩ, bị Âu Dương Phong hút vào cơ thể.
Âu Dương Phong khẽ giật mình, thử cảm nhận luồng linh lực mới này, liền nhận thấy nó nồng đậm gấp đôi linh khí bình thường.
Trong thoáng chốc, gã mừng rỡ khôn xiết. Linh khí hấp thu càng nhiều, cơ thể cường hóa càng mạnh. Hắn thử đứng dậy đi ra ngoài, đến trước một phiến đá cao hai mét, to cỡ một hòn núi nhỏ. Tay phải hắn tụ lực, đấm một cú. Chỉ nghe một tiếng “RẦM”, tảng đá hoàn toàn nát vụn, bụi rơi lả tả.
Âu Dương Phong hết nhìn nắm đấm mình lại nhìn đống vụn đá, ngửa đầu lên trời cười ha hả.
Nếu cường giả Tôi Thể kỳ bình thường chỉ khiến cơ thể mạnh lên gấp đôi, thì với linh khí dồi dào cỡ này, hắn có thể mạnh lên gấp ba.
Đây chính là lợi thế cực lớn khi đối đầu với đối thủ cùng giai.
Xem ra mình đoán không sai, việc kinh mạch của mình phục hồi có liên quan rất lớn đến vật này.
Âu Dương Phong thử lôi tấm kim loại thần bí đó ra. Nếu thứ đồ chơi này có thể khiến ngọc bội phản ứng, không biết liệu nó có tác dụng với những điểm sáng mà ngọc bội tạo ra không?
Quả nhiên, vừa chạm vào những điểm sáng đó, những ký hiệu trên tấm kim loại bỗng rực sáng, khung cảnh xung quanh hắn cũng thay đổi.
Âu Dương Phong chợt thấy mình đang ở một thế giới xa lạ, mặt đất chỉ toàn một màu đen tuyền, bầu trời thì lại là màu tím.
Không gian xung quanh lạnh lẽo và cô quạnh, không có lấy một sinh vật sống nào.
Ngẩng đầu lên nhìn, hắn kinh ngạc khi thấy mười ngôi sao đang không ngừng tỏa sáng rực rỡ, chín viên ngoài cùng đang bao lấy một viên nằm ở giữa.
Nếu Âu Dương Huyền ở đây, hắn sẽ nhận ra bố cục này giống hệt mười viên ngọc được đính trên tấm mề đay của Tô Chi Nhạc.
Sự khác biệt duy nhất đến từ viên ở trung tâm: thay vì có màu vàng rực rỡ như mặt trời, nó lại đen xì, tựa một hố đen không nhìn thấy điểm cuối.
Thể tích của mười ngôi sao vô cùng khổng lồ. Đứng trước chúng, không hiểu sao trong lòng hắn dấy lên một sự sợ hãi bản năng, giống như một phàm nhân lần đầu nhìn thấy thần linh.
Còn chưa kịp định thần lại, dị biến lại phát sinh. Mặt đất bỗng nhiên rung lắc dữ dội rồi từ từ nứt ra. Từ phía dưới, một khối kiến trúc kỳ quái bắt đầu trồi lên.
Sự biến động này diễn ra khá lâu, phải mất nửa nén nhang mới dừng lại. Âu Dương Phong lúc này mới phát hiện hắn lại đang đứng trước một ngọn tế đàn.
Ngọn tế đàn trông vô cùng cổ xưa, gồm ba tầng gạch xếp chồng lên nhau, cao chừng mười mét. Mặt trước lối vào còn có hai hàng tượng đá đang cầm thương, trông như một đội quân bảo vệ.
Cố nén nỗi sợ hãi, hắn chậm rãi bước đến gần. Cấu trúc tầng thứ nhất có hình vuông, chiều cao chừng hai mét, toàn bộ đều được sơn đỏ. Ngay lối vào có khắc hai chữ "Nhân Xích".
Âu Dương Phong không hiểu ý nghĩa của hai từ này, chỉ đành ôm theo sự nghi hoặc, bước lên tầng thứ hai.
Tầng này cũng có hình vuông, cao gấp đôi so với tầng thứ nhất, lại được sơn màu vàng.
Giống như tầng đầu, nơi cổng vào cũng có khắc chữ. Âu Dương Phong xoa xoa lớp bụi đang che mờ trên đó, lẩm nhẩm đọc:
"Địa Hoàng."
Trong lòng gã tự nhủ:
"Tầng thứ nhất là Nhân, tầng thứ hai là Địa, chẳng lẽ tầng thứ ba là Thiên, ứng với Thiên – Địa – Nhân chăng?"
Không nén nổi sự tò mò, Âu Dương Phong trèo lên tầng cuối cùng. Khác với hai tầng đầu, tầng thứ ba xây theo hình tròn, lại có màu xanh.
Gã nhìn xuống dưới chân, quả nhiên phát hiện dòng chữ:
"Thiên Thanh."
Âu Dương Phong hiểu ra: hai tầng đầu hình vuông, riêng tầng cuối hình tròn, đây chính là ẩn ý thể hiện trời tròn đất vuông.
Nhân là người, Địa là đất, Thiên là Trời. Trời đứng cao nhất, bao quát muôn loài vạn vật.
Xung quanh tầng thứ ba còn có bốn bức tượng trấn giữ, trông rất cổ xưa.
Trấn thủ phía Bắc là một loài vật giống cá mà không phải cá, miệng lớn như cái chum, bên trong chứa đầy răng nanh. Đáng sợ nhất là hai hàng chân trông như chân rết, trông cực kỳ tà dị.
Hướng đối diện là một con yêu hồ chín đuôi, với móng vuốt sắc nhọn cùng bộ lông trắng muốt.
Hai bức còn lại, một bức điêu khắc hình một cái cây, bức còn lại là một con vật gì đó giống rắn nhưng lại có tới chín cái đầu.
Mỗi cái đầu đều vô cùng lớn, miệng mở to lộ ra cặp nanh sắc nhọn. Mặc dù chỉ là tượng nhưng từ cặp nanh cho đến từng cái vảy đều vô cùng chi tiết.
Đặc biệt nhất là mỗi đầu chỉ sở hữu một con mắt. Chúng có đôi mắt đỏ rực như lửa, vừa âm u lại quỷ dị.
Cũng không biết là vô tình hay cố ý mà cả chín con mắt đều đồng loạt hướng về phía hắn.
Âu Dương Phong cố nén nỗi bất an trong lòng, hướng về phía trung tâm tế đàn. Nơi đó có một cái bệ đá, phía trên đặt một bồn chất lỏng.
Chất lỏng có màu đen tuyền, đặc quánh, dường như hút hết mọi ánh sáng vào trong.
Bất giác, Âu Dương Phong sờ tay lấy ra mẩu kim loại kỳ quái đó. Chỉ thấy nó như bị một lực nào đó hấp dẫn, liền bay vọt vào bồn nước.
Ngay lập tức, dị biến liền phát sinh. Những ký hiệu trên mẩu kim loại rực sáng, bắt đầu hòa tan, từ dạng rắn chuyển sang thể lỏng, khiến nước trong bồn không ngừng sôi trào.
Tiếng ầm ầm vang dội, bốn tượng đá bắt đầu chuyển động, đồng loạt ngẩng đầu lên trời. Mục tiêu mà chúng hướng đến chính là viên tinh cầu màu đen nằm ở vị trí trung tâm.
Tựa như cảm ứng được điều gì đó, từ viên tinh cầu phóng ra một luồng sáng hướng thẳng đến Âu Dương Phong. Trong thoáng chốc, trong đầu gã vang vọng một giọng nói:
"Tu luyện giả chỉ biết dưới chân có Địa, trên đầu có Thiên, nào biết ngoài trời còn có trời, trên tinh không còn có tinh tú. Kẻ hữu duyên, nhận lấy chân truyền của ta, khi kiếp nạn đến, dùng thân mình chiến đấu vì sự tồn vong của phiến đại lục này."
Giọng nói kết thúc, một bộ công pháp hiện lên trong đầu hắn.
"Thập Tinh Quyết, thu nạp lực sao trời để sử dụng cho mình. Mười đại hằng tinh, mười đại cảnh giới. Luyện đến tận cùng, vượt Đế đăng Thần."
Âu Dương Phong không thể tin vào tai mình. Đăng Thần? Thật sự có thể Đăng Thần?
Sơ Nguyên, Thoát Phàm, Hiển Thánh, Phong Tôn, Xưng Đế chính là năm giai đoạn tu luyện tại Thiên Khuyết Đại Lục. Vượt qua cảnh giới đó chính là Đăng Thần, cũng là vị Chân Thần chí cao vô thượng trong truyền thuyết.
Từ xưa đến nay chỉ có hai người từng thành công Đăng Thần. Giờ đây, không ngờ hắn lại nhìn thấy con đường thành thần.
Trong phút chốc, hắn cảm thấy một sự kích động chưa từng có. Cái gì mà Âu Dương Huyền, Dư Tùng Hải, cái gì mà Liên Minh Tứ Trụ, trước mặt chân thần đều chỉ là gà đất chó sành.
Nhất định sẽ có ngày ta đạp bọn chúng dưới chân, thành tựu con đường phong Thần của mình.
Âu Dương Phong và Âu Dương Huyền, hai kẻ mang hai số phận khác nhau.
Một kẻ sẽ từng bước nghịch thiên cải mệnh, đạp lên vô số thiên kiêu, thu tóm vô vàn mỹ nữ, cuối cùng trở thành chúa tể một phương. Còn kẻ kia thì bị lãng quên trong dòng sông lịch sử.
Đến cuối cùng, liệu còn ai nhớ tới từng có một thiên tài tên gọi là Âu Dương Huyền?
Nếu có, vậy thì cũng chỉ là ký ức nhỏ nhoi về một hòn đá mài dao, một tên phản diện trên con đường thành thần của gã.
...
Âu Dương Huyền mở cửa bước ra ngoài, trong lòng tràn ngập nỗi suy tư.
Nếu được chọn, hắn thà đắc tội cả Liên Minh Tứ Trụ còn hơn là đắc tội với Khí Vận Chi Tử. Đối đầu với kẻ như vậy, một bước đi sai chính là vạn kiếp bất phục.
Kiếp trước từng là bác sĩ tâm lý, hơn ai hết, hắn hiểu rõ lòng người.
Một kẻ từng là thiên tài, lại bị đày xuống tầng áp chót của gia tộc, chịu đủ mọi sự khinh bỉ suốt hai năm, trong lòng tuyệt đối sẽ sản sinh một loại tâm lý cực đoan.
Tâm lý này bình thường không hiển lộ ra ngoài, nhưng một khi thực lực đã khôi phục, nhất định sẽ tìm cách trả thù những kẻ đã lăng nhục mình. Bởi chỉ có làm như vậy, hắn mới có thể lấy lại sự cân bằng, lấy lại cảm giác ưu việt mà mình từng đánh mất.
Nếu Âu Dương Phong có thể đánh bại hắn ở Đại điển năm nay, khí thế của gã sẽ lại một lần nữa trở về đỉnh điểm.
Những kẻ ủng hộ gã cũng sẽ thừa cơ ngóc đầu dậy. Chiến tranh gia tộc từ xưa tới nay, một là có tất cả, hai là chẳng có gì.
Đến lúc đó, liệu gã có để hắn sống yên hay không, Âu Dương Huyền khó mà nắm chắc được.
Dù sao, hắn cũng không phải loại người thích đặt số phận mình vào tay kẻ khác, đặc biệt là loại người như Âu Dương Phong.
Hắn... cần chuẩn bị.
Nhưng chuẩn bị như thế nào? Thông thường mà nói, sẽ có một hệ thống hiện ra, trợ giúp hắn tước đoạt cơ duyên của Khí Vận Chi Tử, từ đó từng bước Nghịch Thiên Cải Mệnh.
Đáng tiếc sự thật thì luôn phũ phàng, chẳng có hệ thống nào ở đây cả.
Càng bết bát hơn nữa là, năng lực chiến đấu hiện tại của hắn chính là con số không tròn trĩnh. Với tình trạng này mà đi đối đầu với Khí Vận Chi Tử, e rằng chỉ có cùng chịu chết chứ chẳng có gì khác nhau.
Âu Dương Huyền phiền muộn không thôi, chỉ có thể chắp tay, chậm rãi tản bộ. Đêm đã về khuya, gió thổi ngày một mạnh.
Từng chiếc lá rụng xuống, báo hiệu thời điểm sắp giao mùa. Âu Dương Huyền chợt dừng bước, khẽ nhíu mày.
Gió?
Đột nhiên, một suy nghĩ chợt lóe lên trong đầu hắn. Đêm đó, khi đối đầu với lũ hắc bào, Tô Chi Nhạc từng đưa hắn một thứ, một thứ vô cùng hữu dụng.
Những tấm Phù.
Mọi bản quyền đối với tác phẩm này đều thuộc về truyen.free.